Lạc thế chi nhân - Chương 227: Bàn Cờ Vô Hình: Định Đoạt Thế Cuộc
Bóng đêm bao trùm dinh thự Trần Thị, mang theo những mưu đồ hiểm độc đang được triển khai. Một cơn bão mới, còn đáng sợ hơn cả Hắc Sa Bang, đang được âm thầm chuẩn bị. Một cơn bão không mang theo đao kiếm, mà mang theo âm mưu, quyền lực và sự tàn nhẫn của những kẻ có tiền. Và Lâm Dịch, ở làng Sơn Cước xa xôi, vẫn chưa hề hay biết rằng, những gì hắn đang đối mặt chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà đối thủ của hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để hủy diệt hắn. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Hắn đã gửi đi thông điệp của mình, và giờ đây, hắn đang chờ đợi lời đáp trả.
***
Trong thư phòng rộng lớn tại dinh thự Trần Thị, ánh nến vàng vọt nhảy múa trên những cuốn sách cổ và các cuộn giấy da. Hương trầm đắt tiền thoang thoảng, hòa quyện với mùi mực mới và chút ẩm mốc của những tấm bản đồ cũ kỹ treo trên tường. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt được bao bọc trong lớp lụa tơ tằm sang trọng, đang ngồi ung dung trên chiếc ghế chạm khắc tinh xảo. Hắn khẽ vuốt chòm râu đen nhánh, đôi mắt híp lại, ẩn chứa một sự mãn nguyện không thể che giấu. Đối diện hắn, Lý Quản Sự dáng người gầy gò, lưng hơi khom, cúi đầu cung kính, tay run run cầm một xấp giấy tờ.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây cổ thụ trong vườn, tạo nên một bản hòa âm u trầm, dường như cũng đang chờ đợi những lời phán quyết từ căn phòng này. Trời trong, không một gợn mây, những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt đang dõi theo mọi động thái.
“Thế nào, Lý Quản Sự?” Trần Thị Gia Chủ cất giọng the thé, âm điệu nghe như một con rắn độc đang rít lên, nhưng lại mang vẻ đầy tự mãn. “Thằng ranh Lâm Dịch đó đã nếm mùi của 'quyền lực' chưa? Ta đã nói rồi, vũ lực chỉ là hạ sách. Quyền lực thật sự nằm ở chỗ khiến kẻ khác tự sụp đổ, mà không cần ta phải nhúng tay.”
Lý Quản Sự vội vàng tiến lên một bước, cung kính đáp: “Bẩm gia chủ, đúng như ngài dự liệu. Hắn ta đang gặp khó khăn chồng chất với việc vận chuyển hàng hóa. Mấy chuyến xe dược liệu từ Linh Dược Cốc về đã bị giữ lại ở cửa thành không dưới ba ngày, lấy cớ kiểm tra chất lượng, rồi lại kiểm tra giấy tờ. Dù không tìm ra được sai phạm gì nghiêm trọng, nhưng việc chậm trễ này đã khiến không ít khách hàng của Thiên Phong Thương Hội mất kiên nhẫn, thậm chí còn hủy bỏ một số đơn hàng lớn.” Hắn ta dừng lại, chờ đợi ánh mắt tán thưởng của gia chủ.
Trần Thị Gia Chủ gật gù, một nụ cười nhếch mép hiện lên. “Tốt. Còn gì nữa?”
“Dạ, và tin đồn về chất lượng sản phẩm cũng đang lan truyền rất nhanh, rất mạnh,” Lý Quản Sự tiếp lời, giọng hắn đầy vẻ đắc ý, như thể chính hắn là người đã gieo rắc những tin đồn đó. “Chúng ta đã phái người đến các chợ, các quán ăn, và thậm chí cả các hiệu thuốc nhỏ ở thị trấn để tung tin rằng dược liệu của Thiên Phong Thương Hội không rõ nguồn gốc, pha trộn tạp chất, thậm chí còn gây hại cho người dùng. Dù không có bằng chứng cụ thể, nhưng chỉ cần gieo rắc sự nghi ngờ, đã đủ để khiến những kẻ yếu bóng vía phải dè chừng.” Hắn ta lại liếc nhìn gia chủ, chờ đợi sự hài lòng.
Trần Thị Gia Chủ nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát lan tỏa trong khoang miệng. “Chỉ tin đồn thôi thì chưa đủ. Phải có hành động cụ thể để củng cố thêm niềm tin vào những lời đồn đó. Người bình thường, họ dễ tin vào những gì họ thấy, chứ không phải những gì họ nghe.”
“Gia chủ minh giám!” Lý Quản Sự vội vàng cúi đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Thuộc hạ đã sắp xếp ổn thỏa. Chúng ta đã mua chuộc một vài khách hàng cũ của Thiên Phong Thương Hội, những kẻ vốn ham tiền, để họ giả vờ bị bệnh, rồi đổ lỗi cho dược liệu của Lâm Dịch. Đã có hai trường hợp như vậy được đưa ra, tạo nên một làn sóng xôn xao không nhỏ trong thị trấn. Các y sư do chúng ta sắp đặt cũng đã ‘chẩn đoán’ và ‘xác nhận’ rằng bệnh tình của họ có liên quan đến việc sử dụng dược liệu kém chất lượng.”
Trần Thị Gia Chủ cười khẩy, tiếng cười the thé vang vọng trong căn phòng. “Hahaha… Ta nói rồi, không cần đao kiếm. Chỉ cần gieo r��c sự nghi ngờ và lòng tham của con người, mọi thứ sẽ tự vận hành theo ý ta. Những kẻ ngu dốt, chúng sẽ tin vào những gì được bày ra trước mắt, mà không cần biết nguồn gốc thật sự của nó.” Hắn ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Lý Quản Sự. “Còn về phía quan phủ thì sao? Ta nhớ ngươi đã nói rằng ‘Quan huyện cũng đã nhận được ‘quà’ của chúng ta và đang xem xét lại giấy phép kinh doanh của làng Sơn Cước’?”
Lý Quản Sự vội vàng đáp: “Dạ, bẩm gia chủ, việc đó cũng đang tiến triển rất tốt. Ngài Quan huyện đã nhận ‘lòng thành’ của chúng ta và đã cho triệu Thiên Phong Thương Hội lên để chất vấn về các loại giấy tờ, chứng từ. Hắn ta còn ra lệnh cho thuộc hạ của mình phải ‘kiểm tra nghiêm ngặt’ mọi giao dịch, mọi chuyến hàng của Lâm Dịch, với lý do là ‘đảm bảo an ninh trật tự và chất lượng hàng hóa cho dân chúng’. Thuộc hạ tin rằng, với sự ‘chặt chẽ’ này, Thiên Phong Thương Hội sẽ sớm kiệt quệ và không thể tiếp tục hoạt động.” Hắn ta nở một nụ cười nịnh nọt, khuôn mặt đầy nếp nhăn càng thêm lươn lẹo.
Trần Thị Gia Chủ nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác chiến thắng đang đến gần. Hắn ta hình dung ra cảnh Lâm Dịch phải quỳ gối cầu xin, gương mặt gầy gò tái mét vì tuyệt vọng. “Tốt lắm, Lý Quản Sự. Ngươi đã làm rất tốt. Nhưng đừng quên, đây mới chỉ là khởi đầu. Ta muốn hắn phải mất đi tất cả. Không chỉ là tiền bạc, mà còn là danh dự, là sự tin tưởng của những kẻ đã đi theo hắn. Một khi đã mất đi danh tiếng, mất đi sự ủng hộ, hắn sẽ chỉ là một con kiến mà thôi, và ta sẽ dễ dàng nghiền nát hắn.”
Hắn ta mở mắt, ánh mắt lóe lên tia tàn độc. “Hãy tiếp tục thắt chặt vòng vây kinh tế. Dùng tiền của chúng ta, mua chuộc những đối tác tiềm năng của Thiên Phong Thương Hội, khiến họ từ chối hợp tác với hắn. Hãy nâng giá nguyên liệu, hạ giá sản phẩm cạnh tranh, khiến hắn không thể buôn bán có lời. Đồng thời, tiếp tục lan truyền những tin đồn độc hại, không chỉ về chất lượng sản phẩm, mà còn về đạo đức kinh doanh của hắn, thậm chí là những chuyện cá nhân. Trong thời buổi loạn lạc này, m���t lời đồn sai lệch có thể giết chết một người nhanh hơn cả một thanh đao, đặc biệt là khi kẻ đó không có bất kỳ căn cơ nào để chống đỡ.”
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn nữa, một nụ cười tàn độc ẩn hiện trên khóe môi. Hắn ta biết, đây là một kế hoạch thâm độc và tàn nhẫn hơn bất kỳ cuộc tấn công vũ lực nào. Nó không chỉ nhằm hủy diệt Lâm Dịch về mặt thể xác, mà còn muốn bóp nghẹt hắn về mặt kinh tế, xã hội, và danh dự. Hắn sẽ bị cô lập, bị ghét bỏ, và cuối cùng bị nghiền nát dưới bàn tay vô hình của quyền lực và mưu đồ.
“Dạ, gia chủ. Thuộc hạ đã rõ,” Lý Quản Sự nói, giọng hắn tràn đầy sự chắc chắn và vẻ hân hoan. “Lâm Dịch và làng Sơn Cước sẽ phải chịu một sự trừng phạt mà chúng không thể tưởng tượng nổi. Chúng sẽ không thể chống đỡ nổi vòng vây này của chúng ta.”
Trần Thị Gia Chủ gật gù, ánh mắt hắn lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn tĩnh lặng bao trùm. Một cơn bão thực sự đang được hắn ấp ủ, không phải là cơn bão vật chất, mà là cơn bão của quyền lực, của sự chèn ép và hủy diệt danh dự. Hắn tin chắc rằng, Lâm Dịch sẽ không thể nào thoát khỏi số phận đã được hắn định đoạt.
***
Cách xa dinh thự Trần Thị hàng chục dặm, sâu trong lòng Linh Thú Sơn Mạch, thạch động ẩn cư của Lâm Dịch vẫn giữ một vẻ tĩnh mịch đến lạ thường. Nửa đêm, khi sương bắt đầu giăng mắc trên những tán cây cổ thụ bên ngoài, bên trong hang động, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và tập trung. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vang vọng, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa đá hẹp, và đôi khi là tiếng hú của một loài thú hoang nào đó từ xa xăm vọng lại. Mùi đất ẩm, đá lạnh và khói nhẹ từ lò sưởi nhỏ phảng phất, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa cô lập.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt vẫn sắc bén và đầy nghị lực, ngồi xếp bằng trên tấm giường đá đơn giản. Trước mặt hắn là một tấm bản đồ tự vẽ chi chít những ký hiệu và ghi chú, cùng với một chồng giấy tờ ngổn ngang – những báo cáo, những thông tin mà các đồng minh đã thu thập được. Ánh lửa từ ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên khuôn mặt trầm tư của hắn, khiến những đường nét vốn đã khắc khổ nay càng thêm sâu sắc. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, cũng đang chăm chú lắng nghe.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, vừa trở về từ thị trấn, dáng vẻ có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn vốn có, đang ngồi đối diện, gương mặt nghiêm trọng. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, đôi mắt sáng nhưng hiện rõ vẻ lo lắng, thở hổn hển sau chuyến đi dài. Lý Hổ, cao lớn và vạm vỡ, vẻ mặt có vết sẹo nhỏ trên lông mày, vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng nắm tay hắn siết chặt, cho thấy sự bất mãn đang dâng lên trong lòng.
“Đại ca,” Trần Nhị Cẩu là người phá vỡ sự im lặng, giọng hắn có chút gấp gáp. “Trần Thị đã bắt đầu tung tin đồn xấu về hàng hóa của chúng ta. Thuộc hạ nghe ngóng được ở quán ăn Đại Phong, ở chợ, thậm chí là ở mấy hiệu thuốc nhỏ, bọn chúng nói dược liệu của chúng ta không rõ nguồn gốc, dùng tạp chất, làm cho người ta bị bệnh. Hai ngày trước, có một bà lão và một gã thương nhân nhỏ đã công khai tố cáo Thiên Phong Thương Hội bán thuốc kém chất lượng, khiến họ bị tiêu chảy và sốt nặng. Bọn chúng còn thuê y sư tới 'chẩn đoán' và đổ hết tội lên đầu chúng ta.”
Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, nhưng sự căm phẫn lại rõ ràng hơn: “Không chỉ có vậy. Bọn chúng còn hối lộ quan lại để làm khó giấy tờ. Khi thuộc hạ đi thăm dò ở nha môn, thấy Lý Quản Sự của Trần Thị ra vào như cơm bữa. Quan huyện đã ra lệnh kiểm tra gắt gao mọi chuyến hàng của chúng ta, lấy cớ là ‘đảm bảo an toàn cho dân chúng’. Một vài xe hàng của chúng ta đã bị giữ lại ở cửa thành, không cho thông quan, dù không tìm ra bất kỳ sai phạm nào. Chúng ta cũng phát hiện một số văn bản giả mạo, vu khống làng Sơn Cước chiếm đất công, nhưng muốn lấy được bản gốc để làm bằng chứng thì rất khó khăn. Bọn chúng giấu rất kỹ, lại còn có quan lại bao che.”
Lâm Dịch nghe từng lời, nét mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều. H��n vẫn gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn sắc bén, lướt qua từng chi tiết như một con chim ưng đang săn mồi. Hắn khẽ đặt tay lên cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ đang nằm trên giường đá, cảm nhận sự lạnh lẽo của bìa sách cổ.
Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua: *Vậy là Trần Thị đã bắt đầu thực hiện kế hoạch mới. Đúng như dự đoán. Bọn chúng không chỉ dùng tiền bạc để mua chuộc, mà còn dùng cả lời nói dối, những lời đồn đại để bôi nhọ danh tiếng. Đây là một chiến thuật cổ điển, nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong một xã hội lạc hậu, thiếu thông tin và dễ bị dắt mũi như Đại Hạ này. Con người dễ tin vào những gì được tô vẽ, hơn là sự thật trần trụi. Và quan lại? Hahaha, quan trường mục ruỗng, đó là điều ta đã biết từ lâu. Một khi quyền lực và tiền bạc lên tiếng, lẽ phải sẽ bị bóp méo thành ra trò cười. Nhưng chính điều đó lại là điểm yếu của bọn chúng.*
Hắn thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng lại chứa đựng đầy sự suy tư. “Tốt lắm. Vậy là chúng ta đã có đủ mảnh ghép. Những mảnh ghép mà Trần Thị đã tự tay đưa cho chúng ta. Vấn đề không còn là ‘có nên làm’ nữa, mà là ‘làm như thế nào để thắng tuyệt đối’.”
Vương Đại Trụ nghe vậy, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. “Đại ca, huynh cứ ra lệnh, chúng tôi sẽ làm theo hết sức mình! Trần Thị dám giở trò bẩn thỉu, chúng ta không thể ngồi yên được nữa!”
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng gật đầu lia lịa, vẻ lo lắng ban nãy đã được thay thế bằng sự kiên định. Họ đã chứng kiến Lâm Dịch đưa làng Sơn Cước vượt qua biết bao hiểm nguy, từ nạn đói, lũ lụt, đến sự quấy phá của Hắc Sa Bang. Niềm tin của họ vào Lâm Dịch đã đạt đến mức tuyệt đối.
Lâm Dịch không lập tức ra lệnh. Hắn lại đưa mắt nhìn tấm bản đồ, những suy nghĩ phức tạp cuộn xoáy trong đầu. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là bảo vệ làng Sơn Cước hay Thiên Phong Thương Hội. Nó còn là một cuộc chiến cho lẽ phải, cho sự tồn t��i của những người lương thiện, cho một chút công bằng trong cái thế giới vốn dĩ không nợ ai một sự công bằng này. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất* của hắn, và hắn phải dùng nó một cách khôn ngoan nhất. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có sức mạnh kinh người, nhưng hắn có tư duy logic, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của người hiện đại. Hắn sẽ dùng chính những mánh khóe của Trần Thị để chống lại chúng.
Hắn cầm lấy một cây bút than, phác họa vài đường lên bản đồ, chỉ ra những điểm mấu chốt mà Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vừa báo cáo. “Bọn chúng dùng tin đồn để bôi nhọ, dùng tiền để mua chuộc quan lại. Đó là những mũi tên nhắm vào danh tiếng và kinh tế của chúng ta. Nhưng chúng ta cũng có vũ khí của riêng mình. Chúng ta có sự thật, và chúng ta có bằng chứng.” Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Một đòn phản công không chỉ đánh bại Trần Thị, mà còn khiến chúng không bao giờ có thể ngóc đầu dậy được nữa.”
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ đều im lặng lắng nghe, trái tim họ đập thình thịch trong lồng ngực. Họ biết, Lâm Dịch đang chuẩn bị cho một ván cờ lớn, một ván cờ mà số phận của làng Sơn Cước, và có lẽ cả số phận của chính họ, sẽ được định đoạt. Cảm giác lạnh lẽo trong hang động không còn là sự cô lập, mà là sự tĩnh lặng cần thiết cho những kế hoạch trọng đại đang được hình thành.
***
Đêm dần trôi, nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của buổi bình minh. Sương mù dày đặc bao phủ Linh Thú Sơn Mạch, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, ẩn chứa vô vàn điều bí ẩn. Trong thạch động ẩn cư, ngọn đèn dầu vẫn còn cháy leo lét, nhưng không khí đã trở nên rõ ràng và kiên định hơn. Sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng, Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đã đi đến quyết định cuối cùng về kế hoạch. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, dù mệt mỏi, vẫn ngồi thẳng lưng, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết mà Lâm Dịch vừa vạch ra. Cảm giác căng thẳng trong không khí đã được thay thế bằng sự quyết tâm pha l���n chút lo lắng về những gì sắp tới.
Lâm Dịch gấp lại tấm bản đồ, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. Hắn nhìn thẳng vào từng người, giọng nói trầm ổn, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân. “Thời cơ tốt nhất để vạch trần Trần Thị Gia Tộc, không đâu bằng tại Hội Thảo Thương Mại cuối tháng này tại thị trấn.”
Vương Đại Trụ nhíu mày, vẻ mặt đầy băn khoăn. “Nhưng đó là hang ổ của chúng, thưa đại ca. Khi đó, cả thị trấn sẽ nằm dưới sự khống chế của Trần Thị. Ngài Quan Đại Nhân cũng sẽ chịu ảnh hưởng của chúng. Liệu có quá nguy hiểm không? Chúng ta có thể bị chúng phản công ngay lập tức, thậm chí là bị bắt giữ…” Giọng hắn có chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Hắn biết, Lâm Dịch không bao giờ đưa ra một quyết định liều lĩnh mà không có cơ sở.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên khóe môi. “Nguy hiểm, đúng vậy. Nhưng cũng là cơ hội lớn nhất. Khi đó, không chỉ Quan Đại Nhân, mà còn nhiều thương nhân lớn, các đại biểu từ các thương hội khác, và cả các quan lại từ phủ huyện lân cận cũng sẽ có mặt. Sự chú ý sẽ là tối đa, và Trần Thị sẽ không thể dễ dàng che giấu hay đè nén thông tin. Chúng ta sẽ dùng chính sự ‘công khai’ làm lá chắn. Càng nhiều người biết, Trần Thị càng khó bịt miệng.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. “Nhị Cẩu, Lý Hổ, các ngươi sẽ có nhiệm vụ tối quan trọng trong những ngày tới. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục theo dõi sát sao Lý Quản Sự và các hoạt động của Trần Thị. Đặc biệt, hãy tìm cách thu thập thêm bằng chứng về việc chúng hối lộ quan lại và làm giả giấy tờ. Càng cụ thể càng tốt: thời gian, địa điểm, số tiền, và tên tuổi của những kẻ nhận hối lộ. Ta cần những bằng chứng xác thực, không thể chối cãi. Đồng thời, ngươi hãy liên hệ với những nạn nhân mà Trần Thị đã mua chuộc để vu khống chúng ta. Dùng tiền bạc, dùng lời lẽ, dùng bất cứ cách nào để thuyết phục họ nói ra sự thật. Đây là một ván cờ lớn, và chúng ta không thể để bất kỳ lỗ hổng nào.”
Trần Nhị Cẩu vội vàng gật đầu, khuôn mặt nhanh nhẹn đầy vẻ quyết tâm. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức mình!”
Lâm Dịch lại nhìn Lý Hổ. “Lý Hổ, ngươi cùng Vương Đại Trụ sẽ phụ trách việc đảm bảo an toàn cho làng Sơn Cước và cho những nhân chứng mà Nhị Cẩu tìm được. Đồng thời, ngươi hãy chuẩn bị một lực lượng đáng tin cậy. Chúng ta không thể biết được Trần Thị sẽ phản ứng như thế nào khi bị vạch trần. Dù chúng ta dùng mưu lược, nhưng vẫn phải có sự phòng bị về vũ lực. Ta muốn chúng ta sẵn sàng cho mọi tình huống. Và quan trọng nhất, hãy chuẩn bị một đội ngũ tin cậy để đưa các bằng chứng đến tận tay Quan Đại Nhân, và thậm chí là các thương hội lớn khác ngay tại Hội Thảo. Phải đảm bảo không ai có thể chặn đường hay cướp mất.”
Lý Hổ trầm tĩnh gật đầu, ánh mắt kiên nghị. “Đã rõ, đại ca. Chúng tôi sẽ bảo vệ làng và bằng chứng như bảo vệ tính mạng mình.”
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, người bạn thân thiết và đáng tin cậy nhất của hắn. “Đại Trụ, ng��ơi sẽ là người cuối cùng ở lại bên ta. Chúng ta sẽ cùng nhau hoàn thiện những chi tiết cuối cùng của kế hoạch, và cùng nhau đối mặt với Trần Thị tại Hội Thảo. Ngươi sẽ là người cùng ta phân phát những bằng chứng này, và đảm bảo mọi lời nói của chúng ta đều có trọng lượng.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, không nói một lời. Sự trung thành và quyết tâm của hắn không cần phải thể hiện qua lời nói. Hắn chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ của Lâm Dịch là đủ.
Lâm Dịch thở một hơi dài, cảm giác lạnh lẽo của sương đêm đã ngấm vào xương tủy, nhưng tinh thần hắn lại vô cùng tỉnh táo. “Chúng ta sẽ không chỉ vạch trần tội ác của chúng, mà còn cho thấy sự thối nát của hệ thống mà chúng đang lợi dụng. Hội Thảo Thương Mại không chỉ là nơi để buôn bán, mà còn là một diễn đàn, nơi tiếng nói của chúng ta có thể vang xa. Cuộc đối đầu này không chỉ vì làng Sơn Cước, không chỉ vì Thiên Phong Thương Hội, mà còn vì một điều gì đó lớn hơn. Vì những người dân lương thiện bị áp bức, vì một chút công bằng trong cái thế giới đầy rẫy bất công này.”
Hắn siết chặt cuốn ‘Cẩm Nang Kế Sách’ trong tay, cảm nhận sự vững chắc của nó. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ. Nhưng đôi khi, để sinh tồn, người ta phải đứng lên chiến đấu, không chỉ cho bản thân, mà cho những giá trị lớn hơn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, nhưng điều đó không có nghĩa là người ta không thể đấu tranh để giành lấy nó.
Lâm Dịch đứng dậy, dáng người gầy gò của hắn như một ngọn cây cô độc giữa phong ba bão táp, nhưng lại tỏa ra một khí chất kiên cường đến lạ. Hắn nhìn ra bên ngoài cửa hang, nơi sương mù dày đặc đang dần tan, nhường chỗ cho ánh sáng đầu tiên của ngày mới. Ánh sáng đó yếu ớt, nhưng lại mang theo một niềm hy vọng, một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng đứng dậy, vẻ mặt họ tràn đầy quyết tâm. Họ biết, một trận chiến lớn đang đến gần, một trận chiến mà họ sẽ phải dốc toàn bộ sức lực và trí tuệ để giành chiến thắng.
Lâm Dịch quay lại, trao cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ những chỉ dẫn cuối cùng cho việc thu thập bằng chứng và chuẩn bị nhân chứng. Anh dặn dò kỹ lưỡng từng chi tiết, từ cách tiếp cận, cách thu thập thông tin, đến cách bảo vệ bản thân. Sau đó, anh cùng Vương Đại Trụ thống nhất các bước bảo vệ làng và gia đình trong thời gian tới, đảm bảo rằng dù có chuyện gì xảy ra, làng Sơn Cước vẫn sẽ an toàn.
Cuối cùng, Lâm Dịch và Vương Đại Trụ bắt tay nhau, một lời thề không nói thành lời. Trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, hai bàn tay siết chặt, biểu trưng cho sự đoàn kết và ý chí không thể lay chuyển. Sương mù dày đặc bên ngoài đã tan gần hết, để lộ ra khung cảnh núi non hùng vĩ, bao la. Nhưng trong lòng thạch động, một cơn bão đã được định đoạt, đang chờ ngày bùng nổ, quét sạch mọi âm mưu và sự thối nát. Cuộc đối đầu với Trần Thị Gia Tộc không chỉ là một cuộc chiến cá nhân, mà là một ván cờ lớn, mà Lâm Dịch, với tri thức và mưu lược của mình, đã sẵn sàng để lật đổ bàn cờ đó, định đoạt lại thế cục.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.