Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 220: Lưới Trời Đất: Kế Hoạch Thu Thập Chứng Cứ

Đêm đã về khuya. Ánh đèn lồng bên ngoài Thiên Phong Thương Hội hắt vào căn phòng đã tạo nên những bóng đổ dài, và giờ đây, những bóng đổ ấy đã hòa vào màn đêm đen đặc của Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch bước đi trên con đường đất quen thuộc, chân dẫm lên lớp đất ẩm mềm sau cơn mưa chiều, cảm nhận cái lạnh buốt từ lòng đất thấm qua lớp giày vải đã sờn. Gió đêm rít qua khe cửa những ngôi nhà vắng, mang theo tiếng côn trùng rả rích từ cánh rừng xa. Mùi khói gỗ còn vương vấn từ những bữa cơm tối, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa u tịch.

Hắn không về thẳng nhà. Bước chân Lâm Dịch dẫn hắn đến một căn nhà nhỏ hơn, nằm khuất trong một con hẻm, nơi ánh đèn dầu leo lét vẫn còn sáng. Cửa không khóa, hắn đẩy nhẹ, tiếng cọt kẹt khe khẽ phá v vỡ sự tĩnh lặng. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Lý Hổ đã chờ sẵn. Ba gương mặt quen thuộc, ba niềm tin tuyệt đối đặt vào hắn, đang hiện rõ vẻ lo lắng, nghiêm túc dưới ánh nến chập chờn.

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, là người đầu tiên lên tiếng, giọng trầm đục mang theo sự căng thẳng: "Lâm Dịch, ngươi đã về. Tình hình sao rồi?" Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt chất chứa sự ủng hộ không chút nghi ngờ, nhưng cũng không giấu được nỗi bồn chồn.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ, đối diện với ba người. Ánh nến hắt lên khuôn mặt gầy gò của hắn, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm sắc bén, nhưng cũng phảng phất vẻ mệt mỏi. "Trần Thị tức giận là điều dễ hiểu," Lâm Dịch chậm rãi nói, giọng hắn trầm lắng, như đang suy tư hơn là kể chuyện. "Chúng đã quen với việc chèn ép, giờ bị phá vỡ vòng vây thì sao có thể cam chịu. Nhưng điều ta cần biết là, chúng đang làm gì để đối phó với áp lực từ bên trên mà ta đã gieo rắc."

Hắn đưa mắt nhìn Trần Nhị Cẩu, người ngồi đối diện, dáng vẻ nhanh nhẹn, lanh lợi. Trần Nhị Cẩu hiểu ý, lập tức cung kính đáp: "Đại ca, ta đã theo dõi mấy ngày nay. Ở quán rượu đầu làng, có vài kẻ nói Trần Thị đang ráo riết tìm người phá ho��i vòng vây, chúng còn treo thưởng hậu hĩnh cho kẻ nào tìm ra 'lối đi bí mật' của chúng ta. Hắc Sa Bang cũng tăng cường tuần tra quanh biên giới làng, có vẻ chúng muốn tìm ra lỗ hổng để chặn đường vận chuyển mới."

Nhị Cẩu dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ thận trọng: "Nhưng cũng có tin đồn lạ, Đại ca. Dường như có 'khách quý' từ Thành Thiên Phong đến điều tra gì đó liên quan đến việc phong tỏa thương lộ. Mấy ngày nay, Trần Thị có vẻ đang lo lắng ra mặt, đặc biệt là Lý Quản Sự. Hắn ta thường xuyên ra vào phủ đệ, trông có vẻ bận rộn và căng thẳng hơn thường lệ."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sần sùi. Mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của trái tim đang suy tính. "Khách quý từ Thành Thiên Phong..." hắn lẩm bẩm, âm thầm phân tích. "Vậy là những 'báo cáo' và 'làn sóng dư luận' đã bắt đầu phát huy tác dụng. Không biết là quan chức nào, hay thế lực nào đang nhúng tay vào đây. Nhưng đây là một tín hiệu tốt, cho thấy triều đình, dù có mục ruỗng đến mấy, vẫn không thể hoàn toàn làm ngơ trước những hành vi gây rối trật tự và ảnh hưởng kinh tế quá lớn."

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ thường ngày, giờ đây cũng mang một nét trầm tư. Hắn lên tiếng, giọng khàn khàn: "Về Hắc Sa Bang, Đại ca. Chúng gần đây cũng cảnh giác hơn, ít ra mặt hơn trước, nhưng lại hay tụ tập bí mật ở khu chợ đêm của thị trấn, và cả những quán rượu nhỏ ở rìa thành. Có vẻ chúng cũng nhận ra điều gì đó bất thường trong tình hình, hoặc đang nhận lệnh mới."

Lâm Dịch nhắm mắt lại một thoáng, hít một hơi sâu, mùi khói gỗ và đất ẩm xộc vào mũi hắn, giúp hắn tĩnh tâm. "Mối liên kết giữa Trần Thị và Hắc Sa Bang là một mấu chốt," hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Chúng ta cần bằng chứng rõ ràng. Bằng chứng về việc Trần Thị mua chuộc quan lại để che đậy tội ác, và bằng chứng về việc chúng cấu kết với Hắc Sa Bang để chèn ép dân lành, phong tỏa thương lộ."

Vương Đại Trụ nghe vậy thì khuôn mặt càng thêm lo lắng. "Bằng chứng... việc này quá nguy hiểm, Lâm Dịch. Trần Thị có mắt tai khắp nơi, Hắc Sa Bang lại hung tợn. Nếu bị phát hiện, e rằng khó toàn mạng."

"Ta biết," Lâm Dịch đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết. "Nhưng nếu không làm, chúng ta sẽ mãi mãi bị chúng chèn ép. Con đường mòn tuy đã mở ra hy vọng, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng ta không thể sống mãi trong cảnh thấp thỏm, lo sợ bị phát hiện, bị phong tỏa bất cứ lúc nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng muốn sử dụng nó, ta cần thông tin. Thông tin chính là bằng chứng."

Hắn đứng dậy, đi đến góc phòng, nơi có một tấm bản đồ thô sơ của vùng biên thùy, được vẽ bằng tay trên giấy da cũ. Hắn chỉ vào vài điểm trên bản đồ. "Mục tiêu của chúng ta là thu thập những bằng chứng không thể chối cãi. Về việc Trần Thị hối lộ quan lại, đặc biệt là những kẻ có quyền lực ở thị trấn, và về việc chúng chỉ đạo Hắc Sa Bang quấy phá. Trần Nhị Cẩu, ngươi tinh ranh, nhanh nhẹn, là người thích hợp nhất để theo dõi quan lại và những kẻ liên quan đến Trần Thị."

Lâm Dịch quay sang Lý Hổ: "Lý Hổ, ngươi am hiểu giang hồ, lại có kinh nghiệm rừng núi. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm thâm nhập vào các hang ổ của Hắc Sa Bang, tìm hiểu về mối liên hệ giữa chúng và Trần Thị."

Vương Đại Trụ im lặng lắng nghe, vẻ mặt vẫn còn chút do dự. Hắn hiểu ý Lâm Dịch, nhưng nỗi lo cho sự an toàn của anh em vẫn là điều khiến hắn bận tâm. "Để ta đi cùng Nhị Cẩu, Lâm Dịch. Ta tuy không nhanh nhẹn bằng, nhưng sức vóc có thừa, có thể bảo vệ nó."

Lâm Dịch lắc đầu. "Không, Đại Trụ. Ngươi vẫn phải ở lại đây, lo lắng cho hậu phương. Giúp ta củng cố con đường mòn, đảm bảo việc vận chuyển diễn ra suôn sẻ. Và quan trọng nhất, bảo vệ gia đình ta và dân làng. Khi chúng ta vắng mặt, ngươi chính là trụ cột."

Hắn biết, việc giao những nhiệm vụ nguy hiểm này cho đồng đội là một gánh nặng tâm lý không nhỏ. Trong thế giới hiện đại, hắn sẽ có các phương tiện kỹ thuật để thu thập thông tin mà không cần mạo hiểm mạng sống. Nhưng ở đây, trong Đại Hạ vương triều này, con người chính là công cụ hữu hiệu nhất, và cũng là yếu tố rủi ro lớn nhất. Hắn cảm thấy một sự giằng xé nội tâm. Hắn luôn ưu tiên sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh, nhưng đôi khi, để bảo vệ được họ, hắn lại phải đẩy họ vào hiểm nguy. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Và sự công bằng cũng không tự nhiên mà đến. Nó phải được giành lấy, đôi khi bằng những cái giá đắt."

Hắn đã dặn dò rất kỹ, từng chút một, về cách thức hành động, về những điểm cần lưu ý, về những dấu hiệu nguy hiểm cần tránh. Những lời dặn dò tỉ mỉ, cẩn trọng, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, cho thấy hắn đã suy tính kỹ lưỡng đến mức nào. Ánh nến vẫn chập chờn, hắt lên gương mặt kiên định của Lâm Dịch, và những ánh mắt đầy tin tưởng, xen lẫn lo lắng của ba người bạn. Màn đêm bên ngoài vẫn im lìm, nhưng bên trong căn nhà nhỏ, một kế hoạch lớn đang dần thành hình, một cuộc chiến thầm lặng đang sắp bắt đầu. Tiếng gió đêm vẫn rít qua khe cửa, như một điềm báo về những phong ba bão táp sắp ập đến.

***

Vài ngày sau, Lâm Dịch đã có một cuộc h���n bí mật với Cố lão bản tại Quán Trọ Lạc Nguyệt ở thị trấn. Chiều tối là thời điểm quán trọ đông đúc nhất, với tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng bát đĩa va chạm lách cách và mùi rượu nồng nàn hòa lẫn với hương vị thức ăn thơm lừng từ bếp lửa. Đây là một bầu không khí sôi động, náo nhiệt, nhưng cũng là nơi lý tưởng để thu thập tin tức, bởi những lời thì thầm, những câu chuyện phiếm dễ dàng bị lẫn vào tiếng ồn, mà vẫn đến được tai kẻ có ý lắng nghe.

Lâm Dịch chọn một góc khuất, khuất sau một cái cột lớn, nơi ánh sáng từ đèn lồng dầu leo lét hầu như không thể chiếu tới. Hắn gọi một bát mì nóng và một chén trà thanh đạm, ngồi thưởng thức chậm rãi, ra vẻ như một lữ khách bình thường đang nghỉ chân. Mùi khói gỗ từ bếp nấu bay lên, hòa cùng mùi rượu và thịt kho, khiến không gian càng thêm chân thực, sống động. Đôi mắt hắn không ngừng quan sát, đôi tai hắn không ngừng lắng nghe, thu nhận mọi mẩu thông tin dù là nhỏ nhất từ những người xung quanh.

Chẳng bao lâu sau, một cái bóng tròn trĩnh, quen thuộc l��ớt qua các bàn, rồi dừng lại trước mặt hắn. Cố lão bản, với khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng tinh ranh, cúi người chào hỏi. Hắn đặt xuống bàn một đĩa đậu phộng rang thơm lừng, thay cho lời chào.

"Lâm công tử dạo này ít ghé qua, chắc là bận rộn việc lớn rồi?" Cố lão bản cất giọng hồ hởi, nhưng ánh mắt hắn lại liếc nhanh một vòng quanh quán trọ, đảm bảo không có ai đang chú ý đến cuộc trò chuyện của họ. "Nghe nói hàng hóa của công tử vẫn bán chạy như tôm tươi, dù Trần Thị có ra sức phong tỏa đến mấy."

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt. "Cũng tàm tạm thôi, Cố lão bản. Vận may của tiểu sinh tốt hơn một chút, nên mới có thể xoay sở được." Hắn nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, xua đi cái lạnh se se của buổi chiều tà. "Nhưng dạo này ta nghe nói thị trấn có nhiều chuyện thú vị. Không biết có vị quan nào đó vừa được 'thăng chức' hay 'điều chuyển' sau khi nhận được 'lộc' của Trần Thị không? Hoặc có lẽ, có ai đó lại được Trần Thị đặc biệt 'quan tâm' vì đã giúp đỡ chúng trong việc 'giữ gìn trật tự' ở vùng biên?"

Cố lão bản nghe vậy, đôi mắt ti hí càng nheo lại. Hắn vuốt chòm râu bạc phơ, giả vờ cười lớn. "Haha, chuyện quan trường thì ai mà biết được, Lâm công tử. Những kẻ như chúng ta chỉ là dân đen, làm sao hiểu được những chuyện cao siêu đó." Tuy miệng nói vậy, nhưng giọng điệu của hắn lại chứa đầy ẩn ý. Hắn cúi người xuống thấp hơn một chút, ghé sát tai Lâm Dịch. "Nhưng nghe đâu dạo này có mấy vị lại được Trần Thị 'chiêu đãi' hậu hĩnh lắm, đặc biệt là ông Thị trưởng Tôn."

Lâm Dịch giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng hắn đã ghi nhớ cái tên "Thị trưởng Tôn". Hắn đã dự đoán được điều này. Trong bối cảnh loạn lạc và chính quyền mục ruỗng, việc Trần Thị dùng tiền bạc để mua chuộc quan lại là điều hiển nhiên. Vấn đề là tìm ra bằng chứng cụ thể.

Cố lão bản nói tiếp, giọng hạ thấp hơn nữa. "Nghe nói ông ta đã nhận một khoản 'cống nạp' không nhỏ từ Lý Quản Sự của Trần Thị, sau đó thì mọi chuyện liên quan đến việc 'báo cáo' lên cấp trên về tình hình biên giới đều được ông ta 'làm đẹp' hết cả. Khách quý từ Thành Thiên Phong đến đây cũng bị ông ta tìm cách bưng bít thông tin, chỉ cho gặp những người đã được 'sắp đặt'." Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà. "À mà, gần đây có mấy tên Hắc Sa Bang thường xuyên lui tới khu chợ đêm. Chúng có vẻ đang tìm kiếm gì đó... và còn có vẻ nhận lệnh từ một tay sai của Lý Quản Sự. Ta nghe lỏm được chúng đang bàn tán về việc 'dạy cho đám dân làng một bài học' vì dám 'phá luật'."

Thông tin này khiến Lâm Dịch hơi giật mình. Hắn đã đoán được Hắc Sa Bang sẽ có động thái mới, nhưng việc chúng nhận lệnh trực tiếp từ tay sai của Lý Quản Sự lại là một bằng chứng quý giá. Điều này cho thấy mối liên kết giữa Trần Thị và băng đảng giang hồ không chỉ là sự dung túng, mà là sự chỉ đạo trực tiếp.

"Cảm ơn Cố lão bản đã cho ta biết những thông tin quý giá này," Lâm Dịch nói, giọng điềm tĩnh. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu đã nắm bắt được thông tin. Hắn lấy ra một thỏi bạc nhỏ, đặt kín đáo vào lòng bàn tay Cố lão bản. "Cố lão bản làm ăn phát đạt, hy vọng tiểu sinh sẽ có dịp được nghe thêm nhiều câu chuyện thú vị nữa."

Cố lão bản cảm nhận thỏi bạc trong tay, đôi mắt ti hí lại càng híp lại, nụ cười trên môi càng thêm thân thiện. "Haha, Lâm công tử khách khí quá. Chuyện nhỏ thôi. Cửa hàng của ta luôn chào đón công tử." Hắn rời đi, hòa vào đám đông ồn ào của quán trọ, để lại Lâm Dịch với những suy nghĩ ngổn ngang.

Những mẩu tin tức rời rạc nhưng quan trọng đã được ghép nối trong đầu Lâm Dịch. Thị trưởng Tôn là một mục tiêu. Mối liên hệ giữa Lý Quản Sự và Hắc Sa Bang cũng cần được đào sâu. Việc có 'khách quý' từ Thành Thiên Phong, dù bị Thị trưởng Tôn bưng bít, cũng cho thấy áp lực từ bên trên là có thật. "Những lính tuần tra tham nhũng," hắn thầm nghĩ. "Chúng còn dám làm càn đến mức độ nào? Có lẽ đã đến lúc phải vén bức màn đó lên."

Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì thời tiết mà là vì sự phức tạp và nguy hiểm của tình hình. Đây không chỉ là cuộc chiến với Trần Thị, mà còn là cuộc chiến với cả một hệ thống mục ruỗng, với những kẻ thù có quyền lực và không từ thủ đoạn nào. Nhưng chính vì thế, hắn càng thêm kiên định. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách đàng hoàng, hắn không thể lùi bước. Hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên, và giờ là lúc thu hoạch thông tin để biến chúng thành vũ khí sắc bén.

***

Chiều tà buông xuống Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất mòn, tạo thành những vệt sáng vàng cam yếu ớt. Tiếng trẻ con chơi đùa đã thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng gà gáy thê lương từ xa vọng lại, và tiếng lợn ụt ịt trong chuồng. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối lan tỏa khắp làng, hòa lẫn với mùi đất ẩm và lá cây khô, tạo nên một không khí yên bình, mộc mạc, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác thường trực của một vùng biên.

Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh nến đã được thắp sáng. Lâm Dịch đứng giữa phòng, trước mặt là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Vương Đại Trụ đã được hắn cắt cử đi kiểm tra lại con đường mòn, đảm bảo an toàn cho chuyến hàng tiếp theo, và cũng để tránh cho Đại Trụ phải chứng kiến cảnh hắn đẩy hai người bạn vào hiểm nguy.

Khuôn mặt Lâm Dịch giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là sự kiên định. Hắn trải một tấm bản đồ thô sơ lên mặt bàn gỗ. Tấm bản đồ này được hắn tự tay vẽ, với những ký hiệu đơn giản nhưng chính xác, đánh dấu những con đường chính, những ngóc ngách của thị trấn, và cả những nơi Hắc Sa Bang thường lui tới.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch bắt đầu, giọng hắn trầm ấm nhưng dứt khoát. "Ngươi cần theo dõi sát sao Lý Quản Sự của Trần Thị, và các vị quan chức nhỏ có liên quan đến Trần Thị, đặc biệt là Thị trưởng Tôn. Cố lão bản đã xác nhận ông ta là kẻ đã nhận hối lộ để bưng bít thông tin và 'làm đẹp' báo cáo lên cấp trên. Nhiệm vụ của ngươi là ghi lại mọi cuộc gặp gỡ, mọi giao dịch bất thường, mọi địa điểm bí mật mà chúng lui tới."

Lâm Dịch chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Thị trưởng Tôn thường lui tới quán trà này vào buổi sáng, và sòng bạc ở khu Đông vào buổi tối. Lý Quản Sự thì thường xuyên ra vào phủ đệ Trần Thị và một số nhà thổ ở ngoại ô, nơi hắn ta thường gặp gỡ những kẻ 'thân tín'. Hãy cẩn thận nhất có thể, nhớ lấy 'cẩm nang kế sách' ta đã chỉ cho ngươi cách ẩn mình, cách dùng mánh khóe nhỏ để tiếp cận thông tin mà không bị phát hiện."

Hắn lấy từ trong tay áo ra một tập giấy da nhỏ, bọc trong lớp vải dầu. "Đây là 'Cẩm Nang Kế Sách' mà ta đã chuẩn bị cho ngươi. Nó chứa đựng những mẹo vặt về cách ngụy trang, cách theo dõi, cách thu thập thông tin một cách kín đáo nhất. Hãy học thuộc và áp dụng linh hoạt. Nhớ, an toàn là trên hết. Đừng hành động liều lĩnh, bằng chứng cần phải có được một cách khéo léo, không để lại dấu vết. Chúng ta cần những bằng chứng vật chất, không phải chỉ là lời đồn."

Trần Nhị Cẩu chăm chú lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ quyết tâm. "Đại ca yên tâm, Nhị Cẩu sẽ ghi nhớ. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nhận lấy tập giấy da, cảm nhận sự chắc chắn của nó trong tay, như một lời cam kết cho nhiệm vụ sắp tới.

Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi am hiểu giang hồ. Ta cần ngươi tìm cách tiếp cận các thành viên Hắc Sa Bang từ rìa. Đừng đi sâu vào hang ổ của chúng ngay lập tức. Hãy tìm hiểu về mối liên hệ của chúng với Trần Thị, đặc biệt là các vụ quấy phá gần đây ở các thôn lân cận theo chỉ thị của Lý Quản Sự. Cố lão bản nói chúng thường tụ tập ở khu chợ đêm và một số quán rượu nhỏ. Đó là điểm khởi đầu của ngươi."

Lý Hổ gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Đại ca yên tâm, ta sẽ làm. Ta sẽ tìm cách trà trộn vào các nhóm nhỏ, nghe ngóng thông tin. Mấy tên Hắc Sa Bang đó tuy hung hãn, nhưng ta có cách để khiến chúng mở miệng." Ánh mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lẽo của một kẻ từng trải giang hồ.

"Ta biết việc này nguy hiểm," Lâm Dịch nhắc lại, giọng hắn khẽ trùng xuống. Trong lòng hắn, một nỗi lo lắng vô hình đang trỗi dậy. Hắn đang đẩy những người thân cận nhất vào một cuộc chiến mà kết quả khó lường. "Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể sống yên ổn, để Trần Thị phải trả giá cho những tội ác của chúng. Hãy nhớ kỹ: an toàn là trên hết. Đừng hành động liều lĩnh. Nếu cảm thấy không ổn, hãy rút lui ngay lập tức. Mạng sống của các ngươi quý giá hơn bất kỳ bằng chứng nào."

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng. "Vậy khi có bằng chứng, chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?"

Lâm Dịch nhìn hai người bạn của mình, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đầy quyết tâm của họ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm khuya đang tràn vào căn phòng qua khe cửa. "Khi có đủ," hắn nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ, mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển, "chúng ta sẽ cho Trần Thị Gia Tộc thấy... lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát. Đây là lúc chúng ta phản công."

Hắn đưa cho mỗi người một túi vải nhỏ, bên trong có vài đồng bạc để chi tiêu và vài vật dụng nhỏ hỗ trợ cho nhiệm vụ. "Đây là chi phí cho chuyến đi. Hãy dùng cẩn thận."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu kiên quyết. Họ không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Lâm Dịch một lần cuối, ánh mắt chất chứa niềm tin tuyệt đối. Rồi, cả hai cùng bắt tay Lâm Dịch, sự ấm áp từ lòng bàn tay họ truyền sang hắn, như một lời thề nguyền im lặng.

Sau đó, họ nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối của đêm. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ dần xa, rồi hoàn toàn biến mất vào màn đêm bao trùm lấy khu rừng phía sau làng. Lâm Dịch đứng đó, bất động, lắng nghe tiếng gió đêm rít qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích. Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai, nhưng cũng là một quyết tâm sắt đá. Kế hoạch đã được khởi động. Cuộc chiến này sẽ ngày càng khốc liệt, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Lưới trời đã giăng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free