Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 231: Đông Phong Thổi Mây: Bước Chân Thương Trường

Sương sớm còn vương vấn trên những tán lá cổ thụ, lấp lánh như hàng vạn viên ngọc trai khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại vẫn còn nồng đượm, hòa lẫn với chút hơi lạnh se sắt của đêm tàn. Đoàn người Sơn Cước, sau một đêm ngắn ngủi nghỉ ngơi trong một khu rừng thưa cách thị trấn không xa, đã thức giấc từ canh tư, lặng lẽ chuẩn bị cho hành trình cuối cùng. Không còn những tiếng nói chuyện râm ran hay tiếng cười đùa, chỉ còn tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất sỏi, tiếng lá khô xào xạc khi những đôi chân mỏi mệt lướt qua. Sự im lặng ấy không phải vì sợ hãi, mà là một sự tập trung cao độ, một sự kiên định đến từ sâu thẳm mỗi người.

Lâm Dịch đi đầu, dáng vẻ gầy gò của hắn ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, nhưng bước chân lại vững chãi đến lạ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quét qua hai bên đường, quan sát từng ngọn cây, từng tảng đá, như thể đang đọc một cuốn sách cổ mà chỉ mình hắn mới hiểu. Trong đầu hắn, "Cẩm Nang Kế Sách" hiện lên rõ ràng, từng bước đi, từng phương án đối phó đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí thị trấn đang đến gần – một sự pha trộn của cơ hội và thách thức, của sự sống và những c��m bẫy tiềm tàng. Mùi khói bếp nhàn nhạt, mùi hương của cuộc sống đô thị đã bắt đầu phảng phất trong gió, báo hiệu họ đã thực sự chạm đến ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn khác biệt so với làng Sơn Cước yên bình.

"Mọi người nhớ rõ kế hoạch, không được rời vị trí, không gây sự. Cảnh giác cao độ," Lâm Dịch khẽ nhắc nhở, giọng hắn trầm khẽ, đủ để những người đi ngay sau nghe thấy. Hắn không cần nói nhiều, ánh mắt và thái độ của hắn đã nói lên tất cả. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần cam go. Mục tiêu của hắn không phải là thể hiện sức mạnh cơ bắp, mà là chứng minh sức mạnh của trí tuệ và sự đoàn kết.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, bước đi ngay sau Lâm Dịch. Hắn gật đầu một cách dứt khoát. "Đã rõ, Lâm huynh. Sẽ không để ai quấy phá." Giọng hắn trầm đục, đầy vẻ bộc trực nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Bàn tay hắn luôn đặt nhẹ lên cán dao găm giấu trong thắt lưng, một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt sau bao năm tháng đối phó với lũ cướp rừng. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ và vết sẹo trên lông mày, đi bên cạnh Vương Đại Trụ, đôi mắt sắc như dao cau không ngừng đảo quanh, thầm lặng tuân lệnh. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn an những người dân làng yếu bóng vía hơn.

Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi bước đi ở giữa đoàn, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát từng người một. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói: "Nước sông còn có khúc, lòng người khó dò. Cẩn trọng là trên hết." Lời nói của ông như một lời nhắc nhở, không chỉ cho Lâm Dịch mà còn cho tất cả những người đang đặt cược số phận vào canh bạc này. Trong một thế giới mà sự công bằng là một thứ xa xỉ, nơi cường quyền và thân phận quyết định mọi thứ, lòng người có thể thay đổi nhanh hơn cả thời tiết buổi sớm. Lâm Dịch hiểu điều đó hơn ai hết. Hắn biết, ngay cả khi hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mấy, vẫn sẽ có những biến số không lường trước được, những cạm bẫy được giăng ra không phải từ thế lực đối địch mà từ chính những kẻ nhìn vào thành công của họ với ánh mắt tham lam.

Đoàn người Sơn Cước được chia thành nhiều nhóm nhỏ, theo sự phân công chi tiết của Lâm Dịch từ đêm trước. Mỗi nhóm mang theo một phần sản phẩm thảo dược đã được đóng gói cẩn thận, trông không khác gì những món hàng hóa thông thường mà dân quê vẫn mang ra chợ bán. Họ sẽ tiến vào thị trấn từ các ngả khác nhau, trà trộn vào dòng người tấp nập của buổi chợ sớm, để tránh gây chú ý quá mức. Đây là một chiến thuật đơn giản nhưng hiệu quả, nhằm che giấu quy mô thực sự của hoạt động và làm giảm sự nghi ngờ ban đầu.

Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không chỉ gánh vác tương lai của bản thân, của gia đình mình, mà còn là hy vọng của cả một ngôi làng. Hắn không phải là một chiến binh, cũng không phải là một tu sĩ với sức mạnh siêu phàm. Vũ khí duy nhất của hắn là tri thức, là khả năng quan sát, phân tích và thích nghi vượt trội của một người đến từ thế giới hiện đại. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, câu thần chú đã theo hắn suốt từ khi đặt chân đến thế giới này. Và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu, không phải bằng gươm đao, mà bằng mưu trí.

Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ từng nói, về sự mục ruỗng của triều đình, về quyền lực đang dần rơi vào tay các cường hào địa phương. Chính sự mục ruỗng ấy đã tạo ra kẽ hở, một khoảng trống mà hắn có thể lợi dụng. Nhưng đồng thời, nó cũng là một con dao hai lưỡi. Một khi Trần Thị Gia Tộc cảm thấy bị đe dọa, chúng sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn, kể cả những thủ đoạn bẩn thỉu nhất, để loại bỏ hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc lại, củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Hắn sẽ dùng tri thức của mình để lật đổ cường quyền, để mang lại một chút công bằng cho những người dân khốn khổ.

Khi sương mù dần tan hẳn, lộ ra con đường lát đá cũ kỹ dẫn vào thị trấn. Những ngôi nhà mái ngói san sát, những bức tường đá rêu phong bắt đầu hiện ra rõ nét hơn. Tiếng người ồn ào từ phía xa vọng lại, lẫn với tiếng chuông chùa buổi sớm và tiếng rao hàng văng vẳng. Thị trấn, với tất cả sự phức tạp và náo nhiệt của nó, đã hiện hữu ngay trước mắt. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, trái tim hắn đập nhanh hơn một chút. Canh bạc đã bắt đầu.

***

Giữa buổi sáng, chợ Linh Dược của Thành Thiên Phong đã trở nên tấp nập. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái lều vải bạt, làm nổi bật sắc màu rực rỡ của các loại nông sản, vải vóc và đồ thủ công mỹ nghệ. Tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả qua lại, tiếng bước chân lẹt đẹt của người qua kẻ lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống thường nhật. Mùi hương của các loại thảo dược khô, gia vị nồng, thịt nướng thơm lừng và cả mùi mồ hôi của đám đông, tất cả xộc vào khứu giác, tạo nên một không khí đặc trưng mà chỉ chợ búa mới có.

Tại một góc khu chợ, nơi ít người chú ý hơn, Trần Nhị Cẩu cùng vài dân làng đã nhanh chóng dựng lên một quầy hàng đơn giản. Đó chỉ là một tấm bạt cũ trải trên mặt đất, bên trên bày biện những gói thảo dược đã được Lâm Dịch cẩn thận chế biến và đóng gói. Không phải là những bó cây thuốc thô kệch, dính đầy bùn đất như thường thấy, mà là những gói nhỏ gọn gàng, bên ngoài bọc bằng giấy dầu đã được tẩy trắng, bên trong là những viên cao, những gói bột mịn hay những túi trà thảo mộc được sấy khô tỉ mỉ. Mỗi sản phẩm đều có một nhãn nhỏ viết tay với tên gọi và công dụng rõ ràng. Chúng trông khác hẳn, thậm chí có phần tinh tế hơn so với các loại thuốc thô kệch bày bán thông thường ở chợ.

"Thảo dược Sơn Cước đây! Thanh nhiệt giải độc, bổ khí dưỡng huyết! Độc đáo, hiệu nghiệm khó tin!" Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lanh lợi và nụ cười tươi rói, rao hàng một cách đầy nhiệt tình và tự tin. Giọng hắn không quá to, nhưng đủ vang và truyền cảm, thu hút ánh mắt tò mò của những người đi ngang qua. Hắn đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng về cách giới thiệu sản phẩm, về những công dụng đặc biệt của từng loại thảo dược mà chỉ làng Sơn Cước mới có.

Ban đầu, người qua lại chỉ liếc nhìn với vẻ hoài nghi. Một tiểu thương lớn tuổi, với chòm râu lưa thưa và đôi mắt ti hí, dừng lại, chống nạnh nhìn chằm chằm vào quầy hàng. "Hàng lạ từ đâu ra thế? Trông cũng tươm tất đấy, nhưng có thực sự hiệu nghiệm?" Giọng ông ta đầy vẻ dò xét, một sự hoài nghi cố hữu của những người đã quen với việc buôn bán trong chợ.

Nhị Cẩu không hề nao núng. Hắn nhanh nhẹn cầm lên một gói cao bôi trị đau nhức xương khớp. "Thưa lão gia, đây là cao dược đặc chế từ cây Xuyên Tâm Liên và Địa Hoàng, chỉ có ở vùng núi Sơn Cước chúng tôi. Bảo đảm trị dứt điểm những cơn đau nhức lâu năm. Lão gia cứ thử một chút sẽ rõ!" Hắn nói xong, liền mở gói cao, lấy một chút xoa lên mu bàn tay của mình để chứng minh. Mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng tỏa ra, không quá nồng, tạo cảm giác dễ chịu.

Một vài người khác cũng dừng lại, tò mò đứng xem. Một phụ nữ trung niên, lưng hơi còng, với vẻ mặt mệt mỏi, tiến đến gần. "Ta... ta thường xuyên bị đau lưng. Có thật là hiệu nghiệm như lời tiểu ca nói không?" Bà hỏi, ánh mắt đầy vẻ hy vọng nhưng cũng không giấu được sự e dè.

"Bà cứ dùng thử đi ạ. Nếu không đỡ, Nhị Cẩu này xin chịu trách nhiệm!" Nhị Cẩu nhanh nhảu nói, rồi lấy một ít cao bôi lên vùng lưng đang đau của người phụ nữ, cẩn thận xoa bóp nhẹ nhàng theo hướng dẫn của Lâm Dịch. Chỉ vài phút sau, người phụ nữ bỗng mở to mắt. "Ôi! Loại cao này quả thật có tác dụng! Lưng đau của ta dễ chịu hơn nhiều rồi! Cảm giác như có luồng khí ấm áp đang lan tỏa!" Giọng bà đầy vẻ kinh ngạc và vui mừng.

Tin đồn bắt đầu lan truyền. Từ một người phụ nữ, đến hai người, rồi ba người. Những người ban đầu hoài nghi giờ đây lại trở thành khách hàng tiềm năng. "Thảo dược thần kỳ của làng Sơn Cước" bắt đầu là chủ đề bàn tán xôn xao khắp khu chợ. Nhị Cẩu và dân làng bán hàng rất nhanh, sản phẩm được đón nhận ngoài mong đợi. Tiền đồng, bạc vụn bắt đầu chất đống trên tấm bạt, mang theo những niềm vui và hy vọng đầu tiên.

Từ một góc khuất gần đó, Lâm Dịch đứng quan sát toàn bộ cảnh tượng. Hắn không lộ diện, chỉ lặng lẽ hòa mình vào đám đông, đôi mắt sắc bén ghi nhận từng phản ứng của khách hàng, từng ánh mắt tò mò, từng lời xì xào bàn tán. Trong lòng hắn dâng lên một sự thỏa mãn nhẹ nhõm, nhưng cũng xen lẫn sự cảnh giác. Thành công ban đầu là tốt, nhưng đó cũng là lúc rắc rối bắt đầu. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không thể không biết đến "thảo dược thần kỳ" này.

Hắn nhìn những gói thảo dược được đóng gói cẩn thận, những viên cao được nặn tròn trịa, những lá trà sấy khô theo công thức riêng biệt. Đó không chỉ là sản phẩm, đó là kết quả của tri thức, của sự tỉ mỉ và của niềm tin. Hắn đã dành nhiều tuần để hướng dẫn dân làng cách thu hái, sơ chế, bào chế và đóng gói sản phẩm một cách vệ sinh và khoa học nhất có thể trong điều kiện hiện tại. Hắn đã áp dụng những kiến thức cơ bản về marketing và bao bì sản phẩm mà hắn học được từ thế giới hiện đại. Sự khác biệt ấy, tuy nhỏ, nhưng lại tạo ra một lợi thế cạnh tranh đáng kể.

Tuy nhiên, hắn cũng nhận thấy những ánh mắt khác, không chỉ là tò mò hay ngưỡng mộ, mà còn là sự dò xét, thậm chí là khó chịu. Một vài tiểu thương địa phương bán thuốc cũng bắt đầu liếc nhìn về phía quầy hàng của Nhị Cẩu với vẻ không hài lòng. Họ đã quen với việc độc quyền, quen với việc bán những loại thuốc thô kệch với giá cắt cổ. Sự xuất hiện của một đối thủ mới, với sản phẩm chất lượng hơn và giá cả phải chăng hơn, chắc chắn sẽ khiến họ cảm thấy bị đe dọa.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ. Sự cạnh tranh là lẽ đương nhiên, nhưng trong môi trường này, cạnh tranh có thể nhanh chóng biến thành chèn ép, thậm chí là hãm hại. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Những dấu hiệu đầu tiên đã xuất hiện, và hắn cần phải sẵn sàng cho những gì sắp tới.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nắng gắt đổ xuống Thành Thiên Phong, hơi nóng hầm hập bốc lên từ những con đường lát đá. Lâm Dịch cùng Lão Hồ tìm đến Quán Ăn Đại Phong, một tòa nhà gỗ hai tầng nằm ở trung tâm chợ, nơi tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào và mùi thức ăn phong phú luôn hấp dẫn thực khách. Họ gọi vài món đơn giản, ngồi ở một góc khuất, vừa ăn vừa quan sát tình hình. Khứu giác của Lâm Dịch bị kích thích bởi mùi thịt kho tàu, mùi cá chiên giòn và mùi canh rau nóng hổi. Đó là những mùi hương quen thuộc của một quán ăn đông đúc, mang đến cảm giác ấm áp và sôi động.

Cố lão bản, chủ quán với thân hình tròn trịa, khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, nhanh chóng tiến đến bàn của họ. Ông ta đã nghe ngóng được về "hàng mới" từ Sơn Cước và sự khuấy động mà chúng tạo ra ở chợ Linh Dược. Nụ cười trên môi Cố lão bản vẫn xởi lởi, nhưng ánh mắt ông ta lại lộ rõ sự tò mò và tính toán.

"Tiểu huynh đệ đây là người của làng Sơn Cước chăng? Hàng hóa của các vị hôm nay làm náo động cả chợ rồi đấy!" Cố lão bản mở lời, giọng điệu thân thiện nhưng ẩn chứa sự thăm dò. Ông ta đặt nhẹ tay lên vai Lâm Dịch, như một cử chỉ thân mật.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nét mặt vẫn giữ vẻ bình thản. "Chỉ là chút thảo dược quê nhà, may mắn được mọi người đón nhận." Hắn đáp, lời lẽ khiêm tốn nhưng không hề yếu thế. Hắn biết rõ Cố lão bản là một tay buôn lão luyện, không chỉ sở hữu Quán Ăn Đại Phong mà còn có nhiều mối làm ăn khác trong thị trấn. Đây là một cơ hội để thăm dò thông tin, nhưng cũng là một cái bẫy tiềm tàng.

Cố lão bản cười khà khà, vỗ vỗ vai Lâm Dịch. "May mắn hay là có bí quyết? Lão phu đây hoạt động buôn bán bao năm nay, chưa từng thấy loại thảo dược nào lại được đón nhận nhanh chóng đến vậy. Nếu có thể hợp tác, lão phu đây không ngại bỏ chút vốn liếng đâu, thậm chí có thể giúp các vị mở rộng con đường buôn bán ra các thị trấn lân cận." Lời đề nghị nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng Lâm Dịch lại cảm nhận được sự toan tính sâu xa ẩn sau những lời lẽ hoa mỹ đó. Cố lão bản không phải là người sẽ giúp đỡ người khác một cách vô tư.

"Đa tạ ý tốt của Cố lão bản," Lâm Dịch đáp, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. "Chỉ là chúng tôi còn non kém, chưa dám nghĩ đến chuyện lớn. Hiện tại chỉ muốn bán được chút sản vật quê nhà để dân làng có miếng ăn. Chuyện hợp tác, e rằng phải đợi thêm thời gian, khi chúng tôi đã có chút kinh nghiệm và hiểu biết hơn về thương trường này." Lâm Dịch khéo léo từ chối, không trực diện, không làm mất lòng, nhưng cũng không để lộ ra bất kỳ kẽ hở nào. Hắn biết, một khi đã hợp tác với một người như Cố lão bản, hắn sẽ mất đi quyền tự chủ, và sản phẩm của làng Sơn Cước sẽ dễ dàng bị nuốt chửng.

Cố lão bản nghe vậy, đôi mắt ti hí vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch. Ông ta không ép, chỉ cười cười gật đầu. "Tiểu huynh đệ đúng là người cẩn trọng. Được thôi, dù sao cũng là người cùng thị trấn, có gì khó khăn cứ đến tìm lão phu. Quán Ăn Đại Phong này lúc nào cũng hoan nghênh." Dù lời nói vẫn khách sáo, nhưng Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự thất vọng nhẹ ẩn trong đó. Cố lão bản lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, như một con cáo già đang quan sát con mồi tiềm năng.

Lão Hồ, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng nhấm nháp trà, khẽ ho khan một tiếng. "Cây cao gió lớn, càng nổi bật càng dễ bị nhòm ngó. Nhưng đây cũng là điều chúng ta muốn, phải không?" Giọng ông khẽ khàng, như nói với Lâm Dịch, nhưng cũng như tự nói với chính mình.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy, Lão Hồ. Chúng ta cần tạo ra tiếng vang để thu hút sự chú ý, nhưng đồng thời cũng phải cẩn trọng với những ánh mắt không thiện chí." Hắn biết, Cố lão bản chỉ là một trong số những kẻ sẽ nhòm ngó đến thành công của họ. Sẽ còn có Trần Thị Gia Tộc, và có lẽ cả những thế lực lớn hơn nữa.

Trong lúc đó, Vương Đại Trụ và Lý Hổ, trong vai trò những người dân làng đi mua sắm, lướt qua các khu vực khác của thị trấn. Họ không chỉ mua những thứ cần thiết, mà còn âm thầm ghi nhận những cử chỉ, ánh mắt khác lạ. "Đại Trụ, ngươi có thấy gã kia không? Hắn cứ nhìn chằm chằm vào quầy của Nhị Cẩu mãi," Lý Hổ thì thầm, ánh mắt chỉ về một người đàn ông mặc y phục tơ lụa, tay đeo chiếc nhẫn có khắc biểu tượng hình con hổ đang nhe nanh. Đó là biểu tượng của Trần Thị Gia Tộc.

Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt sắc lẹm. "Ta cũng thấy mấy kẻ như vậy rồi. Chúng không chỉ nhìn, mà còn lén lút hỏi han về nguồn gốc hàng hóa của chúng ta." Hắn thì thầm đáp lại. Cả hai đều nhận thức được rằng, Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu để ý đến họ. Những kẻ đó không hề giấu diếm sự hiện diện của mình, như thể muốn khẳng định quyền lực và sự kiểm soát của chúng đối với thị trấn này. Đây chính là những dấu hiệu đầu tiên của sự chèn ép mà Lâm Dịch đã dự đoán.

Lâm Dịch, mặc dù đang ngồi trong Quán Ăn Đại Phong, nhưng tâm trí hắn vẫn luôn theo dõi mọi động thái. Hắn đã phân công nhiệm vụ cho Vương Đại Trụ và Lý Hổ rất rõ ràng: không chỉ bảo vệ hàng hóa và dân làng, mà còn phải thu thập thông tin, đặc biệt là về những động thái của Trần Thị Gia Tộc và các quan viên địa phương. Hắn cũng đã dặn dò họ phải chú ý đến những "lính tuần tra" hay bất kỳ dấu hiệu nào của sự mục ruỗng trong bộ máy quan trường. Hắn biết, Trần Thị sẽ không đơn độc hành động. Chúng sẽ tìm cách mua chuộc hoặc lợi dụng quyền lực của quan lại để gây khó dễ cho họ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lại tự nhủ, và công lý, trong thế giới này, thường chỉ thuộc về kẻ mạnh. Hắn cần phải trở thành kẻ mạnh, không phải bằng vũ lực, mà bằng mưu lược và sự đoàn kết.

***

Tối muộn, ánh trăng treo cao trên bầu trời Thành Thiên Phong, chiếu rọi vằng vặc xuống những con ngõ nhỏ và mái nhà rêu phong. Gió đêm hiu quạnh thổi qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh của màn đêm và chút mùi ẩm của sương. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một quán trọ nhỏ bé nh��ng sạch sẽ ở rìa thị trấn, vẫn còn lấp lánh ánh đèn lồng đỏ. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm và tiếng cười nói từ các phòng khách vọng ra, tạo nên một không khí náo nhiệt đặc trưng của một quán trọ đông đúc.

Trong một căn phòng nhỏ ở tầng hai, ánh đèn dầu leo lét soi rõ năm gương mặt quen thuộc: Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Lão Hồ. Họ ngồi quây quần trên chiếc chiếu trải giữa phòng, bên cạnh là một bàn gỗ thấp với vài chén trà đã nguội và một đĩa bánh bao còn dở dang. Không khí trong phòng trầm lắng hơn nhiều so với sự ồn ào bên ngoài.

Trần Nhị Cẩu, dù đã thấm mệt sau một ngày dài bán hàng, nhưng gương mặt vẫn rạng rỡ niềm vui. Hắn hớn hở đặt một túi tiền đồng và bạc vụn xuống giữa chiếu. "Đại ca, hôm nay bán chạy như tôm tươi! Chỉ trong một buổi sáng, chúng ta đã bán được gần hết số hàng mang theo. Chắc chắn Trần Thị Gia Tộc sẽ biết chuyện!" Giọng hắn đầy vẻ phấn khích, không giấu được sự tự hào về thành quả lao động của mình.

Vương Đại Trụ gật gù, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ hài lòng. "Đúng vậy, Lâm huynh. Sản phẩm của chúng ta thực sự rất được việc. Nhiều người còn hỏi khi nào thì có hàng tiếp theo." Hắn nói, nhưng nét mặt nhanh chóng trở nên nghiêm nghị. "Tuy nhiên, tôi và Lý Hổ cũng đã thấy vài kẻ khả nghi quanh chợ. Chúng lảng vảng gần quầy của Nhị Cẩu, ánh mắt dò xét. Có vẻ là người của Trần Thị, mang biểu tượng con hổ nhe nanh trên nhẫn."

Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn trầm khàn. "Tôi cũng thấy một toán lính tuần tra đi ngang qua. Chúng dừng lại hỏi chuyện một tiểu thương gần đó, rồi liếc nhìn về phía quầy của chúng ta. Ánh mắt không mấy thiện chí."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi lông mày khẽ nhíu lại. "Đúng như dự đoán," hắn khẽ nói, giọng trầm khẽ. "Chúng sẽ không ngồi yên đâu. Vấn đề là chúng sẽ ra tay như thế nào." Hắn cầm lấy túi tiền, cảm nhận trọng lượng của nó. Đây là bằng chứng cho sự thành công ban đầu, nhưng cũng là lời cảnh báo về những thử thách sắp tới. Thành công càng lớn, áp lực càng cao.

Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Cây cao gió lớn, càng nổi bật càng dễ bị nhòm ngó. Nhưng đây cũng là điều chúng ta muốn, phải không?" Lão Hồ nói, dường như muốn xác nhận lại mục tiêu ban đầu của Lâm Dịch.

"Đúng vậy, Lão Hồ," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta cần sự chú ý. Sự chú ý ấy sẽ mang đến cả cơ hội và rắc rối. Nhưng rắc rối cũng là cơ hội để chúng ta phơi bày bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc, và để chúng ta khẳng định vị thế của mình." Hắn biết, sự chú ý này sẽ nhanh chóng biến thành sự chèn ép. Trần Thị sẽ không để một thế lực mới nổi lên mà không chịu sự kiểm soát của chúng. Chúng sẽ dùng mọi cách, từ mua chuộc, đe dọa, đến vu khống hoặc thậm chí là bạo lực. Đây là bản chất của quyền lực trong thế giới này.

"Vậy ngày mai chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, vẻ phấn khích ban đầu đã dần nhường chỗ cho sự lo lắng.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. "Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục bán hàng như thường lệ. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng sẽ bắt đầu tung ra một số thông tin đã chuẩn bị sẵn. Nhị Cẩu, ngươi và mấy người khác tiếp tục ra chợ, nhưng hãy chú ý đến những người mua hàng quen thuộc, và đặc biệt là những lời đồn thổi về thảo dược của chúng ta. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, hai ngươi tiếp tục quan sát, nhưng hãy mở rộng phạm vi ra các khu vực khác của thị trấn, đặc biệt là gần nha môn và các cửa hàng lớn. Lão Hồ, xin nhờ ông để mắt đến những kẻ khả nghi gần quán trọ."

Hắn phác thảo kế hoạch cho ngày mai, từng bước một, như thể đang sắp xếp những quân cờ trên bàn cờ. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Thành công bước đầu chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc sẽ không đơn giản, và hắn cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Hắn cảm nhận được áp lực đang dần tăng lên, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên cường cũng bùng cháy trong lòng hắn. Hắn không thể lùi bước. Hắn đã hứa với dân làng, với gia đình mình, và với chính bản thân hắn.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở mình lần nữa. Và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu. Hắn sẽ dùng tri thức của mình để đối phó với cường quyền, để bảo vệ những người mà hắn trân trọng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc soi sáng Thành Thiên Phong, một thị trấn vừa mang đến cơ hội, vừa tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Ngày mai, sẽ là một ngày đầy sóng gió. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free