Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 226: Thông Điệp Từ Tro Tàn: Lời Đáp Trả Của Sơn Cước

Bóng tối của mật thất nuốt chửng hai bóng người, để lại phía sau một bầu không khí lạnh lẽo và đầy rẫy những mưu đồ hiểm độc. Lâm Dịch, ở làng Sơn Cước, vẫn chưa hề hay biết về những gì đang chờ đợi hắn. Hay đúng hơn, hắn đã biết, nhưng những gì hắn biết vẫn chưa đủ để hình dung được sự tàn nhẫn và phức tạp của những mưu đồ đang được giăng ra.

***

Vài ngày sau trận chiến dữ dội với Hắc Sa Bang, làng Sơn Cước đã dần lấy lại vẻ bình yên vốn có, dù những vết sẹo do cuộc tấn công vẫn còn hằn rõ trên từng mái nhà, từng khuôn mặt. Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình từ phía đông, trải những tia nắng vàng óng lên đỉnh núi, Lâm Dịch đã đứng sẵn trên một mô đất cao ngay giữa làng. Gió sớm se lạnh mơn man qua làn da, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp thoảng nhẹ từ những căn nhà đã bắt đầu đỏ lửa, và cả mùi thảo dược từ những túi thuốc vẫn còn vương vấn đâu đó, nhắc nhở về những vết thương cần được xoa dịu. Tiếng gà gáy rộn rã từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó trong góc sân, và tiếng lạch cạch của những chiếc búa đang gõ đều đều vào những ván gỗ sửa nhà, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự hồi phục.

Phía dưới Lâm Dịch, dân làng đã tụ tập đông đủ. Họ không còn vẻ hoảng loạn, sợ hãi như trong đêm bị tập kích, thay vào đó là những ánh mắt kiên định, đầy tin tưởng nhìn về phía hắn. Trên một vài gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi, và những vết băng bó trắng toát nổi bật trên làn da rám nắng, nhưng không ai thể hiện sự yếu đuối. Chính sự đoàn kết và tinh thần chiến đấu quả cảm của họ đã giúp làng Sơn Cước đứng vững trước bão táp. Lâm Dịch lướt mắt qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn nhìn thấy Lâm phụ, người cha gầy gò nhưng ánh mắt luôn dõi theo hắn với niềm tin yêu vô bờ bến, bên cạnh là Lâm mẫu với vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng nhưng cũng ánh lên ni��m tự hào không thể giấu giếm. Cô em gái Lâm Tiểu Nguyệt, dù vẫn còn sợ hãi những ký ức kinh hoàng, giờ đây đã có thể mỉm cười nhẹ nhõm, nép mình vào lòng mẹ. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ thường trực sự lo lắng, giờ đây đã tự tin hơn một chút, đứng thẳng lưng hơn khi nhìn thấy sự thay đổi của dân làng. Lão Hồ, cố vấn già cả của làng, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, gật gù tán thành, như thể đã đoán trước được những gì Lâm Dịch sắp nói. Đại Nương Lý, người phụ nữ kiên cường với đôi tay chai sạn vì lao động, cũng đứng đó, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Lâm Dịch hít một hơi sâu, không khí trong lành lấp đầy lồng ngực. Hắn nhìn xuống, không cố gắng tạo ra vẻ uy nghiêm hay hùng dũng, chỉ đơn thuần là một người con của làng, một thành viên của cộng đồng đang chia sẻ những suy nghĩ chân thật nhất của mình. Giọng nói của hắn trầm ấm, không quá lớn nhưng đủ vang vọng để mọi người đều có thể nghe rõ, từng lời như khắc sâu vào lòng người. "Hỡi những người anh em, những người chị em của làng Sơn Cước!"

Một sự tĩnh lặng bao trùm. Mọi tiếng động đều dừng lại, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc qua những rặng tre.

"Chúng ta đã chiến thắng!" Lâm Dịch tuyên bố, giọng nói vang lên đầy sức thuyết phục, nhưng không hề kiêu ngạo. "Không phải vì chúng ta mạnh hơn Hắc Sa Bang, mà vì chúng ta đoàn kết, vì chúng ta có một mái nhà để bảo vệ, vì chúng ta có những người thân yêu để che chở." Hắn dừng lại một chút, để những lời đó thấm vào lòng người. Hắn biết rõ, đây không phải là một chiến thắng vẻ vang theo kiểu anh hùng ca, mà là một chiến thắng của sự kiên cường, của ý chí sinh tồn. Hắn, một người từng sống trong thế giới hiện đại, hiểu rằng sức mạnh của một cộng đồng không nằm ở vũ khí tối tân, mà nằm ở sự gắn kết và mục tiêu chung.

"Kẻ thù có thể mạnh, có thể hung hãn, nhưng chúng không thể phá vỡ ý chí của một cộng đồng đã đồng lòng. Chúng có thể đốt nhà, có thể cướp bóc, nhưng chúng không thể cướp đi niềm tin và hy vọng của chúng ta!"

Tiếng v��� tay và những tiếng hô hưởng ứng bắt đầu vang lên rải rác, rồi dần dần lan ra, mạnh mẽ hơn. Những gương mặt mệt mỏi bỗng bừng sáng, những ánh mắt tuyệt vọng ngày nào giờ đây rực cháy ngọn lửa của niềm tin. Lâm Dịch cảm nhận được nguồn năng lượng tích cực đang lan tỏa, một sự đồng điệu mạnh mẽ. Hắn không phải là một vị tướng trên chiến trường, không phải là một người hùng xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ là một con người bình thường, cố gắng bảo vệ những gì mình trân trọng, và tri thức, khả năng tổ chức của hắn đã biến thành vũ khí mạnh nhất trong thế giới này.

"Hãy nhớ, đây chỉ là khởi đầu!" Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn mang một chút trầm lắng, nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. Hắn không muốn dân làng ngủ quên trên chiến thắng, bởi hắn biết rõ bản chất của Trần Thị Gia Tộc. "Bọn chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Chúng ta đã cho chúng thấy rằng làng Sơn Cước không phải là miếng mồi ngon. Nhưng chính điều đó sẽ khiến chúng càng căm hận, càng tìm mọi cách để phá hoại chúng ta." Hắn không che giấu sự thật khắc nghiệt, bởi hắn tin rằng sự thật, dù phũ phàng, cũng là cách tốt nhất để chuẩn bị cho tương lai.

"Nhưng ta cam đoan với các ngươi, chúng ta sẽ không bao giờ cúi đầu!" Lời nói cuối cùng của Lâm Dịch vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một lời thề. "Chúng ta sẽ sửa chữa nhà cửa, chăm sóc người bị thương, và chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi vì, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta sẽ cùng nhau làm mọi thứ để bảo vệ cuộc sống này!"

Ngay sau bài phát biểu của Lâm Dịch, một làn sóng phấn khích lan tỏa khắp làng. Dân làng, vốn đã quen với sự lãnh đạo của hắn, giờ đây càng thêm tin tưởng. Họ bắt đầu phân công nhau công việc, mỗi người một tay. Những người đàn ông khỏe mạnh vác gỗ, sửa sang lại những mái nhà bị hư hại. Những người phụ nữ chuẩn bị thức ăn, băng bó vết thương cho những người bị thương nhẹ. Tiếng búa gõ, tiếng cưa gỗ, tiếng nói chuyện râm ran, tất cả đều mang một âm hưởng mới, âm hưởng của sự hồi sinh và hy vọng.

Lâm Dịch không đứng yên. Hắn cùng Lâm phụ, Trưởng thôn Lão Vương và Lão Hồ đi khắp làng, kiểm tra từng căn nhà, từng người dân. Hắn dặn dò tỉ mỉ việc chăm sóc những người bị thương, đặc biệt là những người bị thương nặng. Hắn nhớ lại những kiến thức y học cơ bản từ thế giới cũ, kết hợp với những kinh nghiệm về thảo dược và y thuật cổ truyền mà hắn đã học được từ Lão Hồ và từ cuốn "Thần Nông Bách Thảo Phổ" mà hắn vẫn luôn nghiền ngẫm. Hắn hướng dẫn cách cầm máu, làm sạch vết thương, và pha chế thuốc đắp từ những loại cây cỏ sẵn có trong vùng.

Lâm mẫu, với vẻ mặt lo lắng nhưng cũng đầy tự hào, đưa cho hắn một bát cháo nóng hổi. "Con đã nói nhiều rồi, nghỉ một chút đi Dịch nhi. Con đã mệt mỏi lắm rồi." Bà vuốt nhẹ mái tóc rối bù của hắn, ánh mắt chan chứa tình yêu thương. Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn biết, gia đình chính là động lực lớn nhất để hắn không ngừng tiến lên.

Mặt trời dần lên cao, nắng ấm áp hơn, xua đi cái lạnh se của buổi sáng. Làng Sơn Cước như một tổ kiến vỡ òa, nhưng không phải trong ho���ng loạn mà trong sự hăng hái, nhiệt huyết. Mỗi người đều tìm thấy vai trò của mình trong công cuộc tái thiết. Những đứa trẻ, sau vài ngày co mình trong sợ hãi, giờ đây đã dám chạy nhảy, cười đùa trở lại, tiếng cười trong trẻo của chúng như một bản nhạc xua tan đi những đám mây u ám còn vương lại trong lòng người lớn. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa mệt mỏi, vừa mãn nguyện. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ bỏ qua. Nhưng ít nhất, dân làng Sơn Cước đã chứng minh rằng họ không phải là những con cừu non chờ đợi bị giết thịt. Họ là những con người kiên cường, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ cuộc sống và tự do của mình. Và đó, chính là thông điệp đầu tiên mà Lâm Dịch muốn gửi đi. Một thông điệp không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần hành động và ý chí.

***

Chiều tối cùng ngày, khi ánh hoàng hôn đổ màu đỏ cam lên những rặng núi phía tây, nhuộm vàng cả không gian, Lâm Dịch ngồi trong căn nhà nhỏ của mình. Bên ngoài, tiếng gió bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua các khe cửa tạo thành những âm thanh vi vút. Mùi khói bếp thoang thoảng từ nhà bếp của Lâm mẫu, nơi bà đang chuẩn bị bữa tối, hòa quyện với mùi thảo dược từ túi thuốc của Lão Hồ đặt gần đó, tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa mang chút căng thẳng.

Trong căn phòng chính, chiếc bàn gỗ cũ kỹ được Lâm Dịch đặt ở giữa. Trên đó, ánh nến chập chờn chiếu sáng lên một tấm bản đồ thô sơ mà hắn tự vẽ, phác họa lại địa hình quanh làng Sơn Cước và các tuyến đường chính dẫn đến thị trấn. Đối diện hắn là ba người đồng minh thân cận: Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Lý Hổ. Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn với đôi mắt sáng, ngồi hơi nghiêng người về phía trước, tràn đầy sự tò mò và sẵn sàng hành động. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường ngày nhưng giờ đây lại toát lên vẻ nghiêm túc, vết sẹo nhỏ trên lông mày càng làm nổi bật sự quyết tâm của hắn.

Lâm Dịch khẽ vuốt tấm bản đồ. Trong đầu hắn, những suy nghĩ phức tạp của một người hiện đại đang vận hành hết công suất. Hắn không thể dùng bạo lực để đối phó Trần Thị Gia Tộc mãi. Hắn cần một chiến lược lâu dài, một kế hoạch không chỉ phòng thủ mà còn phải tấn công vào điểm yếu của đối phương. Và điểm yếu lớn nhất của Trần Thị, chính là sự kiêu ngạo và bản chất tham lam của chúng. Hắn cần phải gửi một thông điệp, một thông điệp mạnh mẽ và rõ ràng, đủ để khiến Trần Thị phải dè chừng, nhưng cũng đủ tinh vi để chúng không thể trực tiếp đáp trả bằng vũ lực.

“Trần Thị nghĩ rằng chúng ta dễ bắt nạt,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt quét qua từng người một. “Chúng nghĩ rằng một ngôi làng nhỏ bé như Sơn Cước, một kẻ ngoại lai không gốc gác như ta, có thể bị nghiền nát dễ dàng. Chúng đã sai.”

Lý Hổ nghiến răng, vẻ mặt hắn đầy phẫn nộ. “Bọn chó má Trần Thị, lần này ta sẽ khiến chúng nếm mùi! Thật đáng đời khi Hắc Sa Bang bị chúng ta đánh cho tơi bời!”

Vương Đại Trụ gật đầu đồng tình, nắm chặt tay. “Đúng vậy, huynh cứ ra lệnh, đệ sẽ làm cho ra ngô ra khoai! Bọn chúng còn dám phái lũ Hắc Sa Bang đến đây, ta thề sẽ không tha cho chúng.”

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, chờ đợi. “Đại ca, chúng ta sẽ làm gì? Liệu chúng có dám đến lần nữa không?”

Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. “Chúng sẽ không đến theo cách cũ nữa đâu. Trần Thị Gia Chủ không phải là một kẻ ngu dốt. Hắn sẽ nhận ra rằng việc dùng bạo lực trực tiếp sẽ chỉ khiến chúng ta càng đoàn kết, và có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ quan phủ. Hắn sẽ đổi chiến thuật.” Lâm Dịch ngừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt. Hắn cảm nhận được sự lo lắng âm ỉ trong lòng những người đồng minh, nhưng cũng thấy rõ ngọn lửa nhiệt huyết và lòng trung thành.

“Chúng ta sẽ chứng minh điều ng��ợc lại, không phải bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường,” Lâm Dịch tiếp tục. “Thông điệp phải rõ ràng, đủ để chúng hiểu chúng đang đối đầu với ai, nhưng cũng đủ để chúng không thể dùng lý do đó để đáp trả trực diện.”

Vương Đại Trụ nhíu mày. “Thông điệp gì, huynh?”

“Tin tức,” Lâm Dịch đáp gọn. “Tin tức về thất bại thảm hại của Hắc Sa Bang tại làng Sơn Cước. Tin tức về việc một ngôi làng nhỏ bé, không vũ khí, không cường hào, đã đánh bại một bang phái giang hồ khét tiếng. Tin tức này cần phải được lan truyền khắp thị trấn, thậm chí xa hơn, đến tai những người có quyền lực và những thương hội khác.”

Trần Nhị Cẩu ngay lập tức hiểu ra. “Ý đại ca là… để thiên hạ biết Hắc Sa Bang không hề đáng sợ, và Trần Thị Gia Tộc, kẻ đứng sau chúng, cũng không đáng tin cậy?”

Lâm Dịch gật đầu. “Chính xác. Chúng ta sẽ không trực tiếp nhắc tên Trần Thị. Nhưng ai cũng biết Hắc Sa Bang hoạt động dưới trướng ai. Việc chúng ta đánh bại chúng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng và uy tín của Trần Thị. Ai sẽ dám hợp tác với một gia tộc mà ngay cả tay sai của chúng cũng bị một lũ nông dân đánh cho tan tác?” Hắn nhấp một ngụm trà nguội, suy nghĩ. “Lý Hổ, ngươi cùng Vương Đại Trụ, tiếp tục củng cố lực lượng phòng vệ của làng. Huấn luyện thêm cho dân làng, đặc biệt là những người trẻ. Hắc Sa Bang có thể không đến nữa, nhưng chúng ta cần phải sẵn sàng cho mọi tình huống. Đồng thời, các ngươi hãy truyền bá câu chuyện về trận chiến này, nhưng không phải khoe khoang, mà là kể về sự đoàn kết, về ý chí của dân làng Sơn Cước. Hãy để câu chuyện này lan truyền một cách tự nhiên.”

Vương Đại Trụ và Lý Hổ gật đầu dứt khoát. “Rõ, huynh!”

Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi có nhiệm vụ quan trọng hơn. Ngươi quen biết nhiều người trong các thương hội, các chợ búa. Ngươi hãy dùng các kênh giao thương đó để lan truyền thông điệp này một cách gián tiếp nhưng hiệu quả nhất. Hãy kể về sự dũng cảm của dân làng, về những cái bẫy mà chúng ta đã dùng, về việc Hắc Sa Bang đã phải tháo chạy như thế nào. Nhưng tuyệt đối không được nói thẳng rằng chúng ta đang đối đầu với Trần Thị. Hãy để họ tự suy luận.”

Trần Nhị Cẩu mỉm cười ranh mãnh. “Yên tâm, đại ca. Chuyện này đệ là sở trường. Chẳng mấy chốc, cả thị trấn sẽ biết đến làng Sơn Cước và cái tiếng hèn yếu của Hắc Sa Bang.” Hắn xoa hai bàn tay vào nhau, đôi mắt sáng lên đầy vẻ thích thú.

“Nhưng hãy cẩn thận,” Lâm Dịch nhắc nhở, giọng hắn nghiêm túc hơn. “Trần Thị Gia Tộc có tai mắt khắp nơi. Mọi hành động của các ngươi đều phải hết sức kín đáo. Đừng để chúng phát hiện ra rằng chúng ta đang cố tình làm mất mặt chúng. Nhị Cẩu, khi giao tiếp với các thương nhân, hãy nhấn mạnh sự khó khăn của việc làm ăn ở khu vực biên thùy này, và rằng chỉ có những kẻ không có thực lực mới dám dựa dẫm vào những bang phái giang hồ như Hắc Sa Bang. Hãy tạo ra một sự nghi ngờ ngầm về khả năng bảo vệ các tuyến đường giao thương của Trần Thị.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Đệ hiểu rồi, đại ca. Đệ sẽ nói rằng 'Nghe nói Hắc Sa Bang dạo này làm ăn chán quá, bị mấy ông già bà cả ở làng Sơn Cước đánh cho chạy mất dép. Chắc là do chủ của chúng quá yếu kém nên mới không thể kiểm soát được lũ giang hồ này.' Đảm bảo lời đồn sẽ lan nhanh như cháy rừng!”

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng tin tức cũng là một thanh kiếm sắc bén. Chúng ta sẽ dùng tin tức để làm suy yếu Trần Thị từ bên trong, khiến chúng mất đi sự tin tưởng của những đối tác làm ăn.”

Lý Hổ xoa cằm, vẻ mặt suy tư. “Nhưng đại ca, nếu chúng ta chỉ làm vậy, liệu có đủ không? Trần Thị Gia Tộc đâu phải là hạng tầm thường.”

“Không đủ,” Lâm Dịch thừa nhận. “Nhưng đây là bước đầu tiên. Chúng ta cần thời gian để chuẩn bị kỹ càng hơn. Các ngươi hãy nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta không phải là đối đầu trực diện một mất một còn ngay lúc này. Mục tiêu là làm suy yếu chúng, và thu thập thêm bằng chứng về những hành vi sai trái của chúng. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, các ngươi hãy cử thêm người giám sát các động thái của Trần Thị và tay sai của chúng ở thị trấn. Bất cứ hành động bất thường nào của chúng, dù nhỏ nhất, cũng phải báo về cho ta ngay lập tức. Và hãy bảo vệ các tuyến đường quan trọng mà chúng ta đang sử dụng để vận chuyển hàng hóa. Chúng có thể nhắm vào đó.”

Ba người đồng minh nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không chỉ có sự trung thành mà còn có sự ngưỡng mộ sâu sắc. Họ biết rằng Lâm Dịch không chỉ là một người lãnh đạo dũng cảm, mà còn là một chiến lược gia tài tình. Hắn không hề dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà dùng trí tuệ để đối phó với những thế lực tưởng chừng như không thể đánh bại.

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng bạc xuyên qua những tán cây. Hắn biết, một cơn bão mới đang hình thành, và lần này, nó sẽ không mang theo đao kiếm mà mang theo những âm mưu thâm độc hơn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không cho phép bất cứ ai phá hủy cuộc sống bình yên mà hắn đã cố gắng xây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu, và hắn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ nó.

***

Vài ngày trôi qua, thông điệp của làng Sơn Cước, tuy không chính thức, nhưng đã lan truyền nhanh chóng khắp thị trấn. Những lời xì xào, bàn tán về thất bại của Hắc Sa Bang không chỉ làm tổn hại đến uy tín của bang phái giang hồ này, mà còn gián tiếp làm mất mặt Trần Thị Gia Tộc, kẻ đứng sau chúng. Tin tức này nhanh chóng được Lý Quản Sự báo cáo lại cho Trần Thị Gia Chủ.

Tối muộn, gió lớn rít lên từng hồi qua những mái ngói cong vút của dinh thự Trần Thị, như một điềm báo cho cơn giận dữ sắp bùng nổ. Trong thư phòng rộng lớn, ánh nến lung linh trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng, Trần Thị Gia Chủ đang ngồi đó, khuôn mặt béo tốt của hắn đỏ bừng vì tức giận. Hắn vừa nhận được báo cáo chi tiết về những tin đồn đang lan truyền, từng lời như những nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của hắn. Một chén trà sứ trắng tinh, vốn dùng để xoa dịu thần kinh, giờ đây nằm vỡ tan tành dưới chân hắn, những mảnh sứ vương vãi trên nền gạch lạnh lẽo. Tiếng chén trà vỡ vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch, nhưng không đủ để át đi tiếng nghiến răng ken két của Trần Thị Gia Chủ. Mùi hương trầm cao cấp, vốn dùng để tạo không khí thư thái, giờ đây lại càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, nặng nề trong căn phòng.

“Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp!” Trần Thị Gia Chủ gầm lên, giọng hắn the thé, vang vọng khắp căn phòng, sự giận dữ khiến lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. “Dám sỉ nhục bổn gia ta giữa bàn dân thiên hạ! Ngươi nghĩ một trận thắng nhỏ là có thể thách thức uy quyền của Trần Thị sao?” Hắn đứng bật dậy, đôi mắt híp lại đầy vẻ tàn độc, nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể Lâm Dịch đang đứng ngay trước mặt. “Được lắm, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là cái giá của sự ngông cuồng!”

Lý Quản Sự, với dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đứng run rẩy một góc, cúi đầu sát đất. Hắn không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, sợ hãi trước cơn thịnh nộ đang bốc lên ngùn ngụt. Hắn cảm nhận được sức nặng của sự tức giận đang đè nén lên không khí, như một tảng đá vô hình. Hắn đã lường trước đư��c phản ứng này, nhưng không nghĩ nó lại mãnh liệt đến thế.

“Gia chủ bớt giận…” Lý Quản Sự lắp bắp, cố gắng xoa dịu tình hình. Giọng hắn nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng cũng mang theo chút vẻ khôn lỏi. “Hắn chỉ là một tên tiểu tử. Những lời đồn đại này, dù có lan rộng, cũng chỉ là lời của dân đen, không thể làm ảnh hưởng đến căn cơ của Trần Thị Gia Tộc chúng ta.” Hắn thận trọng ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt qua vẻ mặt giận dữ của gia chủ. “Nhưng xem ra, hắn không chỉ có chút mưu mẹo, e rằng cần phải ra tay quyết đoán hơn nữa.”

Trần Thị Gia Chủ quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào Lý Quản Sự, đôi mắt hắn như muốn phun lửa. “Quyết đoán ư? Ngươi nghĩ ta không đủ quyết đoán sao? Ngươi nghĩ một tên tiểu tử lông mũi chưa mọc hết có thể lừa gạt được Trần Thị Gia Tộc này sao?”

“Dạ không, dạ không dám!” Lý Quản Sự vội vàng cúi rạp người xuống, mồ hôi lạnh toát ra. “Chỉ là… kế hoạch chúng ta đã bàn bạc, bây giờ chính là lúc tốt nhất để thực hiện.” Hắn dè dặt nhắc nhở, c��� gắng hướng sự chú ý của gia chủ sang hướng khác, tránh khỏi việc đổ lỗi cho mình.

Trần Thị Gia Chủ hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận, nhưng đôi mắt hắn vẫn tràn đầy sự hiểm độc. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Gió lớn làm cây cối xào xạc, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị oan khuất. Hắn biết, Lý Quản Sự nói đúng. Lâm Dịch không phải là một kẻ tầm thường. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. Một tên thiếu niên từ vùng biên thùy nghèo khó, không có thế lực, không có gia sản, lại dám khiến Trần Thị Gia Tộc phải mất mặt đến nhường này. Điều đó càng làm hắn thêm căm hận.

“Ngươi nói đúng,” Trần Thị Gia Chủ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm xuống, lạnh lẽo như băng. “Ta đã quá nhân từ với hắn. Việc dùng Hắc Sa Bang đã là một sai lầm. Chúng ta không thể tiếp tục dùng bạo lực trực diện nữa. Điều đó quá thô thiển, và còn có thể làm bẩn tay chúng ta.”

Lý Quản Sự thở phào nhẹ nhõm, hắn biết mình đã thoát khỏi một cơn thịnh nộ. “Dạ, gia chủ nói chí phải. Lần này, chúng ta sẽ dùng trí.”

“Trí?” Trần Thị Gia Chủ cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. “Không chỉ là trí. Mà là quyền lực, tiền bạc, và những mối quan hệ mà hắn, một kẻ hạ đẳng, không bao giờ có thể chạm tới. Ngươi đã tìm được ‘lỗ hổng’ nào trong việc làm ăn của hắn chưa?”

Lý Quản Sự vội vàng móc ra một cuộn giấy nhỏ từ trong tay áo. “Dạ, gia chủ. Sau khi nhận được lệnh của ngài, thuộc hạ đã cử người điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch và Thiên Phong Thương Hội của hắn. Hắn chủ yếu buôn bán các loại dược liệu, một số vật phẩm từ Linh Dược Cốc, và gần đây còn có cả vải vóc, đồ dùng làm từ gai dầu. Lợi nhuận rất lớn, nhưng cũng có một số điểm đáng ngờ.”

Trần Thị Gia Chủ nhướn mày. “Nói rõ hơn.”

“Dạ,” Lý Quản Sự tiếp lời, giọng hắn đầy vẻ đắc ý. “Hắn buôn bán dược liệu quý hiếm mà không có giấy phép rõ ràng từ quan phủ. Hắn cũng sử dụng một số loại thảo dược không rõ nguồn gốc, chỉ dựa vào lời đồn đại về tác dụng của chúng. Chúng ta có thể vu cho hắn tội buôn bán hàng giả, hàng kém chất lượng, gây hại cho người tiêu dùng. Hơn nữa, việc giao thương với Linh Dược Cốc cũng là một điểm yếu. Nơi đó vốn là nơi cấm địa, hắn làm cách nào để đưa hàng ra vào được? Chắc chắn có thể gài bẫy hắn tội buôn lậu, hoặc thậm chí là thông đồng với phản tặc nếu chúng ta muốn đẩy xa hơn.”

Trần Thị Gia Chủ gật gù, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng nguy hiểm. “Tốt lắm. Không cần phải vội vàng gài bẫy những tội danh quá lớn ngay lập tức. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ, từ từ làm mất đi danh tiếng của hắn. Hãy tìm cách mua chuộc những người mua hàng của hắn, khiến họ tố cáo sản phẩm của hắn có vấn đề. Hãy làm giả những bằng chứng về việc hắn sử dụng dược liệu kém chất lượng. Hãy khiến hắn mất uy tín trên thị trường.”

“Dạ, thuộc hạ đã rõ,” Lý Quản Sự cúi đầu. “Đồng thời, thuộc hạ cũng đã liên hệ với một số quan chức cấp cao ở phủ huyện, những kẻ vốn đã có mối làm ăn lâu năm với chúng ta. Chúng ta có thể nhờ họ điều tra ‘minh bạch’ về hoạt động của Thiên Phong Thương Hội, nhưng thực chất là tìm mọi cách để gây khó dễ cho hắn. Cấm vận, kiểm tra gắt gao, tăng thuế, bất cứ điều gì để khiến việc làm ăn của hắn bị đình trệ.”

Trần Thị Gia Chủ quay lại bàn, ngồi xuống, ánh mắt hắn nhìn xoáy vào Lý Quản Sự. “Không chỉ dừng lại ở đó. Ta muốn ngươi tiếp tục lan truyền những tin đồn khác. Tin đồn về việc Lâm Dịch có ý đồ bất chính, muốn gây rối loạn trật tự trị an, thậm chí là có liên hệ với các thế lực phản loạn đang nổi dậy ở các vùng khác. Trong thời buổi loạn lạc này, một lời đồn sai lệch có thể giết chết một người nhanh hơn cả một thanh đao, đặc biệt là khi kẻ đó không có bất kỳ căn cơ nào để chống đỡ.”

Lý Quản Sự biết, đây là một kế hoạch thâm độc và tàn nhẫn hơn bất kỳ cuộc tấn công vũ lực nào. Nó không chỉ nhằm hủy diệt Lâm Dịch về mặt thể xác, mà còn muốn bóp nghẹt hắn về mặt kinh tế, xã hội, và danh dự. Hắn sẽ bị cô lập, bị ghét bỏ, và cuối cùng bị nghiền nát dưới bàn tay vô hình của quyền lực và mưu đồ.

“Ta muốn hắn phải hối hận vì đã bước chân vào cái thế giới này,” Trần Thị Gia Chủ nói, giọng hắn đầy vẻ thù hận. “Hãy khiến hắn mất đi tất cả, mất đi sự tin tưởng của những kẻ đã đi theo hắn. Một khi đã mất đi danh tiếng, mất đi sự ủng hộ, hắn sẽ chỉ là một con kiến mà thôi, và ta sẽ dễ dàng nghiền nát hắn.” Hắn lại gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều vang lên khô khốc, như tiếng đếm ngược của số phận Lâm Dịch.

Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn nữa, một nụ cười tàn độc ẩn hiện trên khóe môi. “Dạ, gia chủ. Thuộc hạ đã rõ. Lâm Dịch và làng Sơn Cước sẽ phải chịu một sự trừng phạt mà chúng không thể tưởng tượng nổi.”

Bóng đêm bao trùm dinh thự Trần Thị, mang theo những mưu đồ hiểm độc đang được triển khai. Một cơn bão mới, còn đáng sợ hơn cả Hắc Sa Bang, đang được âm thầm chuẩn bị. Một cơn bão không mang theo đao kiếm, mà mang theo âm mưu, quyền lực và sự tàn nhẫn của những kẻ có tiền. Và Lâm Dịch, ở làng Sơn Cước xa xôi, vẫn chưa hề hay biết rằng, những gì hắn đang đối mặt chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà đối thủ của hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để hủy diệt hắn. Nhưng hắn cũng không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Hắn đã gửi đi thông điệp của mình, và giờ đây, hắn đang chờ đợi lời đáp trả.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free