Lạc thế chi nhân - Chương 224: Bão Đen Ập Tới: Kháng Cự Biên Thùy
Màn sương sớm đã gần tan hết, nhưng trong căn nhà tranh giản dị của Lâm Dịch, một lớp sương mờ khác dường như vẫn còn đọng lại, không phải từ hơi nước mà từ những suy tư nặng trĩu. Hắn đứng bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi rạng sáng, cố gắng xua đi cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng. Ngoài kia, những ngọn đồi xanh mướt vẫn bình yên như mọi ngày, con đường đất quen thuộc dẫn ra khỏi thôn cũng chỉ còn lại dấu chân mờ nhạt của Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Họ đã đi rồi, mang theo những kế hoạch tỉ mỉ và cả một phần lo lắng của hắn.
“Phải chăng mình quá cẩn trọng, hay là quá liều lĩnh?” Lâm Dịch tự hỏi. Cái cảm giác bất an này, nó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là linh cảm của một người từng trải qua nhiều biến cố, biết rằng sự bình yên thường chỉ là vỏ bọc mỏng manh trước những cơn bão tiềm ẩn. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi mặt trời đã bắt đầu nhô lên, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, nhuộm màu ấm áp cho vạn vật. Nhưng đối với hắn, ánh nắng ấy lại như một lời cảnh báo, một sự khởi đầu cho những điều không thể đoán trước.
“Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ, lặp lại câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mình ở cái thế giới cổ đại đầy rẫy bất công này. “Nhưng ngay cả vũ khí sắc bén nhất cũng cần được mài giũa và sử dụng đúng lúc, đúng chỗ.” Hắn đã trang bị cho các đồng minh của mình những kiến thức, những mật hiệu, những phương án dự phòng chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc. Hắn đã cố gắng lường trước mọi rủi ro, từ việc bị theo dõi, bị lộ thân phận cho đến những tình huống nguy hiểm nhất có thể xảy ra. Tuy nhiên, hắn không thể kiểm soát được tất cả. Một sai sót nhỏ, một bất ngờ ngoài dự kiến, đều có thể khiến mọi công sức đổ sông đổ bể, thậm chí phải trả giá bằng máu.
Bên trong căn nhà, Lâm phụ vẫn đang cặm cụi chuẩn bị bữa sáng, tiếng củi khô nổ lách tách trong bếp lửa, mùi cơm mới và rau dại luộc thoang thoảng. Ông lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, đôi lúc lại liếc nhìn con trai với ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. “Dịch nhi, con cứ đứng đó làm gì? Ra đây ăn sáng đi con, còn phải ra đồng nữa.” Giọng ông trầm ấm, chất chứa sự mệt mỏi của người nông dân một nắng hai sương, nhưng ẩn sâu bên trong là một tình yêu thương vô bờ bến. Ông không biết rõ kế hoạch của Lâm Dịch, chỉ mơ hồ nhận ra con trai mình đang làm những việc lớn lao, nguy hiểm, nhưng ông vẫn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Dịch.
Lâm Dịch quay người lại, bước chậm rãi về phía bàn ăn. Hắn gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả ở vùng biên thùy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn ngồi xuống, nhìn Lâm phụ với một nụ cười nhẹ. “Vâng, con biết rồi, phụ thân.” Hắn không muốn phụ thân phải lo lắng thêm, nhưng cảm giác bất an vẫn đeo bám.
Đúng lúc đó, một bóng người lù khù, lưng còng hiện ra từ lối đi cạnh nhà. Đó là Lão Hồ, dáng người gầy gò, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh thường nheo lại như đang quan sát mọi thứ từ một góc độ khác. Ông lão thường xuất hiện một cách bất ngờ, mang theo những lời nói tưởng chừng vu vơ nhưng lại chứa đựng hàm ý sâu sắc.
“Sáng sớm đã thấy Dịch nhi đứng trầm tư, chắc lại có chuyện gì lớn rồi hả?” Lão Hồ cười khà khà, tiếng cười khàn đục như tiếng gió thổi qua khe đá. Ông lão không trực tiếp tham gia vào kế hoạch của Lâm Dịch, nhưng lại là một nhân vật quan trọng trong việc giữ vững tinh thần của dân làng và đôi khi đưa ra những lời khuyên bất ngờ mà Lâm Dịch luôn trân trọng.
Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, cảm giác bất an trong lòng càng tăng lên. “Lão Hồ lại nói đùa rồi. Con chỉ đang ngắm cảnh bình minh thôi ạ.”
Lão Hồ lắc đầu, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn Lâm Dịch. “Bình minh thì đẹp thật, nhưng đôi khi, sau bình minh lại là bão tố. Con người ta, ai cũng muốn bình yên, nhưng mấy ai giữ được bình yên mãi mãi đâu. Nhất là khi, con đã gieo xuống một hạt giống, rồi sẽ có ngày nó nảy mầm, có thể là cây lành, cũng có thể là gai góc.”
Lời nói của Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí Lâm Dịch. “Nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người.” Hắn đã nghe Lão Hồ nói câu này rất nhiều lần. Lão Hồ đang cảnh báo hắn. Điều này càng khẳng định cái linh cảm xấu của hắn không phải là vô căn cứ. Hắn đã chủ động tấn công Trần Thị, và việc chúng phản công là điều tất yếu. “Sống sót là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhắc nhở mình. “Nhưng đôi khi, để sống sót, người ta phải đứng lên chiến đấu.”
“Lão Hồ nói phải lắm,” Lâm Dịch đáp, giọng trầm hơn. “Con sẽ ghi nhớ lời của lão.”
Lão Hồ khẽ gật đầu, rồi nhìn về phía con đường mòn. “Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu và Lý Hổ đi rồi, đúng không? Lũ trẻ này, chúng nó gan dạ thật. Nhưng mà, núi cao còn có núi cao hơn, hổ dữ còn có hổ dữ hơn. Con phải cẩn thận đấy, Dịch nhi. Trần Thị đó, chúng nó không phải loại tầm thường đâu. Chúng đã bám rễ ở đây bao nhiêu đời rồi, muốn nhổ chúng đi, đâu phải chuyện dễ dàng.”
Lâm Dịch biết Lão Hồ đang ngầm cảnh báo về mối hiểm nguy nhãn tiền. Hắn đã dự liệu Trần Thị sẽ không ngồi yên, nhưng không nghĩ rằng phản ứng của chúng lại nhanh đến vậy, và có thể là trực tiếp đến mức này. Hắn đã chuẩn bị cho việc dân làng sẽ bị quấy phá, nhưng lại nghĩ rằng đó sẽ là những cuộc tấn công lẻ tẻ, hoặc những âm mưu bẩn thỉu hơn. Một cuộc tấn công trực diện vào làng ngay lúc này? Điều đó có vẻ quá liều lĩnh đối với Trần Thị, trừ khi chúng bị dồn vào đường cùng.
Lão Hồ không nói thêm, chỉ khẽ ho khan rồi từ từ rời đi, dáng vẻ lù khù như một ông lão bình thường. Nhưng Lâm Dịch biết, lời cảnh báo của Lão Hồ không bao giờ là vô nghĩa. Hắn quay lại nhìn Lâm phụ đang dọn bát đũa, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. Hắn sẽ bảo vệ gia đình, bảo vệ ngôi làng này, bằng mọi giá.
Hắn nhanh chóng ăn xong bữa sáng, sau đó đến bên hòm gỗ cũ kỹ dưới gầm giường, lấy ra một cuốn cẩm nang nhỏ đã ố vàng. Đó là "Cẩm Nang Kế Sách" mà hắn đã biên soạn, ghi chép lại mọi phương án phòng thủ, mọi mật hiệu và mọi điều cần làm trong trường hợp khẩn cấp. Hắn lướt nhanh qua từng trang, kiểm tra lại một lần nữa các điểm phòng thủ quanh nhà, các vị trí đặt bẫy, và đường lui cho dân làng. Cái cảm giác bất an vẫn không tan biến, ngược lại, nó càng thôi thúc hắn phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, từng chi tiết nhỏ nhất.
Lâm Dịch ra hiệu cho Lâm phụ cẩn thận hơn khi ra đồng, dặn dò Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt không được đi xa nhà. Hắn không nói rõ lý do, nhưng thái độ nghiêm trọng của hắn đã đủ để họ hiểu rằng có điều gì đó không ổn. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu nhưng hơi gầy gò, đôi mắt to tròn, ngây thơ, nhìn anh trai với ánh mắt đầy tin tưởng. Mẫu thân hắn, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, ánh mắt lo âu nhưng cũng đầy kiên cường, gật đầu lia lịa.
Hắn đi quanh làng một vòng, kiểm tra các chướng ngại vật đã được bố trí khéo léo ở lối vào, những chiếc cọc tre vót nhọn ẩn dưới lớp lá khô, những hố chông được che đậy cẩn thận. Hắn cũng gặp gỡ Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, luôn tỏ vẻ lo lắng, và các trưởng lão khác, nhắc nhở họ về những phương án dự phòng đã được thống nhất. Làng Sơn Cước, bề ngoài vẫn bình yên, nhưng bên trong đã là một pháo đài sẵn sàng chiến đấu.
Trời dần giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, nhưng không khí lại trở nên u ám một cách kỳ lạ. Một đám mây đen lớn từ đâu kéo đến, che khuất ánh mặt trời, tạo ra một bóng râm khổng lồ bao trùm lấy ngôi làng.
Đột nhiên, một tiếng la hét thất thanh xé toạc sự yên bình ảo tưởng của buổi sáng. “Cường đạo! Cường đạo đến rồi!”
Tiếng la hét vang lên từ phía lối vào làng, kéo theo là những tiếng bước chân dồn dập, tiếng hò hét hung tợn của một đám đông. Lâm Dịch đứng thẳng người, đôi mắt sắc bén nhìn về phía con đường mòn. Quả nhiên, Lão Hồ đã đúng. Trần Thị đã không kiên nhẫn nổi nữa, hoặc chúng bị dồn vào chân tường, phải thúc ép Hắc Sa Bang hành động.
Một đoàn người đông đảo, ước chừng khoảng năm mươi tên, mặt mày hung tợn, xông vào làng như một cơn bão đen. Chúng là những tay sai của Hắc Sa Bang, quần áo xộc xệch, người đeo đao, người cầm gậy gộc, kẻ vác búa rìu. Ánh mắt chúng đầy vẻ khát máu và tham lam. “Giết! Cướp! Không tha một ai!” Tiếng gào thét của chúng vang vọng khắp không gian, khiến chim chóc trong rừng sợ hãi bay tán loạn, dân làng co rúm người lại.
Bang chủ Hắc Sa Bang, một gã đàn ông vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, khuôn mặt đầy sẹo, cưỡi một con ngựa đen tuyền dẫn đầu. Hắn ta chỉ tay về phía làng, gầm lên: “Phá nát cái làng rách nát này cho ta! Đốt sạch! Giết sạch! Để xem thằng nhãi ranh nào dám chống đối Trần Gia!”
Tuy nhiên, ngay khi đám cường đạo vừa xông vào, chúng lập tức vấp phải sự kháng cự không ngờ. Một tên cường đạo đi đầu bất ngờ kêu lên thảm thiết, ngã vật xuống đất, chân bị một chiếc cọc tre vót nhọn đâm xuyên qua. Hắn ta cố gắng gượng dậy, nhưng những tên khác phía sau đã xô đẩy, giẫm đạp lên hắn. Cùng lúc đó, những sợi dây gai sắc nhọn được giăng ngang đường đột ngột giật căng, khiến vài tên khác ngã nhào, đầu đập xuống đất kêu la.
“Khốn kiếp! Có bẫy!” Bang chủ Hắc Sa Bang gầm lên, ánh mắt tức giận trừng trừng. Hắn ta không ngờ một ngôi làng nhỏ bé, nghèo nàn như Sơn Cước lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy.
“Bắn cung! Ném đá!” Giọng Lâm Dịch vang lên dứt khoát, bình tĩnh đến lạ thường, như một tiếng sét đánh thức sự sợ hãi của dân làng. Hắn không hề hoảng loạn, mà ngược lại, ánh mắt hắn sáng rực lên vẻ quyết đoán. Hắn đã dự liệu được điều này, và đã chuẩn bị từ trước.
Từ trên các mái nhà, từ phía sau những bức tường đất thô sơ, những mũi tên tre được tẩm độc nhẹ bắt đầu bay vèo vèo, găm vào vai, vào chân những tên cường đạo. Mặc dù không gây chết người ngay lập tức, nhưng chất độc nhẹ khiến chúng tê liệt, đau đớn, làm giảm đi sự hung hãn. Cùng lúc đó, những tảng đá lớn, nhỏ được dân làng lăn xuống từ các triền dốc hai bên đường, khiến đội hình của Hắc Sa Bang trở nên hỗn loạn.
“Đừng sợ! Chúng ta có Lâm Dịch! Chúng ta có làng!” Trưởng thôn Lão Vương, dù run rẩy, vẫn cố gắng hô hào, động viên dân làng. Phía sau ông, những người phụ nữ, trẻ em được đưa vào ẩn nấp trong các hầm trú ẩn đã đào sẵn, hoặc ở những vị trí an toàn nhất trong làng.
Lâm Dịch không đứng yên một chỗ. Hắn di chuyển linh hoạt giữa các nhóm phòng thủ, vừa tự tay giương cung bắn tên, vừa chỉ đạo các nhóm dân làng. “Nhóm một, giữ vững vị trí! Nhóm hai, tập trung ném đá vào sườn trái! Nhóm ba, chuẩn bị cung tên, chờ hiệu lệnh!” Giọng hắn vang vọng, rõ ràng và đầy uy lực, khiến dân làng cảm thấy được trấn an và có thêm sức mạnh. Hắn mặc trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất lãnh đạo của hắn lại toát ra một cách mạnh mẽ, hoàn toàn khác với hình ảnh thiếu niên gầy gò, xanh xao thường ngày.
“Lên! Lên hết cho ta! Đứa nào chùn bước, lão tử chặt đầu!” Bang chủ Hắc Sa Bang gầm lên, rút ra thanh đại đao sáng loáng, xông lên phía trước. Hắn ta không thể chấp nhận việc bị chặn đứng bởi một đám nông dân tay lấm chân bùn. Hắn ta đã nhận tiền của Trần Thị, và việc không hoàn thành nhiệm vụ sẽ phải trả giá đắt.
Đám cường đạo bắt đầu vượt qua được những chướng ngại vật ban đầu, nhưng chúng lại vấp phải tuyến phòng thủ thứ hai, nơi những chiếc bẫy lật úp, những sợi dây trói chân và những hàng rào tre gai được dựng lên. Dân làng, với các công cụ nông nghiệp được cải tiến thành vũ khí thô sơ như cuốc, xẻng, liềm, gậy gộc, đứng thành hàng, ánh mắt đầy kiên cường. Họ không phải là những chiến binh chuyên nghiệp, nhưng họ chiến đấu vì gia đình, vì ngôi làng, vì sự sống còn của chính mình.
Lâm Dịch, từ một vị trí cao hơn, quan sát toàn bộ trận chiến. Hắn biết, sức mạnh của Hắc Sa Bang nằm ở số đông và sự hung hãn. Nhưng điểm yếu của chúng là sự thiếu tổ chức và không có chiến thuật rõ ràng. Hắn đã tận dụng điều đó. H��n đã biến ngôi làng thành một mê cung chết chóc, nơi mỗi góc nhà, mỗi bụi cây đều có thể là một cái bẫy.
“Giữ vững! Đừng lùi!” Lâm Dịch gầm lên, giọng hắn khản đặc nhưng vẫn đầy sức mạnh. Hắn tự tay kéo căng dây cung, một mũi tên bay vút đi, găm thẳng vào vai tên cường đạo đang cố gắng leo lên bức tường đất. Tên cường đạo rớt xuống, kêu la thảm thiết. “Nào, đồng bào! Vì làng! Vì gia đình chúng ta!”
Tiếng hô vang của Lâm Dịch được dân làng lặp lại, tạo thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, át đi tiếng hò hét của cường đạo. “Vì làng! Vì làng!” Tiếng hô vang lên, không phải là sự cuồng nhiệt của chiến binh, mà là sự kiên cường đến từ tận cùng nỗi sợ hãi, biến thành sức mạnh.
Lâm phụ, cùng với những người đàn ông lớn tuổi khác, không trực tiếp chiến đấu ở tiền tuyến mà hỗ trợ việc tiếp tế vũ khí, đá, và cả nước uống. Lâm mẫu, với khuôn mặt lo lắng nhưng vẫn kiên định, cùng các phụ nữ khác, vội vã băng bó vết thương cho những người bị thương nhẹ, chuẩn bị thuốc men và nư���c ấm. Ngay cả Lâm Tiểu Nguyệt, dù sợ hãi, cũng lấp ló từ hầm trú ẩn, đôi mắt to tròn dán chặt vào bóng dáng anh trai đang chiến đấu. Cô bé tin tưởng vào anh trai mình, tin rằng anh sẽ bảo vệ được mọi người.
Trận chiến diễn ra ác liệt. Khói bụi mịt mù, tiếng la hét hỗn loạn, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng dây cung bật mạnh, tiếng gào thét của cường đạo, tiếng kêu đau đớn, tiếng thở dốc của dân làng – tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự sinh tồn. Mùi khói, mùi máu tanh, mùi mồ hôi, mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc trong không khí.
Lâm Dịch không ngừng ra chỉ dẫn chiến thuật cụ thể. “Phía Đông Nam, dồn chúng vào khe hẹp! Kích hoạt bẫy sập!” “Phía Bắc, sử dụng dầu nóng! Đừng để chúng leo lên mái nhà!” Hắn đã biến mỗi người dân thành một mắt xích trong cỗ máy phòng thủ khổng lồ. Dân làng, dù không phải quân lính chuyên nghiệp, nhưng với sự chỉ huy của anh, đã chiến đấu quả cảm, thể hiện tinh thần đoàn kết đáng kinh ngạc. Họ không chỉ phòng thủ, mà còn biết cách tấn công, gây thiệt hại đáng kể cho Hắc Sa Bang.
Bang chủ Hắc Sa Bang, sau một hồi gầm thét và thúc giục, nhận ra tình hình không ổn. Đám tay sai của hắn ta đã bị chia cắt, mắc kẹt trong các bẫy, và số lượng thương vong ngày càng tăng. Chúng không thể đột phá được tuyến phòng thủ của dân làng, mà ngược lại, đang dần mất đi lợi thế số đông. Hắn ta bắt đầu cảm thấy bối rối và tức giận. “Cái lũ nông dân hèn mọn này! Sao chúng lại có thể chống trả được chứ? Trần Thị đã nói là chỉ là một lũ nhãi ranh yếu ớt mà thôi!”
Một mũi tên từ đâu bay tới, sượt qua má hắn, để lại một vệt máu đỏ tươi. Bang chủ Hắc Sa Bang sờ lên vết thương, ánh mắt đầy sát khí. Hắn ta nhìn về phía Lâm Dịch, người đang đứng trên một gò đất cao, ánh mắt sắc lạnh, bình tĩnh đến đáng sợ. “Thằng nhóc đó! Chính là nó!” Hắn ta nhận ra, Lâm Dịch không phải là một thiếu niên bình thường. Hắn ta đã đánh giá thấp đối thủ.
Trận chiến kéo dài đến tận trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng gắt như đổ lửa. Hắc Sa Bang đã mất đi quá nửa quân số, tinh thần chiến đấu cũng suy sụp đáng kể. Chúng không còn giữ được sự hung hãn ban đầu, mà thay vào đó là sự hoảng loạn và mệt mỏi.
“Rút lui! Rút lui! Lũ khốn kiếp! Quay về báo cáo với Trần Gia!” Bang chủ Hắc Sa Bang gầm lên, giọng hắn ta đầy căm hận và nhục nhã. Hắn ta không thể chịu đựng thêm nữa. Ngôi làng này như một cái bẫy chết người, mỗi bước chân đều ẩn chứa hiểm nguy. Dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn ta đã thất bại.
Đám cường đạo còn lại, rệu rã và hoảng loạn, vội vã rút lui khỏi làng, bỏ lại phía sau những xác chết và tiếng rên la của những kẻ bị thương. Chúng chạy trối chết, không dám ngoái đầu nhìn lại. Tiếng bước chân dồn dập của chúng dần xa, và cuối cùng, làng Sơn Cước chìm vào sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng thở dốc của những người vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
Khi bóng dáng Hắc Sa Bang đã khuất hẳn sau những ngọn đồi xa, Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng cơ thể hắn lại đổ sụp xuống vì kiệt sức. Khuôn mặt hắn lấm lem bùn đất và máu, quần áo rách tả tơi, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, chứa đựng sự kiên định và một nụ cười mệt mỏi.
Dân làng, từ từ chui ra khỏi nơi ẩn nấp, hoặc từ các vị trí phòng thủ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Dịch, trong mắt họ là sự hỗn loạn của rất nhiều cảm xúc: sợ hãi, nhẹ nhõm, tự hào và cả sự biết ơn sâu sắc.
“Chúng ta đã thắng rồi…” Trưởng thôn Lão Vương lẩm bẩm, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Ông lão không thể tin được, một ngôi làng nhỏ bé như Sơn Cước lại có thể đẩy lùi được đám cường đạo hung hãn như Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch cố gắng gượng dậy, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. “Đừng mừng vội, Lão Vương. Đây chỉ là khởi đầu thôi.” Hắn nhìn về phía xa, nơi bóng dáng Hắc Sa Bang vừa biến mất, thầm biết rằng chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, và có thể quay lại với sự chuẩn bị kỹ lưỡng hơn hoặc thủ đoạn tàn độc hơn. Cuộc tấn công này, chắc chắn sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc đánh giá lại sức mạnh và sự kiên cường của làng Sơn Cước, có thể dẫn đến những phản ứng gay gắt hơn.
Hắn bắt đầu chỉ đạo việc sơ cứu người bị thương. “Lâm mẫu, hãy giúp con chăm sóc những người bị thương nặng. Mọi người, hãy cùng nhau dọn dẹp, thống kê thương vong và thiệt hại. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.” Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng chứa đựng một sự mệt mỏi khó tả.
Lâm phụ vội vã chạy đến đỡ lấy con trai. “Dịch nhi, con không sao chứ? Con đã làm rất tốt, con trai à.” Ánh mắt ông tràn ngập niềm tự hào và lo lắng.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Con không sao, phụ thân. Chỉ là hơi mệt chút thôi.”
Lão Hồ, người đã đứng quan sát từ xa, chậm rãi bước đến. Ông lão nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn dân làng, đôi mắt tinh anh lấp lánh một tia sáng khó tả. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Dịch nhi, con đã chứng minh cho chúng thấy, cái gọi là ‘dân đen’ không hề yếu ớt. Sự đoàn kết, mới là sức mạnh lớn nhất.”
Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, khẽ gật đầu. “Chúng ta đã chiến đấu vì làng, vì gia đình. Điều đó là đủ.” Hắn biết, thiệt hại và thương vong trong làng, dù không lớn, nhưng cũng đủ để thôi thúc hắn phải đẩy nhanh kế hoạch 'vạch trần' Trần Thị, biến cuộc đối đầu thành một cuộc tấn công chủ động hơn.
Lâm mẫu mang đến cho hắn một bát nước ấm. “Uống đi con. Mẫu thân lo cho con lắm.” Bà vuốt nhẹ mái tóc bù xù của hắn, ánh mắt đầy yêu thương và xót xa.
Lâm Dịch uống cạn bát nước, cảm nhận hơi ấm lan tỏa trong cơ thể. Hắn nhìn khắp lượt ngôi làng của mình, những mái nhà bị hư hại, những vết máu loang lổ trên đất, những khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên cường của dân làng. Một cảm giác nặng nề đè lên ngực hắn. Hắn không thể để Trần Thị tiếp tục gây ra những cảnh tượng này.
Hắn ngước nhìn bầu trời chiều tà, ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn đang dần bao trùm lấy ngôi làng. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ còn dài và khốc liệt hơn nhiều. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ đã chiến thắng một trận. Và quan trọng hơn, họ đã chứng minh được rằng, dù không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ 'bàn tay vàng' nào, một người bình thường, bằng tri thức, mưu lược và sự đoàn kết, vẫn có thể đứng vững trước nghịch cảnh.
Lâm Dịch siết chặt nắm tay, trong đầu hắn đã bắt đầu hình thành những kế hoạch mới, táo bạo hơn. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi đòn tấn công tiếp theo. Hắn sẽ chủ động. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nghĩ. “Nếu muốn công bằng, phải tự mình giành lấy.” Khả năng phòng thủ và tổ chức của Lâm Dịch chắc chắn sẽ lan truyền, thu hút sự chú ý của các thế lực khác, cả tốt lẫn xấu. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, hắn cần phải đảm bảo ngôi làng này được an toàn, và Trần Thị phải trả giá cho những gì chúng đã làm.
“Mọi người, hãy nghỉ ngơi và chuẩn bị tinh thần,” Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
Ánh hoàng hôn bao trùm lấy làng Sơn Cước, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Nó không chỉ là màu của buổi chiều tà, mà còn là màu của máu, của chiến tranh, và của một ý chí kiên cường không bao giờ chịu khuất phục. Dân làng, sau một ngày chiến đấu cam go, nhìn về phía Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không còn là sự sợ hãi mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Đây là khởi đầu cho một chương mới, khốc liệt hơn, trong cuộc chiến không cân sức giữa một ngôi làng nhỏ bé và một thế lực cường hào tàn bạo.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.