Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 238: Bão Đen Kéo Đến: Giang Hồ Nhúng Tay

Cùng lúc đó, trong thư phòng xa hoa của Dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí đang đặc quánh sự giận dữ. Căn phòng được trang hoàng tinh tế với những đồ vật quý giá, mùi hương trầm cao cấp phảng phất, và ánh sáng yếu ớt của buổi chiều âm u hắt qua khung cửa sổ, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Tiếng lụa xào xạc của người hầu đi lại, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gỗ đánh bóng, tất cả đều tạo nên một vẻ kỷ luật, nhưng cũng tiềm ẩn một sự căng thẳng tột độ. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và bộ y phục sang trọng, đang nhấm nháp trà. Khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại, luôn toát ra vẻ xảo quyệt và khinh thường người khác. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hảo hạng dường như không làm dịu đi sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Hắn đang chờ đợi tin tức, tin tức về việc Phán quan Trần đã thành công chèn ép Lâm Dịch.

Đúng lúc đó, Lý Quản Sự bước vào, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, vẻ mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn đi đến gần Trần Thị Gia Chủ, cúi đầu thật thấp, gần như là quỳ rạp xuống.

“Bẩm gia chủ…” Giọng Lý Quản Sự run rẩy, mang theo sự hoảng sợ rõ rệt. “Phán quan Trần… hắn đã thất bại.”

“Cái gì?!” Trần Thị Gia Chủ bỗng bật dậy, chiếc tách trà trong tay hắn rơi xuống nền nhà, vỡ tan tành thành trăm mảnh, âm thanh chói tai vang vọng khắp thư phòng. Mùi trà thơm lừng bốc lên, hòa với mùi hương trầm, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả. Ánh mắt hắn tóe lửa, gằn giọng hỏi. “Ngươi nói lại xem! Thất bại? Bằng cách nào? Hắn ta là một Phán quan! Hắn có quyền lực trong tay! Làm sao có thể thất bại trước một tên tiểu tử hôi sữa?”

Lý Quản Sự rụt rè cúi đầu thấp hơn nữa, gần như chạm đất. “Bẩm gia chủ, Lâm Dịch đã dùng chiêu ‘minh bạch’ để khiến hắn không thể làm gì. Hắn ta còn mời cả chợ làm chứng… không ai dám ra mặt giúp hắn nữa. Phán quan Trần không dám công khai ghi chép những điều khoản vô lý vào sổ của Lâm Dịch, cuối cùng đành phải bỏ đi trong bẽ bàng.”

Trần Thị Gia Chủ nghe xong, cả người hắn run lên vì tức giận. Khuôn mặt tròn trịa của hắn giờ đây đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên trên trán. “Minh bạch? Hắn dám dùng cái trò đó để chống lại ta sao? Hừ! Một tên tiểu tử từ đâu ra, dám giở trò khôn lỏi trước mặt ta!” Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. “Nếu đã không thể dùng luật lệ để đè bẹp hắn, vậy thì… chúng ta sẽ dùng cách khác!”

Lý Quản Sự run rẩy nhìn gia chủ. Hắn biết, “cách khác” mà Trần Thị Gia Chủ nói đến sẽ không bao giờ là những biện pháp ôn hòa. Gia chủ của hắn, một khi đã tức giận, thì mọi thứ đều có thể bị nghiền nát.

“Lý Quản Sự,” Trần Thị Gia Chủ dừng lại, đôi mắt híp lại, ẩn chứa một tia tàn nhẫn. “Chuẩn bị đi. Gọi người của Hắc Sa Bang đến đây. Ta muốn gặp thủ lĩnh của chúng.”

Lý Quản Sự giật mình. Hắc Sa Bang là một băng nhóm giang hồ khét tiếng, chuyên làm những việc bẩn thỉu. Việc Trần Thị Gia Chủ đích thân muốn gặp thủ lĩnh của chúng, điều này có nghĩa là mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Đây sẽ không còn là một cuộc chiến kinh tế hay chính trị nữa, mà là một cuộc chiến sống còn.

“Dạ… gia chủ…” Lý Quản Sự lắp bắp, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn biết, Lâm Dịch đã chọc giận một con mãnh thú. Và con mãnh thú này, một khi đã nổi điên, thì hậu quả sẽ vô cùng khó lường.

Trần Thị Gia Chủ phất tay, ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài, ánh mắt đầy vẻ cuồng nộ và thâm độc. *Lâm Dịch, ngươi đã tự tìm đường chết. Ta sẽ cho ngươi thấy, trong thế giới này, quyền lực và bạo lực mới là thứ tối thượng. Cái gọi là ‘minh bạch’ hay ‘luật pháp’, chỉ là thứ đồ chơi trong tay kẻ mạnh mà thôi.* Hắn biết, một khi đã sử dụng Hắc Sa Bang, thì mọi thứ sẽ trở nên tàn bạo hơn, máu tanh hơn. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ thể diện và lợi ích của Trần Thị Gia Tộc, Lâm Dịch phải bị tiêu diệt, bằng bất cứ giá nào. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

***

Đêm khuya, gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ của Dinh thự Trần Thị, mang theo một hơi thở ớn lạnh. Trong thư phòng rộng lớn, ánh nến lung lay bập bùng, phản chiếu những bóng hình quái dị trên tường, tạo nên một không khí âm u và nặng nề. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt trong bộ gấm lụa sang trọng, ngồi tựa vào ghế thái sư, khuôn mặt tròn trịa giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và tức giận. Mặc dù đã ra lệnh cho Lý Quản Sự liên hệ với Hắc Sa Bang, nhưng nỗi uất hận trong lòng hắn vẫn chưa nguôi.

“Tên tiểu tử Lâm Dịch đó… hắn tưởng hắn có thể dùng mấy trò vặt vãnh để qua mặt Trần Thị ta mãi sao?” Trần Thị Gia Chủ gằn giọng, tiếng nói của hắn khàn khàn, như tiếng đá mài vào đá. Hắn siết chặt nắm đấm, những ngón tay béo múp trắng bệch. “Bằng cách nào mà một kẻ xuất thân hèn kém như hắn lại có thể liên tục phá hỏng kế hoạch của ta? Hết lần này đến lần khác, hắn khiến ta mất mặt. Đầu tiên là chặn đường, sau đó là quan lại. Giờ thì hắn lại dùng cái chiêu ‘minh bạch’ nực cười đó để bêu xấu Phán quan Trần, gián tiếp làm tổn hại uy tín của Trần Thị!”

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn giận đang sục sôi trong lồng ngực. Trần Thị Gia Tộc, một thế lực đã tồn tại bao đời ở vùng này, nắm giữ quyền lực kinh tế và chính trị đáng kể. Từ trước đến nay, chưa từng có kẻ nào dám ngang nhiên đối đầu và liên tục chiến thắng những chiêu trò của họ như Lâm Dịch. Sự ngạo mạn và kiêu hãnh của Trần Thị Gia Chủ đã bị giẫm đạp không thương tiếc.

“Gia chủ yên tâm,” Lý Quản Sự, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đứng cúi đầu cạnh bàn. Khuôn mặt hắn đầy nếp nhăn, giờ đây hiện rõ vẻ nịnh hót và độc ác. Hắn ta đã liên hệ với Hắc Sa Bang ngay sau khi nhận được lệnh. “Ta đã liên lạc với Hắc Sa Bang. Bọn chúng hứa sẽ khiến Lâm Dịch hối hận vì đã chọc giận Trần Thị. Thủ lĩnh của chúng cũng đã đồng ý cử người ra tay, và sẽ đích thân đến gặp gia chủ vào ngày mai để bàn bạc chi tiết.”

Ánh mắt Trần Thị Gia Chủ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, như thể đang hình dung ra cảnh Lâm Dịch quỳ gối van xin. “Hắc Sa Bang… Bọn chúng có tiếng là làm việc sạch sẽ, không để lại dấu vết. Ta không cần hắn phải chết ngay lập tức. Cái ta cần là khiến hắn mất hết tất cả, khiến hắn phải sống trong sự sợ hãi, phải chứng kiến những gì hắn xây dựng bị phá hủy từng chút một.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bên ngoài. Gió lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ trong vườn, tạo nên tiếng xào xạc rờn rợn. “Lần này, ta sẽ cho Lâm Dịch biết thế nào là giang hồ hiểm ác. Luật pháp, chính nghĩa, hay cái gọi là ‘minh bạch’ của hắn ta, tất cả đều vô dụng trước bạo lực trần trụi. Tiền bạc và sức mạnh mới là thứ tối thượng. Ta muốn hắn hiểu rõ điều đó, thấm thía điều đó. Ta muốn hắn phải quỳ gối dưới chân Trần Thị, cầu xin sự tha thứ.”

Lý Quản Sự nghe những lời đó, sống lưng hắn lạnh toát. Hắn đã phục vụ Trần Thị Gia Tộc nhiều năm, chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ dám đối đầu bị nghiền nát dưới bàn tay của gia chủ. Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ là một kẻ tàn nhẫn và độc ác đến mức nào khi bị chọc giận. Lâm Dịch lần này, e rằng khó thoát khỏi kiếp nạn. Hắn cúi đầu sâu hơn, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo: “Dạ, gia chủ nói chí phải. Kẻ hèn mọn như Lâm Dịch sao có thể hiểu được đạo lý này. Hắn ta sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng của mình.”

Nụ cười nhếch mép của Trần Thị Gia Chủ hiện lên trong bóng tối. “Lần này, ta sẽ không để hắn có cơ hội lật ngược tình thế. Mọi con đường sống của hắn sẽ bị cắt đứt. Hắc Sa Bang sẽ là lưỡi hái tử thần, gặt đi những gì hắn đã vun trồng.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Ta muốn hắn phải hối hận vì đã dám đối đầu với Trần Thị. Hối hận vì đã sinh ra trên đời này.” Sự tức giận của hắn không chỉ là sự giận dữ đơn thuần, mà còn là nỗi sợ hãi tiềm ẩn rằng uy quyền của mình đang bị thách thức, và sự tồn tại của Lâm Dịch là một vết nhơ không thể chấp nhận được đối với danh tiếng của Trần Thị Gia Tộc.

Hắn phất tay, ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. Lý Quản Sự vội vã cúi đầu rồi lặng lẽ rời khỏi thư phòng, để lại Trần Thị Gia Chủ một mình trong màn đêm tĩnh mịch, với ánh mắt đầy thâm độc và cuồng nộ. Kế hoạch đã được định đoạt, và bão tố đang thực sự kéo đến với Lâm Dịch.

***

Sáng hôm sau, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu, thiêu đốt cả khu chợ Linh Dược bằng những tia nắng gay gắt. Bầu trời trong xanh, không một gợn mây, nhưng không khí lại đặc quánh sự oi bức và ngột ngạt. Chợ Linh Dược vốn là nơi sôi động nhất thị trấn, với hàng trăm quầy hàng san sát nhau, đủ loại sản phẩm được bày bán, từ những loại thảo dược quý hiếm được mang từ các vùng núi xa xôi, cho đến những món đồ thủ công tinh xảo của các thợ làng.

Hôm nay, khu vực bán các loại cao dược và trà thảo mộc của Lâm Dịch do Mã Đại Ca phụ trách càng tấp nập hơn. Các quầy hàng được dựng lên tươm tất, những tấm biển hiệu với chữ viết ngay ngắn, giới thiệu sản phẩm một cách rõ ràng. Mùi thơm dịu nhẹ của thảo dược, xen lẫn hương trà thanh mát, lan tỏa khắp nơi, thu hút đông đảo khách hàng. Tiếng rao hàng lảnh lót, tiếng mặc cả rôm rả, tiếng bước chân người qua lại tấp nập, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh. Mã Đại Ca, với vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, đang đứng trước quầy, nở nụ cười sảng khoái khi hướng dẫn các tiểu thương phụ trách việc bán hàng. Hắn nhiệt tình giới thiệu công dụng của từng loại thảo dược, của từng viên cao, đôi khi còn pha trò khiến khách hàng bật cười.

Bỗng nhiên, một sự hỗn loạn bất ngờ ập đến, phá vỡ không khí yên bình của phiên chợ. Từ phía cuối chợ, một nhóm người mặc đồ đen, vẻ mặt hung tợn, xăm trổ đầy mình, xông thẳng vào khu bán hàng của Lâm Dịch. Chúng cầm trên tay những cây gậy, côn sắt, và cả những con dao sáng loáng, đi đến đâu là tiếng la ó, hoảng loạn vang lên đến đó.

“Dẹp hết cho ta! Cái thứ đồ rởm đời này mà cũng bày bán!” Một gã đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt hung tợn, mặc đồ đen, cầm đao sáng loáng, đi đầu nhóm côn đồ. Hắn chính là A Cường, kẻ cầm đầu của đám Hắc Sa Bang được Trần Thị Gia Tộc thuê mướn. Ánh mắt hắn đầy vẻ bốc đồng và tự mãn, quét một lượt qua các quầy hàng của Lâm Dịch.

Mã Đại Ca giật mình, vội vàng bước ra, đứng chắn trước quầy hàng. “Các ngươi làm gì vậy? Đây là hàng hóa hợp pháp, do Lâm huynh sản xuất, có giấy tờ đầy đủ!” Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dâng lên sự lo lắng. Hắn đã nghe danh Hắc Sa Bang, một băng nhóm giang hồ khét tiếng tàn bạo, không có lý lẽ.

“Hợp pháp ư? Hợp cái mẹ gì!” A Cường nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ. “Thằng Lâm Dịch đó là cái thá gì mà dám bày bán ở đây? Từ nay, khu chợ này là của Hắc Sa Bang, và thằng Lâm Dịch đó, không có cửa mà bán bất cứ thứ gì ở đây!” Hắn vung tay ra hiệu, đám côn đồ phía sau lập tức xông lên, bắt đầu đập phá.

Tiếng đổ vỡ chói tai vang lên. Những lọ cao dược quý giá bị hất đổ, vỡ tan tành trên nền đất. Những gói trà thảo mộc bị xé rách, lá trà vương vãi khắp nơi. Các sạp hàng gỗ bị đạp đổ, cờ hiệu bị giật xuống, xé nát. Khung cảnh hỗn loạn tột độ. Các tiểu thương đang bán hàng cho Lâm Dịch sợ hãi la hét, cố gắng bảo vệ hàng hóa của mình nhưng bị đám côn đồ đẩy ra một cách thô bạo. Một thương nhân đang cố gắng thu gom mấy lọ cao dược còn sót lại, bị một tên côn đồ đá văng ra xa, lăn lông lốc trên đất. Hắn ta ôm lấy chân, rên rỉ đau đớn.

Mã Đại Ca thấy cảnh đó, máu nóng bốc lên đầu. Hắn xông đến, cố gắng ngăn cản một tên côn đồ đang định dùng gậy đập nát một khay trà. “Dừng tay lại! Các ngươi dám!”

“Ồ, còn có kẻ dám chống đối sao?” A Cường cười khẩy. Hắn bước đến, ánh mắt hung tợn nhìn Mã Đại Ca từ đầu đến chân. “Ngươi là chó săn của thằng Lâm Dịch đó à? Dám ra vẻ anh hùng trước mặt Hắc Sa Bang sao?” Không đợi Mã Đại Ca trả lời, A Cường vung đao lên, không phải để chém, mà dùng sống đao đập mạnh vào vai Mã Đại Ca.

“Á!” Mã Đại Ca kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Vai hắn như bị đánh trúng một tảng đá, đau nhức đến tận xương tủy. Hắn cố gắng đứng vững, nhưng đám côn đồ khác đã xông đến, đẩy hắn ngã xuống đất, rồi dùng chân đá vào người hắn. “Bọn khốn nạn! Các ngươi sẽ phải trả giá!” Mã Đại Ca gầm lên trong uất ức và đau đớn.

Xung quanh, những thương nhân khác và người dân chứng kiến cảnh tượng này đều hoảng sợ, dạt ra xa. Một số người thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy sự bất bình và lo lắng. “Bọn Hắc Sa Bang này lại làm càn rồi!” “Trần Thị Gia Tộc thuê chúng sao? Quá đáng thật!” “Lâm Dịch làm ăn đàng hoàng mà cũng bị chèn ép đến mức này ư?” Nhưng không một ai dám ra mặt can ngăn, bởi lẽ uy danh tàn bạo của Hắc Sa Bang và thế lực của Trần Thị Gia Tộc đã gieo rắc nỗi sợ hãi quá sâu vào lòng người dân. Họ chỉ có thể đứng nhìn trong bất lực, chứng kiến những gì Lâm Dịch đã xây dựng bị phá hủy tan tành.

Sau khi đập phá thỏa thích, A Cường bước đến trước một quầy hàng còn sót lại, dùng mũi đao hất đổ toàn bộ. “Nhớ kỹ lời ta nói! Từ nay, Lâm Dịch không được phép bán bất cứ thứ gì ở khu chợ này! Ai dám giúp hắn, sẽ có kết cục như thế này!” Hắn dứt lời, cùng đám côn đồ hống hách cười lớn, rồi nghênh ngang rời đi, bỏ lại phía sau một bãi chiến trường ngổn ngang, với hàng hóa bị phá hủy, các tiểu thương sợ hãi, và Mã Đại Ca đang nằm co quắp trên đất, ôm lấy vai đau đớn. Mùi thảo dược vương vãi trên đất, hòa lẫn với mùi bụi bẩn và sự hỗn loạn, tạo nên một cảm giác cay đắng, xót xa. Ánh nắng gắt của buổi trưa dường như càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của cảnh tượng này.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng dài trên nền gỗ của Quán Ăn Đại Phong. Quán ăn vốn luôn tấp nập khách khứa, với tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rôm rả, và mùi thức ăn thơm lừng. Nhưng hôm nay, trong một góc khuất của quán, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và lo lắng.

Lâm Dịch đang ngồi ở một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, vẻ mặt trầm ngâm. Thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô sơ, màu xám tro, dù đã được giặt sạch sẽ nhưng vẫn còn những vết vá nhỏ, cho thấy sự khắc khổ của cuộc sống. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà lan tỏa trong miệng, nhưng không thể xua đi sự nặng trĩu trong lòng. Hắn đang chờ đợi Mã Đại Ca, người vừa trở về từ chợ Linh Dược với tin tức khẩn cấp.

“Lâm huynh, chuyện lớn rồi!” Mã Đại Ca vừa bước vào đã hổn hển, khuôn mặt rám nắng giờ đây tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, vai trái hắn ôm chặt, vẻ mặt đau đớn và phẫn nộ. Hắn vừa ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, vừa thở dốc, cố gắng lấy lại hơi. “Bọn Hắc Sa Bang… bọn chúng trắng trợn đến phá quấy, đập phá hết hàng hóa của chúng ta ở chợ Linh Dược. Còn dọa nạt các tiểu thương, nói rằng từ nay không ai được phép bán hàng của huynh nữa!”

Mã Đại Ca kể lại toàn bộ sự việc một cách chi tiết, từ lúc đám côn đồ xông vào, cảnh tượng hỗn loạn, sự hung hăng của A Cường, cho đến lúc hắn bị đánh ngã. Giọng nói của hắn đầy sự bức xúc và tức giận, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ vì đau. Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy căm phẫn. “Bọn chúng còn tuyên bố, nếu Lâm huynh còn dám bán hàng ở bất cứ đâu, bọn chúng sẽ tìm đến tận nhà, phá nát tất cả!”

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng có mặt. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, giờ đây đỏ bừng vì tức giận. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên. “Mẹ kiếp! Bọn chó săn của Trần Thị dám làm càn đến vậy sao! Đại ca, chúng ta không thể ngồi yên nhìn bọn chúng giở trò được!” Hắn đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy căm phẫn và sẵn sàng hành động. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta phải cho bọn chúng một bài học!”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác giờ đây cũng đầy vẻ phẫn nộ. Hắn siết chặt nắm đấm đến nỗi gân xanh nổi lên trên cánh tay. “Lâm huynh, chúng ta không thể ngồi yên được! Phải cho bọn chúng một bài học! Dân làng đã tin tưởng huynh, giờ bị bọn chúng chèn ép thế này, chúng ta phải làm gì đó!” Giọng hắn to và rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý, thể hiện sự lo lắng chân thành cho dân làng và muốn ra tay bảo vệ.

Lý Hổ ngồi im lặng bên cạnh, vẻ mặt hung dữ của hắn càng trở nên nghiêm trọng. Hắn không nói nhiều, chỉ chăm chú lắng nghe, tay nắm chặt chuôi đao bên hông, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rút ra. Khi Mã Đại Ca kể xong, Lý Hổ mới trầm giọng lên tiếng. “Hắc Sa Bang... ta có chút hiểu biết về bọn chúng. Bọn này hung tàn, không nể nang ai. Bọn chúng không có quy tắc, chỉ biết đến bạo lực và tiền bạc. Trừ khi dùng vũ lực… hoặc có một thế lực lớn hơn chống lưng, bằng không, chúng ta rất khó để đối phó với bọn chúng bằng những cách thông thường.” Lý Hổ nhíu mày, ánh mắt cảnh giác. Hắn đã từng lăn lộn trong giang hồ, nên hiểu rõ sự tàn độc của những băng nhóm như Hắc Sa Bang.

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, sắc mặt hắn ngày càng nghiêm trọng. Hắn khẽ nhắm mắt lại, trong đầu các mảnh ghép thông tin bắt đầu liên kết với nhau. *Trần Thị… cuối cùng cũng dùng đến thủ đoạn này. Đúng như dự đoán.* Hắn hít một hơi sâu, rồi thở ra chậm rãi. Cái gọi là “minh bạch” hay “luật pháp” mà hắn từng dùng để đối phó với quan lại, giờ đây đã trở nên vô nghĩa trước bạo lực trần trụi. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và hắn đã luôn ghi nhớ điều đó.

“Trần Thị đã không còn muốn chơi theo luật nữa,” Lâm Dịch trầm giọng nói, giọng hắn bình thản đến lạ thường, dù ánh mắt lại lóe lên sự sắc bén hiếm thấy. “Chúng ta đã liên tục phá hỏng các kế hoạch của chúng, từ kinh tế cho đến chính trị. Sự kiên nhẫn của Trần Thị Gia Chủ đã cạn kiệt, và đây là đòn trả đũa cuối cùng của hắn.” Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Mã Đại Ca, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và an ủi. “Mã Đại Ca, huynh đã làm rất tốt. Hãy yên tâm, chúng ta sẽ không để yên cho bọn chúng.”

Lâm Dịch đưa tay chạm vào chiếc cẩm nang kế sách nhỏ mà hắn luôn mang theo bên mình. Hắn đã luôn tin rằng tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, tri thức cần phải đi kèm với sức mạnh để được bảo vệ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận dấn thân vào những con đường bẩn thỉu hơn.*

Hắn nhìn từng người một: Mã Đại Ca với vết thương trên vai, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ với sự phẫn nộ rực cháy, Lý Hổ với vẻ mặt cảnh giác và hiểu biết về giang hồ. Mỗi người đều là một phần quan trọng trong những gì hắn đã xây dựng. Và hắn, Lâm Dịch, không thể để những người này bị tổn thương.

“Có vẻ như chúng ta phải thay đổi cách chơi rồi,” Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng hắn vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. “Trần Thị muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề? Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng, chúng ta không phải là những con cừu non dễ bị bắt nạt.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ánh nắng chiều đang dần tắt. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công.”

Ánh mắt hắn lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Kế hoạch đối phó với Trần Thị Gia Tộc, giờ đây, không còn là những nước cờ trên bàn cờ kinh tế hay chính trị nữa. Nó sẽ là một cuộc chiến thực sự, nơi bạo lực sẽ đối đầu với bạo lực, và mưu trí sẽ phải kết hợp với sức mạnh. Lâm Dịch biết, con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai và nguy hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cuộc chiến khốc liệt, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free