Lạc thế chi nhân - Chương 209: Mạng Lưới Chìm: Tìm Đồng Minh Giữa Bóng Đêm Trần Thị
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên trên con đường mòn, hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một bản giao hưởng của sự giận dữ và quyết tâm. Vương Đại Trụ không chần chừ một giây, lập tức thúc ngựa theo sau. Anh không cần Lâm Dịch phải nói ra. Anh biết, trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch không còn là một người đàn ông trầm tĩnh, lý trí nữa. Hắn đã bị đẩy đến giới hạn của mình. Và khi Lâm Dịch đã nổi giận, thì bất cứ kẻ nào dám đối đầu với hắn đều sẽ phải trả một cái giá đắt. Nắng trưa gay gắt vẫn như thiêu đốt, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão tố còn dữ dội hơn đang cuộn trào, sẵn sàng nhấn chìm bất cứ thứ gì cản đường hắn. Cuộc chiến này, hắn sẽ không chỉ đòi lại công bằng, hắn sẽ đòi lại tất cả.
***
Sáng hôm sau, một màn sương mỏng vẫn còn vương vấn trên những mái tranh thấp thoáng của Thôn Làng Sơn Cước, nhưng không khí không còn vẻ bình yên thường ngày. Thay vào đó, một nỗi u uất nặng nề bao trùm khắp xóm nhỏ, tựa như đám mây đen vần vũ trên đỉnh núi. Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, với vẻ mặt căng thẳng và đôi mắt quầng thâm vì một đêm không ngủ, đã về đến làng ngay lúc trời hửng sáng.
Chỉ cần một cái liếc mắt, Lâm Dịch đã thấy rõ cảnh tượng tan hoang. Con đường đất dẫn vào làng, thường ngày êm ả, giờ đây hằn rõ những vết bánh xe sâu hoắm và dấu chân người lính dẫm nát. Mùi đất ẩm và mùi thảo dược tươi bị dập nát quyện vào nhau, một mùi hương khó chịu đến gai người. Không khí đặc quánh sự bất lực và phẫn nộ. Những luống thảo dược xanh mướt, niềm hy vọng của cả làng, giờ chỉ còn là những mảng đất lổn nhổn, cây cối bị nhổ bật gốc, thân lá gãy nát, nằm la liệt như những xác chết vô hồn. Một tấm bảng gỗ thô kệch, mới dựng lên, cắm sừng sững giữa khu đất hoang tàn, trên đó khắc vài dòng chữ nguệch ngoạc với dấu ấn quan phủ: "Đất cấm! Vi phạm quy định triều đình, tịch thu sung công!" Như một lời tuyên án lạnh lùng, vô tình.
Dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt ai nấy đều hiện rõ sự tuyệt vọng và căm hờn. Những khuôn mặt vốn chất phác, lam lũ, giờ đây hằn thêm những vết chai sạn của bất công. Tiếng xì xào lo lắng, tiếng thở dài não nề, tiếng trẻ con khóc thút thít vì đói và sợ hãi, tất cả hòa quyện thành một bản bi ca thê lương. Lâm phụ, Lâm mẫu, với gương mặt khắc khổ và đôi vai gầy guộc, đứng nép mình ở một góc, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo Lâm Dịch. Lâm mẫu đưa tay ôm chặt Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé đang dụi mắt vào vai mẹ, ngơ ngác nhìn cảnh tượng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sự lo lắng của cha mẹ, ánh mắt ngây thơ của em gái, như những lưỡi dao cứa vào lòng Lâm Dịch.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, quần áo còn vương bụi đất và vết bầm tím, gầm gừ đứng ở rìa đám đông, nắm chặt nắm đấm, đôi mắt đỏ ngầu căm tức. Nhị Cẩu cố gắng kìm nén tiếng chửi thề, còn Lý Hổ thì liên tục nghiến răng ken két, muốn xông lên làm gì đó nhưng lại bất lực. Họ đã cố gắng phản kháng, nhưng sức người có hạn, không thể chống lại quyền uy và vũ lực.
Lâm Dịch bước xuống ngựa, không nói một lời. Hắn chậm rãi tiến thẳng đến khu đất bị phá hoại. Từng bước chân hắn giẫm lên lớp đất khô cằn, vang lên âm thanh nặng nề như tiếng chuông điểm. Hắn cúi người xuống, nhặt một cọng thảo dược đã bị nhổ bật gốc, thân cây vẫn còn dính đất, nhưng lá đã héo úa, tơi tả. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lá xanh sẫm, cảm nhận từng thớ gân yếu ớt trên đó. Trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, không còn là sự giận dữ bộc phát như đêm qua, mà là một ngọn lửa lạnh lẽo, âm ỉ cháy, một sự tính toán chết người.
"Đây không chỉ là đất đai, không chỉ là thảo dược," hắn thầm nghĩ. "Đây là niềm hy vọng của họ, là công sức, là mồ hôi nước mắt. Là sự sống. Trần Thị Gia Tộc không chỉ phá hoại mùa màng, chúng còn muốn bóp nát tinh thần của những người dân này. Chúng muốn họ quỳ gối, chấp nhận số phận. Nhưng ta sẽ không để yên."
Hắn đứng thẳng dậy, quay mặt về phía dân làng. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh đến đáng sợ, không một chút biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực lên một cách khác thường. "Mọi người yên tâm," giọng hắn vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng, đủ để mọi người nghe thấy giữa không khí tĩnh lặng đến rợn người. "Ta sẽ không để Trần Thị muốn làm gì thì làm."
Một làn sóng xì xào bỗng nổi lên, xen lẫn những ánh mắt nghi ngờ và cả hy vọng. Lâm Dịch giơ tay lên, ra hiệu im lặng. "Chúng ta sẽ tìm lại tất cả những gì đã mất, và còn hơn thế nữa." Hắn dừng lại một chút, quét ánh mắt qua từng khuôn mặt, chạm vào những ánh mắt tuyệt vọng, thắp lên một tia lửa nhỏ trong đó. "Nhưng không phải bằng cách xông lên liều mạng, mà bằng trí tuệ và sự đoàn kết."
Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Nhị Cẩu, Lý Hổ, hai người hãy giúp ta trấn an mọi người, thu dọn khu đất này. Đừng để cây cối bị phơi nắng quá lâu, cố gắng cứu vãn những gì còn có thể. Tuyệt đối không được gây sự với lính tuần tra hay tay sai của Trần Thị. Bây giờ chưa phải lúc." Giọng điệu của hắn không cho phép bất kỳ sự phản đối nào, nhưng lại mang một sự tin tưởng và quyền uy khó tả.
Lý Hổ nghiến răng, vẻ mặt vẫn còn hằn rõ sự nóng nảy, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. "Rõ, Đại ca. Chúng ta sẽ làm theo lời Đại ca." Nhị Cẩu thì không nói gì, chỉ cúi đầu, ánh mắt kiên định. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"
Lâm Dịch gật nhẹ, rồi quay lại nhìn toàn thể dân làng. "Tối nay, mọi người hãy tụ tập ở nhà ta. Chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc." Hắn nói, rồi quay lưng bước về phía ngựa. "Đại Trụ, chúng ta đi."
Vương Đại Trụ gật đầu, thúc ngựa đi theo Lâm Dịch. Anh ta biết, trong cái vẻ ngoài trầm tĩnh đó, Lâm Dịch đã có một kế hoạch. Một kế hoạch mà có lẽ sẽ còn táo bạo và nguy hiểm hơn cả việc đối đầu trực diện. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch từng nói. Và giờ đây, hắn sẽ dùng tri thức đó để lật đổ cả một thế lực.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng gay gắt như thiêu đốt mặt đường thị trấn, hơi n��ng hầm hập bốc lên từ những phiến đá xanh, khiến không khí trở nên oi bức khó chịu. Quán Trọ Thanh Phong, một trong những quán trọ lớn nhất thị trấn, tọa lạc ngay gần cổng thành, thường ngày ồn ào náo nhiệt, nay lại càng tấp nập hơn. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của khách thương, tiếng rao hàng của những kẻ bán rong bên ngoài, tất cả hòa quyện thành một âm thanh hỗn độn đặc trưng của chốn phồn hoa.
Ở một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong gỗ chạm khắc tinh xảo, Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đang ngồi. Cả hai đều đã thay đổi trang phục, không còn là những bộ quần áo thô sơ của dân làng Sơn Cước, mà là những bộ y phục bằng vải thô màu xám tro, đơn giản nhưng sạch sẽ, trông như hai thương nhân nhỏ lẻ đến từ một vùng quê nào đó. Lâm Dịch đội một chiếc mũ vải rộng vành che gần hết khuôn mặt, đôi mắt vẫn sắc bén quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không vội vàng, mà từ tốn nhấp chén trà, lắng nghe những mẩu chuyện phiếm từ các bàn bên cạnh, thu thập thông tin nhỏ nhặt như một con nhện kiên nhẫn giăng tơ.
Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, đang bận rộn tiếp đón khách. Ông ta chạy qua chạy lại giữa các bàn, miệng không ngớt lời chào hỏi, tay thoăn thoắt rót rượu, bưng thức ăn. Dù bận rộn, nhưng ánh mắt ông ta vẫn không bỏ sót bất kỳ vị khách nào, đặc biệt là những vị khách lạ. Khi thấy Lâm Dịch ra hiệu, Cố lão bản liền mỉm cười xoa tay, nhanh nhẹn bước đến.
"Khách quan, muốn dùng thêm gì chăng?" Cố lão bản hỏi, giọng điệu niềm nở, nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia dò xét. Ông ta đã nhận ra Lâm Dịch, dù hắn đã cải trang khá kỹ. Có lẽ, cái thần thái khác biệt của Lâm Dịch khó mà che giấu được.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Cố lão bản, dạo này việc buôn bán trong trấn có vẻ không được thuận lợi cho lắm nhỉ? Hay là do ta đã lâu không đến, nên không biết tình hình?" Hắn mở lời một cách khéo léo, như một câu hỏi bâng quơ, nhưng lại mang theo một hàm ý sâu xa.
Cố lão bản nghe vậy thì hơi giật mình, rồi lại cười ha hả, vỗ nhẹ vào bụng. "Ai chà, khách quan đây đúng là tinh tường. Thị trấn này giờ đây, nước sâu cá lớn, cá nhỏ muốn sống yên đâu có dễ." Ông ta nói, điệu bộ than thở nhưng ẩn ý, rồi hạ giọng một chút. "Mấy năm gần đây, Trần Thị Gia Tộc ngày càng bành trướng, mọi việc buôn bán lớn nhỏ trong trấn đều muốn nhúng tay vào. Người làm ăn chân chính như chúng ta, muốn kiếm chút cơm manh áo cũng phải nhìn sắc mặt bọn chúng."
Vương Đại Trụ, ngồi bên cạnh, nghe vậy thì nắm chặt tay dưới gầm bàn, gương mặt chất phác hiện rõ vẻ phẫn nộ. Anh ta suýt nữa thì buột miệng chửi rủa, nhưng Lâm Dịch đã kịp thời liếc mắt ngăn lại.
"Nước sâu cá lớn sao?" Lâm Dịch nhấp một ngụm trà. "Vậy thì những con cá nhỏ biết bơi đi đâu đây, Cố lão bản?"
Cố lão bản thở dài, lắc đầu. "Bơi đi đâu ư? Kẻ thì chịu đựng, kẻ thì bỏ trấn mà đi, kẻ thì... bị nuốt chửng thôi. Có mấy ai dám chống lại đâu. Trần Thị Gia Tộc không chỉ có tiền bạc, mà còn có quan hệ với quan phủ, lại còn nuôi dưỡng một đám tay sai hung hãn. Ai dám trái lời, ắt sẽ không có kết cục tốt đẹp."
Lâm Dịch gật gù, ra vẻ thấu hiểu. "Chuyện lớn như vậy, chắc hẳn không ít người phải chịu thiệt thòi nhỉ? Liệu có ai dám đứng ra chống lại không, dù chỉ là trong thầm lặng?"
Cố lão bản nhìn quanh một lư���t, thấy không ai chú ý, mới hạ giọng xuống thấp hơn nữa. "Trong lòng thì có lẽ ai cũng bất mãn, nhưng nào ai dám nói ra? Mấy năm trước, có một vài thương nhân lớn nhỏ thử liên kết lại, nhưng chưa kịp làm gì đã bị Trần Thị dùng thủ đoạn, kẻ thì bị vu khống, kẻ thì bị phá sản, cuối cùng tan đàn xẻ nghé hết. Từ đó về sau, chẳng ai dám ho he nữa." Ông ta kể, giọng điệu đầy vẻ bất lực và cả sự sợ hãi. "Ngay cả việc buôn bán thảo dược, vốn là một nguồn lợi lớn của trấn, cũng bị chúng độc chiếm. Chúng ép giá thu mua, rồi lại đẩy giá bán lên trời. Dân chúng và các tiệm thuốc nhỏ đều phải chịu đựng."
"Thảo dược sao?" Lâm Dịch như vô tình hỏi lại, trong lòng hắn ngầm hiểu. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc đã nhắm vào đất thảo dược của làng hắn từ lâu, và đây chính là bằng chứng xác thực cho sự tham lam và độc quyền của chúng. "Vậy những người buôn bán nhỏ lẻ khác thì sao? Ví dụ như những người bán vải vóc, đồ gốm sứ, hay lương thực?"
Cố lão bản nhấp nhổm, vẻ mặt trở nên cẩn trọng hơn. "Thì cũng kh��ng khá hơn là bao. Chúng dùng đủ mọi cách, từ việc lập ra các loại thuế phí vô lý, đến việc cử tay sai đến 'kiểm tra' hàng hóa, gây khó dễ, thậm chí là dùng vũ lực để ép buộc các thương nhân nhỏ phải bán hàng với giá rẻ mạt cho chúng, hoặc phải đóng góp 'bảo hộ phí'. Ai không chịu, chúng sẽ phá hoại việc buôn bán, thậm chí là dọa dẫm đến tính mạng."
"Một bức tranh thật tăm tối," Lâm Dịch lẩm bẩm, rồi hắn chợt nghĩ đến một cái tên. "Vậy Thiên Phong Thương Hội thì sao, Cố lão bản? Chẳng lẽ một thương hội lớn như vậy cũng chịu để Trần Thị lộng hành?" Hắn biết Thiên Phong Thương Hội là một thế lực khá lớn trong vùng, nhưng lại không trực tiếp tham gia vào các hoạt động buôn bán nhỏ lẻ ở thị trấn này.
Cố lão bản nhướn mày, vẻ mặt có chút phức tạp. "Thiên Phong Thương Hội... bọn họ có lẽ là thế lực duy nhất mà Trần Thị còn kiêng dè đôi chút. Nhưng bọn họ lại không thích can dự vào chuyện của thị trấn. Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội là một người khôn ngoan, ông ta chỉ quan tâm đến những mối làm ăn lớn, những thương vụ liên tỉnh. Mấy chuyện nhỏ nhặt của tiểu thương trong trấn, ông ta không bận tâm đâu." Ông ta nói, giọng điệu có chút bất mãn ngầm. "Tuy nhiên, cũng có nhiều lời đồn rằng, Trương Quản Sự cũng không ưa gì Trần Thị Gia Tộc. Chỉ là ông ta quá cẩn trọng, không muốn gây chuyện phiền phức."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Cố lão bản, trong đầu hắn, một bản đồ về mạng lưới kinh tế của thị trấn, về những mối quan hệ chằng chịt và những điểm yếu của Trần Thị đang dần được phác họa rõ nét. "Cảm ơn Cố lão bản đã chỉ giáo. Vậy... liệu có cách nào để ta có thể gặp Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội không?"
Cố lão bản ngạc nhiên nhìn Lâm Dịch. "Khách quan muốn gặp Trương Quản Sự ư? E rằng không dễ. Ông ta là người rất bận rộn, và không dễ dàng gặp mặt người lạ."
Lâm Dịch cười nhẹ, từ tốn lấy ra một thỏi bạc nhỏ, đặt lên bàn. "Ta chỉ muốn tìm một con đường làm ăn, hy vọng có thể học hỏi từ những người đi trước. Nếu Cố lão bản có thể giúp ta sắp xếp một cuộc gặp, dù chỉ là một bữa trà, ta sẽ vô cùng biết ơn."
Cố lão bản nhìn thỏi bạc, đôi mắt ti hí sáng rực lên. Ông ta cân nhắc một lát, rồi gật đầu. "Được rồi, khách quan đã có lòng, lão già này sẽ thử xem sao. Nhưng ta không dám chắc Trương Quản Sự có đồng ý hay không. Ông ta... là người rất khó đoán."
"Vậy thì làm phiền Cố lão bản rồi," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một mạng lưới thông tin đang dần được hình thành, và những hạt mầm bất mãn đang được gieo rắc.
***
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn lãng đãng vương trên những mái ngói xanh rêu, Lâm Dịch đã có mặt tại văn phòng Thương hội Thị trấn. Không còn vẻ ồn ào náo nhiệt như Quán Trọ Thanh Phong, nơi đây mang một vẻ tĩnh lặng và trang nghiêm hơn nhiều. Tòa nhà được xây bằng đá xám kiên cố, với cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Mùi mực và giấy cũ quyện lẫn với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, của những người làm việc với con số và giấy tờ.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ ngoài giản dị của một thương nhân nhỏ lẻ, nhưng bước đi của hắn lại toát lên sự tự tin và mục đích rõ ràng. Vương Đại Trụ đứng đợi bên ngoài, ánh mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, đảm bảo an toàn cho Lâm Dịch.
Sau vài lời trình báo và đợi chờ, một tiểu đồng dẫn Lâm Dịch vào văn phòng riêng của Trương Quản Sự. Căn phòng không quá rộng, nhưng được bài trí gọn gàng và tinh tế. Một giá sách cao chất đầy những cuộn giấy và sổ sách, một bàn trà nhỏ đặt cạnh cửa sổ nhìn ra khu vườn yên tĩnh. Trương Quản Sự, một người đàn ông trung niên với vóc dáng trung bình, ăn mặc gọn gàng trong bộ áo lụa màu xanh sẫm, đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ lim lớn, cặm cụi xem xét một chồng sổ sách dày cộm. Chiếc bút lông trên tay ông ta lướt nhẹ trên giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn. Vẻ mặt ông ta khôn ngoan và điềm tĩnh, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự sắc sảo của một người đã trải qua nhiều thăng trầm trong thương trường.
Trương Quản Sự không ngẩng đầu lên ngay, vẫn tiếp tục công việc đang dang dở. Lâm Dịch không vội, chỉ im lặng đứng chờ, không hề tỏ ra sốt ruột hay thiếu kiên nhẫn. Hắn quan sát người đàn ông trước mặt, đánh giá khí chất và phong thái. Đây là một người có quyền lực, có trí tuệ, và quan trọng hơn, có sự cẩn trọng.
Vài phút sau, Trương Quản Sự nhẹ nhàng đặt bút xuống, ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh nhìn thăm dò, không chút cảm xúc nào. "Ngươi là Lâm công tử, phải không? Cố lão bản đã nói qua với ta." Giọng ông ta trầm ổn, mang theo một chút uy áp vô hình.
"Vâng, tiểu tử là Lâm Dịch, ra mắt Trương Quản Sự," Lâm Dịch cung kính cúi người chào. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ, mà đi thẳng vào vấn đề. "Tiểu tử đến đây là muốn tìm một con đường sống cho những người tiểu thương như chúng ta, những người đang bị chèn ép."
Trương Quản Sự nhướn mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Con đường sống sao? Thế gian này vốn dĩ là kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, Lâm công tử còn quá trẻ để hiểu. Ngươi nghĩ rằng chỉ cần t��m kiếm là có thể tìm thấy một con đường à?" Giọng điệu của ông ta mang theo một chút thăm dò, một chút thử thách.
Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn biết Trương Quản Sự đang thử hắn. "Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu là quy luật tự nhiên, tiểu tử không dám phủ nhận. Nhưng có những kẻ mạnh, bằng thủ đoạn bẩn thỉu, không cho kẻ yếu một chút cơ hội nào để sinh tồn, để vươn lên. Chúng không chỉ ăn thịt, mà còn muốn nghiền xương, hút tủy." Hắn dừng lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Trương Quản Sự. "Tiểu tử tin rằng, ngay cả trong thế giới kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu này, vẫn cần có sự cân bằng. Nếu một kẻ mạnh quá bá đạo, nuốt chửng tất cả, thì cuối cùng, chính nó cũng sẽ bị suy yếu vì thiếu đi sự đa dạng, thiếu đi những nền tảng vững chắc."
Trương Quản Sự chống cằm, chăm chú lắng nghe, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia hứng thú. "Lời nói của Lâm công tử có chút mới mẻ. Vậy ngươi muốn làm gì? Muốn Thiên Phong Thương Hội đứng ra bảo vệ những kẻ yếu sao?"
Lâm Dịch lắc đầu. "Không dám. Thiên Phong Thương Hội có quy tắc của mình, tiểu tử không dám mạo phạm. Ta chỉ muốn Trương Quản Sự cho tiểu tử một cơ hội để trình bày một 'ý tưởng' hợp tác kinh doanh mới. Một ý tưởng có thể mang lại lợi ích cho cả Thiên Phong Thương Hội, và tạo ra một con đường cho những thương nhân nhỏ lẻ đang bị chèn ép."
Trương Quản Sự nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Ý tưởng mới? Ngươi có gì khác biệt so với những người khác? Những thương nhân nhỏ lẻ đến đây cầu xin ta không ít, nhưng cuối cùng cũng chỉ là van xin sự bảo hộ."
"Cái khác biệt của tiểu tử, e rằng chính là sự kiên cường và tri thức," Lâm Dịch nói, giọng điệu từ tốn nhưng đầy tự tin. "Tiểu tử không đến để van xin. Tiểu tử đến để đề nghị một sự hợp tác. Ta có một số nguồn lực, và quan trọng hơn, ta có một tầm nhìn. Ta thấy được tiềm năng phát triển của nhiều mặt hàng mà hiện tại đang bị bỏ phí, hoặc bị Trần Thị Gia Tộc độc quyền với giá cắt cổ."
Hắn bắt đầu trình bày một cách khéo léo về mô hình kinh doanh thảo dược mà hắn đã áp dụng ở làng, nhấn mạnh vào chất lượng sản phẩm, quy trình trồng trọt khoa học (dưới con mắt của người hiện đại), và tiềm năng thị trường rộng lớn nếu được quản lý hiệu quả. Hắn không quên đề cập đến việc "thế lực lớn" đã chèn ép, khiến cho những sản phẩm chất lượng không thể đến được tay người tiêu dùng một cách công bằng. Hắn không trực tiếp chỉ trích Trần Thị, mà chỉ dùng cụm từ "thế lực lớn", "độc quyền" để ám chỉ.
Trương Quản Sự lắng nghe một cách chăm chú, không cắt ngang. Thỉnh thoảng, ông ta lại nhướn mày, hoặc khẽ gật đầu. Khi Lâm Dịch kết thúc, Trương Quản Sự trầm ngâm một lúc lâu, rồi mới lên tiếng. "Lời nói của Lâm công tử rất thú vị. Nhưng để tạo ra một con đường mới trong thị trường đã bị độc quyền, không phải là chuyện dễ. Ngươi có biết, Trần Thị Gia Tộc đã cắm rễ ở thị trấn này bao nhiêu năm rồi không? Chúng có quan hệ mật thiết với quan phủ, với các bang phái ngầm. Chống lại chúng, không khác nào lấy trứng chọi đá."
Lâm Dịch cười nh���. "Tiểu tử hiểu điều đó. Nhưng nếu không ai dám chọi, thì những quả trứng kia sẽ mãi mãi bị nghiền nát dưới chân. Ta tin rằng, không có gì là không thể, nếu có sự đoàn kết và một chiến lược đúng đắn. Hơn nữa, tiểu tử tin rằng, Trần Thị Gia Tộc cũng có những điểm yếu của chúng. Bất kỳ sự bá đạo nào cũng sẽ tạo ra những kẻ thù, những sự bất mãn ngầm. Vấn đề là, làm sao để tập hợp những sự bất mãn đó lại, và biến nó thành sức mạnh."
Trương Quản Sự nhìn thẳng vào Lâm Dịch, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Ông ta dường như đang cân nhắc rất kỹ lưỡng. "Lâm công tử, ta đánh giá cao lòng dũng cảm và tri thức của ngươi. Nhưng Thiên Phong Thương Hội của ta không thể dễ dàng nhúng tay vào những tranh chấp địa phương. Tuy nhiên..." Ông ta dừng lại, vẻ mặt có chút bất mãn ngầm bộc lộ. "Ta có thể cho ngươi một lời khuyên. Hãy tìm hiểu kỹ về những kẻ đã bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép. Không phải tất cả bọn họ đều đã từ bỏ hy vọng. Và... hãy cẩn thận. Trần Thị Gia Tộc không phải là những kẻ dễ đối phó."
Lâm Dịch hiểu rằng Trương Quản Sự đã bộc lộ một phần thái độ của mình. Ông ta không trực tiếp giúp đỡ, nhưng cũng không hoàn toàn từ chối, thậm chí còn gợi ý. "Tiểu tử xin đa tạ lời khuyên của Trương Quản Sự. Tiểu tử sẽ ghi nhớ."
"Vậy thì, ta không giữ ngươi nữa," Trương Quản Sự nói, rồi ông ta cúi xuống, tiếp tục xem sổ sách. "Chúc Lâm công tử may mắn trên con đường 'mới' của mình."
Lâm Dịch cúi chào một lần nữa, rồi lặng lẽ rời khỏi văn phòng. Hắn biết, cánh cửa của Thiên Phong Thương Hội chưa hoàn toàn mở ra, nhưng cũng không hoàn toàn đóng lại. Một sự hợp tác tiềm năng đã được gieo mầm. Trương Quản Sự, một người khôn ngoan và thực dụng, sẽ không dễ dàng đặt cược vào một người lạ, nhưng ông ta cũng không muốn bỏ lỡ một cơ hội.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ hơn, gió thoảng qua mang theo hơi mát của sông hồ, khiến không khí ở chợ thị trấn trở nên dễ chịu hơn. Chợ vẫn tấp nập kẻ mua người bán, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống. Các sạp hàng đủ loại san sát nhau, từ rau củ quả tươi rói, đến vải vóc lụa là, đồ gốm sứ tinh xảo, và các loại gia vị nồng nàn. Mùi mồ hôi, mùi hàng hóa, mùi thức ăn chín tỏa ra khắp nơi, kích thích mọi giác quan.
Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, vẫn trong bộ dạng thương nhân nhỏ lẻ, đi dạo quanh chợ. Lâm Dịch không đi thẳng vào bất kỳ gian hàng nào, mà chỉ lướt qua, ánh mắt sắc bén quan sát từng chi tiết nhỏ. Hắn nhớ lại những lời Cố lão bản đã nói, về những thương nhân bị chèn ép. Hắn chú ý đến những sạp hàng có vẻ ngoài uể oải hơn so với những sạp khác, hàng hóa kém đa dạng hoặc không được trưng bày bắt mắt. Đặc biệt, hắn để ý đến những tiểu thương thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh một cách lo lắng, hoặc những người có vẻ mặt bất lực khi có một vài tay sai của Trần Thị đi qua, ra vẻ "kiểm tra".
Hắn dừng lại ở một sạp rau nhỏ, nơi một cô gái trẻ với khuôn mặt hốc hác đang ngồi bán. Rau củ của cô tuy tươi xanh, nhưng số lượng không nhiều, và trông cô có vẻ buồn bã, không chút sức sống.
"Cô nương, rau của cô tươi tốt thế này mà sao sắc mặt cô lại kém vậy?" Lâm Dịch nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu ôn hòa, như một người khách qua đường quan tâm thật lòng. "Phải chăng có kẻ đang gây khó dễ cho việc buôn bán của cô?" Hắn gợi mở một cách tinh tế, không quá trực diện.
Cô bán rau giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dịch. Đôi mắt cô đầy vẻ sợ hãi và dè dặt. "Dạ... khách quan nói gì thiếp không hiểu. Việc buôn bán của thiếp vẫn ổn mà." Cô nói lắp bắp, vội vàng cúi xuống sắp xếp lại mớ rau. Rõ ràng, cô không dám nói ra sự thật.
Lâm Dịch mỉm cười, ánh mắt đầy thông cảm. Hắn không ép buộc cô. "Vậy sao? Là ta đã nhìn lầm rồi. Dù sao, rau của cô rất tươi. Cho ta mua mớ cải xanh này." Hắn mua một ít rau, trả tiền, rồi khẽ nói, đủ để cô gái nghe thấy. "Mỗi người đều có khó khăn riêng. Nhưng đôi khi, một tia hy vọng mới có thể mở ra một con đường mới. Con đường của sự đoàn kết và cùng nhau phát triển." Hắn nói xong, liền rời đi, không quay đầu lại.
Sau đó, hắn tiếp cận một người bán vải vóc lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, đang ngồi thẫn thờ nhìn những xấp vải thô của mình. Trái ngược với những sạp vải lụa là rực rỡ khác, sạp của ông chỉ có những loại vải bình dân, và không có nhiều khách ghé qua.
"Lão trượng, vải của lão đẹp thế này, sao lại không có người mua?" Lâm Dịch hỏi, rồi hắn lấy tay sờ vào một xấp vải thô. "Chất liệu tốt, đường dệt chắc chắn. Giá cả cũng phải chăng."
Lão bán vải ngẩng đầu lên, vẻ mặt mệt mỏi. "Khách quan quá lời rồi. Vải thô này làm sao sánh được với lụa là gấm vóc của những nhà giàu có kia. Huống hồ, bây giờ việc buôn bán khó khăn, Trần Thị Gia Tộc đã thâu tóm hầu hết các mối hàng lớn, những người như lão chỉ còn biết bán nhỏ lẻ, kiếm chút tiền cơm qua ngày."
Lâm Dịch gật gù. "Đúng là khó khăn. Nhưng có lẽ, nếu có một con đường mới, một mối làm ăn mới, có thể giúp lão trượng và những người khác tìm lại được sự thịnh vượng của mình thì sao?"
Lão bán vải ngạc nhiên nhìn Lâm Dịch. "Con đư���ng mới? Mối làm ăn mới là sao, khách quan?" Ánh mắt ông ta lóe lên một tia tò mò, xen lẫn sự ngờ vực.
Lâm Dịch không trả lời trực tiếp. "Lão trượng nghĩ sao về việc, những người nhỏ bé chúng ta, nếu cùng nhau hợp lực, cùng nhau tìm kiếm một hướng đi riêng, không phụ thuộc vào sự chèn ép của kẻ mạnh, liệu có thể tạo nên một cục diện khác không?"
Lão bán vải im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm, suy nghĩ. Có lẽ, những lời Lâm Dịch nói đã gieo vào lòng ông ta một hạt mầm hy vọng nhỏ bé, đã lâu lắm rồi ông không còn dám nghĩ đến. Ông ta đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, quá nhiều sự đàn áp, khiến ông ta gần như đã chấp nhận số phận.
Lâm Dịch không đợi câu trả lời. Hắn biết, hạt mầm cần thời gian để nảy mầm. Hắn chỉ cần gieo nó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Nhưng ta có thể cùng những người này, tự mình tạo ra sự công bằng đó."
Hắn và Vương Đại Trụ tiếp tục đi dạo, gặp gỡ thêm một vài tiểu thương khác, những người bán đồ gốm, bán đồ gỗ, bán gia vị. Hắn không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn hào nhoáng nào, chỉ đơn giản là gợi mở, là gieo rắc những ý niệm về sự đoàn kết, về một cơ hội mới, về một con đường có thể thoát khỏi sự chèn ép của Trần Thị Gia Tộc.
Trong lòng Lâm Dịch, một mạng lưới vô hình đang dần được hình thành. Một mạng lưới không dựa trên quyền lực hay vũ lực, mà dựa trên sự bất mãn ngầm, sự khao khát công bằng và một tia hy vọng mong manh. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không thể một sớm một chiều bị lật đổ. Cuộc chiến này sẽ dài hơi, gian nan, và đầy rủi ro. Nhưng hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, để bảo vệ ngôi làng của mình, hắn phải chiến đấu. Và vũ khí của hắn, không phải là đao kiếm, mà là trí tuệ, là mưu lược, và là khả năng tập hợp lòng người.
Lâm Dịch ngước nhìn bầu trời chiều, ánh nắng vàng nhạt bao phủ khắp thị trấn. Dưới vẻ ngoài bình yên đó, một trận chiến ngầm đang âm thầm diễn ra, và Lâm Dịch, một người đàn ông đến từ thế giới khác, đang từng bước, từng bước một, xây dựng những nền móng đầu tiên cho cuộc chiến đó. Hắn đã không còn là một thiếu niên ngây thơ ở biên thùy. Hắn đã trở thành một nhà chiến lược, một người dẫn dắt, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào để tạo ra một thế giới công bằng hơn cho những người xung quanh hắn. Ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn đã được chuyển hóa thành sự quyết tâm lạnh lùng, và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục tiêu của mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.