Lạc thế chi nhân - Chương 217: Vòng Vây Hắc Sa: Cuộc Chiến Phong Tỏa
Gió đêm vẫn rít qua chòi canh, mang theo cái lạnh thấu xương. Nhưng trong lòng hai người đàn ông, một ngọn lửa của ý chí và hy vọng vẫn bùng cháy mãnh liệt. Dù biết con đường phía trước còn rất dài và gian nan, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ có nhau, có sự đoàn kết của dân làng, và có một niềm tin sắt đá rằng họ sẽ vượt qua mọi nghịch cảnh. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nhưng cũng là khởi đầu của một tương lai mới cho Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch tự nhủ, "Mục tiêu không phải là trở thành anh hùng, mà là để sinh tồn, và bảo vệ những người mình trân trọng."
***
Sáng sớm hôm sau, trong thư phòng xa hoa lộng lẫy của Trần Thị Gia Tộc, không khí đặc quánh mùi hương trầm cao cấp và một thứ mùi khó tả của quyền lực ngấm sâu vào từng thớ gỗ mun đánh bóng. Ánh nắng ban mai hiếm hoi lọt qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm thảm Ba Tư đắt đỏ, chỉ đủ để làm nổi bật vẻ u ám của căn phòng. Trần Thị Gia Chủ, một gã đàn ông thân hình béo tốt, ăn mặc sang trọng với chiếc áo bào lụa thêu kim tuyến, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ quý. Khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt híp lại thường ngày vốn dĩ đã mang vẻ xảo quyệt, giờ đây lại càng thêm cau có, rồi dần chuyển sang giận dữ. Hắn vuốt nhẹ chòm râu bạc phơ, một thói quen khi tâm tình không được tốt.
Đối diện hắn, Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót thường trực, đang khép nép đứng báo cáo. Giọng hắn nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng từng lời lại như những giọt dầu đổ vào ngọn lửa giận dữ của Gia Chủ. "Thưa Gia Chủ, tình hình Thôn Làng Sơn Cước... chúng đã tỏ vẻ cứng rắn hơn nhiều. Cái tên Lâm Dịch kia quả là thủ đoạn, lại được lòng dân. Hắn không chỉ củng cố việc làm ăn, mà còn xúi giục dân làng xây dựng các công sự phòng thủ. Chúng đã gom góp được chút tài vật, lại còn tính đường chống đối lâu dài, ngang nhiên bày tỏ ý muốn không chịu sự quản thúc của chúng ta."
Trần Thị Gia Chủ nghe đến đây, đôi mắt híp lại càng hẹp hơn, một luồng sát khí thoáng qua. Bàn tay mập mạp của hắn siết chặt tách trà sứ thanh hoa. "Cái thôn làng rách nát đó dám cãi lời ta? Lại còn tự ý dựng lũy, buôn bán như vậy? Chúng nghĩ chúng là ai? Là con gà trống không lông mà dám gáy vang trời?" Hắn gằn giọng, giọng nói the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh, làm Lý Quản Sự rụt cổ lại. "Ta đã cảnh cáo chúng rồi, nhưng bọn thấp hèn đó lại dám coi thường uy nghiêm của Trần Thị Gia Tộc ta!"
Lý Quản Sự vội vàng tiếp lời, vẻ mặt càng thêm nịnh bợ: "Gia Chủ anh minh, đám dân đen ngu muội đó sao dám hiểu được sự cao thâm của ngài? Chắc chắn là do tên Lâm Dịch kia ra sức xúi giục. Hắn cứ như một cái gai trong mắt, không nhổ đi không được." Hắn đưa mắt nhìn trộm sắc mặt của Trần Thị Gia Chủ, thấy vẻ giận dữ của hắn càng tăng, Lý Quản Sự liền tiếp tục châm dầu vào lửa: "Hắn còn dám rêu rao rằng 'Tri thức là vũ khí mạnh nhất', còn 'sinh tồn là ưu tiên hàng đầu' của hắn. Hắn còn dám dạy đám dân đen đó cách tự bảo vệ mình, thưa Gia Chủ. Hắn đang thách thức quyền uy của chúng ta một cách trắng trợn!"
Nghe những lời đó, Trần Thị Gia Chủ không thể kiềm chế được nữa. Hắn đập mạnh bàn tay mập mạp xuống mặt bàn gỗ quý, một tiếng "RẦM!" vang vọng khắp thư phòng, làm chiếc bút lông trên nghiên mực nhảy dựng lên. Mùi hương trầm bị khuấy động, hòa lẫn với sự tức giận bốc lên từ người hắn. "Hừ! Vậy thì đừng trách ta không khách khí! Muốn sống sót sao? Ta sẽ cho chúng biết thế nào là sống không bằng chết! Lý Quản Sự, ngươi lập tức ra lệnh cho Hắc Sa Bang! Phong tỏa toàn bộ đường ra vào Thôn Làng Sơn Cước! Cắt đứt mọi nguồn sống của chúng! Ta muốn xem chúng chống chịu được bao lâu! Ta muốn xem cái tên Lâm Dịch kia sẽ 'sinh tồn' bằng cách nào khi ngay cả một hạt gạo cũng không vào được làng của hắn!"
Ánh mắt Trần Thị Gia Chủ lóe lên vẻ tàn nhẫn và khinh thường. Hắn không chỉ muốn trừng phạt Thôn Làng Sơn Cước mà còn muốn dập tắt mọi ý định phản kháng, để các thôn làng khác thấy rõ hậu quả khi dám đối đầu với Trần Thị. Hắn nghĩ về những sản phẩm làm từ Linh Dược Cốc mà Lâm Dịch đã bán ra thị trường, mang lại lợi nhuận không nhỏ, làm dấy lên sự ghen tức trong lòng hắn. "Đám dân đen bần tiện đó, dám có tiền còn không biết điều. Để xem chúng sẽ làm gì khi bị nhốt trong cái chuồng của mình!"
Lý Quản Sự mừng rỡ ra mặt, đôi mắt híp lại ánh lên vẻ độc ác. Hắn cúi đầu vâng dạ, giọng nói lươn lẹo trở nên đầy phấn khích: "Thuộc hạ tuân lệnh Gia Chủ! Thuộc hạ sẽ đích thân truyền đạt mệnh lệnh này đến Hắc Sa Bang. Chúng sẽ hiểu rõ ý của ngài. Sẽ không một con ruồi nào có thể bay ra hay bay vào Thôn Làng Sơn Cước!" Hắn biết rõ Hắc Sa Bang là một bang phái giang hồ chuyên làm những việc bẩn thỉu cho Trần Thị, và với bản tính tàn nhẫn của mình, chúng sẽ thực hiện mệnh lệnh này một cách triệt để, không chút khoan nhượng. Hắn hình dung cảnh dân làng Sơn Cước hoảng loạn, Lâm Dịch quỳ gối cầu xin, và một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Hắn nhanh chóng lui ra, mang theo mệnh lệnh tàn bạo của Gia Chủ. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở hắt ra của Trần Thị Gia Chủ, cùng với mùi hương trầm ngày càng nồng nặc, như một điềm báo về tai ương sắp giáng xuống Thôn Làng Sơn Cước. Hắn tin chắc rằng, với sức mạnh của Trần Thị, Thôn Làng Sơn Cước chỉ là một con kiến bé nhỏ, dễ dàng bị nghiền nát dưới gót chân của hắn.
***
Buổi trưa, cái nắng gắt của mùa hè đổ lửa xuống Con Đường Mòn Cổ, khiến những tán lá cây ven đường cũng phải rũ xuống vì oi bức. Bụi đất đỏ bốc lên theo từng cơn gió nhẹ, nhuộm vàng cả không gian. Con đường, vốn dĩ là huyết mạch giao thương quan trọng dẫn vào Thôn Làng Sơn Cước, nay lại trở nên ngột ngạt và đầy vẻ chết chóc. Thay vì sự yên tĩnh thường ngày, tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng kêu rè rè giờ đây bị át đi bởi những tiếng quát tháo và tiếng kim loại va chạm.
Trên con đường đất lởm chởm đá cuội, một nhóm người của Hắc Sa Bang đang ngang nhiên lập trạm kiểm soát. Chúng dựng tạm một chướng ngại vật bằng những thân cây và tảng đá, rồi đứng dàn hàng ngang, chặn kín con đường. Chúng mặc đồ đen thô ráp, khuôn mặt hung tợn, vẻ ngoài bặm trợn. Mỗi tên đều lăm lăm đao kiếm hoặc gậy gộc trong tay, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ kiêu ngạo. Kẻ dẫn đầu là A Cường, một tên tay sai có tiếng trong Hắc Sa Bang, nổi tiếng với sự hung hăng và tàn bạo. Hắn ta có vẻ ngoài dữ tợn, trên mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống gò má, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ. Hiện tại, hắn đang đứng chống tay lên hông, vẻ mặt kênh kiệu nhìn xuống đoàn xe ngựa đang bị chặn lại.
Đoàn xe của Mã Đại Ca, người thương nhân vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, đang chất đầy những sọt hàng hóa và một ít nhu yếu phẩm mà ông định mang vào làng. Mã Đại Ca, vốn là một người phong trần, quen với việc buôn bán đường xa, nhưng chưa bao giờ ông gặp phải tình huống trớ trêu như thế này. Ông bước xuống khỏi xe, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang bất bình.
"Các ngươi làm gì vậy? Tại sao lại chặn đường? Đây là Con Đường Mòn Cổ, không phải là đất của riêng bang phái nào!" Mã Đại Ca cất giọng hỏi, mặc dù giọng nói của ông thường sảng khoái và dứt khoát, nhưng lúc này lại pha chút bối rối. Ông là một thương nhân, hiểu rõ luật lệ giang hồ và quan trường, nhưng hành động ngang ngược này của Hắc Sa Bang nằm ngoài mọi quy tắc ông từng biết.
A Cường cười khẩy, nụ cười méo mó làm vết sẹo trên mặt hắn càng thêm ghê rợn. Hắn ta tiến lại gần, mũi chân khẽ đá vào bánh xe ngựa, tạo ra một tiếng động chói tai. "Giang hồ này rộng lớn là vậy, nhưng luật lệ... lại do kẻ mạnh đặt ra, Mã Đại Ca à." Hắn ta nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất. "Từ nay, không một thứ gì được phép ra vào thôn này. Các ngươi quay về đi, nếu không muốn chịu thiệt thòi!" Giọng nói của A Cường khàn khàn, mang đầy vẻ đe dọa.
Mã Đại Ca nhíu mày, cố gắng giữ bình tĩnh. "Ngươi nói gì? Không được ra vào? Đây là hàng hóa của ta, có giấy tờ đàng hoàng, là hàng hóa mà ta đã giao hẹn với Thôn Làng Sơn Cước. Hơn nữa, ta còn có một ít muối và vài món đồ thiết yếu cho dân làng. Các ngươi không thể làm vậy được!" Ông giơ cao xấp giấy tờ thông hành lên, hy vọng chúng sẽ nể mặt. Ông biết rõ, ở Đại Hạ, ngay cả giang hồ cũng phải kiêng dè một phần luật pháp và những quy định về giao thương.
Nhưng A Cường chỉ liếc qua xấp giấy tờ một cách khinh bỉ. Hắn giật phắt lấy, xé toạc thành nhiều mảnh rồi ném xuống đất. "Giấy tờ ư? Ở đây, lời của Hắc Sa Bang là luật! Ngươi không nghe rõ sao? Cút đi! Nếu còn dám lì lợm ở đây, đừng trách chúng ta không nể tình cũ mà lột da ngươi!" Hắn ta rút ra thanh đao sáng loáng, lưỡi đao phản chiếu ánh nắng gay gắt, chĩa thẳng vào cổ Mã Đại Ca. Những tên tay sai khác cũng đồng loạt rút vũ khí, bước lên phía trước, tạo thành một vòng vây áp đảo. Tiếng kim loại va chạm leng keng, hòa cùng tiếng hò hét hung hăng, khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Mã Đại Ca, dù có thân hình cường tráng, nhưng ông chỉ là một thương nhân, không phải là kẻ giỏi võ. Ông nhìn những lưỡi đao sắc lạnh, nhìn vẻ mặt tàn bạo của đám Hắc Sa Bang, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi. Ông biết mình không thể chống lại cả một đám người hung hãn như vậy. Hơn nữa, việc giao hàng chậm trễ sẽ gây thiệt hại nặng nề cho công việc làm ăn của ông, nhưng việc liều mạng ở đây thì còn tệ hơn. "Các ngươi... các ngươi sẽ phải hối hận vì hành động này!" Ông nghiến răng, giọng nói đầy uất ức.
A Cường chỉ cười khẩy, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt. "Hối hận ư? Chỉ có kẻ yếu mới hối hận. Cút đi, Mã Đại Ca! Và đừng bao giờ bén mảng đến con đường này nữa, nếu không muốn nếm mùi đau khổ!"
Mã Đại Ca tức giận đến mức mặt mày đỏ bừng, nhưng không dám phản kháng. Ông đành phải nghiến răng, quay người lại ra lệnh cho những người đánh xe của mình: "Quay đầu! Quay về!" Đoàn xe ngựa nặng nề bắt đầu xoay trở giữa con đường bụi bặm, tiếng bánh xe lạo xạo trên sỏi đá, tạo ra một âm thanh đầy vẻ bất lực. Bụi đất lại bốc lên mù mịt, bao phủ lấy sự tức giận và thất bại của Mã Đại Ca. Ông liếc nhìn về phía Thôn Làng Sơn Cước, nơi những hàng hóa của ông không thể đến được, nơi những nhu yếu phẩm của dân làng bị cắt đứt. Trong lòng ông tràn ngập sự lo lắng cho những người dân chất phác và cả Lâm Dịch, người mà ông đã có chút giao hảo. Ông biết, cuộc sống của họ sẽ trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Hắn tự nhủ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." và điều này đang thể hiện rõ ràng ngay trước mắt ông.
Đoàn xe dần khuất dạng sau khúc quanh, để lại con đường mòn lại chìm vào sự yên tĩnh đáng sợ, chỉ còn tiếng lá xào xạc và tiếng côn trùng kêu, cùng với sự hiện diện đầy đe dọa của Hắc Sa Bang. Mùi bụi đất và mồ hôi của những kẻ côn đồ quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, báo hiệu một tai ương đang đến gần Thôn Làng Sơn Cước.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời phía tây. Trong căn nhà đơn sơ nhưng ấm cúng của Lâm Dịch, ánh nến lung lay chiếu lên những bức tường đất thô mộc, tạo ra những bóng hình chập chờn. Mùi khói gỗ quen thuộc từ bếp lửa đã nguội, hòa lẫn với một không khí căng thẳng, nặng nề. Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt vẫn sắc bén và trầm tĩnh, đang ngồi trên ghế gỗ, lắng nghe. Đối diện anh là Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, khuôn mặt cả hai đều lộ rõ vẻ lo lắng và hoang mang.
"Đại ca, không xong rồi! Trần Thị Gia Tộc đã ra tay thật rồi!" Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, khẩn trương lên tiếng. Giọng nói của hắn run rẩy, cho thấy sự sợ hãi tột độ trước tình hình hiện tại. "Hắc Sa Bang phong tỏa hết các ngả đường. Đường mòn dẫn ra bên ngoài, cả con đường nhỏ phía Đông và phía Tây, đều có người canh gác. Đoàn xe của Mã Đại Ca bị chặn lại, không cho vào làng! Hắn ta phải quay về rồi!" Nhị Cẩu thở dốc, vẻ mặt tái mét, dường như vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng mà hắn vừa chứng kiến.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây cũng nghiêm trọng đến lạ. Một vết sẹo nhỏ trên lông mày hắn giật giật theo từng lời nói. "Đúng vậy, Lâm huynh. Ta đã thử đi các lối nhỏ, nhưng bọn chúng bố trí người canh gác rất chặt chẽ. Hơn nữa, bọn chúng còn đào thêm các hố bẫy và chăng dây cảnh giới ở những nơi hi���m yếu. E rằng, chúng ta không thể ra ngoài, cũng không thể đưa hàng hóa vào. Bọn chúng còn rêu rao rằng đây là lệnh của Trần Thị Gia Chủ, không ai được phép làm trái." Lý Hổ nói, giọng khàn khàn, đầy vẻ bất lực. Hắn, một người từng lăn lộn giang hồ, cũng phải thừa nhận sự phong tỏa này là cực kỳ hiệu quả và tàn bạo.
Lâm Dịch khẽ thở dài, nhưng giọng nói của anh vẫn bình tĩnh đến đáng ngạc nhiên. Trong lòng anh, một dòng suy nghĩ cuộn trào như bão tố. "Cuối cùng thì chúng cũng không nhịn được nữa. Ta đã đoán trước được bước này, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy. Phong tỏa toàn diện..." Anh trầm ngâm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của người hiện đại khẽ nheo lại. "Điều này không chỉ là cắt đứt giao thương, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của dân làng. Chúng muốn chúng ta phải hoảng sợ, phải tự tan rã."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bao trùm Thôn Làng Sơn Cước. Ánh mắt sắc bén của anh xuyên qua màn đêm, như muốn nhìn thấu những con đường bị phong tỏa, nh��n thấu âm mưu của Trần Thị. Trong đầu Lâm Dịch, một loạt các phương án, các chiến lược phức tạp hiện lên. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu, nhưng mức độ tàn nhẫn này vẫn khiến anh phải suy nghĩ lại.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Lâm Dịch tự nhủ, câu thần chú ấy vang vọng trong tâm trí anh. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh nữa, mà là vận mệnh của cả một thôn làng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, nhưng anh không cho phép mình yếu mềm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng chưa bao giờ mong chờ điều đó." Anh từng nói với Vương Đại Trụ rằng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất", và giờ đây, anh phải chứng minh điều đó.
Anh quay lại nhìn Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt kiên định. "Phong tỏa toàn diện... chúng ta cần phải xem xét kỹ tình hình. Từ số lượng người, vị trí canh gác, đến nguồn cung ứng lương thực của chúng. Chúng không thể duy trì việc canh gác dày đặc như vậy mãi được. Hơn nữa, chắc chắn sẽ có những kẻ muốn lợi dụng tình hình loạn lạc này để trục lợi, hoặc có những thế lực khác cũng không muốn Trần Thị Gia Tộc quá mạnh." Lâm Dịch suy luận, từng lời nói đều có trọng tâm, ẩn chứa những tính toán sâu xa.
"Trong bối cảnh Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, triều đình suy yếu, các thế lực giang hồ như Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang cũng đang nổi lên... tất cả đều là những biến số lớn. Sự phong tỏa này có thể là một con dao hai lưỡi đối với Trần Thị. Chúng đang tự đặt mình vào thế đối đầu với nhiều bên." Lâm Dịch phân tích, nhớ lại những thông tin mà anh đã thu thập được từ các mối làm ăn ở Thành Thiên Phong, từ những lời đồn thổi của giang hồ.
"Lý Hổ, ngươi hãy tiếp tục cử người thăm dò, không cần phải đột phá vòng vây, chỉ cần quan sát kỹ càng mọi động tĩnh của chúng. Nhị Cẩu, ngươi hãy tập hợp những người nhanh nhẹn, chúng ta cần tìm ra những con đường bí mật, những lối mòn ít người biết đến. Có thể chúng ta sẽ phải khai thác khả năng tự cung tự cấp của làng đến mức tối đa. Chúng ta cần xem xét lại mọi nguồn lực, lương thực, nước uống, thuốc men trong làng." Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát.
Anh biết, cuộc khủng hoảng này sẽ là phép thử lớn nhất cho sự đoàn kết của dân làng và khả năng lãnh đạo của anh. Nó sẽ quyết định vận mệnh của họ trong cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc. Sự phong tỏa cũng có thể đẩy anh đến việc phải lợi dụng hoặc khai thác các 'lỗ hổng' trong hệ thống quyền lực địa phương, hoặc thậm chí là khai thác tình hình 'Loạn Tam Phiên' đang diễn ra để tìm kiếm một đồng minh không ngờ tới.
"Vương Đại Trụ đâu?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt dừng lại ở cửa. Anh cần Vương Đại Trụ, với uy tín và khả năng tập hợp dân làng của hắn, để cùng anh đối mặt với thử thách này.
"Vương Đại Trụ huynh đang ở chòi canh phía Đông, hắn nói cần phải tăng cường cảnh giới vì sợ bọn Hắc Sa Bang sẽ thừa cơ quấy phá." Trần Nhị Cẩu đáp lời.
"Đi gọi hắn đến đây ngay. Chúng ta cần một cuộc họp khẩn cấp. Mọi người đều phải biết tình hình, và cùng nhau tìm cách đối phó." Lâm Dịch nói, giọng anh tuy bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự quy��t đoán sắt đá. "Chúng ta không thể mãi co cụm phòng thủ. Kế hoạch của chúng ta phải phức tạp hơn nhiều." Anh lại nghĩ đến câu nói của mình với Vương Đại Trụ đêm qua: "Đây mới chỉ là khởi đầu..." Và quả thực, nó đã đến. Một khởi đầu đầy cam go và thử thách.
Nhị Cẩu và Lý Hổ gật đầu, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng trong mắt họ đã ánh lên một tia hy vọng và sự tin tưởng vào người thủ lĩnh của mình. Họ biết, Lâm Dịch sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Nhị Cẩu vội vã chạy đi tìm Vương Đại Trụ, tiếng bước chân hắn dồn dập trên nền đất. Lâm Dịch quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong tâm trí anh, những ánh đèn chiến thuật đã bắt đầu được thắp sáng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.