Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 228: Lời Hiệu Triệu Từ Thanh Bình: Sơn Cước Đồng Lòng

Sương đêm dày đặc đã tan chảy hoàn toàn, nhường chỗ cho ánh sáng ban mai yếu ớt nhưng kiên định len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm. Khắp làng Sơn Cước, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm, khác hẳn với sự ồn ào quen thuộc của tiếng gà gáy, tiếng chó sủa hay tiếng trẻ con nô đùa buổi sớm. Tất cả dường như nín thở, tập trung về một điểm duy nhất: quảng trường nhỏ nơi những ngôi nhà gỗ đơn sơ quây quần, và bục gỗ mộc mạc nơi Lâm Dịch đang đứng.

Dân làng đã tề tựu đông đủ, hàng trăm ánh mắt khắc khổ, mang nặng nỗi lo âu, đổ dồn về phía Lâm Dịch. Họ đứng chen chúc, quần áo thô sơ, vá víu, nhưng không ai nói một lời. Tiếng xì xào ban đầu đã tắt hẳn, chỉ còn nghe thấy tiếng gió xào xạc qua tán cây và tiếng hít thở nặng nề của một vài người già. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa nhóm, mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi động vật trang trại xa xa hòa quyện vào không khí se lạnh, tạo nên một bức tranh chân thực đến gai người về cuộc sống lam lũ nơi biên thùy.

Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô đã sờn cũ, đứng trên bục gỗ cao hơn mọi người một chút. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng dáng vẻ lại thẳng thớm, kiên định. Khuôn mặt thanh tú thường ngày mang vẻ trầm tư, nhưng giờ đây đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự sắc bén và một quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn quét một lượt ánh mắt qua từng gương mặt quen thuộc: từ những người già nua tóc bạc phơ, những người đàn ông tráng kiện đang nén chặt nắm đấm, cho đến những người phụ nữ ôm con nhỏ vào lòng, ánh mắt đầy sự sợ hãi và bất an.

Bên cạnh Lâm Dịch, Vương Đại Trụ đứng vững chãi như một cây cổ thụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng có mặt, gương mặt họ tuy có chút căng thẳng nhưng kh��ng giấu nổi vẻ kiên nghị. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và đôi mắt nhanh nhẹn, liên tục đảo quanh đám đông, như muốn tìm kiếm sự ủng hộ. Lý Hổ, vạm vỡ và có vẻ ngoài hung dữ, thì trầm tĩnh hơn, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dán chặt vào Lâm Dịch. Trong đám đông, Lâm phụ và Lâm mẫu cũng có mặt, đứng khuất sau những người khác. Lâm phụ, người đàn ông với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp vì lao động, liên tục siết chặt tay Lâm mẫu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ sự lo lắng, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào không thể che giấu khi nhìn con trai mình. Lâm mẫu, người phụ nữ nhỏ nhắn, lam lũ, thì đã đỏ hoe và sưng húp, nhưng bà cố gắng nén những giọt nước mắt, tin tưởng vào sự lựa chọn của con.

“Hỡi bà con làng Sơn Cước!” Giọng Lâm Dịch vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng, đủ để mỗi người trong quảng trường đều nghe thấy. Âm sắc của hắn trầm tĩnh, không một chút run rẩy, như một dòng nước mát lạnh nhưng đủ sức xuyên qua lớp băng giá trong lòng mọi người. “Ta biết, trong lòng mọi người đang ��ầy rẫy những câu hỏi, những nỗi sợ hãi. Ta biết, từ bao đời nay, chúng ta đã phải cúi đầu trước cường hào ác bá, đã phải chịu đựng sự áp bức của Trần Thị Gia Tộc.”

Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào từng người. Hắn quan sát sự thay đổi trên từng gương mặt, từ sự lo lắng ban đầu chuyển sang nỗi uất ức, sự bất bình. “Họ đã cướp bóc của chúng ta, đã coi thường sinh mạng chúng ta, đã biến chúng ta thành những con vật để họ chà đạp. Chúng ta đã cố gắng nhẫn nhịn, đã cố gắng chịu đựng, nhưng sự nhẫn nhịn của chúng ta chỉ đổi lại sự tàn bạo lớn hơn. Đến cả Hắc Sa Bang, những tên cường đạo khét tiếng, cũng không dám ngang nhiên cướp bóc như Trần Thị đã làm với chúng ta.”

Lâm Dịch không né tránh sự thật đau lòng. Hắn biết, để khơi dậy lòng dũng cảm trong mỗi người, trước tiên phải đối diện với nỗi sợ hãi và sự thật trần trụi nhất. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nghĩ, *và sự thật là thanh gươm sắc bén nhất.* Hắn tiếp tục, giọng nói của hắn giờ đây mang một chút phẫn nộ ẩn chứa, nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát. “Họ đã không chỉ tước đoạt của cải, mà còn tước đoạt cả hy vọng của chúng ta. Họ đã khiến chúng ta tin rằng chúng ta không có quyền được sống một cuộc đời công bằng, không có quyền được ngẩng cao đầu.”

Một tiếng nức nở nhỏ vang lên từ đám đông, sau đó là những tiếng thở dài, những ánh mắt nhìn xuống đất. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của những người dân nơi đây qua bao thế hệ. Họ đã trải qua quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự đàn áp đến nỗi niềm tin vào một tương lai tươi sáng đã dần lụi tàn.

Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn Lão Vương, người đứng gần bục nhất. Khuôn mặt già nua của Lão Vương khắc khổ, đôi mắt đục mờ hiện rõ sự lo lắng tột độ. Ông gật đầu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng. Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, đang đứng tựa vào một gốc cây gần đó, đôi mắt tinh anh nheo lại, quan sát từng phản ứng của đám đông và của Lâm Dịch.

“Nhưng!” Lâm Dịch đột ngột nâng cao giọng, khiến mọi người giật mình ngẩng đầu. “Ta ở đây để nói với các người rằng: Chúng ta không hề yếu đuối! Chúng ta không phải là những con cừu cam chịu số phận! Chúng ta là dân làng Sơn Cước, những người đã đổ mồ hôi, xương máu để bám trụ nơi đây. Chúng ta có quyền được sống, có quyền được bảo vệ những gì là của mình!”

Hắn giơ nắm đấm lên, dù cánh tay gầy gò của hắn không có vẻ gì là mạnh mẽ, nhưng hành động đó lại mang một sức mạnh tinh thần to lớn. “Ta biết, Trần Thị Gia Tộc mạnh. Chúng có tiền, có quyền, có kẻ hậu thuẫn. Nhưng chúng ta có thứ mà chúng không bao giờ có được: đó là sự đoàn kết, là ý chí kiên cường, là khát vọng tự do cháy bỏng trong mỗi người chúng ta!”

Lâm Dịch thở một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của toàn bộ ngôi làng đang đặt lên vai mình. Hắn biết, đây là một canh bạc lớn, một bước đi liều lĩnh có thể thay đổi số phận của tất cả. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ, *nhưng để sinh tồn một cách có ý nghĩa, đôi khi phải chiến đấu cho những gi�� trị lớn hơn. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể đấu tranh để giành lấy nó.*

“Chúng ta không thể tiếp tục sống trong sợ hãi, không thể tiếp tục để con cháu chúng ta phải chịu đựng số phận như chúng ta. Nếu chúng ta không đứng lên bây giờ, thì bao giờ? Nếu chúng ta không chiến đấu bây giờ, thì ai sẽ chiến đấu cho chúng ta?” Hắn nhìn thẳng vào từng ánh mắt, tìm kiếm một tia hy vọng, một ngọn lửa nhỏ trong đó. “Ta không hứa hẹn một cuộc chiến dễ dàng. Ta không hứa hẹn sẽ không có thương vong. Nhưng ta hứa với các người, ta sẽ cùng các người, bằng mọi giá, giành lại sự công bằng, giành lại cuộc sống xứng đáng cho làng Sơn Cước!”

Tiếng xì xào bắt đầu lớn hơn, nhưng không phải là tiếng sợ hãi mà là tiếng tranh luận, tiếng những người thì thầm với nhau, những ánh mắt trao đổi. Một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên trong lòng họ, ngọn lửa của hy vọng và sự phẫn nộ bị đè nén bấy lâu. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn cần phải cho họ thấy một con đường, một kế hoạch cụ thể để biến ngọn lửa đó thành sức mạnh.

***

Mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả trải khắp quảng trường, làm tan đi hoàn toàn cái lạnh lẽo của buổi sớm, thay vào đó là sự ấm áp dễ chịu. Tuy vậy, bầu không khí nơi đây vẫn còn nặng trĩu sự căng thẳng và dự cảm về một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra. Lâm Dịch đã dành một khoảng thời gian để cho dân làng thảo luận, để những tiếng xì xào, tranh cãi nhỏ lắng xuống. Giờ đây, khi sự chú ý đã được tập trung trở lại, hắn tiếp tục bài phát biểu của mình, nhưng với một giọng điệu khác, một giọng điệu điềm tĩnh và đầy lý trí, như một người thầy đang giảng giải một bài học quan trọng.

“Bà con thân mến,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, nhận thấy sự thay đổi nhỏ nhưng đáng kể. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã có thêm sự tò mò, sự chờ đợi. “Chúng ta không thể chiến đấu một cách mù quáng. Chúng ta không có quân đội, không có vũ khí tối tân như những thế lực lớn. Nhưng chúng ta có trí tuệ, có sự đoàn kết, và quan trọng hơn cả, chúng ta có sự thật.”

Hắn dừng lại, đưa tay chỉ về phía thị trấn xa xôi, nơi mà những nóc nhà ngói đỏ lấp ló sau rặng cây. “Trần Thị Gia Tộc, chúng đã thao túng quan lại, đã hối lộ những kẻ có chức có quyền để biến những sai trái của chúng thành hợp pháp. Chúng đã tạo dựng những văn bản giả mạo, đã bóp méo sự thật để đẩy chúng ta vào đường cùng. Nhưng những tội ác đó, những bằng chứng về sự thối nát đó, không thể nào che giấu mãi mãi.”

Lâm Dịch bắt đầu trình bày “Kế hoạch Phản Công” một cách chi tiết, từng bước một, như một kiến trúc sư đang phác thảo một công trình vĩ đại. Hắn giải thích về việc Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã thu thập được những bằng chứng đanh thép như thế nào, về những giao dịch mờ ám, những giấy tờ giả mạo, những lời khai của những nạn nhân bị Trần Thị áp bức. Hắn không quên nhấn mạnh sự nguy hiểm mà Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đã phải đối mặt, khiến dân làng cảm thấy một sự ngưỡng mộ và thán phục thầm lặng.

“Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng dao kiếm tại làng Sơn Cước này,” Lâm Dịch nói, giọng hắn đầy sức thuyết phục. “Chúng ta sẽ vạch trần bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc ngay tại thị trấn, ngay tại Hội Thảo Thương Mại sắp tới. Đó là nơi mà Quan Đại Nhân, và nhiều thương nhân lớn, nhiều nhân vật quan trọng khác sẽ có mặt. Đó là nơi mà tiếng nói của chúng ta, cùng với những bằng chứng không thể chối cãi, sẽ vang lên mạnh mẽ nhất, sẽ được lắng nghe một cách khách quan nhất.”

Những lời này của Lâm Dịch như một luồng gió mới thổi vào lòng dân làng. Họ đã quá quen với việc đối đầu bằng sức mạnh thể chất, bằng vũ khí, nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc sử dụng trí tuệ và sự thật làm vũ khí. Một vài người bắt đầu xì xào, bày tỏ sự nghi ngờ, sự lo lắng về việc liệu một kế hoạch như vậy có thành công hay không khi đối mặt với một thế lực hùng mạnh như Trần Thị.

“Ta biết, đây là một canh bạc lớn,” Lâm Dịch thừa nhận, không che giấu những rủi ro. “Rủi ro là rất lớn. Trần Thị sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta. Chúng có thể sẽ dùng mọi thủ đoạn để bịt miệng chúng ta, để bóp méo sự thật. Nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất của chúng ta. Nếu chúng ta không nắm bắt cơ hội này, nếu chúng ta không dám đối mặt với hiểm nguy, thì chúng ta sẽ mãi mãi chìm trong bóng tối của sự áp bức.”

Hắn nhìn thẳng vào từng ánh mắt, cảm nhận được sự dao động, sự đấu tranh nội tâm trong mỗi người. *Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức sau nhiều năm bị Trần Thị Gia Tộc áp bức,* hắn nghĩ. *Họ phải đấu tranh với chính mình để vượt qua nỗi sợ đó và đặt niềm tin vào một tương lai không chắc chắn.* Đó là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến giành lại niềm tin và hy vọng.

Đúng lúc này, Trưởng thôn Lão Vương, với khuôn mặt khắc khổ và đôi vai còng, bước lên phía trước một bước. Ông nhìn khắp đám đông, rồi quay sang nhìn Lâm Dịch. “Lão phu tuy già yếu, mắt mờ chân chậm, nhưng lão phu đã chứng kiến quá nhiều sự bất công của Trần Thị. Lão phu đã chứng kiến bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu sinh mạng bị chà đạp dưới gót giày của chúng.” Giọng ông run rẩy, nhưng đầy sự kiên quyết. “Lão phu đã từng nghĩ, làng Sơn Cước chúng ta sẽ mãi mãi không ngóc đầu lên được. Nhưng Lâm Dịch, thằng bé này, nó đã cho lão phu thấy một con đường. Nó đã cho lão phu thấy hy vọng.”

Ông nắm chặt bàn tay khô cằn của mình. “Lão phu tin vào Lâm Dịch! Lão phu tin vào trí tuệ của nó! Và lão phu tin vào sự đoàn kết của dân làng Sơn Cước chúng ta! Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Lâm Dịch, mà là cuộc chiến của tất cả chúng ta! Nếu chúng ta đồng lòng, nhất định chúng ta sẽ chiến thắng!”

Lời nói của Trưởng thôn Lão Vương như một tiếng sét đánh ngang tai, xua đi những nghi ngờ cuối cùng trong lòng dân làng. Ông là người được kính trọng nhất, là hiện thân của sự khôn ngoan và kinh nghiệm. Sự ủng hộ của ông có sức nặng hơn bất kỳ lời kêu gọi nào. Ngay lập tức, những tiếng xì xào nhỏ nhặt tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng trang trọng.

Vương Đại Trụ, đứng bên cạnh Lâm Dịch, cũng không nhịn được mà lớn tiếng: “Đại ca nói đúng! Ta tin vào Đại ca, và ta tin vào anh em chúng ta! Trần Thị đã làm quá nhiều điều ác. Đến lúc chúng phải trả giá!”

Tiếp theo là Trần Nhị Cẩu, khuôn mặt hăng hái của hắn không còn vẻ ngây ngô mà tràn đầy nhiệt huyết: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Thuộc hạ đã thu thập đủ bằng chứng. Chúng ta sẽ khiến Trần Thị phải trả giá đắt!”

Lý Hổ, tuy kiệm lời, nhưng cũng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên nghị.

Lâm Dịch chờ đợi, quan sát. Hắn biết, khoảnh khắc này là quan trọng nhất. Đây là lúc ngọn lửa phải bùng cháy thành một đám cháy lớn. Hắn nhìn khắp đám đông một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở Lão Hồ, người vẫn đứng tựa gốc cây, đôi mắt tinh anh của ông hiện lên một nụ cười khó nhận ra. Lão Hồ khẽ gật đầu với Lâm Dịch, như một lời tán thành thầm lặng. *Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người,* Lão Hồ từng nói. Lâm Dịch hiểu rằng, những người dân chất phác này, khi bị dồn vào đường cùng, sẽ bộc lộ một sức mạnh ti��m ẩn không ai ngờ tới.

“Vậy thì, bà con làng Sơn Cước!” Lâm Dịch hô vang, giọng hắn giờ đây tràn đầy sự nhiệt huyết và quyết đoán. “Các người có sẵn lòng cùng ta chiến đấu? Có sẵn lòng cùng ta giành lại sự công bằng? Có sẵn lòng cùng ta xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu chúng ta?”

Ban đầu là một sự im lặng ngắn ngủi, rồi đột nhiên, một tiếng hô lớn vang lên từ cuối đám đông: “Có!”

Một tiếng hô khác vang lên, mạnh mẽ hơn: “Có! Chúng ta đồng lòng!”

Và rồi, như một làn sóng, những tiếng hô “Đồng lòng!”, “Chiến đấu!”, “Đánh đổ Trần Thị!” vang lên khắp quảng trường, mỗi lúc một lớn hơn, mỗi lúc một mạnh mẽ hơn. Những ánh mắt sợ hãi ban đầu đã được thay thế bằng ánh mắt kiên nghị và quyết tâm. Những bàn tay thô ráp nắm chặt lại, không phải vì lo sợ mà vì ý chí chiến đấu. Không khí căng thẳng của buổi sáng sớm đã bị thay thế bằng một làn sóng nhiệt huyết và đoàn kết. Dân làng Sơn Cước, từ những người già đến những người trẻ, đều cảm thấy một ngọn lửa mới bùng cháy trong lòng. Họ không còn là những cá thể yếu ớt, đơn độc, mà là một khối thống nhất, một bức tường thành vững chắc không thể lay chuyển. Họ biết, một trận chiến lớn đang đến gần, nhưng giờ đây, họ đã sẵn sàng để đối mặt với nó, cùng với Lâm Dịch – người lãnh đạo đã mang lại cho họ hy vọng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, mang theo một màu cam cháy rực rỡ, rồi dần phai nhạt thành màu tím than huyền ảo. Không khí dịu mát của buổi tối bắt đầu lan tỏa, xua đi cái nóng còn sót lại của ban ngày. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang vọng từ những bụi cây, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua lá, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu nhưng cũng đầy suy tư.

Trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch, ánh sáng tù mù từ ngọn đèn dầu hắt lên bốn bức tường, đổ bóng những hình thù kỳ dị. Bầu không khí bên trong lại hoàn toàn khác biệt với sự bình yên bên ngoài. Tại đây, sự căng thẳng và tập trung đạt đến đỉnh điểm. Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang quây quần quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trên đó trải ra một tấm bản đồ phác thảo thị trấn và một chồng ghi chép dày đặc. Mùi gỗ cũ của căn nhà, cùng với mùi mực và giấy, quyện vào nhau, tạo nên một không gian làm việc đặc trưng.

Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, chỉ tay vào các điểm trên bản đồ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh đèn dầu, sáng quắc như những ngôi sao nhỏ. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang trọng lượng, đều là những chỉ thị rõ ràng, không chút mơ hồ.

“Mọi thứ đã sẵn sàng,” Lâm Dịch nói, giọng hắn đều đều, nhưng mỗi chữ đều như khắc sâu vào tâm trí những người đang lắng nghe. “Bây giờ là lúc chúng ta biến lời nói thành hành động. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi sẽ phụ trách việc vận chuyển toàn bộ bằng chứng mà chúng ta đã thu thập được. Tuyệt đối không được để bất kỳ ai phát hiện. Ta đã chuẩn bị một vài thùng hàng đặc biệt, chúng sẽ được ngụy trang cẩn thận dưới lớp nông sản. Các ngươi phải đảm bảo chúng đ���n tay ta an toàn tại Hội Thảo.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhanh nhẹn đầy vẻ nghiêm túc. “Đại ca cứ yên tâm! Nhị Cẩu sẽ bảo vệ chúng như bảo vệ tính mạng mình. Sẽ không một con ruồi nào bén mảng đến gần!” Hắn còn bổ sung thêm: “Chúng ta sẽ đi đường vòng, tránh xa các trạm kiểm soát của Trần Thị, và chỉ di chuyển vào ban đêm.”

Lý Hổ cũng lên tiếng, giọng trầm và kiên định: “Bằng chứng sẽ an toàn, Đại ca. Chúng tôi sẽ chọn những người tin cậy nhất, những người đã thề sống chết với làng Sơn Cước, để đi cùng. Ai dám cản đường, Lý Hổ này sẽ không nương tay.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự tin tưởng hiện rõ trong ánh mắt hắn. “Tốt. Và quan trọng hơn cả, là việc bảo vệ các nhân chứng. Nhị Cẩu, ngươi phải đảm bảo rằng những người đã cung cấp thông tin cho chúng ta, những người dám đứng lên chống lại Trần Thị, phải được giữ an toàn tuyệt đối. Chúng ta sẽ không để họ phải đối mặt với nguy hiểm một mình. Hãy sắp xếp để họ được đưa đến một nơi bí mật, an toàn trước khi Hội Thảo diễn ra. Vương Đại Trụ sẽ giúp ngươi trong việc này.”

Vương Đại Trụ, đang chăm chú theo dõi từng lời của Lâm Dịch, lập tức đáp lời: “Đã rõ, Đại ca. Ta sẽ đích thân đưa những nhân chứng quan trọng nhất đến chỗ an toàn. Dù Trần Thị có mạnh đến đâu, chúng cũng không thể tìm ra họ.”

Lâm Dịch nhìn vào mắt từng người, nhấn mạnh: “Sự cẩn trọng và bí mật tuyệt đối là chìa khóa. Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ ngốc. Chúng sẽ nghi ngờ, sẽ dò la. Bất kỳ một sơ suất nhỏ nào cũng có thể khiến toàn bộ kế hoạch sụp đổ. Ta muốn các ngươi phải suy nghĩ kỹ lưỡng về mọi khả năng, mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra và chuẩn bị phương án đối phó.”

Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những con đường mòn hiểm trở, những con suối cạn. “Đây là những con đường mà chúng ta có thể sử dụng để di chuyển an toàn hơn, nhưng cũng nguy hiểm hơn. Hãy tính toán kỹ lưỡng thời gian và lộ trình. Nhớ kỹ, không được để lại bất kỳ dấu vết nào.”

Trần Nh��� Cẩu và Lý Hổ ghi nhớ từng lời, ánh mắt họ tràn đầy sự nghiêm túc và trách nhiệm. Họ biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là số phận của cả làng, của gia đình họ.

“Vương Đại Trụ,” Lâm Dịch quay sang người bạn thân thiết nhất của mình. “Ngươi sẽ là người phụ trách hậu cần và thông tin liên lạc. Ta muốn ngươi thiết lập một mạng lưới liên lạc bí mật giữa làng Sơn Cước và thị trấn. Bất kỳ thông tin quan trọng nào, dù là nhỏ nhất, cũng phải được truyền đến ta ngay lập tức. Đồng thời, hãy đảm bảo rằng làng Sơn Cước và gia đình của chúng ta được bảo vệ chặt chẽ trong thời gian chúng ta vắng mặt. Ta đã dặn dò Lão Hồ về việc này, nhưng ngươi hãy đích thân giám sát.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, không nói một lời. Sự trung thành và quyết tâm của hắn không cần phải thể hiện qua lời nói, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ của Lâm Dịch là đủ. “Đại ca cứ yên tâm, anh em chúng ta sẽ không phụ lòng tin của Đại ca và dân làng.”

Lâm Dịch thở một hơi dài. Gánh nặng trách nhiệm v���n đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự vững chắc khi nhìn vào những gương mặt kiên định trước mắt. *Sự đồng lòng và quyết tâm của dân làng Sơn Cước được khắc họa rõ nét, báo hiệu rằng họ sẽ trở thành một lực lượng mạnh mẽ, không dễ dàng bị đánh bại trong cuộc đối đầu sắp tới,* hắn thầm nghĩ. *Và những nhiệm vụ cụ thể này, tuy nguy hiểm, nhưng lại là những mắt xích không thể thiếu trong kế hoạch.*

Hắn lại siết chặt cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ trong tay, cảm nhận sự vững chắc của nó. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi bạc trắng cả núi rừng. Một tiếng hú dài của con cú vọ vang lên từ xa, mang theo một vẻ bí ẩn. Lâm Dịch biết, đây chỉ là sự khởi đầu của một cuộc hành trình đầy gian nan. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã sẵn sàng.

Lâm Dịch đứng dậy, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đứng dậy theo. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn dầu, bốn người đàn ông siết chặt tay nhau, một lời thề không nói thành lời. Cái nắm tay ấy không chỉ là sự tin tưởng giữa những người đồng đội, mà còn là biểu tượng cho sự đoàn kết của cả một ngôi làng, của một ý chí không thể lay chuyển. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là một ván cờ lớn, mà Lâm Dịch, với tri thức và mưu lược của mình, đã sẵn sàng để lật đổ bàn cờ đó, định đoạt lại thế cục. Lời nói của Lâm Dịch về "cơ hội duy nhất" và "không còn đường lùi" vẫn vang vọng trong tâm trí họ, nhấn mạnh tính quyết định của cuộc đối đầu, báo hiệu một sự kiện lớn sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện vùng biên thùy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free