Lạc thế chi nhân - Chương 218: Vạch Lộ Đường Mòn: Phá Vòng Vây Sinh Tử
Tiếng bước chân dồn dập của Trần Nhị Cẩu dần xa, hòa vào màn đêm đặc quánh đang bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch vẫn đứng đó, bên khung cửa sổ cũ kỹ, ánh mắt xuyên qua lớp màn đêm dày đặc, như muốn xé toang bức màn vô hình của sự phong tỏa đang bủa vây lấy ngôi làng. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn cắt đứt huyết mạch kinh tế, mà còn muốn bóp nghẹt tinh thần, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng vào từng thớ thịt của dân làng. Đây là một cuộc chiến, không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng ý chí và sự kiên cường.
"Phong tỏa toàn diện... chúng ta cần phải xem xét kỹ tình hình. Từ số lượng người, vị trí canh gác, đến nguồn cung ứng lương thực của chúng. Chúng không thể duy trì việc canh gác dày đặc như vậy mãi được. Hơn nữa, chắc chắn sẽ có những kẻ muốn lợi dụng tình hình loạn lạc này để trục lợi, hoặc có những thế lực khác cũng không muốn Trần Thị Gia Tộc quá mạnh." Những lời nói cuối cùng của hắn trong cuộc họp vừa rồi vẫn còn vang vọng, không chỉ trong tai Lý Hổ đang đứng cạnh, mà còn trong chính tâm trí hắn. Hắn đang phân tích, bóc tách từng lớp thông tin, từng biến số.
"Trong bối cảnh Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, triều đình suy yếu, các thế lực giang hồ như Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang cũng đang nổi lên... tất cả đều là những biến số lớn. Sự phong tỏa này có thể là một con dao hai lưỡi đối với Trần Thị. Chúng đang tự đặt mình vào thế đối đầu với nhiều bên." Hắn nhớ lại những lời đồn thổi về sự bất mãn trong nội bộ Hắc Sa Bang, về những cuộc tranh giành quyền lực ngầm giữa các bang phái, về sự mục ruỗng của quan trường mà hắn đã khai thác được từ những mối làm ăn ở Thành Thiên Phong. Không có thế lực nào là một khối đồng nhất không tì vết. Luôn có những vết nứt, những lỗ hổng để khai thác.
Lý Hổ vẫn đứng đó, im lặng. Hắn không có được trí óc phân tích sắc bén như Lâm Dịch, nhưng sự tin tưởng vào Lâm Dịch thì lại kiên định như những khối đá ngàn năm trong Linh Thú Sơn Mạch. Ánh mắt hắn hướng về phía Lâm Dịch, chờ đợi.
Chỉ một loáng sau, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Vương Đại Trụ đã vọng đến. Hắn xuất hiện ở cửa, dáng người cao lớn, vẻ mặt chất phác hiện rõ sự mệt mỏi sau một đêm canh gác nhưng đôi mắt thì vẫn quắc thước, đầy vẻ lo âu. Trần Nhị Cẩu lanh lẹ chạy theo sau, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
"Lâm Dịch, ngươi gọi ta có việc gì?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói to và rõ ràng, nhưng hơi trầm hơn thường lệ. Hắn biết, khi Lâm Dịch gọi họp khẩn cấp vào lúc trời tờ mờ sáng như thế này, chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Lâm Dịch quay người lại, ánh mắt quét qua ba người đàn ông đang đứng trước mặt. Vương Đại Trụ, Lý Hổ, Trần Nhị Cẩu. Ba con người với ba tính cách khác nhau, nhưng đều là những trụ cột mà hắn có thể tin cậy. Hắn mời họ ngồi xuống chiếc bàn gỗ thô sơ đặt giữa nhà, nơi ánh nến leo lét vẫn còn đang lay động.
"Tình hình phong tỏa đã được xác nhận. Hắc Sa Bang đã thiết lập các trạm kiểm soát trên tất cả các con đường chính và lối mòn dẫn vào làng," Lâm Dịch mở đầu, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc thái quá. "Mã Đại Ca đã không thể đưa hàng vào được. Đây là một đòn đánh trực diện vào sinh kế của chúng ta."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Bọn khốn kiếp Trần Thị! Chúng muốn bóp chết chúng ta!"
"Chính xác," Lâm Dịch gật đầu. "Nhưng chúng ta sẽ không dễ dàng đầu hàng." Hắn nhìn vào bản đồ thô sơ được trải ra trên mặt bàn, đó là bản đồ hắn tự tay vẽ dựa trên trí nhớ và thông tin thu thập được từ Lý Hổ và những người săn bắn. Những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng lại chứa đựng toàn bộ huyết mạch giao thông của vùng đất này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình. Và giờ đây, tri thức về địa hình sẽ là chìa khóa.
Mã Đại Ca, người được Lâm Dịch mời đến ngay sau khi Vương Đại Trụ có mặt, lúc này mới lên tiếng. Vẻ mặt phong trần của hắn giờ đây đầy vẻ bất lực và lo lắng. "Lâm Dịch huynh đệ, ta đã cố gắng. Ta đã thử đi đường vòng qua suối Đá Lăn, nhưng cũng bị bọn chúng chặn lại. Bọn Hắc Sa Bang rất đông, lại có vũ khí. Chúng chặn tất cả các lối, ngay cả đường mòn nhỏ ven suối cũng có người canh gác. Chúng còn dọa nếu còn dám bén mảng, sẽ chặt chân ta. Ta không thể liều mạng đưa hàng qua, không chỉ ta mà cả đám người đi theo ta nữa." Hắn thở dài, mái tóc đen bù xù vì gió bụi, khuôn mặt sạm nắng hiện rõ sự bất lực của một thương nhân bị kẹp giữa hai thế lực. Mùi mồ hôi và mùi đất ẩm vẫn còn vương vấn trên người hắn, chứng tỏ hắn đã không quản ngại khó khăn để tìm cách xoay sở.
Lý Hổ gật đầu xác nhận. "Đúng vậy, Đại ca. Rừng núi này ta đi nhiều, nhưng những lối chính đều bị chúng để mắt. Chúng bố trí người rất dày đặc, lại còn có chó săn nữa. Chỉ còn những con đường cũ, hiểm trở mà thôi, những con đường mà ngay cả dân săn bắn cũng ít khi dùng đến, vì quá khó đi." Giọng Lý Hổ trầm khàn, đôi mắt tinh anh của một thợ săn lão luyện ánh lên vẻ lo ngại. Hắn đã dành cả đời mình để lang thang trong những cánh rừng này, nhưng việc phải tránh né một lực lượng có tổ chức như Hắc Sa Bang vẫn là một thách thức lớn.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào bản đồ, ngón tay hắn dò theo từng đường nét, từng con suối, từng mỏm đá được ký hiệu. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hình dung địa hình ba chiều trong đầu, kết hợp với những thông tin Lý Hổ vừa cung cấp. *Phong tỏa hoàn toàn... Trần Thị muốn bóp chết chúng ta. Nhưng càng phong tỏa, càng có lỗ hổng. Rừng núi rộng lớn, không thể kiểm soát hết được.* Hắn biết, không có gì là tuyệt đối. Mọi hệ thống đều có điểm yếu. Vấn đề là phải tìm ra nó.
"Lý Hổ," Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc như dao. "Ngươi am hiểu địa hình nhất. Ngươi có biết con đường nào không? Càng hiểm trở càng tốt, miễn là chúng chưa để mắt tới." Giọng điệu của hắn không phải là một câu hỏi nghi vấn, mà là một mệnh lệnh ngầm, một sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lý Hổ. Hắn biết, Lý Hổ sẽ không làm hắn thất vọng.
Lý Hổ ngập ngừng. "Những con đường đó... chúng không còn là đường nữa rồi, Đại ca. Chúng chỉ là những lối mòn cũ kỹ, bị cây cối che phủ, đá lở, vách đá dựng đứng. Ngay cả đi bộ một mình còn khó, nói gì đến vận chuyển hàng hóa. Hơn nữa, những con đường đó thường xuyên có linh thú lui tới..." Hắn nhìn Lâm Dịch, muốn biết liệu Lâm Dịch có thực sự nghiêm túc hay không.
"Linh thú thì sao?" Lâm Dịch hỏi ngược lại, ánh mắt không hề dao động. "Chúng ta có thợ săn giỏi nhất. Còn về khó đi, chúng ta sẽ khai thông. Còn về đá lở, chúng ta sẽ gia cố. Cái chúng ta cần là một con đường mà Hắc Sa Bang không ngờ tới, không thể hoặc không muốn canh gác." Hắn biết, đặt cược vào một con đường hiểm trở là một canh bạc lớn, nhưng trong tình thế này, họ không còn lựa chọn nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, một lần nữa. Để sinh tồn, có khi phải chấp nhận rủi ro.
Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, rồi nhìn Lý Hổ. Hắn biết Lý Hổ không nói quá. Những con đường mà Lý Hổ nhắc đến quả thực là những nơi "chim không thèm bay, vượn không thèm trèo." Nhưng hắn cũng biết, Lâm Dịch không phải là người nói suông. Khi Lâm Dịch đã quyết, h��n sẽ làm đến cùng.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lúc này mới lên tiếng. "Đại ca, nếu có đường, dù khó đến mấy, Nhị Cẩu cũng nguyện theo Đại ca đi khai thông!" Lời nói của hắn tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng sự trung thành tuyệt đối, một tia lửa hy vọng nho nhỏ trong không khí nặng nề.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm." Hắn gấp bản đồ lại. "Lý Hổ, ngươi hãy chuẩn bị. Nhị Cẩu, ngươi đi cùng ta và Lý Hổ. Chúng ta sẽ vào Linh Thú Sơn Mạch ngay khi trời sáng rõ. Vương Đại Trụ, ngươi hãy ở lại, sắp xếp công việc trong làng. Tập hợp những người khỏe mạnh, chuẩn bị dụng cụ. Nếu chúng ta tìm được đường, chúng ta sẽ cần họ."
"Lâm Dịch, ngươi... ngươi định tự mình đi sao?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn biết Lâm Dịch không phải là người có thể lực tốt nhất.
"Ta cần tận mắt nhìn thấy địa hình, cần tự mình đánh giá mức độ khả thi," Lâm Dịch đ��p, giọng điệu dứt khoát. "Đây không chỉ là việc tìm một con đường, mà là tìm một cơ hội sống cho cả làng. Ta không thể giao phó hoàn toàn cho người khác." Hắn biết, hắn phải là người đưa ra quyết định cuối cùng, và để đưa ra quyết định đúng đắn, hắn cần thông tin trực tiếp. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và hắn cũng không mong chờ điều đó. Hắn sẽ tự tay tạo ra công bằng cho mình và những người xung quanh.
Vương Đại Trụ gật đầu, vẻ lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự kiên quyết. "Được. Ngươi hãy cẩn thận. Ta sẽ chuẩn bị mọi thứ ở làng."
Mã Đại Ca cũng đứng dậy, vẻ mặt đã bớt đi phần nào sự bất lực. "Nếu Lâm Dịch huynh đệ tìm được đường, ta nguyện dốc hết sức mình để vận chuyển. Dù có phải đi bộ, cõng vác, ta cũng cam lòng." Hắn nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt đầy nể phục. Hắn đã đi khắp nơi, gặp đủ loại người, nhưng chưa từng thấy ai có khí phách và mưu trí như thiếu niên gầy gò này.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, chấp nhận lời hứa của Mã Đại Ca. Hắn biết, lòng người đã vững, thì không gì là không thể. Và đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go. Hắn cần phải chứng minh, tri thức của một người hiện đại, kết hợp với sự kiên cường và lòng dũng cảm của người cổ đại, có thể tạo nên một kỳ tích.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng óng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đổ xuống những con đường mòn ẩm ướt của Linh Thú Sơn Mạch. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo mùi đất ẩm, nhựa thông và hương hoa dại. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách đâu đó trong khe đá. Một khung cảnh hoang dã, nguyên thủy, đẹp đẽ nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy.
Lâm Dịch, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu đã bắt đầu hành trình. Lâm Dịch mặc bộ quần áo vải thô, tuy vá víu nhưng vẫn đủ ấm. Hắn gầy gò, nhưng mỗi bước chân đều vững vàng, ánh mắt sắc bén liên tục quét qua hai bên đường, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Lý Hổ dẫn đầu, đôi chân trần thoăn thoắt vư��t qua những tảng đá phủ rêu phong, những bụi cây rậm rạp. Hắn là một phần của khu rừng này, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con báo. Trần Nhị Cẩu theo sát phía sau Lâm Dịch, tay cầm một cây gậy chắc chắn, thỉnh thoảng dùng nó để gạt những cành cây vướng víu. Vẻ mặt hắn tuy còn nét bồn chồn, nhưng ánh mắt kiên định, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.
Họ len lỏi qua những tán cây cổ thụ, thân cây to lớn đến mức ba người ôm không xuể, cành lá đan xen tạo thành một vòm trời xanh thẫm. Ánh nắng chỉ có thể lọt qua những kẽ hở nhỏ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng gầm gừ xa xăm của một loài thú nào đó vọng lại từ sâu trong rừng, khiến Trần Nhị Cẩu khẽ rụt cổ lại.
"Nơi này ít người qua lại, cây cối mọc um tùm. Chân đất như ta đi còn khó, nói gì đến vận chuyển hàng," Lý Hổ nói, giọng khàn khàn, nhưng vẫn đủ để Lâm Dịch nghe thấy. Hắn chỉ vào một đoạn đường bị rễ cây cổ thụ choán hết, phải rất khó khăn mới có thể vượt qua. "Những lối mòn thế này, thường chỉ có dân săn bắn lão luyện mới dám đi. Mà cũng chỉ đi từng người một thôi."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ gật đầu. Hắn biết Lý Hổ không hề nói quá. Đây không phải là một chuyến dạo chơi. Mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm. Hắn liên tục kiểm tra bản đồ trong đầu, so sánh với địa hình thực tế. Hắn không chỉ tìm một con đường, hắn tìm một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ tự nhiên của khu rừng, một nơi mà con người có thể khai thác, cải tạo.
"Đại ca, chúng ta đã đi khá xa rồi, có khi nào không có đường nào cả không?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng nói hơi run run. Hắn đã đi bộ liên tục gần nửa ngày trời, vượt qua bao nhiêu con dốc, con suối, và những bụi rậm gai góc. Sức lực của hắn dường như cũng bắt đầu cạn. Mùi đất, mùi lá mục và mùi xạ của động vật hoang dã nồng nặc trong không khí, khiến hắn cảm thấy vừa tò mò vừa sợ hãi.
Lâm Dịch dừng lại đột ngột, khiến Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu cũng phải khựng lại theo. Hắn cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào một vết lõm trên tảng đ�� phủ đầy rêu phong. Vết lõm này nằm ngay cạnh một khe đá hẹp, nơi có một dòng suối nhỏ đang róc rách chảy.
"Nhìn xem, vết này không phải do tự nhiên mà thành," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sự chắc chắn. Hắn chỉ vào vết lõm. "Vết này sâu và nhẵn, giống như bị mài mòn bởi một vật nặng lặp đi lặp lại. Có thể là bánh xe thô sơ, hoặc gánh nặng của con người." Hắn tiếp tục đi thêm vài bước, đôi mắt quét qua một cây cổ thụ đã bị mục ruỗng một phần. "Và cả cái cây mục kia nữa, nó bị chặt không phải ngẫu nhiên. Vết chặt không phải của thú dữ, mà là của dao rìu con người."
Lý Hổ tiến lại gần, cúi xuống kiểm tra vết lõm và thân cây. Đôi mắt tinh anh của hắn nheo lại. "Đúng là có dấu tích của người. Vết chặt này đã rất cũ, phải hàng chục năm rồi. Đúng như ta nghĩ, đây là lối đi cũ của dân săn bắt, họ thường dùng để tránh các con đường lớn, hoặc để đi sâu vào trong rừng kiếm những loại thuốc quý, hoặc tìm những con thú lớn. Nhưng nó đã bị bỏ hoang mấy chục năm rồi, từ khi Linh Thú Sơn Mạch trở nên hung hiểm hơn, ít ai dám mạo hiểm nữa." Hắn đứng thẳng dậy, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Lâm Dịch đã tìm thấy một điều mà ngay cả hắn, một thợ săn lão luyện, cũng phải rất khó khăn mới có thể nhận ra.
"Vậy là có đường!" Trần Nhị Cẩu reo lên, vẻ mệt mỏi trên mặt hắn tan biến, thay vào đó là sự hưng phấn tột độ.
Lâm Dịch gật đầu. "Không chỉ có đường, mà còn là một con đường đã từng được khai thác, có nghĩa là nó có tiềm năng để cải tạo lại. Mặc dù đã bị bỏ hoang, nhưng cái 'khung' của nó vẫn còn đó." Hắn nhìn vào khe đá, nơi dòng suối nhỏ chảy qua. "Nơi này có thể là một điểm yếu, nhưng cũng là một lợi thế. Nước suối sẽ giúp chúng ta có nguồn nước sạch. Và nếu chúng ta có thể cải tạo đoạn đường này, nó sẽ là một con đường cực kỳ khó phát hiện từ bên ngoài."
Họ tiếp tục đi sâu hơn vào con đường mòn vừa được phát hiện. Càng đi, những dấu vết của con người càng rõ ràng hơn, dù đã bị thời gian và thiên nhiên vùi lấp. Có những đoạn, họ phải dùng tay không để gạt bỏ lớp dây leo chằng chịt, hoặc dùng gậy để thử độ vững chắc của những phiến đá trơn trượt. Mùi đất ẩm và lá mục càng lúc càng nồng, xen lẫn mùi của những cây nấm dại mọc dưới tán rừng. Tiếng suối chảy róc rách dẫn đường, đôi khi lại bị át bởi tiếng lá cây xào xạc trong gió, hoặc tiếng hú vọng từ xa của một loài động vật nào đó.
Lâm Dịch liên tục ghi nhớ địa hình, những điểm cần phải gia cố, những đoạn cần phải khai thông. Hắn hình dung trong đầu một kế hoạch chi tiết để biến con đường mòn hoang phế này thành một huyết mạch bí mật. Hắn biết, đây là một nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi rất nhiều công sức và sự kiên trì. Nhưng hắn cũng biết, đây là hy vọng duy nhất của Thôn Làng Sơn Cước. *Con đường này hiểm trở, nhưng không bị chúng để mắt. Chúng ta sẽ phải khai thông, gia cố một số đoạn. Nhưng đây là cơ hội duy nhất để hàng hóa của chúng ta không bị đọng lại.* Lâm Dịch thầm nhủ. Đây là một canh bạc, nhưng là một canh bạc phải thắng.
Họ tiếp tục đi cho đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Lúc này, con đường mòn đã dẫn họ ra một khu vực ít cây cối hơn, nơi họ có thể nhìn thấy một khe núi hẹp dẫn ra một thung lũng nhỏ, nơi xa xa có thể nhìn thấy những cánh đồng lúa của một thôn làng khác – không phải Thôn Làng Sơn Cước.
"Đại ca, đường ra rồi!" Trần Nhị Cẩu vui mừng reo lên.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào thung lũng. Hắn biết, đây là một điểm quan trọng. Con đường này không dẫn thẳng đến Thành Thiên Phong, nhưng nó dẫn đến một nơi an toàn, nơi họ có thể tìm cách tiếp tục vận chuyển hàng hóa mà không bị Hắc Sa Bang chặn lại. Đó là một con đường vòng, dài hơn, khó khăn hơn, nhưng ít nhất, nó tồn tại.
Lý Hổ thở phào nhẹ nhõm. "Đúng là trời không tuyệt đường người. Ta không ngờ lại có thể tìm được một con đường như thế này." Hắn nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy sự nể phục. Hắn đã sống cả đời trong rừng, nhưng Lâm Dịch, một thiếu niên đến từ nơi khác, lại có thể nhìn ra những điều mà hắn đã bỏ qua.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn biết, công việc bây giờ mới thực sự bắt đầu.
***
Khi Lâm Dịch, Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu trở về làng vào chiều tối, mặt trời đã khuất sau rặng núi, chỉ còn những vệt hồng cam cuối cùng vương vấn trên nền trời. Tiếng gà gáy rúc rích, tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng người lớn gọi nhau chuẩn bị bữa tối, tất cả đều tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Nhưng bên trong sự bình yên ấy, một nỗi lo âu vô hình vẫn đang đè nặng lên mỗi người dân. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa, mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng trong không khí, nhưng dường như không thể xua tan đi sự căng thẳng.
Lâm Dịch triệu tập Vương Đại Trụ và một số dân làng chủ chốt đến căn nhà của hắn. Lão Hồ, Lão Tam, và một vài người đàn ông khỏe mạnh khác, những người đã luôn tin tưởng và đi theo Lâm Dịch, đều có mặt. Họ ngồi quây quần trên những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt đầy sự mong chờ và lo lắng hướng về Lâm Dịch.
"Chúng ta đã tìm thấy một con đường," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, nhưng từng lời đ��u mang sức nặng. "Một con đường mòn cũ kỹ, bị bỏ hoang từ rất lâu, nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch."
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên. Ánh mắt của dân làng lập tức sáng lên, xen lẫn vẻ nghi hoặc.
Lâm Dịch tiếp tục, không để sự hưng phấn lấn át. "Con đường này hiểm trở, nhưng không bị bọn Hắc Sa Bang để mắt. Nó không phải là đường lớn, không phải là con đường dễ dàng. Chúng ta sẽ phải khai thông, gia cố một số đoạn. Có những chỗ đá lở, có những chỗ vách núi dựng đứng, có những đoạn cây cối rậm rạp đến mức không thể đi qua." Hắn nhìn từng gương mặt, cố gắng truyền tải sự thật, không tô vẽ. Hắn biết, sự thật, dù khó khăn, vẫn là điều tốt nhất.
"Nhưng đây là cơ hội duy nhất của chúng ta," Lâm Dịch nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng người. "Đây là cơ hội để hàng hóa của chúng ta không bị đọng lại, là cơ hội để chúng ta duy trì sinh kế, để không bị Trần Thị Gia Tộc bóp nghẹt đến chết." Hắn biết, đây là lúc cần sự dũng cảm, sự đồng lòng.
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt đầy suy tư, là người đầu tiên lên tiếng. "Nguy hiểm quá, Lâm Dịch. Nếu lỡ có chuyện gì... Con đường trong Linh Thú Sơn Mạch, ta biết nó hung hiểm đến mức nào. Không chỉ là địa hình, mà còn là linh thú, là những thứ khác mà ta không dám nghĩ tới." Giọng hắn đầy lo lắng cho dân làng, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy quyết tâm, một sự quyết tâm đã được tôi luyện qua bao năm tháng vật lộn với núi rừng.
Lý Hổ đứng dậy, gật đầu xác nhận. "Đại Trụ nói đúng. Con đường đó cực kỳ khó đi, lại còn có linh thú. Nhưng... chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Và ta, với kinh nghiệm của mình, có thể dẫn đường. Chúng ta có thể dùng những xe thô sơ, nhỏ gọn, hoặc cõng vác từng ít một. Từ từ khai thông, từ từ vận chuyển." Giọng hắn chắc nịch, đầy sự tự tin vào khả năng của mình. Hắn đã chấp nhận rủi ro này ngay từ đầu.
Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ta hiểu những gì ngươi lo lắng. Nhưng ngươi nghĩ xem, nếu chúng ta không làm gì, thì kết cục sẽ ra sao? Chúng ta sẽ bị bóp nghẹt, bị bỏ đói, bị Trần Thị Gia Tộc biến thành nô lệ. Thà rằng chúng ta liều mình, tìm một con đường sống, còn hơn là ngồi chờ chết." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. "Đây không phải là một sự lựa chọn dễ dàng, nhưng là một sự lựa chọn cần thiết."
Vương Đại Trụ im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài. Hắn biết Lâm Dịch nói đúng. Hắn nhìn quanh, nhìn những gương mặt khắc khổ của dân làng, những ánh mắt đầy sự chờ mong và lo âu. Hắn biết, họ đang đặt niềm tin vào Lâm Dịch, và vào chính hắn. "Được. Nếu đã là đường sống, dù hiểm nguy đến đâu, chúng ta cũng phải đi." Giọng hắn tuy có chút nặng nề, nhưng đã thể hiện sự đồng tình tuyệt đối. "Vậy kế hoạch của ngươi là gì?"
Lâm Dịch gật đầu. "Trước mắt, chúng ta sẽ tập hợp một nhóm người khỏe mạnh, có kinh nghiệm đi rừng. Lý Hổ sẽ dẫn đầu, cùng với Nhị Cẩu và một vài người nữa, đi khai thông con đường. Chúng ta sẽ ưu tiên những đoạn khó đi nhất, những đoạn có đá lở hoặc cây cối rậm rạp. Đồng thời, chúng ta sẽ chuẩn bị những xe thô sơ, nhỏ gọn, có thể tháo lắp dễ dàng, đ�� vận chuyển hàng hóa. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng những chuyến thử nghiệm nhỏ, vào ban đêm, để tránh sự chú ý."
Lão Hồ, một thợ săn già có kinh nghiệm, lên tiếng. "Lâm Dịch nói đúng. Những con đường hiểm trở thường lại là những con đường an toàn nhất, vì ít ai dám mò tới. Ta cũng có thể giúp một tay trong việc khai thông."
Những người khác cũng bắt đầu lên tiếng, bày tỏ sự đồng tình và sẵn sàng giúp đỡ. Từ ánh mắt e ngại ban đầu, giờ đây đã chuyển thành sự khao khát hy vọng, một tia sáng le lói trong màn đêm của sự phong tỏa. Sự quyết đoán của Lâm Dịch, cùng với sự tin tưởng của Vương Đại Trụ và Lý Hổ, đã thắp lên ngọn lửa ý chí trong lòng họ.
"Tốt," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ bắt đầu ngay tối nay. Lý Hổ, ngươi hãy chọn ra những người tin cậy nhất. Nhị Cẩu, ngươi lo việc chuẩn bị dụng cụ. Vương Đại Trụ, ngươi hãy trấn an dân làng, và đảm bảo mọi người hiểu rõ tình hình. Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau."
Hắn biết, đây là một bước đi mạo hiểm. Con đường mòn mới, tuy giải quyết được vấn đề phong tỏa, nhưng có thể ẩn chứa những nguy hiểm khác chưa được khám phá trong Linh Thú Sơn Mạch, từ linh thú cho đến những thế lực ẩn mình mà họ chưa hề hay biết. Thành công này, nếu có, sẽ khiến Trần Thị Gia Tộc tức giận hơn và có thể dùng những thủ đoạn tàn độc hơn để đối phó. Việc sử dụng con đường mòn bí mật cũng có thể thu hút sự chú ý của các thế lực giang hồ khác hoặc thậm chí là 'lính tuần tra' tham nhũng nếu lộ ra quá rõ ràng. Nhưng không còn cách nào khác. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và đôi khi, để sinh tồn, phải chấp nhận rủi ro lớn nhất.
***
Đêm khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh Linh Thú Sơn Mạch, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống tán lá cây cổ thụ, tạo nên những bóng hình kỳ quái và huyền ảo. Không khí se lạnh, mang theo hơi sương và mùi đất ẩm. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua tán lá, tiếng côn trùng rả rích, và đôi khi là tiếng hú vọng từ xa của một loài thú nào đó, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một nhóm khoảng mười người đàn ông khỏe mạnh của Thôn Làng Sơn Cước đang cẩn thận vận chuyển những chuyến hàng đầu tiên qua con đường mòn bí mật. Họ không dùng xe lớn, mà chỉ là những chiếc xe thô sơ nhỏ gọn, được chế tạo đặc biệt để có thể tháo rời và lắp lại dễ dàng, hoặc đơn giản là cõng vác từng bao hàng trên lưng. Những bao hàng này được bọc kín bằng vải bạt dày, để tránh ẩm ướt và giảm thiểu tiếng động.
Lý Hổ đi đầu, đôi mắt tinh anh của hắn lướt qua từng bụi cây, từng tảng đá, tìm kiếm những dấu hiệu dù là nhỏ nhất của nguy hiểm. Hắn điềm tĩnh, vững vàng, mỗi bước chân đều cẩn trọng, nhẹ nhàng. Phía sau hắn là những người dân làng, mỗi người đều cố gắng hết sức, ánh mắt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Tiếng bước chân của họ trên nền đất ẩm ướt gần như không tạo ra âm thanh, chỉ có tiếng xe thô sơ kẽo kẹt nhẹ nhàng đôi lúc vang lên, bị át đi bởi tiếng gió và tiếng suối chảy.
Mã Đại Ca cũng có mặt trong đoàn người, tự tay vác một bao hàng khá nặng trên vai. Hắn không còn là một thương nhân chỉ biết tính toán lợi nhuận, mà đã trở thành một phần của cuộc chiến sinh tồn này. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt liên tục quét nhìn xung quanh, nhưng trong lòng, hắn không khỏi cảm thán. *Đúng là con đường sống. Ai mà ngờ được... Lâm Dịch này, đúng là không tầm thường.* Hắn đã từng nghĩ rằng việc phong tỏa của Hắc Sa Bang sẽ là dấu chấm hết cho Thôn Làng Sơn Cước, và cũng là dấu chấm hết cho mối làm ăn béo bở của hắn. Nhưng Lâm Dịch đã tìm ra một tia hy vọng.
Lâm Dịch đứng trên một mỏm đá cao hơn, cách đoàn người một đoạn, quan sát toàn bộ quá trình. Hắn không tham gia vận chuyển trực tiếp, mà đóng vai trò là người giám sát, là đôi mắt cảnh giác bao quát toàn bộ khu vực. Ánh trăng chiếu vào gương mặt hắn, làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng đầy vẻ trầm tư. Hắn nhìn những người dân làng đang cặm cụi làm việc, ánh mắt đầy sự trân trọng. Họ không phải là những chiến binh dũng mãnh, nhưng họ là những người kiên cường, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cuộc sống của mình.
"M���i người cẩn thận, đoạn này hơi trơn trượt," Lý Hổ thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió, chỉ đủ để những người đi gần nghe thấy. Đoàn người chậm rãi vượt qua một con dốc nhỏ, nơi những phiến đá phủ đầy rêu phong trở nên trơn trượt dưới ánh trăng.
Một người đàn ông lỡ chân, suýt ngã, nhưng ngay lập tức được người bên cạnh đỡ lấy. Tiếng thở dốc nặng nề, nhưng không ai lên tiếng than vãn. Họ biết, mỗi tiếng động lớn đều có thể mang đến nguy hiểm.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Hắn nhận ra những điểm yếu của con đường này, những nơi cần được cải tạo thêm trong tương lai. Hắn cũng nhận ra sự mệt mỏi trên gương mặt của dân làng, nhưng hơn hết, hắn nhìn thấy sự kiên định. Họ đang chiến đấu cho chính mình, cho gia đình mình.
Dần dần, đoàn người khuất dần trong những tán cây rậm rạp, tiến về phía thung lũng mà họ đã phát hiện. Ánh trăng vẫn tiếp tục chiếu sáng, như một ngọn đèn soi đường cho họ trong đêm tối. Lâm Dịch đứng đó một lúc lâu, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng cuối cùng của đoàn người. Hắn nghe thấy tiếng chim cú mèo kêu đâu đó, tiếng lá cây xào xạc, và cảm nhận được cái lạnh thấu xương của đêm khuya.
*Một thành công nhỏ, nhưng là một chiến thắng lớn.* Lâm Dịch thầm nghĩ. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không ngờ rằng họ lại có thể tìm ra một con đường bí mật như vậy. Họ đã phá vỡ vòng vây phong tỏa một cách tạm thời, đã giành được một chút không gian để thở. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu.
Trần Thị Gia Tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua. Khi chúng phát hiện ra sự phong tỏa không còn hiệu quả, chúng sẽ phản ứng mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn. Và con đường mòn này, tuy an toàn hiện tại, nhưng không thể mãi mãi là bí mật. Sẽ có những nguy hiểm khác đang chờ đợi họ trong Linh Thú Sơn Mạch, những điều mà ngay cả Lý Hổ, một thợ săn lão luyện, cũng chưa từng khám phá hết. Có thể là linh thú mạnh hơn, có thể là những thế lực ẩn mình khác. Và nếu tin tức về con đường này lọt ra ngoài, các 'lính tuần tra' tham nhũng hoặc các thế lực giang hồ khác cũng sẽ không ngần ngại nhúng tay vào.
Lâm Dịch thở dài một hơi, hơi thở của hắn tạo thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. Hắn quay lưng lại với Linh Thú Sơn Mạch, bước chậm rãi trở về làng. Ánh đèn chiến thuật trong tâm trí hắn vẫn đang sáng rực, nhưng giờ đây, chúng không còn chỉ tập trung vào việc tìm đường, mà đã mở rộng ra, bao quát cả một chiến lược dài hơi hơn. Hắn cần phải chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo, cho những cuộc đối đầu khốc liệt hơn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.