Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 216: Thôn Làng Dựng Lũy: Sức Mạnh Đoàn Kết

Thạch động ẩm ướt, lạnh lẽo của đêm qua đã nhường chỗ cho ánh ban mai rực rỡ, nhưng không khí trong Thôn Làng Sơn Cước lại nặng trĩu một nỗi lo âu khó tả. Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh cây cổ thụ và mái nhà tranh, thế nhưng tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa lác đác không thể xua đi vẻ trầm mặc bao trùm lên quảng trường nhỏ của làng. Tại đó, đông đảo dân làng đã tụ tập, gương mặt ai nấy đều khắc khổ, hằn lên dấu vết của những tháng ngày mưu sinh vất vả, xen lẫn nỗi sợ hãi mơ hồ về một tương lai đầy bất trắc. Họ đứng đó, ánh mắt dáo dác nhìn về phía tảng đá cao nơi Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đang đứng, mong chờ một lời giải đáp, một hướng đi giữa bộn bề hỗn loạn.

Lâm Dịch đứng trên tảng đá, thân hình gầy gò của anh nổi bật giữa đám đông dân làng vạm vỡ, lam lũ. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từng ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Anh cảm nhận được sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng sâu thẳm hơn, anh nhìn thấy một tia hy vọng mong manh đang nhen nhóm trong lòng họ, một tia hy vọng được đặt vào anh, một thiếu niên mới về làng chưa được bao lâu. Áp lực đè nặng lên vai, Lâm Dịch khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói gỗ thoang thoảng từ những bếp lửa vừa mới nhóm, mùi đất ẩm sau sương đêm, và mùi mồ hôi mằn mặn của chính mình.

Bên cạnh anh, Vương Đại Trụ đứng sừng sững như một ngọn núi, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống dân làng, rồi lại nhìn sang Lâm Dịch, một sự ủng hộ không lời nhưng mạnh mẽ. Vương Đại Trụ biết, đây là thời khắc quan trọng. Dân làng cần một tiếng nói, một người dẫn dắt. Và người đó, không ai khác, chính là Lâm Dịch. Sự hoài nghi ban đầu của anh về chàng trai trẻ này đã hoàn toàn bị xóa bỏ, thay vào đó là sự nể phục và tin tưởng tuyệt đối. Anh tin vào trí tuệ của Lâm Dịch, tin vào tầm nhìn của anh, và hơn hết, tin vào tấm lòng anh dành cho thôn làng này.

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu, chờ đợi đám đông yên lặng. Tiếng xôn xao dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán lá và tiếng chim hót xa xăm. Anh cất lời, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường: "Chư vị hương thân, bà con làng xóm! Hôm nay ta đứng đây không phải để nói những lời hoa mỹ, mà là để nói về một sự thật phũ phàng." Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. "Trần Thị Gia Tộc tham lam độc ác, không chỉ muốn cướp công sức lao động của chúng ta, mà còn muốn hủy hoại cuộc sống bình yên mà chúng ta đã gìn giữ bao đời nay. Họ cấu kết với quan lại thối nát, muốn biến chúng ta thành nô lệ, thành miếng mồi cho sự giàu có của chúng!"

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông. Một vài người cúi gằm mặt, có người siết chặt nắm đấm, nhưng đa số vẫn lộ vẻ sợ hãi. Họ đã quá quen với việc bị chèn ép, bị bóc lột, đến mức sự phản kháng dường như đã trở thành một khái niệm xa vời.

Vương Đại Trụ thấy vậy, bước lên một bước, giọng trầm ấm, vang dội như tiếng chuông đồng: "Lời Lâm huynh nói đúng! Bao năm qua, chúng ta đã chịu đựng đủ rồi! Con cái chúng ta lớn lên trong cảnh đói nghèo, vợ con chúng ta bị khinh rẻ, bị đe dọa. Nay Loạn Tam Phiên bùng nổ, triều đình suy yếu, các thế lực cường hào mặc sức lộng hành. Chúng ta không thể trông chờ vào quan phủ, không thể trông chờ vào trời đất nữa! Chúng ta chỉ có thể tự cứu lấy mình! Ai muốn con cái mình phải sống trong sợ hãi? Ai muốn vợ con bị khinh rẻ, cướp bóc? Ai muốn nhìn thôn làng này bị phá hoại?"

Những câu hỏi của Vương Đại Trụ như những nhát búa giáng mạnh vào lương tâm của dân làng. Một vài người phụ nữ bật khóc nức nở, những người đàn ông thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt bắt đầu ánh lên sự phẫn nộ. Lão Hồ, người đàn ông gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ, khẽ gật đầu, nói nhỏ với người bên cạnh: "Thằng bé này có khí phách, lại có mưu lược. Thôn làng ta có phúc." Đôi mắt tinh anh của lão nheo lại, quan sát kỹ lưỡng Lâm Dịch. Lão đã sống đủ lâu để biết, không phải ai cũng có thể đứng lên giữa phong ba bão táp.

Lâm Dịch chờ đợi cảm xúc của đám đông lắng xuống một chút, rồi tiếp tục: "Chúng ta không có binh đao sắc bén, không có quân lính hùng mạnh. Nhưng chúng ta có lòng, có sức, và có trí. Trần Thị Gia Tộc có thể mạnh, nhưng họ không thể chống lại ý chí của cả một thôn làng đoàn kết! Hôm nay, ta muốn cùng mọi người xây dựng một hệ thống phòng thủ, không phải để tấn công, mà là để bảo vệ. Để bảo vệ nụ cười của con trẻ, để bảo vệ sự bình yên của mái nhà, để bảo vệ mảnh đất mà tổ tiên chúng ta đã đổ bao mồ hôi xương máu để khai phá!"

Anh cúi xuống, dùng một cành cây khô phác thảo sơ bộ lên nền đất ẩm ướt. Những đường nét đơn giản nhưng đầy đủ thông tin hiện ra trước mắt dân làng: một vòng hào sâu bao quanh làng, những hàng rào gai góc dựng đứng, các chòi canh được bố trí ở những vị trí chiến lược, và những con đường ẩn mình, bẫy rập được thiết kế để gây khó khăn cho kẻ địch. "Đây là kế hoạch phòng thủ của chúng ta. Chúng ta sẽ đào hào, dựng rào, xây chòi canh. Chúng ta sẽ tận dụng địa hình hiểm trở của vùng Sơn Cước này để biến mỗi ngọn đồi, mỗi con suối thành một tuyến phòng thủ."

Dân làng ban đầu xôn xao, bàn tán, nhưng rồi họ lắng nghe chăm chú. Họ nhìn thấy trên bản đồ phác thảo không chỉ là những công sự, mà là hình ảnh của sự an toàn, của sự tự do mà họ hằng khao khát. Nhiều người gật gù đồng tình. Một số thanh niên trai tráng hò reo hưởng ứng. Sự sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị thay thế bởi một tia hy vọng và một ý chí chiến đấu mạnh mẽ hơn. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và gian nan, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau bước đi bước đầu tiên. Anh thầm nghĩ, "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu." Nhưng anh không thể nói điều đó ra lúc này. Anh cần khơi dậy lòng dũng cảm trong họ, chứ không phải gieo rắc thêm nỗi sợ hãi.

Ánh nắng giữa trưa đổ xuống Thôn Làng Sơn Cước càng lúc càng gay gắt, không khí khô nóng hầm hập như muốn thiêu đốt mọi thứ. Thế nhưng, cái nắng nóng ấy không thể làm giảm đi khí thế hừng hực của dân làng. Sau buổi họp mặt ngắn gọn tại quảng trường, những người nông dân chất phác đã biến thành những người thợ xây cần mẫn, những chiến binh tiềm năng. Tiếng đốn gỗ "cộp cộp" vang vọng từ bìa rừng, tiếng búa gõ "lách cách" khi đóng cọc, tiếng đào đất "sột soạt" xen lẫn tiếng hô hào của dân làng tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy sinh lực. Mùi gỗ tươi vừa đốn, mùi đất ẩm bốc lên sau mỗi nhát cuốc, quyện với mùi mồ hôi mằn mặn của người lao động tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự nỗ lực và ý chí.

Dân làng chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một phần công việc theo sự hướng dẫn của Lâm Dịch và Vương Đại Trụ. Thanh niên trai tráng, với sức vóc cường tráng, hăng hái đốn những cây gỗ lớn từ bìa rừng, rồi vác về làng để dựng hàng rào. Những thân cây thô sơ, được vót nhọn đầu, nhanh chóng được chôn sâu xuống đất, tạo thành một bức tường gai góc bao quanh rìa làng.

Tr��n Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, là một trong những người hăng hái nhất. Hắn vừa vác một khúc gỗ lớn trên vai, vừa hô hào: "Nhanh tay lên anh em! Sớm xong sớm được nghỉ! Bảo vệ thôn làng là bảo vệ nhà mình! Đại ca Lâm Dịch đã có kế hoạch rồi, chúng ta chỉ cần làm theo thôi!" Lời nói của hắn tuy thô kệch nhưng lại mang đến một sự khích lệ lớn cho những người xung quanh. Dù mồ hôi nhễ nhại, hắn vẫn nở nụ cười ngây ngô, nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.

Lý Hổ, đội trưởng đội tuần tra, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, đang chỉ đạo một nhóm thanh niên đào hào. Giọng hắn nghiêm nghị, dứt khoát: "Cầm chắc tay vào! Động tác phải dứt khoát! Đừng để đến lúc địch đến thì chân tay luống cuống! Hào phải sâu, phải rộng, gai góc phải rải đầy dưới đáy! Đây là mạng sống của chúng ta, không được lơ là!" Lý Hổ đã từng là một người đàn ông sống bằng bản năng, nhưng từ khi theo Lâm Dịch, hắn đã học được sự kỷ luật và trách nhiệm. Hắn biết, công việc này không chỉ là lao động, mà là sự chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử.

Phụ nữ và trẻ em, tuy không có sức lực bằng đàn ông, cũng không kém phần hăng hái. Họ đào đất, vận chuyển đá nhỏ, dệt lưới gai từ những cành cây khô, góp phần vào công cuộc xây dựng chung. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vang lên xen kẽ tiếng người lớn chỉ dẫn, tạo nên một bức tranh lao động sống động và đầy tình người. Lâm phụ và Lâm mẫu cũng không đứng ngoài cuộc. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, cần mẫn đào đất, ánh mắt dõi theo bóng dáng Lâm Dịch đang đi tuần tra. "Thằng Dịch lớn thật rồi," ông nói với Lâm mẫu, giọng trầm đục nhưng đầy tự hào. "Con ta có thể làm được việc lớn." Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, khẽ lau giọt mồ hôi trên trán. Ánh mắt bà đầy lo âu nhưng cũng không giấu được niềm tự hào: "Cầu trời phù hộ cho con ta, cho thôn làng ta bình an." Bà biết, con trai bà đang gánh vác một trọng trách lớn, và bà chỉ có thể cầu nguyện và ủng hộ con hết sức mình.

Lâm Dịch đi tuần quanh các điểm xây dựng, ánh mắt sắc bén quan sát từng chi tiết. Anh kiểm tra các chòi canh mới dựng, đảm bảo chúng đủ vững chắc để chịu được gió bão và có tầm nhìn tốt. Anh hướng dẫn cách gia cố hàng rào bằng gai góc và đá, đảm bảo không có kẻ hở nào mà địch có thể lợi dụng. Anh còn chỉ ra vị trí đặt bẫy ngầm, tận dụng địa hình tự nhiên hiểm trở của vùng Sơn Cước. Những bẫy hố, bẫy đá, bẫy dây được thiết kế đơn giản nhưng hiệu quả, dựa trên những kiến thức về chiến tranh du kích mà anh đã từng đọc qua trong thế giới hiện đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ, khi nhìn thấy những người dân làng chất phác tiếp thu và thực hiện những chỉ dẫn của mình một cách nghiêm túc.

Vương Đại Trụ, lúc này, đang giám sát đội thanh niên đào hào và bố trí chốt gác. Anh đảm bảo sự phối hợp nhịp nhàng giữa các nhóm, liên tục động viên và nhắc nhở mọi người. Anh biết, Lâm Dịch là người có trí tuệ, nhưng anh ta cần một người như mình, một người có uy tín và khả năng tập hợp lòng ngư��i, để biến những ý tưởng thành hiện thực. Khi nhìn thấy sự đoàn kết và quyết tâm của dân làng, Vương Đại Trụ cảm thấy một niềm tin mãnh liệt dâng trào trong lòng. Họ không còn là những con cừu non sợ hãi, mà đang dần biến thành những con hổ sẵn sàng bảo vệ lãnh địa của mình.

Đến cuối ngày, dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, những công sự đầu tiên đã dần hình thành. Một vòng hào sâu bao quanh làng đã hiện rõ, những hàng rào gai góc dựng đứng như những chiếc răng nanh sắc nhọn, và những chòi canh thô sơ đã vươn mình lên giữa những tán cây. Chúng có vẻ đơn giản, thậm chí có phần thô kệch, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao về sự đoàn kết và ý chí của con người. Mùi khói bếp từ những bữa ăn chung bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi mồ hôi và đất cát, mang đến một cảm giác ấm cúng, quen thuộc. Dân làng, dù mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt ai nấy đều ánh lên một niềm hy vọng mới, một sự tự tin chưa từng có. Họ biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng họ đã sẵn sàng.

Đêm đã về khuya, trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời, chỉ đủ rọi một vệt sáng yếu ớt xuống Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong tĩnh mịch. Gió lạnh heo may thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi sương ẩm ướt và tiếng rít khẽ qua những khe hở của chòi canh mới dựng. Tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía bìa rừng, phá vỡ sự im lặng của màn đêm. Trên chòi canh cao nhất, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ thôn làng, Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của anh như hòa vào bóng tối. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn xuống, quan sát những công sự thô sơ mà dân làng đã cùng nhau dựng lên trong một ngày lao động cật lực. Những hàng rào gai góc, những con hào sâu, những ụ đất chắn gió, tất cả đều hiện lên mờ ảo dưới ánh trăng. Chúng có vẻ yếu ớt, nhưng lại là biểu tượng cho ý chí kiên cường của những người dân chất phác.

Vương Đại Trụ đứng cạnh anh, thân hình vạm vỡ của anh như một bức tường vững chãi giữa gió đêm. Cả hai im lặng một lúc lâu, cùng lắng nghe tiếng gió rít và cảm nhận cái lạnh se sắt của đêm khuya. Mùi đất ẩm và mùi gỗ tươi từ các công sự m���i xây hòa quyện với mùi cỏ khô, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của vùng quê tĩnh mịch.

Cuối cùng, Vương Đại Trụ phá vỡ sự im lặng, giọng anh khàn khàn vì mệt mỏi và cảm xúc: "Chưa bao giờ ta thấy dân làng đoàn kết như vậy, Lâm huynh. Nhờ có huynh..." Anh không nói hết câu, nhưng ý tứ đã rõ ràng. Anh nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi dân làng sống trong sợ hãi, chỉ biết cúi đầu chịu đựng sự chèn ép của Trần Thị. Giờ đây, họ đã đứng lên, dù vẫn còn nhiều e ngại, nhưng ít nhất, họ đã có một hướng đi, một niềm tin.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía những ngọn núi đen sẫm phía xa. Anh không cảm thấy tự hào, mà thay vào đó là một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. "Không phải nhờ ta, Đại Trụ huynh. Là do họ bị dồn vào đường cùng, và họ biết rằng chỉ có tự mình đứng lên mới có hy vọng. Chúng ta chỉ là người dẫn đường." Anh thầm nghĩ, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh biết rất rõ điều đó. Những người dân này không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự bảo v��� mình. Anh chỉ là người cung cấp một phương pháp, một con đường.

Vương Đại Trụ nhìn những công sự phía dưới, rồi lại nhìn Lâm Dịch, trong lòng vẫn còn chút băn khoăn: "Nhưng đây cũng chỉ là những công sự nhỏ bé, liệu có đủ sức chống lại Trần Thị Gia Tộc không? Chúng ta đâu có binh lính được huấn luyện, cũng không có vũ khí tối tân." Anh biết Trần Thị Gia Tộc không chỉ có tay sai giang hồ, mà còn có cả những kẻ côn đồ được huấn luyện, thậm chí là những tay lính đánh thuê.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng anh là một mớ suy nghĩ đan xen. Anh biết Vương Đại Trụ nói đúng. Những công sự này chỉ có thể cầm cự được một trận, hoặc cùng lắm là vài trận tấn công quy mô nhỏ. Chúng không thể chống lại một cuộc tấn công tổng lực từ một thế lực cường hào giàu có và tàn bạo như Trần Thị. "Chống đỡ một trận thì có thể. Nhưng cốt yếu không phải ở tường cao hào sâu, mà ở lòng người, Đại Trụ huynh." Anh quay sang nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định. "Khi lòng người đã vững, thì không gì là không thể. Và đây m��i chỉ là khởi đầu..."

"Khởi đầu?" Vương Đại Trụ hỏi lại, giọng đầy vẻ ngạc nhiên. Anh nghĩ rằng việc xây dựng công sự đã là một bước đi lớn.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Đây chỉ là bước đầu tiên để củng cố phòng thủ, mua thêm thời gian. Chúng ta không thể mãi mãi co cụm phòng thủ. Kế hoạch của chúng ta phải phức tạp hơn nhiều. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của Trần Thị, tìm cách chia rẽ chúng, và quan trọng nhất, chúng ta cần một cơ hội để lật đổ chúng một cách triệt để." Anh chỉ vào Cẩm Nang Kế Sách giắt bên hông mình, một vật phẩm mà anh luôn mang theo từ khi xuyên không. Đó không chỉ là một cuốn sách, mà là biểu tượng cho tri thức, cho sự chuẩn bị không ngừng nghỉ của anh. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Đại Trụ huynh. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ để chiến thắng sức mạnh."

Trong đầu Lâm Dịch, một loạt các phương án, các chiến lược phức tạp hiện lên. Anh đang tính toán từng bước đi, từng nước cờ trong ván cờ sinh tử này. Loạn Tam Phiên bùng nổ, triều đình suy yếu, các thế lực giang hồ như Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang cũng đang nổi lên, tất cả đều là những biến số lớn. Anh biết rằng sự đoàn kết của dân làng sẽ là một sức mạnh lớn, nhưng cũng có thể thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác, không chỉ giới hạn trong Trần Thị. Việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong cũng là một phần trong kế hoạch lớn hơn, để có thêm nguồn lực và thông tin.

Vương Đại Trụ nhìn Lâm Dịch, nhìn ánh mắt kiên định của anh, và cảm nhận được sự sâu sắc trong từng lời nói. Anh biết, đằng sau vẻ ngoài gầy gò của thiếu niên này là một bộ óc siêu việt và một ý chí sắt đá. Mặc dù những lời Lâm Dịch nói còn nhiều ẩn ý, Vương Đại Trụ vẫn tin tưởng tuyệt đối. "Ta hiểu rồi, Lâm huynh. Ta sẽ làm theo lời huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Trần Thị Gia Tộc, và bảo vệ thôn làng này đến cùng."

Gió đêm vẫn rít qua chòi canh, mang theo cái lạnh thấu xương. Nhưng trong lòng hai người đàn ông, một ngọn lửa của ý chí và hy vọng vẫn bùng cháy mãnh liệt. Dù biết con đường phía trước còn rất dài và gian nan, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ có nhau, có sự đoàn kết của dân làng, và có một niềm tin sắt đá rằng họ sẽ vượt qua mọi nghịch cảnh. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nhưng cũng là khởi đầu của một tương lai mới cho Thôn Làng Sơn Cước. Lâm Dịch tự nhủ, "Mục tiêu không phải là trở thành anh hùng, mà là để sinh tồn, và bảo vệ những người mình trân trọng."

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free