Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 214: Ẩn Mình Dưới Màn Đêm: Khai Mở Bàn Cờ Mới

Tiếng cười nói vẫn vang vọng khắp Quán Ăn Đại Phong, nhưng trong tâm trí Trần Nhị Cẩu, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành, một kế hoạch có thể làm rung chuyển cả thị trấn này. Hắn khéo léo nói thêm vài câu xã giao, thăm dò thêm những thông tin vụn vặt, nhưng những gì cốt yếu đã nằm gọn trong đầu. Hắn biết, không thể ở lại quá lâu, sự tò mò quá mức có thể gây nghi ngờ. Sau cùng, Trần Nhị Cẩu cáo từ Cố lão bản, với lời hứa sẽ quay lại sớm, rồi nhanh chóng rời khỏi quán ăn, hòa mình vào dòng người tấp nập trên phố thị.

Bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng những ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương trên mái nhà. Trần Nhị Cẩu bước đi nhanh hơn, băng qua những con hẻm tối và những con đường đá lởm chởm. Dù đã là đêm khuya, nhưng trong lòng hắn, sự khẩn trương không hề vơi bớt. Mỗi bước chân là một nhịp đập của những thông tin vừa thu thập được, réo rắt trong đầu. Hắn không dám chần chừ, bởi hắn biết, Lâm Dịch đang chờ đợi. Những gì hắn nghe được không chỉ là tin tức tầm phào, mà là những m��nh ghép quan trọng trong bức tranh rối rắm mà Lâm Dịch đang cố gắng giải mã. Mùi hương của khói bếp và ẩm mốc từ những căn nhà dọc đường xen lẫn với mùi phân gia súc từ những chuồng trại lấp ló phía xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thị trấn về đêm, nhưng Trần Nhị Cẩu hầu như không để ý đến. Tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong nhiệm vụ.

Khi về đến Thôn Làng Sơn Cước, bóng đêm đã bao trùm mọi vật. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những hình thù kỳ dị trên con đường đất quen thuộc. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến rợn người. Trần Nhị Cẩu bước vào căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, nơi duy nhất còn ánh đèn leo lét. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn nến hắt ra qua khung cửa sổ, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho hắn.

Lâm Dịch đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, ánh nến lung lay soi chiếu gương mặt trầm tư của anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Khuôn mặt anh gầy hơn một chút so với lúc mới đến đây, nhưng sự kiên nghị và sắc bén trong ánh mắt thì vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn rõ ràng hơn. Mái tóc đen bù xù của anh lòa xòa trước trán, một tay anh chống cằm, tay kia nhẹ nhàng gõ nhịp trên mặt bàn. Anh đang chờ đợi, và sự chờ đợi ấy dường như đã kéo dài hơn bình thường. Khi Trần Nhị Cẩu bước vào, Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên tia sáng sắc bén.

"Đại ca, đệ đã về," Trần Nhị Cẩu khẽ nói, giọng vẫn còn chút hổn hển vì đi nhanh. Hắn đặt một tập giấy nhỏ lên bàn, đó là những ghi chép vội vàng của hắn trong quá trình nghe ngóng, mặc dù phần lớn thông tin quan trọng đã được hắn ghi nhớ trong đầu. "Cố lão bản... quả nhiên là một kho tin tức sống."

Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu ngồi xuống. Anh cầm lấy tập giấy, đôi mắt anh lướt nhanh qua từng dòng chữ nguệch ngoạc. Từng câu chữ của Trần Nhị Cẩu, dù còn đơn sơ, nhưng lại chứa đựng những thông tin giá trị. "Cố lão bản nói Trần Th��� Gia Tộc không chỉ hối lộ Lý Quản Sự mà còn có giao du với cả Tri huyện Tôn ở trấn bên... Lại còn có tin đồn về một vị quan lớn hơn sắp về tuần tra, chúng đang ráo riết dọn dẹp dấu vết."

Lâm Dịch lắng nghe, từng câu chữ như những mũi kim châm vào tâm trí anh. Anh liên tục xoa nhẹ thái dương, biểu cảm ngày càng nghiêm trọng. Tri huyện Tôn? Quan lớn hơn? Mạng lưới này còn phức tạp hơn mình nghĩ rất nhiều. Anh đã biết trước rằng Trần Thị Gia Tộc có cấu kết với quan lại địa phương, nhưng anh không ngờ rằng nó lại ăn sâu đến tận cấp huyện, và thậm chí còn có bóng dáng của một "quan lớn hơn" nào đó. Điều này cho thấy quyền lực của Trần Thị không chỉ dừng lại ở phạm vi thị trấn nhỏ bé này, mà còn có thể vươn xa hơn, có khả năng ảnh hưởng đến cả các quan chức cấp cao hơn.

Trong tâm trí Lâm Dịch, những mảnh thông tin rời rạc dần kết nối lại thành một bức tranh đáng sợ. Hắc Sa Bang chỉ là những con chó săn, Lý Quản Sự chỉ là một tay sai cấp thấp. Gốc rễ của vấn đề nằm ở Trần Thị Gia Tộc và mạng lưới tham nhũng mà chúng đã xây dựng. "Chỉ đánh Hắc Sa Bang không đủ, phải đánh tận gốc rễ," anh thầm nhủ. Đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần của một cá nhân hay một gia đình nữa. Nó đã biến thành một cuộc chiến chống lại cả một hệ thống, một bộ máy đã mục ruỗng từ bên trong.

"Cố lão bản còn nói gì nữa?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm và đều, cố gắng che giấu sự lo lắng đang dâng lên trong lòng. Anh cần tất cả các chi tiết, dù là nhỏ nhất. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin chính là nền tảng của tri thức.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu, kể lại chi tiết cuộc trò chuyện với Cố lão bản, từ chuyện buôn lậu muối, việc thu mua đất đai của dân làng, cho đến những lời đồn thổi về việc "phía trên có người đang ngứa mắt với Trần Thị". Hắn cũng đề cập đến sự cảnh giác của Cố lão bản, và việc ông ta nhắc nhở về sự nguy hiểm khi động vào "cái bánh của quốc gia".

Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, đôi mắt anh nheo lại. Buôn lậu muối là độc quyền của triều đình, động vào đó đúng là động v��o miếng bánh của chính quyền trung ương. Đây không phải là chuyện nhỏ. Và việc thu mua đất đai, ép dân bán rẻ, chẳng phải là hành vi bóc lột trắng trợn sao? Trần Thị Gia Tộc đã vươn tay quá sâu, chạm vào quá nhiều lợi ích, không chỉ của dân thường mà còn của cả triều đình.

"Quan trên điều tra..." Lâm Dịch lẩm bẩm. Đây là điểm mấu chốt. Nếu có một thế lực lớn hơn đang nhắm vào Trần Thị, thì đây có thể là cơ hội. Nhưng cũng có thể là một cái bẫy, một cuộc thanh trừng nội bộ mà anh không thể kiểm soát. Anh phải cẩn trọng, từng bước đi đều phải tính toán kỹ lưỡng.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Lâm Dịch đã thấm thía điều đó từ lâu. Anh không thể trông chờ vào sự công minh của quan lại, hay vào một thế lực nào đó sẽ đứng ra bảo vệ dân lành. Nếu muốn bảo vệ những gì mình trân trọng, anh phải tự mình hành động. Nhưng hành động một mình thì không đủ. Trần Thị Gia Tộc quá lớn mạnh, quá ăn sâu bén rễ. Anh cần đồng minh, những người có tiếng nói, có sức ảnh hưởng, và quan trọng nhất, là nh���ng người có cùng mối lo lắng.

Anh nhìn Trần Nhị Cẩu, thấy được sự lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt lanh lợi của hắn. "Nhị Cẩu, những thông tin này rất quan trọng. Ngươi đã làm rất tốt." Lâm Dịch vỗ vai hắn, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Nhưng ngươi cũng phải nhớ, chuyện này vô cùng nguy hiểm. Chúng ta đang động chạm đến những kẻ có máu mặt, không chỉ trong thị trấn này."

Trần Nhị Cẩu gật đầu, giọng kiên định. "Đệ hiểu, đại ca. Nhưng đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói quen thuộc, đơn giản nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh nến. Anh biết, anh có thể tin tưởng Trần Nhị Cẩu. Nhưng chỉ có vậy thì chưa đủ. Anh cần một trụ cột vững chắc hơn, một người có khả năng tập hợp quần chúng, một người có uy tín trong thôn làng. Anh nghĩ đến Vương Đại Trụ.

Sau khi Trần Nhị Cẩu đã đi nghỉ, Lâm Dịch vẫn ngồi đó, trầm tư bên bàn. Ánh nến đã cháy gần hết, nhưng anh vẫn chưa có ý định đi ngủ. Tiếng côn trùng ngoài kia dường như cũng đã dịu bớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya. Không khí dần trở nên lạnh hơn, báo hiệu đêm đã về khuya. Anh đứng dậy, vươn vai. Quyết định đã được đưa ra. Anh cần phải hành động ngay lập tức, trước khi Trần Thị Gia Tộc kịp dọn dẹp hết dấu vết, hoặc trước khi "quan trên" kia thực sự nhúng tay vào, làm phức tạp thêm tình hình. Anh cần phải gặp Vương Đại Trụ.

Thôn Làng Sơn Cước chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng đã lặn hẳn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên bầu trời đen kịt, như những hạt kim cương rải rác trên tấm nhung. Tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, nghe rõ mồn một trong không khí lạnh lẽo. Lâm Dịch lặng lẽ bước đi trên con đường đất quen thuộc, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng và dứt khoát. Anh khoác thêm một chiếc áo vải dày, cảm nhận cái lạnh buốt thấm vào da thịt. Mùi khói gỗ còn vương vấn trong không khí từ những căn nhà đã tắt đèn, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương đêm.

Anh tìm đến căn nhà của Vương Đại Trụ. Căn nhà gỗ đơn sơ, mái tranh, cũng chìm trong bóng t���i. Lâm Dịch nhẹ nhàng gõ cửa. Ba tiếng gõ cửa đều đặn, không quá lớn, nhưng đủ để người bên trong nghe thấy. Một lúc sau, cánh cửa kẽo kẹt mở hé, lộ ra gương mặt ngái ngủ của Vương Đại Trụ. Anh ta vạm vỡ, cao lớn, mái tóc bù xù, đôi mắt còn mơ màng.

"Lâm huynh?" Vương Đại Trụ ngạc nhiên, giọng khàn khàn vì vừa mới tỉnh ngủ. Anh ta lập tức nhận ra vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt Lâm Dịch. Không nói một lời, anh ta mở rộng cửa, ra hiệu cho Lâm Dịch bước vào.

Cả hai ngồi xuống bên bếp sưởi đã nguội lạnh. Vương Đại Trụ nhanh chóng nhóm lại lửa, những đốm lửa nhỏ nhảy múa, xua đi cái lạnh và chiếu sáng nhẹ nhàng căn phòng. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên vách tường. Mùi khói củi cháy lan tỏa, ấm áp và mộc mạc.

"Đại Trụ huynh, ta có chuyện cực kỳ quan trọng cần huynh giúp đỡ," Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm và chậm rãi, như muốn nhấn mạnh từng lời. "Chuyện này liên quan đến an nguy của cả thôn làng chúng ta, không chỉ riêng gia đình ta nữa." Anh nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định và đầy vẻ khẩn thiết.

Vương Đại Trụ gật đầu, sự ngái ngủ đã hoàn toàn biến mất. Anh ta biết, Lâm Dịch không phải là người hay nói quá, và nếu Lâm Dịch đã nói là "cực kỳ quan trọng" và "liên quan đến an nguy của cả thôn làng", thì chắc chắn đó không phải là chuyện đùa. "Huynh cứ nói đi, Lâm huynh. Ta sẽ lắng nghe."

Lâm Dịch hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại mọi chuyện. Anh không giấu diếm bất kỳ điều gì, từ những thông tin mà Trần Nhị Cẩu thu thập được, đến những suy luận của mình về mạng lưới cấu kết giữa Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang, Lý Quản Sự, Tri huyện Tôn, và cả bóng dáng của "quan lớn hơn" đang chuẩn bị điều tra. Anh mô tả chi tiết về việc Trần Thị không chỉ dùng bạo lực để quấy phá mà còn dùng quyền lực và tiền bạc để thao túng quan trường, buôn lậu muối, và thu mua đất đai của dân nghèo.

"Trần Thị Gia Tộc không chỉ thuê Hắc Sa Bang quấy phá, mà còn cấu kết với quan lại. Chúng ta đang bị chèn ép từ mọi phía," Lâm Dịch nói, giọng anh càng lúc càng nặng trĩu. "Nếu không phản kháng, sớm muộn gì thôn làng cũng sẽ bị nuốt chửng. Đất đai sẽ bị chiếm đoạt, dân làng sẽ trở thành những kẻ không nhà cửa, hoặc bị bóc lột đến tận xương tủy. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích của mình."

Vương Đại Trụ lắng nghe, ánh mắt anh ta từ lo lắng dần chuyển sang phẫn nộ. Nắm đấm của anh ta siết chặt lại, khớp xương kêu răng rắc. Anh ta là người chất phác, gắn bó với đất đai và dân làng, những hành động của Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh ta. Từ những vụ quấy phá nhỏ lẻ đến việc thao túng quan lại, buôn lậu, và chiếm đoạt đất đai – tất cả đều là những hành vi tàn độc, không thể chấp nhận được. "Không ngờ chúng lại dám làm đến mức đó... Huynh muốn ta làm gì?" Giọng Vương Đại Trụ trầm khàn, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạ.

Lâm Dịch nhìn vào ánh mắt của Vương Đại Trụ, biết rằng mình đã tìm được đúng người. "Ta cần huynh tập hợp những người tin cậy, những người có tiếng nói trong thôn và các làng lân cận." Anh dừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí đối phương. "Chúng ta cần một sức mạnh đoàn kết, một thế lực ngầm để đối trọng, để vạch trần tội ác của chúng. Những người dân bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép, những người không cam chịu sự áp bức, những người còn giữ được lương tâm. Ta biết, huynh có thể làm được điều đó, Đại Trụ huynh."

Vương Đại Trụ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang cháy bập bùng. Anh ta suy nghĩ, cân nhắc. Đây không phải là một quyết định đơn giản. Đứng lên chống lại Trần Thị Gia Tộc và quan lại có nghĩa là đặt cả bản thân, gia đình và những người tin tưởng anh ta vào vòng nguy hiểm. Nguy hiểm cận kề, thậm chí có thể phải đánh đổi bằng cả mạng sống. Nhưng lời nói của Lâm Dịch đã chạm đúng vào trái tim anh ta. Nhìn thấy cảnh dân làng bị áp bức, đất đai bị cướp đoạt, anh ta không thể khoanh tay đứng nhìn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh ta chợt nhớ đến câu nói mà Lâm Dịch vẫn thường nhắc nhở. Nhưng đôi khi, để sinh tồn một cách có phẩm giá, con người phải đứng lên chiến đấu.

Cuối cùng, Vương Đại Trụ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta đã không còn sự do dự. Thay vào đó là một sự kiên định vững chắc, như tảng đá giữa dòng nước xiết. Anh ta gật đầu chậm rãi, một cái gật đầu mạnh mẽ và dứt khoát. Bàn tay to lớn, chai sạn của anh ta vươn ra, nắm chặt lấy tay Lâm Dịch. Cái nắm tay ấy không chỉ là một lời đồng ý, mà còn là một lời thề, một sự cam kết.

"Được, Lâm huynh," Vương Đại Trụ nói, giọng anh ta không còn khàn khàn mà trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. "Ta sẽ làm. Chúng ta sẽ không để Trần Thị Gia Tộc lộng hành thêm nữa. Sẽ có người đứng lên, chống lại chúng." Ánh lửa bập bùng trong bếp sưởi như reo lên cùng lời nói ấy, chiếu sáng lên khuôn mặt kiên nghị của cả hai người đàn ông. Bóng đêm bên ngoài cửa sổ vẫn bao trùm, nhưng trong căn nhà nhỏ này, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, đủ sức chống lại bóng tối đang đe dọa thôn làng. Lâm Dịch biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng với sự đồng lòng của Vương Đại Trụ và những người dân chất phác, anh tin rằng họ có thể tạo nên một thay đổi, dù là nhỏ bé, trong thế giới đầy rẫy bất công này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free