Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 208: Lửa Giận Bùng Cháy: Đất Thảo Dược Bị Cưỡng Đoạt

Sương sớm giăng mắc trên con đường mòn cổ, tựa như một tấm màn lụa mỏng phủ lên bức tranh thiên nhiên tĩnh mịch của Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng côn trùng kêu vo ve đâu đó trong bụi cây ẩm ướt, cùng tiếng bước chân lạo xạo đều đặn của Lâm Dịch và Vương Đại Trụ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng của bình minh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, quyện với hương hoa dại thanh khiết và vị ngai ngái của lá mục, tạo nên một bầu không khí vừa yên bình, vừa mang theo chút u hoài, cổ kính, như thể chính con đường này đã chứng kiến biết bao thế hệ người dân đi qua, mang theo những gánh nặng và hy vọng của riêng mình.

Lâm Dịch bước đi, ánh mắt sâu thẳm đăm chiêu nhìn về phía trước, nơi con đường uốn lượn rồi khuất dần sau những rặng núi mờ sương. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh tan hoang của chuyến hàng bị Hắc Sa Bang tấn công. Những khuôn mặt đau đớn, những ánh mắt tuyệt vọng của dân làng, và cả tiếng thoi thóp của Mã Đại Ca trước khi trút hơi thở cuối cùng… tất cả như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào lồng ngực hắn. Hắn đã thề sẽ trả thù, một lời thề không chỉ xuất phát từ sự phẫn nộ, mà còn từ trách nhiệm bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào hắn. Quyết tâm tìm ra thủ phạm và giáng trả một đòn đích đáng bừng cháy trong lòng, nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi lo lắng mơ hồ vẫn không ngừng giày vò. Hắn đã rời đi, để lại Thôn Làng Sơn Cước, để lại gia đình và những người dân yếu ớt ở phía sau. Liệu quyết định này có phải là đúng đắn?

"Đại Trụ, ngươi có nghĩ chúng ta đã bỏ sót gì không? Cảm giác bất an này cứ đeo đẳng ta mãi," Lâm Dịch khẽ cất tiếng, giọng nói trầm lắng, như hòa lẫn vào làn sương sớm. Hắn không thể lý giải được sự bất an này, nó không phải là sợ hãi, mà là một linh cảm kỳ lạ, một sợi tơ mong manh kéo hắn về phía ngôi làng. Tri thức hiện đại đã dạy hắn tin vào logic và dữ liệu, nhưng đôi khi, trực giác cũng là một thứ vũ khí đáng gờm, đặc biệt trong một thế giới mà những quy tắc thông thường dường như không còn ý nghĩa. Hắn quay đầu nhìn lại, ngôi làng đã chìm khuất sau những bóng cây cổ thụ, chỉ còn lại một vệt khói bếp mờ ảo vươn lên giữa không trung, mang theo chút hơi ấm quen thuộc mà hắn hằng trân trọng.

Vương Đại Trụ, dáng người vạm vỡ nhưng bước chân lại nhẹ nhàng, đi bên cạnh Lâm Dịch, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước. Anh ta đã theo Lâm Dịch đủ lâu để hiểu được sự phức tạp trong suy nghĩ của vị 'Đại ca' này. Anh biết Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là một người đàn ông thông minh, mà còn là một người có trái tim, một trái tim luôn hướng về những người anh bảo vệ. "Đại ca yên tâm," Vương Đại Trụ đáp, giọng nói trầm ấm mà chắc chắn, "Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ lo liệu mọi chuyện ở làng. Bọn họ đều là những người tin cậy. Vả lại, chúng ta không thể chần chừ hơn được nữa. Lũ chó chết Hắc Sa Bang kia đã gây ra tội ác tày trời, chúng ta phải tìm ra chúng trước đã." Anh siết chặt chuôi đao bên hông, ánh mắt ánh lên vẻ căm phẫn. Sự phẫn nộ của anh đơn giản và trực diện hơn Lâm Dịch, nó đến từ tình cảm gắn bó với dân làng, với những sinh mạng vô tội đã ngã xuống.

Lâm Dịch gật đầu, nhưng nỗi bất an trong lòng vẫn không tan biến. Hắn biết Vương Đại Trụ nói đúng. Trì hoãn việc truy tìm Hắc Sa Bang có thể khiến chúng có thời gian lẩn trốn, hoặc tệ hơn, gây ra thêm những tội ác khác. Nhưng hắn vẫn không thể ngừng nghĩ về Thôn Làng Sơn Cước. Hắn đã dồn bao tâm huyết để xây dựng nơi đó, từ những luống thảo dược xanh tốt đến những kế hoạch phát triển kinh tế đầy hứa hẹn. Nơi đó không chỉ là nhà, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường của hắn, cho khả năng thích nghi và vươn lên trong một thế giới khắc nghiệt. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng giờ đây, ưu tiên ấy không còn chỉ là của riêng hắn, mà đã mở rộng ra cho cả một cộng đồng.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân lạo xạo trên con đường đất. Gió sớm mơn man qua da thịt, mang theo cái lạnh se sắt của buổi bình minh vùng biên thùy. Lâm Dịch nhớ lại những manh mối đã tìm được: dấu giày đặc biệt, mảnh vải nhuộm màu lạ, và ký hiệu khắc trên thân cây. Những chi tiết nhỏ bé ấy, dưới con mắt phân tích của người hiện đại, lại trở thành những sợi chỉ dẫn đường quan trọng. Hắn đã hình dung ra một kế hoạch, một kế hoạch phức tạp bao gồm việc điều tra, tìm kiếm đồng minh, và sử dụng cả bạo lực nếu cần thiết. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Nhưng để chống lại sự tàn bạo vô nhân đạo của Hắc Sa Bang, có lẽ tri thức không thôi là chưa đủ. Hắn sẽ phải làm những điều mà Lâm Dịch của thế giới cũ chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Mặt trời dần nhô lên khỏi đỉnh núi, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, nhuộm vàng cảnh vật. Con đường mòn hiện rõ hơn, dẫn họ vào sâu hơn trong lòng rừng núi. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Hắn phải tập trung. Đây là lúc hành động, không phải lúc để lo âu. Hắn quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định hơn. "Chúng ta sẽ theo tuyến đường này, men theo dấu vết mà ta đã tìm được. Hãy cẩn trọng, Hắc Sa Bang không phải là những kẻ dễ đối phó."

Vương Đại Trụ gật đầu, "Đại ca cứ yên tâm. Có ta đây, bất cứ kẻ nào dám ngáng đường đều sẽ phải trả giá." Anh ta nói một cách dứt khoát, không một chút nghi ngờ hay sợ hãi. Sự trung thành của Vương Đại Trụ là một thứ tài sản vô giá đối với Lâm Dịch trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy này. Họ tiếp tục hành trình, bóng dáng hai người đàn ông dần khuất xa trong làn sương sớm, tiến về phía Bắc, nơi những dấu vết của Hắc Sa Bang đang chờ đợi. Lâm Dịch ngoái nhìn lại một lần cuối, nhìn về phía ngôi làng đã chìm trong biển sương mù. Hắn không biết rằng, ngay tại thời điểm hắn rời đi, một cơn bão khác, tàn khốc không kém, đang chuẩn bị ập xuống nơi mà hắn gọi là nhà.

***

Trong khi Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đang lầm lũi trên con đường mòn heo hút, thì tại Thôn Làng Sơn Cước, bầu không khí yên bình của buổi sáng đã bị xé toạc một cách tàn nhẫn. Ban đầu, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng gà gáy xao xác, và tiếng dân làng trò chuyện râm ran vẫn còn vương vấn trong không khí. Mùi khói gỗ bốc lên từ những mái nhà tranh, quyện với hương thơm của thức ăn đang được nấu trên bếp lửa và mùi đất quen thuộc, tạo nên một bức tranh bình dị, mộc mạc mà gắn bó. Nắng đã lên cao, chiếu rọi gay gắt xuống từng mái nhà, từng con đường đất, và đặc biệt là khu đất trồng thảo dược xanh tốt, nơi niềm hy vọng và mồ hôi của cả làng đang được ươm mầm.

Nhưng sự bình yên đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Từ phía con đường chính dẫn vào làng, một đoàn người đang tiến đến, phá tan mọi thanh âm êm ả. Dẫn đầu là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, nhưng khuôn mặt lại đầy vẻ hống hách, kiêu ngạo. Lão ta mặc bộ quần áo tươm tất hơn dân làng, nhưng vẫn không che giấu được vẻ bần tiện cố hữu, đặc biệt là khi lão ta nở một nụ cười đắc ý, nụ cười của kẻ ��ang nắm giữ quyền lực và chuẩn bị thực hiện một âm mưu hèn hạ. Kế bên lão là Lão Cai, một tên tay sai thân tín với dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác và một vết sẹo dài trên trán càng làm tăng thêm sự đáng sợ. Hắn ta dẫn theo một toán lính tuần tra, những kẻ mặc giáp trụ cũ kỹ, tay lăm lăm vũ khí, bao vây khu vực trồng thảo dược một cách đầy đe dọa.

Sự xuất hiện đột ngột của bọn chúng khiến dân làng đang làm việc trên nương rẫy, hay những người đang tụ tập ở sân đình, đều hoảng hốt. Tiếng gà kêu thất thanh, tiếng trẻ con ngừng chơi đùa, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ hằn rõ dấu vết thời gian, vội vã chạy đến. Ông ta run rẩy, cố gắng giữ thái độ cung kính hết mức có thể.

"Bẩm Lý Quản Sự, không biết có chuyện gì mà ngài lại đích thân hạ cố đến thôn làng nhỏ bé của chúng tôi ạ?" Lão Vương khẽ cúi đầu, giọng nói run run, ánh mắt đầy lo âu.

Lý Quản Sự không thèm liếc nhìn Trưởng thôn lấy một cái. Lão ta đứng giữa khu đất thảo dược, tay cầm một cuộn giấy đã nhàu nát, cao giọng quát tháo, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo thường ngày biến mất, thay vào đó là sự hống hách đến ghê tởm. "Trưởng thôn Lão Vương! Ngươi còn dám hỏi? Theo lệnh của quan phủ, khu đất này không có giấy phép trồng trọt, vi phạm quy định! Nay sẽ bị tịch thu và phá bỏ!" Lão ta ngừng lại, liếc nhìn những luống thảo dược xanh mướt, đôi mắt ánh lên vẻ tham lam và đắc ý. "Chưa kể, Lâm Dịch kia còn dám tự ý mở rộng kinh doanh, thu lợi bất chính, không nộp đủ thuế má. Quan phủ đã ra lệnh nghiêm trị!"

Trưởng thôn Lão Vương nghe vậy thì mặt cắt không còn một giọt máu. "Bẩm Lý Quản Sự, đây... đây là nguồn sống của dân làng chúng tôi! Những cây thuốc này đều do Lâm Dịch mang về, giúp chúng tôi thoát khỏi cảnh đói nghèo. Xin ngài thương xót, xin ngài xem xét lại!" Ông ta quỳ sụp xuống, dập đầu cầu xin, nước mắt đã chực trào ra. Ông biết, một khi Lý Quản Sự đã ra lệnh, thì rất khó lòng thay đổi. Nhưng ông không thể trơ mắt nhìn công sức của cả làng, nhìn niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm bị dập tắt tàn nhẫn.

"Thương xót?" Lý Quản Sự cười khẩy, "Luật pháp đâu có chỗ cho sự thương xót của một kẻ làm loạn? Ngươi nghĩ ta không biết sao? Lâm Dịch kia tự xưng là 'Đại ca', dẫn dắt dân làng chống đối quan phủ, tự ý buôn bán thảo dược trái phép. Đây là bài học cho tất cả các ngươi!" Lão ta phất tay ra hiệu.

Ngay lập tức, Lão Cai và toán lính tuần tra xông vào khu đất. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất, tiếng "soạt, soạt" của những cây thảo dược bị nhổ bật gốc vang lên chói tai, như những tiếng kêu đau đớn. Những luống cây xanh tốt, những mầm non hy vọng, bị tàn phá không thương tiết. Mùi thảo dược bị dập nát xộc lên, trộn lẫn với mùi đất ẩm, gợi lên một cảm giác xót xa đến tận cùng.

"Dừng lại! Các người dựa vào đâu mà làm vậy?" Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình nhưng đôi mắt sáng quắc, không thể kiềm chế được nữa. Hắn ta xông lên, định ngăn cản bọn lính. Kế bên hắn là Lý Hổ, vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây đầy vẻ tức giận. "Lâm đại ca sẽ không tha cho các người đâu!"

"Lâm đại ca?" Lão Cai cười khẩy, một nụ cười man rợ. Hắn ta và hai tên lính khác lập tức lao đến, thô bạo đẩy Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ lùi lại. "Hừ, hắn ở đâu? Hay là sợ hãi trốn đi rồi? Ngươi nghĩ hắn là ai mà dám chống đối lại quan phủ?" Lão Cai giáng một cú đấm vào bụng Trần Nhị Cẩu khiến hắn ôm bụng khụy xuống, gương mặt tái mét. Lý Hổ định phản kháng thì bị mấy tên lính khác dùng báng đao đập mạnh vào vai, buộc phải lùi lại, nghiến răng ken két vì uất ức.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Lâm phụ và Lâm mẫu ôm chặt lấy Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đây tái xanh vì sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn lệ. Ánh mắt Lâm phụ, Lâm mẫu đầy vẻ bất lực, tuyệt vọng khi nhìn thấy công sức của con trai mình, của cả gia đình và dân làng bị phá hoại. Họ không dám lên tiếng, bởi họ biết, bất kỳ sự phản kháng nào cũng chỉ mang lại thêm tai họa.

Dân làng đứng đó, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng. Một số phụ nữ không kìm được nước mắt, bật khóc nức nở. Những người đàn ông thì siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán, nhưng không ai dám xông lên. Sức mạnh của Lý Quản Sự và toán lính tuần tra quá lớn, áp đảo tất cả. Nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ từ bao đời nay, nỗi sợ hãi trước cường quyền và sự tàn bạo của quan lại. Họ chỉ có thể la ó phản đối một cách yếu ớt, những tiếng kêu than lạc lõng trong tiếng cuốc xẻng phá hoại.

Sau khi khu đất thảo dược bị tàn phá gần hết, Lý Quản Sự ra lệnh cho lính cắm một tấm bảng gỗ lớn ngay giữa mảnh đất hoang tàn. Tấm bảng được viết nguệch ngoạc bằng mực đen, với những nét chữ sắc lạnh: 'Đất cấm, vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm'. Ánh nắng trưa gay gắt chiếu xuống tấm bảng, tạo thành một bóng đen dài, như một lời đe dọa vô hình bao trùm lấy toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Lý Quản Sự nhìn thành quả của mình, nụ cười đắc ý càng sâu hơn, rồi lão ta phất tay ra hiệu cho toán lính rút lui, để lại đằng sau một khung cảnh hoang tàn và những trái tim tan nát.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, n���ng trưa gay gắt, chói chang như thiêu đốt. Trên con đường mòn cổ, Lâm Dịch và Vương Đại Trụ vẫn đang thúc ngựa (hoặc bước đi với tốc độ nhanh chóng, tùy thuộc vào việc họ có ngựa hay không, nhưng trong cảnh 1 có đề cập 'cưỡi ngựa', vậy nên sẽ dùng ngựa) về phía Bắc, cố gắng rút ngắn quãng đường đến nơi mà hắn phỏng đoán là hang ổ của Hắc Sa Bang. Tiếng gió rít qua tai, mang theo hơi nóng của đất đá khô cằn. Mùi đất ẩm và thảo dược dường như đã bị nắng gắt hun khô, giờ đây chỉ còn lại mùi bụi bặm và mồ hôi. Lâm Dịch cảm thấy cái nóng hầm hập phả vào mặt, nhưng trong lòng hắn, một sự lạnh lẽo khó tả vẫn không ngừng dấy lên. Nỗi bất an từ sáng sớm vẫn còn đó, không hề suy giảm, mà thậm chí còn lớn dần, như một điềm báo chẳng lành.

Bỗng nhiên, từ phía sau, một bóng người nhỏ bé xuất hiện, chạy như bay trên con đường mòn, bụi tung mù mịt. Đó là một dân làng trẻ tuổi, khuôn mặt tái mét, mồ hôi nhễ nhại, hai tay ôm bụng, thở dốc từng hơi. Hắn ta lao đến, suýt chút nữa thì ngã quỵ ngay trước mũi ngựa của Lâm Dịch.

"Đại ca... Lâm đại ca..." Người báo tin thều thào, giọng nói đứt quãng vì kiệt sức và hoảng sợ. Hắn ta cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Lý Quản Sự... hắn... hắn đến rồi! Đất thảo dược... bị tịch thu hết rồi!" Lời nói như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Lâm Dịch và Vương Đại Trụ sững sờ.

Lâm Dịch ban đầu ngỡ ngàng, đôi mắt hắn mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Toàn bộ cơ thể hắn như đông cứng lại, một cảm giác tê dại lan khắp các giác quan. "Nói rõ ràng! Chuyện gì đã xảy ra?" Lâm Dịch gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sự nặng trĩu và lạnh lẽo đến đáng sợ. Hắn siết chặt cương ngựa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gân xanh nổi lên trên trán, gương mặt vốn đã trầm tư giờ đây lại càng thêm tối sầm. Trong đầu hắn, mọi mảnh ghép về nỗi bất an sáng sớm, về sự vắng mặt của hắn, về sự liều lĩnh của Trần Thị Gia Tộc, bắt đầu khớp lại một cách rợn người.

Người báo tin vẫn còn thở dốc, nhưng cố gắng kể lại một cách nhanh nhất có thể, giọng nói run rẩy. "Bẩm đại ca... Lý Quản Sự dẫn lính đến... nói là đất không có giấy phép... tịch thu hết... phá hết thảo dược rồi... Trưởng thôn Lão Vương cầu xin thế nào cũng không được... Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ... bị đánh rồi... còn cắm biển cấm nữa..." Hắn ta không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Dịch, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Vương Đại Trụ nghe xong thì mặt biến sắc, ánh mắt bỗng chốc rực lửa giận dữ. Anh ta không kìm được nữa, nắm chặt chuôi đao, nghiến răng ken két. "Lũ khốn kiếp! Dám thừa nước đục thả câu! Lâm đại ca, chúng ta phải quay lại! Ngay lập tức!" Giọng nói của anh ta vang lên đầy phẫn nộ, lấn át cả tiếng gió rít. Anh biết Lâm Dịch đã đặt bao nhiêu tâm huyết vào khu đất thảo dược đó, nó không chỉ là kinh tế, mà còn là niềm hy vọng của cả làng, là biểu tượng cho sự nỗ lực vươn lên của họ.

Lâm Dịch không nói một lời. Ánh mắt hắn, vốn đã sâu thẳm, giờ đây lại càng thêm tăm tối, như một vực sâu không đáy. Khuôn mặt hắn từ từ biến sắc, từ sự lo lắng chuyển sang c��n thịnh nộ tột cùng. Đó không phải là một cơn giận bộc phát ồn ào, mà là một ngọn lửa địa ngục đang cháy âm ỉ bên trong, thiêu đốt mọi lý trí và sự kiên nhẫn. Sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, sự nham hiểm của Trần Thị Gia Tộc, và giờ đây là sự hống hách, trắng trợn của Lý Quản Sự – tất cả đã đẩy hắn đến giới hạn cuối cùng. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ đã đạt đến đỉnh điểm.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã luôn tin vào điều đó, luôn cố gắng tìm kiếm sự công bằng bằng tri thức và mưu lược. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự tàn phá trắng trợn, khi những người hắn yêu thương bị chà đạp, hắn nhận ra rằng, trong một thế giới tàn khốc như Đại Hạ, đôi khi, công bằng phải được tạo ra bằng vũ lực, bằng sự trả giá đích đáng.

Hắn quay phắt người lại, ánh mắt rực lửa hận thù hướng về phía làng, nơi vẫn còn vương mùi bụi đất và mùi thảo dược bị dập nát trong trí tưởng tượng của hắn. Không nói một lời, hắn thúc mạnh cương ngựa. Con ngựa hí dài một tiếng, cất vó phi nước đại, lao như một mũi tên xé gió, quay đầu trở lại Thôn Làng Sơn Cước. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên trên con đường mòn, hòa vào tiếng gió rít, tạo thành một bản giao hưởng của sự giận dữ và quyết tâm.

Vương Đại Trụ không chần chừ một giây, lập tức thúc ngựa theo sau. Anh không cần Lâm Dịch phải nói ra. Anh biết, trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch không còn là một người đàn ông trầm tĩnh, lý trí nữa. Hắn đã bị đẩy đến giới hạn của mình. Và khi Lâm Dịch đã nổi giận, thì bất cứ kẻ nào dám đối đầu với hắn đều sẽ phải trả một cái giá đắt. Nắng trưa gay gắt vẫn như thiêu đốt, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão tố còn dữ dội hơn đang cuộn trào, sẵn sàng nhấn chìm bất cứ thứ gì cản đường hắn. Cuộc chiến này, hắn sẽ không chỉ đòi lại công bằng, hắn sẽ đòi lại tất cả.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free