Lạc thế chi nhân - Chương 213: Bàn Cờ Mới: Mưu Kế Chống Tham Quan, Lộ Diện Chân Tướng
Mặt trăng treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh bạc lạnh lẽo lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Gió thổi vi vút qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh của màn đêm và tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong rừng. Trên một trong những trạm gác thô sơ được dựng lên ở rìa làng, Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò hơi khom xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra bóng tối bao trùm lấy những ngôi nhà đang chìm vào giấc ngủ. Mùi gỗ mới từ trạm gác hòa với mùi đất ẩm và hương khói bếp còn vương vất, tạo nên một không khí trầm lắng, nặng trĩu. Hắn cảm nhận được từng đợt gió lạnh luồn qua kẽ áo, nhưng sự lạnh lẽo bên trong hắn còn lớn hơn nhiều.
Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Ba người họ cũng đang dõi mắt về phía bóng đêm, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng và ưu tư. Tiếng bước chân tuần tra xa xa vọng lại, đều đặn và cảnh giác, nhưng không đủ để xua tan đi sự nặng nề trong không khí.
"Bọn chúng không còn nhắm vào lô hàng nữa, mà là phá hoại nhỏ lẻ, gây hoang mang." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió đêm. "Đây là cách Trần Thị muốn dùng để bóp nghẹt chúng ta từ bên trong. Chúng muốn làm chúng ta mất niềm tin, mất đoàn kết, rồi tự mình sụp đổ."
Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ, nghiến răng. "Lão Đại, cứ để ta dẫn người đi tìm sào huyệt của chúng, ta sẽ cho bọn chúng một bài học! Đám Hắc Sa Bang này quá hèn hạ, chỉ giỏi phá hoại sau lưng!" Hắn cảm thấy bực bội khi chỉ có thể đứng nhìn những hành động quấy phá của đối phương mà không thể phản công trực diện.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không. Đây không phải lúc để đối đầu trực diện." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang nhìn mình với vẻ chờ đợi. "Mục tiêu của chúng là làm chúng ta kiệt sức, mất đoàn kết. Nếu chúng ta manh động, rơi vào bẫy của chúng, thì coi như ta đã thua một nửa rồi. Chúng ta phải tìm cách biến sự quấy phá của chúng thành cơ hội."
Vương Đại Trụ thở dài. "Nhưng nếu cứ để chúng quấy phá thế này, dân làng sẽ mất niềm tin, không dám làm ăn nữa. Mấy ngày nay, tôi đã nghe không ít lời than vãn. Mọi người đều hoang mang, sợ hãi. Nếu kéo dài, e rằng sẽ có người rời làng, hoặc tệ hơn là phản lại chúng ta."
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Lâm Đại ca. Mấy sào khoai của lão Tứ bị phá hoại, ông ấy đã khóc ròng cả ngày. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ai còn dám trồng trọt, ai còn dám buôn bán?"
Lâm Dịch trầm tư, ánh mắt quét qua những ngôi nhà trong làng một lần nữa, sau đó nhìn về phía xa xăm nơi có thị trấn. Hắn hiểu rõ nỗi lo lắng của đồng minh, và hơn ai hết, hắn hiểu rõ tâm lý của dân làng. Những hành động quấy phá nhỏ lẻ, thiếu mục tiêu cụ thể này lại nguy hiểm hơn cả một cuộc tấn công trực diện. Nó gặm nhấm niềm tin, bào mòn ý chí, và cuối cùng sẽ khiến mọi thứ sụp đổ từ bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự công bằng, hay an toàn, phải tự mình giành lấy.
Hắn khẽ nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ về một kế hoạch mới để đối phó với kiểu tấn công 'bừa bãi' này. Một kế hoạch không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động biến nguy thành cơ. Hắn biết, sự tức giận và hành động thiếu suy nghĩ của Hắc Sa Bang có thể là một con dao hai lưỡi, và chúng có thể mắc sai lầm lớn hơn, tạo cơ hội cho hắn phản công. Hắn không thể chỉ phòng thủ mãi, mà phải tìm cách đánh bật Hắc Sa Bang và Trần Thị Gia Tộc khỏi vùng đất này.
Cảm giác lạnh lẽo từ gió đêm vẫn cứ phả vào, nhưng trong đôi mắt Lâm Dịch, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên. Hắn đã thấy được một hướng đi mới. Một hướng đi đầy thách thức, nhưng cũng đầy tiềm năng. Sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi của dân làng sẽ được thử thách đến cùng, và chỉ những người có ý chí mạnh mẽ nhất mới có thể theo hắn đến cuối con đường. Hắn hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và gỗ mới càng rõ ràng hơn, như tiếp thêm sức mạnh cho hắn. "Được rồi," Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta sẽ không ngồi yên chịu trận." Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào bầu trời đêm đầy sao, trong đầu đã bắt đầu hình thành những ý tưởng táo bạo. Trận chiến này, hắn biết, mới chỉ thực sự bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi qua những ngọn cây cổ thụ, nhuộm vàng đỉnh đồi nhỏ bao quanh Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã đứng đó. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ ngôi làng. Những mái tranh lúp xúp, những bức tường gỗ đơn sơ, và con đường đất nhỏ chạy quanh co giữa các ngôi nhà, tất cả đều hiện ra trong ánh sáng dịu nhẹ của bình minh. Tiếng gà gáy vang vọng từ một góc làng, hòa cùng tiếng lợn ụt ịt trong chuồng và tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ sân nhà nào đó. Mùi khói bếp thoang thoảng bay lên, báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu, mang theo hương vị của bữa sáng đạm bạc và sự an yên giả tạo.
Nhưng trong mắt Lâm Dịch, sự bình yên đó mỏng manh như sương sớm, có thể tan biến bất cứ lúc nào. Hắn nhìn thấy một vài nông dân đang cặm cụi vá lại hàng rào tre bị phá hoại đêm qua, gương mặt họ hằn rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Những đứa trẻ chơi đùa, nhưng tiếng cười của chúng không còn vô tư như trước, thỉnh thoảng lại dừng lại, ngơ ngác nhìn về phía người lớn, như cảm nhận được sự bất an đang bao trùm. "Hắc Sa Bang... chỉ là công cụ," hắn lẩm bẩm, giọng nói tựa như tiếng gió thoảng qua. "Vấn đề không nằm ở lũ cướp vặt ấy, mà là kẻ đứng sau, kẻ đã kéo chúng ta vào vũng lầy này."
Hắn nhớ lại những bài học về cấu trúc xã hội và quyền lực từ thế giới cũ. Ở đây, Đại Hạ vương triều này, không có những khái niệm về pháp luật hiện đại hay công lý được bảo đảm. Quyền lực nằm trong tay những kẻ mạnh, những gia tộc giàu có, và những quan lại mục ruỗng. Trần Thị Gia Tộc, với sức ảnh hưởng và tài sản của mình, đã trở thành một thế lực cường hào, thao túng mọi thứ từ kinh tế đến quan trường ở khu vực này. Hắc Sa Bang chỉ là những con chó săn hung hãn, được thả ra để cắn xé khi cần.
"Nếu chỉ xử lý những con chó điên, mà không diệt trừ chủ của chúng, thì chúng ta sẽ mãi mãi phải đối phó với những mối hiểm nguy tương tự, thậm chí là tệ hơn," Lâm Dịch tự nhủ. Trong đầu hắn, một quyết định đã hình thành rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao. Hắn không thể tiếp tục phòng thủ bị động, không thể để dân làng phải sống trong nỗi sợ hãi triền miên này. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn trong sự bất an thì chẳng khác nào sống trong ngục tù. Hắn phải chủ động. Hắn phải tấn công vào gốc rễ của vấn đề.
Hắn hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và hương cỏ dại từ đồi tràn vào lồng ngực, mang theo một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa mãnh liệt. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch chợt lóe lên một tia kiên định. Hắn quay lưng bước về phía ngôi nhà nhỏ của mình, nơi gia đình hắn đang chờ đợi, nơi những người mà hắn muốn bảo vệ đang sinh sống. Từng bước chân của hắn vững vàng, mang theo một quyết tâm không gì lay chuyển được. Lâm Dịch biết rằng, con đường sắp tới sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để kiến tạo một cuộc sống ổn định, hắn buộc phải bước vào cuộc chơi của quyền lực và m��u lược. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở, "và giờ là lúc phải dùng nó để lật đổ những kẻ đang đè nén chúng ta."
***
Đêm đó, trong lòng hang động Thạch Động Ẩn Cư, không khí tĩnh mịch và nặng nề hơn bao giờ hết. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá, vang vọng khắp không gian ẩm ướt, tựa như nhịp đập chậm rãi của trái tim. Bên trong, một ngọn lửa nhỏ cháy bập bùng giữa hang, nhảy nhót trên gương mặt của Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, in bóng họ lên vách đá gồ ghề. Mùi đất đá ẩm mốc hòa với mùi khói nhẹ từ củi khô, tạo nên một bầu không khí cô lập và căng thẳng. Bên ngoài, gió đêm rì rào thổi qua kẽ đá, mang theo tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong rừng, nhưng không lọt vào được sự tập trung cao độ của bốn người.
Lâm Dịch ngồi giữa, trải một tấm bản đồ thô sơ lên nền đất ẩm. Tấm bản đồ được vẽ vội vàng, chỉ rõ vị trí của Thôn Làng Sơn Cước, thị trấn, các con đường lớn nhỏ, và những khu vực được cho là sào huyệt của Hắc Sa Bang. Ánh lửa le lói hắt lên những đường nét ngoằn ngoèo, khiến chúng trở nên sống động và đầy ẩn ý.
"Việc Hắc Sa Bang quấy phá chỉ là hành động của chó điên," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng. "Kẻ cầm dây cương mới là vấn đề." Hắn dùng một cành cây nhỏ chỉ vào khu vực thị trấn trên bản đồ, rồi di chuyển đến vị trí Dinh thự Trần Thị Gia Tộc. "Trần Thị Gia Tộc là gốc rễ của mọi chuyện. Chúng đã mua chuộc quan lại, biến họ thành tay sai, để dễ bề chèn ép và bóc lột dân chúng."
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, cao lớn, ngồi đối diện Lâm Dịch, gương mặt chất phác nhưng đầy ưu tư. "Đại ca, ngài muốn đối đầu trực diện với quan phủ sao? Việc này... quá nguy hiểm." Giọng hắn trầm thấp, lộ rõ sự lo lắng. Đối với một người dân thường như hắn, quan phủ là biểu tượng của quyền uy tuyệt đối, là thứ không thể chống lại. "Dân thường chúng tôi, làm sao có thể đấu lại những kẻ có quyền lực trong tay?"
Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, cũng gật đầu đồng tình, dù ánh mắt hắn vẫn lóe lên sự bốc đồng thường thấy. "Đúng vậy, Đại ca. Nếu chúng ta đụng đến quan lại, e rằng sẽ bị quy tội tạo phản, lúc đó cả làng sẽ gặp họa lớn."
Lâm Dịch nhìn từng người, ánh mắt kiên định. "Không phải đối đầu trực diện, mà là vạch trần." Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào tâm trí các đồng minh. "Chúng ta không thể dùng sức mạnh để đối phó với quyền lực, nhưng chúng ta có thể dùng tri thức, dùng sự thật. Tham quan ô lại, chúng sợ nhất là điều gì? Là việc những hành vi xấu xa của chúng bị phơi bày ra ánh sáng, bị cấp trên biết được, bị dân chúng căm ghét."
Hắn tiếp tục phân tích, ánh mắt quét qua bản đồ. "Trần Thị Gia Tộc đã dựa vào quyền lực của quan lại để chèn ép chúng ta. Nhưng ngay cả quyền lực cũng có giới hạn. Triều đình Đại Hạ có thể mục nát, nhưng không phải không có những kẻ chính trực, hoặc ít nhất là những kẻ muốn duy trì trật tự. Hơn nữa, những hành động quấy phá bừa bãi của Hắc Sa Bang dưới sự chỉ đạo của Trần Thị, nếu cứ tiếp diễn, chắc chắn sẽ gây ra sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác, lớn hơn cả Trần Thị."
Lâm Dịch đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những con đường mòn nhỏ và những ngôi làng nằm rải rác. "Chúng ta cần tìm hiểu xem Trần Thị đã mua chuộc những ai, hối lộ những gì. Cụ thể là những vụ việc nào, những quan chức nào đã nhúng chàm. Càng chi tiết, càng cụ thể, thì chúng ta càng có khả năng lật đổ chúng mà không cần phải đổ máu vô ích."
Hắn nhìn sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, nhiệm vụ của huynh là củng cố an ninh cho Thôn Làng Sơn Cước. Các trạm gác phải được tăng cường, dân làng phải được huấn luyện cách phòng vệ cơ bản. Huynh cũng phải chuẩn bị cho các tình huống xấu nhất, bao gồm cả việc di tản nếu cần. Chúng ta không thể coi thường sự tức giận của Trần Thị một khi chúng ta chạm vào lợi ích cốt lõi của chúng."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. "Ta hiểu, Đại ca. Dân làng sẽ không dễ dàng bị đánh bại."
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ. Vóc dáng vạm vỡ của hắn tỏa ra một sự hung hãn tự nhiên, nhưng đôi mắt hắn giờ đây đã nhuốm màu trung thành và sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. "Lý Hổ, huynh và một vài người tin cậy sẽ theo dõi các hoạt động 'bất thường' của Trần Thị. Bất kỳ chuyến hàng bí mật nào, bất kỳ cuộc gặp gỡ nào với quan chức, bất kỳ sự di chuyển nào của Hắc Sa Bang ra khỏi thị trấn... đều phải được báo cáo ngay lập tức. Chúng ta cần biết rõ động thái của đối phương, tìm ra quy luật hoạt động của chúng."
Lý Hổ gật đầu dứt khoát. "Rõ, Đại ca. Ta sẽ khiến bọn chúng không thể giấu diếm bất cứ điều gì."
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn về phía Trần Nhị Cẩu. Hắn là người nhanh nhẹn, lanh lợi, và có khả năng giao tiếp tốt. "Nhị Cẩu, nhiệm vụ của đệ là quan trọng nhất. Đệ sẽ đi vào thị trấn, thu thập thông tin. Không phải thông tin về Hắc Sa Bang, mà là về Trần Thị Gia Tộc và các quan chức. Tìm hiểu xem ai là người hay lui tới Dinh thự Trần Thị, ai là người có mối quan hệ mật thiết với chúng. Tìm kiếm những tin đồn, những lời xì xào về các vụ hối lộ, những giao dịch mờ ám. Đặc biệt chú ý đến những người có thể đã từng bị Trần Thị chèn ép, hoặc những kẻ có mâu thuẫn với chúng."
Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng dậy, đôi mắt sáng lên vẻ nhiệt tình. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đệ sẽ không làm Đại ca thất vọng!"
Lâm Dịch gật đầu. "Hãy nhớ, Nhị Cẩu, hành động phải cẩn trọng. Đệ không được để lộ thân phận hay mục đích. Hãy giả vờ như một người dân thường đi buôn bán, hoặc tìm kiếm việc làm. Tìm kiếm những nơi mà tin tức thường được truyền bá, như các quán ăn, quán trà, hoặc những nơi tụ tập của thương nhân nhỏ. Và quan trọng nhất, hãy tìm Cố lão bản ở Quán Ăn Đại Phong. Hắn là một người tinh ranh, thích tiền bạc, nhưng mạng lưới thông tin của hắn rất rộng. Hắn có thể là một nguồn tin quý giá."
Không khí trong hang động trở nên tĩnh lặng một lần nữa, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt và tiếng lửa reo. Mỗi người đều hiểu rõ sự nguy hiểm của nhiệm vụ này. Vạch trần sự cấu kết giữa cường hào và quan lại là một hành động tựa như chọc vào tổ ong vò vẽ, có thể dẫn đến sự phản công dữ dội. Lâm Dịch cũng biết rõ điều đó. Trong nội tâm hắn, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn là một người hiện đại, quen với công lý và pháp luật, nhưng ở thế giới này, hắn phải dùng đến những thủ đoạn mà hắn từng khinh miệt: mưu kế chính trị, điều tra bí mật, và thậm chí là lợi dụng điểm yếu của người khác. "Nỗi lo sợ về việc bị cuốn sâu vào vòng xoáy quyền lực và tham nhũng" ám ảnh hắn, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người thân yêu và cộng đồng của mình, hắn phải chấp nhận vấy bẩn đôi tay.
"Các ngươi hãy nhớ," Lâm Dịch nói, giọng nói đầy nghiêm trọng, "mỗi bước đi đều phải cẩn trọng. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến chúng ta trả giá đắt. Mục tiêu của chúng ta không phải là để xưng bá, mà là để sinh tồn, để bảo vệ những gì chúng ta có. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự cẩn trọng mới là lá chắn kiên cố nhất. Hãy hành động như những cái bóng, không để lại dấu vết."
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đều gật đầu, gương mặt họ giờ đây không chỉ có sự lo lắng mà còn ánh lên vẻ quyết tâm. Họ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, và sẵn sàng theo hắn đến cùng. Từ đêm nay, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không còn là một mục tiêu bị động nữa. Nó sẽ trở thành một bàn cờ mới, nơi Lâm Dịch sẽ dùng trí tuệ của mình để lật đổ những kẻ đang đè nén họ.
***
Chiều tối hôm sau, ánh nắng cuối ngày vẫn còn vương vất trên những mái nhà ngói đỏ của thị trấn, nhuộm một màu vàng cam ấm áp. Quán Ăn Đại Phong, tòa nhà gỗ hai tầng nằm ngay giữa khu phố sầm uất, đã bắt đầu tấp nập khách. Tiếng bát đĩa lạch cạch va vào nhau, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng xèo xèo của đồ ăn trên bếp, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi thức ăn phong phú, gia vị đậm đà, và mùi dầu ăn béo ngậy tỏa ra từ bếp, lan khắp không gian, mời gọi những cái bụng đói.
Trong cái ồn ào, náo nhiệt ấy, Trần Nhị Cẩu, trong trang phục vải thô bình thường của một người dân quê ra thị trấn, ngồi ở một góc khuất, bàn tay cầm đôi đũa gắp món thịt kho tộ. Khuôn mặt hắn có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, liên tục quan sát xung quanh. Hắn giả vờ ăn uống một cách chậm rãi, nhưng đôi tai luôn vểnh lên, không bỏ sót bất kỳ mẩu chuyện phiếm nào. Nhiệm vụ của hắn là thu thập thông tin, và Quán Ăn Đại Phong, nơi tụ tập của đủ loại người, từ thương nhân nhỏ đến kẻ buôn thúng bán mẹt, chính là một mỏ vàng tin tức.
Hắn đã đi dạo quanh thị trấn cả buổi chiều, giả vờ tìm việc làm, hỏi thăm giá cả. Hắn lắng nghe những lời than vãn về nạn cướp bóc, về thuế má tăng cao, và về sự hống hách của gia đinh Trần Thị. Những thông tin vụn vặt đó, như những mảnh ghép nhỏ, dần dần hé lộ một bức tranh lớn hơn về sự mục ruỗng đang diễn ra.
Sau một lúc, ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc bàn quen thuộc. Cố lão bản, thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang ngồi đó. Ông ta mặc một bộ áo lụa màu xanh, tay cầm quạt phe phẩy, trò chuyện rôm rả với hai ba thương nhân nhỏ khác. Tiếng cười sang sảng của ông ta vang vọng, át cả tiếng ồn ào xung quanh. Cố lão bản là người nổi tiếng khắp thị trấn với mạng lưới thông tin rộng lớn, dù phần lớn là những tin đồn vặt vãnh hay chuyện phiếm, nhưng đôi khi lại ẩn chứa những manh mối quan trọng.
Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu, đặt đũa xuống, giả vờ như vừa ăn xong. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía bàn của Cố lão bản, gương mặt nở một nụ cười xã giao. "Cố lão bản, dạo này làm ăn thế nào? Nghe nói thị trấn dạo này không yên bình lắm, có phải không?" Hắn cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, như một người quen tình cờ gặp mặt.
Cố lão bản, đang cười nói vui vẻ, quay đầu lại. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt qua Trần Nhị Cẩu một lượt, rồi nụ cười càng tươi hơn. "Ồ, Nhị Cẩu đấy à! Lâu rồi không gặp. Việc làm ăn thì vẫn vậy thôi, ngày càng khó khăn hơn. Nhưng đúng là dạo này nhiều chuyện lùm xùm thật. Mấy vụ cướp v���t vãnh ở ngoại ô, rồi quan trên lại đang điều tra gì đó... loạn hết cả lên." Ông ta phe phẩy chiếc quạt, ra vẻ bí hiểm.
Trần Nhị Cẩu ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, gọi thêm một ấm trà. "Quan trên điều tra ư? Chuyện gì vậy, Cố lão bản? Chắc không phải là chuyện nhỏ đâu nhỉ?" Hắn giả vờ tò mò, đôi mắt mở to.
Cố lão bản nhấp một ngụm trà, rồi hạ giọng, nhưng vẫn đủ lớn để những thương nhân kia nghe thấy. "Chậc chậc, nói ra cũng chẳng ai tin. Nghe đâu là có liên quan đến việc thu mua đất đai, rồi cả chuyện buôn lậu muối nữa. Mấy chuyện này, có liên quan đến cả một số gia tộc lớn trong thị trấn đấy. Nhưng mà, ai dám nói ra cơ chứ? Sống yên ổn đã là may rồi." Ông ta liếc nhìn xung quanh, rồi lại nháy mắt với Trần Nhị Cẩu. "Mà dạo này ta nghe nói, cái lão Trần Thị Gia Chủ ấy, hay lui tới phủ huyện lắm. Quà cáp nặng tay lắm đó nha."
Trần Nhị Cẩu làm ra vẻ ngạc nhiên. "Ồ? Trần Thị Gia Chủ ư? Gia tộc ấy giàu có bậc nhất ở đây mà. Vậy thì có liên quan đến quan lại thật rồi. Nhưng mà... buôn l���u muối thì có gì ghê gớm đâu, sao lại phải điều tra?"
Cố lão bản lắc đầu, vẻ mặt đầy thâm ý. "Cậu em Nhị Cẩu à, cậu còn trẻ quá. Buôn lậu muối không phải là chuyện nhỏ đâu. Đó là độc quyền của triều đình, là nguồn thu lớn. Động vào đó là động vào cái bánh của quốc gia rồi. Hơn nữa, những vụ thu mua đất đai của Trần Thị Gia Tộc, cũng có nhiều uẩn khúc. Nhiều người dân tự nhiên mất đất, bán rẻ mạt, rồi lại chẳng thấy được bồi thường thỏa đáng." Ông ta hạ giọng hơn nữa. "Nghe đâu, phía trên có người đang ngứa mắt với Trần Thị rồi. Có thể là một thế lực lớn hơn đang muốn nhúng tay vào đây."
Trần Nhị Cẩu lắng nghe từng lời, trong đầu hắn, những mảnh thông tin rời rạc dần kết nối. "Quan trên điều tra", "buôn lậu muối", "thu mua đất đai", "Trần Thị Gia Chủ hay lui tới phủ huyện", và đặc biệt là "phía trên có người đang ngứa mắt với Trần Thị". Hắn biết mình đã có được những manh mối cực kỳ quan trọng. Cố lão bản, với tính cách yêu tiền và giỏi giao tiếp, đúng là một nguồn thông tin quý giá. Nhưng đồng thời, hắn cũng nhận ra sự nguy hiểm tiềm ẩn: một người dễ dàng tiết lộ thông tin cũng có thể dễ dàng bị mua chuộc hoặc lợi dụng.
Hắn mỉm cười, châm một tách trà cho Cố lão bản. "Cảm ơn Cố lão bản đã chỉ giáo. Đúng là kiến thức của lão bản rộng lớn như biển cả. Dạo này đệ cũng đang tính làm ăn nhỏ, mong lão bản có gì hay ho thì chỉ bảo thêm." Trần Nhị Cẩu khéo léo gợi chuyện, thăm dò thêm về những giao dịch "mờ ám" khác, về những cái tên quan lại thường xuyên tiếp xúc với Trần Thị, và về bất kỳ vụ việc nào bị che đậy mà Cố lão bản biết. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và mỗi mảnh thông tin nhỏ đều có thể là chìa khóa để Lâm Dịch mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật. Tiếng cười nói vẫn vang vọng khắp Quán Ăn Đại Phong, nhưng trong tâm trí Trần Nhị Cẩu, một kế hoạch lớn hơn đang dần hình thành, một kế hoạch có thể làm rung chuyển cả thị trấn này.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.