Lạc thế chi nhân - Chương 222: Kế Sách Lật Đổ: Vạch Trần Trần Thị
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang động dường như càng rõ hơn, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Cả nhóm cùng thảo luận rì rầm, những bóng người in dài trên vách hang đá, hằn lên sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch biết, hắn đang đẩy mọi người vào nguy hiểm, nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để bảo vệ tất cả những gì họ trân trọng. Lưới trời đã giăng, và giờ đây, mục tiêu là khiến những con cá lớn phải mắc kẹt.
***
Đêm khuya, thôn làng Sơn Cước chìm vào tĩnh mịch. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét từ chiếc đèn treo trên xà nhà chiếu sáng loang lổ bốn khuôn mặt căng thẳng. Mùi khói bếp đã tàn còn vương vấn, hòa lẫn mùi đất ẩm và hơi lạnh từ sương đêm đang len lỏi qua khe cửa. Ngoài kia, tiếng gió rít nhẹ qua những rặng tre, tiếng côn trùng đêm rả rích như bản nhạc nền cho cuộc họp bí mật này. Thỉnh thoảng, tiếng chó sủa xa xăm vọng lại, rồi lại chìm vào im lặng.
Trần Nhị Cẩu, với vẻ ngoài mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ nhanh nhẹn, bắt đầu báo cáo. Cậu ta ngồi đối diện Lâm Dịch, hai tay đan vào nhau, cố gắng giữ bình tĩnh. "Bẩm Đại ca, họ... họ vận chuyển một thứ gì đó rất lớn, giấu kín trong các bao tải, qua con đường mòn phía Bắc... Em đã phải bò qua mấy bụi rậm, suýt nữa thì bị một tên Hắc Sa Bang phát hiện. Bọn chúng canh gác chặt chẽ, không chỉ ở con đường mòn mà còn ở cả kho hàng cũ nơi chúng tập kết." Giọng cậu ta thì thầm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự căng thẳng của những giờ phút đối mặt với nguy hiểm cận kề. "Có một lần, em nghe loáng thoáng một tên nói với tên khác rằng 'đừng để sót bất cứ thứ gì, đồ này quan trọng hơn cả mạng sống', và 'phải chuyển gấp về phía Bắc, chậm trễ là hỏng việc lớn'."
Lý Hổ tiếp lời, vẻ mặt anh ta nghiêm nghị, còn vương chút bực dọc vì những lần suýt bị phát hiện. "Đúng như Nhị Cẩu nói, Đại ca. Chúng di chuyển rất kín đáo. Em đã cố gắng trà trộn vào một nhóm nhỏ của Hắc Sa Bang ở khu chợ đêm, giả dạng m���t kẻ buôn bán nhỏ lẻ ở vùng khác đến thăm dò mối hàng. Chúng rất đề phòng, không nói nhiều về các vụ làm ăn lớn. Nhưng em đã phát hiện được một vài điểm chúng thường lui tới để nhận hàng hoặc bàn bạc. Có vẻ Trần Thị đang dùng chúng để vận chuyển một thứ gì đó ngoài chợ đen, không phải là hàng hóa thông thường. Em nghe loáng thoáng chúng nói về 'đồ cấm', 'cần chuyển gấp về phía Bắc'. Và đúng như Nhị Cẩu nói, bọn chúng đang ráo riết 'săn lùng' những kẻ khả nghi, những kẻ dám bén mảng điều tra. Em đã phải dùng hết sức để tránh bị chúng để ý." Ánh mắt Lý Hổ lóe lên vẻ lạnh lẽo của một kẻ từng trải giang hồ, chứa đựng sự cảnh báo về mức độ nguy hiểm. Anh ta còn bổ sung thêm một chi tiết quan trọng. "Tôi cũng nghe ngóng được, Quan Huyện hình như vừa nhận được một khoản hối lộ lớn từ Trần Thị, có liên quan đến việc 'thanh tra' các thôn lân cận. Chúng nói là để 'dọn dẹp' những mối làm ăn lộn xộn, nhưng thực chất là để đàn áp những ai không theo phe chúng."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua hai người bạn, rồi dừng lại trên ngọn đèn dầu đang chập chờn. Hắn gật đầu nhẹ, tay khẽ xoa cằm. Mọi thứ đúng như hắn dự đoán, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Trần Thị Gia Tộc không chỉ đơn thuần là một cường hào áp bức, chúng còn liên quan đến các hoạt động phi pháp quy mô lớn, có thể là buôn lậu hoặc tích trữ vũ khí, đặc biệt trong bối cảnh 'Loạn Tam Phiên' đang bùng nổ. Lời đe dọa 'xử lý kẻ điều tra' của Hắc Sa Bang cho thấy chúng đã nhận ra có người đang nhúng tay vào, và điều này sẽ đẩy cuộc chiến lên một cấp độ mới.
"Vậy ra chúng không chỉ muốn chèn ép chúng ta, mà còn có âm mưu lớn hơn..." Lâm Dịch thì thầm, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết, pha chút suy tư. Hắn nhắm mắt lại vài giây, để những mảnh thông tin rời rạc kết nối lại trong đầu. 'Đồ cấm', 'vận chuyển về phía Bắc', 'hối lộ Quan Huyện để thanh tra các thôn lân cận' – tất cả đều chỉ về một bức tranh lớn hơn, một hoạt động phạm pháp có quy mô liên tỉnh, thậm chí có thể liên quan đến việc cung cấp vật tư cho các phe phái trong Loạn Tam Phiên. Điều này không còn là xung đột địa phương nữa, mà đã chạm đến mạch máu của vương triều đang suy yếu.
Hắn mở mắt, nhìn vào hai người đang chờ đợi chỉ thị. "Tốt lắm," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Thông tin này rất quan trọng. Mọi thứ đúng như ta dự đoán. Giờ chúng ta có thêm thông tin từ Đại Trụ, kế hoạch sẽ phải thay đổi một chút." Hắn trải tấm bản đồ ra trên nền đất lạnh lẽo, dùng một viên đá nhỏ đặt lên để giữ cố định. Ánh lửa từ ngọn đèn hắt bóng những đường nét ngoằn ngoèo lên vách nhà, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng đầy căng thẳng. Hắn cầm lấy tập giấy da "Cẩm Nang Kế Sách" đã nhăn nheo trong tay, vuốt nhẹ lên những dòng chữ cũ kỹ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những kế sách cổ xưa này, khi được vận dụng linh hoạt trong thế giới hiện đại của hắn, lại trở nên sắc bén đến không ngờ.
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt lo lắng, nhìn Lâm Dịch. "Vậy bây giờ chúng ta sẽ làm gì, Lâm huynh? Bọn chúng đã bắt đầu 'săn lùng' rồi. Hắc Sa Bang không phải là loại dễ đối phó, bọn chúng ra tay tàn độc lắm." Nỗi lo lắng hiện rõ trong giọng nói của hắn, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Hắn biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ đưa họ vào chỗ chết vô ích.
Lâm Dịch nhìn từng người trong bọn họ, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đầy quyết tâm của Vương Đại Trụ, vẻ mệt mỏi nhưng trung thành của Trần Nhị Cẩu, và sự kiên định của Lý Hổ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm khuya, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng.
"Chúng ta sẽ không hành động theo cách cũ nữa. Trần Thị đã cảnh giác. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ hơn, một cái bẫy lớn hơn." Hắn dùng ngón tay miết nhẹ trên bản đồ, nơi những tuyến đường, những điểm đen của tội ác đan xen vào nhau. "Theo lời Đại Trụ, con hẻm phía sau kho hàng cũ, quán trà của Thị trưởng Tôn vào đêm thứ tư, Túy Hồng Lâu nơi Lý Quản Sự gặp gỡ giang hồ, và cả con đường mòn dẫn đến hang động ở thung lũng hẻo lánh... Tất cả đều là những điểm chúng ta cần chú ��." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Các ngươi đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi đi. Tạm thời, không cần hành động quá liều lĩnh. Chúng ta cần đánh giá lại tình hình."
Lâm Dịch thở dài một hơi, sự mệt mỏi thoáng hiện trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn biết, việc này không chỉ là một cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa. Nó đã biến thành một cuộc đối đầu phức tạp, nơi quyền lực, tiền bạc và sự tàn nhẫn đan xen vào nhau. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, chỉ có trí óc và những kiến thức từ thế giới cũ. Nhưng hắn tin vào tri thức, tin vào mưu lược. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải đứng lên chiến đấu.
"Ta biết các ngươi đã rất vất vả và đối mặt với nguy hiểm cận kề," Lâm Dịch nói, giọng hắn mềm mỏng hơn một chút, chứa đựng sự cảm kích. "Nhưng những gì các ngươi mang về là vô giá. Chúng ta đã có một cái nhìn rõ ràng hơn về mạng lưới của Trần Thị. Chúng không chỉ là những kẻ áp bức cục bộ, mà còn là một phần của một hệ thống tham nhũng lớn hơn, c�� thể liên quan đến cả triều đình đang suy tàn. Điều này đồng nghĩa với việc chúng ta không thể chỉ đơn thuần 'phá sản' chúng. Nếu làm thế, chúng sẽ phản công bằng mọi giá, và chúng ta sẽ không có bất cứ sự bảo vệ nào."
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu, sự mệt mỏi trên khuôn mặt họ phần nào được xoa dịu bởi lời động viên của Lâm Dịch. Họ biết, mỗi lần ra ngoài đều là một lần đặt cược tính mạng, nhưng họ tin tưởng vào người lãnh đạo của mình. Vương Đại Trụ, với vẻ mặt trầm ngâm, vươn tay vỗ nhẹ vai hai người. "Nghỉ ngơi đi, các huynh đệ. Mấy ngày nay các ngươi đã làm tốt lắm."
Lâm Dịch đứng dậy, đi lại quanh căn phòng chật hẹp. "Chúng ta sẽ dùng chính những điểm yếu, những con đường bí mật của chúng để phản công. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Đây là lúc chúng ta phải giăng lưới lớn hơn, không chỉ để thu thập bằng chứng, mà còn để khiến chúng tự sa vào bẫy của chính mình. Cuộc chiến này sẽ ngày càng khốc liệt, nhưng chúng ta đã có đủ thông tin, đủ đồng minh. Chúng ta sẽ khi���n Trần Thị Gia Tộc phải trả giá." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã thấp thoáng những vệt sáng mờ ảo của bình minh sắp tới. Một cuộc chiến mới sắp bắt đầu.
***
Gần sáng, sương đêm bắt đầu xuống dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên những mái nhà tranh và con đường đất. Không khí trở nên se lạnh, ẩm ướt, khiến người ta phải rụt vai lại. Tiếng gà gáy sớm bắt đầu vang lên từ xa, báo hiệu một ngày mới sắp đến, nhưng trong lòng Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, bình minh này mang theo một sự nặng nề khác. Hai người ra một góc sân vắng, nơi có thể nói chuyện riêng tư hơn, tránh để Lâm phụ và Lâm mẫu phải lo lắng nếu họ vô tình nghe thấy. Mùi đất ẩm và sương đêm phả vào mặt, làm tỉnh táo hơn đôi chút.
Lâm Dịch trải tấm bản đồ ra trên một tảng đá phẳng, dùng một viên đá nhỏ đè lên, ánh mắt đầy kiên định. Hắn biết, khoảnh khắc này là lúc hắn phải đưa ra một quyết định lớn, một bước đi có thể thay đổi hoàn toàn cục diện. Hắn không thể cứ mãi chắp vá, bị động phản ứng lại những đòn đánh của Trần Thị. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và nếu hắn muốn công bằng, hắn phải tự mình tạo ra nó.
"Đại Trụ huynh," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm khàn trong cái lạnh sớm mai. "Chúng ta không thể cứ mãi bị động. Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn. Nếu ta chỉ cố gắng kiếm tiền, chúng sẽ tìm cách khác để hủy diệt. Loạn Tam Phiên bùng nổ, tình hình Đại Hạ càng thêm hỗn loạn, quan lại địa phương càng thêm trắng trợn. Chúng ta không thể chờ đợi công lý từ một triều đình đã mục ruỗng. Chúng ta phải dùng chính luật pháp của triều đình để đánh đổ chúng, và dùng chính dư luận để tạo áp lực."
Vương Đại Trụ trầm ngâm lắng nghe, đôi lông mày rậm rạp cau lại. Hắn hiểu ý Lâm Dịch, nhưng cũng không khỏi lo lắng. "Vạch trần chúng trước công chúng và quan phủ? Nguy hiểm lắm, Lâm Dịch huynh. Trần Thị đã cắm rễ sâu ở đây hàng trăm năm. Chúng có thể sẽ phản công điên cuồng, không chỉ nhắm vào huynh mà còn vào cả thôn làng chúng ta. Huynh có chắc là chúng ta có th��� làm được không?" Giọng hắn không phải là nghi ngờ, mà là sự lo lắng cho an nguy của mọi người. Hắn là một người đàn ông chất phác, nghĩa khí, nhưng cũng rất thực tế. Đối đầu trực diện với một thế lực như Trần Thị là một hành động tự sát trong mắt nhiều người.
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Chính vì nguy hiểm, nên chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Hơn nữa, nếu chúng ta không làm, sớm muộn gì chúng cũng sẽ nuốt chửng tất cả. Chúng ta đã chứng kiến cách chúng áp bức dân làng, cướp đoạt đất đai, và giờ là cấu kết với Hắc Sa Bang để buôn lậu 'đồ cấm'. Nếu chúng ta không ra tay, sẽ có vô số người khác phải chịu cảnh khốn cùng. Chúng ta cần những bằng chứng không thể chối cãi, những bằng chứng mà ngay cả một tên quan huyện tham lam nhất cũng không thể dễ dàng phớt lờ. Và chúng ta cần biết ai là người có thể giúp chúng ta đưa những bằng chứng đó ra ánh sáng, hoặc ít nhất là không dám bao che cho Trần Thị."
Hắn dừng lại một chút, hít vào luồng khí lạnh. Trong đầu hắn, những suy nghĩ phức tạp đan xen. Từ thế giới hiện đại, hắn biết rõ sức mạnh của thông tin và dư luận. Một vụ bê bối được phơi bày đúng cách có thể lật đổ những thế lực tưởng chừng như không thể chạm tới. Nhưng đây không phải là thời đại của báo chí hay mạng xã hội. Đây là Đại Hạ vương triều, nơi tin đồn có thể bị bóp méo, và công lý thường bị mua chuộc. Tuy nhiên, hắn tin rằng bản chất của con người, khao khát công lý và sự thật, vẫn tồn tại. Vấn đề là làm thế nào để khơi dậy nó. Hắn phải thao túng bộ máy quan trường mục ruỗng này, phải tìm ra những điểm yếu trong hệ thống để đâm sâu vào.
"Ta hiểu nỗi lo của huynh, Đại Trụ huynh," Lâm Dịch tiếp tục. "Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Loạn Tam Phiên đang làm cho tình hình càng thêm bất ổn. Các thế lực lớn đang tranh giành quyền lực, và chính sự hỗn loạn này lại là cơ hội của chúng ta. Một vụ bê bối lớn ở cấp địa phương có thể thu hút sự chú ý từ cấp cao hơn, có thể là từ 'Thiên Phong Thương Hội' đang tìm cách mở rộng ảnh hưởng, hoặc thậm chí là 'lính tuần tra' của triều đình đang tìm cách ổn định tình hình. Chúng ta không muốn xưng bá, nhưng chúng ta phải bảo vệ những gì chúng ta có. Và để bảo vệ, đôi khi chúng ta phải tấn công."
Vương Đại Trụ siết chặt tay, ánh mắt hắn từ lo lắng chuyển dần sang kiên định. Hắn nhìn Lâm Dịch, thấy được sự quyết tâm sắt đá trong đôi mắt đối phương. Hắn đã thấy Lâm Dịch biến những điều không thể thành có thể, từ việc tìm cách sinh tồn trong đói nghèo đến việc tạo ra những sản phẩm kỳ diệu. Hắn tin vào trí tuệ và sự mưu lược của Lâm Dịch. Dù có nguy hiểm đến đâu, hắn cũng không thể đứng nhìn gia đình, thôn làng của mình bị Trần Thị giày xéo thêm nữa.
"Được!" Vương Đại Trụ nói, giọng hắn vang lên chắc nịch, xé tan không khí lạnh lẽo. "Lâm Dịch huynh đã có chủ ý, ta nguyện theo huynh đến cùng. Trần Thị Gia Tộc đã làm khổ dân làng này quá lâu rồi! Ta đã thấy chúng cướp bóc, đã thấy chúng đánh đập, đã thấy chúng đẩy biết bao gia đình vào bước đường cùng. Đã đến lúc chúng phải trả giá!" Hắn vỗ mạnh vào tảng đá, như một lời thề son sắt. "Huynh cứ việc nói, cần ta làm gì, ta sẽ làm nấy. Dù có phải liều mạng, ta cũng sẽ không từ nan."
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Lâm Dịch. Hắn biết mình đã không chọn sai người. Sự trung thành và nghĩa khí của Vương Đại Trụ là một trụ cột vững chắc mà hắn có thể dựa vào. "Tốt lắm, Đại Trụ huynh. Có huynh, ta sẽ an tâm hơn rất nhiều." Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi những vệt hồng đầu tiên của bình minh đang dần xua đi màn đêm. Một cuộc chiến không cân sức, nhưng họ đã có vũ khí của riêng mình. "Chúng ta sẽ không chỉ đánh đổ Trần Thị, mà còn phải cho cả vùng này thấy rằng, dù là cường hào địa phương hay quan lại tham nhũng, cũng không thể muốn làm gì thì làm. Đây sẽ là một bài học cho tất cả."
***
Bình minh đã thực sự đến, xua tan đi màn sương đêm dày đặc. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới yếu ớt chiếu qua khe cửa, hắt lên nền đất, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ. Tiếng gà gáy đã rộn ràng hơn, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng lạch cạch của những người dân làng thức dậy sớm. Mùi khói bếp mới nhóm bắt đầu lan tỏa, mang theo hơi ấm và chút hy vọng của một ngày mới.
Trở lại căn nhà, dưới ánh sáng ban mai yếu ớt, Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi quây quần. Không khí đã bớt căng thẳng hơn đêm qua, thay vào đó là sự tập trung và quyết tâm. Lâm Dịch đã phác thảo những đường nét đầu tiên của kế hoạch trên một mảnh giấy cũ, sử dụng Cẩm Nang Kế Sách để tham khảo. Hắn lật qua từng trang sách, chỉ vào những đoạn văn, những sơ đồ đơn giản mà hắn đã ghi chú thêm bằng nét chữ của mình.
"Kế hoạch của chúng ta sẽ chia thành hai giai đoạn chính," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn rõ ràng và dứt khoát. "Giai đoạn một là thu thập bằng chứng không thể chối cãi. Giai đoạn hai là vạch trần chúng trước công chúng và quan phủ." Hắn dùng một cành cây nhỏ vẽ xuống nền đất những sơ đồ đơn giản, minh họa cho kế hoạch của mình.
"Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ," Lâm Dịch nhìn thẳng vào hai người. "Hai người đã làm rất tốt trong việc theo dõi và thu thập th��ng tin. Bây giờ, nhiệm vụ của các ngươi sẽ khó khăn và nguy hiểm hơn gấp bội. Ta cần bằng chứng vật chất, thứ có thể trưng ra trước quan phủ mà chúng không thể chối cãi."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên vẻ sẵn sàng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cần bằng chứng gì, Đại ca cứ nói!"
"Đúng vậy, Lâm Dịch huynh!" Lý Hổ phụ họa, giọng anh ta tràn đầy khí thế. "Chúng tôi sẽ không làm huynh thất vọng!"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Ta tin các ngươi. Ta cần bằng chứng về các giao dịch hối lộ của Trần Thị với Quan Huyện và các quan lại khác. Có thể là giấy tờ, sổ sách ghi chép, thậm chí là những vật phẩm hối lộ nếu có thể lấy được một cách an toàn. Ngoài ra, ta cần bằng chứng cụ thể về hoạt động của Hắc Sa Bang dưới sự chỉ đạo của Trần Thị: những vụ cướp bóc, những hành động gây rối, và quan trọng nhất, là bằng chứng về việc chúng vận chuyển 'đồ cấm' về phía Bắc. Chúng ta cần biết đó là gì, và nó được đưa đến đâu. Nhớ kỹ, an toàn là trên hết. Đừng hành động liều lĩnh."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ huynh, huynh có thể dùng các mối quan hệ của mình để thăm dò thái độ của Quan Huyện và các quan lại cấp cao hơn. Ai là người có thể lung lay, ai là người không thể mua chuộc, và ai là người có thể bị lợi dụng để gây áp lực lên Trần Thị. Chúng ta không thể đưa bằng chứng cho một tên quan tham mà không biết hắn sẽ làm gì với nó. Chúng ta cần tìm một kẽ hở trong bộ máy quan trường mục ruỗng này. Có thể là một tên quan nhỏ có lương tri, hoặc một tên quan lớn có tư thù với Trần Thị, hoặc đơn giản là một kẻ tham lam hơn, có thể bị mua chuộc để chống lại Trần Thị thay vì bao che cho chúng."
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt sắc bén. "Huynh yên tâm, Lâm Dịch huynh. Ta sẽ cố gắng hết sức. Những năm qua, ta cũng có quen biết vài người, tuy không phải là những kẻ quyền cao chức trọng, nhưng cũng đủ để thăm dò tình hình. Ta sẽ tìm hiểu kỹ lưỡng."
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Song song với đó, ta sẽ bắt đầu chuẩn bị một 'dư luận chiến'. Chúng ta sẽ dùng những thông tin mà các ngươi thu thập được, biến nó thành những câu chuyện, những tin đồn, lan truyền trong dân gian. Hãy để người dân biết được bộ mặt thật của Trần Thị, để họ thấy được sự bất công mà chúng gây ra. Dư luận, đôi khi, còn mạnh hơn cả pháp luật." Hắn miết nhẹ ngón tay lên trang giấy của Cẩm Nang Kế Sách, nơi có ghi chép về các kế sách "tâm công" – đánh vào lòng người.
"Đây là một cuộc chiến lâu dài và nguy hiểm," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn bao quát cả ba người. "Mỗi bước đi của chúng ta đều phải cẩn trọng, tỉ mỉ. Chúng ta không được phép sai sót. Bằng chứng phải đủ mạnh, dư luận phải đủ lớn, và chúng ta phải tìm được đúng người để đưa nó ra ánh sáng. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể lật đổ được Trần Thị Gia Tộc."
Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ cùng nhìn nhau, rồi lại nhìn Lâm Dịch. Trong ánh mắt họ, không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Họ biết, con đường phía trước đầy chông gai, nhưng họ cũng biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Sự gắn kết và tin t��ởng lẫn nhau giữa họ đã trở thành một nền tảng vững chắc, một sức mạnh vô hình trong cuộc chiến không cân sức này.
"Chúng tôi sẽ làm được, Lâm Dịch huynh!" Lý Hổ khẳng định, giọng anh ta đầy dũng khí. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cũng gật đầu đồng tình.
Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi ánh sáng vàng nhạt lên thôn làng. Hắn biết, kể từ giờ phút này, cuộc chiến đã bước sang một giai đoạn mới. Không còn là những cuộc đối đầu nhỏ lẻ, không còn là những cuộc đấu tranh sinh tồn thầm lặng. Đây là lúc họ phải giăng lưới lớn, phải đối đầu trực diện với cả một hệ thống quyền lực mục ruỗng. Lưới trời đã giăng, và giờ đây, họ chính là những người giật dây, cố gắng khiến những con cá lớn phải mắc kẹt. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm tràn vào lồng ngực, rồi chuyển hóa thành ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng trong tim. Cuộc chiến này, hắn nhất định phải thắng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.