Lạc thế chi nhân - Chương 210: Lập Trạm Gác: Kế Sách Phòng Vệ Làng
Lâm Dịch và Vương Đại Trụ quay trở lại Thôn Làng Sơn Cước khi ánh chiều tà đã buông, nhuộm một màu vàng cam u buồn lên những mái nhà tranh vách đất. Lòng hắn nặng trĩu. Dù đã gieo những hạt mầm hy vọng mong manh vào lòng các tiểu thương ở thị trấn, nhưng trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rằng đó chỉ là những bước đi đầu tiên, chậm rãi và đầy rủi ro. Cuộc chiến thực sự, khốc liệt nhất, vẫn đang chờ đợi ngay tại ngôi làng này, nơi những người thân yêu của hắn đang phải đối mặt với sự tàn phá và nỗi tuyệt vọng.
Khi họ vừa đặt chân đến đầu làng, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt. Khu đất trồng thảo dược, vốn dĩ xanh tốt, nay tan hoang đến lạ. Những luống cây non bị nhổ bật gốc, đất đai bị xới tung bừa bãi. Một tấm biển gỗ sần sùi, với dấu ấn quan phủ khắc vội vàng, cắm ch��o xiêu vẹo giữa đống đổ nát, như một lời chế giễu cho mọi công sức và hy vọng của dân làng. Những người nông dân, với gương mặt thất thần và ánh mắt trống rỗng, tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ trỏ vào khu đất, những tiếng thở dài nặng nề hòa lẫn trong không khí. Phụ nữ ôm con nhỏ nức nở, đàn ông nghiến răng ken két, nắm chặt tay, nhưng tất cả đều bất lực.
Lâm Dịch bước đi giữa họ, cảm nhận rõ rệt sự uất ức và phẫn nộ đang sôi sục trong từng trái tim. Hắn nhìn thấy Lâm phụ, Lâm mẫu đứng cạnh nhau, nét lo lắng hằn sâu trên khuôn mặt đã chai sạm vì nắng gió. Lâm mẫu ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Lâm phụ chỉ lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt vừa có sự tin tưởng, vừa có nỗi đau đớn không nói nên lời. Những gương mặt quen thuộc của Trưởng thôn Lão Vương, của Vương Đại Trụ (người đã ở lại làng sau khi đưa tin), của Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, tất cả đều nhuốm màu xám xịt của sự thất bại và tuyệt vọng.
"Lâm Dịch, con về rồi." Lâm mẫu khẽ gọi, giọng run run.
Lâm Dịch chỉ gật đầu, ánh mắt quét qua toàn bộ khu đất bị phá hoại. Ngọn lửa giận dữ trong hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng hắn cố gắng nén lại, chỉ để lộ ra một vẻ trầm tĩnh đến đáng sợ. Hắn biết, lúc này, dân làng cần một người lãnh đạo, không phải một kẻ dễ dàng bị cảm xúc chi phối.
"Mọi người," Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng đủ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, thu hút mọi ánh nhìn về phía hắn. "Tôi đã về."
Trưởng thôn Lão Vương, với vóc dáng thấp bé và khuôn mặt khắc khổ, bước đến gần, cúi đầu một cách tội lỗi. "Lâm Dịch... ta xin lỗi. Ta đã không thể bảo vệ được..."
Lâm Dịch giơ tay ngăn lại. "Lão Vương, đây không phải lỗi của ai trong chúng ta. Đây là sự tàn bạo của kẻ mạnh, sự tham lam của những kẻ coi thường mạng sống con người." Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau quét qua từng gương mặt. "Trần Thị Gia Tộc đã vượt quá giới hạn. Chúng ta không thể mãi cúi đầu."
Hắn bước lên một gò đất cao hơn một chút, để mọi người có thể nhìn rõ hắn. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo thô sơ của hắn. "Nhìn xem, họ đã làm gì với công sức của chúng ta? Họ đã giẫm đạp lên hy vọng của chúng ta. Họ nghĩ rằng chúng ta sẽ sợ hãi, sẽ từ bỏ. Nhưng họ đã lầm!" Giọng hắn bắt đầu dứt khoát hơn, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng. "Chúng ta sẽ không từ bỏ! Chúng ta sẽ không cúi đầu!"
Một vài tiếng xì xào, rồi một người nông dân lớn tuổi cất tiếng, giọng đầy bi quan: "Lâm Dịch à, chúng ta chỉ là những người dân thường. Tay không tấc sắt, làm sao chống lại được Trần Thị Gia Tộc có quan phủ che chở, có tiền của như núi?"
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt người đó. "Đúng vậy, chúng ta không có vũ khí sắc bén, không có quyền lực như họ. Nhưng chúng ta có thứ mà họ không có: sự đoàn kết, và ý chí muốn bảo vệ những gì là của mình!" Hắn giơ nắm tay lên, siết chặt. "Chúng ta sẽ bảo vệ những gì mình có, bằng chính đôi tay này. Chúng ta sẽ không để họ cướp đi mảnh đất này một lần nữa. Chúng ta sẽ không để họ giẫm đạp lên ph���m giá của chúng ta một lần nữa!"
Sự phẫn nộ âm ỉ trong lòng dân làng, như một ngọn lửa bị đè nén, giờ đây được Lâm Dịch thổi bùng lên. Ánh mắt tuyệt vọng dần được thay thế bằng những tia lửa căm phẫn và quyết tâm. Họ đã quá mệt mỏi với việc bị chèn ép. Họ đã quá chán nản với việc bị coi thường. Lời nói của Lâm Dịch, không phải là những lời hứa hão huyền, mà là một lời kêu gọi hành động, một lời tuyên chiến.
"Nhưng chúng ta cũng không thể hành động mù quáng," Lâm Dịch tiếp tục, giọng trầm xuống, mang theo sự thận trọng thường thấy. "Chúng ta sẽ không ném trứng vào đá. Chúng ta sẽ không để họ có cớ để ra tay tàn bạo hơn. Chúng ta sẽ bảo vệ mình một cách thông minh, có kế sách. Chúng ta sẽ xây dựng một bức tường vô hình và hữu hình, để bất kỳ ai dám xâm phạm vào đây, đều phải trả giá."
Hắn quay sang Lý Hổ và Vương Đại Trụ. "Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai người đã từng ra chiến trường, đã từng cầm vũ khí. Hai người có kinh nghiệm. Từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu huấn luyện. Mỗi ng��ời đàn ông trong làng, từ mười lăm tuổi trở lên, đều phải tham gia. Phụ nữ và trẻ em sẽ có nhiệm vụ khác, cũng quan trọng không kém."
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, giờ đây ánh mắt lại rực lên sự quyết tâm. Hắn nắm chặt tay, gật đầu mạnh mẽ. "Lâm Dịch huynh đệ, ta nghe theo huynh. Ta đã từng là một kẻ mù quáng, gây ra tội lỗi. Giờ đây, ta muốn dùng chút sức lực này để chuộc lỗi, để bảo vệ ngôi làng này, bảo vệ những người dân lương thiện này."
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cũng bước lên, giọng nói vang dội: "Lâm Dịch nói đúng! Chúng ta không thể ngồi yên chịu chết! Trần Thị muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng! Đại Trụ ta xin nguyện theo Lâm Dịch đến hơi thở cuối cùng!"
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, cũng không thể kiềm chế. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn chó săn Trần Thị dám phá hoại đất đai của chúng ta, Nhị Cẩu nhất định không tha!"
Thấy những người cốt cán của mình đã có quyết tâm, Lâm Dịch khẽ gật đầu. Hắn quay lại nhìn toàn bộ dân làng. "Đây sẽ là một cuộc chiến dài hơi. Sẽ có khó khăn, sẽ có hy sinh. Nhưng tôi tin, chỉ cần chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ vượt qua. Ai đồng ý với tôi?"
Im lặng một lúc, rồi một người nông dân giơ tay lên, theo sau là người thứ hai, thứ ba. Dần dần, cả đám đông đều giơ tay lên, ánh mắt bừng bừng ngọn lửa quyết tâm. Những tiếng hô vang dội: "Đồng ý!" "Bảo vệ làng!" "Đánh đuổi Trần Thị!" vang lên, xé tan không khí u ám ban đầu. Sự phẫn nộ đã biến thành một ý chí kiên cường, một sức mạnh tập thể. Lâm Dịch nhìn cảnh tượng đó, trong lòng hắn dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn không muốn họ phải cầm vũ khí, không muốn họ phải đối mặt với nguy hiểm. Nhưng thế giới này, vốn dĩ đã không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu quý, hắn buộc phải biến họ thành những chiến binh bất đắc dĩ.
***
Đêm buông xuống, không khí trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung. Một ngọn đèn dầu lay lắt đặt giữa bàn, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng những gương mặt đang nghiêm túc nghiêng mình trên tấm bản đồ phác thảo làng. Bầu không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài vọng vào. Mùi khói gỗ ám vào không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi mồ hôi thoang thoảng từ những người đàn ông vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện là Lão Hồ, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh anh nheo lại dưới ánh đèn. Hai bên là Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, tất cả đều đang chăm chú lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói, từng đường chỉ tay của hắn trên tấm bản đồ.
"Đây là Thôn Làng Sơn Cước của chúng ta," Lâm Dịch trầm giọng, ngón tay chỉ vào một vòng tròn vẽ vội trên tấm bản đồ, tượng trưng cho ngôi làng. "Phía Bắc là dãy núi hiểm trở, phía Đông là rừng sâu, phía Tây và Nam là những cánh đồng và con đường mòn dẫn ra thị trấn. Chúng ta có địa hình khá thuận lợi cho phòng thủ, nhưng cũng có những điểm yếu chí mạng."
Hắn chỉ vào một vài vị trí trên bản đồ. "Thứ nhất, con đường chính dẫn vào làng từ phía Nam. Nó quá rộng và bằng phẳng, dễ dàng cho kẻ địch tiếp cận. Thứ hai, những khoảng trống giữa các nhà dân ở rìa làng, đặc biệt là phía Tây, nơi hàng rào còn thưa thớt. Thứ ba, nguồn nước chính của chúng ta – con suối ở phía Đông Bắc – nếu bị cắt đứt, chúng ta sẽ gặp khó khăn lớn."
Lâm Dịch nhìn Lão Hồ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại. "Lão Hồ, lão đã sống ở đây cả đời, lão am hiểu địa hình, am hiểu tập tính của những kẻ muốn quấy phá. Lão thấy những phân tích của tôi có chỗ nào sai sót không?"
Lão Hồ khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, chậm rãi lắc đầu. "Không sai, không sai chút nào. Khách quan... à không, Lâm Dịch. Cậu nhìn nhận vấn đề rất thấu đáo. Những điểm yếu này, người làng chúng ta ai cũng biết, nhưng chưa ai từng nghĩ cách khắc phục chúng một cách hệ thống như vậy." Ông dừng lại, đôi mắt nheo lại. "Đúng như cậu nói, con đường phía Nam là huyết mạch, nhưng cũng là tử huyệt. Và con suối, đó là sự sống."
Lâm Dịch gật đầu. "Vậy thì, kế hoạch của chúng ta sẽ xoay quanh việc củng cố những điểm yếu này và biến chúng thành lợi thế. Chúng ta sẽ xây dựng một mạng lưới phòng thủ vững chắc. Mỗi người dân phải là một mắt xích trong mạng lưới đó, biết mình phải làm gì khi nguy hiểm ập đến."
Hắn quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, ngươi đã từng là binh sĩ, từng cầm đao kiếm. Ngươi biết cách huấn luyện người khác chiến đấu. Ta muốn ngươi phụ trách huấn luyện cơ bản cho những người đàn ông trong làng. Không phải để họ trở thành những chiến binh tinh nhuệ, mà để họ biết cách tự vệ, biết cách bảo vệ gia đình và đồng đội. Những cây gậy, cuốc xẻng, dao phát cỏ... tất cả đều có thể trở thành vũ khí trong tay người biết cách sử dụng."
Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt nghiêm túc. "Lâm Dịch huynh đệ cứ yên tâm. Ta sẽ dốc hết sức mình. Dù là cuốc xẻng, gậy gộc, ta cũng sẽ biến chúng thành thứ khiến kẻ địch phải dè chừng." Hắn nói thêm, giọng trầm khàn. "Không phải để đánh thắng, mà là để b��o vệ. Huynh đệ nói đúng."
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt chuyển sang người bạn thân cận. "Ngươi là người mạnh nhất và trung thành nhất. Ngươi sẽ là cánh tay phải của ta trong việc tổ chức và giám sát toàn bộ hệ thống phòng thủ. Ngươi sẽ hỗ trợ Lý Hổ trong việc huấn luyện, đồng thời phụ trách việc xây dựng các công sự, hàng rào, và đặc biệt là các chòi canh."
Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói vang dội. "Đại Trụ ta xin nhận lệnh! Cứ giao cho ta, ta sẽ làm cho lũ chó săn Trần Thị phải thấy rằng Thôn Làng Sơn Cước này không dễ bắt nạt!"
"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nhìn Nhị Cẩu, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt hăng hái. "Ngươi nhanh nhẹn, tinh mắt, và am hiểu đường đi lối lại quanh làng. Ngươi sẽ phụ trách đội tuần tra vòng ngoài, thu thập thông tin và cảnh giới. Bất kỳ động tĩnh nào, dù nhỏ nhất, cũng phải báo cáo ngay lập tức. Ngươi sẽ là tai mắt của chúng ta."
Trần Nhị Cẩu đứng phắt dậy, mặt mày rạng rỡ. "Đại ca cứ yên tâm! Nhị Cẩu sẽ không để một con ruồi lạ nào bay vào làng mà không bị phát hiện! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Tốt. Còn Lão Hồ, lão sẽ là cố vấn cho chúng ta. Lão có kinh nghiệm sống, có sự tinh tường. Lão hãy quan sát, chỉ dẫn cho chúng ta những điều mà người trẻ tuổi chưa thấy được."
Lão Hồ gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Trần Thị Gia Tộc không đơn giản. Chúng ta cần phải cẩn trọng từng bước."
"Đúng vậy," Lâm Dịch đồng tình. "Cẩn trọng nhưng không sợ hãi. Kế hoạch của chúng ta sẽ là một mạng lưới nhiều lớp. Lớp ngoài cùng là đội tuần tra của Nhị Cẩu, báo hiệu từ xa. Lớp thứ hai là các chòi canh và hàng rào củng cố, làm chậm bước tiến của kẻ địch. Lớp trong cùng là dân làng, được huấn luyện cơ bản để tự bảo vệ và hỗ trợ lẫn nhau."
Hắn lấy ra một cuộn giấy nhỏ, có vẻ như đã được viết sẵn từ lâu, mở ra. Đó là một bản phác thảo chi tiết hơn về các trạm gác, các vị trí đặt chướng ngại vật, thậm chí cả các ��ường thoát hiểm khẩn cấp. Mặc dù không phải là "Cẩm Nang Kế Sách" theo nghĩa đen, nhưng đó là kết quả của những suy nghĩ, tính toán tỉ mỉ của hắn, dựa trên kiến thức hiện đại về phòng thủ kết hợp với thực tế địa hình.
"Đây là phác thảo chi tiết về các vị trí chòi canh," Lâm Dịch chỉ vào cuộn giấy. "Chúng ta cần ba chòi canh chính ở ba hướng tiếp cận dễ nhất: một ở đầu con đường phía Nam, một ở rìa làng phía Tây, và một ở gần con suối phía Đông Bắc. Các chòi canh phải đủ cao để quan sát rộng, đủ vững chắc để chịu được gió bão, và có đủ chỗ cho ít nhất hai người gác."
"Và đây là cách chúng ta sẽ củng cố hàng rào," hắn tiếp tục, chỉ vào những đường zigzag trên giấy. "Không chỉ là hàng rào gỗ đơn thuần, mà là hệ thống hàng rào gai góc, có bẫy thô sơ. Nó không thể ngăn cản hoàn toàn, nhưng có thể gây khó khăn, làm chậm bước chân của kẻ địch, tạo thêm thời gian cho chúng ta phản ứng."
Cuộc họp kéo dài đến tận khuya, dưới ánh đèn dầu leo lét. Những tiếng tranh luận nhỏ, những lời góp ý, những cái gật đầu đồng tình. Từ việc phân công từng nhóm người, từng nhiệm vụ cụ thể, đến việc tính toán vật liệu, thời gian. Lâm Dịch lắng nghe mọi ý kiến, điều chỉnh kế hoạch một cách linh hoạt, nhưng luôn giữ vững mục tiêu cuối cùng: Biến Thôn Làng Sơn Cước thành một pháo đài nhỏ, đủ sức chống lại bất kỳ sự quấy phá nào từ bên ngoài.
Khi trăng đã lên cao, chiếu vằng vặc qua khung cửa sổ, cuộc họp mới kết thúc. Mọi người ra về, trong lòng mang theo một sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng họ, rồi nhìn lại tấm bản đồ trên bàn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến này, không phải là một trận đấu kiếm hiệp lãng mạn, mà là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt, nơi tri thức và sự đoàn kết sẽ là vũ khí mạnh nhất của họ.
***
Những ngày tiếp theo, Thôn Làng Sơn Cước như biến thành một công trường khổng lồ. Dưới ánh nắng chói chang ban ngày và trong không khí se lạnh của buổi tối, tiếng búa đóng cọc, tiếng rìu chặt gỗ, tiếng cuốc xẻng đào đất vang vọng khắp nơi, xua tan đi sự u ám và tuyệt vọng trước đó. Mùi đất mới, mùi gỗ tươi trộn lẫn với mùi mồ hôi và khói bếp, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của sự lao động hăng say.
Lâm Dịch, mặc dù thân hình vẫn còn gầy gò, hơi xanh xao vì thiếu ăn và lao động vất vả từ trước, nhưng ánh mắt hắn luôn sáng ngời sự tập trung và quyết đoán. Hắn đi lại khắp làng, đốc thúc công việc, kiểm tra tiến độ, và đôi khi tự mình cầm búa, cầm cuốc để làm gương. Hắn không còn là một thiếu niên thư sinh trầm tư, mà đã trở thành một nhà lãnh đạo thực thụ, một kiến trúc sư của sự phòng thủ.
Dưới sự chỉ đạo của Lý Hổ và Vương Đại Trụ, những người đàn ông trong làng, từ những thanh niên mười lăm tuổi cho đến những lão nông đã qua tuổi ngũ tuần, đều hăng hái tập luyện. Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc và hung dữ đặc trưng, hướng dẫn từng động tác tự vệ cơ bản.
"Nắm chắc vào!" Lý Hổ gầm lên, tay cầm một cây gậy gỗ thô sơ, vung lên hạ xuống dứt khoát. "Không phải để tấn công, mà là để bảo vệ! Để bảo vệ thân mình, để bảo vệ người bên cạnh! Khi kẻ địch xông vào, các ngươi không cần phải là dũng sĩ, chỉ cần không gục ngã, không bỏ chạy!"
Hắn dạy họ cách giữ thăng bằng, cách đỡ đòn bằng gậy, cách sử dụng cuốc xẻng để ngăn cản bước tiến, thậm chí là cách ném đá sao cho hiệu quả. Những động tác ban đầu còn vụng về, gượng gạo, nhưng qua từng ngày, sự phối hợp dần trở nên ăn ý hơn. Tiếng hô khẩu lệnh của Lý Hổ vang vọng khắp bãi đất trống, nơi dân làng tập trung luyện tập, hòa cùng tiếng gậy gỗ va chạm lốp bốp.
Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, phụ trách việc xây dựng các công sự. Hắn cùng những người khỏe mạnh nhất trong làng, vận chuyển gỗ từ rừng về, đào hào, dựng cọc. Ba chòi canh bằng gỗ dần hình thành ở những vị trí chiến lược, cao ngất ngưởng, cho phép tầm nhìn bao quát toàn bộ ngôi làng và khu vực xung quanh. Hàng rào gỗ thô sơ bao quanh làng cũng được củng cố bằng những cọc nhọn, những bụi cây gai rậm rạp được đan xen vào, tạo thành một lớp phòng thủ dày đặc hơn.
"Cố lên anh em!" Vương Đại Trụ gầm lên, vai vác một cây gỗ lớn, mồ hôi nhễ nhại. "Vì làng của chúng ta! Vì con cái của chúng ta! Ai dám động đến Thôn Làng Sơn Cước, chúng ta sẽ cho chúng biết tay!"
Những người phụ nữ và trẻ em, mặc dù không trực tiếp tham gia chiến đấu, nhưng cũng không hề nhàn rỗi. Họ chuẩn bị lương thực dự trữ, nấu cơm nước cho những người đang làm việc, may vá quần áo rách rưới, và thậm chí còn tự tay chuẩn bị những viên đá, những bó củi nhỏ để làm vật cản hoặc vũ khí thô sơ khi cần. Lâm mẫu và Lâm phụ cũng tham gia vào công việc hậu cần, ánh mắt lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường. Lâm Tiểu Nguyệt, tuy còn nhỏ, cũng không ngừng chạy tới chạy lui, mang nước cho mọi người, đôi khi lại bập bẹ những lời động viên.
Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, dẫn đầu một nhóm thanh niên trẻ tuổi, chia thành nhiều tốp nhỏ, thay phiên nhau tuần tra vòng ngoài. Họ đi dọc theo những con đường mòn, ẩn mình trong những bụi cây, cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu lạ nào. Ánh mắt Nhị Cẩu luôn cảnh giác, quét qua từng ngóc ngách, từng bóng cây, từng vệt chân chim trên đất.
"Cẩn thận đấy!" Nhị Cẩu dặn dò đồng đội, giọng thì thầm. "Đừng để lọt một bóng người nào. Nhớ kỹ lời đại ca, phải báo cáo ngay lập tức, dù là một tiếng động nhỏ nhất!"
Mỗi buổi tối, sau khi công việc nặng nhọc ban ngày kết thúc, Lâm Dịch lại cùng Lão Hồ, Lý Hổ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi lại dưới ánh đèn dầu. Họ tổng kết tình hình trong ngày, thảo luận về những vấn đề phát sinh, và điều chỉnh kế hoạch cho ngày hôm sau. Lâm Dịch luôn lắng nghe những lời khuyên của Lão Hồ về sự tinh quái của những kẻ gian, kinh nghiệm của Lý Hổ về chiến thuật và sức bền của con người, cũng như những báo cáo chi tiết từ Vương Đại Trụ về vật liệu và tiến độ xây dựng, và thông tin tình báo từ Nhị Cẩu.
Thị giác của Lâm Dịch ghi nhận sự thay đổi rõ rệt của ngôi làng. Những chòi canh kiên cố mọc lên ở các vị trí cao, sừng sững như những người lính gác thầm lặng. Hàng rào gỗ dày đặc hơn, với những cọc nhọn tua tủa và dây gai chằng chịt. Dân làng, dù vẫn là những người nông dân chất phác, nhưng ánh mắt họ đã chứa đựng một sự kiên định, một ý chí tự vệ chưa từng có.
Thính giác của hắn giờ đây nhạy bén hơn bao giờ hết, phân biệt được tiếng gió đêm rít qua khe cửa với tiếng bước chân tuần tra nhẹ nhàng, tiếng lá cây xào xạc với tiếng động lạ từ xa. Khứu giác hắn cảm nhận rõ mùi đất mới trộn lẫn mùi gỗ tươi từ các công trình đang xây dựng, mùi mồ hôi của sự lao động và cả mùi khói bếp quen thuộc. Xúc giác hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của đêm về, sự thô ráp của những công cụ lao động, và cả sự mệt mỏi nhưng kiên cường của cơ thể mình.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch biết rằng những gì họ đang làm chỉ là những biện pháp phòng thủ thô sơ nhất. Chúng không thể chống lại một đội quân chính quy, hay những cao thủ giang hồ thực sự. Nhưng hắn tin vào sức mạnh của sự đoàn kết và ý chí của con người. Hắn tin rằng, sự chuẩn bị này không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần. Nó tôi luyện ý chí của dân làng, biến họ từ những nạn nhân thụ động thành những người chủ động bảo vệ cuộc sống của mình.
Ngọn lửa giận dữ trong lòng Lâm Dịch đã không còn bùng cháy dữ dội như ban đầu, mà đã lắng đọng lại thành một sự quyết tâm lạnh lùng, một ý chí sắt đá. Hắn không mơ mộng về một chiến thắng vĩ đại, mà chỉ khao khát sự bình yên cho những người hắn trân trọng. Để có được nó, hắn sẵn sàng chiến đấu, bằng mọi giá. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không để yên. Hắc Sa Bang vẫn là một mối đe dọa tiềm tàng. Cuộc chiến thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu. Nhưng giờ đây, Thôn Làng Sơn Cước đã không còn là một miếng mồi ngon dễ nuốt. Họ đã sẵn sàng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.