Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 212: Lửa Hận Nổi Lên: Hắc Sa Bang Phản Kích Bừa Bãi

Những tia nắng bình minh đầu tiên rải một lớp vàng nhạt lên tán lá rừng, xuyên qua màn sương mỏng còn vương vấn, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy vẻ u tịch. Tại Trạm Tiếp Tế, ẩn mình sâu trong lòng rừng rậm, không khí căng thẳng của đêm vận chuyển đã dịu đi phần nào, nhưng sự cảnh giác thì vẫn còn nguyên. Lâm Dịch đứng giữa những đống bao tải thảo dược đã được chất gọn gàng trong kho tạm, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chiếc, kiểm tra niêm phong một cách tỉ mỉ. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, mùi thảo dược tươi và đất ẩm vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương khói gỗ thoảng nhẹ từ bếp lửa vừa được nhóm lên. Bên ngoài, tiếng gió vi vút nhẹ qua những khe cửa gỗ, vọng vào tiếng chim hót lảnh lót từ sâu trong r���ng, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm sau một đêm dài đầy thử thách.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt còn hằn rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định, đang lau chùi thanh đao của mình bên cạnh một đống củi khô. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đã đốt lửa và đang pha trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút làm ấm không gian se lạnh buổi sớm. Lý Hổ, sau khi dẫn đội mồi nhử trở về và báo cáo tóm tắt, đang ngồi tựa lưng vào vách tường, vẻ mặt phẫn nộ vẫn chưa tan. Hắn bực bội vì đã phải giả vờ thua cuộc trước đám Hắc Sa Bang, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn lại nể phục trí tuệ của Lâm Dịch.

Mã Đại Ca, người chủ của Trạm Tiếp Tế, một nhân vật phong trần với làn da ngăm đen vì nắng gió và nụ cười sảng khoái thường trực, đang đi tới, trên tay là một ấm trà bốc khói. Hắn đặt ấm trà xuống bàn gỗ ọp ẹp, rót đầy chén cho mọi người.

"Lâm lão đệ, lô hàng đã an toàn, không thiếu một cân một lạng." Mã Đại Ca lên tiếng, giọng nói trầm ấm xua đi một phần sự tĩnh mịch. "Đệ đúng là có tài. Kế 'hư minh' này, ta cả đời chưa từng thấy."

Lâm Dịch quay lại, nhận lấy chén trà từ Mã Đại Ca, hơi nóng từ chén trà làm lòng bàn tay hắn ấm lên. "Mã Đại Ca quá khen. Chỉ là tiểu xảo mà thôi." Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát nhưng thơm nồng lan tỏa trong vòm miệng, xua đi sự mệt mỏi còn sót lại. "Tình hình bên Con Đường Mòn Cổ thế nào rồi? Bọn Hắc Sa Bang có vẻ như đã nhận ra mình bị lừa chứ?"

Mã Đại Ca cười khà khà, nụ cười sảng khoái vang vọng trong gian phòng. "Nhận ra chứ! Chúng nó còn tức đến nổ phổi ấy chứ! Ta phái mấy tên tiểu nhị lanh lẹ trà trộn vào, nghe ngóng được không ít. Bọn chúng phục kích cả đêm, cuối cùng bắt được đội của Lý Hổ. Sau một hồi giả vờ đánh đấm kịch liệt, bọn chúng hí hửng mở bao tải ra xem, kết quả là... toàn lá khô với cỏ dại! Tên thủ lĩnh của Hắc Sa Bang gầm lên như mãnh thú bị nhốt, đập phá tan tành mấy cái xe hàng. Còn chửi bới ầm ĩ rằng 'thằng ranh con Lâm Dịch dám chơi trò này với Hắc Sa Bang!'. Ha ha ha! Cảnh tượng lúc đó chắc là đáng xem lắm!"

Lý Hổ nghe vậy thì gương mặt hung dữ càng thêm lộ vẻ bực tức. "Lão Đại, bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Nhìn vẻ mặt của đám đó khi bị lừa, ta có thể thấy được lửa hận trong mắt chúng. Tên A Cường còn thề sẽ tìm bằng được lão Đại để trả thù." Hắn đập mạnh nắm đấm xuống bàn, chén trà nhảy lên một tiếng cạch. "Đáng lẽ ra, ta nên cho chúng biết tay ngay tại chỗ!"

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Hắn biết rõ điều đó. "Kế Hư Minh thành công, nhưng đây chỉ là khởi đầu của sự trả đũa. Hắc Sa Bang sẽ không chấp nhận thua cuộc dễ dàng." Hắn tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu phân tích những động thái tiếp theo của đối phương. Từ những thông tin ít ỏi có được từ Mã Đại Ca và Lý Hổ, hắn có thể hình dung ra sự giận dữ của Hắc Sa Bang, và xa hơn là áp lực mà Trần Thị Gia Tộc sẽ gây ra.

"Bọn chúng sẽ không bỏ qua, điều đó là chắc chắn." Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Một tổ chức như Hắc Sa Bang, l���y danh dự và sự hung bạo làm nền tảng, sẽ không thể chấp nhận bị một 'thằng nhóc thôn dã' như ta qua mặt. Đặc biệt là khi Trần Thị Gia Tộc đứng sau lưng chúng. Sự trả đũa sẽ đến, và có thể còn tàn độc hơn những gì chúng ta từng đối mặt."

Vương Đại Trụ gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm nghị. "Lâm huynh nói đúng. Bọn Hắc Sa Bang nổi tiếng tàn ác, chúng sẽ không từ thủ đoạn nào đâu. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng."

Trần Nhị Cẩu, vừa đặt ấm trà xuống, cũng lo lắng nói: "Vậy chúng ta phải làm gì đây, Lâm Đại ca? Lần này bọn chúng sẽ không dễ dàng mắc bẫy nữa."

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, để vị chát của trà làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Hắn biết, thành công này chỉ là một thắng lợi nhỏ, là một lời cảnh cáo ban đầu. Nhưng nó cũng đồng thời là một lời thách thức. Hắn đã chọc giận một con thú dữ, và con thú đó sẽ không bao giờ bỏ qua cho kẻ đã sỉ nhục nó. Hắn cảm nhận được hơi lạnh của gió buổi sớm phả vào qua khe cửa, giống như điềm báo cho những khó khăn sắp tới. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận đối đầu, chấp nhận chọc giận kẻ mạnh, để rồi tìm ra cách khắc chế chúng.

***

Cùng lúc đó, tại Sòng Bạc Hắc Long, một nơi thường ngày vốn đã ồn ào và hỗn loạn, giờ đây lại càng trở nên náo loạn bởi cơn thịnh nộ của Bang chủ Hắc Sa Bang. Nằm khuất sâu trong một con hẻm tối tăm của thị trấn, Sòng Bạc Hắc Long là nơi tụ tập của đủ loại thành phần giang hồ, từ những tên du thủ du thực cho đến những tay cờ bạc khát nước. Hội trường chính của sòng bạc thiếu ánh sáng, đèn lồng dầu leo lét treo lơ lửng, hắt bóng những hình thù kỳ dị lên các bức tường đã ố vàng. Tiếng xúc xắc lách cách, tiếng bài xào xạc, tiếng reo hò phấn khích hay tiếng rên rỉ tuyệt vọng của những kẻ thua cuộc trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, đặc trưng của chốn ăn chơi trác táng. Mùi khói thuốc lào, m��i rượu nồng và mùi mồ hôi của đám đông đặc quánh trong không khí, càng khiến không gian trở nên ngột ngạt.

Trong một căn phòng bí mật nằm sâu bên trong sòng bạc, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài, Bang chủ Hắc Sa Bang đang đập phá đồ đạc. Hắn là một gã đàn ông vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt đầy sẹo và đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Chiếc áo lụa đắt tiền hắn đang mặc bị xé rách một mảng lớn do những cú đấm liên tục vào chiếc bàn gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Tiếng gầm gừ giận dữ của hắn vang vọng khắp căn phòng, át cả tiếng ồn ào từ bên ngoài.

"Một lũ ngu xuẩn! Bị một thằng nhóc thôn dã lừa gạt! Mặt mũi Hắc Sa Bang ta còn để đâu?!" Hắn gầm lên, quăng chiếc chén sứ đựng rượu xuống đất, khiến nó vỡ tan thành từng mảnh. Những tên thủ hạ đứng trong phòng, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy không dám hó hé nửa lời. Kẻ nào kẻ nấy đều cúi đầu sát đất, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của bang chủ.

A Cường, tên thủ hạ thân cận nhất, với khuôn mặt tái mét, lắp bắp tiến lên một bước. "Bang chủ, chúng tôi... chúng tôi không ngờ hắn lại dùng kế hiểm như vậy... Hàng hóa thực sự được vận chuyển bằng đường rừng... Chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng Con Đường Mòn Cổ, không hề phát hiện ra dấu vết gì bất thường."

"Không ngờ ư?!" Bang chủ Hắc Sa Bang gầm lên, túm lấy cổ áo A Cường, nhấc bổng hắn lên. "Ngươi là đồ phế vật! Ngươi đã làm mất mặt bang phái! Ngươi nghĩ Trần Thị Gia Tộc sẽ nghĩ gì về ta khi biết Hắc Sa Bang bị một tên nhà quê qua mặt?!" Hắn quăng A Cường xuống đất, khiến tên này va mạnh vào góc bàn, rên rỉ đau đớn.

Đúng lúc đó, một tên thủ hạ khác vội vã chạy vào, cúi đầu sát đất. "Bẩm Bang chủ, có lệnh từ Trần Thị Gia Tộc ạ!" Hắn dâng lên một phong thư niêm phong cẩn thận.

Bang chủ Hắc Sa Bang giật lấy phong thư, xé toạc niêm phong một cách thô bạo. Hắn đọc lướt qua, ánh mắt càng lúc càng tối sầm lại. Khi đọc xong, hắn quăng bức thư xuống đất, giậm chân lên đó. "Khốn kiếp! Trần Thị Gia Chủ đã gửi lệnh, yêu cầu chúng ta phải cho Lâm Dịch nếm mùi đau khổ. Chúng nói không c���n phải theo quy tắc nữa, cứ quấy phá cho đến khi hắn phải quỳ gối!"

Một tên thủ hạ khác, trông có vẻ hung hăng hơn, lập tức lên tiếng. "Bang chủ, vậy là chúng ta không cần phải câu nệ gì nữa! Cứ cho cái làng khốn nạn đó tan nát đi! Ta sẽ dẫn người đi cướp bóc, đốt phá hết ruộng đồng của chúng!"

Bang chủ Hắc Sa Bang hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh cơn giận. Hắn biết, thất bại này không chỉ khiến hắn mất mặt, mà còn ảnh hưởng đến mối làm ăn với Trần Thị Gia Tộc. Lý Quản Sự, tay sai của Trần Thị, chắc chắn đã báo cáo lại tình hình một cách không mấy tốt đẹp. Hắn phải hành động ngay lập tức để lấy lại thể diện và lòng tin.

"Ngươi nói đúng!" Bang chủ Hắc Sa Bang gầm lên, ánh mắt quét qua những tên thủ hạ đang run rẩy. "Nghe đây! Từ giờ trở đi, không cần phải giữ kẽ gì nữa! Mục tiêu của chúng ta không phải là cướp bóc hàng hóa nữa, mà là phá hoại! Phá hoại mọi thứ mà Lâm Dịch và cái làng của hắn đang xây dựng! Đốt ruộng, cướp đường, đe dọa dân làng! Cứ làm cho chúng hoang mang, sợ hãi, không dám làm ăn gì nữa! Ta muốn cái làng Sơn Cước đó phải quỳ gối xin tha, Lâm Dịch phải đến đây mà dập đầu cầu xin ta! Ai không làm được, đừng trách ta vô tình!"

Hắn đập mạnh nắm đấm vào bức tường, khiến một mảng vữa nhỏ rơi xuống. "Bắt đầu từ hôm nay, ta muốn chúng phải nếm mùi địa ngục! Hãy cho chúng biết, Hắc Sa Bang không phải là kẻ dễ bị chọc giận!" Những tên thủ hạ lập tức cúi đầu tuân lệnh, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Chúng biết, một cuộc tàn phá mới sắp bắt đầu, và chúng sẽ là những kẻ thực thi cơn thịnh nộ của bang chủ. Mùi rượu, mồ hôi và khói thuốc trong căn phòng hòa quyện với mùi căng thẳng và sự bạo lực sắp bùng nổ, tạo nên một bầu không khí đầy chết chóc.

***

Vài ngày sau đó, Thôn Làng Sơn Cước không còn giữ được vẻ bình yên vốn có. Buổi sáng, khi những tia nắng vàng óng ả trải dài trên những mái nhà tranh đơn sơ, và tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, đáng lẽ ra đây phải là khoảng thời gian bận rộn với công việc đồng áng, với tiếng trẻ con nô đùa v�� tiếng dân làng trò chuyện rôm rả. Thế nhưng, một bầu không khí sợ hãi và bất an đã bao trùm lấy ngôi làng.

Những vụ việc nhỏ lẻ, thoạt nhìn tưởng chừng như vô hại, nhưng lại đủ sức gieo rắc sự hoang mang và lo sợ vào lòng người dân. Sáng sớm hôm trước, một chiếc xe bò chở rau quả của nhà ông Ba trên đường ra thị trấn đã bị một nhóm côn đồ chặn lại. Chúng không cướp hết hàng hóa, chỉ lấy đi một ít, nhưng lại đập phá xe và thẳng thừng đe dọa: "Nếu còn dám buôn bán với thằng Lâm Dịch, lần sau không chỉ là rau quả đâu, mà cả cái mạng già của ngươi cũng khó giữ!" Ông Ba trở về làng với chiếc xe hư hỏng và khuôn mặt tái mét, khiến cả làng xôn xao bàn tán.

Chưa dừng lại ở đó, đêm hôm sau, mấy sào ruộng khoai tây mới gieo hạt của nhà lão Tứ đã bị một đám người lạ mặt đạp nát bét. Những mầm khoai non xanh mơn mởn, niềm hy vọng của cả gia đình, giờ chỉ còn là một đống bùn đất hỗn độn. Lão Tứ, một người nông dân chất phác, đã ngồi giữa ruộng khóc nức nở, nước mắt hòa lẫn với bùn đất, tạo nên một cảnh tượng thê lương.

"Mấy tên cướp đó không lấy nhiều, nhưng chúng nó dọa sẽ quay lại nếu chúng ta còn buôn bán với Lâm Dịch!" Dân làng A, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, đang than vãn với nhóm người tụ tập ở đầu làng. Vẻ hoang mang hiện rõ trong từng lời nói của ông.

"Ruộng khoai nhà tôi bị đạp nát hết rồi, sao mà sống được đây?" Dân làng B, chính là lão Tứ, với đôi mắt sưng húp vì khóc, giọng nói khản đặc vì tuyệt vọng. "Mấy đứa nhỏ nhà tôi biết lấy gì mà ăn đây?"

Những lời than vãn, lo lắng cứ thế lan truyền, tạo thành một làn sóng sợ hãi bao trùm cả làng. Dân làng bắt đầu nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngại, sự tin tưởng và đoàn kết mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng đang có nguy cơ bị lung lay. Tiếng trẻ con nô đùa ít dần, thay vào đó là tiếng xì xào bàn tán lo lắng của người lớn. Mùi khói gỗ từ các căn bếp vẫn bốc lên, mùi thức ăn vẫn thoang thoảng, nhưng không còn cái vẻ ấm cúng, an lành như trước.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, và Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, những cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, không ngừng đi lại giữa các gia đình, trấn an người dân. Vương Đại Trụ, với giọng nói trầm ấm và sự kiên định, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi. "Cứ bình tĩnh, mọi người! Đừng sợ hãi, Lâm Dịch sẽ có cách! Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn rồi cơ mà!"

"Đúng vậy! Lâm Đại ca sẽ không để chúng ta phải chịu thiệt đâu!" Trần Nhị Cẩu phụ họa, cố gắng tạo ra một không khí lạc quan hơn, dù trong lòng hắn cũng không khỏi lo lắng. Hắn hay cười, nhưng nụ cười hôm nay có vẻ gượng gạo hơn thường lệ.

Lý Hổ thì nghiến răng ken két, vẻ mặt hung dữ. Hắn cảm thấy bất lực khi không thể bảo vệ người dân của mình khỏi những hành động hèn hạ này. "Bọn khốn Hắc Sa Bang! Nếu gặp ta, ta sẽ băm vằm chúng ra!" Hắn thầm nghĩ, nắm chặt lấy chuôi đao bên hông.

Tuy nhiên, những lời trấn an đó chỉ có thể làm dịu đi nỗi sợ hãi trong chốc lát. Dân làng, vốn quen với cuộc sống bình dị, giờ đây phải đối mặt với một mối đe dọa vô hình, một loại hình quấy phá mới m�� và khó chịu. Họ không biết khi nào, ở đâu, và ai sẽ là nạn nhân tiếp theo. Sự bất lực và hoang mang dần dà biến thành sự bực bội, không phải nhắm vào kẻ thù, mà là nhắm vào chính tình cảnh mà họ đang phải chịu đựng. Bầu không khí bình yên, mộc mạc của Thôn Làng Sơn Cước đang bị xé toạc bởi những hành động tàn phá bừa bãi và vô nghĩa.

***

Đêm khuya, trăng rằm treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm, rải ánh bạc lạnh lẽo lên khắp Thôn Làng Sơn Cước. Gió thổi vi vút qua những hàng cây, mang theo hơi lạnh của màn đêm và tiếng côn trùng kêu rả rích từ sâu trong rừng. Trên một trong những trạm gác thô sơ được dựng lên ở rìa làng, Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò hơi khom xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra bóng tối bao trùm lấy những ngôi nhà đang chìm vào giấc ngủ. Mùi gỗ mới từ trạm gác hòa với mùi đất ẩm và hương khói bếp còn vương vất, tạo nên một không khí trầm lắng, nặng trĩu. Hắn cảm nhận được từng đợt gió lạnh luồn qua kẽ áo, nhưng sự lạnh lẽo bên trong hắn còn lớn hơn nhiều.

Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Ba người họ cũng đang dõi mắt về phía bóng đêm, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng và ưu tư. Tiếng bước chân tuần tra xa xa vọng lại, đều đặn và cảnh giác, nhưng không đủ để xua tan đi sự nặng nề trong không khí.

"Bọn chúng không còn nhắm vào lô hàng nữa, mà là phá hoại nhỏ lẻ, gây hoang mang." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió đêm. "Đây là cách Trần Thị muốn dùng để bóp nghẹt chúng ta từ bên trong. Chúng muốn làm chúng ta mất niềm tin, mất đoàn kết, rồi tự mình sụp đổ."

Lý Hổ, vẻ mặt hung dữ, nghiến răng. "Lão Đại, cứ để ta dẫn người đi tìm sào huyệt của chúng, ta sẽ cho bọn chúng một bài học! Đám Hắc Sa Bang này quá hèn hạ, chỉ giỏi phá hoại sau lưng!" Hắn cảm thấy bực bội khi chỉ có thể đứng nhìn những hành động quấy phá của đối phương mà không thể phản công trực diện.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không. Đây không phải lúc để đối đầu trực diện." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang nhìn mình với vẻ chờ đợi. "Mục tiêu của chúng là làm chúng ta kiệt sức, mất đoàn kết. Nếu chúng ta manh động, rơi vào bẫy của chúng, thì coi như ta đã thua một nửa rồi. Chúng ta phải tìm cách biến sự quấy phá của chúng thành cơ hội."

Vương Đại Trụ thở dài. "Nhưng nếu cứ để chúng quấy phá thế này, dân làng sẽ mất niềm tin, không dám làm ăn nữa. Mấy ngày nay, tôi đã nghe không ít lời than vãn. Mọi người đều hoang mang, sợ hãi. Nếu kéo dài, e rằng sẽ có người rời làng, hoặc tệ hơn là phản lại chúng ta."

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu đồng tình. "Đúng vậy, Lâm Đại ca. Mấy sào khoai của lão Tứ bị phá hoại, ông ấy đã khóc ròng cả ngày. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ai còn dám trồng trọt, ai còn dám buôn bán?"

Lâm Dịch trầm tư, ánh mắt quét qua những ngôi nhà trong làng một lần nữa, sau đó nhìn về phía xa xăm nơi có thị trấn. Hắn hiểu rõ nỗi lo lắng của đồng minh, và hơn ai hết, hắn hiểu rõ tâm lý của dân làng. Những hành động quấy phá nhỏ lẻ, thiếu mục tiêu cụ thể này lại nguy hiểm hơn cả một cuộc tấn công trực diện. Nó gặm nhấm niềm tin, bào mòn ý chí, và cuối cùng sẽ khiến mọi thứ sụp đổ từ bên trong. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Sự công bằng, hay an toàn, phải tự mình giành lấy.

Hắn khẽ nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ về một kế hoạch mới để đối phó với kiểu tấn công 'bừa bãi' này. Một kế hoạch không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động biến nguy thành cơ. Hắn biết, sự tức giận và hành động thiếu suy nghĩ của Hắc Sa Bang có thể là một con dao hai lưỡi, và chúng có thể mắc sai lầm lớn hơn, tạo cơ hội cho hắn phản công. Hắn không thể chỉ phòng thủ mãi, mà phải tìm cách đánh bật Hắc Sa Bang và Trần Thị Gia Tộc khỏi vùng đất này.

Cảm giác lạnh lẽo từ gió đêm vẫn cứ phả vào, nhưng trong đôi mắt Lâm Dịch, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên. Hắn đã thấy được một hướng đi mới. Một hướng đi đầy thách thức, nhưng cũng đầy tiềm năng. Sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi của dân làng sẽ được thử thách đến cùng, và chỉ những người có ý chí mạnh mẽ nhất mới có thể theo hắn đến cuối con đường. Hắn hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và gỗ mới càng rõ ràng hơn, như tiếp thêm sức mạnh cho hắn. "Được rồi," Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. "Chúng ta sẽ không ngồi yên chịu trận." Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào bầu trời đêm đầy sao, trong đầu đã bắt đầu hình thành những ý tưởng táo bạo. Trận chiến này, hắn biết, mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free