Lạc thế chi nhân - Chương 219: Bàn Tay Vô Hình: Giăng Lưới Quan Trường
Lâm Dịch quay lưng lại với Linh Thú Sơn Mạch, bước chậm rãi trở về làng. Ánh đèn chiến thuật trong tâm trí hắn vẫn đang sáng rực, nhưng giờ đây, chúng không còn chỉ tập trung vào việc tìm đường, mà đã mở rộng ra, bao quát cả một chiến lược dài hơi hơn. Hắn cần phải chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo, cho những cuộc đối đầu khốc liệt hơn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hơi lạnh buổi đêm thấm vào da thịt, nhưng không làm lung lay ý chí của hắn. Hắn biết, đêm nay chỉ là một thành công nhỏ, một bước đệm cho những toan tính lớn hơn.
***
Vài ngày sau, Thôn Làng Sơn Cước đón một buổi sáng trong lành, nắng nhẹ trải vàng trên những mái nhà tranh. Tiếng trẻ con chơi đùa giòn tan bên hông nhà, lẫn vào tiếng gà gáy cục tác và tiếng lợn ụt ịt đâu đó xa xa. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm, mùi đất ẩm sau mấy ngày mưa phùn và mùi thức ăn dân dã quyện vào nhau, tạo nên một không khí bình yên đến lạ. Nhưng dưới vẻ bình yên ấy, một dòng chảy ngầm của sự căng thẳng và chuẩn bị vẫn âm ỉ.
Lâm Dịch đứng giữa sân nhà, nơi một bản đồ thô sơ được trải ra trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bản đồ, những nét vẽ nguệch ngoạc bằng than củi chỉ ra con đường mòn bí mật xuyên Linh Thú Sơn Mạch mà họ vừa khám phá. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy kiên định. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và đôi mắt sáng, ngồi xổm bên cạnh, liên tục gật gù. Lý Hổ, người am hiểu rừng núi nhất, đang dùng ngón tay thô ráp chỉ vào những điểm địa hình hiểm trở trên bản đồ, giải thích về các vị trí thích hợp để bố trí người canh gác.
Dân làng, với sự lạc quan mới được thắp lên sau thành công của chuyến vận chuyển thử nghiệm, đang hối hả chuẩn bị hàng hóa. Tiếng lạch cạch của những chiếc xe thô sơ được sửa chữa, tiếng đóng gói sản vật, tiếng trò chuyện râm ran nhưng vẫn giữ được sự cẩn trọng. Họ không còn vẻ mặt ủ dột, lo lắng như những ngày đầu bị phong tỏa. Họ nhìn Lâm Dịch với niềm tin tuyệt đối, một niềm tin mà hắn biết là trách nhiệm nặng nề trên vai.
"Con đường này, tuy giải quyết được vấn đề trước mắt, nhưng chỉ là giải pháp tạm thời." Lâm Dịch trầm giọng nói, ánh mắt quét qua từng người một, rồi dừng lại trên bản đồ. "Trần Thị sẽ không mất quá lâu để nhận ra sự phong tỏa của chúng ta đã bị vô hiệu hóa. Khi đó, chúng sẽ không chỉ đơn thuần phong tỏa nữa. Chúng ta cần một đòn đánh mạnh hơn, từ nơi chúng không ngờ tới."
Vương Đại Trụ cau mày, bàn tay to lớn siết chặt lại. "Nhưng thưa huynh, chúng ta chỉ là dân làng nhỏ bé, làm sao có thể động đến quan lớn? Chuyện này liệu có quá nguy hiểm?" Giọng hắn tuy chất phác nhưng chất chứa sự lo lắng chân thành. Hắn đã quen với việc chiến đấu bằng sức lực, bằng sự kiên cường, chứ không phải bằng mưu kế chính trường hiểm độc.
Trần Nhị Cẩu cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi hoang mang. "Đại ca, ý huynh là... chúng ta sẽ thưa kiện lên triều đình sao? Nhưng từ đây đến kinh thành xa xôi vạn dặm, làm sao có thể..."
Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho cả hai im lặng. Hắn hiểu sự e ngại của họ. Trong mắt dân thường, quan lại là những tồn tại xa vời, đầy quyền uy và khó lường. Nhưng hắn, một người đến từ thế giới hiện đại, nhìn nhận vấn đề khác. "Triều đình suy yếu, đó là sự thật mà ai cũng thấy. Các thế lực cường hào địa phương đang nhân cơ hội này mà lộng hành. Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, triều đình đang phải đối phó với vô vàn rắc rối khác. Đây không phải là thời điểm để e ngại. Chính sự bất ổn này lại là cơ hội của chúng ta."
Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ, Lý Hổ, và Trần Nhị Cẩu. "Chúng ta sẽ khiến hành động của Trần Thị bị chú ý, không chỉ như một vụ việc nhỏ mà là một mối đe dọa đến trật tự chung. Chúng ta sẽ không trực tiếp đối đầu với quan lại, mà sẽ lợi dụng sự tham lam và sự sợ hãi của họ."
Lý Hổ gật đầu, vẻ mặt hung dữ của hắn thoáng hiện lên vẻ suy tư. "Ý huynh là, chúng ta sẽ lợi dụng việc chúng làm loạn để người khác thấy rằng chúng đang gây ảnh hưởng xấu đến sự ổn định sao?"
"Chính xác." Lâm Dịch gật đầu. "Các vị quan chức, dù tham lam hay liêm khiết, đều có chung một nỗi sợ hãi: mất đi quyền lực và vị thế. Trong thời loạn, họ càng lo lắng về điều đó. Trần Thị Gia Tộc, bằng cách phong tỏa đường sá, câu kết với Hắc Sa Bang, đang trực tiếp phá hoại sự ổn định của một khu vực nhỏ. Nếu tin này được lan truyền một cách có chủ đích, nó có thể được nhìn nhận như một hành động thách thức quyền uy của triều đình, hoặc tệ hơn, là dấu hiệu của sự mất kiểm soát của chính quyền địa phương."
Hắn hít một hơi sâu, không khí buổi sáng trong lành lấp đầy phổi, nhưng tâm trí hắn lại căng như dây đàn. "Chúng ta sẽ không chiến đấu trực diện với Trần Thị trên mặt trận kinh tế hay quân sự theo cách thông thường nữa. Chúng ta sẽ dùng chính trị để đánh chúng. Chúng ta sẽ khiến các vị quan lớn, những người đang bận tâm đến loạn lạc và vị trí của mình, phải để mắt đến hành động của Trần Thị."
Vương Đại Trụ vẫn có vẻ lo lắng, nhưng hắn tin tưởng vào Lâm Dịch. "Nhưng làm sao để tin tức đến được tai các quan lớn, huynh?"
"Chúng ta có những mối quan hệ." Lâm Dịch khẽ nhếch mép. "Quan Đại Nhân, và cả Thiên Phong Thương Hội. Họ đều có lợi ích khi khu vực này ổn định, và họ cũng có những kênh liên lạc mà chúng ta không có. Chúng ta sẽ không yêu cầu họ trực tiếp đối đầu Trần Thị, mà chỉ cần họ... 'báo cáo' tình hình một cách khéo léo."
Hắn phác thảo kế hoạch sử dụng các mối quan hệ chính trị và thương mại để đưa tin tức về Trần Thị lên cấp cao hơn, giải thích tầm quan trọng của việc này trong bối cảnh loạn lạc và cách nó có thể ảnh hưởng đến lợi ích của các bên liên quan. Hắn nói về việc làm thế nào để biến một cuộc xung đột địa phương thành một vấn đề chính trị cấp cao, buộc những người có quyền lực phải can thiệp.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Và trong thế giới này, tri thức về c��ch vận hành của quyền lực, về bản chất con người, còn quý giá hơn cả những thanh gươm sắc bén nhất." Hắn biết, việc này đầy rủi ro. Chính trị là một vũng lầy. Nhưng để bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước, bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn không còn lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, sinh tồn đòi hỏi phải dấn thân vào những nguy hiểm không ai muốn.
***
Vài ngày sau, không khí ở thị trấn trở nên nặng nề hơn. Trời âm u, những đám mây xám xịt kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. Trong văn phòng làm việc của Quan Đại Nhân, không khí càng thêm phần căng thẳng. Căn phòng vốn trang trọng, với những chiếc tủ gỗ chạm khắc tinh xảo và những cuộn thư tịch cổ, giờ đây lại mang một vẻ cũ kỹ, có lẽ đã lâu không được tu sửa trong thời loạn lạc. Mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được chăm chút cẩn thận, đang vuốt vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nheo lại nhìn người thanh niên gầy gò ngồi đối diện. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng hắn là cả một cơn bão toan tính. Hắn biết, cuộc gặp này là một canh bạc. Quan Đại Nhân là một người cẩn trọng, thực dụng, và sẽ không dễ dàng bị lung lay bởi những lời nói suông.
"Đại Nhân," Lâm Dịch mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, "Trần Thị Gia Tộc đang làm loạn, không chỉ gây khó khăn cho dân chúng mà còn làm suy yếu uy tín của triều đình trong thời điểm nhạy cảm này." Hắn dùng từ "làm loạn" một cách có chủ đích, nhấn mạnh tính nghiêm trọng của vấn đề. "Việc chúng phong tỏa đường sá, câu kết với Hắc Sa Bang để chèn ép một làng nhỏ, tuy có vẻ là chuyện vặt, nhưng lại là một vết nhơ lớn trong mắt bách tính. Nếu tin này lọt đến tai các quan lớn hơn, e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Đại Nhân."
Quan Đại Nhân khẽ ho khan một tiếng, đặt chén trà xuống bàn. Ánh mắt ông ta sắc lạnh, dò xét Lâm Dịch. "Ngươi nói không sai. Nhưng muốn đưa tin lên cấp cao hơn, cần có bằng chứng xác thực và một lý do đủ lớn để họ phải bận tâm. Đặc biệt trong tình hình hiện tại, các quan trên đều bận rộn với loạn lạc. Việc nhỏ nhặt này, e rằng khó lọt vào mắt xanh của họ." Giọng ông ta trầm ổn, nhưng ẩn chứa sự lo lắng về tình hình 'Loạn Tam Phiên' đang đe dọa sự nghiệp của mình.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Chính vì loạn lạc, nên sự ổn định ở địa phương càng quý giá, thưa Đại Nhân. Trần Thị đang phá hoại sự ổn định đó. Một làng nhỏ bị chèn ép, một con đường thương mại bị cắt đứt... thoạt nghe có vẻ không đáng kể. Nhưng nếu chúng ta nhìn rộng ra, đây lại là một ví dụ điển hình về sự lộng hành của cường hào địa phương, sự yếu kém của chính quyền cơ sở, và sự bùng phát của các thế lực đen tối như Hắc Sa Bang. Những điều này, nếu không được ngăn chặn kịp thời, sẽ dẫn đến sự mất kiểm soát toàn diện, và có thể bị các thế lực phản loạn lợi dụng để kích động dân chúng."
Hắn cúi người xuống, lấy ra từ trong tay áo một cuộn giấy nhỏ, được bọc cẩn thận. "Ta có một số chứng cứ gián tiếp về việc Hắc Sa Bang hoạt động dưới sự chỉ đạo của Trần Thị, và cách chúng đã cố tình cắt đứt nguồn cung ứng hàng hóa thiết yếu của dân làng. Đây là những lời khai của một số thương nhân nhỏ, những người đã bị Hắc Sa Bang cướp bóc hoặc đe dọa. Dù không phải là bằng chứng trực tiếp 'mắt thấy tai nghe', nhưng đủ để tạo nên một bức tranh về sự hỗn loạn mà Trần Thị đang gây ra."
Quan Đại Nhân nhận lấy cuộn giấy, mở ra xem xét kỹ lưỡng. Ánh mắt ông ta lướt qua từng dòng chữ, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng. Những lời khai này, dù chưa đủ để kết tội Trần Thị, nhưng đã phác họa một hình ảnh tiêu cực về tình hình an ninh trật tự dưới quyền quản lý của ông.
"Đại Nhân, triều đình hiện tại đang cần sự ổn định." Lâm Dịch tiếp tục. "Bất kỳ sự kiện nào gây bất ổn, dù nhỏ, đều có thể trở thành cái cớ để các quan lại cấp trên dò xét, hoặc tệ hơn, là cái cớ để các phe phái đối địch hạ bệ lẫn nhau. Nếu Đại Nhân có thể khéo léo biến vụ việc của Trần Thị thành một 'báo cáo tình hình an ninh khu vực' chi tiết, nhấn mạnh những nguy cơ tiềm ẩn về sự trỗi dậy của các thế lực cường hào và giang hồ trong thời loạn, e rằng sẽ có người phải bận tâm."
Lâm Dịch không trực tiếp yêu cầu Quan Đại Nhân kết tội Trần Thị. Hắn khéo léo gợi ý rằng Quan Đại Nhân có thể 'tạo báo cáo' gây chú ý, hoặc giới thiệu các kênh liên lạc khác có thể giúp đưa thông tin này lên cấp cao hơn, đồng thời đảm bảo an toàn cho người đưa tin. Hắn biết, Quan Đại Nhân sẽ không muốn dính líu quá sâu vào một cuộc chiến với cường hào địa phương, nhưng ông ta sẽ không muốn bị cấp trên quy trách nhiệm về sự bất ổn.
"Ta hiểu ý ngươi." Quan Đại Nhân gật gù, ánh mắt lộ vẻ suy tư. "Chính vì loạn lạc mà ta càng phải cẩn trọng. Nhưng ngươi nói đúng, đôi khi, sự cẩn trọng quá mức lại là tự đào hố chôn mình. Nếu để Trần Thị tiếp tục lộng hành, cuối cùng sự việc sẽ vỡ lở, và người gánh chịu hậu quả sẽ là ta."
Ông ta đặt cuộn giấy lên bàn, tay vuốt vuốt chòm râu. "Ta sẽ xem xét những chứng cứ này. Tuy nhiên, việc gửi báo cáo lên cấp trên cần phải được tính toán kỹ lưỡng. Ta sẽ cần thêm thời gian để cân nhắc. Ngươi có thể quay về trước, Lâm Dịch. Nếu có tin tức gì, ta sẽ cho người báo."
Lâm Dịch đứng dậy, cúi người hành lễ. Hắn biết, Quan Đại Nhân đã bắt đầu lung lay. Hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ và sợ hãi vào tâm trí của vị quan này. Hắn không thể ép buộc, nhưng hắn đã mở ra một con đường. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong thế giới đầy rẫy bất công này, tri thức về cách vận hành của quyền lực chính là tấm khiên bảo vệ tốt nhất." Hắn không mong đợi sự công bằng tuyệt đối, chỉ cần một chút áp lực từ bên trên cũng đủ để Trần Thị phải dè chừng.
Trời bên ngoài đã đổ mưa lất phất. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói, hòa vào không khí se lạnh của buổi chiều tà. Lâm Dịch bước ra khỏi nha môn, ánh mắt vẫn trầm tư. Cuộc chiến chính trị này mới chỉ bắt đầu.
***
Buổi tối cùng ngày, khi trời đã tạnh mưa, không khí se lạnh tràn ngập khắp thị trấn. Ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, hắt lên những con đường đá cuội còn ẩm ướt, tạo nên một vẻ đẹp lung linh nhưng cũng đầy cô tịch. Lâm Dịch, sau khi rời nha môn, không trở về làng ngay. Hắn có một cuộc hẹn quan trọng khác tại Thiên Phong Thương Hội.
Văn phòng của Thiên Phong Thương Hội tại thị trấn là một tòa nhà ba tầng kiên cố, khác hẳn với vẻ cũ kỹ của nha môn. Bên trong, các quầy hàng chất đầy lụa là gấm vóc, các loại gia vị quý hiếm, thảo dược và vô số hàng hóa xa xỉ khác. Âm thanh trò chuyện, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng tiền xu leng keng từ những giao dịch cuối ngày vẫn vang lên nhộn nhịp, tạo nên một bầu không khí năng động, cạnh tranh nhưng không kém phần thanh lịch. Mùi gia vị, lụa mới và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, dễ chịu hơn nhiều so với mùi mực tàu ở nha môn.
Lâm Dịch được dẫn vào một căn phòng riêng trên tầng hai, nơi Trương Quản Sự và Tô Mẫn đã đợi sẵn. Trương Quản Sự, với vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt biết nhìn người, đang nhấp một chén trà nóng. Bên cạnh ông ta là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng càng làm nổi bật khí chất độc lập và có tầm nhìn xa.
"Lâm huynh quả là có mưu trí," Trương Quản Sự lên tiếng, nụ cười khách sáo nhưng chân thành nở trên môi. "Phá giải vòng vây của Hắc Sa Bang thần tốc như vậy, khiến lão hủ không khỏi kinh ngạc. Mấy ngày nay, hàng hóa đã bắt đầu lưu thông trở lại, tuy còn nhỏ giọt nhưng cũng là một tín hiệu đáng mừng."
Tô Mẫn đặt chén trà xuống, giọng nói nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Không chỉ là lợi ích, mà còn là uy tín. Nếu chúng ta không thể đảm bảo an toàn cho thương lộ, sẽ không ai dám hợp tác với chúng ta nữa. Trần Thị Gia Tộc lần này quá đáng, chúng không chỉ chèn ép dân thường mà còn gián tiếp gây tổn hại đến toàn bộ mạng lưới thương mại trong khu vực."
Lâm Dịch gật đầu. "Chính vì vậy, chúng ta cần phải hành động trước. Con đường mòn bí mật chỉ là một giải pháp tạm thời. Trần Thị sẽ không dễ dàng bỏ qua khi phát hiện sự phong tỏa của chúng không còn hiệu quả. Chúng sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, và có thể còn tàn độc hơn. Chúng ta cần phải tạo áp lực từ nhiều phía."
Hắn nhìn thẳng vào Trương Quản Sự và Tô Mẫn. "Trần Thị đang gây rối loạn an ninh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thương mại. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến Thôn Làng Sơn Cước hay Thiên Phong Thương Hội, mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ chuỗi cung ứng hàng hóa trong khu vực. Một báo cáo từ Thiên Phong Thương Hội, hoặc từ các thương nhân lớn có mối quan hệ sâu rộng, sẽ có sức nặng hơn nhiều khi đến tai các quan chức cấp cao."
Trương Quản Sự vuốt râu suy tư. "Ý Lâm huynh là, chúng ta sẽ dùng ảnh hưởng của thương hội để 'phản ánh' tình hình lên cấp trên?"
"Không chỉ phản ánh," Lâm Dịch nói rõ hơn. "Mà là nhấn mạnh những thiệt hại mà hành động của Trần Thị gây ra cho kinh tế khu vực, và những nguy cơ tiềm ẩn về sự bất ổn thương mại nếu tình trạng này tiếp diễn. Trong bối cảnh loạn lạc hiện tại, triều đình đang rất cần sự ổn định kinh tế để duy trì quân phí và lòng dân. Bất kỳ thế lực nào gây cản trở kinh tế đều có thể bị coi là... cản trở đại cục."
Hắn cung cấp thông tin chi tiết về sự chèn ép của Trần Thị, về việc Hắc Sa Bang quấy phá, và những bằng chứng gián tiếp khác mà hắn đã thu thập được. Hắn cũng đề xuất cách thức để Thiên Phong Thương Hội có thể sử dụng mạng lưới rộng lớn của mình. "Các vị có thể lan truyền tin tức này một cách khéo léo trong giới thương nhân, tạo nên một làn sóng bất bình. Một khi tin tức lan rộng, nó sẽ đến tai các thương hội lớn hơn, và từ đó, đến tai các quan chức cấp cao, những người có mối quan hệ làm ăn lâu năm với các gia tộc quyền thế ở Thành Thiên Phong hoặc cấp tỉnh."
Tô Mẫn lắng nghe với vẻ mặt chăm chú. Nàng là người có tầm nhìn xa, hiểu rõ tầm quan trọng của việc duy trì ổn định thương mại. "Việc này không chỉ giúp Lâm huynh mà còn giúp cả Thiên Phong Thương Hội chúng ta củng cố vị thế. Nếu chúng ta có thể thể hiện sức ảnh hưởng của mình trong việc ổn định thương lộ, đó sẽ là một điểm cộng lớn."
Trương Quản Sự gật đầu. "Đúng vậy. Dù Trần Thị có quyền lực ở địa phương, nhưng chúng không thể chống lại áp lực từ toàn bộ giới thương nhân và từ các quan lớn hơn. Chỉ là... việc này cần phải làm thật kín đáo, không để lộ dấu vết của Thiên Phong Thương Hội, cũng không để chúng ta trực tiếp đối đầu với Trần Thị."
"Đương nhiên." Lâm Dịch khẳng định. "Chính là dùng 'bàn tay vô hình' để tác động. Tạo ra một làn sóng dư luận, một áp lực âm thầm từ bên trên. Việc này cũng sẽ giúp các vị quan chức địa phương như Quan Đại Nhân có cái cớ để hành động, hoặc ít nhất là không thể làm ngơ."
Hắn nhận ra sự phức tạp của trò chơi quyền lực này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nghĩ. "Chỉ có kẻ mạnh mới có thể định đoạt luật chơi, và kẻ thông minh mới biết cách lợi dụng luật chơi đó để sinh tồn." Hắn đang dùng chính những quy tắc của thế giới này để chống lại những kẻ muốn đè bẹp hắn.
Trương Quản Sự và Tô Mẫn trao đổi ánh mắt, rồi cùng gật đầu. "Chúng ta hiểu rồi. Lâm huynh cứ yên tâm, Thiên Phong Th��ơng Hội sẽ làm phần việc của mình."
Lâm Dịch cúi người cảm ơn. Hắn biết, hai người này không phải là những người tốt bụng vô điều kiện. Họ hành động vì lợi ích của chính họ và của thương hội. Nhưng trong bối cảnh loạn lạc, những lợi ích chung lại có thể tạo ra những liên minh bất ngờ.
Đêm đã về khuya. Ánh đèn lồng bên ngoài hắt vào căn phòng, tạo nên những bóng đổ dài. Lâm Dịch đứng dậy, lòng mang nặng suy tư. Hắn đã gieo những hạt giống đầu tiên vào mảnh đất chính trị đầy hiểm nguy. Hắn không biết chúng sẽ nảy mầm ra sao, hay sẽ dẫn hắn đến những cuộc đối đầu nào. Liệu các quan chức cấp cao có thực sự hành động, hay họ sẽ bị mua chuộc, hoặc lợi dụng tình hình để trục lợi riêng? Liệu Trần Thị Gia Tộc có phát hiện ra "bàn tay vô hình" đang tác động phía sau và có những động thái trả đũa quyết liệt hơn?
Tất cả đều là những ẩn số. Nhưng một điều hắn chắc chắn, cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và sẽ ngày càng phức tạp. Mối quan hệ giữa hắn với Quan Đại Nhân, với Trương Quản S�� và Tô Mẫn, sẽ trở nên sâu sắc và đa chiều hơn. Hắn không còn chỉ là một thiếu niên ở làng nhỏ, mà đã trở thành một phần của mạng lưới phức tạp, nơi mỗi hành động đều có thể gây ra những hệ quả khó lường. Hắn bước ra khỏi Thiên Phong Thương Hội, hòa mình vào màn đêm se lạnh, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những thử thách mới đang chờ đợi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.