Lạc thế chi nhân - Chương 236: Áp Lực Từ Quan Trường: Lưới Ràng Buộc Vô Hình
Gió lạnh thổi mạnh, mang theo tiếng lá cây xào xạc, như một lời báo trước cho những tai ương sắp tới. Trần Thị Gia Chủ siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy tham vọng và thù hận. Hắn sẽ không để một tên nhóc con phá hoại quyền lực và sự thống trị của gia tộc hắn. Cuộc chiến không chỉ dừng lại ở những chiêu trò nhỏ nhặt trên thương trường, mà đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và trực diện hơn.
***
Trong thư phòng xa hoa của dinh thự Trần Thị Gia Tộc, ánh nến lung linh trên bàn gỗ lim cổ kính, vẽ nên những bóng đổ kỳ dị trên bức tường khảm đá. Mùi mực tàu thoang thoảng quyện với hương trầm quý hiếm, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa u ám. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt trong bộ gấm lụa thêu hoa văn phức tạp, đang chậm rãi lật từng trang của một cuốn sổ dày cộp. Ngón tay hắn miết nhẹ lên những dòng chữ viết tay ngay ngắn, đôi mắt híp lại, ẩn chứa vẻ sắc lạnh đến rợn người.
Phía đối diện, Lý Quản Sự đứng khúm núm, lưng hơi khom, tựa như một cây nến sắp tàn trong gió. Vẻ mặt hắn ta vẫn còn nguyên sự bàng hoàng từ thất bại trước, nhưng dưới ánh mắt dò xét của Trần Thị Gia Chủ, hắn buộc phải lấy lại sự bình tĩnh. “Gia chủ, tiểu nhân đã cho người thăm dò kỹ lưỡng. Tên Lâm Dịch đó quả nhiên không đơn giản. Hắn không chỉ nhanh nhạy trong buôn bán, mà còn biết cách dùng tiền để lay chuyển những kẻ hám lợi.” Giọng Lý Quản Sự nhỏ nhẹ, đầy vẻ dè dặt.
Trần Thị Gia Chủ hừ lạnh một tiếng, tiếng động phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Hắn khép cuốn sổ lại, đặt xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc. “Ngươi nói không sai. Thằng nhóc đó tưởng ta chỉ biết dùng vũ lực, chỉ biết chèn ép trên thương trường sao?” Ánh mắt Trần Thị Gia Chủ lóe lên vẻ khinh miệt, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự cảnh giác. “Lần này, ta sẽ cho nó nếm mùi thế nào là bất lực trước luật lệ! Ta sẽ cho nó biết, có những bức tường vô hình còn kiên cố hơn cả vạn quân, và một khi bị giam hãm trong đó, dù có tài năng đến mấy cũng chỉ là con cá nằm trên thớt.”
Lý Quản Sự nghe vậy, trong lòng không khỏi rùng mình. Hắn ta biết, Trần Thị Gia Chủ đang ám chỉ đến hệ thống quan lại địa phương – một mạng lưới phức tạp và mục ruỗng, nơi quyền lực và đồng tiền có thể bẻ cong mọi thứ. “Bẩm gia chủ, tiểu nhân đã có chút chuẩn bị. Sau khi nhận được chỉ thị của ngài, tiểu nhân đã lén lút tiếp cận Phán quan Trần ở nha môn, cùng một vài kẻ phụ trách việc kiểm tra hàng hóa tại cổng chợ. Bọn chúng đều là những kẻ tham lam, thích tiền hơn cả mạng sống.” Lý Quản Sự đưa tay xoa xoa hai bàn tay gầy gò, đôi mắt gian xảo lướt qua vẻ mặt của gia chủ, dò xét phản ứng.
Trần Thị Gia Chủ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt béo tốt. “Nói tiếp đi. Ngươi đã nói gì với bọn chúng?”
“Tiểu nhân đã hứa hẹn với Phán quan Trần một khoản tiền không nhỏ, với điều kiện hắn ta phải ‘soát xét’ lại toàn bộ quy định về việc cấp phép buôn bán, kiểm tra chất lượng hàng hóa, và cả những loại thuế phí ‘phát sinh’ mà từ trước đến nay ít ai để ý.” Lý Quản Sự cúi đầu, giọng nói trở nên tự tin hơn. “Hắn ta đã hứa sẽ cho ban hành một loạt ‘quy định mới’ vào sáng mai, và sẽ cử người của mình cùng Đội trưởng tuần tra chặn lại tất cả các chuyến hàng vào thị trấn. Không chỉ là chặn đường, mà là chặn đứng mọi giấy tờ hợp lệ, khiến cho hàng hóa của tên Lâm Dịch kia, dù có là vàng bạc châu báu, cũng không thể đặt chân vào thị trấn này một cách hợp pháp.”
Trần Thị Gia Chủ gật gù, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. Tiếng “cốc, cốc” đều đặn vang lên trong căn phòng tĩnh mịch, như tiếng gõ cửa tử thần. “Hừm, Phán quan Trần… tên đó đã ở nha môn này bao năm, tưởng ta không biết hắn là loại người gì sao? Tham lam, xảo quyệt, và đặc biệt là rất sợ trách nhiệm. Ngươi đã làm thế nào để hắn dám ra mặt?”
Lý Quản Sự khúm núm đáp: “Tiểu nhân đã nhấn mạnh rằng đây là lệnh từ một ‘thế lực lớn’ đứng sau. Hơn nữa, những quy định này đều có vẻ ‘hợp lý’ trên giấy tờ, chỉ là được áp dụng một cách nghiêm ngặt quá mức mà thôi. Hắn ta sẽ đứng sau chỉ đạo, còn việc trực tiếp gây khó dễ sẽ do đám tay sai và Đội trưởng tuần tra thực hiện. Bọn chúng đều là những kẻ hèn mọn, dễ dàng bị đồng tiền làm mờ mắt.” Hắn ta dừng một chút, quan sát sắc mặt của gia chủ, rồi nói thêm: “Gia chủ yên tâm, đã có vài kẻ ham tiền… chúng sẽ khiến hàng hóa của hắn không thể đặt chân vào thị trấn này một cách hợp pháp. Mà dù có vào được, cũng sẽ bị đánh thuế đến mức không còn lợi nhuận, hoặc bị giam giữ cho đến khi hàng hóa hư hỏng.”
Trần Thị Gia Chủ cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ đắc ý. Hắn vươn tay cầm lấy chén trà sứ trên bàn, nhấp một ngụm. Hương trà thanh thoát lan tỏa, nhưng trong không khí lại phảng phất mùi vị của âm mưu và sự tàn độc. “Tốt lắm. Kế hoạch này có vẻ chắc chắn hơn nhiều so với việc chặn đường mòn. Một khi đã dính vào giấy tờ, vào luật lệ, vào nha môn, thì dù Lâm Dịch có tài cán đến mấy cũng khó mà thoát được. Hắn là dân thường, không có gốc gác, không có quan hệ, làm sao đấu lại được với hệ thống?” Hắn đặt chén trà xuống, tiếng “cạch” nhỏ nhưng đầy uy lực. “Ngươi hãy đảm bảo mọi thứ được thực hiện trơn tru. Ta muốn hắn phải quỳ gối xin tha, phải biết rằng ở thị trấn này, Trần Thị Gia Tộc ta mới là luật lệ!”
Lý Quản Sự cúi đầu thật sâu, vẻ mặt lộ rõ sự mừng rỡ. “Vâng, gia chủ. Tiểu nhân xin tuân lệnh. Đảm bảo lần này, tên Lâm Dịch đó sẽ phải hối hận vì đã dám chọc giận Trần Thị Gia Tộc.” Hắn ta lui ra khỏi thư phòng, bước chân nhẹ nhàng nhưng trong lòng tràn đầy sự hả hê. Hắn đã hình dung ra cảnh Lâm Dịch phải vò đầu bứt tai, bất lực nhìn hàng hóa của mình bị thối rữa, bị tịch thu hoặc bị đánh thuế đến mức lỗ vốn. Trần Thị Gia Tộc không thiếu tiền, và việc dùng tiền để mua chuộc quan lại chỉ là một khoản đầu tư nhỏ nhoi để dập tắt một mầm mống họa lớn. Mùi mục ruỗng của quan trường, vốn đã ăn sâu vào bộ máy Đại Hạ, giờ đây lại trở thành một vũ khí sắc bén trong tay Trần Thị Gia Chủ, giăng một cái lưới vô hình, siết chặt lấy mọi con đường sinh tồn của Lâm Dịch.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những mái nhà gạch ngói, chiếu rọi xuống con đường đá ong dẫn vào thị trấn, khu vực kiểm tra hàng hóa vốn dĩ đã nhộn nhịp giờ lại càng thêm căng thẳng. Tiếng người ồn ào, tiếng bánh xe nghiến ken két trên sỏi đá, tiếng lừa ngựa hí vang hòa lẫn với những lời cãi vã lớn tiếng.
Đoàn xe của Lâm Dịch, dưới sự dẫn dắt của Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu, từ xa đã thấy một hàng dài các xe hàng khác đang bị chặn lại. Không khí trở nên đặc quánh bởi sự bực bội và lo lắng. Khi xe của họ tiến lại gần, một cảnh tượng quen thuộc nhưng khó chịu hiện ra. Đội trưởng tuần tra, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp cũ kỹ, vẻ mặt nghiêm nghị đến cau có, đang chỉ tay quát tháo một tiểu thương nọ. Bên cạnh hắn là Phán quan Trần, một lão quan lại gầy gò, ánh mắt gian xảo lấp ló dưới hàng lông mày rậm, tay cầm một chồng giấy tờ cũ kỹ, miệng lẩm bẩm những điều khó hiểu.
“Dừng lại! Tất cả dừng lại!” Đội trưởng tuần tra hô lớn, giọng nói vang vọng khắp khu vực. “Từ hôm nay, có quy định mới! Tất cả hàng hóa vào thị trấn đều phải kiểm tra lại giấy phép, giấy chứng nhận chất lượng, nguồn gốc xuất xứ, và đặc biệt là phải nộp thêm thuế vận chuyển mới được ban hành!”
Mã Đại Ca, người vốn đã có kinh nghiệm đối phó với đủ loại tình huống trên đường, cảm thấy có điều bất ổn. Hắn nheo mắt nhìn về phía Đội trưởng tuần tra và Phán quan Trần. “Cái gì? Quy định mới nào thế này? Rõ ràng giấy tờ c��a ta vẫn hợp lệ, đã được đóng dấu của nha môn từ tháng trước rồi!” Hắn bước xuống xe, vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, toát ra vẻ phong trần và kiên nghị.
Phán quan Trần liếc nhìn Mã Đại Ca, đôi mắt gian xảo lướt từ đầu đến chân hắn, rồi dừng lại ở những chiếc xe hàng chất đầy thảo dược và lương thực phía sau. “Ồ, là đội xe của Lâm Dịch à?” Hắn ta cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai. “Giấy tờ của ngươi có thể hợp lệ theo quy định cũ, nhưng quy định mới đã được ban hành từ đêm qua rồi! Đây là ‘Lệnh Kiểm Soát Thị Trường Khẩn Cấp’ do nha môn ban hành, nhằm đảm bảo chất lượng hàng hóa và ổn định giá cả trong thời buổi loạn lạc này. Ngươi không biết à?” Hắn vung vẩy chồng giấy tờ trong tay, như thể đó là bảo bối vô giá.
Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, nghe vậy liền bực tức. Hắn ta bước tới, định phân bua: “Lệnh gì mà khẩn cấp đến nỗi không một ai biết? Rõ ràng là cố tình gây khó dễ!”
“Câm miệng!” Đội trưởng tuần tra gầm lên, tay đặt lên chuôi kiếm. “Đừng có nói nhiều! Quy định là quy định, cãi là chống đối quan phủ! Ngươi có muốn bị bắt vào ngục vì tội chống đối triều đình không?” Hắn ta trừng mắt, vẻ mặt đầy hăm dọa. “Hơn nữa, hàng hóa của ngươi cần phải được kiểm tra kỹ lưỡng về ‘vệ sinh an toàn thực phẩm’ và ‘đảm bảo chất lượng’. Không ai biết ngươi lấy những thứ này từ đâu, có độc hại hay không!”
Mã Đại Ca cố gắng giữ bình tĩnh, hắn biết nếu dây dưa với bọn quan lại hám lợi này sẽ chỉ tốn thời gian và rước họa vào thân. “Vậy phải làm thế nào mới được thông qua?”
Phán quan Trần lại cười khẩy, tiến lên một bước. Mùi vị của rượu và sự hôi hám từ bộ quan phục cũ kỹ của hắn phả vào mặt Mã Đại Ca. “Đơn giản thôi. Ngươi nộp phạt vì tội ‘không cập nhật quy định’, nộp thêm ‘thuế khẩn cấp’, và để chúng ta kiểm tra toàn bộ hàng hóa. Nếu đạt tiêu chuẩn, ngươi có thể vào. Nhưng… quá trình kiểm tra có thể sẽ hơi lâu một chút. Hàng hóa của ngươi có thể sẽ phải nằm phơi nắng ở đây vài ngày, hoặc thậm chí là một tuần. Đến lúc đó, liệu chúng có còn ‘chất lượng’ nữa không thì ta không dám đảm bảo.” Hắn ta nháy mắt với Đội trưởng tuần tra, cả hai cùng phá lên cười một cách đầy vẻ đắc ý và tham lam.
Mã Đại Ca và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, trong lòng dâng lên sự tức giận và bất lực. Rõ ràng đây là một cái bẫy được giăng sẵn. Hàng hóa của họ, đặc biệt là thảo dược và rau củ tươi, không thể phơi nắng lâu như vậy. Chúng sẽ hỏng, và công sức của Lâm Dịch cùng mọi người sẽ đổ sông đổ bể. “Các người…” Mã Đại Ca nghiến răng, định nói gì đó, nhưng Trần Nhị Cẩu đã kịp thời giữ hắn lại.
Trần Nhị Cẩu, tuy bực tức nhưng vẫn giữ được lý trí. Hắn biết, cãi vã lúc này chẳng có tác dụng gì. Bọn quan lại này đã được mua chuộc, và chúng sẽ không bỏ qua dễ dàng. Hắn nhìn quanh, thấy vài tiểu thương khác cũng đang gặp tình cảnh tương tự, một số thì đã nhắm mắt đưa tiền, số khác thì đang vật vã năn nỉ. Hắn biết, việc cấp bách nhất bây giờ là báo tin cho Lâm Dịch. “Đại ca, chúng ta không thể cứng rắn với bọn chúng ở đây. Hàng hóa là quan trọng nhất.” Hắn nói nhỏ với Mã Đại Ca, rồi quay sang Đội trưởng tuần tra. “Được, chúng tôi sẽ chấp hành quy định. Nhưng xin các vị hãy cho chúng tôi một chút thời gian để chuẩn bị tiền thuế và giấy tờ.”
Đội trưởng tuần tra và Phán quan Trần nhìn nhau, rồi lại cười. “Hừm, biết điều là tốt. Nhưng ta nói trước, không có tiền thì đừng hòng nhúc nhích một bước!”
Mã Đại Ca đành phải gật đầu chịu đựng, trong lòng tràn ngập sự uất ức. Hắn ra hiệu cho vài người đi theo mình, bắt đầu dỡ hàng xuống để ‘chờ kiểm tra’. Trong lúc đó, Trần Nhị Cẩu bí mật gọi một người lính vận chuyển tin cậy, dặn dò hắn ta nhanh chóng phi ngựa về Quán Ăn Đại Phong, báo cáo toàn bộ tình hình cho Lâm Dịch. Tiếng cãi vã, tiếng giấy tờ bị lật xột xoạt ở trạm kiểm tra, và mùi vị của sự mục ruỗng, tham lam bao trùm cả khu vực. Hàng hóa của Lâm Dịch bị niêm phong tạm thời, treo lơ lửng giữa sự tức giận và bất lực.
***
Buổi trưa cùng ngày, nắng gắt như đổ lửa xuống con phố chính của thị trấn. Quán Ăn Đại Phong, tòa nhà gỗ hai tầng với kiến trúc cổ kính, vẫn ồn ào và nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rôm rả của khách hàng, cùng mùi thức ăn phong phú, gia vị và dầu ăn xèo xèo từ nhà bếp tạo nên một không khí ấm áp, mời gọi. Tuy nhiên, trong một góc khuất của quán, nơi ánh nắng không thể chạm tới, lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Lâm Dịch ngồi đối diện với Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. Trước mặt hắn là một ly trà nóng, tỏa hơi nghi ngút, cùng vài mẩu giấy được Trần Nhị Cẩu ghi chép vội vàng. Trần Nhị Cẩu vừa trở về, gương mặt vẫn còn nguyên sự bực dọc và phẫn nộ. Vương Đại Trụ, vạm vỡ, cao lớn, ngồi cạnh Lâm Dịch, hai tay siết chặt thành nắm đấm, đôi mắt chất phác giờ đây đỏ ngầu vì tức giận.
“Đại ca, bọn chúng quá đáng! Rõ ràng là cố tình kiếm cớ gây khó dễ! Phán quan Trần và Đội trưởng tuần tra liên kết với nhau, đưa ra một đống quy định mới từ đâu đó, nói là ‘Lệnh Kiểm Soát Thị Trường Khẩn Cấp’ gì đó!” Trần Nhị Cẩu hổn hển kể lại, giọng nói xen lẫn sự uất ức. Hắn ta đặt mạnh những mẩu giấy ghi chép xuống bàn. “Chúng ta bị bắt nộp đủ thứ thuế phí vô lý, còn bị giữ hàng lại để ‘kiểm tra chất lượng’ nữa! Mã Đại Ca đang phải ở lại đối phó với bọn chúng, e là hàng hóa sẽ không cầm cự được lâu dưới cái nắng này.”
Vương Đại Trụ đập mạnh tay xuống bàn, khiến vài chén trà trên bàn rung lên bần bật. “Thằng khốn Lý Quản Sự! Chắc chắn là nó giở trò! Lần trước chặn đường mòn không được, lần này lại dùng đến bọn quan lại thối nát đó!” Hắn đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy sát khí. “Đại ca, cứ để ta đi! Ta sẽ cho bọn chúng biết tay! Xem ai dám giữ hàng của chúng ta!”
Lâm Dịch không nói gì, chỉ bình tĩnh nhấp một ngụm trà nóng. Mùi trà thơm dịu giúp hắn xoa dịu phần nào sự bực bội đang dâng lên trong lòng. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc bén lướt qua những mảnh giấy ghi chép. Quy định mới, thuế khẩn cấp, kiểm tra chất lượng, nguồn gốc xuất xứ… Hắn đã quá quen thuộc với những chiêu trò hành chính này ở thế giới cũ. Chúng không khác gì những hàng rào quan liêu được dựng lên để bòn rút tiền c��a dân, hoặc để chèn ép đối thủ.
“Ngồi xuống đi, Đại Trụ.” Lâm Dịch khẽ nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, khiến Vương Đại Trụ dù đang hừng hực lửa giận cũng phải ngoan ngoãn ngồi xuống. “Không đơn giản là giở trò nữa. Chúng đã dùng đến ‘luật’ rồi.” Lâm Dịch chậm rãi nói, từng lời như xuyên thẳng vào tâm can người nghe. “Đây là một cái lưới vô hình, muốn siết chặt chúng ta từ bên trong. Một khi đã dính vào luật lệ, vào nha môn, thì mọi hành động của chúng ta đều có thể bị coi là ‘chống đối triều đình’, ‘phá hoại an ninh thị trường’. Chúng ta không thể dùng bạo lực để đối phó với thứ này.”
Trần Nhị Cẩu nghe vậy, vẻ mặt hoang mang tột độ. “Vậy phải làm sao đây đại ca? Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn hàng hóa bị hư hỏng, bị bọn chúng bòn rút hết sao?”
Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ thái dương. Suy nghĩ nội tâm của hắn đang xoay chuyển như chong chóng. *Trần Thị Gia Tộc lần này đã cao tay hơn rồi. Chúng không còn dùng chiêu trò tiểu xảo nữa, mà trực tiếp mua chuộc quan lại, biến hệ thống hành chính thành vũ khí. Đây là một vấn đề phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần tìm đường đi khác hoặc dùng tiền hối lộ một tên Đội trưởng tuần tra.*
Hắn thở dài. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và cái gọi là ‘luật pháp’ ở đây, đôi khi chỉ là công cụ trong tay kẻ có quyền, có tiền.* Đối với một người đến từ thế giới hiện đại, nơi luật pháp ít nhất còn có vẻ bề ngoài của sự công bằng và minh bạch, việc đối mặt với sự mục ruỗng và lạm dụng quyền lực trắng trợn như thế này là một điều vô cùng khó chịu. Nhưng hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn trong môi trường này, hắn phải thích nghi, phải tìm cách lách luật, thậm chí là “chơi” theo luật của kẻ thù.
“Trước hết, chúng ta không thể để hàng hóa bị hư hỏng.” Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. “Nhị Cẩu, ngươi hãy quay lại đó, mang theo một ít bạc. Nói với Mã Đại Ca, cố gắng tìm cách ‘bôi trơn’ cho bọn tuần tra để ít nhất chúng chịu dỡ hàng vào chỗ mát mẻ, che đậy cẩn thận. Còn Phán quan Trần, đừng vội vã. Ta muốn ngươi ghi lại thật kỹ lưỡng tất cả những ‘quy định mới’ mà hắn ta đưa ra, từng điều khoản một, càng chi tiết càng tốt.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Dạ, đại ca. Tiểu nhân sẽ làm ngay.”
“Còn Đại Trụ,” Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, “ngươi hãy đi thăm dò các tiểu thương khác. Xem xem bọn chúng có bị áp dụng những quy định này hay không, và nếu có, chúng đã đối phó như thế nào. Ai là người đã ‘thuận lợi’ thông quan, và ai là người đang gặp khó khăn. Đặc biệt chú ý đến những người buôn bán hàng hóa tương tự chúng ta.”
Vương Đại Trụ nghiêm túc gật đầu. “Ta hiểu rồi, đại ca. Ta sẽ tìm hiểu thật kỹ.”
“Và cuối cùng,” Lâm Dịch nhìn vào khoảng không trước mắt, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường mục ruỗng của nha môn. “Ta cần thông tin về Phán quan Trần và Đội trưởng tuần tra. Gia đình hắn ta, thói quen sinh hoạt, những mối quan hệ của hắn, những kẻ mà hắn thường lui tới… Càng chi tiết càng tốt.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Có thể chúng ta không thể trực tiếp đánh đổ cái ‘luật’ này, nhưng chúng ta có thể tìm ra những kẽ hở, những điểm yếu trong chính những kẻ đang thi hành luật. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, chúng ta cần phải dùng nó để phá vỡ cái lưới ràng buộc vô hình này.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, trong đầu đã bắt đầu phác thảo sơ bộ các bước cần làm. Đây không chỉ là một cuộc chiến về kinh tế, mà còn là một cuộc chiến về thông tin, về mưu trí, và về khả năng thích nghi. Trần Thị Gia Tộc đã nghĩ rằng chúng có thể siết chặt Lâm Dịch bằng luật lệ, nhưng chúng đã đánh giá thấp khả năng của một người đến từ tương lai, nơi mà mọi hệ thống đều có kẽ hở, và mọi con người đều có điểm yếu. Tiếng bát đĩa lạch cạch, âm thanh thì thầm bàn bạc trong Quán Ăn Đại Phong tiếp tục vang lên, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều đang dần hình thành, một kế hoạch sẽ không chỉ để vượt qua khó khăn hiện tại, mà còn để phản công vào chính cái “lưới vô hình” mà Trần Thị Gia Tộc đã giăng ra. Hắn biết, một khi đã đối đầu với quyền lực và luật pháp, thì cuộc chơi sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải chiến đấu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.