Lạc thế chi nhân - Chương 235: Vượt Bức Tường Ngầm: Mưu Trí Chọi Cường Quyền
Bầu không khí trong Quán Ăn Đại Phong về đêm vẫn không hề suy giảm, tiếng bát đĩa lách cách, tiếng cười nói rộn ràng của thực khách hòa cùng mùi thức ăn thơm lừng từ bếp tỏa ra, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự căng thẳng đang bao trùm chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở một góc khuất. Lâm Dịch trải tấm bản đồ đã sờn cũ lên mặt bàn, ánh nến lung lay hắt bóng những đường nét nguệch ngoạc lên khuôn mặt trầm tư của hắn. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu và Mã Đại Ca vây quanh, mỗi người một vẻ lo âu nhưng ánh mắt đều dồn về phía Lâm Dịch, chờ đợi. Cố lão bản, với dáng người tròn trĩnh và đôi mắt ti hí tinh tường, đứng xa một chút, tựa lưng vào cột, lặng lẽ quan sát, vẻ tò mò xen lẫn chút lo lắng không thể che giấu.
Lâm Dịch dùng ngón tay thon dài chỉ vào những con đường chính trên bản đồ, nơi mà đoàn xe của họ vừa bị chặn lại. "Trần Thị nghĩ chúng ta sẽ ngồi yên chịu trận? Nực cười." Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén, một chút châm biếm cho sự tự mãn của đối thủ. "Chúng dùng quyền lực, chúng ta dùng trí tuệ." Hắn phác họa vài đường cong, vài nét chấm phá lên những con đường mòn nhỏ li ti không mấy ai để ý. "Đây là những con đường chính, những nơi chúng ta dễ bị chặn lại nhất. Chúng đã tạo ra một bức tường vô hình, nhưng bức tường đó không phải là không có kẽ hở."
"Đại nhân nói đúng, nhưng mấy con đường phụ này gồ gh��, lại có vài nơi không an toàn..." Mã Đại Ca, người phong trần từng trải, lên tiếng với vẻ mặt đầy cân nhắc. Hắn đã từng đi qua vô số con đường, biết rõ những hiểm nguy rình rập trên những lối mòn ít người qua lại. "Không an toàn vì không ai dám đi. Cướp bóc, thú dữ, đường lầy lội, có khi còn mất cả ngày trời để vượt qua một đoạn đường ngắn. Hàng hóa đi qua đó sẽ tốn nhiều thời gian hơn, và cũng không đảm bảo an toàn tuyệt đối."
Lâm Dịch nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Mã Đại Ca, rồi lại quay về bản đồ. "Không an toàn vì không ai dám đi. Nhưng chúng ta sẽ đi. Và chúng ta sẽ biến 'không an toàn' thành 'bất ngờ'." Hắn thở ra một hơi nhè nhẹ, trong lòng tự nhủ: *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn sinh tồn, phải tự tìm lấy con đường cho mình.* "Kẻ thù sẽ không ngờ chúng ta lại liều lĩnh đến vậy. Chúng sẽ tập trung lực lượng ở những con đường dễ kiểm soát, những nơi mà chúng nghĩ chúng ta sẽ phải đi qua."
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, hai tay siết chặt thành nắm đấm, gật đầu đầy kiên định. "Cứ theo lời Lâm huynh, có gì ta gánh!" Với anh, sự tin tưởng vào Lâm Dịch đã ăn sâu vào máu thịt. Lý Hổ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chỉ im lặng nhưng vẻ mặt nghiêm nghị đã nói lên tất cả sự quyết tâm.
"Nghe đây," Lâm Dịch nói, giọng điệu trở nên dứt khoát hơn. "Mã Đại Ca, ngươi là người am hiểu địa hình nhất. Ta cần ngươi dẫn đầu một đoàn xe nhỏ, vận chuyển hàng hóa vào thị trấn theo những con đường mòn này. Ta đã phác thảo một vài lộ trình tiềm năng. Ngươi hãy nghiên cứu kỹ lưỡng, chọn ra con đường khả thi nhất, ít bị chú ý nhất. Chuẩn bị xe ngựa nhẹ hơn, ít ồn ào hơn." Hắn đưa cho Mã Đại Ca một túi vải nhỏ, bên trong có tiếng kim loại lách cách. "Đây không phải để hối lộ cho việc thông quan hàng hóa cấm, mà là 'phí thông đường' cho những 'rắc rối không đáng có' trên tuyến đường phụ này. Ngươi hiểu ý ta chứ?"
Mã Đại Ca cầm lấy túi bạc, nặng trịch trong lòng bàn tay. Hắn nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt khó tin. "Lâm huynh... ngài đã tính toán cả việc này?"
"Trong một thế giới đầy rẫy sự tham lam, tiền bạc đôi khi là phương tiện hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề, thậm chí là với những kẻ tham lam đang cản đường chúng ta." Lâm Dịch trả lời, giọng hắn ẩn chứa chút mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và khả năng dự đoán lòng người cũng là một phần của tri thức.*
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ đi cùng Mã Đại Ca. Tuyến đường này có thể không an toàn như Mã Đại Ca đã nói. Ta cần hai người đảm bảo an toàn tuyệt đối cho đoàn xe và hàng hóa. Chọn những người khỏe mạnh nhất, tinh nhuệ nhất, và trang bị vũ khí đầy đủ. Chúng ta không thể lơ là bất kỳ mối nguy hiểm nào. Một khi đã chọn con đường này, chúng ta phải chấp nhận mọi rủi ro và sẵn sàng đối mặt với chúng." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt hai người, truyền cho họ sự tin tưởng và quyết tâm.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng thanh đáp, giọng nói mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết. "Rõ!"
"Nhưng đó mới chỉ là đường đi." Trần Nhị Cẩu, dù đã có phần yên tâm hơn, vẫn không khỏi băn khoăn. "Đến chợ rồi, chúng nó vẫn có thể làm khó dễ mà."
"Đúng." Lâm Dịch nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng qua. "Và đó là lúc chúng ta phải phản công." Hắn đặt tay lên bản đồ, ánh mắt đầy suy tính. "Trần Thị Gia Tộc dựa vào quyền lực và uy tín để chèn ép chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ đánh vào uy tín của chúng."
"Đánh vào uy tín?" Cố lão bản, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, không nén nổi tò mò, bước tới gần hơn. "Lâm công tử, ngài định làm gì?"
"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, "Ngươi vẫn tiếp tục công việc của mình, lắng nghe mọi lời đồn thổi. Nhưng lần này, không chỉ là về thuốc men. Hãy chú ý đến bất kỳ tin tức nào liên quan đến hành vi tham nhũng của quan lại Thành Thiên Phong, đặc biệt là những kẻ đã gây khó dễ cho chúng ta hôm nay. Đồng thời, tìm hiểu về những vụ việc mà Trần Thị Gia Tộc đã dùng quyền lực để chèn ép người khác, hoặc những vụ việc khuất tất liên quan đến việc buôn bán của chúng."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ thích thú. Đây chính là sở trường của hắn.
"Chúng ta cần bằng chứng, bằng chứng vững chắc để phơi bày bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc trước toàn dân Thành Thiên Phong, thậm chí là triều đình." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian ồn ào của quán ăn, như một lời tuyên chiến. "Triều đình đang rối ren vì 'Loạn Tam Phiên', nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể lợi dụng sự bất mãn của dân chúng. Một khi bộ mặt thật của Trần Thị bị phơi bày, chúng sẽ không còn dễ dàng lộng hành nữa."
Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã hoàn toàn bao trùm Thành Thiên Phong, chỉ còn những ánh đèn lồng le lói. Mùi khói bếp và hơi ẩm của đêm theo làn gió lạnh lùa vào, khiến hắn khẽ rùng mình. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn kẻ thù của mình, không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và sự đoàn kết." Hắn lại nhắc nhở bản thân, và cả những người đồng đội đang nhìn hắn đầy tin tưởng. "Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu cuộc chiến, vậy thì chúng ta sẽ đáp trả. Và chúng sẽ phải hối hận vì đã đánh giá thấp những con người đến từ làng Sơn Cước này." Trận chiến thực sự, giờ đây mới chỉ bắt đầu.
***
Rạng sáng hôm sau, khi sương đêm còn giăng mắc trên những tán cây và hơi lạnh vẫn còn lẩn khuất trong không khí, một đoàn xe ngựa nhỏ, được cải trang đơn giản, lầm lũi rời khỏi làng Sơn Cước. Không phải là con đường chính quen thuộc, mà là một lối mòn gồ ghề, quanh co, xuyên qua những khu rừng thưa và đồi thấp. Tiếng bánh xe gỗ lạo xạo trên nền đất đá, hòa cùng tiếng vó ngựa lộc cộc, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng đầy ám ảnh trong sự tĩnh lặng của bình minh.
Mã Đại Ca, với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy kinh nghiệm, ngồi trên chiếc xe đi đầu, đôi mắt tinh anh không ngừng quét ngang dọc hai bên đường. Hắn đã chọn con đường này sau một đêm nghiên cứu bản đồ kỹ lưỡng cùng Lâm Dịch, một con đường ít ai biết đến, ít người qua lại, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn. Phía sau hắn, Vương Đại Trụ và Lý Hổ đi bộ, mỗi người dẫn theo vài phu khuân vác khỏe mạnh, vai vác vũ khí thô sơ như gậy gộc, rìu, và những chiếc cung tên tự chế. Ánh mắt họ cảnh giác, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. Những phu khuân vác khác, lưng trần mồ hôi nhễ nhại, cố gắng gi��� cho hàng hóa trên xe không bị xóc nảy quá mạnh. Sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt họ, nhưng họ vẫn kiên trì, bởi họ biết, đây là hy vọng của làng Sơn Cước.
Hành trình tưởng chừng suôn sẻ bỗng bị cắt ngang bởi một tiếng quát lớn. "Dừng lại! Ai đó?!"
Từ một khúc quanh uốn lượn, ba bóng người mặc giáp phục cũ kỹ, tay cầm trường thương, bất ngờ xuất hiện, chắn ngang lối đi. Đó là một nhóm tuần tra nhỏ do Đội trưởng tuần tra dẫn đầu. Hắn ta, với vẻ mặt kiêu ngạo thường thấy và nụ cười khẩy khó chịu, nhận ra đoàn xe của Mã Đại Ca. "Ồ, đây không phải đoàn xe của Lâm Dịch sao? Sao lại đi đường này? Định trốn tránh gì à?" Giọng hắn ta mang đầy vẻ mỉa mai, và một chút bất ngờ. Rõ ràng, hắn không ngờ đoàn xe lại dám đi lối này. Trần Thị Gia Tộc đã trả tiền để hắn canh gác các con đường chính, nhưng lại không bao giờ nhắc đến những con đường mòn lạc hậu như thế này.
Mã Đại Ca hít sâu một hơi, nụ cười nhanh chóng nở trên môi, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác. Hắn xuống xe, cúi đầu một cách cung kính. "Bẩm quan gia, tiểu nhân là Mã Đại Ca. Đường chính mấy hôm nay bị lũ thổ phỉ quấy phá, nghe nói còn có mấy vụ cướp bóc xảy ra. Tiểu nhân đành phải vòng đường này để kịp giao hàng cho đại nhân. Mong quan gia thông cảm." Hắn nói dối một cách trôi chảy, tay lặng lẽ rút ra túi bạc Lâm Dịch đã chuẩn bị. "Đây là chút lòng thành của tiểu nhân, mong quan gia uống trà."
Đội trưởng tuần tra nheo mắt nhìn túi bạc, rồi lại nhìn Mã Đại Ca. Hắn ta khẽ nhếch mép, tay nhận lấy túi bạc, cảm nhận trọng lượng của nó. Hắn ta đã nhận tiền của Trần Thị Gia Tộc để chặn Lâm Dịch, nhưng số bạc này lại đến từ chính Lâm Dịch, và lại là trên một con đường không thuộc "phạm vi hoạt động" mà Trần Thị chỉ định. "Thổ phỉ quấy phá? Hừm, đúng là loạn lạc khắp nơi." Hắn ta giả vờ ho một tiếng, rồi mở túi bạc ra, liếc nhanh vào bên trong. Ánh mắt hắn ta lóe lên vẻ tham lam, rồi nhanh chóng che giấu. Đối với hắn ta, đây chỉ là một khoản "lộc" bất ngờ, không liên quan đến nhiệm vụ chính. Một miếng mồi nhỏ, không đáng để làm to chuyện. "Được rồi, được rồi. Lần sau đi đường lớn cẩn thận hơn. Mà này, hàng hóa của các ngươi là gì? Để ta kiểm tra xem có cấm vận gì không."
Lý Hổ đứng yên như một pho tượng, ánh mắt sắc bén quét qua từng động thái của Đội trưởng tuần tra và lính của hắn. Tay hắn đặt hờ lên cán dao giắt bên hông, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Vương Đại Trụ cũng đứng cạnh, vẻ mặt căng thẳng nhưng không hề nao núng.
Mã Đại Ca lại cúi đầu. "Bẩm quan gia, tất cả đều là thảo dược và lương thực khô, không có gì cấm kỵ. Tiểu nhân đã có giấy tờ đầy đủ, nhưng vì vội vã nên chưa kịp trình báo." Hắn ta rút ra một tờ giấy đã được Lâm Dịch chuẩn bị sẵn, trên đó ghi rõ chủng loại hàng hóa và con dấu giả của một thương hội nhỏ nào đó.
Đội trưởng tuần tra nhìn lướt qua tờ giấy, rồi lại nhìn vào túi bạc. Hắn ta nhếch mép cười, trả lại tờ giấy cho Mã Đại Ca. "Được rồi, được rồi. Lần này ta bỏ qua. Nhưng nhớ đấy, lần sau phải cẩn thận hơn. Những con đường mòn này không phải là nơi để buôn bán." Hắn ta khoát tay, ra hiệu cho lính của mình tránh đường. "Đi đi!"
Đoàn xe tiếp tục di chuyển, tiếng bánh xe lại lạo xạo trên đường đất. Mã Đại Ca khẽ thở phào nhẹ nhõm, lau đi vệt mồ hôi trên trán. Hắn liếc nhìn Lý Hổ và Vương Đại Trụ, thầm cảm kích sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lâm Dịch. Nếu không có túi bạc đó, và lời dặn dò cụ thể, có lẽ họ đã bị làm khó dễ đến tận sáng. Đội trưởng tuần tra nhìn theo đoàn xe khuất dần, rồi lại lôi túi bạc ra, vẻ mặt đầy mãn nguyện. Hắn ta không hề biết rằng, chính hành động "làm ngơ" này đã vô tình phá vỡ một phần kế hoạch của Trần Thị Gia Tộc.
***
Thành Thiên Phong buổi sáng sớm đã bắt đầu sôi động. Chợ Linh Dược, trung tâm buôn bán dược liệu lớn nhất vùng, là nơi tập trung hàng trăm quầy hàng, lều tạm đủ màu sắc. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả oang oang, mùi thảo dược nồng nàn hòa lẫn với mùi gia vị, mùi đất ẩm, tạo nên một không khí đặc trưng, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Cố lão bản, với dáng người tròn trĩnh, đôi mắt ti hí thường ngày luôn tươi cười, hôm nay lại lộ rõ vẻ lo lắng. Ông đứng trước quầy hàng của mình, không ngừng ngó nghiêng ra phía cổng chợ. Hôm nay đã quá giờ hẹn, nhưng đoàn xe của Lâm Dịch vẫn bặt vô âm tín. "Chắc là bị bọn Trần Thị làm khó rồi," ông lẩm bẩm, lòng nặng trĩu. Mấy ngày nay, ông đã nghe phong phanh về việc Trần Thị Gia Tộc ra sức chèn ép Lâm Dịch, và việc hàng hóa không đến được chợ là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Nếu vậy, không chỉ Lâm Dịch chịu thiệt, mà cả uy tín của Quán Ăn Đại Phong cũng bị ảnh hưởng.
Đúng lúc Cố lão bản đang thở dài, một tiếng reo vui bất ngờ vang lên từ phía cổng chợ. "Đến rồi! Hàng của Lâm huynh đến rồi!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía đó. Một đoàn xe ngựa nhỏ, dù có vẻ phong trần hơn, nhưng hàng hóa trên xe vẫn được che chắn cẩn thận, không hề sứt mẻ. Mã Đại Ca, Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cùng những phu khuân vác bước vào, gương mặt dù thấm mệt nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui chiến thắng.
Cố lão bản không tin vào mắt mình. Ông vội vàng chạy đến, nhìn Mã Đại Ca với vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Mã Đại Ca, sao các ngươi lại đến được? Ta cứ nghĩ... Trần Thị đã chặn đường rồi chứ?" Ông không dám nói thẳng ra sự nghi ngờ của mình.
Mã Đại Ca cười rạng rỡ, vỗ vai Cố lão bản. "May mà Lâm huynh liệu sự như thần, tìm được đường khác. Hàng hóa đến nơi an toàn, lão bản cứ yên tâm!" Hắn ta liếc nhìn Lý Hổ và Vương Đại Trụ, cả hai đều gật đầu xác nhận.
Trần Nhị Cẩu, không giấu được vẻ đắc thắng, nháy mắt với Vương Đại Trụ. "Trần Thị muốn chặn? Xem ra chúng còn phải học hỏi nhiều!"
Ngay lập tức, một làn sóng xì xào nổi lên trong giới tiểu thương đang đứng gần đó. Họ đều biết Trần Thị Gia Tộc đã ra tay chèn ép Lâm Dịch, nhưng không ngờ Lâm Dịch lại có thể vượt qua một cách thần kỳ như vậy. Tin tức về việc "hàng hóa của Lâm Dịch vẫn đến được chợ bằng một con đường bí mật" nhanh chóng lan truyền khắp chợ, biến thành một câu chuyện truyền kỳ trong giới buôn bán. Nhiều người trầm trồ khen ngợi sự mưu trí của Lâm Dịch, số khác lại tỏ vẻ hoài nghi, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng Lâm Dịch đã thành công.
Hàng hóa nhanh chóng được dỡ xuống. Những bao thảo dược tươi rói, những lọ thuốc được đóng gói cẩn thận, tất cả đều nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu bị hư hại hay kiểm tra gắt gao. Cố lão bản đích thân kiểm tra từng món, rồi mỉm cười hài lòng. Chất lượng sản phẩm vẫn tuyệt hảo như mọi khi, thậm chí còn có vẻ tươi mới hơn vì được vận chuyển nhanh gọn.
"Nhanh lên, nhanh lên! Hàng của Quán Ăn Đại Phong đã đến rồi!" Cố lão bản hối hả rao, thu hút sự chú ý của khách hàng.
Không lâu sau, quầy hàng của họ đã đông nghịt người. Người dân tranh nhau mua thuốc, thảo dược, bởi họ biết, hàng của Lâm Dịch không chỉ tốt mà còn có giá cả phải chăng. Sự thành công này không chỉ là chiến thắng về mặt kinh tế, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín của Trần Thị Gia Tộc. Họ đã cố gắng chèn ép, nhưng cuối cùng lại thất bại, và điều đó khiến nhiều người bắt đầu đặt câu hỏi về quyền lực và khả năng của Trần Thị.
Trần Nhị Cẩu, trong lúc phụ giúp dỡ hàng, đã không ngừng lắng nghe những lời đồn thổi, những câu chuyện phiếm từ các tiểu thương và người mua hàng. Hắn ta ghi nhớ từng chi tiết, từng ánh mắt, từng lời nói, bởi hắn biết, đây chính là những "bằng chứng" mà Lâm Dịch cần để phản công.
***
Trong thư phòng u tối của dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Ánh đèn lồng leo lét trên bàn chỉ đủ soi sáng khuôn mặt béo tốt, đỏ gay vì giận dữ của Trần Thị Gia Chủ. Hắn ta ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm trổ tinh xảo, nhưng vẻ sang trọng của nó không thể che giấu được sự tức giận đang bùng cháy trong lòng hắn. Hương trầm thoang thoảng trong phòng dường như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
"Ngươi nói gì?" Trần Thị Gia Chủ gằn giọng, tiếng hắn ta như xé toạc sự tĩnh lặng. Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn, khiến cả chén trà sứ trên bàn cũng phải rung lên bần bật. "Hàng của hắn vẫn vào được thị trấn? Bọn chó chết đó đã làm ăn kiểu gì?!"
Lý Quản Sự, gầy gò, lưng hơi khom, đứng khúm núm trước mặt gia chủ. Vẻ mặt hắn ta tái mét vì sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Hắn ta đã cố gắng hết sức, nhưng kết quả lại không như ý muốn. "Bẩm gia chủ, tiểu nhân đã cho người chặn tất cả các ngả đường chính, cử Đội trưởng Triệu canh gác nghiêm ngặt. Nhưng không hiểu sao, bọn chúng lại đi một con đường mòn ít người biết đến, và... Đội trưởng Triệu dường như đã 'làm ngơ'..." Hắn ta không dám nói thẳng ra việc Đội trưởng Triệu đã nhận hối lộ, chỉ có thể úp mở ám chỉ.
Trần Thị Gia Chủ nghe vậy, ánh mắt sắc lạnh lóe lên vẻ tàn độc. Hắn ta hiểu ý Lý Quản Sự. Cái gọi là "làm ngơ" đó, không phải là vô tình. Hắn ta đã trả tiền cho Đội trưởng Triệu để chặn Lâm Dịch, nhưng rõ ràng, tên quan lại tham lam đó đã nhận thêm tiền từ đối thủ để mở một con đường khác. Sự phản bội này khiến Trần Thị Gia Chủ càng thêm phẫn nộ. "Được lắm! Được lắm!" Hắn ta lẩm bẩm, giọng nói run run vì tức giận. "Xem ra thằng nhóc này không đơn giản. Hắn không chỉ biết kiếm tiền, mà còn biết cách dùng tiền để xoay chuyển tình thế."
Hắn ta ngả người ra sau ghế, ánh mắt nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. *Một tên nhóc con đến từ làng Sơn Cước, vậy mà lại dám đối đầu với Trần Thị Gia Tộc ta? Hắn tưởng tìm được vài con đường mòn là có thể ung dung sao?* "Nếu đã vậy, ta sẽ cho hắn biết, 'đường mòn' cũng có lúc thành 'đường chết'!" Giọng Trần Thị Gia Chủ trở nên lạnh lẽo, đầy sát khí. Sự chèn ép kinh tế đã thất bại, vậy thì phải dùng đến biện pháp mạnh hơn. Bạo lực.
Lý Quản Sự rùng mình trước lời nói của gia chủ. Hắn ta biết, khi Trần Thị Gia Chủ đã nói đến "đường chết", thì không còn là chuyện buôn bán thông thường nữa. "Gia chủ, ngài có ý gì...?"
"Ngươi hãy liên hệ với Hắc Sa Bang." Trần Thị Gia Chủ ra lệnh, giọng nói trầm khàn. "Nói với chúng, ta muốn một 'bài học' dành cho tên nhóc Lâm Dịch đó. Một bài học đủ để hắn biết, không phải con đường nào cũng có thể đi, và không phải ai cũng có thể đắc tội." Hắn ta vung tay, ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. "Ta muốn hắn phải hối hận vì đã dám thách thức Trần Thị Gia Tộc. Hãy chuẩn bị một kế hoạch chi tiết, tàn độc và trực diện hơn. Không chỉ dừng lại ở việc chèn ép kinh tế."
Lý Quản Sự cúi đầu vâng dạ, rồi lặng lẽ rút lui, trái tim đập thình thịch. Hắn ta biết, cuộc chiến giữa Trần Thị Gia Tộc và Lâm Dịch đã chính thức leo thang. Và lần này, sẽ không còn là những chiêu trò nhỏ nhặt trên thương trường nữa, mà là một cuộc đối đầu sinh tử, nơi máu có thể đổ. Ngoài cửa sổ, gió lạnh thổi mạnh, mang theo tiếng lá cây xào xạc, như một lời báo trước cho những tai ương sắp tới. Trần Thị Gia Chủ siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy tham vọng và thù hận. Hắn sẽ không để một tên nhóc con phá hoại quyền lực và sự thống trị của gia tộc hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.