Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 225: Cơn Cuồng Nộ Thầm Lặng: Âm Mưu Mới Của Trần Thị

Ánh hoàng hôn bao trùm lấy làng Sơn Cước nhuộm đỏ cả một vùng trời, không chỉ là màu của buổi chiều tà, mà còn là màu của máu, của chiến tranh, và của một ý chí kiên cường không bao giờ chịu khuất phục. Dân làng, sau một ngày chiến đấu cam go, nhìn về phía Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không còn là sự sợ hãi mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Đây là khởi đầu cho một chương mới, khốc liệt hơn, trong cuộc chiến không cân sức giữa một ngôi làng nhỏ bé và một thế lực cường hào tàn bạo. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành những kế hoạch mới, táo bạo hơn. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi đòn tấn công tiếp theo. Hắn sẽ chủ động. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nghĩ. “Nếu muốn công bằng, phải tự mình giành lấy.” Khả năng phòng thủ và tổ ch��c của Lâm Dịch chắc chắn sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của các thế lực khác, cả tốt lẫn xấu. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn cần phải đảm bảo ngôi làng này được an toàn, và Trần Thị phải trả giá cho những gì chúng đã làm. “Mọi người, hãy nghỉ ngơi và chuẩn bị tinh thần,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”

Sáng sớm hôm sau, một lớp sương mỏng giăng mắc khắp làng Sơn Cước, khiến những mái nhà tranh, những con đường đất ẩm ướt trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Không khí se lạnh như vẫn còn vương vấn hơi thở của trận chiến đêm qua, nhưng một sự bình yên kỳ lạ đã trở lại. Tiếng gà gáy vang lên từ xa, tiếng trẻ con thút thít rồi lại khúc khích cười, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, tất cả tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của cuộc sống thường nhật, như thể đêm qua chưa từng có một cơn bão kinh hoàng quét qua đây. Chỉ có những vệt cháy xém trên vài bức tường gỗ, vài mái tranh bị xé toạc, và những khuôn mặt vẫn còn hằn rõ sự mệt mỏi, lo âu của dân làng mới nhắc nhở về thực tại tàn khốc.

Lâm Dịch, dù đêm qua chỉ chợp mắt được vài canh giờ, đã thức dậy từ rất sớm. Thân hình gầy gò của hắn hơi xanh xao vì thiếu ngủ và sự căng thẳng tột độ, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại vô cùng tinh anh, sắc bén. Hắn cùng Trưởng thôn Lão Vương, Lâm phụ và vài trưởng lão khác đi khắp làng, chỉ đạo dân làng khắc phục hậu quả. Những căn nhà bị hư hại được sửa chữa tạm thời bằng những tấm ván gỗ, những bó rơm mới. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm để nấu cháo, mùi đất ẩm và mùi thảo dược từ nồi thuốc sắc của Lâm mẫu quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa vất vả, vừa ấm cúng.

“Đại Nương Lý, xin hãy giúp Lâm mẫu chăm sóc vết thương cho lão Tứ. Vết đao của hắn khá sâu, phải cẩn thận đừng để nhiễm trùng,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, rõ ràng, dù vẫn phảng phất chút mệt mỏi. Đại Nương Lý, người phụ nữ với khuôn mặt phúc hậu và đôi tay chai sạn, vội vàng gật đầu, lúi húi mang theo một bình nước ấm và vài miếng vải sạch. Bà cùng Lâm mẫu, người mẹ tần tảo với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt kiên cường, đang tất bật với công việc chăm sóc người bị thương. Lâm mẫu cẩn thận băng bó cho một người đàn ông lớn tuổi, đôi bàn tay bà nhẹ nhàng và khéo léo. “Mẫu thân lo cho con lắm, nhưng con đã làm rất tốt,” bà thì thầm với Lâm Dịch khi hắn đi ngang qua, ánh mắt đầy yêu thương và tự hào.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, đi bên cạnh Lâm Dịch, liên tục thở dài. “May mà có Lâm công tử, nếu không thì… tôi không dám nghĩ đến cảnh đó nữa.” Ông lão ngập ngừng, ánh mắt đầy biết ơn nhìn Lâm Dịch. “Một ngôi làng nhỏ bé như chúng ta, chưa bao giờ dám mơ có thể đẩy lùi được lũ Hắc Sa Bang hung hãn đó.”

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, đôi mắt hắn quét một lượt qua những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên cường của dân làng. “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Lão Vương. Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng.” Hắn dừng lại bên một hố bẫy đã được lấp lại sơ sài, kiểm tra lại đất đá xung quanh. “Chúng ta cần phải củng cố lại toàn bộ hệ thống phòng thủ. Lần này, chúng ta đã thắng nhờ bất ngờ và sự đoàn kết. Nhưng lần sau, chúng có thể sẽ dùng thủ đoạn khác, tàn độc hơn.” Trong đầu hắn, những lời Lão Hồ nói đêm qua vẫn văng vẳng: *“Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Dịch nhi, con đã chứng minh cho chúng thấy, cái gọi là ‘dân đen’ không hề yếu ớt. Sự đoàn kết, mới là sức mạnh lớn nhất.”*

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, chậm rãi bước đến bên cạnh Lâm Dịch. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại khi nhìn về phía những ngôi nhà đang được sửa chữa. “Trận này chúng ta thắng, nhưng cái giá phải trả không nhỏ. Hơn nữa, Trần Thị chắc chắn sẽ không cam tâm.” Giọng ông lão trầm lắng, chứa đựng sự thâm trầm của người từng trải. “Cái lũ cường hào đó, chúng coi thể diện còn hơn cả mạng sống. Bị một đám dân làng đánh cho tơi bời, chúng sẽ không để yên đâu.”

Lâm Dịch gật đầu, hắn đã sớm nhận ra đi���u này. Cái cảm giác bất an từ đêm qua vẫn lởn vởn trong tâm trí hắn. Hắn biết rõ bản chất của những kẻ quyền thế: sự thất bại không làm chúng từ bỏ, mà chỉ khiến chúng trở nên giận dữ và xảo quyệt hơn. “Con hiểu, Lão Hồ. Chúng ta cần phải nhanh chóng hơn nữa.”

Lâm phụ, với da mặt rám nắng, tay chân thô ráp, đi đến bên Lâm Dịch, đưa cho hắn một cái bánh nướng còn nóng hổi. “Ăn chút gì đi con. Con đã thức trắng cả đêm rồi.” Ánh mắt ông đầy lo lắng nhưng cũng không giấu được niềm tự hào.

Lâm Dịch nhận lấy cái bánh, cắn một miếng nhỏ. Mùi bột mì nướng thơm lừng, vị mặn nhạt của nhân bánh lan tỏa trong miệng, xua đi phần nào sự mệt mỏi. Hắn nhìn thấy Lâm Tiểu Nguyệt, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đôi mắt to tròn vẫn còn chút sợ hãi, đang ngồi co ro bên cạnh Lâm mẫu, giúp bà sắp xếp lại những cuộn vải băng. Hắn khẽ mỉm cười, đi đến xoa đầu con bé. “Tiểu Nguyệt ngoan, đừng sợ. Ca ca ở đây rồi.” Con bé ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt dần trở nên tin tưởng và hồn nhiên hơn. “Ca ca vất vả rồi. Tiểu Nguyệt muốn giúp ca ca.”

“Tiểu Nguyệt đã giúp mẫu thân chăm sóc mọi người là giỏi lắm rồi,” Lâm Dịch nói, giọng mềm mại hơn hẳn. Hắn biết, sự tồn tại của những người thân yêu này chính là động lực lớn nhất để hắn tiếp tục chiến đấu.

Hắn quay lại, ánh mắt một lần nữa quét qua toàn cảnh ngôi làng. Những vết thương vật chất có thể chữa lành, nhưng vết thương tinh thần thì khó hơn nhiều. Hắn phải làm gì đó để trấn an họ, để họ biết rằng mình không đơn độc, và rằng chiến thắng này không phải là một sự may mắn nhất thời. “Mọi người, hãy tiếp tục công việc của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này. Không có gì có thể đánh gục được làng Sơn Cước chừng nào chúng ta còn đoàn kết.” Giọng hắn vang lên, tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ, xua tan đi phần nào sự lo âu trong lòng dân làng. Hắn tiếp tục đi kiểm tra các bẫy, củng cố lại phòng tuyến, trấn an dân làng và thu thập thông tin về thương vong, thiệt hại. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đang đè lên vai, áp lực của một người lãnh đạo phải đảm bảo sự an toàn và tương lai cho hàng trăm sinh mạng. ‘*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.*’ Hắn tự nhủ, ‘*Nếu muốn công bằng, phải tự mình giành lấy.*’

***

Mặt trời dần lên cao, sương mù tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng nhẹ nhàng bao trùm làng Sơn Cước. Không khí ấm dần lên, xua đi cái se lạnh buổi sớm. Sau khi tạm ổn định công việc ở làng, Lâm Dịch trở về nhà. Ngôi nhà gỗ đơn giản, quen thuộc vẫn đứng đó, như một nơi trú ẩn an toàn giữa thế giới đầy biến động. Hắn bước vào, mùi khói bếp và mùi đất ẩm vẫn còn vương vấn đâu đó, mang lại cảm giác bình yên đến lạ.

Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ thô, trước mặt hắn là một tấm bản đồ làng Sơn Cước tự tay hắn vẽ, cùng với những ghi chép lộn xộn về các tuyến đường, các điểm yếu phòng thủ, và danh sách những người đáng tin cậy. Ánh nắng trưa hắt qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu sáng những hạt bụi nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và căng thẳng của đêm qua.

Lâm Dịch đặt tay lên tấm bản đồ, ngón tay hắn dò theo những con đường mòn dẫn ra khỏi làng. Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại toàn bộ cuộc tấn công của Hắc Sa Bang. Chúng đã đến từ đâu, chúng tấn công như thế nào, và quan trọng nhất, tại sao chúng lại rút lui. ‘*Hắc Sa Bang rút lui, nhưng chúng đã cho ta thấy bộ mặt tàn độc của Trần Thị,*’ hắn suy nghĩ. ‘*Chúng không quan tâm đến sinh mạng dân làng, chỉ muốn đạt được mục đích của mình. Và giờ, khi thất bại, chúng sẽ càng trở nên điên cuồng hơn.*’ Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, nhưng có lẽ không phải bằng vũ lực trực diện nữa. Những kẻ như chúng, khi thể diện bị tổn hại, sẽ tìm cách trả đũa bằng những thủ đoạn thâm độc và tinh vi hơn.

Một cảm giác bức bách dâng lên trong lòng Lâm Dịch. ‘*Giờ không thể chần chừ nữa. Phải tốc chiến tốc thắng,*’ hắn tự nhủ. Kế hoạch thu thập bằng chứng chống lại Trần Thị cần phải được đẩy nhanh. Thời gian không chờ đợi ai. Mỗi khoảnh khắc chậm trễ đều có thể mang đến một hiểm nguy mới cho làng Sơn Cước. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định.

Hắn lấy ra một nghiên mực, một cây bút lông và một cuộn giấy nhỏ. Hắn cẩn thận mài mực, mùi mực tàu đặc trưng lan tỏa trong không khí. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu viết. Từng nét chữ của hắn đều dứt khoát, nhưng lại chứa đựng một sự cẩn trọng nhất định. Bức thư này không thể trực tiếp nói ra mọi thứ, vì sự an toàn của người đưa tin và bản thân thông tin. Hắn dùng những mật mã đơn giản, những từ ngữ ẩn ý mà chỉ Vương Đại Trụ mới có thể hiểu được.

Hắn viết về cuộc tấn công bất ngờ của Hắc Sa Bang, về sự rút lui của chúng, và về những thương vong nhỏ của dân làng. Hắn không quên nhấn mạnh rằng đây là một ‘cảnh báo’ từ Trần Thị, và chúng sẽ không dừng lại ở đó. Quan trọng nhất, hắn yêu cầu Vương Đại Trụ đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng, đặc biệt là những bằng chứng liên quan đến ‘thứ gì đó’ mà Trần Thị đang vận chuyển qua chợ đen. ‘*Càng sớm càng tốt. Mỗi ngày trôi qua, chúng ta càng đứng trước nhiều nguy hiểm hơn.*’

Hắn viết thêm vài dòng cảnh báo về sự thận trọng và bí mật. Vương Đại Trụ cần phải đặc biệt chú ý đến những biến động trong quan trường và thị trấn. Trần Thị Gia Tộc, sau thất bại này, có thể sẽ chuyển hướng sang những thủ đoạn chính trị, pháp luật để nghiền nát làng Sơn Cước. ‘*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,*’ hắn thầm nhủ. ‘*Nhưng nó cần phải được sử dụng đúng lúc, đúng chỗ.*’

Sau khi viết xong, Lâm Dịch cẩn thận gấp lá thư lại, rồi dùng một ít sáp ong để niêm phong, đóng dấu mộc nhỏ mang biểu tượng riêng của hắn. Hắn đứng dậy, đi ra ngoài, ánh mắt quét một lượt qua sân. Hắn cần một người đáng tin cậy để giao nhiệm vụ quan trọng này.

Hắn gọi một người thanh niên trẻ tuổi, nhanh nhẹn tên A Phúc, người đã từng giúp hắn vận chuyển hàng hóa ra chợ. A Phúc có dáng người nhỏ nhắn, trang phục gọn gàng, và luôn tỏ ra ít nói nhưng rất lanh lợi. “A Phúc, có một việc quan trọng cần ngươi làm.” Lâm Dịch nói, giọng hắn hạ thấp. “Ngươi hãy mang bức thư này đến thị trấn, giao tận tay cho Vương Đại Trụ. Nhớ kỹ, không được để bất cứ ai nhìn thấy bức thư này, và tuyệt đối không được mở ra. Nếu có bất kỳ điều gì bất thường xảy ra trên đường, hãy hủy ngay bức thư này và trở về báo cho ta.”

A Phúc nhận lấy lá thư, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định. “Vâng, Lâm ca. Tiểu nhân sẽ làm theo lời ngài dặn.” Hắn hiểu mức độ nghiêm trọng của nhiệm vụ.

Lâm Dịch đặt tay lên vai A Phúc. “Ngươi phải cẩn thận. Chuyến đi này có thể nguy hiểm hơn ngươi nghĩ. Hãy đi đường vòng, tránh những nơi đông người và những con đường lớn.” Hắn rút ra vài đồng bạc vụn, đưa cho A Phúc. “Đây là lộ phí. Hãy dùng nó để lo cho bản thân.”

A Phúc gật đầu, cất kỹ lá thư và tiền bạc vào túi áo trong. “Tiểu nhân xin phép.” Hắn cúi đầu chào, rồi nhanh nhẹn rời đi, biến mất vào con đường mòn dẫn ra khỏi làng.

Lâm Dịch đứng nhìn theo bóng lưng A Phúc cho đến khi cậu biến mất hẳn. Hắn biết, bức thư này mang theo hy vọng và cả rủi ro. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến này, hắn đã quyết định phải chủ động tấn công, chứ không thể mãi chịu trận.

***

Cùng lúc đó, tại dinh thự Trần Thị Gia Tộc, một cơn cuồng nộ đang bùng phát. Ánh nắng chiều vẫn chói chang bên ngoài, nhưng bên trong chính sảnh, không khí lại u ám và ngột ngạt đến đáng sợ. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng giờ đây lại nhăn nhó đến mức biến dạng, đang điên cuồng đập phá đồ đạc. Một chiếc bình sứ quý giá, được trang trí bằng những họa tiết rồng phượng tinh xảo, vừa b��� hắn ném vỡ tan tành trên nền gạch hoa. Tiếng sứ vỡ loảng xoảng vang vọng khắp chính sảnh, như tiếng sấm rền giữa trời quang.

“Vô dụng! Một lũ vô dụng!” Trần Thị Gia Chủ gầm lên, giọng nói the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh ngày nào giờ đây đã biến thành tiếng gào thét phẫn nộ. “Một đám ô hợp Hắc Sa Bang lại không thể xử lý được lũ dân đen đó! Ngươi nói xem, Lý Quản Sự, rốt cuộc là chúng vô dụng, hay là lũ tiện dân kia có cái gì đó bất thường?!” Khuôn mặt tròn trịa của hắn đỏ gay, mắt híp lại đầy sát khí.

Lý Quản Sự, tay sai đắc lực của Trần Thị Gia Chủ, đứng run rẩy một bên. Dáng người gầy gò, lưng hơi khom của hắn càng trở nên thấp bé hơn trước cơn thịnh nộ của chủ nhân. Khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường thấy giờ đây tái mét đi vì sợ hãi. Hắn cố gắng xoa dịu, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo đến mức gần như nịnh bợ. “Bẩm gia chủ, xin ngài bớt giận. Thần biết ngài đang tức giận. Nhưng… thuộc hạ đã điều tra. Nghe nói lũ tiện dân đó được một kẻ tên Lâm Dịch chỉ huy, dùng bẫy rập và địa hình hiểm trở… Hắc Sa Bang không ngờ tới, nên mới bị bất lợi.”

Cái tên “Lâm Dịch” như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào cơn giận của Trần Thị Gia Chủ. Hắn quay phắt lại, ánh mắt bắn ra tia lửa. “Lâm Dịch? Lại là cái tên Lâm Dịch đó! Một thằng nhãi ranh từ đâu chui ra lại dám đối đầu với bổn gia chủ ư?!” Hắn không thể tin được. Thể diện của Trần Thị Gia Tộc, uy danh của hắn, đã bị một thiếu niên 17 tuổi, một đám dân đen nghèo hèn ở cái làng biên thùy hẻo lánh này chà đạp.

“Thưa gia chủ, thuộc hạ đã cử người đến điều tra kỹ hơn. Làng Sơn Cước quả thực… đã có sự chuẩn bị từ trước. Chúng còn có những cạm bẫy tinh vi, và dường như có một hệ thống liên lạc rất chặt chẽ. Hắc Sa Bang đã bị tổn thất nặng nề, thưa gia chủ,” Lý Quản Sự run rẩy báo cáo, cố gắng không nhìn thẳng vào ánh mắt đầy sát khí của Trần Thị Gia Chủ. Hắn biết, mỗi lời mình nói ra đều có thể khiến cơn giận của gia chủ bùng lên dữ dội hơn.

Trần Thị Gia Chủ hít thở hổn hển. Hắn đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề giáng xuống nền nhà, như những nhát búa đập vào lòng đất. Hắn không phải là kẻ ngu ngốc. Dù đang trong cơn thịnh nộ, hắn vẫn nhận ra một điều: dùng vũ lực trực diện để đối phó với đám dân làng này đã không còn hiệu quả. Hắc Sa Bang, dù hung hãn, nhưng lại thiếu sự mưu lược và khả năng tổ chức cần thiết để đối phó với một đối thủ có đầu óc như Lâm Dịch.

“Tổn thất nặng nề ư?” Trần Thị Gia Chủ cười khẩy, nụ cười méo mó đầy cay đắng. “Tổn thất không phải của Hắc Sa Bang, mà là của bổn gia chủ! Uy danh của Trần Thị Gia Tộc ta bị tổn hại nghiêm trọng. Ngươi có biết, Lý Quản Sự, việc này sẽ ảnh hưởng thế nào đến việc kinh doanh của chúng ta, đến các mối quan hệ của chúng ta với các thế lực khác không?!” Hắn vung tay, một tách trà bằng ngọc bích bay vút qua đầu Lý Quản Sự, vỡ tan tành vào bức tường phía sau. Lý Quản Sự giật mình, cúi đầu sát đất, không dám ngẩng lên.

“Thưa gia chủ, thuộc hạ đáng chết. Nhưng xin ngài hãy bớt giận. Chúng ta có thể… nghĩ cách khác,” Lý Quản Sự lắp bắp. Hắn đã phục vụ Trần Thị Gia Chủ nhiều năm, và hắn biết, sau cơn giận dữ tột cùng này, gia chủ sẽ trở nên lạnh lùng và xảo quyệt hơn gấp bội.

Trần Thị Gia Chủ dừng lại, đôi mắt híp lại đầy vẻ suy tư. Hắn đưa tay xoa xoa cằm, vẻ mặt dần trở nên bình tĩnh một cách đáng sợ. “Cách khác ư?” Hắn lẩm bẩm, giọng nói giờ đây không còn gầm gừ nữa, mà trở nên trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương. “Được. Đã vậy thì ta sẽ cho lũ tiện dân kia thấy, không phải cứ có chút sức mạnh là có thể làm càn. Lý Quản Sự, ngươi hãy chuẩn bị… một kế hoạch mới. Một kế hoạch mà bọn chúng không thể chống đỡ bằng vũ lực.” Hắn nhếch mép cười khẩy, nụ cười đó không hề mang theo chút vui vẻ nào, mà chỉ là sự tàn nhẫn và độc địa.

***

Tối cùng ngày, dưới ánh trăng lưỡi liềm mỏng mảnh treo lơ lửng trên bầu trời đêm, một mật thất tối tăm nằm sâu bên dưới dinh thự Trần Thị Gia Tộc trở nên hoạt động. Mùi hương trầm cao cấp phảng phất trong không khí, quyện với mùi ẩm mốc cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, bí hiểm. Trần Thị Gia Chủ, không còn vẻ giận dữ điên cuồng như buổi chiều, ngồi yên vị trên một chiếc ghế chạm khắc tinh xảo, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ. Đôi mắt hắn híp lại, ẩn chứa một sự tính toán lạnh lùng và tàn độc. Lý Quản Sự đứng đối diện, lưng khom rạp, không dám ngẩng đầu quá cao.

“Lý Quản Sự, ngươi nói đúng. Dùng vũ lực trực diện đã không còn hiệu quả,” Trần Thị Gia Chủ nói, giọng hắn trầm thấp, đều đều, như tiếng rắn rít. “Lũ tiện dân đó có vẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, và cái tên Lâm Dịch kia… dường như không phải là kẻ đơn giản. Hắn đã khiến Hắc Sa Bang phải chịu tổn thất, điều đó chứng tỏ hắn có chút mưu mẹo.” Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khóe môi. “Nhưng sức mạnh của một kẻ hèn mọn, dù có tinh ranh đến đâu, cũng không thể sánh bằng quyền lực của một gia tộc có gốc rễ sâu xa.”

Lý Quản Sự vội vàng tiếp lời, giọng hắn đầy vẻ lấy lòng. “Dạ, gia chủ nói chí phải. Lũ dân đen đó chỉ biết dựa vào sức mạnh thô thiển. Còn chúng ta, chúng ta có quan hệ, có tiền bạc, có những mối làm ăn lâu năm.”

“Đúng vậy,” Trần Thị Gia Chủ gật đầu, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Việc dùng Hắc Sa Bang đã thất bại, và thậm chí còn có thể thu hút sự chú ý không mong muốn nếu chúng ta cứ tiếp tục. Chúng ta cần một kế hoạch khác. Một kế hoạch mà bọn chúng không thể chống đỡ bằng vũ lực. Một kế hoạch… mà chúng ta có thể nghiền nát chúng mà không cần phải dính tay.”

Lý Quản Sự hiểu ý gia chủ. “Dạ, gia chủ. Ý ngài là… dùng tới quan trường? Hay là… gài bẫy?” Hắn thận trọng thăm dò, đầu óc nhanh chóng quay cuồng để theo kịp ý tưởng của chủ nhân.

Trần Thị Gia Chủ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. “Cả hai, và hơn thế nữa. Lâm Dịch kia, hắn không phải là kẻ tầm thường. Hắn dám đối đầu với ta, hẳn là có chút căn cơ. Nhưng hắn chỉ là một tên thiếu niên, một kẻ ngoại lai không gốc gác. Hắn không hiểu được sự phức tạp của thế giới này.” Hắn ngừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy tương lai của Lâm Dịch.

“Ngươi hãy điều tra kỹ lưỡng về Lâm Dịch và làng Sơn Cước. Hắn đã làm gì để có thể khiến một ngôi làng nghèo nàn như vậy có thể chống trả Hắc Sa Bang? Hắn đã kiếm tiền bằng cách nào? Chắc chắn phải có sơ hở. Bất cứ ai làm ăn đều có sơ hở. Đặc biệt là những kẻ mới nổi, không có kinh nghiệm.” Trần Thị Gia Chủ ra lệnh, giọng nói đầy uy quyền. “Hãy tìm kiếm ‘lỗ hổng’ trong hoạt động của hắn. Hắn có sản phẩm mới ư? Có lẽ sản phẩm đó có vấn đề về chất lượng, hoặc hắn đã vi phạm quy định nào đó trong việc sản xuất, buôn bán.”

Lý Quản Sự ghi nhớ từng lời. “Dạ, gia chủ. Thuộc hạ sẽ lập tức điều tra. Chúng ta có thể vu cho hắn tội buôn bán hàng giả, hàng kém chất lượng, hoặc thậm chí là buôn lậu.”

“Không chỉ vậy,” Trần Thị Gia Chủ tiếp tục. “Ta muốn ngươi tìm cách tiếp cận các quan chức cấp cao hơn, không phải chỉ là lũ quan lại nhỏ bé ở thị trấn này. Ta muốn quan phủ biết đến cái tên Lâm Dịch này, nhưng không phải với tư cách là một kẻ anh hùng. Hãy tạo ra những tin đồn, những lời xì xào về việc hắn có ý đồ bất chính, hoặc liên kết với các thế lực phản loạn.” Hắn cười khẩy. “Trong thời buổi loạn lạc này, một lời đồn sai lệch có thể giết chết một người nhanh hơn cả một thanh đao.”

“Gài bẫy, thưa gia chủ?” Lý Quản Sự hỏi lại, ánh mắt hắn lóe lên vẻ độc ác.

“Đúng vậy. Gài bẫy. Hãy tìm cách khiến hắn rơi vào một tội danh nào đó. Hắn là kẻ có tài, nhưng cũng chính vì vậy mà hắn dễ dàng bị ghen ghét, đố kỵ. Hãy lợi dụng điều đó. Hãy khiến hắn trở thành kẻ thù của chính quyền, của các thương hội khác, thậm chí là của chính dân làng hắn. Ta muốn hắn mất đi tất cả, mất đi sự tin tưởng của những kẻ đã đi theo hắn.” Trần Thị Gia Chủ nói, giọng hắn tràn đầy sự thâm độc. “Một khi đã mất đi danh tiếng, mất đi sự ủng hộ, hắn sẽ chỉ là một con kiến mà thôi, và ta sẽ dễ dàng nghiền nát hắn.”

Trần Thị Gia Chủ đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhỏ của mật thất, nhìn ra bầu trời đêm đen như mực. “Hãy nhớ kỹ, Lý Quản Sự. Lần này, ta không muốn thấy bất kỳ sai sót nào. Ta muốn hắn phải trả giá đắt cho việc dám đối đầu với ta. Ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã bước chân vào cái thế giới này.”

Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn nữa. “Dạ, gia chủ. Thuộc hạ đã rõ. Lâm Dịch và làng Sơn Cước sẽ phải chịu một sự trừng phạt mà chúng không thể tưởng tượng nổi.” Hắn biết, một cơn bão mới, còn đáng sợ hơn cả Hắc Sa Bang, đang được Trần Thị Gia Chủ âm thầm chuẩn bị. Một cơn bão không mang theo đao kiếm, mà mang theo âm mưu, quyền lực và sự tàn nhẫn của những kẻ có tiền. Bóng tối của mật thất nuốt chửng hai bóng người, để lại phía sau một bầu không khí lạnh lẽo và đầy rẫy những mưu đồ hiểm độc. Lâm Dịch, ở làng Sơn Cước, vẫn chưa hề hay biết về những gì đang chờ đợi hắn.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free