Lạc thế chi nhân - Chương 221: Nghĩa Khí Sơn Cước: Lời Hứa Của Đại Trụ
Đêm qua, bóng tối nuốt trọn tiếng bước chân vội vã của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, mang theo hơi sương lạnh lẽo của khu rừng. Lâm Dịch đã đứng lặng rất lâu trước cửa nhà, nghe ngóng cho đến khi cả không gian chìm vào sự tĩnh mịch của đêm khuya, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng trĩu nặng hơn khi hắn biết rằng mình vừa đẩy hai người bạn thân cận vào một cuộc chơi đầy rủi ro. Hắn hiểu rằng, trong cái thế giới này, sự công bằng là một thứ xa xỉ, và để sinh tồn, để bảo vệ những người mình yêu thương, đôi khi phải dấn thân vào những nơi tối tăm nhất.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh bắt đầu rọi những tia nắng vàng nhạt qua khe cửa, Vương Đại Trụ đã ngồi trước hiên nhà mình từ lâu. Cây dao gọt gỗ cũ kỹ nằm lọt thỏm trong bàn tay thô ráp, nhưng ánh mắt anh không hề tập trung vào những thớ gỗ sần sùi. Thay vào đó, anh nhìn xa xăm về phía thị trấn, nơi những mái ngói đen ngòm của Trần Thị Gia Tộc hiện lên mờ ảo trong sương sớm. Đêm qua, sau khi Lâm Dịch rời đi, anh đã trằn trọc không ngủ. Những lời nói của Lâm Dịch, về sự áp bức của Trần Thị, về tương lai mịt mờ của thôn làng nếu cứ tiếp tục cúi đầu cam chịu, cứ vang vọng bên tai anh như một lời nguyền. Anh nhớ lại hình ảnh Lâm Dịch, gầy gò nhưng ánh mắt kiên định, toát lên một nghị lực phi thường mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai trong thôn Sơn Cước này.
Vương Đại Trụ là một người đàn ông chất phác, cả đời gắn liền với ruộng đồng và những công việc nặng nhọc. Anh vạm vỡ, cao lớn, làn da rám nắng và khuôn mặt có vết sẹo nhỏ trên má do một tai nạn hồi nhỏ, khiến anh trông có vẻ dữ tợn nhưng thực chất lại hiền lành và trung thực. Anh luôn tránh xa những rắc rối, luôn cố gắng giữ cho gia đình mình một cuộc sống bình yên, dẫu cho có phải chịu đựng đôi chút thiệt thòi. Nhưng những lời Lâm Dịch nói đêm qua đã chạm đến sâu thẳm tâm can anh. Anh đã thấy những gì Trần Thị Gia Tộc làm, những vụ cướp bóc trắng trợn, những lần áp bức dân làng, những kẻ bị đánh đập dã man chỉ vì không đủ tiền cống nạp. Anh biết Lâm Dịch không sai, anh biết Lâm Dịch đang làm điều đúng đắn, điều mà lẽ ra một người đàn ông phải làm để bảo vệ gia đình, bảo vệ thôn làng của mình.
Tuy nhiên, sự sợ hãi cố hữu vẫn còn đó. Trần Thị không phải là một gia đình nhỏ lẻ, chúng là một thế lực đã cắm rễ sâu vào vùng đất này hàng trăm năm, có quan lại bảo kê, có bang phái giang hồ hỗ trợ. Đối đầu với chúng chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Anh đã chứng kiến quá nhiều người ngã xuống khi cố gắng chống lại chúng. Trái tim anh quặn thắt khi nghĩ đến việc nếu anh dấn thân vào, vợ con anh sẽ ra sao? Ai sẽ lo cho họ? Nhưng rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên trong tâm trí anh: hình ảnh Lâm Dịch đơn độc đứng trước những cường hào ác bá, dùng cái đầu và trí tuệ của mình để chống lại bạo lực và áp bức. Anh không thể để Lâm Dịch một mình. Cái thôn Sơn Cước này, với những mái nhà gỗ đơn sơ, những con đường đất mòn vẹt, tiếng gà gáy ban mai, tiếng trẻ con nô đùa, mùi khói bếp thân thuộc hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại, tất cả đều là một phần máu thịt của anh. Đây là nơi anh sinh ra, nơi anh lớn lên, nơi chôn rau cắt rốn của gia đình anh. Anh không thể đứng nhìn nó bị nuốt chửng bởi một lũ tham lam, tàn bạo.
Một tia kiên định chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của Vương Đại Trụ. Anh siết chặt cây dao trong tay, rồi buông thõng. Cây dao rơi xuống bậc thềm đá, phát ra một tiếng "cạch" khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng dậy, tấm lưng vạm vỡ như một bức tường thành quen thuộc của làng Sơn Cước, quyết tâm đã được củng cố. Anh cần phải nói chuyện với Lâm Dịch. Anh không thể lùi bước nữa. Anh không thể để Lâm Dịch phải đơn độc chiến đấu. Anh sẽ cùng Lâm Dịch, dù cho cái giá phải trả là gì đi chăng nữa. Anh bước ra khỏi hiên nhà, hòa mình vào không khí bình yên, mộc mạc của buổi sớm thôn làng, nơi tiếng trẻ con cười đùa đã bắt đầu rộn rã, tiếng gà gáy thỉnh thoảng lại vang lên từ phía xa, và mùi khói gỗ cùng thức ăn nấu buổi sáng bắt đầu lan tỏa, mang theo một cảm giác ấm áp và quen thuộc. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, mang theo một sự quyết đoán mới mẻ, đẩy lùi đi những do dự và sợ hãi còn vương vấn trong lòng.
***
Lâm Dịch đang ngồi trong góc nhà mình, dưới ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ nhỏ. Trước mặt hắn là một tấm bản đồ phác thảo sơ sài của thị trấn và các con đường mòn xung quanh, được hắn tỉ mỉ vẽ lại từ những thông tin thu thập được. Cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" vẫn mở ra bên cạnh, những dòng chữ cổ xưa về binh pháp và mưu lược dường như đang hòa quyện với những suy nghĩ hiện đại trong đầu hắn. Hắn dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận đánh dấu các điểm trọng yếu, các tuyến đường vận chuyển khả nghi, và cả những vị trí mà hắn phỏng đoán Hắc Sa Bang có thể tụ tập.
Lâm phụ và Lâm mẫu, vẫn với vẻ mặt khắc khổ và đôi mắt lo âu đặc trưng của những người nông dân lam lũ, đang lúi húi làm việc nhà ở phía xa. Họ không hỏi nhiều, nhưng ánh mắt h��� luôn dõi theo Lâm Dịch, chất chứa bao nỗi niềm. Mùi khói bếp thoang thoảng từ nồi cơm đang sôi, hòa với mùi đất ẩm và gỗ mục của căn nhà, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa có chút nặng nề. Lâm Dịch biết họ lo lắng, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới này, sự yếu đuối sẽ bị nuốt chửng.
Tiếng bước chân dứt khoát của Vương Đại Trụ vang lên ngoài hiên, không cần gọi, anh đã bước vào. Khuôn mặt Vương Đại Trụ, vốn dĩ chất phác, giờ đây mang một vẻ kiên định đến lạ, đôi mắt sáng rực. Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua người bạn thân, nhận ra sự thay đổi trong thần thái của anh.
"Lâm huynh," Vương Đại Trụ cất tiếng, giọng nói tuy vẫn trầm đục nhưng không còn chút do dự nào, "ta nghĩ kỹ rồi. Cái làng này là nhà của ta, là nơi ta sinh ra. Nếu Trần Thị muốn nuốt chửng nó, ta không thể đứng nhìn. Huynh cần gì, cứ nói. Ta tuy không lanh lợi bằng huynh, nhưng đường đi nước bước, người nào kẻ nào trong cái thị trấn này, ta đều biết rõ."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Có được sự ủng hộ của Vương Đại Trụ, một người đàn ông chân chất nhưng đầy nghĩa khí, đối với hắn quý giá hơn bất cứ thứ vàng bạc châu báu nào. Hắn biết, trong cuộc chiến này, lòng người là vũ khí quan trọng nhất. "Đại Trụ, có được sự giúp đỡ của huynh, ta như hổ thêm cánh. Huynh hãy nói những gì huynh biết, càng chi tiết càng tốt." Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, tập trung hoàn toàn vào Vương Đại Trụ. Hắn nhanh chóng lấy ra một tập giấy và bút lông, sẵn sàng ghi chép.
Vương Đại Trụ không chần chừ, anh ngồi xuống cạnh Lâm Dịch, bắt đầu kể. "Trần Thị Gia Tộc tuy bề ngoài hoành tráng, nhưng bên trong cũng có nhiều điểm yếu. Chúng ta thường thấy chúng vận chuyển hàng hóa về phủ đệ vào ban đêm, không phải qua cổng chính mà qua một con hẻm nhỏ phía sau, ít người qua lại. Con hẻm đó dẫn đến một kho hàng cũ, trước đây là của một gia đình buôn lụa bị phá sản. Tường bao quanh kho hàng đó có một đoạn bị sụt lún, được che chắn sơ sài bằng mấy tấm ván gỗ mục. Ta từng thấy mấy tên tay sai của Trần Thị lén lút ra vào đó, đôi khi còn thấy cả những người lạ mặt, ăn mặc như dân buôn đường dài, nhưng lại lén lút như chuột."
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, tay hắn không ngừng ghi chép, vẽ thêm những đường nét mới lên bản đồ. "Kho hàng cũ... con hẻm nhỏ... ván gỗ mục..." Hắn lặp lại, ghi nhớ từng chi tiết. "Còn về các quan lại?"
Vương Đại Trụ nhíu mày. "Về quan lại, thì Thị trưởng Tôn Bá là kẻ tham lam nhất. Hắn ta có một thói quen kỳ lạ. Mỗi tuần một lần, vào đêm thứ tư, hắn ta sẽ đến một quán trà nhỏ ở khu chợ Đông, không phải để uống trà mà là để gặp gỡ một kẻ bí ẩn. Kẻ đó thường mặc áo choàng đen, che kín mặt, và luôn mang theo một chiếc hộp gỗ nhỏ. Ta đã nhiều lần thấy họ trao đổi gì đó. Và sáng hôm sau, Tôn Bá luôn có vẻ mặt tươi tỉnh, vui vẻ bất thường." Vương Đại Trụ nói, giọng anh có chút khinh bỉ.
"Đêm thứ tư, quán trà khu chợ Đông..." Lâm Dịch thì thầm, vẽ một vòng tròn nhỏ trên bản đồ. "Còn ai nữa không, Đại Trụ?"
"Còn Lý Quản Sự, tay chân thân tín của Trần Gia Chủ. Hắn ta nổi tiếng háo sắc. Thường xuyên lui tới mấy nhà thổ ở ngoại ô, đặc biệt là 'Túy Hồng Lâu'. Hắn ta không chỉ để mua vui, mà còn để gặp gỡ những kẻ giang hồ, những tên đầu trộm đuôi cướp từ Hắc Sa Bang. Ta từng nghe được từ mấy tên nghiện rượu ở quán, rằng Lý Quản Sự thường xuyên ra lệnh cho Hắc Sa Bang quấy phá các thôn làng lân cận, để ép buộc dân làng phải bán đất với giá rẻ mạt cho Trần Thị." Vương Đại Trụ kể, ánh mắt anh lóe lên vẻ căm phẫn.
Lâm Dịch gật đầu lia lịa, những thông tin này cực kỳ giá trị. Vương Đại Trụ không chỉ cung cấp những chi tiết mà một người ngoài khó có thể biết, mà còn xác nhận những gì Cố lão bản đã nói, và bổ sung thêm những mảnh ghép còn thiếu vào bức tranh mà hắn đang cố gắng vẽ lên. "Những thông tin này rất quan trọng, Đại Trụ. Huynh còn nhớ những tên Hắc Sa Bang nào đã bị Lý Quản Sự sai khiến để quấy phá thôn làng không?"
Vương Đại Trụ suy nghĩ một lát. "Ta nhớ có một lần, chúng đến thôn Lạc Thủy, cách đây ba dặm, đòi tiền bảo kê. Thôn trưởng ở đó không chịu, chúng đã đốt phá mấy căn nhà. Kẻ cầm đầu là một tên cao to, có một vết sẹo dài trên mặt, tên là A Cẩu. Hắn ta là một trong những tên hung hãn nhất của Hắc Sa Bang, thường xuất hiện cùng với Lý Quản Sự."
Lâm Dịch ghi chú cẩn thận. A Cẩu, vết sẹo dài trên mặt, thôn Lạc Thủy. Hắn hình dung ra một mạng lưới phức tạp của sự tham nhũng và tội ác, liên kết Trần Thị Gia Tộc, quan lại và Hắc Sa Bang. "Đại Trụ, huynh có biết những con đường vận chuyển lậu nào khác mà Trần Thị có thể sử dụng, hoặc những nơi chúng cất giấu hàng hóa quan trọng không?"
Vương Đại Trụ gãi đầu, suy nghĩ. "Có một con đường mòn cũ qua núi, ít người biết đến. Nó dẫn thẳng đến một thung lũng hẻo lánh, nơi có một cái hang động khá lớn. Người ta đồn rằng hang động đó là nơi cất giấu của cải của một băng cướp từ nhiều năm trước, nhưng chưa ai dám vào. Trần Thị đôi khi cho người đi qua đó, nhưng không rõ là làm gì."
Lâm Dịch nhíu mày. Con đường mòn qua núi, hang động lớn... Đây có thể là một điểm cất giấu hoặc một tuyến đường bí mật khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những thông tin mà Vương Đại Trụ cung cấp chính là những mũi tên sắc bén mà Lâm Dịch cần. Hắn nhìn Vương Đại Trụ, đôi mắt trầm tư của hắn ẩn chứa sự biết ơn sâu sắc. "Đại Trụ, huynh đã giúp ta rất nhiều. Với những thông tin này, kế hoạch của chúng ta sẽ có cơ sở vững chắc hơn."
Trong lúc đó, Lâm phụ và Lâm mẫu, từ xa, vẫn lén lút nhìn về phía hai người. Lâm mẫu khẽ thở dài, tay bà nắm chặt vạt áo. Bà lo lắng cho con trai, nhưng bà cũng hiểu rằng Lâm Dịch không còn là đứa trẻ chỉ biết cúi đầu trước số phận. Lâm phụ, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt ông chất chứa sự tự hào thầm kín về đứa con trai đang gánh vác trách nhiệm lớn lao này. Ông biết, Lâm Dịch đang làm điều mà cả đời ông chưa từng dám nghĩ tới.
Lâm Dịch gấp lại tờ giấy, nhìn Vương Đại Trụ. "Huynh về trước đi, Đại Trụ. Hãy giả vờ như không có chuyện gì. Ta sẽ tính toán lại kế hoạch dựa trên những gì huynh vừa nói."
Vương Đại Trụ gật đầu, đứng dậy. Anh vỗ vai Lâm Dịch một cái thật mạnh, như một lời cam kết không lời, rồi quay bước rời đi. Tiếng bước chân anh khuất dần, nhưng sự kiên định và nghĩa khí của anh vẫn còn đọng lại trong căn phòng. Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào bản đồ, tấm bản đồ giờ đây đã được bổ sung thêm nhiều chi tiết, trở nên phức tạp và đầy đủ hơn. Hắn biết, mọi thứ đang dần đi đúng hướng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc nguy hiểm đang ngày càng đến gần.
***
Đêm đó, trong một hang động nhỏ bí mật gần Linh Dược Cốc, thuộc vùng Linh Thú Sơn Mạch, ánh lửa từ một ngọn đuốc nhỏ chập chờn hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Hơi nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang xuống, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, đơn điệu trong không gian ẩm ướt và lạnh lẽo. Mùi đất đá, mùi ẩm mốc hòa quyện với mùi khói gỗ từ ngọn đuốc, tạo nên một bầu không khí u ám. Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đã đợi sẵn ở đó, với vẻ mặt căng thẳng. Lâm Dịch, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn không kh���i lo lắng cho sự an nguy của hai người bạn.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bụi đất, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ, run rẩy kể lại. "Đại ca, Hắc Sa Bang cảnh giác lắm! Bọn em suýt nữa thì bị tóm gọn ở ngoại ô thị trấn. Em theo dõi tên Quản Sự của Trần Thị đến quán trà tối qua, hắn ta gặp một tên đầu trọc, mặt đầy sẹo, chắc chắn là của Hắc Sa Bang. Bọn chúng nói chuyện nhỏ nhẹ lắm, nhưng em vẫn nghe loáng thoáng được vài từ: 'hàng mới', 'đường rừng', 'xử lý kẻ điều tra'. Sau đó, khi em cố gắng tiếp cận gần hơn để nghe rõ, một tên lính canh của Hắc Sa Bang đã phát hiện ra em. Em phải vắt chân lên cổ mà chạy, suýt nữa thì bị chúng tóm gọn!" Trần Nhị Cẩu thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, dù không khí trong hang khá lạnh. Cậu ta rút tập giấy da "Cẩm Nang Kế Sách" ra, nó đã nhăn nheo và dính vài vết bẩn, nhưng cậu vẫn giữ chặt như báu vật. "Những mẹo vặt của Đại ca đã cứu mạng em đó!"
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị và có chút bực dọc vì nhiệm vụ khó khăn, bổ sung thêm. "Chúng di chuyển rất kín đáo, Đại ca. Em đã cố gắng trà trộn vào một nhóm nhỏ của Hắc Sa Bang ở khu chợ đêm. Chúng rất đề phòng, không nói nhiều về các vụ làm ăn lớn. Nhưng em đã phát hiện được một vài điểm chúng thường lui tới để nhận hàng hoặc bàn bạc. Có vẻ Trần Thị đang dùng chúng để vận chuyển một thứ gì đó ngoài chợ đen, không phải là hàng hóa thông thường. Em nghe loáng thoáng chúng nói về 'đồ cấm', 'cần chuyển gấp về phía Bắc'. Và đúng như Nhị Cẩu nói, bọn chúng đang ráo riết 'săn lùng' những kẻ khả nghi, những kẻ dám bén mảng điều tra. Em đã phải dùng hết sức để tránh bị chúng để ý." Ánh mắt Lý Hổ lóe lên vẻ lạnh lẽo của một kẻ từng trải giang hồ, chứa đựng sự cảnh báo về mức độ nguy hiểm.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, ánh mắt sắc lạnh của hắn lướt qua hai người bạn, rồi dừng lại trên ngọn đuốc đang chập chờn. Mọi thứ đúng như hắn dự đoán, thậm chí còn nguy hiểm hơn. Trần Thị Gia Tộc không chỉ đơn thuần là một cường hào áp bức, chúng còn liên quan đến các hoạt động phi pháp quy mô lớn, có thể là buôn lậu hoặc tích trữ vũ khí, đặc biệt trong bối cảnh 'Loạn Tam Phiên' đang bùng nổ. Lời đe dọa 'xử lý kẻ điều tra' của Hắc Sa Bang cho thấy chúng đã nhận ra có người đang nhúng tay vào, và điều này sẽ đẩy cuộc chiến lên một cấp độ mới.
"Tốt lắm," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. "Thông tin này rất quan trọng. Mọi thứ đúng như ta dự đoán. Giờ chúng ta có thêm thông tin từ Đại Trụ, kế hoạch sẽ phải thay đổi một chút." Hắn trải tấm bản đồ ra trên nền hang đá lạnh lẽo, dùng một viên đá nhỏ đặt lên để giữ cố định. Ánh lửa từ ngọn đuốc hắt bóng những đường nét ngoằn ngoèo lên vách hang, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng đầy căng thẳng.
Lâm Dịch chỉ vào những điểm mới được đánh dấu trên bản đồ. "Theo lời Đại Trụ, con hẻm phía sau kho hàng cũ, quán trà của Thị trưởng Tôn vào đêm thứ tư, Túy Hồng Lâu nơi Lý Quản Sự gặp gỡ giang hồ, và cả con đường mòn dẫn đến hang động ở thung lũng hẻo lánh... Tất cả đều là những điểm chúng ta cần chú ý." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Các ngươi đã làm rất tốt. Hãy nghỉ ngơi đi. Tạm thời, không cần hành động quá liều lĩnh. Chúng ta cần đánh giá lại tình hình."
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt lo lắng, nhìn Lâm Dịch. "Vậy bây giờ chúng ta sẽ làm gì, Lâm huynh? Bọn chúng đã bắt đầu 'săn lùng' rồi."
Lâm Dịch nhìn từng người trong bọn họ, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đầy quyết tâm của Vương Đại Trụ, vẻ mệt mỏi nhưng trung thành của Trần Nhị Cẩu, và sự kiên định của Lý Hổ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm khuya, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng. "Chúng ta sẽ không hành động theo cách cũ nữa. Trần Thị đã cảnh giác. Chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ hơn, một cái bẫy lớn hơn." Hắn dùng ngón tay miết nhẹ trên bản đồ, nơi những tuyến đường, những điểm đen của tội ác đan xen vào nhau. "Chúng ta sẽ dùng chính những điểm yếu, những con đường bí mật của chúng để phản công. Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Đây là lúc chúng ta phải giăng lưới lớn hơn, không chỉ để thu thập bằng chứng, mà còn để khiến chúng tự sa vào bẫy của chính mình. Cuộc chiến này sẽ ngày càng khốc liệt, nhưng chúng ta đã có đủ thông tin, đủ đồng minh. Chúng ta sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc phải trả giá."
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang động dường như càng rõ hơn, như tiếng đồng hồ đếm ngược cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Cả nhóm cùng thảo luận rì rầm, những bóng người in dài trên vách hang đá, hằn lên sự căng thẳng và quyết tâm. Lâm Dịch biết, hắn đang đẩy mọi người vào nguy hiểm, nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để bảo vệ tất cả những gì họ trân trọng. Lưới trời đã giăng, và giờ đây, mục tiêu là khiến những con cá lớn phải mắc kẹt.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.