Lạc thế chi nhân - Chương 211: Kế Hư Minh: Đánh Lạc Hướng Hắc Sa Bang
Đêm khuya buông xuống Thôn Làng Sơn Cước như một tấm màn nhung đen thẫm, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh ẩm của đất và lá mục, khiến ngọn nến duy nhất trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch lay động dữ dội. Ánh lửa chập chờn hắt lên bốn gương mặt căng thẳng đang cúi mình quanh một tấm bản đồ thô sơ trải trên bàn. Đó là Lâm Dịch, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Không khí trong phòng đặc quánh sự trầm mặc, chỉ có tiếng bút chì của Lâm Dịch lướt nhẹ trên mặt giấy, vạch ra những đường nét phức tạp, và tiếng hít thở dồn dập, nặng nề của những người đàn ông đang dồn hết tâm trí vào kế hoạch trước mắt.
Lâm Dịch đặt nhẹ cây bút chì xuống, ngước mắt nhìn ba người đồng đội, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng không giấu nổi vẻ sắc bén của một người đang nắm giữ vận mệnh c��a cả một ngôi làng. Hắn khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Đây là 'Kế Hư Minh'." Giọng hắn trầm khàn, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của sự quyết đoán. "Chúng ta phải làm cho chúng tin rằng đây là con đường chính, để chúng dồn toàn lực vào đó."
Hắn chỉ vào một con đường mòn lớn được đánh dấu rõ ràng trên bản đồ, băng qua một vùng đất trống trải trước khi dẫn vào khu rừng rậm Hắc Ám Sâm Lâm. "Con đường này, chúng ta sẽ dùng nó để đánh lạc hướng." Lâm Dịch giải thích, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. "Một đội giả, mang theo hàng hóa không có giá trị, sẽ đi qua đây. Tạo ra đủ sự chú ý, đủ để Hắc Sa Bang tin rằng đây là mục tiêu của chúng ta."
Lý Hổ, với vẻ mặt ngang tàng thường thấy, nhưng giờ đây ánh mắt lại rực lên sự kiên định, không hề giấu giếm chút lo lắng nào, gật đầu dứt khoát. "Đại ca, cứ giao cho ta. Ta sẽ làm chúng tin sái cổ." Chất giọng của hắn thô ráp nhưng tràn đầy tự tin. Hắn là một người của hành động, và cái ý tưởng dẫn dụ kẻ thù vào tròng này dường như hợp với tính cách ưa mạo hiểm của hắn. Dù biết rõ hiểm nguy cận kề, nhưng Lý Hổ lại cảm thấy một sự hưng phấn lạ lùng. Hắn đã chán ngấy cái cảnh bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép, chán ngấy cái cảm giác bất lực. Giờ đây, hắn có cơ hội để trả đũa, để chứng tỏ rằng dân làng Sơn Cước không phải là những con cừu non dễ bị xẻ thịt.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ nhưng thường ngày chất phác, giờ đây nét mặt cũng đanh lại, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào bản đồ, cố gắng nắm bắt từng chi tiết. Hắn gật đầu lia lịa, giọng nói kiên quyết, pha lẫn chút lo lắng cho Lâm Dịch. "Lâm huynh cứ yên tâm, ta sẽ bảo vệ lô hàng thật cẩn mật. Không một cọng lông nào của chúng nó có thể chạm vào được." Sự trung thành của Đại Trụ không chỉ xuất phát từ tình nghĩa anh em, mà còn từ niềm tin tuyệt đối vào trí tuệ của Lâm Dịch. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch đưa làng thoát khỏi bao khó khăn, từ cảnh đói nghèo đến sự áp bức. Hắn tin rằng, chỉ cần Lâm Dịch còn đó, Thôn Làng Sơn Cước sẽ không bao giờ gục ngã.
L��m Dịch quay sang chỉ vào một con đường khác, nhỏ hơn, ẩn khuất hơn, len lỏi qua những dốc đá và bụi cây rậm rạp. "Đây là con đường chính của chúng ta. Vương Đại Trụ sẽ dẫn đội vận chuyển thật, mang theo toàn bộ thảo dược. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ đi cùng Lý Hổ, nhưng nhiệm vụ của ngươi là truyền tin, đảm bảo thông tin liên lạc thông suốt giữa hai đội. Và quan trọng nhất, phải luôn cảnh giác, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ đổ bể."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lanh lợi, không giấu nổi vẻ hào hứng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn nắm chặt tay, đôi mắt sáng rực. Từ khi được Lâm Dịch trọng dụng, Nhị Cẩu cảm thấy mình có ích, không còn là một thanh niên làng lông bông nữa. Sự tin tưởng của Lâm Dịch đã thổi vào hắn một nhiệt huyết mới, một ý chí muốn chứng tỏ bản thân.
Lâm Dịch lại nhìn bản đồ một lần nữa, những suy nghĩ hiện đại cứ thế cuộn xoáy trong đầu hắn. "Kế Hư Minh" hay "Empty Fort Strategy" – một trong ba mươi sáu kế sách nổi tiếng trong binh pháp cổ đại, được sử dụng để đánh lừa kẻ địch rằng một vị trí yếu kém thực ra lại mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Trong trường hợp này, hắn dùng nó để tạo ra một mục tiêu giả, thu hút sự chú ý của Hắc Sa Bang, trong khi mục tiêu thật lại được di chuyển an toàn trên một con đường khác. Hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng địa hình xung quanh làng, sử dụng những kiến thức về địa lý và bản đồ học của thế kỷ 21 để tìm ra con đường bí mật này. Đây là một con đường hiểm trở, ít người biết đến, và quan trọng nhất là không có dấu vết của Hắc Sa Bang.
"Mỗi bước đi đều phải thật cẩn trọng." Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn, nhấn mạnh tầm quan trọng của nhiệm vụ. "Hàng hóa của chúng ta là sinh mạng của cả làng. Trần Thị Gia Tộc sẽ không từ thủ đoạn nào để phá hoại chúng ta. Hắc Sa Bang là những kẻ liều lĩnh, nhưng cũng không thiếu mưu mẹo. Chúng ta phải nhanh hơn, khôn ngoan hơn chúng."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại toàn bộ kế hoạch trong đầu. Sự căng thẳng tột độ là đi���u không thể tránh khỏi. Một sơ suất nhỏ, một tiếng động lạ, một ánh lửa vô tình, đều có thể khiến kế hoạch thất bại. Và thất bại không chỉ đồng nghĩa với việc mất đi lô hàng, mà còn có thể là cái giá bằng máu của những người dân làng tin tưởng hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ. Để sinh tồn, đôi khi người ta phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất, phải dùng đến những mưu mẹo tinh vi nhất. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tin tưởng. Chính những kiến thức từ thế giới cũ, dù là binh pháp hay kinh tế, đã giúp hắn đứng vững trong thế giới cổ đại khắc nghiệt này.
Lâm Dịch phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng người. Lý Hổ và Trần Nhị Cẩu sẽ dẫn theo mười thanh niên khỏe mạnh của làng, cải trang thành những người vận chuyển hàng hóa thông thường. Hàng hóa của họ là những bao tải chứa đầy lá khô, cỏ dại và một ít thảo dược chất lượng thấp được pha trộn khéo léo để trông giống như hàng thật. Đoàn xe giả sẽ xuất phát trước, đi thẳng vào con đường mòn lớn, tạo ra tiếng động và dấu vết rõ ràng. Nhiệm vụ của họ là thu hút sự chú ý, giả vờ chống cự khi bị tấn công, nhưng tuyệt đối không được liều mạng. Sinh mạng của họ còn quan trọng hơn cả kế hoạch.
Vương Đại Trụ sẽ dẫn theo một nhóm khác, gồm những người đàn ông mạnh mẽ và tin cậy nhất, mang theo lô thảo dược quý giá thật. Họ sẽ đi theo một con đường mòn bí mật mà Lâm Dịch đã mất nhiều ngày để thám thính và ghi lại trên bản đồ. Con đường này gập ghềnh, khó đi, nhưng an toàn hơn rất nhiều. Lâm Dịch sẽ đi cùng Vương Đại Trụ, không chỉ để giám sát mà còn để trấn an tinh thần mọi người, và quan trọng hơn, để đối phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra.
Trước khi giải tán, Lâm Dịch không quên dặn dò thêm lần nữa. "Tuyệt đối không được lộ ra dù chỉ một lời. Kế hoạch này, chỉ có chúng ta biết. Bất kỳ ai hỏi, đều phải nói rằng lô hàng đã bị Hắc Sa Bang cướp phá." Hắn nhìn vào từng gương mặt, thấy được sự quyết tâm và tin tưởng. "Chúng ta không thể th���t bại. Vì tương lai của Thôn Làng Sơn Cước."
Bên ngoài, gió vẫn hú rít, nhưng trong căn phòng nhỏ, một ngọn lửa kiên cường đã được thắp lên, sưởi ấm những trái tim đang tràn đầy hy vọng và ý chí chiến đấu.
***
Nửa đêm, bóng tối đặc quánh bao trùm Hắc Ám Sâm Lâm, không một vì sao, không một mảnh trăng nào có thể xuyên qua tán lá dày đặc để rọi sáng. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt của đêm sâu và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm ma quái. Trên Con Đường Mòn Cổ, một con đường chính dẫn vào sâu trong rừng, một đoàn xe thô sơ gồm ba chiếc, ánh đèn lồng chập chờn, chậm rãi tiến vào bóng tối. Tiếng bánh xe gỗ kẽo kẹt trên nền đất ẩm ướt, tiếng vó ngựa lộp cộp, và tiếng bước chân lạo xạo trên lá khô vang vọng trong đêm tĩnh mịch, phá tan sự yên ắng của rừng già.
Lý Hổ, dáng vẻ ngang tàng, đi đầu đoàn xe, tay lăm lăm cây đại đao. Hắn khoác một chiếc áo bông dày, vẻ mặt có vẻ kiêu ngạo và không hề cảnh giác, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc nhìn vào bóng tối dày đặc của r���ng, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu lạ nào. Bên cạnh hắn, Trần Nhị Cẩu đi theo sát, hai tay thủ sẵn một con dao găm nhỏ. Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không ngừng thấp thỏm. Nhiệm vụ của hắn là truyền tin, nhưng cũng là một phần của đội mồi nhử.
Đúng như dự đoán của Lâm Dịch, những bóng người lấp ló trong bóng tối không xa, vũ khí sắc lạnh phản chiếu ánh đèn lồng yếu ớt, chờ đợi con mồi. Đó là những tên thủ hạ của Hắc Sa Bang, được Trần Thị Gia Tộc thuê để cướp phá lô hàng của Lâm Dịch. Chúng đã phục kích ở đây từ lâu, kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì chúng tin rằng đây là con đường duy nhất mà Lâm Dịch có thể vận chuyển hàng hóa qua.
"Đến rồi! Chuẩn bị!" Một tên thủ hạ Hắc Sa Bang thì thầm, giọng nói đầy vẻ háo hức và tàn bạo, vang vọng giữa tiếng gió hú. Ánh mắt hắn rực lên sự tham lam khi nhìn thấy đoàn xe đang tiến lại gần. Chúng đã nghe danh về lô thảo dược quý giá của Thôn Làng Sơn Cước, và tin chắc rằng đây là một món hời béo bở.
Khi đoàn xe của Lý Hổ tiến đến một khúc cua hẹp, đột nhiên một tiếng còi chim chói tai vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Hàng chục bóng đen từ hai bên đường mòn lao ra như những con thú đói. Tiếng hô hoán "Cướp bóc!" vang lên, cùng với tiếng kim loại va chạm, tiếng bước chân dồn dập, và tiếng gầm gừ của những tên côn đồ.
Lý Hổ "giả vờ" giật mình, la lớn: "Ai đó?! Dừng lại!" Hắn rút đại đao, vung lên tạo ra những tiếng gió rít đầy uy hiếp. Trần Nhị Cẩu và những người khác cũng rút vũ khí thô sơ của mình ra, cố gắng tạo ra vẻ chống cự quyết liệt. Tiếng "chiến đấu" lập tức bùng nổ. Tiếng đao kiếm va chạm chan chát, tiếng la hét giả vờ đau đớn, tiếng thở dốc và tiếng hò reo của Hắc Sa Bang xen lẫn với tiếng bánh xe kẽo kẹt khi một số người "cố gắng" đẩy xe chạy trốn.
Thực tế, Lý Hổ và đội của hắn chỉ chống cự một cách tượng trưng. Hắn cố tình ra những chiêu thức hoa mỹ nhưng không gây sát thương lớn, chỉ nhằm mục đích tạo ra tiếng động lớn và một màn kịch hoành tráng. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn của mình, cố gắng chạy vòng quanh, giả vờ tìm cách thoát thân, nhưng lại luôn bị "chặn" lại một cách có chủ đích. Hắn còn không quên vứt đi vài bao tải "thảo dược" rỗng ruếch, khiến chúng lăn lông lốc xuống dốc, tạo thêm tiếng động và cảm giác hoảng loạn.
Những tên thủ hạ Hắc Sa Bang, vốn kiêu ngạo và tự mãn, không hề nghi ngờ gì. Chúng cho rằng những người dân làng này, dù có chút dũng khí, cũng chỉ là những con kiến dám chống lại bầy voi. "Hừ! Bọn nhà quê này cũng có gan phản kháng sao?" Một tên thủ lĩnh của Hắc Sa Bang cười khẩy, vung cây bổng sắt đập mạnh vào thành xe, khiến nó rung lên bần bật. "Chúng mày muốn chết à? Mau giao hết hàng ra đây!"
Sau một hồi "chiến đấu" kịch liệt, khi những chiếc xe đã "bị khống chế", Lý Hổ ra hiệu cho đội của mình. "Chạy! Chia nhau ra mà chạy!" Hắn hô lớn, rồi giả vờ bị một tên côn đồ đánh trúng, loạng choạng ngã xuống. Sau đó, hắn đứng dậy, vứt bỏ đại đao, và dẫn đội rút lui vào rừng, giả vờ tháo chạy trong hỗn loạn. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh chân lẻn vào bóng tối, để lại phía sau những chiếc xe hàng "bị cướp" với những bao tải "thảo dược" vương vãi.
Tiếng hò reo chiến thắng của Hắc Sa Bang vang vọng khắp khu rừng. Chúng không hề hay biết rằng mình đã rơi vào cái bẫy tinh vi của Lâm Dịch. Chúng tin rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ, đã cướp được lô hàng quý giá của Thôn Làng Sơn Cước, và đã giáng một đòn chí mạng vào kế sinh nhai của Lâm Dịch. Sự tự mãn hiện rõ trên từng khuôn mặt hung tợn. Chúng bắt đầu lục soát các bao tải, cười phá lên khi nghĩ đến số tiền thưởng mà Trần Thị Gia Tộc sẽ trả cho chúng.
Bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm khu rừng, nhưng giờ đây là sự căng thẳng của kẻ thắng cuộc, của những kẻ tin rằng mình đã nắm giữ tất cả. Gió vẫn thổi mạnh, lá cây vẫn xào xạc, nhưng những âm thanh đó giờ đây dường như mang theo một sự chế giễu ngầm, chỉ có những kẻ bị lừa mới không nhận ra.
***
Cùng lúc đó, trên một con đường mòn khác, một con đường ít người qua lại, ẩn mình sâu trong rừng và len lỏi qua những dốc đá cheo leo, đoàn xe vận chuyển thật của Lâm Dịch đang lặng lẽ tiến bước. Bóng đêm vẫn dày đặc như mực, không một chút ánh trăng nào có thể xuyên qua tán lá cổ thụ để dẫn lối. Chỉ có những chiếc đèn lồng được che chắn cẩn thận, hắt ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, vừa đủ để soi đường cho những bước chân cẩn trọng.
Lâm Dịch đi giữa đoàn xe hàng, áo khoác dày che kín thân hình gầy gò, đôi mắt hắn không ngừng dò xét xung quanh. Thính giác hắn căng lên, cố gắng phân biệt tiếng gió hú rít qua kẽ lá với tiếng bước chân lạo xạo trên nền đất, tiếng côn trùng rả rích trong đêm với bất kỳ âm thanh lạ nào khác. Hắn cảm nhận rõ không khí lạnh lẽo của đêm khuya thấm vào tận xương tủy, nhưng sự căng thẳng trong tâm trí còn lớn hơn nhiều.
Vương Đại Trụ dẫn đầu, tay lăm lăm một cây đao sáng loáng, ánh mắt cảnh giác cao độ. Mỗi bước đi của hắn đều vững vàng, chắc chắn, như một bức tường thành di động. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng ra hiệu bằng tay cho những người phía sau. Những người dân làng đi cùng, mỗi người đều đẩy một chiếc xe hàng thô sơ ch���t đầy thảo dược quý giá. Gương mặt họ lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quyết tâm và tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Họ hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này, bởi vì đây không chỉ là hàng hóa, mà là hy vọng, là mồ hôi nước mắt, là tương lai của cả ngôi làng.
"Tất cả phải thật cẩn trọng, không được sơ sẩy." Lâm Dịch thì thầm với Vương Đại Trụ, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió. Hắn cảm thấy sự rung động nhẹ dưới chân khi những chiếc xe hàng nặng nề lăn bánh qua. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, và cả mùi thảo dược tươi từ lô hàng trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của đêm rừng.
Vương Đại Trụ gật đầu dứt khoát. "Đã rõ, Lâm huynh. Không một con ruồi nào lọt qua được." Hắn nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt nghiêm nghị. Dù mệt mỏi, nhưng hắn biết mình không được phép lơ là. Sự an toàn của lô hàng và của Lâm Dịch là ưu tiên hàng đầu của hắn. Hắn tin vào kế hoạch của Lâm Dịch, và hắn sẽ thực hiện nó đến cùng.
Đoàn xe vận chuyển bí mật di chuyển chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. Lâm Dịch liên tục kiểm tra các bao tải thảo dược, đảm bảo chúng được che chắn cẩn thận, không bị ẩm ướt hay rơi rớt trên đường đi hiểm trở. Hắn đốc thúc mọi người giữ khoảng cách, di chuyển im lặng nhất có thể. Dù biết rằng đội mồi nhử của Lý Hổ đang làm tốt nhiệm vụ của mình, nhưng Lâm Dịch vẫn không thể ngừng lo lắng. Hắn không mơ mộng về một thế giới công bằng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn luôn tự nhủ. Để có được sự an toàn và ổn định, hắn phải tự mình giành lấy, bằng mọi giá, bằng mọi mưu mẹo.
Đường đi ngày càng khó khăn, dốc đá trơn trượt, bụi cây gai rậm rạp cào xước quần áo. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Lâm Dịch, không chỉ vì sự mệt mỏi mà còn vì áp lực vô hình đè nặng. Hắn nhớ lại những lời Lão Hồ từng nói về sự hiểm độc của giang hồ, về những cạm bẫy khó lường. Hắn cũng nhớ đến gương mặt lo lắng của Lâm mẫu, Lâm phụ, và nụ cười thơ ngây của Lâm Tiểu Nguyệt. Tất cả những điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn, khiến hắn không được phép gục ngã.
Cuối cùng, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh cây, đoàn người mệt mỏi nhưng vững vàng tiến vào một Trạm Tiếp Tế nhỏ, ẩn mình sâu trong rừng, cách xa Con Đường Mòn Cổ. Ánh đèn lồng ấm áp hắt ra từ bên trong, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chờ đợi họ. Nơi đây đã được Lâm Dịch chuẩn bị từ trước, với sự giúp đỡ của một số người tin cậy trong thị trấn.
Hàng hóa nhanh chóng được đưa vào kho, cất giữ cẩn thận. Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân. Hắn nhìn những gương mặt mệt mỏi nhưng rạng rỡ của những người dân làng, và trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Họ đã thành công.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại Con Đường Mòn Cổ, tiếng la ó giận dữ của Hắc Sa Bang vang vọng khắp khu rừng. Sau khi lục soát tất cả các bao tải "chiến lợi phẩm", chúng phát hiện ra rằng mình đã bị lừa một vố đau. Tất cả chỉ là lá khô, cỏ dại và một ít thảo dược bỏ đi. Không có bất kỳ món đồ quý giá nào.
"Khốn kiếp! Chúng ta bị lừa rồi!" Tên thủ lĩnh của Hắc Sa Bang gầm lên, quăng bao tải rỗng xuống đất, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận. "Thằng ranh con Lâm Dịch! Dám chơi trò này với Hắc Sa Bang!" Hắn không thể tin được mình lại bị một tên nhà quê ở biên thùy qua mặt. Sự kiêu ngạo của hắn bị tổn thương nặng nề. Cảm giác bị sỉ nhục khiến hắn muốn xé xác Lâm Dịch thành trăm mảnh.
Những tên thủ hạ khác cũng không ngừng chửi bới, đấm đá vào những chiếc xe gỗ vô tội. Chúng đã lãng phí cả một đêm phục kích, đã đổ mồ hôi và cả máu (dù là máu giả), chỉ để đổi lấy một mớ rác rưởi. Sự tức giận và xấu hổ dâng lên đến cực điểm. Lời nguyền rủa vang vọng khắp khu rừng, báo hiệu một cuộc trả thù không thể tránh khỏi.
Lâm Dịch, từ Trạm Tiếp Tế, không nghe thấy những tiếng chửi rủa đó, nhưng hắn biết rằng mình đã gieo rắc một hạt giống thù hận trong lòng Hắc Sa Bang. Cuộc chiến này, hắn biết, sẽ không dừng lại ở đây. Trần Thị Gia Tộc chắc chắn cũng s�� sớm biết tin về thất bại của Hắc Sa Bang, và những động thái tiếp theo của chúng sẽ càng tàn độc và tinh vi hơn. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, hắn đã bảo vệ được lô hàng, bảo vệ được sinh mạng của những người tin tưởng hắn. Hắn đã chứng minh rằng, Thôn Làng Sơn Cước không còn là một miếng mồi ngon dễ nuốt. Họ đã sẵn sàng, và sẽ chiến đấu bằng mọi thứ họ có.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.