Lạc thế chi nhân - Chương 215: Hổ Gầm Giữa Đêm: Vương Đại Trụ Đánh Giá Lãnh Đạo Mới
Ánh lửa bập bùng trong bếp sưởi như reo lên cùng lời nói ấy, chiếu sáng lên khuôn mặt kiên nghị của cả hai người đàn ông. Bóng đêm bên ngoài cửa sổ vẫn bao trùm, nhưng trong căn nhà nhỏ này, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, đủ sức chống lại bóng tối đang đe dọa thôn làng. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với sự đồng lòng của Vương Đại Trụ và những người dân chất phác, anh tin rằng họ có thể tạo nên một thay đổi, dù là nhỏ bé, trong thế giới đầy rẫy bất công này.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua màn sương mỏng giăng trên đỉnh núi, Vương Đại Trụ đã thức dậy. Không khí buổi sớm se lạnh, phả vào lồng ngực một cảm giác sảng khoái đến gai người. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, rồi đến tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, tiếng củi khô nổ lách tách trong bếp của các gia đình sớm hôm. Mùi khói bếp thoang thoảng lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thôn dã.
Vương Đại Trụ ngồi bên bếp lửa, tay nâng bát cháo nóng hổi, nhưng tâm trí anh lại không đặt vào bữa sáng đơn giản đó. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn ra khoảng không trước mặt, nơi những lời nói của Lâm Dịch đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai. Cái bắt tay kiên định, ánh mắt chứa đầy hy vọng và gánh nặng của chàng trai trẻ, tất cả đã in sâu vào tâm trí anh. Anh đã hứa, đã cam kết. Nhưng lời hứa này không chỉ đơn thuần là giúp đỡ một người bạn, mà là đặt cược cả tương lai của mình, của gia đình, và của cả thôn làng vào một ván cờ đầy nguy hiểm.
"Liệu thằng nhóc đó có thực sự làm được?" Vương Đại Trụ tự hỏi, một thoáng hoài nghi len lỏi trong lòng. Lâm Dịch thông minh, điều đó không ai có thể phủ nhận. Anh ta đã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên gầy gò, xanh xao, bỗng chốc trở thành người lãnh đạo kh��ng chính thức của thôn Làng Sơn Cước, đưa ra những ý tưởng táo bạo, những kế hoạch đầy tính toán. Từ việc trồng trọt, chăn nuôi cho đến việc đối phó với Hắc Sa Bang, Lâm Dịch luôn thể hiện một cái đầu lạnh và khả năng quan sát sắc bén, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.
Nhưng đối đầu với Trần Thị Gia Tộc, một thế lực đã bám rễ sâu trong vùng, lại còn cấu kết với quan lại triều đình, đó là một chuyện khác hoàn toàn. Nó không còn là những cuộc xung đột nhỏ lẻ, mà là một cuộc chiến không cân sức, nơi mà kẻ yếu thế chỉ có thể dựa vào mưu trí và sự đoàn kết để tìm kiếm một tia hy vọng. Dù đã cam kết, nhưng Vương Đại Trụ vẫn cần phải tự mình xác nhận, tự mình đánh giá lại. Anh không thể liều lĩnh đẩy những người tin tưởng mình vào chỗ chết chỉ vì một niềm tin mù quáng.
Sau khi ăn xong, Vương Đại Trụ khoác lên mình chiếc áo vải thô đã sờn, bước ra khỏi nhà. Mặt trời đã lên cao, rải những vạt nắng vàng óng xuống con đường đất quen thuộc. Tiếng trẻ con cười đùa ở đầu làng, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Anh muốn giữ gìn sự yên bình này, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
Vương Đại Trụ bắt đầu tản bộ qua các ngõ ngách trong thôn. Anh ghé qua nhà lão Lý, người đàn ông hiền lành cả đời chỉ biết cắm mặt vào ruộng đồng, vừa rồi suýt nữa đã mất trắng mảnh đất tổ tiên vì một vụ kiện tụng vô lý do Trần Thị dàn xếp. Anh cũng đến nhà chị Hoa, người phụ nữ góa chồng đang phải vật lộn nuôi ba đứa con nhỏ, mà ruộng lúa nhà chị cũng đang bị Trần Thị nhăm nhe chiếm đoạt. Anh không nói thẳng về kế hoạch của Lâm Dịch, mà chỉ khéo léo thăm dò thái độ của họ.
"Này lão Lý, dạo này tình hình đồng áng thế nào rồi? Nghe nói vụ kiện của lão vẫn chưa xong à?" Vương Đại Trụ ngồi xuống thềm nhà lão Lý, giọng điệu chất phác, chân thành.
Lão Lý thở dài, rít một hơi thuốc lào: "Ai mà biết được, Đại Trụ huynh. Quan trên cứ quanh co, nói là phải chờ đợi, phải xem xét. Nhưng xem xét mãi thì đất nhà tôi cũng sắp bị chúng nó chiếm đoạt mất rồi. Trần Thị Gia Tộc quá đáng lắm, chúng nó có tiền, có quyền, dân đen như chúng tôi biết làm sao được?"
Vương Đại Trụ gật gù, ánh mắt nhìn xa xăm. "Đúng là khổ thật. Nhưng... ta thấy Lâm Dịch đó, nó cũng có vẻ có cách. Mấy vụ Hắc Sa Bang quấy phá, nó cũng xử lý ổn thỏa đấy thôi." Anh cố tình nhắc đến Lâm Dịch, muốn xem phản ứng của lão Lý.
Lão Lý nhả khói, ánh mắt có chút hy vọng xen lẫn e dè: "Thằng nhóc Lâm Dịch đó đúng là thông minh thật. Mấy bữa trước nó còn giúp tôi nghĩ ra cách để trì hoãn vụ kiện, nói là phải tìm thêm chứng cứ gì đó. Nhưng... Trần Thị không dễ đối phó đâu, Đại Trụ huynh. Chúng nó khác Hắc Sa Bang nhiều. Hắc Sa Bang chỉ là lũ côn đồ, còn Trần Thị là cội rễ, nó có cả Tri huyện Tôn chống lưng."
Vương Đại Trụ lắng nghe, ghi nhớ từng lời. Lão Lý nói đúng. Trần Thị không phải là một lũ giang hồ đơn thuần.
Khi đi ngang qua sân nhà Lâm Dịch, Vương Đại Trụ dừng lại. Từ xa, anh thấy Lâm Dịch đang đứng giữa sân, chỉ tay vào mấy bó thảo dược khô được phơi trên sào tre. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đứng cạnh bên, lắng nghe một cách chăm chú. Lâm Dịch, thân hình vẫn hơi gầy gò, nhưng dáng vẻ anh lúc này lại toát lên một sự tự tin, một khí chất khác biệt hẳn so với vẻ ngoài thư sinh của anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng bó thảo dược, rồi lại nhìn về phía Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, giải thích điều gì đó bằng những cử chỉ dứt khoát.
"Nhị Cẩu, ngươi phải nhớ, loại thảo dược này cần phơi ở nơi thoáng gió nhưng tránh ánh nắng trực tiếp. Nếu phơi dưới nắng gắt quá, dược tính sẽ mất đi. Còn loại này, phải phơi khô hoàn toàn rồi mới được cất giữ, nếu không sẽ dễ bị ẩm mốc. Lý Hổ, ngươi hãy kiểm tra lại hàng rào phía Tây làng. Dù Hắc Sa Bang đã rút lui, nhưng vẫn không thể lơ là cảnh giác. Mấy ngày nay có tin đồn bọn cướp ở vùng núi đang hoạt động mạnh." Giọng Lâm Dịch không quá lớn, nhưng rõ ràng, từng lời đều có trọng tâm, có sự sắp xếp.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ ghi nhớ ạ." Lý Hổ chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt cảnh giác quét quanh một lượt, rồi lặng lẽ đi về phía Tây.
Vương Đại Trụ đứng từ xa quan sát, trong lòng anh trỗi dậy một cảm giác lạ lùng. "Thằng nhóc này trông gầy gò, nhưng ánh mắt sắc bén thật... Nó không chỉ giỏi nói suông, mà còn biết cách quán xuyến mọi việc đâu ra đó." Anh đã thấy Lâm Dịch chỉ đạo việc khai hoang, chỉ đạo việc sắp xếp công việc cho dân làng, và giờ là cả việc thu hái, sơ chế thảo dược. Mọi thứ đều được Lâm Dịch sắp xếp một cách có hệ thống, rõ ràng, không hề có một chút lơ là nào. Ánh mắt Lâm Dịch khi nhìn vào các bó thảo dược, khi nhìn vào bản đồ phác thảo của làng, đều lộ ra sự tập trung cao độ, như thể anh đang nhìn vào một bàn cờ lớn, mà mỗi chi tiết đều là một quân cờ quan trọng. Vương Đại Trụ tự hỏi, liệu cái đầu của Lâm Dịch đang chứa đựng những mưu tính sâu xa đến mức nào? Liệu anh có đang đánh giá thấp chàng trai trẻ này? Sự hoài nghi trong lòng Vương Đại Trụ không hẳn là biến mất, nhưng nó đã nhường chỗ cho một sự tò mò và m��t chút nể phục. Lâm Dịch không chỉ là một kẻ nói suông, anh ta là một người biết hành động, biết suy nghĩ, và biết cách biến suy nghĩ thành hiện thực. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lại nhớ đến câu nói ấy. Và có lẽ, để sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt này, cần những người như Lâm Dịch, không chỉ mạnh mẽ về thể chất, mà còn sắc sảo về trí tuệ.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, Vương Đại Trụ đã có mặt tại Quán Ăn Đại Phong ở thị trấn. Tiết trời mát mẻ, không mưa, rất thích hợp cho những buổi gặp gỡ. Quán ăn lúc này đã tấp nập khách khứa. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào, tiếng thức ăn xèo xèo từ nhà bếp vọng ra, tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, ấm áp và mời gọi. Mùi gia vị nồng nàn, mùi thịt nướng thơm lừng kích thích khứu giác.
Vương Đại Trụ chọn một góc khuất, nơi anh có thể dễ dàng quan sát mọi người mà không bị quá nhiều sự chú ý. Anh đã hẹn vài người quen cũ, những người có chút tiếng nói hoặc thế lực ngầm trong các thôn lân cận. Đó là lão Ba, một chủ tiệm rèn lâu năm, tính tình thẳng thắn, có nhiều mối quan hệ với các thương nhân nhỏ. Là lão Tứ, một cựu lính biên phòng, tuy đã giải ngũ nhưng vẫn giữ được sự uy tín trong giới võ nhân bình dân. Và còn có A Cẩu, một người chuyên chạy chợ, thông thạo tin tức khắp các vùng.
Sau vài chén rượu gạo làm ấm người, Vương Đại Trụ bắt đầu câu chuyện một cách khéo léo. Anh không nói trực tiếp về kế hoạch chống Trần Thị, mà bắt đầu bằng những lời than thở về tình hình chung.
"Chư vị thấy đấy," Vương Đại Trụ đặt chén rượu xuống, giọng anh trầm khàn nhưng đầy sức nặng, "tình hình dạo này ngày càng khó khăn. Đất đai thì bị ép giá, thuế má thì tăng cao, mà quan lại thì làm ngơ. Cái Trần Thị Gia Tộc đó, chúng nó ngày càng quá đáng. Đợt trước Hắc Sa Bang quấy phá, làm cho dân làng ta không có ngày nào yên ổn."
Lão Ba gật gù, râu bạc rung rinh: "Đúng vậy! Bọn Hắc Sa Bang đó đúng là lũ sâu bọ. Nhưng may mà thôn Làng Sơn Cước các ngươi có Lâm Dịch đó. Nghe nói nó có mưu mẹo, ��uổi được bọn Hắc Sa Bang đi rồi?" Ánh mắt lão Ba lộ vẻ tò mò.
Vương Đại Trụ khẽ cười, trong lòng có chút tự hào: "Đúng vậy. Lâm Dịch ca đó, nó không tầm thường đâu. Tuy còn trẻ, nhưng cái đầu nó... nó nhìn thấy những điều mà người thường không thấy được. Nó không dùng vũ lực, mà dùng cái đầu của nó để đối phó với Hắc Sa Bang. Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta mới có được ngày yên ổn này." Anh cố tình nhấn mạnh vào sự thông minh của Lâm Dịch, như một cách để dần dần gieo vào lòng họ niềm tin. "Nhưng cái Trần Thị Gia Tộc đó, chúng nó còn nguy hiểm hơn cả Hắc Sa Bang. Chúng nó không chỉ dùng bạo lực, mà còn dùng tiền bạc, dùng quyền lực để chèn ép dân lành. Đất đai của dân chúng ta, e rằng sớm muộn cũng sẽ rơi vào tay chúng nó hết."
Lão Tứ, với vẻ mặt khắc khổ của người từng trải, nhấp một ngụm rượu: "Trần Thị Gia Tộc đã bám rễ ở đây mấy đời rồi. Chúng nó có quan hệ với cả Tri huyện Tôn, thậm chí nghe nói còn có quan hệ với cả quan lớn trên tỉnh. Chống lại chúng nó, e rằng khó hơn lên trời."
A Cẩu, người chuyên chạy chợ, thường hay nghe ngóng tin tức, lúc này chen vào: "Chống Trần Thị đã khó, mà tình hình triều đình lại càng thêm rối ren. Mấy bữa nay ta chạy chợ lên thành, nghe đồn Loạn Tam Phiên đang bùng nổ ở phía Tây Nam. Quân đội triều đình đang phải căng mình trấn áp, biên giới cũng không yên. Dân chúng ta tự bảo vệ mình còn khó, nói gì đến chuyện chống lại Trần Thị, e rằng không có ai rảnh mà quan tâm đến chuyện nhỏ ở một góc làng như chúng ta đâu."
Tin tức về "Loạn Tam Phiên" như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang dần nóng lên. Mọi người đều im lặng, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Vương Đại Trụ cũng cảm thấy nặng trĩu. "Loạn Tam Phiên" là một biến cố lớn, ảnh hưởng đến cả cục diện triều đình. Nếu chiến loạn bùng nổ mạnh hơn, các thế lực địa phương sẽ càng có cơ hội lộng hành, còn dân nghèo thì chỉ biết chịu đựng.
"Chư vị nói đúng," Vương Đại Trụ thừa nhận, "tình hình đúng là khó khăn. Nhưng nếu chúng ta cứ khoanh tay đứng nhìn, thì Trần Thị sẽ nuốt chửng tất cả. Đến lúc đó, chúng ta sẽ mất hết, mất cả đất đai, mất cả sự tự do." Anh nhìn thẳng vào mắt từng người. "Lâm Dịch ca nói, không có ai cho chúng ta sự công bằng. Nếu muốn có, chúng ta phải tự mình giành lấy."
Anh kể tiếp: "Mấy bữa trước, có hai gia đình trong thôn tranh chấp đất đai. Chuyện nhỏ thôi, nhưng nếu không giải quyết khéo, có thể dẫn đến ẩu đả, sứt mẻ tình làng nghĩa xóm. Lâm Dịch ca đã đứng ra, nó không dùng quyền lực, không dùng vũ lực, chỉ dùng lý lẽ, dùng sự thấu hiểu để hòa giải. Nó nói, mọi người đều có nỗi khổ riêng, chỉ cần tìm đúng nút thắt. Cuối cùng, hai nhà kia không những làm hòa, mà còn bắt tay nhau để cùng làm ăn. Một chuyện nhỏ như vậy, nó còn xử lý được, huống chi là chuyện lớn hơn? Ta tin, nó có cách."
Vương Đại Trụ không ép buộc, anh chỉ gieo những hạt mầm suy nghĩ vào lòng họ. Anh biết, những người này đều là những người trọng nghĩa, nhưng cũng rất thực tế. Họ cần nhìn thấy hy vọng, cần nhìn thấy một con đường. Anh đã thấy điều đó ở Lâm Dịch. Sự hoài nghi của anh về Lâm Dịch đã dần tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc. Anh tin rằng, Lâm Dịch không chỉ là một kẻ mưu mẹo, mà còn là một người có tấm lòng, một người biết thấu hiểu và quan tâm đến dân làng. Và đó chính là điều mà một người lãnh đạo cần có trong thời buổi loạn lạc này.
Bữa ăn tối kết thúc, những người bạn cũ ra về, trong lòng mang theo những suy nghĩ miên man. Vương Đại Trụ biết, anh đã đạt được một phần mục đích. Anh đã gieo được niềm tin vào Lâm Dịch, và anh đã khơi gợi được sự bất mãn của họ đối với Trần Thị. Con đường còn dài, nhưng ít nhất, những hạt giống đầu tiên đã được gieo xuống.
***
Đêm đã về khuya, vầng trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi, rọi ánh sáng bạc xuống những tán cây rừng, tạo nên những bóng hình ma quái. Gió núi lạnh lẽo thổi qua các khe đá, tạo thành những âm thanh vút vút như tiếng than khóc. Trong Thạch Động Ẩn Cư, nơi từng là chỗ trú ẩn của những kẻ lang bạt, giờ đây lại trở thành nơi hội họp bí mật của Lâm Dịch và Vương Đại Trụ. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo hòa quyện với mùi khói nhẹ từ lò sưởi nhỏ được thắp lên để xua đi giá rét.
Lâm Dịch đã có mặt từ trước, ngồi trên một chiếc giường đá đơn giản, tay cầm một tấm bản đồ phác thảo được vẽ vội vã. Ánh nến lung linh trên bàn đá chiếu sáng khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ trầm tư và ánh mắt sắc bén. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá nào đó vang vọng trong hang, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng cũng đầy căng thẳng.
Vương Đại Trụ bước vào, những bước chân thận trọng trên nền đất ẩm. Anh nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đã không còn chút hoài nghi nào. Thay vào đó là sự nể phục sâu sắc và một niềm tin vững chắc. Anh ngồi đối diện Lâm Dịch, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Đại Trụ huynh đã về," Lâm Dịch ngẩng đầu lên, giọng nói trầm ổn.
Vương Đại Trụ gật đầu: "Ta đã đi một vòng. Gặp lão Lý, gặp chị Hoa, và cả lão Ba, lão Tứ, A Cẩu ở Quán Đại Phong." Anh bắt đầu kể lại chi tiết những gì mình đã nghe được, những lời than vãn của dân làng về sự áp bức của Trần Thị, và cả những hoài nghi từ những người ngoài thôn về khả năng chống lại thế lực cường hào này. "Họ đều lo lắng, Lâm huynh. Nhất là tin tức về Loạn Tam Phiên, nó làm cho người ta càng thêm sợ hãi, không muốn gây thêm rắc rối."
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch. "Nhưng... ta cũng đã kể cho họ nghe về cách huynh đã giúp thôn Làng Sơn Cước của chúng ta vượt qua khó khăn, và đặc biệt là cách huynh giải quyết vụ tranh chấp đất đai giữa lão Lý và lão Trương."
Lâm Dịch lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu. Khuôn mặt anh trầm tĩnh, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh hiểu rõ những khó khăn mà Vương Đại Trụ đã gặp phải. Việc tập hợp lòng người không phải là chuyện dễ dàng, đặc biệt là khi họ đã quen với sự áp bức và nỗi sợ hãi.
"Thằng nhóc," Vương Đại Trụ nói, giọng anh trở nên chân thành và có chút xúc động, "ta ban đầu cứ tưởng ngươi chỉ giỏi sách vở, giỏi tính toán mưu mẹo. Nhưng cách ngươi giải quyết chuyện của lão Lý, lão Trương... đúng là khiến ta phải suy nghĩ lại." Anh nhớ lại cảnh Lâm Dịch không hề lớn ti���ng, không hề đe dọa, mà chỉ ngồi xuống lắng nghe, phân tích thiệt hơn, và cuối cùng đưa ra một giải pháp mà cả hai bên đều chấp nhận được. "Ngươi không chỉ có cái đầu, mà còn có cả tấm lòng. Ngươi nhìn thấy nỗi khổ của dân làng, và ngươi muốn giúp đỡ họ một cách thực sự."
Lâm Dịch khẽ mỉm cười: "Mọi người đều có nỗi khổ riêng, Đại Trụ huynh. Chỉ cần tìm đúng nút thắt, mọi chuyện đều có thể tháo gỡ. Vấn đề của lão Lý và lão Trương không phải là ai đúng ai sai, mà là cả hai đều đang gặp khó khăn, và cả hai đều muốn bảo vệ những gì mình có. Chỉ cần giúp họ nhìn thấy một con đường tốt hơn cho cả hai bên, họ sẽ tự tìm được tiếng nói chung."
Vương Đại Trụ gật đầu, sự nể phục trong ánh mắt anh càng sâu sắc. "Đúng vậy. Ngươi nói đúng. Ta đã thấy được điều đó. Và ta tin, ngươi có thể làm được điều lớn hơn, Lâm huynh."
Lâm Dịch đặt tấm bản đồ phác thảo lên giường đá. Ánh nến lung linh phản chiếu trên những nét vẽ đơn giản nhưng đầy đủ thông tin. "Việc đầu tiên, chúng ta c��n tiếp tục tập hợp những người tin cậy. Đại Trụ huynh hãy tiếp tục sử dụng các mối quan hệ của mình. Chúng ta cần một mạng lưới thông tin rộng khắp, không chỉ trong thôn Làng Sơn Cước mà còn ở các thôn lân cận, và cả trong thị trấn." Anh chỉ tay vào một số điểm trên bản đồ. "Những người có tiếng nói, những người từng bị Trần Thị chèn ép, những người còn giữ được lương tâm. Chúng ta cần họ, cần sự ủng hộ của họ. Tuy nhiên, phải hết sức cẩn trọng. Kế hoạch này không thể để lộ ra ngoài."
Anh tiếp tục: "Thứ hai, chúng ta cần thu thập thêm chứng cứ về những hành vi sai trái của Trần Thị và quan lại cấu kết với chúng. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ tiếp tục nhiệm vụ này. Chúng ta cần những bằng chứng không thể chối cãi, những bằng chứng mà ngay cả khi 'quan lớn hơn' về điều tra cũng phải công nhận." Lâm Dịch nhìn Vương Đại Trụ, giọng anh trở nên nghiêm túc hơn. "Tuy nhiên, phải nhớ rằng, 'quan lớn hơn' có thể là cơ hội, nhưng cũng có thể là hiểm họa. Chúng ta không thể hoàn toàn tin tưởng vào bất kỳ ai ngoài chính chúng ta và những người đồng lòng."
Vương Đại Trụ chăm chú lắng nghe. Mỗi lời Lâm Dịch nói đều có trọng tâm, có tính toán, không hề thừa thãi. Anh không chỉ là một người có kế hoạch, mà còn là một người có tầm nhìn, nhìn trước được những biến cố có thể xảy ra.
"Về Loạn Tam Phiên," Lâm Dịch nói tiếp, "đó là một biến số lớn. Nó có thể làm suy yếu triều đình, tạo cơ hội cho các thế lực địa phương lộng hành, nhưng cũng có thể khiến sự chú ý của triều đình bị phân tán, tạo điều kiện cho chúng ta hành động mà không bị quá nhiều sự can thiệp từ bên trên. Chúng ta phải luôn theo dõi sát sao tình hình. Nếu chiến loạn lan rộng, việc bảo vệ thôn làng và những người thân yêu sẽ trở thành ưu tiên hàng đầu, thậm chí có thể phải tạm gác lại kế hoạch đối phó với Trần Thị."
Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng anh là một mớ suy nghĩ đan xen. Anh không muốn đẩy những người dân chất phác này vào một cuộc chiến sinh tử, nhưng anh biết, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nếu không tự đứng lên, họ sẽ v��nh viễn bị chèn ép. Áp lực đè nặng lên vai anh, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định, không hề dao động. Anh phải chứng minh rằng, dù không có thiên phú tu luyện, dù không có "bàn tay vàng" nào, một người đàn ông hiện đại vẫn có thể tạo ra sự khác biệt, vẫn có thể bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.
Vương Đại Trụ nhìn tấm bản đồ, nhìn ánh mắt Lâm Dịch, và cảm nhận được sự nặng nề trong từng lời nói của anh. Anh biết con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng anh không còn sợ hãi nữa. Niềm tin vào Lâm Dịch đã thay thế mọi sự hoài nghi.
"Được rồi, Lâm huynh," Vương Đại Trụ nói, giọng anh dứt khoát. "Ta sẽ làm theo lời huynh. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với Trần Thị Gia Tộc. Và dù chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ đứng về phía huynh, và bảo vệ thôn làng này."
Trong thạch động ẩm ướt và cô lập giữa màn đêm lạnh lẽo, một lời thề đã được lập. Ánh nến vẫn lung linh, đủ soi sáng cho hai người đàn ông, nhưng không đủ để xua tan đi cái bóng tối của một tương lai đầy bất trắc đang chờ đợi h��. Tuy nhiên, trong cái bóng tối ấy, một ngọn lửa của ý chí và hy vọng đã được thắp lên, đủ mạnh mẽ để chống lại mọi nghịch cảnh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.