Lạc thế chi nhân - Chương 232: Tiếng Vang Sơ Khởi: Sóng Ngầm Thị Trường
Ánh trăng vằng vặc soi sáng Thành Thiên Phong, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, phảng phất chút lo âu trong căn phòng trọ. Lâm Dịch đã phác thảo xong kế hoạch cho ngày mai, từng bước một, như thể đang sắp xếp những quân cờ trên bàn cờ. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Thành công bước đầu chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc sẽ không đơn giản, và hắn cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Hắn cảm nhận được áp lực đang dần tăng lên, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên cường cũng bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không thể lùi bước. Hắn đã hứa với dân làng, với gia đình mình, và với chính bản thân hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở mình lần nữa. Và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu. Hắn sẽ dùng tri thức của mình để đối phó với cường quyền, để bảo vệ những người mà hắn trân trọng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc soi sáng Thành Thiên Phong, một thị trấn vừa mang đến cơ hội, vừa tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Ngày mai, sẽ là một ngày đầy sóng gió. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc, quán ăn Đại Phong đã rộn ràng tiếng người. Đây là một tòa nhà gỗ hai tầng, nằm ngay gần trung tâm thị trấn, với khu vực ăn uống mở rộng ra vỉa hè, luôn tấp nập khách từ sáng sớm. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói xôn xao của những thương nhân và người dân địa phương bắt đầu một ngày mới, hòa lẫn với mùi thơm nức mũi của bánh bao nóng hổi, cháo trắng thanh đạm và những món ăn sáng đậm gia vị đặc trưng của vùng. Mùi dầu ăn xèo xèo từ nhà bếp phía sau vọng ra, cùng với làn khói trắng bốc lên từ những nồi nước dùng nghi ngút, tạo nên một bầu không khí ấm áp, mời gọi.
Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi quanh một bàn gỗ sờn đã bạc màu theo năm tháng, đặt ở một góc khuất hơn một chút, tránh xa sự ồn ào nhưng vẫn đủ để quan sát dòng người qua lại. Bữa sáng của họ đơn giản, chỉ là vài chiếc bánh bao và một bát cháo, nhưng lại ấm bụng vô cùng sau một đêm trằn trọc. Lâm Dịch không vội ăn, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, thu nhận mọi thông tin dù là nhỏ nhất. Hắn cầm một cành cây nhỏ, thỉnh thoảng lại vạch lên mặt bàn những con số, những đường nét biểu đồ đơn giản, phân tích tình hình. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy, nhưng khóe môi khẽ cong lên một chút, một dấu hiệu nhỏ của sự hài lòng hiếm hoi.
"Doanh thu ngày hôm qua vượt dự kiến, đúng là ngoài sức tưởng tượng của ta," Lâm Dịch khẽ nói, giọng hắn trầm khẽ, đủ để những người xung quanh nghe thấy. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Điều quan trọng là duy trì được đà này và chuẩn bị cho phản ứng của Trần Thị." Hắn biết, thành công càng nhanh thì áp lực càng lớn. Cái vòng xoáy của thị trường cổ đại này không hề kém cạnh bất kỳ sàn giao dịch hiện đại nào, thậm chí còn tàn khốc hơn bởi sự thiếu vắng luật pháp và sự hiện diện của cường quyền.
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn thấm mệt sau một ngày dài bán hàng, nhưng gương mặt hắn vẫn rạng rỡ niềm vui. Hắn nuốt vội miếng bánh bao, hớn hở đáp lời: "Đại ca yên tâm, hàng của chúng ta chất lượng thật, ai dùng rồi cũng khen. Tối qua có mấy người còn đến hỏi địa chỉ, nói là muốn mua thêm. Chỉ sợ không đủ hàng mà bán thôi!" Hắn không giấu được sự tự hào, ánh mắt lấp lánh sự phấn khích. Đối với một người dân quê chất phác như hắn, việc bán được nhiều hàng, kiếm được nhiều tiền như vậy là một điều không tưởng.
Vương Đại Trụ gật gù, vẻ mặt vạm vỡ của hắn lộ rõ vẻ hài lòng. "Đúng vậy, Lâm huynh. Thảo dược của chúng ta hiệu nghiệm thật. Nhiều người còn nói muốn mua biếu người thân ở các trấn lân cận." Hắn nói, nhưng nét mặt nhanh chóng trở nên nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. "Cứ để lão hổ này lo chuyện an ninh. Kẻ nào dám giở trò, ta sẽ cho chúng biết tay!" Hắn vỗ mạnh vào nắm đấm, tạo ra một tiếng động nhỏ, khiến vài người xung quanh liếc nhìn. Dù bề ngoài có vẻ cục cằn, nhưng Vương Đại Trụ luôn là người đáng tin cậy nhất trong những lúc nguy nan. Hắn là một bức tường vững chắc, một người bảo vệ trung thành.
Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua những người đi lại trên đường. "Tôi cũng thấy một vài kẻ lạ mặt lảng vảng quanh quầy của Nhị Cẩu hôm qua. Ánh mắt chúng không thiện lành, có vẻ là dân du thủ du thực hoặc tay sai của thế gia nào đó. Tôi đã ghi nhớ mặt chúng." Hắn nói, tay vô thức sờ lên vết sẹo nhỏ trên lông mày, vẻ mặt nghiêm túc và cảnh giác. Lý Hổ ít nói, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang trọng lượng, đều là những thông tin quan trọng mà hắn đã cẩn thận quan sát.
Lâm Dịch lắng nghe từng câu, từng chữ. Hắn biết, cảm giác tự mãn chỉ là nhất thời. Thành công bước đầu này không phải là đích đến, mà là một bước đệm, một tín hiệu cho cuộc chiến sắp tới. Hắn nhớ lại lời của Lão Hồ tối qua, "Cây cao gió lớn, càng nổi bật càng dễ bị nhòm ngó." Điều đó hoàn toàn đúng. Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên cho một thế lực mới nổi lên mà không chịu sự kiểm soát của chúng. Chúng sẽ ra tay, và sẽ ra tay một cách tàn độc.
"Tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt dứt khoát. "Vậy là những gì chúng ta dự đoán đã bắt đầu thành hiện thực. Sự chú ý của thị trường đã kéo theo sự chú ý của các thế lực khác. Đây là cơ hội để chúng ta phô trương, nhưng cũng là cái cớ để chúng ra tay." Hắn đặt cành cây xuống, nhìn thẳng vào từng người. "Hôm nay, kế hoạch của chúng ta vẫn như cũ. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục đảm nhiệm việc bán hàng. Hãy luôn giữ nụ cười trên môi, nhiệt tình giới thiệu sản phẩm. Nhưng nhớ, hãy chú ý đến những người mua quen thuộc, những lời đồn thổi về sản phẩm của chúng ta. Đặc biệt, hãy lắng nghe những lời than phiền về các loại thuốc kém chất lượng khác trên thị trường."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, tinh thần hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, "hai người hôm nay không chỉ trông coi quầy hàng mà còn cần mở rộng phạm vi quan sát. Lý Hổ, ngươi hãy đi dạo quanh các khu vực buôn bán lớn khác, đặc biệt là những nơi có các cửa hàng dược liệu của Trần Thị. Xem xem chúng có động thái gì bất thường không. Vương Đại Trụ, ngươi hãy chú ý đến nha môn và các con đường dẫn vào thị trấn. Quan sát những kẻ lạ mặt, đặc biệt là những người có dấu hiệu của các bang phái giang hồ, hay những kẻ mặc quân phục lính tuần tra. Ghi nhớ tất cả những gì các ngươi thấy và nghe được."
Vương Đại Trụ và Lý Hổ đồng loạt gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Rõ, Lâm huynh."
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn hình dung lại bản đồ Thành Thiên Phong trong đầu, những điểm nóng tiềm năng, những con đường mòn, những góc khuất. "Chúng ta không thể lùi bước. Thành công ngày hôm qua là bằng chứng cho thấy chúng ta đang đi đúng hướng. Nhưng con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Hãy nhớ, tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta. Thông tin chính là chìa khóa để chúng ta sinh tồn và chiến thắng." Hắn mở mắt ra, ánh mắt kiên định. "Bây giờ, hãy bắt đầu một ngày mới."
Bốn người đứng dậy. Lâm Dịch trả tiền cho bữa sáng, rồi cùng nhau bước ra khỏi quán ăn Đại Phong, hòa mình vào dòng người tấp nập của thị trấn. Hắn cảm nhận được sự sôi động của thị trường, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc phồn hoa ấy, hắn cũng cảm nhận được một làn sóng ngầm đang cuộn trào, một cuộc chiến không tiếng súng đã thực sự bắt đầu. Hắn biết, mỗi bước đi của họ từ giờ phút này đều phải cẩn trọng, mỗi lời nói đều phải có tính toán. Cuộc chơi đã bắt đầu.
Chợ Linh Dược vào giữa trưa là một bức tranh sống động của sự hối hả và nhộn nhịp. Ánh nắng gắt của buổi trưa đổ xuống, làm cho không khí trở nên oi ả, nhưng không thể làm giảm đi sức sống của khu chợ. Hàng trăm quầy hàng san sát nhau, từ những chiếc lều tạm bợ bằng vải bạt đến những sạp hàng được dựng kiên cố bằng gỗ, tất cả đều tấp nập kẻ mua người bán. Tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng mặc cả rôm rả của khách hàng và tiếng bước chân dồn dập trên nền đất nện. Không khí tràn ngập mùi hương của đủ loại thảo dược, từ những loại cỏ cây quen thuộc đến những vị thuốc quý hiếm, đôi khi hăng nồng, đôi khi lại thoang thoảng dịu nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng mùi vị đặc trưng của khu chợ thuốc.
Quầy hàng của làng Sơn Cước, dù chỉ là một lều tạm đơn sơ, nhưng lại đông nghịt khách. Sản phẩm thảo dược của Lâm Dịch, với công thức chế biến độc đáo và hiệu quả rõ rệt, đã nhanh chóng tạo nên một cơn sốt nhỏ trong thị trấn. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lanh lẹ và giọng nói hoạt bát, không ngừng giới thiệu công dụng của từng loại thảo dược, đôi khi còn kèm theo những câu chuyện thú vị về nguồn gốc của chúng, thu hút sự chú ý của mọi người. Dân làng Sơn Cước, những người đã quen với sự lam lũ của cuộc sống, giờ đây hối hả cân đo, thu tiền, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Họ không chỉ bán hàng, họ còn là những minh chứng sống cho hiệu quả của sản phẩm, bởi chính họ cũng đã sử dụng và cảm nhận được sự thay đổi.
Lâm Dịch đứng quan sát từ xa, ẩn mình trong một góc khuất gần một cửa hàng tạp hóa. Hắn không trực tiếp tham gia bán hàng, mà dùng đôi mắt sắc bén của mình để lướt qua đám đông. Hắn tìm kiếm những gương mặt quen thuộc, những kẻ đã được Lý Hổ hay Vương Đại Trụ miêu tả, hoặc bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Hắn biết, càng thành công, càng nổi bật thì càng dễ trở thành mục tiêu. Sự chú ý này không chỉ mang lại lợi nhuận, mà còn mang theo những rắc rối không nhỏ. Hắn cảm nhận được sức nóng của ánh nắng mặt trời trên da, nhưng cảm giác lạnh lẽo trong lòng hắn lại càng rõ rệt hơn.
Giữa lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện. Cố lão bản, với bộ y phục tơ lụa chỉnh tề, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng vô cùng tinh tường, chậm rãi tiến lại gần quầy hàng của Lâm Dịch. Hắn không mua hàng, mà chỉ đứng đó, quan sát một lúc lâu, rồi ánh mắt lão hướng về phía Lâm Dịch. Như một sự sắp đặt, lão bước thẳng về phía hắn.
"Lâm công tử," Cố lão bản cất tiếng, giọng nói trầm ấm, mang theo sự khôn ngoan của một người từng trải. "Sản phẩm của ngài thật sự gây tiếng vang lớn trong thị trấn này. Khắp nơi đều bàn tán về thảo dược của làng Sơn Cước. Quả là một thành công đáng nể." Lão mỉm cười, nụ cười ấy như giấu chứa vô vàn ẩn ý. "Ta có một đề nghị muốn bàn bạc kỹ hơn với ngài. Ngài có muốn mở rộng quy mô kinh doanh của mình không? Với tài năng và sản phẩm độc đáo này, ngài không nên chỉ dừng lại ở một quầy hàng nhỏ bé này đâu."
Lâm Dịch khẽ nhướng mày. Hắn đã dự liệu được Cố lão bản sẽ xuất hiện, nhưng không ngờ lại nhanh đ��n vậy. "Cố lão bản quá lời," Lâm Dịch đáp, giọng điệu khách sáo nhưng vẫn giữ được sự bình thản. "Chúng tôi chỉ là những người dân chất phác, may mắn tìm được vài loại thảo dược có ích. Việc kinh doanh của chúng tôi vẫn còn nhỏ bé, chưa dám nghĩ đến việc mở rộng quy mô gì to lớn." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Cố lão bản. "Nhưng nếu có cơ hội hợp tác, Lâm mỗ rất sẵn lòng lắng nghe. Dù sao, kinh nghiệm của Cố lão bản trong thương trường này cũng là điều mà chúng tôi rất ngưỡng mộ." Trong đầu hắn, một tiếng nói vang lên: "Đã đến lúc rồi sao? Mạng lưới của Cão lão bản đang bắt đầu giăng ra." Hắn biết, lời đề nghị này không chỉ đơn thuần là kinh doanh, mà còn là một bước thăm dò, một lời mời gọi vào một thế giới phức tạp hơn, nơi các thương hội lớn đang cạnh tranh khốc liệt. Đây là một cơ hội, nhưng cũng là một cái bẫy tiềm tàng.
Đột nhiên, một tiếng va chạm lớn vang lên. "Rầm!" Một kẻ gây rối, ăn mặc xốc xếch, vẻ mặt hung tợn, cố ý va vào quầy hàng của làng Sơn Cước, làm đổ vài gói thảo dược đã được đóng gói cẩn thận xuống đất. Hắn ta còn giẫm mạnh lên chúng, miệng lẩm bẩm: "Mắt mũi để đâu thế hả, đồ nhà quê! Bán cái thứ cỏ dại này mà cũng đòi lên mặt ở chợ Thành Thiên Phong sao?" Giọng hắn ta the thé, đầy vẻ khinh miệt và khiêu khích.
Tức thì, Vương Đại Trụ, người vẫn luôn cảnh giác đứng gần đó, đã lao tới như một cơn gió. Hắn nắm chặt lấy cổ áo kẻ gây rối, cánh tay rắn chắc như gọng kìm. "Ngươi muốn gì? Làm đổ hàng của chúng ta, ngươi tính đền thế nào?" Giọng hắn trầm đục, mang theo sự tức giận bị kìm nén. Lý Hổ cũng đã kịp thời xuất hiện, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt kẻ gây rối, sẵn sàng hành động nếu cần. Dân làng Sơn Cước, dù tức giận, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh nhờ sự răn đe của Lâm Dịch.
Lâm Dịch, từ chỗ đứng của mình, ánh mắt thoáng lạnh. Hắn đã ghi nhớ gương mặt của kẻ gây rối đó. Đây không phải là một sự cố ngẫu nhiên. Đây là một động thái thăm dò, một lời cảnh báo từ Trần Thị Gia Tộc. Chúng muốn xem phản ứng của hắn, muốn gây áp lực, muốn phá hoại danh tiếng của họ ngay từ đầu. Cố lão bản đứng cạnh Lâm Dịch, đôi mắt ti hí của lão khẽ nheo lại, một nụ cười khó hiểu xuất hiện trên môi. Lão không nói gì, chỉ im lặng quan sát.
Lâm Dịch bước tới, khẽ đặt tay lên vai Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, bình tĩnh. Đừng để hắn ta đạt được mục đích." Hắn nhìn thẳng vào kẻ gây rối, ánh mắt sắc bén như dao. "Ngươi gây sự ở đây, là ai sai khiến? Hay chỉ là muốn kiếm chuyện để Trần Thị Gia Tộc có cớ chèn ép chúng ta?" Hắn cố tình nhắc đến Trần Thị, muốn xem phản ứng của tên côn đồ.
Kẻ gây rối run rẩy, ánh mắt thoáng lộ vẻ hoảng sợ khi bị Lâm Dịch nhìn thấu. Hắn ta lắp bắp: "Ta... ta không biết ngươi đang nói gì! Ta chỉ là... ta chỉ là không cẩn thận thôi!"
Lâm Dịch cười khẩy. "Không cẩn thận sao? Vậy thì hãy đền bù thiệt hại cho những gì ngươi đã làm đổ. Nếu không, ta sẽ báo quan. Để xem quan phủ sẽ xử lý một kẻ gây rối giữa chợ thế nào." Hắn biết rõ sự mục ruỗng của quan trường, nhưng việc nhắc đến quan phủ cũng là một phép thử.
Kẻ gây rối nhìn quanh, thấy ánh mắt giận dữ của dân làng Sơn Cư��c và sự kiên quyết của Vương Đại Trụ, Lý Hổ, cuối cùng đành phải run rẩy móc ra vài đồng tiền lẻ bồi thường, rồi vội vàng chạy mất. Lâm Dịch không ngăn cản. Hắn biết, mục đích chính không phải là bắt giữ kẻ này, mà là ghi nhận động thái của đối thủ.
"Một sự khởi đầu không tệ," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Cố lão bản xuất hiện cùng lúc với sự gây rối. Mọi thứ đang bắt đầu trở nên thú vị." Hắn nhìn sang Cố lão bản, lão ta vẫn giữ nụ cười khó hiểu trên môi. "Cố lão bản, xin lỗi đã để ngài chứng kiến cảnh không hay này. Có lẽ chúng ta nên bàn bạc kỹ hơn về đề nghị của ngài vào một thời điểm khác yên tĩnh hơn."
Cố lão bản gật đầu, ánh mắt tinh tường hơn bao giờ hết. "Được thôi, Lâm công tử. Ta sẽ chờ ngài tại quán của ta vào tối nay. Chúng ta có rất nhiều điều để nói." Lão ta quay lưng đi, bóng dáng tròn trĩnh khuất dần vào đám đông.
Lâm Dịch biết, lời mời của Cố lão bản không chỉ là một đề nghị kinh doanh đơn thuần. Nó là cánh cửa dẫn đến một thế giới mới, một mạng lưới phức tạp của các thương hội và thế lực ẩn mình. Và vụ gây rối vừa rồi, chỉ là một tín hiệu đầu tiên của cuộc đối đầu trực diện với Trần Thị Gia Tộc. Trò chơi đã bắt đầu thật rồi.
Đêm buông xuống, mang theo sự tĩnh lặng bao trùm Thành Thiên Phong, trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào, náo nhiệt của ban ngày. Tại quán trọ Lạc Nguyệt, ánh nến lập lòe trong căn phòng trọ của Lâm Dịch, hắt những bóng đổ chập chờn lên tường gỗ cũ kỹ. Tiếng trò chuyện rì rầm từ dưới sảnh vọng lên, lẫn với tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt của đêm. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu đêm văng vẳng từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản nhạc nền u tịch. Mùi gỗ cũ, mùi nến cháy và không khí se lạnh của đêm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình.
Lâm Dịch ngồi bên cửa sổ, nhìn ra thị trấn chìm trong bóng tối. Những ánh đèn dầu, đèn lồng từ các con phố, các căn nhà lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, nhưng không thể xua đi vẻ cô độc của một người đang phải gánh vác quá nhiều trọng trách. Hắn đã thay bộ trang phục bán hàng ban ngày bằng một bộ áo vải giản dị hơn, mái tóc đen bù xù vẫn được buộc đơn giản. Dáng người gầy gò, hơi xanh xao của hắn dường như càng rõ rệt hơn trong ánh sáng yếu ớt của ngọn nến.
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi đối diện hắn, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài. Nhưng ánh mắt của họ vẫn ánh lên sự tin tưởng và kiên định. Họ lần lượt báo cáo lại những điều họ quan sát được trong ngày, chi tiết từng sự việc nhỏ nhặt nhất.
"Đại ca, hôm nay ta đã đi khắp các cửa hàng dược liệu lớn của Trần Thị. Chúng vẫn bán các loại thuốc quen thuộc, nhưng ta thấy có vẻ như lượng khách mua giảm đi đáng kể. Ta còn nghe lỏm được vài câu chuyện của tiểu thương nói rằng dạo này hàng của Trần Thị chất lượng không ổn định, giá lại cao," Lý Hổ trầm giọng báo cáo, đôi mắt sắc bén của hắn lướt qua Lâm Dịch. "Ta cũng thấy một vài tên tay sai của chúng lảng vảng quanh khu chợ, ánh mắt dò xét. Có lẽ là để theo dõi động thái của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu tiếp lời, vẻ mặt hắn vẫn còn bực bội về sự việc ban trưa. "Đại ca, cái tên côn đồ ban trưa đó, ta dám chắc là do Trần Thị phái tới. Hắn ta cố tình gây sự, muốn phá hoại danh tiếng của chúng ta. Nhưng chúng ta đã xử lý tốt, không để hắn ta đạt được mục đích." Hắn khẽ nắm chặt tay, thể hiện sự căm phẫn. "Hàng của chúng ta hôm nay vẫn bán rất chạy, mặc dù có vài kẻ cố tình tung tin đồn xấu về thảo dược của làng Sơn Cước. Nhưng khách hàng vẫn tin tưởng chúng ta, vì họ đã dùng và thấy hiệu quả."
Vương Đại Trụ gật đầu, bổ sung thêm: "Tôi đã quan sát khu vực nha môn và các con đường chính. Buổi chiều, tôi thấy một toán lính tuần tra đi qua, chúng dừng lại khá lâu ở một quán trà gần đó, rồi có một tên quan lại nhỏ nhắn đến gặp gỡ. Dù không nghe rõ nội dung, nhưng trông có vẻ như là đang bàn bạc điều gì đó bí mật." Hắn nhíu mày, vẻ mặt đầy cảnh giác. "Tôi cũng thấy vài kẻ lạ mặt, ăn mặc như dân giang hồ, lảng vảng gần khu chợ vào cuối giờ chiều, nhưng chúng không có hành động gì cụ thể."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, những suy nghĩ phức tạp lướt qua trong đầu hắn. Hắn chậm rãi vuốt nhẹ mái tóc bù xù của mình. "Vậy là, ngoài những kẻ theo dõi đã biết, còn có một nhóm nhỏ cố ý gây rối, và cả Cố lão bản đã ra mặt. Mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn ta nghĩ." Hắn nhận ra, tốc độ phát triển của sự việc đã vượt quá dự kiến ban đầu của hắn. Thành công đến quá nhanh, đồng nghĩa với việc đối thủ cũng phản ứng nhanh không kém.
"Chúng ta có cần ra tay trước không, Đại ca?" Lý Hổ hỏi, ánh mắt đầy vẻ sốt ruột. "Để ta đi dạy dỗ vài tên chó săn đó! Chúng dám gây sự với chúng ta, không thể để yên được!"
Lâm Dịch lắc đầu. "Chưa phải lúc. Đánh rắn phải đánh dập đầu. Chúng ta cần bằng chứng, và một kế hoạch hoàn hảo hơn. Động thái của Trần Thị vẫn còn dè dặt, chúng đang thăm dò phản ứng của chúng ta. Nếu chúng ta ra tay trước, dù là để dằn mặt, cũng sẽ khiến chúng có cớ để leo thang. Chúng ta cần kiên nhẫn, chờ đợi thời cơ." Hắn hít một hơi thật sâu. "Nhưng ta nghĩ, đây là dấu hiệu Trần Thị đã bắt đầu hành động một cách trực diện hơn. Trò chơi đã bắt đầu."
Hắn đứng dậy, bước đến một góc phòng, nơi hắn đã trải ra một tấm bản đồ thị trấn cũ kỹ. Tấm bản đồ đã ố vàng theo thời gian, nhưng các con phố, các khu chợ, và những địa điểm quan trọng vẫn được thể hiện rõ ràng. Hắn lấy ra một chiếc bút than nhỏ, bắt đầu đánh dấu các điểm khả nghi mà Lý Hổ và Vương Đại Trụ đã báo cáo, vạch ra các hướng đi tiếp theo. Ánh mắt hắn kiên định, pha lẫn sự mệt mỏi sau một ngày dài nhưng cũng đầy quyết tâm.
"Lời đề nghị của Cố lão bản, sự gây rối của tên côn đồ, động thái của lính tuần tra... tất cả đều là những mảnh ghép. Chúng ta cần xâu chuỗi chúng lại." Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Trần Thị sẽ không chỉ dùng những thủ đoạn nhỏ lẻ này. Chắc chắn chúng sẽ dùng đến cả quan phủ và các bang phái giang hồ. Và chúng ta cần chuẩn bị cho điều đó."
Hắn biết, thành công của làng Sơn Cước đã thu hút sự chú ý không chỉ của Trần Thị, mà còn của Cố lão bản – người có thể đại diện cho Thiên Phong Thương Hội hoặc một thế lực thương gia lớn hơn. Lời đồn về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" đã bắt đầu xuất hiện trong những suy nghĩ và thông tin hắn thu thập được. Đó là những cái tên mà hắn cần phải tìm hiểu kỹ càng. Một mặt, hắn phải đối phó với sự chèn ép của Trần Thị. Mặt khác, hắn phải tìm kiếm đồng minh, mở rộng mạng lưới để không bị cô lập.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lại thầm nhắc nhở mình. Và để sinh tồn, hắn không chỉ phải đánh bại kẻ thù, mà còn phải biết cách tận dụng mọi cơ hội, biến nguy thành cơ. Hắn nhìn tấm bản đồ, ánh nến lập lòe phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm. "Chúng ta cần bằng chứng, bằng chứng vững chắc để phơi bày bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc trước toàn dân Thành Thiên Phong, thậm chí là triều đình."
Lâm Dịch quay lại nhìn ba người đồng đội của mình. "Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục thu thập thông tin. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục lắng nghe những lời đồn thổi về các loại thuốc khác, đặc biệt là những lời than phiền về chất lượng. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai người vẫn tiếp tục quan sát, nhưng hãy đặc biệt chú ý đến những nơi mà Trần Thị Gia Tộc có ảnh hưởng lớn nhất. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng."
Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng nhìn vào những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, hắn lại cảm thấy một nguồn sức mạnh mới. Hắn không đơn độc. Hắn có những người đồng đội tin tưởng mình, sẵn sàng chiến đấu bên cạnh mình. Và đó chính là tài sản quý giá nhất của hắn trong thế giới khắc nghiệt này. Hắn sẽ bảo vệ họ, bảo vệ làng Sơn Cước, và bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng. Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.