Lạc thế chi nhân - Chương 237: Minh Bạch Lật Tẩy: Khi Pháp Luật Bị Mua Chuộc
Tiếng bát đĩa lạch cạch, âm thanh thì thầm bàn bạc trong Quán Ăn Đại Phong tiếp tục vang lên, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều đang dần hình thành, một kế hoạch sẽ không chỉ để vượt qua khó khăn hiện tại, mà còn để phản công vào chính cái “lưới vô hình” mà Trần Thị Gia Tộc đã giăng ra. Hắn biết, một khi đã đối đầu với quyền lực và luật pháp, thì cuộc chơi sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải chiến đấu.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói cũ kỹ của Quán Ăn Đại Phong. Bên trong, không khí vẫn sôi động, ồn ào với tiếng cười nói rộn rã, tiếng bát đĩa va vào nhau loảng xoảng và mùi thức ăn thơm lừng, đậm đà gia vị. Mùi dầu chiên xèo xèo từ nhà bếp phía sau vọng ra, hòa quyện với hương thơm của các món kho, món xào, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mời gọi. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ bằng gỗ, mang theo hơi mát của buổi chiều tà, xua đi chút oi bức còn sót lại của một ngày dài.
Lâm Dịch chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hắt vào không đủ để soi rõ vẻ mặt trầm tư của hắn. Đối diện hắn, Mã Đại Ca ngồi thẳng lưng, dáng vẻ cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió vẫn không giấu được sự lo lắng đang hiển hiện rõ trên vầng trán nhăn nhó. Mã Đại Ca vừa trở về từ thị trấn, vẻ mặt mệt mỏi, bụi đường vẫn còn vương trên bộ quần áo thô sơ. Hai cánh tay rắn chắc của hắn đặt trên bàn, nắm chặt thành quyền, như thể đang cố gắng kìm nén một sự bực dọc nào đó. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, ngồi bên cạnh Mã Đại Ca, ánh mắt tò mò và đầy lo lắng đổ dồn về phía Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và cao lớn hơn Lâm Dịch, gương mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, ngồi yên lặng ở phía đối diện, ánh mắt kiên định đặt vào Lâm Dịch, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.
“Họ viện cớ này cớ nọ, nào là giấy phép không đủ, nào là kiểm tra vệ sinh, rồi lại đòi tăng thuế. Rõ ràng là muốn làm khó chúng ta!” Mã Đại Ca gằn giọng, tiếng nói tuy không lớn nhưng đủ để truyền tải sự phẫn nộ. “Phán quan Trần đó, hắn cứ dềnh dàng cả buổi, nói là phải kiểm tra từng món hàng, từng cái cân, từng mét vải. Còn Đội trưởng tuần tra thì cứ đứng đó, vẻ mặt nghiêm nghị như thể chúng ta là lũ tội phạm vậy. Hàng hóa của chúng ta, Đại ca, cứ phơi nắng phơi gió ở ngoài chợ. Nếu không có Nhị Cẩu kịp thời bôi trơn mấy tên lính lẻ, chắc chắn đã hỏng gần hết rồi.” Mã Đại Ca thở ra một hơi dài, mùi mồ hôi và bụi đường phảng phất.
Lâm Dịch lẳng lặng lắng nghe, vẻ mặt thờ ơ nhưng đôi mắt sâu thẳm lại sắc lạnh đến đáng sợ. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài suy tính dường như không làm giảm đi sự tỉnh táo trong đôi mắt ấy. Bên cạnh hắn, chiếc Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, bìa da đã sờn cũ nhưng vẫn toát lên vẻ bí ẩn, thỉnh thoảng hắn lại liếc nhìn nó như thể đang tìm kiếm một câu trả lời.
“Hừm, ‘quy định mới’ sao?” Lâm Dịch chậm rãi cất lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, “Hãy kể rõ từng chi tiết, Mã Đại Ca. Từng lời, từng chữ mà bọn chúng nói. Đừng bỏ sót bất cứ điều gì, dù là nhỏ nhất.”
Mã Đại Ca gật đầu lia lịa, cố gắng nhớ lại từng câu nói, từng hành động của Phán quan Trần. “Hắn nói… hắn nói là có lệnh từ trên xuống, phải siết chặt quản lý thị trường để tránh hàng giả, hàng kém chất lượng. Rồi hắn còn bảo, giấy phép kinh doanh của chúng ta, tuy có dấu triện, nhưng ‘chưa đủ điều kiện’ theo ‘quy định mới’ mà nha môn vừa ban hành. Còn về thuế, hắn đòi tăng gấp đôi với lý do ‘hàng hóa đặc biệt’…”
Lâm Dịch không ngừng gật đầu, tay cầm một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, tốc ký một cách nhanh chóng. Mỗi lời của Mã Đại Ca đều được hắn ghi chép cẩn thận, từng chi tiết nhỏ về các “quy định mới”, những lý do mà Phán quan Trần đưa ra, thái độ của Đội trưởng tuần tra, và cả những lời xì xào của các tiểu thương xung quanh. Hắn không bỏ qua một điều gì.
*Một lệnh từ trên xuống? Hàng giả, hàng kém chất lượng? Hừ, cái lý do này cũ rích như quả đất vậy.* Lâm Dịch nội tâm châm biếm. *Chúng ta buôn bán thảo dược, dược liệu, thứ này làm sao có thể giả mạo dễ dàng được? Hơn nữa, việc tăng thuế đột ngột, lại chỉ nhắm vào chúng ta, rõ ràng là có mục đích.*
“Mã Đại Ca,” Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như tia chớp, “ngươi đã hỏi Phán quan Trần về văn bản chính thức của những ‘quy định mới’ này chưa?”
Mã Đại Ca ngớ người. “À… ta có hỏi, nhưng hắn chỉ nói là ‘lệnh miệng’ từ cấp trên, không có văn bản cụ thể. Hắn còn bảo, ‘ngươi dám chất vấn lệnh của quan phủ sao?’ khiến ta không dám hỏi thêm.”
Lâm Dịch nhếch môi cười lạnh. *Quả nhiên. Mấy tên quan lại tham nhũng này, thủ đoạn muôn đời vẫn vậy. Dùng ‘lệnh miệng’, dùng ‘quy định mới’ không rõ ràng để lũng đoạn, để vơ vét. Nhưng chính cái sự mập mờ đó lại là kẽ hở của chúng.* Hắn biết, trong bất kỳ hệ thống nào, dù là cổ đại hay hiện đại, sự thiếu minh bạch luôn là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng. Và cũng chính sự thiếu minh bạch đó lại là điểm yếu chết người khi bị lật tẩy.
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, giọng nói trở nên dứt khoát hơn. “Ngươi đã làm rất tốt khi bôi trơn cho bọn lính tuần tra. Tiếp tục duy trì mối quan hệ đó, nhưng chỉ ở mức vừa đủ để họ không gây khó dễ thêm cho việc bảo quản hàng hóa. Và quan trọng nhất, ngươi phải thu thập tất cả những thông tin về Phán quan Trần và Đội trưởng tuần tra mà ta đã dặn. Gia đình hắn ta, thói quen sinh hoạt, những mối quan hệ của hắn, những kẻ mà hắn thường lui tới… Càng chi tiết càng tốt.” Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy vẻ nhiệt huyết. “Dạ, đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tiểu nhân sẽ tìm hiểu tường tận!”
“Còn Đại Trụ,” Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, “Ngươi đã đi thăm dò các tiểu thương khác rồi đúng không? Có phát hiện gì không?”
Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt chất phác. “Dạ, đại ca. Ta có hỏi rồi. Hầu hết các tiểu thương khác đều không bị áp dụng những ‘quy định mới’ đó. Họ vẫn buôn bán bình thường, thuế má vẫn như cũ. Chỉ có một vài người buôn bán dược liệu nhỏ lẻ cũng bị gây khó dễ, nhưng không nghiêm trọng bằng chúng ta. Có vẻ như Phán quan Trần và lũ lính tuần tra kia chỉ nhắm vào chúng ta là chính.”
Lâm Dịch trầm ngâm gật đầu. *Chính xác. Chúng không muốn gây động lớn, chỉ muốn chèn ép chúng ta đến chết. Đây là một cuộc chiến cá nhân, do Trần Thị Gia Tộc phát động. Điều này càng chứng tỏ, chúng ta đang đi đúng hướng.* Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc đã đánh giá thấp khả năng của hắn, đã nghĩ rằng hắn chỉ là một tên tiểu thương mới nổi, dễ dàng bị dập tắt. Nhưng chúng đã lầm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, ta sẽ dùng tri thức về hệ thống của chính thế giới này để phản công.*
“Kế hoạch của chúng ta như sau,” Lâm Dịch nói, ánh mắt quét qua ba người, giọng nói đầy tự tin. “Ngày mai, chúng ta vẫn sẽ đưa hàng vào chợ Linh Dược như thường lệ. Nhưng lần này, ta sẽ đích thân dẫn đầu. Khi Phán quan Trần và Đội trưởng tuần tra xuất hiện, các ngươi phải làm theo đúng những gì ta dặn dò. Mã Đại Ca, ngươi hãy đảm bảo hàng hóa được bày biện thật ngay ngắn, sạch sẽ, không một chút tì vết. Vương Đại Trụ, ngươi hãy đứng cạnh ta, sẵn sàng ứng phó mọi tình huống. Và Nhị Cẩu, ngươi phải ở gần đó, thu hút sự chú ý của các tiểu thương khác, đảm bảo họ đều có thể chứng kiến mọi chuyện.”
Ba người nhìn nhau, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc l���n một chút nghi ngờ. Đích thân Lâm Dịch ra mặt? Đây là một động thái chưa từng có. Từ trước đến nay, Lâm Dịch luôn đứng sau màn, điều khiển mọi thứ một cách kín đáo. Nhưng họ không hề nghi ngờ năng lực của hắn.
“Đại ca, ngài định làm gì?” Trần Nhị Cẩu không nén nổi tò mò, hỏi.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa một sự tính toán sâu xa. “Chúng ta sẽ cho Phán quan Trần thấy, việc lợi dụng luật pháp để chèn ép người khác không phải là điều dễ dàng. Chúng ta sẽ dùng chính cái ‘luật’ của chúng, nhưng theo cách của chúng ta. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải thích nghi, thậm chí là ‘chơi’ theo luật của kẻ thù, nhưng với một tinh thần minh bạch mà chúng không ngờ tới.”
Trong ánh đèn dầu leo lét, gương mặt Lâm Dịch hiện lên vẻ cương nghị. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách trên bàn dường như cũng phát ra một luồng khí thế vô hình, như thể đang chờ đợi được mở ra một trang mới đầy kịch tính. Kế hoạch đã được phác thảo trong đầu hắn, một kế hoạch không cần đến bạo lực, mà dùng sự minh bạch và mưu trí để lật tẩy những kẻ tham nhũng. Hắn biết, một khi đã vạch trần được sự thối nát của chúng, Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể tiếp tục dùng cách này để gây khó dễ cho hắn nữa.
***
Sáng hôm sau, chợ Linh Dược đã tấp nập ngay từ khi mặt trời còn chưa lên cao. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những đám mây lơ lửng, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào và tiếng bước chân dồn dập của những người mua kẻ bán. Mùi các loại thảo dược đa dạng, từ hương thơm ngai ngái của nhân sâm, mùi hăng nồng của quế chi, đến hương dịu nhẹ của hoa cúc, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một khứu giác đặc trưng không lẫn vào đâu được của một chợ dược liệu sầm uất. Các quầy hàng mở, lều tạm dựng san sát, những lá cờ hiệu rực rỡ bay phất phới trong gió, tạo nên một khung cảnh năng động và đầy sức sống.
Đoàn xe của Lâm Dịch từ từ tiến vào chợ. Khác với mọi khi, lần này đích thân Lâm Dịch ngồi trên chiếc xe đầu tiên, vẻ mặt bình thản, đôi mắt sắc bén quét qua đám đông. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, ánh mắt kiên định. Phía sau là Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu, cùng với những phu khuân vác, đẩy những chiếc xe chất đầy dược liệu đã được đóng gói cẩn thận. Tất cả hàng hóa đều được bày biện ngay ngắn, sạch sẽ, không một chút bụi bẩn hay tì vết, đúng như lời dặn dò của Lâm Dịch.
Khi đoàn xe vừa dừng lại ở vị trí quen thuộc, một bóng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót liền chạy tới. Đó là Lý Quản Sự, cánh tay phải của Trần Thị Gia Chủ. Hắn không nói gì, chỉ liếc nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ thăm dò, rồi nhanh chóng quay đi. Lâm Dịch thầm cười lạnh. *Quả nhiên, chúng đã chờ sẵn.*
Không lâu sau, một đám người hùng hổ tiến đến. Đi đầu là Phán quan Trần, gương mặt gầy gò, ánh mắt gian xảo, bộ trang phục quan lại cũ kỹ nhưng vẫn toát lên vẻ hách dịch. Bên cạnh hắn là Đội trưởng tuần tra, thân hình khỏe mạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, áo giáp cũ kỹ đã bạc màu. Phía sau là vài tên lính lệ, tay cầm gậy gộc, vẻ mặt hung hăng.
“Hừm, hàng hóa của nhà Lâm Dịch à?” Phán quan Trần cất giọng the thé, ánh mắt quét một lượt qua đống dược liệu, vẻ mặt đầy sự khinh thường. “Nghe nói gần đây có nhiều ‘quy định mới’ về phẩm chất, thuế má. Cần phải kiểm tra kỹ lưỡng!” Hắn dừng lại, vênh mặt nhìn Lâm Dịch, nụ cười giả tạo nở trên môi. “Lần này, ta sẽ đích thân kiểm tra. Hy vọng Lâm lão bản đây không có ý định chống đối quan phủ.”
Lâm Dịch bước xuống xe, vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ. Trong lòng hắn, những suy nghĩ hiện đại đang cuộn trào. *Hắn ta diễn đạt lắm. Cố gắng tạo áp lực ngay từ đầu. Nhưng cái thời mà ‘cha ông’ là ‘tất cả’ đã qua rồi. Thời đại này, minh bạch là vàng.*
“Dạ, quan gia nói rất đúng.” Lâm Dịch khẽ cúi đầu, giọng nói khiêm tốn nhưng ánh mắt lại sáng quắc. “Kẻ hèn này vô cùng tuân thủ luật lệ. Từ trước đến nay, Thiên Phong Thương Hội của tiểu nhân luôn làm ăn chính đáng, không hề có ý định gian lận hay chống đối quan phủ. Vì vậy, xin quan gia hãy chỉ rõ từng điều khoản, từng quy định, tiểu nhân sẽ làm theo từng bước một. Nếu có vi phạm, xin quan gia cứ ghi chép rõ ràng, tiện cho tiểu nhân học hỏi và sửa chữa.”
Lâm Dịch dừng lại một chút, rồi đột ngột nâng cao giọng, đủ lớn để tất cả các tiểu thương gần đó đều có thể nghe thấy. “Xin hỏi, tiểu nhân có thể mời các vị thương nhân ở đây làm chứng cho sự công bằng của buổi kiểm tra này được không ạ?”
Lời nói của Lâm Dịch như một làn sóng, khiến cả chợ chợt im lặng trong giây lát. Các tiểu thương bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Phán quan Trần. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang đứng ở quầy hàng gần đó, cũng không khỏi ngạc nhiên. Ông ta vuốt râu, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục.
Phán quan Trần thoáng giật mình. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại dám công khai như vậy, lại còn mời cả chợ làm chứng. *Tên tiểu tử này… hắn muốn chơi chiêu gì đây?* Trong đầu hắn, kế hoạch đã được Trần Thị Gia Tộc vạch sẵn là sẽ viện đủ lý do để giữ hàng, buộc Lâm Dịch phải nộp thêm tiền bôi trơn, hoặc tệ hơn là tịch thu một phần hàng hóa. Nhưng việc công khai như thế này, nếu hắn làm quá đáng, sẽ khó mà ăn nói với dân chúng.
“Hừ! Ngươi muốn làm chứng sao? Được thôi! Đội trưởng!” Phán quan Trần hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm. “Bắt đầu kiểm tra!”
Đội trưởng tuần tra gật đầu, ra hiệu cho mấy tên lính lệ tiến lên. Chúng bắt đầu lục lọi các thùng hàng, nhưng không dám quá thô bạo vì có quá nhiều người đang theo dõi.
Lâm Dịch mỉm cười. Hắn đưa ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông cho Phán quan Trần. “Xin quan gia, đây là sổ sách của Thiên Phong Thương Hội. Kẻ hèn này xin phép ghi lại tất cả những ‘quy định mới’ mà quan gia vừa nhắc đến, và cả những điểm mà hàng hóa của tiểu nhân bị cho là ‘vi phạm’. Như vậy, sau này, tiểu nhân có thể mang những ghi chép này về học hỏi, tránh tái phạm.”
Phán quan Trần nhìn cuốn sổ và cây bút, vẻ mặt lúng túng. Hắn định nói rằng không có văn bản nào, nhưng lại nhớ đến lời Lâm Dịch vừa nói “ghi chép rõ ràng, tiện cho tiểu nhân học hỏi và sửa chữa��. Nếu hắn không ghi, chẳng phải sẽ bị cho là không minh bạch, không rõ ràng sao? Hắn ta là quan phủ, sao có thể không rõ ràng khi thi hành công vụ? Hắn ta là người đại diện cho “pháp luật” của triều đình, không thể để lộ sự mập mờ.
“Ngươi… ngươi…” Phán quan Trần ấp úng, ánh mắt đảo quanh, bắt gặp ánh mắt tò mò của Cố lão bản và các tiểu thương khác. Hắn biết, nếu hắn không làm theo, danh tiếng của hắn, thậm chí cả nha môn, sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nếu ghi ra, thì chẳng phải sẽ tự mình chui vào rọ sao? Những “quy định mới” này vốn dĩ là do hắn tự bịa đặt, hoặc là những luật lệ mơ hồ, dễ bẻ cong.
“Quan gia có gì khó xử sao?” Lâm Dịch vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén. “Nếu những quy định này là chính đáng, là vì dân, vì nước, thì việc ghi chép lại càng là điều nên làm. Chẳng lẽ quan gia lại sợ dân chúng biết về ‘pháp luật’ của triều đình sao?”
Lời nói của Lâm Dịch như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can của Phán quan Trần. Hắn biết, Lâm Dịch đang dùng chính cái lý lẽ “vì dân, vì nước” để ép hắn. Đội trưởng tuần tra đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị ban đầu giờ đây cũng trở nên lúng túng, sợ hãi. Hắn ta không quen với những cuộc đối đầu công khai như thế này.
Cuối cùng, Phán quan Trần đành phải cắn răng, cầm lấy cây bút lông từ tay Lâm Dịch. “Hừ! Được thôi! Ta sẽ cho ngươi thấy, luật pháp là nghiêm minh!” Hắn bắt đầu ghi, nhưng từng nét chữ đều run rẩy, bởi hắn không biết phải ghi gì. Hắn chỉ có thể viện dẫn những điều khoản chung chung về phẩm chất, về an toàn, về thuế má, nhưng không dám đưa ra những con số cụ thể hay những điều khoản quá vô lý. Bởi vì mỗi nét bút của hắn đều đang được hàng chục cặp mắt dõi theo.
Lâm Dịch đứng đó, bình thản quan sát. Hắn biết, chiêu “minh bạch” này đã phát huy tác dụng. Khi mọi thứ được công khai, những kẻ làm việc mờ ám sẽ không còn đất để dung thân. Kế hoạch của hắn không phải là đánh bại Phán quan Trần bằng sức mạnh, mà là dùng sự minh bạch để buộc hắn phải tuân thủ “luật” một cách chính đáng, hoặc tự lộ ra bản chất tham nhũng của mình. Và Phán quan Trần đã chọn cách đầu, dù miễn cưỡng.
Sau một hồi kiểm tra, Phán quan Trần không thể tìm ra bất cứ lỗi lầm cụ thể nào. Những quy định mà hắn vừa ghi vào sổ của Lâm Dịch cũng chỉ là những điều khoản chung chung, không có tính ràng buộc cao. Cuối cùng, hắn đành phải trả lại cuốn sổ cho Lâm Dịch, vẻ mặt bẽ bàng và tức giận.
“Hừ! Lần này thì thôi! Nhưng đừng nghĩ là ngươi có thể thoát được mãi! Sẽ có lúc ta tìm ra lỗi của ngươi!” Phán quan Trần gằn giọng, rồi phất tay áo bỏ đi, Đội trưởng tuần tra và lũ lính lệ lúng túng theo sau.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Phán quan Trần, nụ cười trên môi càng sâu hơn. *Một trận chiến nhỏ đã thắng. Nhưng cuộc chiến lớn hơn vẫn còn ở phía trước.* Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Và lần sau, chúng sẽ không còn dùng những thủ đoạn “hợp pháp” như thế này nữa.
Các tiểu thương xung quanh bắt đầu vỗ tay xì xào, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Lâm Dịch. Cố lão bản bước đến, vỗ vai Lâm Dịch. “Lâm lão bản quả nhiên là người có mưu trí! Lão phu làm ăn ở chợ này bao năm, chưa t��ng thấy ai có thể khiến Phán quan Trần phải bẽ mặt như vậy!” Lời nói của ông ta không chỉ là lời khen, mà còn là sự công nhận cho vị thế của Lâm Dịch. Uy tín và khả năng đối phó với quan lại của Lâm Dịch đã được củng cố vững chắc trong giới thương nhân.
Lâm Dịch chỉ mỉm cười khiêm tốn. Hắn biết, sự kiện này sẽ lan truyền nhanh chóng khắp chợ, và cả Trần Thị Gia Tộc nữa.
***
Cùng lúc đó, trong thư phòng xa hoa của Dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí đang đặc quánh sự giận dữ. Căn phòng được trang hoàng tinh tế với những đồ vật quý giá, mùi hương trầm cao cấp phảng phất, và ánh sáng yếu ớt của buổi chiều âm u hắt qua khung cửa sổ, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Tiếng lụa xào xạc của người hầu đi lại, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền gỗ đánh bóng, tất cả đều tạo nên một vẻ kỷ luật, nhưng cũng tiềm ẩn một sự căng thẳng tột độ.
Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt và bộ y phục sang trọng, đang nhấm nháp trà. Khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại, luôn toát ra vẻ xảo quyệt và khinh thường người khác. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hảo hạng dường như không làm dịu đi sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Hắn đang chờ đợi tin tức, tin tức về việc Phán quan Trần đã thành công chèn ép Lâm Dịch.
Đúng lúc đó, Lý Quản Sự bước vào, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, vẻ mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn đi đến gần Trần Thị Gia Chủ, cúi đầu thật thấp, gần như là quỳ rạp xuống.
“Bẩm gia chủ…” Giọng Lý Quản Sự run rẩy, mang theo sự hoảng sợ rõ rệt. “Phán quan Trần… hắn đã thất bại.”
“Cái gì?!” Trần Thị Gia Chủ bỗng bật dậy, chiếc tách trà trong tay hắn rơi xuống nền nhà, vỡ tan tành thành trăm mảnh, âm thanh chói tai vang vọng khắp thư phòng. Mùi trà thơm lừng bốc lên, hòa với mùi hương trầm, tạo nên một sự hỗn loạn khó tả. Ánh mắt hắn tóe lửa, gằn giọng hỏi. “Ngươi nói lại xem! Thất bại? Bằng cách nào? Hắn ta là một Phán quan! Hắn có quyền lực trong tay! Làm sao có thể thất bại trước một tên tiểu tử hôi sữa?”
Lý Quản Sự rụt rè cúi đầu thấp hơn nữa, gần như chạm đất. “Bẩm gia chủ, Lâm Dịch đã dùng chiêu ‘minh bạch’ để khiến hắn không thể làm gì. Hắn ta còn mời cả chợ làm chứng… không ai dám ra mặt giúp hắn nữa. Phán quan Trần không dám công khai ghi chép những điều khoản vô lý vào sổ của Lâm Dịch, cuối cùng đành phải bỏ đi trong bẽ bàng.”
Trần Thị Gia Chủ nghe xong, cả người hắn run lên vì tức giận. Khuôn mặt tròn trịa của hắn giờ đây đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên trên trán. “Minh bạch? Hắn dám dùng cái trò đó để chống lại ta sao? Hừ! Một tên tiểu tử từ đâu ra, dám giở trò khôn lỏi trước mặt ta!” Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. “Nếu đã không thể dùng luật lệ để đè bẹp hắn, vậy thì… chúng ta sẽ dùng cách khác!”
Lý Quản Sự run rẩy nhìn gia chủ. Hắn biết, “cách khác” mà Trần Thị Gia Chủ nói đến sẽ không bao giờ là những biện pháp ôn hòa. Gia chủ của hắn, một khi đã tức giận, thì mọi thứ đều có thể bị nghiền nát.
“Lý Quản Sự,” Trần Thị Gia Chủ dừng lại, đôi mắt híp lại, ẩn chứa một tia tàn nhẫn. “Chuẩn bị đi. G��i người của Hắc Sa Bang đến đây. Ta muốn gặp thủ lĩnh của chúng.”
Lý Quản Sự giật mình. Hắc Sa Bang là một băng nhóm giang hồ khét tiếng, chuyên làm những việc bẩn thỉu. Việc Trần Thị Gia Chủ đích thân muốn gặp thủ lĩnh của chúng, điều này có nghĩa là mọi chuyện đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Đây sẽ không còn là một cuộc chiến kinh tế hay chính trị nữa, mà là một cuộc chiến sống còn.
“Dạ… gia chủ…” Lý Quản Sự lắp bắp, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Hắn biết, Lâm Dịch đã chọc giận một con mãnh thú. Và con mãnh thú này, một khi đã nổi điên, thì hậu quả sẽ vô cùng khó lường.
Trần Thị Gia Chủ phất tay, ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài, ánh mắt đầy vẻ cuồng nộ và thâm độc. *Lâm Dịch, ngươi đã tự tìm đường chết. Ta sẽ cho ngươi thấy, trong thế giới này, quyền lực và bạo lực mới là thứ tối thượng. Cái gọi là ‘minh bạch’ hay ‘luật pháp’, chỉ là thứ đồ chơi trong tay kẻ mạnh mà thôi.* Hắn biết, một khi đã sử dụng Hắc Sa Bang, thì mọi thứ sẽ trở nên tàn bạo hơn, máu tanh hơn. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ thể diện và lợi ích của Trần Thị Gia Tộc, Lâm Dịch phải bị tiêu diệt, bằng bất cứ giá nào. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.