Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 234: Bức Tường Vô Hình: Cản Trở Đầu Tiên

Sáng sớm, mặt trời vừa hé rạng phía chân trời, vệt nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, rải rắc những đốm sáng lung linh trên con đường mòn. Nơi đây, không khí còn vương mùi ẩm đất và sương đêm, lẫn với hương hoa dại thoang thoảng từ những lùm cây ven đường. Tiếng côn trùng đêm đã ngớt, nhường chỗ cho tiếng chim hót lảnh lót đón bình minh. Con Đường Mòn Cổ vốn yên tĩnh, phiêu lưu, mang theo cảm giác lịch sử nghìn năm, nay lại càng thêm trầm mặc khi đoàn xe thô sơ của làng Sơn Cước bắt đầu lăn bánh.

Tiếng bánh xe gỗ kẽo kẹt trên nền đất đá, hòa cùng tiếng ngựa hí phì phò mệt mỏi sau một đêm đi đường, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của buổi sớm. Lâm Dịch ngồi trên chiếc xe đầu tiên, đôi mắt sâu thẳm quét qua khung cảnh xung quanh. Gương mặt hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng ánh nhìn lại sắc bén hơn bao giờ hết, chứa đựng sự từng trải của một người hiện đại đang vật lộn sinh tồn trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này. Bên cạnh hắn, Mã Đại Ca, người chủ trì đoàn vận tải, vẫn giữ vẻ ngoài phong trần quen thuộc, nhưng nét mặt lại thoáng vẻ lo lắng khó tả. Phía sau, Vương Đại Trụ vạm vỡ, Lý Hổ hung dữ và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đi bộ hộ tống, ánh mắt cảnh giác không ngừng đảo quanh. Mỗi phu khuân vác đều hằn lên vẻ mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại đã bắt đầu thấm qua lớp áo thô sơ, nhưng họ vẫn kiên trì bước đi, vì biết rằng trên vai mình là cả tương lai của làng Sơn Cước.

Đoàn xe vừa đi đến một đoạn đường vắng, nơi những hàng cây cổ thụ mọc rậm rạp che khuất ánh mặt trời, bỗng bị chặn lại bởi một hàng ngang lính tuần tra. Khoảng chục tên lính, áo giáp cũ kỹ, cầm thương dáo đứng chắn ngang đường. Người đứng đầu là một Đội trưởng tuần tra, thân hình khỏe mạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự căng thẳng lạ thường. Hắn ta khoanh tay, ngẩng cao đầu, chặn đứng đoàn xe.

"Đứng lại!" Giọng Đội trưởng tuần tra vang lên, khô khốc và đầy uy quyền. "Đoàn xe này chở gì? Giấy phép đâu? Các ngươi có biết đây là địa phận của Thành Thiên Phong, không phải muốn qua là qua sao?"

Mã Đại Ca bước xuống, khuôn mặt vốn phong trần nay lại lộ rõ vẻ bất mãn. "Đội trưởng, chúng tôi là đoàn xe vận chuyển hàng hóa từ làng Sơn Cước. Chúng tôi đi lại con đường này đã bao nhiêu năm, chưa từng có chuyện gì. Giấy phép đều đã được đóng dấu của quan phủ!" Hắn đưa ra một xấp giấy tờ đã cũ sờn.

Đội trưởng tuần tra không nhận lấy ngay, mà ra hiệu cho lính của mình tiến lên. Một vài tên lính bắt đầu lục soát các thùng hàng trên xe, cố tình làm chậm trễ. "Giấy phép ư? Để ta xem. Nhưng mà, gần đây tình hình loạn lạc, trộm cướp hoành hành. Triều đình ra lệnh phải kiểm tra gắt gao, phòng ngừa buôn lậu, buôn bán vật cấm." Hắn liếc nhìn Lâm Dịch một cái, rồi ánh mắt lại lảng tránh đi rất nhanh. "Hàng hóa của các ngươi có giấy phép đầy đủ không? Để ta kiểm tra kỹ lưỡng..." Câu nói cuối cùng, hắn cố tình nhấn mạnh chữ "kỹ lưỡng", hàm ý rõ ràng.

Lý Hổ đứng đằng sau, nắm đấm đã siết chặt, gân xanh nổi lên trên cánh tay. Hắn ta vốn nóng tính, thấy cảnh lính tráng lật tung hàng hóa, cố tình làm đổ vỡ vài bó dược liệu khô, liền không kìm được nữa. "Ngươi định làm khó chúng ta sao? Đừng tưởng chúng ta dễ bắt nạt!" Hắn định xông lên, nhưng Vương Đại Trụ đã kịp thời giữ lại. Vương Đại Trụ tuy cũng tức giận, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh hơn, ánh mắt nhìn Lâm Dịch như chờ đợi chỉ thị.

Lâm Dịch bước xuống xe, dáng vẻ điềm nhiên, không hề tỏ ra hoảng sợ hay tức giận. Hắn tiến lên một bước, đối diện với Đội trưởng tuần tra. "Tất cả giấy tờ đều đầy đủ, thưa Đội trưởng. Nếu có bất kỳ sai sót nào, xin Đội trưởng chỉ rõ. Chúng tôi sẽ hợp tác hoàn toàn. Nhưng nếu không có gì sai phạm, mong các vị cho chúng tôi qua để kịp phiên chợ. Thời gian là vàng bạc, thưa Đội trưởng." Giọng hắn trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một áp lực vô hình.

Đội trưởng tuần tra bị ánh mắt sắc bén của Lâm Dịch nhìn thẳng, bất giác lùi lại nửa bước. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát. Ánh mắt Lâm Dịch như có thể xuyên thấu vào tâm can hắn, đọc được những ý đồ đen tối đang ẩn giấu. "Ờ... thì... kiểm tra là việc của quan quân. Giấy tờ đầy đủ thì sao? Còn phải xem hàng hóa có đúng với giấy tờ hay không!" Hắn ta lắp bắp, cố gắng giữ vẻ uy nghiêm. "Dạo này có tin đồn về một số loại dược liệu giả mạo trà trộn vào chợ, chúng ta phải cẩn thận!"

Một tên lính khác, cố tình dùng chân đá vào một bao tải thảo dược, khiến vài cành cây khô vương vãi ra ngoài. Mùi ẩm mốc và bụi bặm từ khoang xe bị lục soát bay ra, lẫn với hương thảo dược đặc trưng. Phu khuân vác chỉ biết cúi đầu chịu đựng, ánh mắt đầy bất mãn nhưng không dám hé răng.

Lâm Dịch không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát Đội trưởng tuần tra. Hắn thấy rõ sự căng thẳng trên khuôn mặt gã, ánh mắt liên tục lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Đôi khi, gã lại liếc về phía một lùm cây rậm rạp cách đó không xa, nơi có vẻ như một bóng người đang ẩn mình. Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn biết, đây không phải là một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên. Đây là đòn phủ đầu.

*Trần Thị Gia Tộc đã ra tay rồi.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không hổ danh là cường hào địa phương, thủ đoạn thật bẩn thỉu và trực diện.* Hắn hít một hơi thật sâu. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng trong thế giới này, đôi khi tiền bạc và quyền lực lại là những kẻ mở đường không thể thiếu. Chuyện này rõ ràng là có kẻ đứng đằng sau giật dây, sai khiến đám quan lại này gây khó dễ.* Hắn nhớ lại lời Lý Quản Sự trong câu chuyện của Cố lão bản, về việc Trần Thị mua chuộc quan lại. *Mấy tên lính tuần tra này chỉ là chó săn. Đánh chó phải nhìn mặt chủ.*

Sau gần nửa canh giờ bị làm khó dễ, với một ít "phí trà nước" được Mã Đại Ca lén lút nhét vào tay Đội trưởng tuần tra, đoàn xe mới được phép đi qua. Chiếc xe lăn bánh, tiếng bánh xe kẽo kẹt trên đường đất giờ đây nghe như một tiếng thở dài mệt mỏi. Vương Đại Trụ và Lý Hổ vẫn hậm hực, nhưng Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu.

"Đại ca, ta thật không hiểu nổi! Mấy tên khốn đó, chỉ vì chút tiền lẻ mà làm khó dễ người lương thiện!" Lý Hổ lầm bầm, tay vẫn siết chặt.

"Đúng vậy, Đại ca. Nếu cứ thế này, chúng ta sẽ mất rất nhiều thời gian và tiền bạc!" Mã Đại Ca cũng thở dài, vẻ bất lực hiện rõ trên khuôn mặt phong trần.

Lâm Dịch quay lại nhìn bọn họ, ánh mắt kiên định. "Đây chỉ là khởi đầu thôi. Trần Thị Gia Tộc muốn bóp nghẹt chúng ta, từ những thứ nhỏ nhất. Nhưng chúng ta sẽ không dễ dàng khuất phục." Hắn nhìn về phía trước, nơi Thành Thiên Phong đã bắt đầu hiện ra mờ ảo trong ánh nắng giữa trưa. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn kẻ thù của mình, không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và sự đoàn kết." Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan hơn nhiều.

***

Khi đoàn xe của Lâm Dịch cuối cùng cũng đặt chân đến khu chợ Thành Thiên Phong, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa xuống từng mái ngói, từng con phố. Mùi gia vị nồng nàn, thức ăn đường phố hấp dẫn, hòa lẫn với hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ và mùi kim loại từ các lò rèn, tạo nên một không khí sôi động đặc trưng của chợ. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường, tất cả quyện vào nhau thành một bản hợp xướng của cuộc sống. Tuy nhiên, dưới cái vẻ náo nhiệt ấy, một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm, đặc biệt là ở khu vực mà Lâm Dịch dự định bày bán hàng hóa.

Các phu khuân vác mệt mỏi đẩy xe đến vị trí quen thuộc của làng Sơn Cước, nhưng họ ngỡ ngàng khi thấy nơi đó đã bị chiếm dụng. Một nhóm quan chức nhỏ, với vẻ mặt hống hách và những bộ y phục tuy không quá sang trọng nhưng vẫn cho thấy địa vị, đang đứng chỉ trỏ, xua đuổi những tiểu thương nhỏ lẻ đang cố gắng chen chúc xung quanh.

"Vị trí này đã được triều đình trưng dụng để kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm!" Một tên quan nhỏ, bụng phệ, giọng the thé quát tháo. "Những ai không có giấy phép kinh doanh rõ ràng, không được phép buôn bán ở đây!"

Trần Nhị Cẩu, vừa nhìn thấy cảnh này, liền tức giận. "Mẹ kiếp, chúng nó định làm gì đây? Rõ ràng là Trần Thị Gia Tộc giở trò! Chúng thấy chúng ta làm ăn được nên cay cú!" Hắn ta định xông lên cãi lý, nhưng Lâm Dịch đã kịp thời giữ lại.

"Bình tĩnh." Lâm Dịch khẽ nói, ánh mắt vẫn giữ vẻ sắc bén, quét qua toàn bộ khu chợ. Hắn nhận ra, không chỉ có quầy hàng của mình bị nhắm đến. Các gian hàng gần đó, những nơi có thể thu hút khách hàng, cũng đều bị kiểm tra gắt gao, hoặc bị đẩy ra rìa chợ, vào những góc khuất ít người qua lại. Những người mua hàng, vốn tò mò và muốn tiếp cận quầy hàng của Lâm Dịch, nay lại bị các quan chức nhỏ liên tục ghé thăm 'kiểm tra vệ sinh', 'kiểm tra giấy phép', gây cản trở và xua đuổi.

Một tiểu nhị từ một gian hàng bán đồ ăn gần đó, người vốn có mối quan hệ tốt với Lâm Dịch, lén lút chạy đến, vẻ mặt đầy lo lắng. "Lâm công tử, hôm nay quan lại kiểm tra gắt gao quá. Mấy gian hàng của ngài bị nhắm đến rõ ràng! Sáng nay, Lý Quản Sự của Trần Thị đã đi một vòng quanh đây, dặn dò các quan chức phải 'làm việc cẩn thận'."

Lâm Dịch gật đầu, thầm cảm ơn thông tin của tiểu nhị. Mọi chuyện đã rõ ràng. Trần Thị Gia Tộc không chỉ gây khó dễ trên đường đi, mà còn trực tiếp bóp nghẹt họ tại chợ. Hắn nhìn những bó thảo dược, những sản phẩm đặc trưng của làng Sơn Cước đang nằm im lìm trên xe, không thể bày bán. Nỗi lo lắng về sự an nguy của dân làng và gia đình lại đè nặng lên hắn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn nhắc nhở bản thân. *Quyền lực và tiền bạc là những kẻ định đoạt luật chơi ở đây.*

Đúng lúc đó, một dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng bước đi lại đầy vẻ tự mãn, xuất hiện ở đầu con hẻm. Đó chính là Lý Quản Sự, tay sai đắc lực của Trần Thị Gia Chủ. Hắn ta mặc một bộ y phục tương đối tươm tất, nhưng vẫn không che giấu được vẻ bần tiện và lươn lẹo cố hữu. Lý Quản Sự bước đi khoan thai, như thể đang dạo chơi trong vườn nhà mình. Khi đi ngang qua đoàn xe của Lâm Dịch, hắn ta không nói một lời, nhưng ánh mắt liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ đắc ý, khóe môi nhếch lên một nụ cười khẩy đầy khiêu khích. Cái nụ cười đó như một lời tuyên chiến rõ ràng, một lời khẳng định rằng chính hắn ta, và Trần Thị Gia Tộc đằng sau, là kẻ chủ mưu của mọi chuyện. Sau cái liếc mắt đầy thách thức đó, Lý Quản Sự liền biến mất vào một con hẻm nhỏ khác.

Lâm Dịch không phản ứng trực tiếp với Lý Quản Sự, nhưng ánh mắt hắn vẫn nhìn thẳng vào kẻ đó cho đến khi hắn khuất bóng. Hắn không thể để lộ sự yếu đuối hay tức giận trước mặt kẻ thù. Điều quan trọng bây giờ là giữ bình tĩnh, quan sát và phân tích tình hình. Hắn nhìn những người mua hàng bị xua đuổi, những quan chức nhỏ làm việc quá mức cần thiết, vẻ mặt của họ đầy vẻ vâng lời và sợ hãi. Rõ ràng, quyền lực của Trần Thị Gia Tộc đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong.

*Chúng muốn bóp nghẹt mình bằng cách cắt đứt nguồn thu nhập, khiến mình không thể tồn tại.* Lâm Dịch nhíu mày. *Đây là một đòn hiểm ác, đánh vào tử huyệt kinh tế. Nếu không bán được hàng, dân làng sẽ đói, và mọi nỗ lực gây dựng từ trước đến nay sẽ đổ sông đổ bể.* Hắn biết, Trần Thị không chỉ muốn gây khó dễ mà còn muốn phá hủy hoàn toàn con đường làm ăn của hắn.

Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu đều siết chặt tay, vẻ mặt đầy căm phẫn. Họ nhìn Lâm Dịch, chờ đợi một mệnh lệnh. Họ có thể chịu đựng đói khổ, có thể chịu đựng vất vả, nhưng không thể chịu đựng được sự áp bức và bất công trắng trợn như thế này.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, rồi thở ra chậm rãi. Cái nắng gắt giữa trưa dường như càng làm tăng thêm sự bức bối trong lòng hắn. Hắn không phải là kẻ sẽ dễ dàng chấp nhận thất bại. Hắn đã từng vượt qua những thử thách khó khăn hơn nhiều trong quá khứ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Hắn lại tự nhủ. *Và để sinh tồn, đôi khi phải biết cúi đầu, nhưng cũng phải biết đứng dậy và phản công đúng lúc.*

Hắn quay lại nhìn những phu khuân vác đang chờ đợi, ánh mắt họ chứa đựng cả sự mệt mỏi, lo lắng và một chút hy vọng mong manh. Hắn biết mình không thể để họ thất vọng. "Không thể bán ở đây thì tìm chỗ khác. Không thể đi đường này thì tìm đường khác." Lâm Dịch khẽ nói, đủ lớn để mọi người xung quanh nghe thấy. "Mã Đại Ca, cho đoàn xe tìm một chỗ nghỉ ngơi tạm thời. Chúng ta cần thời gian để suy tính." Dù trong lòng đang dậy sóng, nhưng giọng hắn vẫn bình tĩnh và dứt khoát, như một chiếc neo giữ vững con thuyền giữa cơn bão táp. Hắn biết, trận chiến này, mới chỉ bắt đầu.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng những mái nhà và con phố Thành Thiên Phong, quán Ăn Đại Phong trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào, tiếng thức ăn xèo xèo trên bếp lửa, cùng với mùi thơm lừng của các món ăn phong phú, gia vị đậm đà và dầu ăn nóng hổi, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, mời gọi. Tuy nhiên, tại một góc khuất của quán, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi đối diện với Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Mã Đại Ca. Gương mặt hắn trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư miên man. Mặc dù đã trải qua một ngày đầy khó khăn và tổn thất, hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh lạ thường. Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, nay lại hiện rõ vẻ lo lắng. Ông tự mình mang trà nóng đến đặt trước mặt Lâm Dịch, rồi khẽ khàng lùi về một góc, ánh mắt vẫn không rời khỏi bọn họ.

"Lâm công tử, tình hình này không ổn chút nào." Mã Đại Ca là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn trầm xuống đầy vẻ bất lực. "Đường xá bị kiểm tra gắt gao, phí cầu đường tự dưng tăng gấp đôi. Đến chợ thì quan lại cứ làm khó dễ không cho yên ổn buôn bán. Hàng hóa bị giữ lại quá lâu, không thể bán kịp. Cứ thế này, chúng ta sẽ lỗ nặng, và dân làng sẽ không có tiền để trang trải." Hắn thở dài thườn thượt, vẻ phong trần thường ngày đã bị sự lo lắng nuốt chửng.

Lý Hổ vẫn còn hậm hực. "Mấy thằng lính tuần tra đó, nếu không phải đại ca dặn, ta đã cho chúng một trận rồi! Cái kiểu làm ăn ăn cướp trắng trợn như thế, ai mà chịu nổi!" Nắm đấm hắn lại siết chặt, gân xanh nổi lên.

Trần Nhị Cẩu cũng bực bội không kém. "Rõ ràng là Trần Thị Gia Tộc giở trò. Chúng thấy chúng ta làm ăn được nên cay cú, tìm mọi cách để phá hoại! Lũ khốn nạn!"

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, ngón tay hắn khẽ gõ nhịp xuống mặt bàn gỗ đã cũ sờn. Tiếng gõ nhịp đều đều, nhỏ nhẹ, nhưng lại như những nhát búa đóng vào sự suy tư của chính hắn. Ánh mắt hắn quét qua từng người, nhìn vào sự lo lắng, sự tức giận và cả sự tin tưởng không lay chuyển trong mắt họ.

"Không sai. Trần Thị Gia Chủ đã ra tay." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng. "Chúng muốn bóp nghẹt chúng ta từ khâu vận chuyển đến tiêu thụ. Chúng muốn cắt đứt nguồn sống của làng Sơn Cước, muốn chúng ta phải quỳ gối xin tha. Nhưng..." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia kiên định. "...chúng đã đánh giá thấp chúng ta rồi."

Cố lão bản, đang đứng ở góc quán, khẽ rùng mình trước ánh mắt đó của Lâm Dịch. Ông bước lại gần hơn, giọng nói trầm lắng, đầy vẻ cảnh báo. "Lâm công tử, Trần Thị Gia Tộc ở đây quyền thế ngập trời. Ngài phải cẩn thận. Chúng có thể làm mọi thứ để bảo vệ lợi ích của mình. Ngài không thể đấu lại chúng bằng cách đối đầu trực diện được."

Lâm Dịch quay sang nhìn Cố lão bản, khẽ gật đầu. "Ta biết, Cố lão bản. Nhưng không có nghĩa là chúng ta sẽ ngồi yên chịu trận." Hắn lấy ra một mảnh giấy đã được vẽ sơ sài, trải ra trên bàn. Đó là sơ đồ Thành Thiên Phong và các tuyến đường chính. Hắn chỉ vào những con đường, những góc phố. "Đây là những con đường chính, những nơi chúng ta dễ bị chặn lại nhất."

"Vấn đề không chỉ là đường đi. Vấn đề là quyền lực và sự tham nhũng." Lâm Dịch nói tiếp. "Đội trưởng tuần tra kia, hắn chỉ là một con rối bị giật dây. Lý Quản Sự là kẻ thi hành mệnh lệnh, còn Trần Thị Gia Chủ là kẻ đứng sau tất cả. Chúng muốn tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cản chúng ta tiếp cận thị trường."

"Vậy chúng ta phải làm gì, Đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng tràn đầy lo lắng.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, rồi chỉ vào bản đồ. "Chúng ta không thể tiếp tục đi con đường cũ. Chúng ta cần tìm những con đường thay thế. Những con đường nhỏ, ít người biết đến, có thể nguy hiểm hơn, nhưng lại ít bị kiểm soát." Hắn nhìn Mã Đại Ca. "Mã Đại Ca, ngươi là người từng trải, ngươi có biết những con đường nào như vậy không?"

Mã Đại Ca nheo mắt nhìn bản đồ, rồi gật đầu. "Có... có vài con đường mòn cũ, ít người qua lại. Nhưng chúng rất gian nan, đường đi hiểm trở, lại có thể có cướp bóc. Hàng hóa đi qua đó sẽ tốn nhiều thời gian hơn, và cũng không đảm bảo an toàn tuyệt đối."

"Nguy hiểm thì sao? Gian nan thì sao?" Lý Hổ nói, ánh mắt rực lửa. "Miễn là chúng ta có thể đưa hàng đến chợ, chúng ta sẽ không sợ!"

"Đúng vậy." Lâm Dịch gật đầu. "Chúng ta sẽ cử người đi tiền trạm, khảo sát kỹ lưỡng những con đường đó. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người sẽ phụ trách việc này. Chọn những người khỏe mạnh, tinh nhuệ nhất. Chuẩn bị vũ khí đầy đủ. Chúng ta phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hàng hóa và con người."

"Nhưng đó mới chỉ là đường đi." Trần Nhị Cẩu nói, vẻ mặt vẫn còn băn khoăn. "Đến chợ rồi, chúng nó vẫn có thể làm khó dễ mà."

"Đúng." Lâm Dịch nhếch mép. "Và đó là lúc chúng ta phải phản công." Hắn đặt tay lên bản đồ, ánh mắt đầy suy tính. "Trần Thị Gia Tộc dựa vào quyền lực và uy tín để chèn ép chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ đánh vào uy tín của chúng."

"Đánh vào uy tín?" Cố lão bản lặp lại, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Lâm công tử, ngài định làm gì?"

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, "Ngươi vẫn tiếp tục công việc của mình, lắng nghe mọi lời đồn thổi. Nhưng lần này, không chỉ là về thuốc men. Hãy chú ý đến bất kỳ tin tức nào liên quan đến hành vi tham nhũng của quan lại Thành Thiên Phong, đặc biệt là những kẻ đã gây khó dễ cho chúng ta hôm nay. Đồng thời, tìm hiểu về những vụ việc mà Trần Thị Gia Tộc đã dùng quyền lực để chèn ép người khác, hoặc những vụ việc khuất tất liên quan đến việc buôn bán của chúng."

"Chúng ta cần bằng chứng, bằng chứng vững chắc để phơi bày bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc trước toàn dân Thành Thiên Phong, thậm chí là triều đình." Lâm Dịch nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian ồn ào của quán ăn. "Triều đình đang rối ren vì 'Loạn Tam Phiên', nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể lợi dụng sự bất mãn của dân chúng. Một khi bộ mặt thật của Trần Thị bị phơi bày, chúng sẽ không còn dễ dàng lộng hành nữa."

Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã hoàn toàn bao trùm Thành Thiên Phong, chỉ còn những ánh đèn lồng le lói. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn kẻ thù của mình, không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và sự đoàn kết." Hắn lại nhắc nhở bản thân, và cả những người đồng đội đang nhìn hắn đầy tin tưởng. "Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu cuộc chiến, vậy thì chúng ta sẽ đáp trả. Và chúng sẽ phải hối hận vì đã đánh giá thấp những con người đến từ làng Sơn Cước này."

Một làn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ mở, mang theo mùi khói bếp và hơi ẩm của đêm. Lâm Dịch siết chặt tay. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là những chốt kiểm tra hay sự cản trở ở chợ. Sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, nơi trí tuệ và sự kiên cường sẽ là vũ khí mạnh nhất. Hắn không mơ mộng trở thành anh hùng, nhưng hắn sẽ bảo vệ những người mà hắn trân trọng. Trận chiến thực sự, giờ đây mới chỉ bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free