Lạc thế chi nhân - Chương 230: Hội Nghị Thần Tốc: Quyết Định Định Mệnh
Đêm dài như một dấu lặng trước bản hùng ca sắp sửa vang lên, cuối cùng cũng nhường chỗ cho bình minh. Những tia nắng đầu tiên, mỏng manh như sợi tơ vàng, len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ sâu. Sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ một tấm màn bạc mờ ảo lên những tán cây cổ thụ, khiến con đường mòn quen thuộc dẫn ra thị trấn trở nên huyền ảo và có phần xa lạ. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương ngai ngái của cỏ cây sau một đêm dài, luồn lách qua từng khe áo, đánh thức mọi giác quan.
Đoàn người Sơn Cước, lặng lẽ như những bóng ma, bắt đầu hành trình của mình. Hàng trăm con người, từ thanh niên trai tráng đến những người già gân guốc, tất cả đều mang trên vai những gánh nặng vô hình của số phận và niềm hy vọng. Bước chân của họ lạo xạo trên nền đất ẩm, âm thanh ấy như lời thì thầm của núi rừng, hòa vào tiếng gió xào xạc trên những tầng lá cao. Không một tiếng nói lớn, không một lời than vãn, chỉ có sự im lặng nặng nề, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng côn trùng kêu vo ve hay tiếng chim hót lảnh lót đâu đó phía xa. Trên khuôn mặt khắc khổ của mỗi người, sự quyết tâm và lo lắng đan xen nhau, nhưng ánh mắt của họ đều hướng về phía trước, nơi Lâm Dịch đang dẫn đầu.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu ăn và lao động vất vả, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường. Hắn bước đi vững vàng, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngọn cây, từng tảng đá ven đường, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Thỉnh thoảng, hắn liếc nhìn những gương mặt kiên nghị phía sau, thấu hiểu gánh nặng mà hắn và họ đang mang. Mỗi người trong số họ đều là một phần của ngôi làng, là một mảnh ghép của niềm tin mà hắn đã cất công gầy dựng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng cũng chính là động lực thúc đẩy hắn tiến bước. Hắn biết, đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là của cả một cộng đồng, của những người đã đặt trọn niềm tin vào một thiếu niên đến từ thế giới khác.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn, bước đi sát bên Lâm Dịch. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn quay sang Lâm Dịch, giọng thì thầm, gần như chỉ là một tiếng thở dài trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm: “Đại ca, mọi người đều tin tưởng huynh. Chúng ta sẽ làm được chứ?” Trong câu hỏi ấy, chất chứa cả niềm tin và một chút bất an thường trực của người dân Sơn Cước.
Lâm Dịch không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào con đường phía trước. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào lồng ngực. “Chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài chiến thắng, Đại Trụ,” giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. “Và chúng ta đã chuẩn bị rất kỹ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lần này, chúng ta sẽ dùng nó để lật đổ những kẻ chỉ biết dùng cường quyền.”
Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của niềm tin và sự tính toán kỹ lưỡng. Trong tâm trí Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn chảy. Hắn đã trải qua quá nhiều khó khăn, chứng kiến quá nhiều bất công ở cái thế giới cổ đại này. Từng bước đi, từng quyết định của hắn đều là sự đánh đổi, là một canh bạc lớn. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên đến đây, khi sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, một khái niệm đơn giản nhưng lại bao hàm cả một cuộc chiến khốc liệt. Giờ đây, khái niệm ấy đã mở rộng ra, không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà còn cho gia đình, cho ngôi làng, cho những con người chất phác đã đặt trọn sinh mệnh vào tay hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nếu muốn có công bằng, chúng ta phải tự mình giành lấy."
Phía sau họ, Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cùng Lý Hổ, vạm vỡ và có vẻ mặt hung dữ, đang bảo vệ hai bên sườn và hậu phương. Nhị Cẩu liên tục đảo mắt quan sát xung quanh, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đặc trưng ấy dường như đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn. Lý Hổ thì nghiêm túc hơn, hắn giữ khoảng cách vừa phải, bàn tay luôn đặt hờ trên chuôi đao, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Hắn không nói nhiều, chỉ dùng ánh mắt sắc bén của mình để dò xét mọi bụi cây, mọi góc khuất, đúng với bản tính cẩn trọng và trọng lời hứa.
Con đường mòn uốn lượn như một dải lụa xám giữa thảm xanh của núi rừng. Thỉnh thoảng, họ bắt gặp những cột mốc đá cổ kính, rêu phong phủ kín, những chứng nhân thầm lặng của thời gian, như nhắc nhở họ về sự trường tồn của thiên nhiên và sự phù du của đời người. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn vương vấn, xen lẫn mùi hoa dại thơm mát, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy hoang sơ và quyến rũ. Lâm Dịch hít thở sâu, cảm nhận nguồn năng lượng từ núi rừng đang truyền vào mình. Hắn biết, đây là cuộc chiến không khoan nhượng, và hắn phải là người mạnh mẽ nhất, không chỉ về trí tuệ mà còn về ý chí. Những bước chân của hắn càng thêm kiên định, như khắc sâu lời thề vào lòng đất.
***
Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng đỉnh núi và xua tan gần hết màn sương sớm, đoàn người Sơn Cước đã tới một khu vực hẻo lánh, nằm sâu trong rừng già. Tại đây, ẩn mình sau một vách đá phủ đầy dây leo, là một thạch động tự nhiên. Cửa hang hẹp, dễ dàng bị che khuất bởi thảm thực vật dày đặc, khiến nó trở thành một nơi ẩn nấp lý tưởng. Không khí bên trong ẩm ướt và mát lạnh hơn hẳn bên ngoài, mang theo mùi đất đá đặc trưng và một chút mùi khói nhẹ từ một bếp lửa nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Những giọt nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang xuống vũng nước trong veo dưới nền đá, tạo nên âm thanh tí tách đều đặn, như nhịp đập của chính hang động.
Trong lòng hang đá rộng rãi nhưng không kém phần cô lập, một nhóm nhỏ đã tề tựu. Lâm Dịch ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ. Đối diện là Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại đầy vẻ suy tư, và Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ luôn hiện hữu vẻ lo lắng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng phía sau, cảnh giác quan sát xung quanh, đồng thời cũng tập trung lắng nghe. Vài đại diện khác của dân làng, những người có tiếng nói và được dân làng tin tưởng, cũng có mặt, ánh mắt họ đầy căng thẳng và chờ đợi.
Ánh lửa bập bùng từ bếp lò nhỏ chiếu lên những gương mặt nghiêm nghị, khiến những nếp nhăn trên trán Lão Hồ và Trưởng thôn càng thêm hằn sâu. Lâm Dịch trải một tấm bản đồ đơn giản lên nền đá bằng phẳng, dùng vài hòn đá nhỏ và cành cây khô làm ký hiệu cho các địa điểm quan trọng. Hắn hít một hơi sâu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động.
“Kế hoạch của chúng ta có ba phần chính,” Lâm Dịch bắt đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. “Phần thứ nhất, là công bố sản phẩm mới của chúng ta – ‘Linh Dược Thanh Tâm Tẩy Tủy’. Chúng ta sẽ không đi từng nhà rao bán, mà sẽ tổ chức một buổi đấu giá nhỏ, mời các thương gia lớn và quan lại có tiếng đến dự. Mục đích không chỉ là bán sản phẩm, mà là để tạo ra tiếng vang, khẳng định giá trị và vị thế của chúng ta. Trần Thị Gia Tộc đã bưng bít thông tin quá lâu, giờ là lúc chúng ta phải phá vỡ sự độc quyền đó bằng một cú đánh lớn, trực diện vào kinh tế của chúng.”
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt nheo lại. “Lâm Dịch, ngươi đã tính đến phản ứng của Trần Thị Gia Tộc sau khi chúng ta công khai mọi chuyện chưa? Chúng sẽ không ngồi yên đâu. Chúng sẽ dùng mọi cách để phá hoại, thậm chí là dùng vũ lực. Ngươi biết rõ bản tính của những kẻ cường hào mà.” Giọng Lão Hồ trầm, mang theo sự từng trải và những lo lắng chính đáng. Ông đã sống đủ lâu để hiểu sự tàn nhẫn của những kẻ có quyền lực.
Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt không chút biến sắc. “Chính vì biết rõ, nên mới có phần thứ hai của kế hoạch: vạch trần tội ác của Trần Thị Gia Tộc. Chúng ta không chỉ đưa ‘Linh Dược Thanh Tâm Tẩy Tủy’ ra ánh sáng, mà còn công khai những bằng chứng về việc chúng cấu kết với Lý Quản Sự, ép buộc dân làng, che giấu dịch bệnh, và chiếm đoạt tài nguyên. Chúng ta có nhân chứng, có vật chứng, tất cả sẽ được trình bày một cách rõ ràng trước mặt mọi người, đặc biệt là trước mặt Quan Đại Nhân và các thương gia khác.” Hắn chỉ vào một hòn đá nhỏ đại diện cho một gói tài liệu, rồi một cành cây khô đại diện cho một người dân đang run rẩy, tái mặt vì sợ hãi. “Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ những nhân chứng và vật chứng quan trọng này cho đến thời điểm thích hợp.”
Trưởng thôn Lão Vương, người nãy giờ im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng không kìm được sự lo lắng. Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy bất an. “Liệu Quan Đại Nhân có thực sự đứng về phía chúng ta không? Ông ta... vẫn là quan lại của triều đình. Mà triều đình thì... luôn có cách của họ. Chuyện Trần Thị Gia Tộc cấu kết với quan lại đâu phải là chuyện lạ ở vùng này.” Giọng ông run run, phản ánh nỗi sợ hãi cố hữu của người dân đối với quyền lực.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười mang một chút châm biếm nội tâm. “Chính vì ông ta là quan lại của triều đình, và triều đình đang suy yếu, ông ta càng cần giữ thể diện và ổn định địa phương.” Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Trưởng thôn. “Trưởng thôn, ông biết đấy, tình hình Đại Hạ hiện nay loạn lạc, chiến sự bùng nổ ở nhiều nơi, đặc biệt là ‘Loạn Tam Phiên’ đang gây chấn động cả giang sơn. Các quan lại địa phương đều lo giữ vững địa bàn của mình. Một vụ việc lớn, liên quan đến tham nhũng, lạm quyền và bưng bít dịch bệnh, nếu bị phanh phui, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng và vị trí của Quan Đại Nhân. Ông ta sẽ không muốn gánh lấy trách nhiệm này, đặc biệt là khi chúng ta có đầy đủ bằng chứng và nhân chứng.”
Hắn tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, đầy tự tin. “Quan Đại Nhân sẽ phải đứng ra phân xử, nếu không, sẽ có quá nhiều ánh mắt từ trên cao đổ dồn xuống. Hơn nữa, những thương gia khác, những người đã chịu sự chèn ép của Trần Thị Gia Tộc, cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này để lật đổ đối thủ. Chúng ta sẽ tạo ra một áp lực đủ lớn để Quan Đại Nhân không thể làm ngơ, buộc ông ta phải hành động theo pháp luật, ít nhất là trên bề mặt.”
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, ánh mắt bừng sáng. “Đại ca nói phải! Quan Đại Nhân đó, bình thường chỉ biết thu thuế, nhưng nếu chuyện lớn đến tai triều đình, thì ông ta cũng không dám làm càn!”
Lão Hồ trầm ngâm, rồi khẽ gật đầu. “Phân tích hợp lý. Nhưng còn phần thứ ba?”
“Phần thứ ba,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, “là sự đoàn kết của dân làng Sơn Cước. Chúng ta sẽ không chỉ là những người tố cáo, mà sẽ là một khối thống nhất, cùng nhau bảo vệ quyền lợi của mình. Khi chúng ta công khai mọi chuyện, Tr��n Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ phản công. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Những người dân Sơn Cước sẽ có mặt tại thị trấn, không phải để gây rối, mà để biểu thị ý chí, để cho mọi người thấy rằng chúng ta không còn là những kẻ yếu đuối dễ dàng bị chèn ép nữa.”
Hắn nhìn thẳng vào từng người, giọng nói đầy sức thuyết phục. “Đây là canh bạc định đoạt số phận của chúng ta. Nhưng chúng ta không đi đánh nhau, không đi gây hấn. Chúng ta đi đòi lại công lý, đi giành lấy tương lai. Chúng ta dùng tri thức để lật đổ cường quyền, dùng sự đoàn kết để tạo nên sức mạnh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn một cách có phẩm giá, có quyền lợi, đó mới là mục tiêu cuối cùng.”
Một không khí im lặng bao trùm hang động. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trở nên rõ ràng hơn, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một sự kiện trọng đại. Những gương mặt từ lo lắng dần chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự tin tưởng và quyết tâm. Kế hoạch của Lâm Dịch không chỉ chi tiết, mà còn đầy mưu lược, cân nhắc mọi yếu tố từ chính trị đến kinh tế, từ tâm lý con người đến sức mạnh cộng đồng. Hắn không chỉ nhìn thấy trước một bước, mà là ba, bốn bước, khiến mọi người không khỏi thán phục.
Lão Hồ chậm rãi gật đầu, đôi mắt tinh anh nhìn Lâm Dịch với một vẻ kính trọng sâu sắc. “Nước sông còn có khúc, lòng người còn có lúc. Ngươi, Lâm Dịch, thực sự là một người đặc biệt. Lão phu tin vào ngươi.” Lời nói của ông, tuy ngắn gọn, nhưng lại mang sức nặng của sự thừa nhận từ một người từng trải.
Trưởng thôn Lão Vương cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ lo lắng trên mặt đã giảm đi phần nào. Ông cúi đầu nhẹ, “Lão phu sẽ cùng dân làng dốc sức. Chúng ta sẽ làm theo lời ngươi dặn.”
Lâm Dịch gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác phức tạp. Hắn biết, mọi chuyện chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu. Những gì hắn vừa trình bày chỉ là lý thuyết, còn thực tế sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hắn vẫn phải đối mặt với xung đột nội tâm giữa những giá trị hiện đại về luật pháp và công lý, và sự cần thiết phải dùng mưu mẹo, thậm chí là thủ đoạn trong thế giới cổ đại đầy rẫy bất công này để đạt được mục tiêu. Nhưng ít nhất, hắn đã củng cố được niềm tin của những người đồng hành. Hắn đã cho họ thấy con đường, dù gian nan, nhưng không phải là vô vọng.
***
Rời hang đá, đoàn người tiếp tục hành trình. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, ánh nắng hoàng hôn vàng nhạt trải dài trên những ngọn cây, nhuộm đỏ cả một góc trời. Không khí giờ đây trầm lắng hơn, nhưng không còn là sự lo lắng, mà là một sự tĩnh lặng đầy kiên định. Mỗi bước chân của dân làng Sơn Cước đều mang theo một quyết tâm mới, một niềm tin vững chắc vào con đường mà Lâm Dịch đã vạch ra.
Con đường mòn dần trở nên rộng hơn, xen kẽ những đoạn đường đất là những đoạn đường lát đá đã cũ kỹ, báo hiệu rằng họ đang ngày càng tiến gần đến thị trấn. Tiếng côn trùng kêu râm ran trong buổi chiều tà, hòa lẫn với tiếng gió xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã nhưng cũng đầy sức sống. Mùi đất ẩm và cây cỏ giờ đây đã nhường chỗ cho một mùi hương khác, mùi đặc trưng của một thị trấn đang ng��� yên, mùi của khói bếp, của con người, của sự sống đô thị.
Lâm Dịch đi cạnh Vương Đại Trụ, hai người im lặng bước đi, nhưng ánh mắt của họ giao nhau, như đang trao đổi những suy nghĩ không lời. Lâm Dịch kiểm tra lại những chi tiết cuối cùng trong đầu, hình dung từng kịch bản có thể xảy ra. Vương Đại Trụ hiểu ý, hắn biết Lâm Dịch đang suy nghĩ gì.
Cuối cùng, Vương Đại Trụ không kìm được, hắn vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch, ánh mắt rực lửa. “Đại ca, ta đã sẵn sàng. Dù có phải đổ máu, cũng phải cho Trần Thị Gia Tộc biết tay!” Giọng hắn trầm đục, vang lên trong không gian tĩnh lặng, đầy vẻ bộc trực và sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Dịch quay sang nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt hắn dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên định. Hắn nhìn về phía xa, nơi những mái nhà đầu tiên của thị trấn đã thấp thoáng hiện ra, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, chờ đợi khoảnh khắc bừng tỉnh. “Không phải đổ máu, Đại Trụ,” giọng hắn khẽ, nhưng đầy sức nặng. “Mà là buộc chúng phải trả giá bằng luật pháp, bằng công lý. Đó mới là chiến thắng thực sự.”
Hắn biết, nói thì dễ, làm thì khó. Trong một thế giới mà cường quyền lấn át, luật pháp chỉ là thứ trang trí, việc đòi hỏi công lý thực sự là một cuộc chiến cam go. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của tri thức, vào khả năng lật ngược thế cờ bằng mưu lược. Triều đình đang suy yếu, quyền lực tập trung vào tay các cường hào địa phương, nhưng chính sự suy yếu đó cũng tạo ra kẽ hở. Hắn sẽ tận dụng kẽ hở đó.
Phía sau họ, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu vẫn cảnh giác quan sát xung quanh, đôi khi liếc nhìn về phía thị trấn với vẻ căng thẳng. Những người dân Sơn Cước khác cũng nín thở chờ đợi. Ánh nắng vàng nhạt cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn dầu lấp lánh bắt đầu xuất hiện từ thị trấn, như những đốm lửa nhỏ trong một biển đêm bao la. Mỗi đốm sáng ấy đều có thể là một cơ hội, hoặc một cạm bẫy.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp và mùi hương đặc trưng của một thị trấn đang chìm vào giấc ngủ. Cuốn “Cẩm Nang Kế Sách” vẫn nằm gọn trong lớp áo của hắn, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc và tri thức mà hắn mang theo. Hắn biết, ngày mai sẽ là một ngày định mệnh, một ngày mà cuộc sống của hắn, và của toàn bộ dân làng Sơn Cước, sẽ thay đổi mãi mãi.
“Sẵn sàng chưa, Đại Trụ?” Lâm Dịch hỏi, giọng hắn trầm khẽ, như thì thầm vào gió đêm.
“Sẵn sàng, Đại ca!” Vương Đại Trụ đáp, giọng hắn đầy kiên quyết, không chút do dự.
Họ tiếp tục bước đi, chậm rãi, vững vàng, hướng về phía thị trấn đang ẩn mình trong bóng đêm. Con đường mòn cổ kính, giờ đây, không chỉ là lối đi, mà còn là ranh giới giữa quá khứ đầy áp bức và một tương lai đầy hy vọng, một tương lai mà họ sẽ phải tự mình chiến đấu để giành lấy. Đây là canh bạc lớn nhất, và Lâm Dịch đã sẵn sàng đặt cược tất cả.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.