Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 233: Nộ Hỏa Trần Gia: Mối Đe Dọa Mới Nổi

Buổi sáng hôm sau, mặt trời vừa ló dạng sau rặng núi phía Đông, những tia nắng vàng óng ả đã bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật. Thế nhưng, trong thư phòng xa hoa và kín đáo bậc nhất của Trần Thị Gia Tộc tại Thành Thiên Phong, bầu không khí lại hoàn toàn tương phản với vẻ tươi sáng bên ngoài. Căn phòng rộng lớn, được trang hoàng bằng những bức tranh thủy mặc cổ kính và đồ gỗ chạm trổ tinh xảo, giờ đây lại mang một vẻ u ám, nặng nề. Mùi trầm hương cao cấp vẫn lảng bảng trong không khí, nhưng không đủ để xua đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng với lớp áo lụa màu tím thêu kim tuyến, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim bóng loáng. Khuôn mặt tròn trịa, thường ngày vẫn luôn toát ra vẻ tự mãn và khinh thường, nay lại cau có đến nhăn nhúm, đôi mắt híp lại đầy vẻ tức giận. Một xấp báo cáo nhàu nát nằm ngổn ngang trước mặt hắn, những con số và thông tin về doanh thu của "thảo dược Sơn Cước" trong hai ngày qua cứ như những mũi kim châm vào da thịt hắn. Ánh sáng ban mai chiếu qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi thẳng vào gương mặt đỏ gay của hắn, làm nổi bật từng đường nét xảo quyệt.

"Cái gì?!" Giọng hắn the thé, vang vọng khắp căn phòng, kéo theo một tiếng "choang" lớn khi bàn tay béo múp đập mạnh xuống bàn, khiến chiếc tách trà men sứ xanh ngọc đang đặt bên cạnh đổ nghiêng, bắn tung tóe nước trà còn nóng lên mặt giấy. "Một lũ dân đen từ Sơn Cước mà dám... dám bán được nhiều đến vậy sao?!" Hắn gằn từng tiếng, như thể không thể tin vào những gì mình đang đọc. Đối với Trần Thị Gia Chủ, sự tồn tại của một mối kinh doanh mới, đặc biệt là từ những kẻ "hạ đẳng" không có chút thân thế nào, đã là một sự sỉ nhục. Huống chi, mối kinh doanh này lại đang gặt hái thành công đến mức đáng kinh ngạc, ngay trong tầm mắt của hắn.

Lý Quản Sự, tay sai thân cận của hắn, đang đứng cách đó vài bước chân, dáng người gầy gò hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường trực. Hắn vội vàng cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức gần như nịnh bợ: "Bẩm gia chủ, đúng là như vậy ạ. Tiểu nhân đã cho người thăm dò kỹ càng. Những loại thảo dược của chúng... thật sự có hiệu quả kỳ lạ, lại còn được chế biến thành nhiều dạng khác nhau, rất tiện dụng. Giá cả lại phải chăng, nên dân chúng đổ xô đi mua. Thậm chí có cả vài tiểu thương nhỏ cũng đã bắt đầu hỏi mua sỉ để bán lại."

"Hiệu quả kỳ lạ? Giá cả phải chăng?" Trần Thị Gia Chủ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt. Nhưng đó không phải là nụ cười hài lòng, mà là nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và căm ghét. "Một lũ nhà quê không có lấy một đồng xu dính túi, bỗng dưng lại có thể xoay sở ra những thứ này? Ngươi có nghĩ là chúng đang giấu diếm điều gì không, Lý Quản Sự?" Hắn đứng dậy, tấm áo lụa xào xạc theo mỗi bước chân, bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Mỗi bước chân của hắn đều nặng nề, dồn nén sự tức giận đang sục sôi bên trong. "Cái chợ Thiên Phong này từ trước đến nay đều là của Trần Thị ta. Đâu ra cái loại chuột bọ dám chen chân vào giật miếng ăn của ta chứ?"

Trong tâm trí Trần Thị Gia Chủ, Thành Thiên Phong, đặc biệt là thị trường thương mại, luôn là lãnh địa bất khả xâm phạm của Trần Thị. Hắn đã dùng mọi thủ đoạn, từ thâu tóm nguồn hàng, thao túng giá cả, đến việc cấu kết với quan phủ và các bang phái giang hồ, để đảm bảo không ai có thể cạnh tranh nổi với gia tộc hắn. Giờ đây, một nhóm người lạ mặt từ vùng biên thùy hẻo lánh, chỉ trong hai ngày đã khiến cả thị trấn xôn xao, thu hút sự chú ý của dân chúng và cả những thương nhân tinh tường như Cố lão bản. Điều này không chỉ đơn thuần là mất đi một phần lợi nhuận, mà còn là sự thách thức trắng trợn đối với quyền uy và danh tiếng của Trần Thị. Hắn không thể chịu đựng được điều đó.

"Chúng dám. Chúng thật sự dám." Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm trong sự giận dữ. "Lý Quản Sự, ngươi đã kiểm tra nguồn gốc của chúng chưa? Chúng là loại người nào? Phải chăng có thế lực nào đứng sau lưng chúng?" Trần Thị Gia Chủ dừng lại, đôi mắt híp lại nhìn thẳng vào Lý Quản Sự, ánh nhìn đầy nghi ngờ.

Lý Quản Sự vội vàng đáp lời, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Dạ bẩm gia chủ, tiểu nhân đã cho người điều tra. Chúng đúng là dân làng Sơn Cước. Một ngôi làng nhỏ bé, nghèo khó ở vùng biên giới, quanh năm chỉ biết làm nông, săn bắn. Không có danh tiếng gì, cũng không có thế lực nào đứng sau. Người đứng đầu là một thiếu niên tên Lâm Dịch, trông có vẻ thư sinh nhưng lại rất có đầu óc. Hắn là người đã nghĩ ra cách chế biến các loại thảo dược này." Hắn ngừng một lát, cân nhắc lời nói. "Hơn nữa, theo tin tức thu thập được, thiếu niên này dường như không có thiên phú tu luyện, cũng không có bất kỳ 'bàn tay vàng' nào đáng nói. Chỉ là một kẻ may mắn tìm được vài loại thảo dược quý hiếm mà thôi."

"Không có thiên phú tu luyện? Không có bàn tay vàng?" Trần Thị Gia Chủ cười khẩy. "Vậy thì càng dễ xử lý. Một con kiến mà dám đòi giãy giụa dưới chân voi, thật nực cười." Hắn lại tiếp tục đi đi lại lại, nhưng lần này, bước chân đã chậm rãi hơn, ánh mắt cũng không còn chỉ là sự tức giận mà đã pha lẫn thêm vẻ tính toán. "Chúng không có gì chống lưng, vậy thì chúng ta có thể ra tay một cách thoải mái. Nhưng phải thật kín kẽ, đừng để lại dấu vết gì. Trần Thị ta cần giữ vững thể diện."

Lý Quản Sự mừng thầm trong lòng. Hắn biết, khi gia chủ đã bắt đầu tính toán, thì số phận của lũ dân Sơn Cước kia đã được định đoạt. Hắn cúi đầu sâu hơn: "Dạ vâng, gia chủ anh minh. Tiểu nhân sẽ lập tức lên kế hoạch chi tiết, đảm bảo sẽ khiến chúng không thể ngóc đầu lên được ở Thành Thiên Phong này nữa." Hắn nói, trong giọng điệu lộ rõ vẻ hống hách và tàn độc khi nói về những kẻ yếu thế hơn mình.

Trần Thị Gia Chủ không nói gì thêm, chỉ phẩy tay ra hiệu cho Lý Quản Sự lui xuống. Hắn lại ngồi xuống ghế, đưa tay day day thái dương. Dù lời nói có vẻ khinh thường, nhưng trong lòng hắn vẫn có chút lo lắng. Thành công quá nhanh của Lâm Dịch, cùng với sự nhiệt tình của dân chúng, đã khiến hắn cảm thấy một mối đe dọa tiềm ẩn. Hắn đã chứng kiến quá nhiều kẻ từ không có gì mà vươn lên, rồi trở thành những đối thủ đáng gờm. Hắn không muốn Lâm Dịch trở thành một trong số đó. Mối đe dọa này cần phải bị dập tắt ngay từ trong trứng nước, trước khi nó có thể phát triển thành một cái gai lớn, thực sự làm tổn hại đến lợi ích của Trần Thị.

Trưa cùng ngày, nắng gắt đổ lửa xuống Thành Thiên Phong, không khí oi bức đến ngột ngạt. Ngay cả những con gió nhẹ cũng dường như mang theo hơi nóng hầm hập. Trong một gian phòng kín đáo khác của dinh thự Trần Thị, nằm sâu bên trong hậu viện, Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự lại ngồi đối diện nhau. Ánh mắt sắc lạnh của Trần Thị Gia Chủ vẫn không hề vơi bớt, mà trái lại còn thêm phần kiên định. Trên chiếc bàn nhỏ giữa hai người là một chén trà đã nguội lạnh từ lâu, như một biểu tượng cho sự lạnh lẽo trong những toan tính của họ.

"Không thể để cái gai này mọc rễ được." Trần Thị Gia Chủ lặp lại, giọng nói trầm hơn, không còn vẻ the thé giận dữ như buổi sáng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng của một kẻ đã hạ quyết tâm. "Ngươi có kế sách gì không, Lý Quản Sự? Đừng quanh co, nói thẳng vào vấn đề."

Lý Quản Sự vuốt ve chòm râu lưa thưa của mình, đôi mắt híp lại lóe lên vẻ xảo quyệt. Hắn đã có cả buổi sáng để nghiền ngẫm những phương án khả thi nhất. "Dạ bẩm gia chủ, hạ nhân đã có vài ý. Thứ nhất, cách đơn giản nhất là dùng Hắc Sa Bang. Bọn giang hồ này vốn dĩ đã quen thói quấy phá, gây rối. Chúng ta có thể phái vài tên đến chợ, cố ý làm hỏng hàng hóa của chúng, hoặc thậm chí là đánh đập dằn mặt vài tên dân làng Sơn Cước. Làm cho chúng hoảng sợ, không dám bén mảng đến Thành Thiên Phong nữa." Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ tàn nhẫn.

Trần Thị Gia Chủ gật gù, tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn. "Hắc Sa Bang... Bọn chúng đúng là một lũ côn đồ có thể lợi dụng. Nhưng chỉ gây rối thôi liệu có đủ không? Ta muốn chúng phải biến mất hoàn toàn, không còn một dấu vết nào." Hắn dừng lại, ánh mắt nheo lại. "Còn cách nào khác mạnh tay hơn không?"

Lý Quản Sự cười thầm trong bụng, biết rằng gia chủ đã bắt đầu hứng thú. "Thứ hai, chúng ta có thể dùng đến quan phủ." Hắn hạ giọng, ghé sát hơn một chút. "Mấy lão quan huyện, quan nha môn đó, từ trước đến nay đều đã ăn của Trần Thị ta không ít. Chỉ cần chúng ta rót thêm một chút bạc, kèm theo vài lời đe dọa, thì bọn chúng sẽ tự động tìm cớ để đàn áp lũ Sơn Cước kia. Có thể là tội buôn bán hàng lậu, hoặc là tội không có giấy phép kinh doanh, hoặc thậm chí là tội truyền bá tà thuật. Có rất nhiều lý do để bọn chúng phải đóng cửa quầy hàng, thậm chí là tống giam vài tên cầm đầu."

Trần Thị Gia Chủ nghe xong, bật cười khùng khục. Tiếng cười nghe chói tai và đầy vẻ đắc ý. "Tốt, tốt lắm! Lý Quản Sự, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng vẻ bên ngoài. "Tình hình 'Loạn Tam Phiên' đang bùng nổ, triều đình còn đang bận đối phó với những kẻ phản loạn ở các phiên trấn, làm gì có thời gian mà quản chuyện nhỏ nhặt ở một thị trấn biên thùy này. Huyện lệnh và quan nha môn ở đây, chúng vốn đã là bù nhìn của Trần Thị ta rồi."

Hắn quay người lại, ánh mắt lóe lên sự tàn độc. "Đây chính là cơ hội tốt để 'dạy dỗ' chúng một bài học nhớ đời. Chúng phải biết, ở Thành Thiên Phong này, Trần Thị Gia Tộc là thiên tử, là bá chủ. Kẻ nào dám chọc giận ta, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt." Trần Thị Gia Chủ nhếch mép, một nụ cười đầy hiểm độc xuất hiện. "Ngươi hãy liên lạc với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa ngay lập tức. Bảo hắn chuẩn bị người, đợi lệnh của ta. Đồng thời, chuẩn bị một khoản bạc lớn, ta muốn đích thân ngươi đi gặp Huyện lệnh và Bố Đầu."

Lý Quản Sự cúi gập người, vẻ mặt đầy vẻ đắc ý, trong mắt hắn lóe lên sự tham lam và tàn nhẫn. "Dạ bẩm gia chủ, tiểu nhân đã rõ. Chuyện này xin cứ giao cho tiểu nhân. Đảm bảo bọn chuột bọ Sơn Cước kia sẽ không còn đất dung thân ở Thành Thiên Phong này nữa." Hắn nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đầy vẻ hống hách khi nói về những kẻ sắp bị hắn ra tay. Hắn đã quá quen với việc thực hiện những âm mưu bẩn thỉu như vậy cho Trần Thị, và mỗi lần thành công, hắn lại được gia chủ thưởng hậu hĩnh. Lần này, hắn tin rằng sẽ không có gì khác biệt. "Gia chủ cứ yên tâm, tiểu nhân sẽ khiến chúng phải hối hận vì đã dám đối đầu với Trần Thị."

"Tốt." Trần Thị Gia Chủ phẩy tay. "Ngươi lui xuống đi, lập tức thi hành. Ta muốn thấy kết quả càng sớm càng tốt."

Lý Quản Sự cung kính lui ra, trên khuôn mặt gầy gò của hắn nở một nụ cười đắc ý. Hắn đã hình dung ra cảnh những kẻ dân làng Sơn Cước kia phải khốn đốn, quỳ lạy van xin dưới chân Trần Thị. Hắn nghĩ về những đồng bạc sẽ được thưởng, về việc gia chủ sẽ càng thêm tín nhiệm mình. Trong cái thế giới này, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ đương nhiên. Và Trần Thị Gia Tộc, với sức mạnh và quyền lực của mình, sẽ nghiền nát bất kỳ ai dám cản đường. Hắn đâu biết rằng, "con kiến" mà hắn và gia chủ đang khinh thường kia, lại sở hữu một thứ "vũ khí" mà bọn hắn chưa từng biết đến: tri thức và mưu lược của một người đến từ tương lai.

Tối cùng ngày, sau một ngày dài mệt mỏi nhưng cũng đầy thành công, tại một gian phòng riêng biệt trên tầng hai của Quán Ăn Đại Phong, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đang quây quần dùng bữa. Không khí trong quán ăn bên dưới vẫn sôi động và ồn ào với tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn rã và tiếng thức ăn xèo xèo từ bếp vọng lên. Mùi hương của các món ăn phong phú, gia vị đậm đà, và dầu ăn nóng hổi lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và mời gọi. Tuy vậy, trong gian phòng của Lâm Dịch, dù có tiếng cười đùa của Nhị Cẩu và Đại Trụ, nhưng Lâm Dịch vẫn giữ vẻ trầm tư.

Bữa ăn đã bày ra đầy đủ, nào là thịt kho tàu, cá chép om dưa, canh rau củ tươi ngon, tất cả đều được chủ quán đích thân mang lên. Thành công bước đầu trong việc kinh doanh đã giúp họ có thể tận hưởng những bữa ăn ngon miệng hơn nhiều so với cháo loãng hay rau rừng ở Sơn Cước. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, sau một ngày vất vả bảo vệ quầy hàng và xử lý mấy vụ gây rối nhỏ, đang ăn uống một cách ngon lành, thi thoảng lại cười nói vài câu chuyện phiếm. Trần Nhị Cẩu thì vừa ăn vừa kể lại những lời đồn thổi thú vị mà hắn nghe được ở chợ, đôi mắt sáng lên vẻ tinh nghịch.

Nhưng Lâm Dịch, dù cũng cầm đũa, lại chỉ gắp vài miếng nhỏ, tâm trí hắn vẫn đang quay cuồng với những suy nghĩ phức tạp. Hắn đã dự đoán được phản ứng của Trần Thị, nhưng tốc độ và mức độ lại nhanh hơn hắn tưởng. Sự im lặng của hắn khiến không khí bỗng chùng xuống đôi chút.

"Đại ca, sao huynh lại ít ăn thế?" Trần Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt hơi lo lắng. "Hay là thức ăn ở đây không hợp khẩu vị huynh?"

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, đặt đũa xuống một cách nhẹ nhàng. "Không phải. Thức ăn rất ngon, Nhị Cẩu. Chỉ là, ta đang suy nghĩ vài chuyện." Hắn nhìn ba người đồng đội của mình, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy tin tưởng. "Hôm nay chúng ta đã có một khởi đầu tốt, doanh thu vượt ngoài mong đợi, và cả Cố lão bản cũng đã ngỏ ý hợp tác." Hắn dừng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. "Nhưng đừng vì thế mà lơ là cảnh giác. Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngồi yên đâu."

Vương Đại Trụ gạt ngang, giọng nói to và đầy khí thế: "Đại ca cứ yên tâm! Có bọn ta ở đây, ai dám gây chuyện! Mấy tên chó săn lảng vảng ở chợ hôm nay, chỉ cần ta vung nắm đấm, chúng sẽ chạy mất dép ngay!" Hắn vừa nói vừa vỗ ngực, thể hiện sự trung thành và sức mạnh của mình.

Lý Hổ cũng tiếp lời, vẻ mặt hung dữ thường ngày vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ cảnh giác: "Đúng vậy, Đại ca. Hôm nay chúng ta đã thấy vài kẻ lén lút ở gần quầy hàng của mình rồi, rõ ràng là đám tai mắt của Trần Thị. Cứ đợi chúng ra tay thật sự là ta sẽ dạy dỗ chúng một bài học nhớ đời!" Tay hắn siết chặt lại, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

Lâm Dịch lắng nghe, rồi khẽ thở dài. "Việc gây rối nhỏ thì dễ đối phó, nhưng nếu chúng dùng quyền lực, hoặc Hắc Sa Bang thật sự... thì sẽ phức tạp hơn nhiều." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con phố. "Nhất là khi 'Loạn Tam Phiên' đang bùng nổ, triều đình còn đang rối ren, các cường hào địa phương như Trần Thị sẽ càng lộng hành, chúng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn bẩn thỉu nhất để đạt được mục đích của mình."

Trong đầu Lâm Dịch, một bức tranh lớn hơn đang dần hiện rõ. "Loạn Tam Phiên" không chỉ là một tin tức xa xôi, mà nó còn là một yếu tố định hình bối cảnh chính trị, xã hội, khiến chính quyền trung ương suy yếu và các thế lực địa phương nổi lên. Điều này tạo ra một môi trường lý tưởng cho những kẻ như Trần Thị Gia Chủ thao túng, lộng hành mà không sợ bị trừng phạt. Hắn biết, đối đầu với Trần Thị không chỉ là chuyện kinh doanh, mà còn là một cuộc chiến sống còn, nơi kẻ yếu thế sẽ bị nghiền nát không thương tiếc.

"Chúng ta cần phải chuẩn bị cho cả những tình huống xấu nhất." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định quét qua từng người. "Trần Thị sẽ không chỉ dừng lại ở việc cử vài tên côn đồ gây rối. Chúng sẽ dùng đến quan lại, dùng đến giang hồ, thậm chí là những thủ đoạn bẩn thỉu hơn nữa để triệt hạ chúng ta. Chúng ta cần bằng chứng, bằng chứng vững chắc để phơi bày bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc trước toàn dân Thành Thiên Phong, thậm chí là triều đình."

Hắn đứng dậy, đi đến bên tấm bản đồ Thành Thiên Phong mà hắn đã trải ra trên bàn từ tối qua. "Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người vẫn sẽ phụ trách an ninh. Nhưng không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ quầy hàng, hãy cử thêm người đi thăm dò các bang phái giang hồ trong thành, đặc biệt là Hắc Sa Bang. Tìm hiểu xem chúng thường hoạt động ở đâu, có mối liên hệ nào với Trần Thị hay không. Nếu chúng ra tay, chúng ta cần biết rõ đối thủ của mình."

"Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, "ngươi tiếp tục lắng nghe những lời đồn thổi về các loại thuốc khác, đặc biệt là những lời than phiền về chất lượng của các loại thuốc mà Trần Thị đang bán. Đồng thời, hãy chú ý đến những tin tức liên quan đến quan phủ, xem có quan chức nào bỗng dưng trở nên giàu có bất thường, hoặc có những hành động lạ lùng nào hay không."

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng nhìn vào những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hắn lại cảm thấy một nguồn sức mạnh mới. Hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng đội tin tưởng mình, sẵn sàng chiến đấu bên cạnh mình. Và đó chính là tài sản quý giá nhất của hắn trong thế giới khắc nghiệt này. Hắn sẽ bảo vệ họ, bảo vệ làng Sơn Cước, và bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió.

Lâm Dịch khẽ siết chặt tay. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh hơn kẻ thù của mình, không chỉ bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng trí tuệ và sự đoàn kết." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu chiếu rọi, bao phủ Thành Thiên Phong trong một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ. Sự tĩnh lặng đó dường như đang che giấu một cơn bão lớn sắp sửa ập đến. "Trần Thị Gia Tộc, các ngươi đã đánh giá thấp chúng ta rồi."

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free