Lạc thế chi nhân - Chương 223: Chiến Dịch Lật Đổ: Mạng Lưới Bí Mật
Lưới trời đã giăng, và giờ đây, họ chính là những người giật dây, cố gắng khiến những con cá lớn phải mắc kẹt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm tràn vào lồng ngực, rồi chuyển hóa thành ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng trong tim. Cuộc chiến này, hắn nhất định phải thắng.
Đêm đã về khuya, những ánh đèn dầu leo lét từ các căn nhà gỗ thưa thớt trong thôn Làng Sơn Cước dường như cũng đã tắt lịm, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi, đặt chính giữa chiếc bàn gỗ thô sơ trong căn nhà của Lâm Dịch, vẫn còn bập bùng cháy. Ngọn lửa yếu ớt hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, khiến những bóng người đổ dài trên vách đất, chập chờn như những linh hồn không ngủ. Bên ngoài, tiếng gió đêm khe khẽ lướt qua mái tranh, mang theo h��i sương lạnh lẽo và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng sơn cước. Đâu đó văng vẳng tiếng côn trùng rả rích, như một bản nhạc nền buồn bã cho cuộc họp bí mật này.
Lâm Dịch ngồi giữa, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng đèn dầu, lấp lánh sự sắc bén. Hắn gầy gò, hơi xanh xao sau những ngày tháng dồn tâm huyết cho kế hoạch và công việc, nhưng thần thái lại toát lên vẻ quyết đoán lạ thường. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán càng tăng thêm vẻ mệt mỏi nhưng không kém phần kiên nghị. Trên chiếc bàn, hắn trải ra một tấm bản đồ được vẽ tay khá thô sơ, nhưng lại được chú thích cẩn thận, chi chít những ký hiệu mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu.
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vây quanh, ánh mắt không rời khỏi Lâm Dịch, tập trung vào từng cử chỉ nhỏ nhặt của hắn. Vương Đại Trụ vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa vết sẹo nhỏ trên má. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, dù có chút ngây ngô nhưng lúc này lại toát lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. Lý Hổ, thân hình cao lớn, vẻ mặt có phần hung dữ nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự trung thành và quyết tâm, vết sẹo trên lông mày càng khiến anh ta trông thêm phần rắn rỏi.
Không khí trong căn phòng im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng bên ngoài làm nền, cùng với tiếng sột soạt nhẹ nhàng khi Lâm Dịch miết ngón tay lên tấm bản đồ. Họ đều hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc họp chiến lược thông thường, mà là khoảnh khắc định đoạt vận mệnh của cả một thôn làng, và có lẽ là cả cuộc đời của chính họ. Sự gắn kết và tin tưởng lẫn nhau giữa họ đã vượt xa tình cảm bạn bè thông thường, trở thành một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn cả máu mủ.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng nói trầm ấm vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Trần Thị sẽ không dừng lại cho đến khi chúng ta bị đè bẹp hoàn toàn. Chúng ta đã cố gắng phòng thủ, đã cố gắng lùi bước, nhưng sự tham lam của chúng là vô đáy. Cách duy nhất để chấm dứt sự áp bức này, cách duy nhất để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng, là chủ động tấn công, vạch trần chúng trước tất cả."
Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt. "Ta biết, đây là một con đường đầy rủi ro. Chúng ta đang đối đầu với một thế lực cường hào đã bám rễ sâu trong vùng này, cấu kết với quan lại, có cả giang hồ Hắc Sa Bang bảo kê. Nhưng, chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết, và quan trọng hơn cả, chúng ta có chính nghĩa."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt nắm đấm. "Huynh đệ nói phải. Chờ chết chi bằng liều một phen! Dù có phải đổ máu, Đại Trụ này cũng nguyện theo huynh đệ đến cùng!" Giọng anh ta tuy trầm thấp nhưng vang dội, như một lời thề sắt đá.
"Đúng vậy, đại ca!" Trần Nhị Cẩu tiếp lời, đôi mắt sáng rực. "Đại ca cứ ra lệnh, Nhị Cẩu không sợ chết!"
Lý Hổ chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt kiên định của anh ta đã nói lên tất cả.
Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng dâng lên một cảm xúc ph��c tạp. Hắn là một người đàn ông hiện đại, luôn tin vào pháp luật, vào sự công bằng. Nhưng ở thế giới này, những khái niệm đó dường như chỉ là xa xỉ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, để bảo vệ những người mình yêu thương, hắn buộc phải dùng đến những thủ đoạn không mấy 'hiện đại', phải đặt tính mạng của những người tin tưởng mình vào vòng xoáy nguy hiểm. Áp lực nặng nề đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, "chỉ có thể tự mình giành lấy nó."
Hắn miết nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ, chỉ vào một vài điểm. "Kế hoạch của chúng ta sẽ gồm ba mũi nhọn chính: thu thập bằng chứng không thể chối cãi, thăm dò quan trường, và tạo dư luận. Ba mũi nhọn này phải phối hợp nhịp nhàng, bí mật và chính xác."
"Mũi nhọn thứ nhất, và cũng là quan trọng nhất, là thu thập bằng chứng. Chúng ta cần những thứ mà Trần Thị không thể biện minh, không thể chối cãi trước bất kỳ ai, dù đó là quan trên hay dân chúng. Ta đã nói rõ trong cuộc họp trước, đó là các giấy tờ hối lộ, sổ sách ghi chép các giao dịch phi pháp, thậm chí là vật phẩm hối lộ nếu có thể lấy được an toàn. Và đặc biệt, là bằng chứng về hoạt động của Hắc Sa Bang dưới sự chỉ đạo của Trần Thị, đặc biệt là việc vận chuyển 'đồ cấm' về phía Bắc."
Hắn dùng ngón tay chỉ vào một con đường mờ trên bản đồ, chạy xuyên qua một khu rừng rậm rạp. "Theo thông tin của Đại Trụ huynh và những gì Nhị Cẩu, Lý Hổ đã báo cáo, Trần Thị thường sử dụng con đường mòn này để vận chuyển hàng hóa bí mật, tránh con mắt của quan tuần tra chính thức. Đây cũng là nơi Hắc Sa Bang thường xuyên hoạt động."
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu nhìn họ. "Và bây giờ, chúng ta sẽ biến những tri thức đó thành hành động. Mỗi bước đi của chúng ta phải được tính toán kỹ lưỡng. Mọi nguy hiểm phải được lường trước. Chúng ta sẽ không hành động mù quáng." Hắn nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc như dao cạo. "Bảo mật thông tin là điều tối quan trọng. Tuyệt đối không được để lộ dù chỉ là một chút sơ hở. Một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến chúng ta trả giá bằng cả mạng sống."
Hắn lại quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ huynh, huynh có mạng lưới thông tin địa phương rộng khắp. Huynh cần sử dụng nó để tìm hiểu sâu hơn về các mối quan hệ của Trần Thị với các thương hội khác, với các thế lực ngầm. Đặc biệt là những thông tin liên quan đến 'thứ gì đó' mà chúng đang vận chuyển. Nó là gì? Nó có giá trị như thế nào? Và nó được đưa đến đâu? Càng nhiều thông tin chi tiết, chúng ta càng có lợi thế."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Ta hiểu rồi, Lâm Dịch huynh. Ta sẽ cố gắng tìm hiểu từ những kẻ buôn bán nhỏ, những người làm công cho Trần Thị, hoặc những kẻ đã từng bị chúng chèn ép. Thông tin càng nhỏ nhặt, càng dễ bị bỏ qua, lại càng có giá trị."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Chính xác. Những mảnh ghép nhỏ nhất đôi khi lại tạo nên bức tranh toàn cảnh." Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Hai ngươi, nhiệm vụ của các ngươi sẽ nguy hi���m hơn. Ta cần các ngươi theo dõi sát sao các chuyến hàng đó. Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn, khéo léo của mình, có thể tiếp cận gần hơn. Lý Hổ với sức mạnh và khả năng quan sát của mình, sẽ là người bảo vệ và hỗ trợ. Hãy ghi nhớ, không được hành động liều lĩnh. Mục tiêu của chúng ta là bằng chứng, không phải là đối đầu trực diện."
Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió đêm và ánh đèn dầu lập lòe, Lâm Dịch nhìn từng gương mặt quen thuộc. Anh thấy sự quyết tâm, sự tin tưởng, và cả một chút lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt họ. Hắn biết, mình đang đặt họ vào một canh bạc lớn, nhưng hắn cũng tin rằng, với sự phối hợp ăn ý và lòng dũng cảm của họ, họ sẽ làm nên điều không tưởng. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tính toán mọi khả năng, nhưng cuộc sống, đặc biệt là ở thế giới này, luôn tiềm ẩn những biến số khó lường. Tuy nhiên, một khi đã quyết định, hắn sẽ không bao giờ quay đầu. "Đây là cuộc chiến của chúng ta," hắn thầm nhủ, "và chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng."
Tiếng gà gáy lảnh lót từ xa, báo hiệu một ngày mới đang dần hé rạng. Ánh đèn dầu cũng đã mờ hơn, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ. Không khí se lạnh của buổi sớm mai tràn vào căn phòng, mang theo mùi sương ẩm và mùi khói bếp từ những căn nhà đã thức giấc. Trần Nhị Cẩu dụi mắt, nhìn ra ngoài, thấy màn sương mù vẫn còn lãng đãng trên những ngọn cây, rồi dần tan đi dưới ánh nắng yếu ớt.
Lâm Dịch vẫn ngồi đó, khuôn mặt trầm tư nhưng ánh mắt đã không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Hắn bắt đầu giải thích chi tiết các bước đi, từ việc sử dụng các mạng lưới thông tin địa phương của Vương Đại Trụ, khả năng ẩn mình của Trần Nhị Cẩu đến sức mạnh của Lý Hổ. Từng lời nói của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, rõ ràng và mạch lạc, như một vị tướng quân đang vạch ra chiến lược cho trận đánh quyết định.
"Vương huynh," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm nhưng đầy uy lực. "Nhiệm vụ của huynh là thâm nhập vào các tầng lớp mà Trần Thị đã chèn ép. Có thể là những h�� kinh doanh nhỏ đã bị chúng ép giá, những người dân đã bị chúng cướp đất, hoặc thậm chí là những quan lại cấp dưới bất mãn với sự cấu kết của Quan Huyện và Trần Thị. Chúng ta cần những bằng chứng xác thực từ nội bộ, những lời khai đáng tin cậy. Hãy tìm hiểu xem ai là người có thể lung lay, ai là người không thể mua chuộc, và ai có thể bị lợi dụng để gây áp lực lên Trần Thị. Nhớ kỹ, chúng ta không thể đưa bằng chứng cho một tên quan tham mà không biết hắn sẽ làm gì với nó. Chúng ta cần tìm một kẽ hở trong bộ máy quan trường mục ruỗng này. Có thể là một tên quan nhỏ có lương tri, hoặc một tên quan lớn có tư thù với Trần Thị, hoặc đơn giản là một kẻ tham lam hơn, có thể bị mua chuộc để chống lại Trần Thị thay vì bao che cho chúng."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Huynh yên tâm, Lâm Dịch huynh. Những năm qua, ta cũng có quen biết vài người, tuy không phải là những kẻ quyền cao chức trọng, nhưng cũng đủ để thăm dò tình hình. Ta sẽ tìm hiểu kỹ lưỡng. Sẽ có những người đã bị Trần Thị vắt kiệt, họ chắc chắn sẽ không ngần ngại vạch trần nếu có cơ hội." Anh ta nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm.
Trần Nhị Cẩu, không giấu được vẻ sốt ruột, mắt sáng lên hỏi. "Còn ta và Lý Hổ thì sao, đại ca?"
Lâm Dịch quay sang họ, trên môi nở một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý. "Hai ngươi sẽ đối mặt với nguy hiểm lớn nhất. Ta cần hai người theo dõi sát sao các chuyến hàng của Hắc Sa Bang mà Vương huynh đã nói. Từ những thông tin ban đầu, chúng ta biết chúng vận chuyển 'thứ gì đó' về phía Bắc. Nhiệm vụ của các ngươi là tìm hiểu xem đó là gì, nó được đưa đến đâu, và quan trọng nhất, là ai là kẻ nhận hàng. Đặc biệt chú ý đến những điểm giao dịch ngầm, những nơi kín đáo mà chúng thường dừng chân. Nếu có cơ hội, hãy tìm cách lấy được một mẫu vật chứng. Một mảnh nhỏ cũng đủ để chúng ta xác định bản chất của nó."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lý Hổ. "Lý Hổ, huynh có thể lực, có khả năng ẩn nấp. Hãy đảm bảo an toàn cho Nhị Cẩu, và cũng là người trực tiếp thu thập nếu có cơ hội. Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn, tinh ranh của mình, hãy là đôi mắt và đôi tai của chúng ta. Hãy quan sát thật kỹ, ghi nhớ mọi chi tiết. Ta sẽ chuẩn bị cho các ngươi một mật hiệu riêng, chỉ dùng trong trường hợp khẩn cấp, để báo hiệu cho ta hoặc Vương Đại Trụ nếu gặp nguy hiểm."
Lý Hổ gật đầu, giọng anh ta chắc nịch. "Đã hiểu. Sẽ không để đại ca thất vọng. Chúng ta sẽ làm cẩn thận, không để lộ dấu vết."
Trần Nhị Cẩu cũng vỗ ngực. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu này sẽ không làm việc dại dột. Chắc chắn sẽ mang về bằng chứng cho đại ca!" Câu nói tuy chất phác nhưng chứa đầy lòng trung thành.
Lâm Dịch lấy ra ba túi vải nhỏ từ trong tay áo, bên trong có tiếng lách cách nhẹ của tiền đồng. "Đây là một chút lộ phí, phòng khi cần dùng đến. Nhớ kỹ, không được phung phí, và phải hết sức cẩn trọng. Đây là một cuộc chiến lâu dài, không phải ngày một ngày hai. Mọi thứ phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, từ lương thực, nước uống cho đến các vật dụng cần thiết cho việc ẩn nấp."
Hắn lại lấy ra ba mảnh vải nhỏ, màu trắng tinh. "Đây là mật hiệu. Nếu gặp nguy hiểm không thể thoát thân, hãy đốt một góc mảnh vải này. Khói của nó sẽ có màu đặc biệt, chỉ có chúng ta mới nhận ra. Nó sẽ cho chúng ta biết vị trí ước chừng của các ngươi để chúng ta có thể hành động ứng cứu. Nhưng hãy nhớ, đây là phương án cuối cùng. Tuyệt đối không được lạm dụng."
Ba người nhìn mảnh vải trắng, trên đó có thêu một ký hiệu nhỏ mà chỉ Lâm Dịch mới biết. Họ cảm nhận được sự tỉ mỉ và chu đáo trong từng chi tiết kế hoạch của Lâm Dịch, và lòng tin của họ vào hắn càng thêm vững chắc. Những mật hiệu và phương án dự phòng này cho thấy Lâm Dịch đã lường trước được mức độ nguy hiểm của các nhiệm vụ sắp tới, rằng các cuộc chạm trán trực diện hoặc tình huống khẩn cấp có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi rạng sáng. Màn sương đã gần tan hết, để lộ những ngọn đồi xanh mướt và con đường đất quen thuộc dẫn ra khỏi thôn. "Song song với đó," hắn nói, quay lại nhìn họ, "ta sẽ bắt đầu chuẩn bị một 'dư luận chiến'. Chúng ta sẽ dùng những thông tin mà các ngươi thu thập được, biến nó thành những câu chuyện, những tin đồn, lan truyền trong dân gian. Hãy để người dân biết được bộ mặt thật của Trần Thị, để họ thấy được sự bất công mà chúng gây ra. Dư luận, đôi khi, còn mạnh hơn cả pháp luật. Ta sẽ cần sự giúp đỡ của Vương huynh trong việc khơi gợi những câu chuyện cũ, những nỗi oan ức mà Trần Thị đã gây ra cho dân làng."
Vương Đại Trụ gật đầu. "Không khó. Nỗi oán hận của dân làng đối với Trần Thị đã chất chồng từ lâu. Chỉ cần một mồi lửa nhỏ, nó sẽ bùng lên thành ngọn lửa lớn."
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự sắc lạnh. "Chính xác. Chúng ta sẽ không chỉ đánh vào túi tiền của chúng, mà còn đánh vào danh dự, vào cái uy mà chúng đã gây dựng bao lâu nay. Khi danh dự mất, cái uy không còn, chúng sẽ trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết."
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi ánh sáng vàng nhạt lên thôn làng, xua tan hoàn toàn màn sương sớm. Lòng tin và sự đoàn kết giữa Lâm Dịch và các đồng minh đã trở thành nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn phía trước. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ không hề dễ dàng. Sự phức tạp của mạng lưới quan trường và các mối quan hệ ngầm mà Vương Đại Trụ sẽ phải thâm nhập báo hiệu rằng việc đối phó với chính quyền sẽ không đơn giản. Việc Trần Thị vận chuyển 'thứ gì đó' qua chợ đen vẫn là một ẩn số lớn, có thể là manh mối cho một hoạt động phi pháp lớn hơn nhiều, liên quan đến Loạn Tam Phiên hoặc các thế lực cấp cao hơn. Nhưng họ đã chuẩn bị, đã vạch ra kế hoạch, và quan trọng nhất, họ có nhau.
"Mặt trời đã lên," Lâm Dịch nói, quay lại nhìn ba người. "Đã đến lúc hành động. Hãy cẩn thận, và hãy tin tưởng lẫn nhau. Chúng ta sẽ làm được."
Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ cùng nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt họ, không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt, hòa cùng một chút lo lắng nhưng bị nén chặt. Họ biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng họ cũng biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Họ không chiến đấu vì tiền bạc, cũng không phải vì danh vọng. Họ chiến đấu vì sự công bằng, vì cuộc sống bình yên cho những người thân yêu, và vì một tương lai không còn sự áp bức của Trần Thị. Họ cùng đứng dậy, cảm nhận hơi lạnh của buổi sớm mai luồn qua lớp áo vải thô, nhưng ngọn lửa quyết tâm trong lòng thì đang cháy bừng bừng. Đây là khởi đầu cho một cuộc chiến không cân sức, nhưng họ đã sẵn sàng. Những bước chân đầu tiên của "chiến dịch lật đổ" đã bắt đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.