Lạc thế chi nhân - Chương 229: Khí Thế Sơn Cước: Canh Bạc Định Đoạt
Lời nói của Lâm Dịch về "cơ hội duy nhất" và "không còn đường lùi" vẫn vang vọng trong tâm trí họ, nhấn mạnh tính quyết định của cuộc đối đầu, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện vùng biên thùy. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự tin tưởng giữa những người đồng đội, mà còn là biểu tượng cho sự đoàn kết của cả một ngôi làng, của một ý chí không thể lay chuyển. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là một ván cờ lớn, mà Lâm Dịch, với tri thức và mưu lược của mình, đã sẵn sàng để lật đổ bàn cờ đó, định đoạt lại thế cục.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng xé toạc màn sương dày đặc, len lỏi qua kẽ lá, làng Sơn Cước đã thức giấc trong một bầu không khí hoàn toàn khác lạ. Không còn sự yên bình quen thuộc của một làng quê hẻo lánh, thay vào đó là một sự khẩn trương có trật tự, một nguồn năng lượng ngầm sôi sục. Tiếng gà gáy không còn đơn độc, mà hòa lẫn vào tiếng búa gõ lách cách, tiếng cưa gỗ ken két, tiếng người nói chuyện khẩn trương nhưng không ồn ào. Khói bếp đã sớm bốc lên nghi ngút từ mọi mái nhà, mang theo mùi thức ăn nấu vội, mùi khói gỗ ấm nồng, hòa quyện với mùi đất ẩm và nhựa cây tươi, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và chuẩn bị.
Lâm Dịch đ���ng ở rìa quảng trường làng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt, từng hành động. Hắn mặc bộ y phục thô sơ thường ngày, mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, nhưng dáng vẻ lại toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường, một trọng trách nặng nề đang gánh trên vai. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu, hoặc đưa tay chỉ dẫn, ánh mắt sắc bén lướt qua những chi tiết nhỏ nhất. Mỗi cái gật đầu của hắn là một lời khẳng định, mỗi cử chỉ của hắn là một mệnh lệnh không lời, được dân làng Sơn Cước tiếp nhận với niềm tin tuyệt đối.
"Mọi người cẩn thận, không được lơ là. Sự an toàn của chúng ta là trên hết!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe rõ, mang theo một sự kiên định khó lay chuyển. Hắn thấy những người đàn ông trẻ tuổi đang hì hụi đào rãnh sâu quanh hàng rào gỗ cũ kỹ, gia cố thêm những cọc nhọn hoắt. "Kiềng gỗ phải chôn sâu hơn, mặt đất còn mềm yếu, không chịu được lực mạnh." Hắn nhắc nhở một nhóm thanh niên đang cố định một tấm chắn bằng gỗ lớn ở cổng làng. Một thiếu niên với khuôn mặt còn non nớt, mồ hôi nhễ nhại, vội vàng làm theo, động tác có phần vụng về nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, đang đốc thúc một nhóm khác vận chuyển những tảng đá lớn để chèn vào chân hàng rào. Hắn luôn đi đầu trong mọi công việc nặng nhọc, tiếng nói to rõ, tràn đầy nhiệt huyết. "Huynh đệ, mọi thứ đều theo kế hoạch, dân làng rất hăng hái!" Hắn nói với Lâm Dịch, giọng điệu xen lẫn sự tự hào. Hắn còn quay sang một vài người đang cố định một chốt gỗ lớn, dặn dò: "Nhanh tay lên một chút! Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu!" Dù là chỉ huy, hắn vẫn không ngừng vác vật liệu, làm gương cho mọi người. Nhìn thấy sự nhiệt tình của dân làng, Lâm Dịch không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Sự đồng lòng này, chính là thứ sức mạnh mà hắn cần.
Xa hơn một chút, tại một bãi đất trống, Lý Hổ đang nghiêm nghị hướng dẫn một nhóm thanh niên trai tráng luyện tập các bài phòng vệ thô sơ. Thân hình vạm vỡ của hắn di chuyển linh hoạt, từng động tác cầm gậy, đỡ chắn đều dứt khoát, mạnh mẽ. "Tập trung! Đòn đánh phải dứt khoát! Đừng quên những gì Lâm đại ca đã dạy!" Lý Hổ quát lớn, tiếng roi mây vun vút trong không khí, quật vào những thân cây giả làm mục tiêu. Các thiếu niên, dù còn non nớt, nhưng ánh mắt đều hừng hực lửa. Họ biết, đây không phải là trò chơi, mà là bài học sinh tử để bảo vệ ngôi làng, bảo vệ người thân của họ. Một vài người còn mang theo nỏ thô sơ tự chế, tập bắn vào các hình nộm. Lâm Dịch thấy Lý Hổ không chỉ dạy cách chiến đấu mà còn dạy cách di chuyển, cách ẩn nấp, tận dụng địa hình. Hắn mỉm cười nhẹ. Lý Hổ đã làm tốt hơn hắn mong đợi.
Trong khi đó, ở khu vực phía sau làng, những người phụ nữ và người già cũng không hề ngồi yên. Lâm mẫu, với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, đang cùng một nhóm phụ nữ khác phân loại các loại thảo dược khô, chuẩn bị những túi thuốc men cấp cứu. Ánh mắt bà đầy lo âu nhưng cũng toát lên sự kiên cường. Bà thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt vừa tự hào vừa xót xa. Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, đang cùng Trưởng thôn Lão Vương và những người đàn ông lớn tuổi khác kiểm tra lại kho lương thực dự trữ. "Nước uống phải dự trữ đủ cho ba ngày, và không được để lộ ra ngoài!" Lâm Dịch đi ngang qua, không quên nhắc nhở. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, nay không còn vẻ nhút nhát thường thấy, thay vào đó là sự tập trung và nghiêm túc. Ông gật đầu lia lịa, "Lâm Dịch cứ yên tâm, mọi thứ đều đã được tính toán kỹ lưỡng."
Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm lý dân làng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, ẩn sâu trong ánh mắt mỗi người, nhưng nó đã bị thay thế bởi một ý chí kiên định, một niềm tin mãnh liệt vào hắn và vào chính họ. Hắn chợt nhớ lại lời nói của Lão Hồ: "Sóng lớn ắt có thuyền lớn." Và bây giờ, con thuyền Sơn Cước này, với hắn là người chèo lái, đang cố gắng vượt qua những con sóng dữ. Hắn biết, tri thức của mình là vô giá, nhưng nó chỉ là ngọn hải đăng soi đường. Sức mạnh thực sự, chính là sự đồng lòng, sự kiên cường của những con người này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng sinh tồn một cách có phẩm giá, có hy vọng, mới là điều đáng để chiến đấu."
Hắn đi qua một góc làng, nơi Lâm Tiểu Nguyệt đang cùng vài đứa trẻ khác chơi đùa, nhưng không còn hồn nhiên như mọi khi. Chúng cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, thỉnh thoảng lại nhìn về phía người lớn với ánh mắt tò mò và có chút lo lắng. Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn ước gì có thể bảo vệ sự vô tư của chúng lâu hơn. Nhưng thế giới này, vốn dĩ đã không nợ ai một sự công bằng. Để bảo vệ sự vô tư ấy, đôi khi phải chấp nhận đánh đổi bằng những điều tàn khốc nhất.
Thời gian cứ thế trôi đi trong sự hối hả, khẩn trương nhưng đầy hiệu quả. Những bức tường gỗ được gia cố thêm, những rãnh sâu được đào xong, những mũi tên được vót sắc, lương thực được đóng gói cẩn thận. Làng Sơn Cước, tuy vẫn là một ngôi làng nhỏ bé, nghèo khó, nhưng đã biến thành một pháo đài tạm thời, vững chắc hơn bao giờ hết, không phải bằng gạch đá kiên cố, mà bằng ý chí và niềm tin của những con người nơi đây. Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng xuống thung lũng, Lâm Dịch nhìn một lượt toàn bộ cảnh tượng, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, còn đang ở phía trước.
***
Trong một hang động bí mật nằm sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch, không khí đặc quánh sự ẩm ướt và mùi đất đá. Ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đuốc nhỏ cắm trên vách đá le lói, hắt lên những hình thù kỳ dị của nhũ đá, khiến không gian vốn đã tối tăm càng thêm phần huyền bí. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá trên trần hang tạo ra một âm thanh đơn điệu, đều đều, như nhịp đập của thời gian đang trôi qua từng giây từng phút. Bên ngoài, trời đã vào giữa trưa, nhưng trong hang động này, cái lạnh vẫn bao trùm, khiến người ta phải rụt vai lại.
Lâm Dịch, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ quây quần bên một tấm bản đồ phác thảo được trải trên nền đất ẩm ướt. Đó là một tấm da dê cũ kỹ, trên đó Lâm Dịch đã tỉ mỉ vẽ lại các con đường mòn, con suối, những ghềnh đá hiểm trở từ làng Sơn Cước đến thị trấn. Những chấm đỏ, dấu X, những đư���ng gạch chéo được đánh dấu cẩn thận, biểu thị các điểm nguy hiểm, các trạm gác tiềm năng của Trần Thị Gia Tộc, và những nơi có thể ẩn nấp. Lâm Dịch cầm một cành cây khô nhỏ, chậm rãi chỉ vào từng điểm trên bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. Hắn luôn tin tưởng vào tri thức và sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Quan trọng nhất là sự an toàn của bằng chứng và các nhân chứng. Nhị Cẩu, con đường này đã được khảo sát kỹ chưa?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ. Hắn biết, đây là mấu chốt của toàn bộ kế hoạch. Nếu bằng chứng bị mất, hoặc nhân chứng bị đe dọa, mọi công sức của họ sẽ đổ sông đổ bể.
Trần Nhị Cẩu, người luôn tỏ ra nhanh nhẹn và lanh lợi, ngay lập tức cúi xuống, chỉ vào một đoạn đường nhỏ quanh co trên bản đồ. "Đã khảo sát kỹ rồi đại ca, có vài đoạn hiểm trở nhưng dễ ẩn nấp. Ta đã bố trí người canh gác ở những điểm trọng yếu. Đặc biệt, đoạn đường từ suối Lạc Thủy đến đồi Mộc Nhân, có một khe đá hẹp, đủ để hai người đi qua, rất khó bị phát hiện. Ta đã cho người yểm trợ ở hai đầu, chỉ cần có động tĩnh lạ, họ sẽ báo hiệu ngay lập tức." Hắn nói, ánh mắt đầy tự tin, nhưng cũng không giấu được vẻ căng thẳng. "Chúng ta sẽ di chuyển vào đêm, lợi dụng sương mù và bóng tối. Hơn nữa, ta đã nghĩ ra cách để ngụy trang các túi bằng chứng, trông giống như hàng hóa thông thường, sẽ khó bị để ý."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. Kế hoạch của Nhị Cẩu khá chu đáo, nhưng vẫn còn những rủi ro. "Nếu có bất trắc, làm thế nào để đảm bảo bằng chứng không rơi vào tay chúng? Chúng ta phải có phương án dự phòng cho mọi tình huống." Hắn nhấn mạnh. "Những nhân chứng đó, họ có an toàn tuyệt đối không? Ta không muốn bất kỳ ai vì ta mà gặp họa." Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai Lâm Dịch. Hắn không chỉ phải chiến thắng, mà còn phải bảo vệ những người đã tin tưởng hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta nợ những người tin tưởng chúng ta một cuộc sống tốt đẹp hơn." Hắn thầm nghĩ.
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, gật đầu xác nhận. "Phòng vệ của làng đã được củng cố hết mức có thể, huynh đệ cứ yên tâm. Lũ tiểu tử đã biết cách dùng nỏ thô sơ, đủ để gây rối. Nhưng nếu chúng đánh lớn, chúng ta chỉ có thể cầm cự và chờ viện binh." Giọng hắn trầm và chắc chắn, phản ánh sự thật phũ phàng về sức mạnh của một ngôi làng nhỏ bé so với thế lực của Trần Thị Gia Tộc. "Tuy nhiên, ta đã chọn những người tinh nhuệ nhất để đi cùng Nhị Cẩu. Họ là những người trung thành, tháo vát và biết cách chiến đấu. Họ sẽ bảo vệ bằng chứng và nhân chứng bằng cả mạng sống."
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng còng chậm rãi bước vào hang động. Đó là Lão Hồ, người già nhất làng, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh thường nheo lại. Sự xuất hiện của ông luôn mang theo một vẻ bí ẩn, gần như không gây ra tiếng động. Lâm Dịch và hai người kia lập tức đứng dậy chào. Lão Hồ khẽ phẩy tay, ra hiệu họ cứ ngồi xuống. Ông chậm rãi ngồi xuống một tảng đá gần đó, đôi mắt tinh tường nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại nhìn vào ba người đàn ông đang căng thẳng.
"Sóng lớn ắt có thuyền lớn, nhưng thuyền có vững hay không còn ở tay người chèo... và lòng người đồng hành," Lão Hồ cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự thông thái. "Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người... Thời cuộc này, gió thổi chiều nào, thuyền nghiêng chiều ấy. Phải cẩn trọng cái gió từ triều đình, chứ không chỉ gió từ Trần Thị." Lão Hồ nói, rồi ho khan một tiếng, đôi mắt khép hờ. Lời nói của ông như một lời cảnh báo, không chỉ về những nguy hiểm hữu hình từ Trần Thị, mà còn về những biến động chính trị phức tạp hơn, về "Loạn Tam Phiên" đang âm ỉ, có thể bất ngờ bùng phát và thay đổi cục diện mọi thứ. Lâm Dịch hiểu rõ điều này hơn ai hết. Tri thức là vũ khí, nhưng khả năng thích nghi và đọc vị lòng người, thời thế còn quan trọng hơn.
Lâm Dịch trầm tư, hắn biết lời Lão Hồ nói không thừa. Thành công của hắn ở Sơn Cước đã ít nhiều thu hút sự chú ý. Nếu lần này vạch trần Trần Thị Gia Tộc thành công, sự kiện đó chắc chắn sẽ gây chấn động không nhỏ, và có thể kéo theo sự can thiệp của các thế lực lớn hơn, như Thiên Phong Thương Hội, hoặc thậm chí là các quan lại cấp cao hơn mà hắn chưa từng đối mặt. "Sự mục ruỗng của quan trường" không chỉ dừng lại ở cấp địa phương. Hắn phải suy nghĩ xa hơn, cho những bước đi tiếp theo.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng im lặng, suy ngẫm lời của Lão Hồ. Họ không hiểu sâu xa như Lâm Dịch, nhưng họ cảm nhận được sự nghiêm trọng trong từng câu chữ. Cuộc chiến này không chỉ là một trận đấu đơn giản, mà là một canh bạc lớn, định đoạt số phận của cả một vùng đất. Lâm Dịch cầm cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" lên, lật giở vài trang. Trong ánh sáng lờ mờ, những nét chữ cổ xưa hiện lên, chứa đựng tri thức vượt thời gian. Hắn tin vào sự chuẩn bị, vào mưu lược, nhưng hơn hết, hắn tin vào ý chí của con người.
"Chúng ta sẽ không lùi bước," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong hang động lạnh lẽo, đầy quyết tâm. "Chúng ta sẽ đi đến cùng."
***
Đêm dần buông xuống, phủ một tấm màn đen tuyền lên làng Sơn Cước. Hôm nay là một đêm không trăng, những ngôi sao cũng ẩn mình sau màn mây mỏng. Gió nhẹ thổi qua những tán cây, tạo nên tiếng rì rào như lời thì thầm của núi rừng. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét hắt ra, tạo nên một không khí ấm cúng đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm bên ngoài. Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng khác thường. Những món ăn đơn giản, quen thuộc của vùng núi, nhưng dường như ai nấy đều khó nuốt trôi.
Lâm mẫu, với đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, gắp thức ăn cho Lâm Dịch. Khuôn mặt bà hằn rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng ánh lên niềm tự hào không thể che giấu. "Dịch nhi, con phải cẩn thận. Mẹ tin con sẽ làm được," bà nói, giọng nói khẽ run lên, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. "Mẹ biết con luôn suy nghĩ thấu đáo. Nhưng con phải nhớ, con là chỗ dựa của gia đình, của cả làng. Đừng làm gì quá mạo hiểm." Nỗi lo lắng của một người mẹ hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ.
Lâm phụ ngồi đối diện, dáng vẻ khắc khổ thường ngày nay lại thêm phần trầm mặc. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, rồi đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và ủng hộ. "Cha tin vào phán đoán của con. Cả làng này, bây giờ chỉ nhìn vào con. Con cứ làm điều con cho là phải. Cứ đi, mọi chuyện ở nhà đã có cha mẹ lo liệu. Đừng lo lắng." Giọng ông tuy trầm, nhưng lại mang đến cho Lâm Dịch một cảm giác vững chãi, như một tảng đá ngàn năm giữa phong ba bão táp.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, ngồi sát bên cạnh Lâm Dịch, bàn tay bé xíu nắm chặt vạt áo của anh trai. Dù còn ngây thơ, nhưng cô bé cũng cảm nhận được sự khác lạ trong không khí. Đôi mắt to tròn của cô bé nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. "Ca ca, mai ca ca về sớm nhé... Ca ca có về kịp kể chuyện cho Tiểu Nguyệt không?" Giọng nói non nớt của cô bé như một nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch. Hắn cúi xuống, xoa nhẹ mái tóc của em gái, cố gắng nở một nụ cười thật tươi. "Ca ca sẽ về. Nhất định sẽ về, và sẽ kể cho Tiểu Nguyệt nghe những câu chuyện hay nhất." Lời hứa ấy, không chỉ là với Tiểu Nguyệt, mà còn là lời tự hứa với chính hắn.
Sau bữa cơm, Lâm Dịch dành thêm chút thời gian bên gia đình, trấn an họ, dặn dò Lâm phụ và Lâm mẫu chăm sóc Tiểu Nguyệt. Hắn biết, đây là khoảnh khắc bình yên quý giá cuối cùng trước khi bão tố ập đến. Khi gia đình đã yên giấc, Lâm Dịch lại một mình ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Những ánh đèn dầu lấp lánh từ những ngôi nhà khác trong làng phản chiếu trong đôi mắt hắn, mỗi đốm sáng là một niềm tin, một hy vọng đặt vào hắn. Mùi khói gỗ từ các bếp lò, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi của sự sống và hy vọng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa nặng trĩu.
Hắn rút ra tấm bản đồ cũ kỹ, trải trên mặt bàn. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên những con đường mòn, những chấm đỏ, những dấu X mà hắn đã đánh dấu. Hắn lướt tay qua từng chi tiết, như muốn khắc sâu nó vào tâm trí. Cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" nằm ngay bên cạnh, biểu tượng của tri thức hiện đại mà hắn mang theo. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của mưu lược, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của sự kiên cường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "nhưng không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà còn là cho những người đã đặt trọn niềm tin vào mình."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, mở toang ra. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của núi rừng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang chảy trong huyết quản. "Không còn đường lùi," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn vào bóng tối vô tận phía trước. "Đây là canh bạc định đoạt. Và ta, đã sẵn sàng để đặt cược." Phía xa, một tiếng hú dài của con cú vọ vang lên, như một lời báo hiệu cho một hành trình đầy gian nan sắp bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.