Lạc thế chi nhân - Chương 207: Dấu Vết Hắc Sa: Cuộc Điều Tra Của Lâm Dịch
Bầu trời xám xịt như một tấm màn tang buông xuống, nuốt chửng ánh bình minh yếu ớt. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm ướt của đêm qua và một mùi hương ghê rợn, tanh nồng của máu khô trộn lẫn với khói cháy còn vương vấn. Đó là sáng sớm sau cái đêm định mệnh, khi Hắc Sa Bang giáng một đòn tàn khốc vào chuyến hàng của Lâm Dịch, biến con đường mòn quen thuộc thành một bãi chiến trường hoang tàn.
Lâm Dịch, với tấm áo vải thô đã sờn cũ, đứng lặng lẽ tại hiện trường. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao vì những tháng ngày thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt sâu thẳm dưới hàng lông mày rậm lại ánh lên một tia sáng sắc bén, khác hẳn vẻ trầm tư thường ngày. Đó là sự sắc bén của lý trí đang hoạt động hết công suất, nhưng ẩn sâu trong đó là một ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ, không dễ dàng bộc lộ ra ngoài. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác giờ đây phủ đầy vẻ lo âu và căm phẫn. Anh ta siết chặt nắm đấm, ánh mắt đỏ ng���u quét qua từng mảnh vỡ, từng vết máu khô trên nền đất.
“Đại ca… chúng ta phải làm gì đây?” Vương Đại Trụ cất giọng khàn đặc, từng tiếng như cứa vào không khí tĩnh mịch. “Hắc Sa Bang quá tàn nhẫn! Chúng không phải là người!”
Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn chậm rãi quỳ xuống, dùng tay trần gạt nhẹ lớp đất ẩm ướt, để lộ ra những dấu vết in hằn trên mặt đất. Một bánh xe ngựa bị thiêu rụi nằm nghiêng ngả, thân gỗ cháy đen xám xịt, tỏa ra mùi khét lẹt còn sót lại. Hàng hóa ban đầu chất cao ngất giờ chỉ còn là những mảnh vụn vương vãi, trộn lẫn với máu khô và bùn đất. Những thùng gỗ, giỏ mây bị vỡ tan, để lộ ra những dược liệu quý giá mà dân làng Sơn Cước đã vất vả thu hái, nay đã bị dẫm đạp, nhuộm đỏ bởi máu.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi tanh nồng xộc vào cánh mũi, kích thích từng giác quan. "Chúng ta sẽ tìm ra chúng," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, kiềm chế đến mức gần như vô cảm. "Không thể để những người vô tội phải chết oan uổng thế này." Câu nói ấy không phải là một lời an ủi, mà là một lời hứa, một lời thề sắt đá. Trong đầu hắn, hệ thống tư duy logic của một người hiện đại đang chạy đua với tốc độ chóng mặt, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra.
Hắn biết, việc này giống như một cuộc điều tra hiện trường vụ án hình sự. Không có công cụ chuyên nghiệp, không có máy móc hỗ trợ, hắn phải dựa vào khả năng quan sát tinh tường và tri thức tích lũy từ thế giới cũ. Lâm Dịch bắt đầu di chuyển, từng bước một, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi chi tiết nhỏ nhất. Hắn không bỏ qua bất cứ thứ gì: một cành cây bị gãy bất thường, một vết xước sâu trên thân cây cổ thụ gần đó, một hòn đá bị lật úp, hay một vũng máu đã khô đặc, đen sẫm.
Vương Đại Trụ, dù lòng đầy phẫn nộ, vẫn im lặng đi theo Lâm Dịch, cố gắng không gây ra tiếng động nào làm xao nhãng hắn. Anh biết Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là tìm kiếm, hắn đang "đọc" hiện trường, giống như cách người ta đọc một cuốn sách.
Lâm Dịch dừng lại bên một vệt bùn lầy, nơi dấu chân của nhiều người đã in hằn. Hắn quỳ xuống, dùng ngón tay miết nhẹ theo đường viền của một dấu chân đặc biệt. "Dấu ủng này," hắn lẩm bẩm, "khá sâu, chứng tỏ người này có trọng lượng lớn, hoặc đang mang vác vật nặng. Hơn nữa, nó có một đường rãnh khác biệt ở mũi và gót, không phải loại giày dép thông thường của dân địa phương hay phu khuân vác." Hắn đứng dậy, nhìn xung quanh, cố gắng tìm kiếm các dấu chân tương tự.
Không xa đó, một mảnh vải rách màu đen, dính đầy bùn và máu, nằm lẫn trong đống lá khô. Lâm Dịch cẩn thận nhặt nó lên. Mảnh vải thô ráp, nhưng chất liệu có vẻ dày dặn và dệt khá chắc chắn. Hắn đưa lên mũi ngửi. Một mùi tanh nồng, nhưng ngoài ra còn có một mùi lạ, như mùi mồ hôi chua và một chút gì đó giống như mùi thuốc lá loại nặng, hoặc một loại thảo mộc nào đó mà hắn chưa từng biết trong thế giới này. "Không phải vải của dân làng Sơn Cước," hắn khẳng định. "Chất liệu này tốt hơn nhiều."
"Đại ca, có phải là đồ của bọn Hắc Sa Bang không?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng tràn đầy hy vọng.
Lâm Dịch nhíu mày, lắc đầu. "Không chắc. Chỉ biết là không phải của chúng ta. Nhưng đây là một manh mối." Hắn cất mảnh vải vào trong túi áo. "Hãy chú ý đến bất kỳ ai mặc trang phục có chất liệu tương tự khi chúng ta điều tra."
Tiếp tục đi sâu vào khu rừng nhỏ ven đường, nơi những kẻ tấn công có thể đã ẩn nấp hoặc truy đuổi các phu khuân vác bỏ chạy, Lâm Dịch phát hiện một điều bất thường. Trên thân một cây cổ thụ to lớn, già cỗi, vỏ cây đã nứt nẻ vì thời gian, có một ký hiệu được khắc vội. Đó là một hình tam giác ngược, bên trong có một đường ngang cắt ngang qua, và hai chấm nhỏ nằm đối xứng hai bên đường ngang đó. Nó không phải là một ký hiệu thông thường mà hắn từng thấy trong các làng mạc hay trên các tấm bảng hiệu thương nhân. Nó có vẻ là một loại ám hiệu, một dấu hiệu nhận biết nội bộ.
"Cái này..." Lâm Dịch thì thầm, ngón tay hắn miết nhẹ lên vết khắc thô ráp. "Đây là ký hiệu gì đó. Chắc chắn là để lại cho đồng bọn, hoặc là một dấu hiệu khẳng ��ịnh sự hiện diện của chúng." Hắn rút ra một mảnh giấy nhỏ và một cây bút lông, phác thảo lại ký hiệu đó một cách tỉ mỉ. "Một ký hiệu lạ. Nếu chúng là một bang phái có tổ chức, thì đây có thể là biểu tượng của chúng, hoặc một ám hiệu nào đó."
Trong đầu Lâm Dịch, một loạt các phương pháp điều tra hiện đại chạy qua. Vân tay? DNA? Phân tích sợi vải? Tất cả đều là những thứ xa xỉ không tưởng trong thế giới này. Hắn chỉ có thể dựa vào khả năng suy luận, quan sát và những mảnh ghép rời rạc. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ. Nhưng đôi khi, tri thức đó cần được hỗ trợ bằng những công cụ phù hợp. Trong hoàn cảnh này, hắn phải tự tạo ra công cụ của riêng mình – đó là sự nhạy bén của trí óc và sự kiên trì.
Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, xuyên qua lớp mây dày đặc, nhưng vẫn không đủ để xua tan không khí ảm đạm, dân làng bắt đầu tập trung lại. Những khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt mệt mỏi, nhiều người vẫn còn đang trong tình trạng tang tóc, quần áo lấm lem bùn đất. Họ đã cùng nhau thu dọn những gì còn sót lại, chôn cất những người đã khuất trong im lặng đau buồn. Sự sợ hãi vẫn hiện rõ trong mắt họ, nhưng bên cạnh đó là một tia hy vọng mong manh, một sự tin tưởng tuyệt đối vào người thanh niên đang đứng giữa bãi hoang tàn kia. Lâm Dịch đã không bỏ rơi họ, hắn đã đến, và hắn đang hành động.
Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi hãy giúp dân làng đưa những người bị thương nặng về nhà, và ổn định lại tinh thần cho mọi người. Ta cần đến thăm Mã Đại Ca. Hắn là người duy nhất sống sót và có thể cung cấp thêm thông tin."
"Vâng, Đại ca!" Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt kiên định. Anh biết rằng lúc này, Lâm Dịch không chỉ cần sức mạnh mà còn cần sự tỉnh táo và thông tin. "Mọi việc ở đây cứ để ta lo liệu. Đại ca cứ yên tâm."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết mình không thể gục ngã. Nỗi đau mất mát là có thật, sự tức giận là có thật. Nhưng hắn không được phép để cảm xúc che mờ lý trí. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn từng nghĩ. Và để đòi lại công bằng, đôi khi phải tự mình tạo ra nó, bằng mọi giá. Hắn sẽ tìm ra Hắc Sa Bang, sẽ tìm ra kẻ đã đứng đằng sau chúng. Cuộc chiến này không chỉ vì dân làng, mà còn vì chính hắn, vì lời thề hắn đã tự hứa với lòng mình. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đối đầu khốc liệt, một cuộc đối đầu mà hắn biết, sẽ không có chỗ cho sự nhân từ.
***
Trong căn nhà gỗ nhỏ của Mã Đại Ca, ánh sáng lờ mờ len lỏi qua khe cửa sổ, tạo nên một bầu không khí u ám và nặng nề. Mùi thảo dược nồng đậm trộn lẫn với mùi ẩm mốc và mùi máu đã khô, khiến không gian càng thêm ngột ngạt. Mã Đại Ca nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ, thân thể cường tráng thường ngày giờ đây gầy rộc, khuôn mặt vốn phong trần, rám nắng giờ tái nhợt, khô khốc. Một miếng vải băng trắng toát quấn quanh đầu, thấm đẫm vết máu, và cánh tay trái của anh ta cũng được băng bó cẩn thận. Anh ta thở dốc, từng nhịp yếu ớt, nặng nhọc.
Lâm Dịch bước vào, theo sau là Vương Đại Trụ. Hắn cúi đầu chào hỏi vợ của Mã Đại Ca, một người phụ nữ khắc kh��, đang ngồi bên cạnh giường, đôi mắt sưng húp vì khóc.
"Mã Đại Ca, anh thấy trong người thế nào?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm lắng, đầy vẻ quan tâm. Hắn ngồi xuống bên cạnh giường, nhẹ nhàng đặt tay lên trán Mã Đại Ca, cảm nhận hơi nóng bất thường.
Mã Đại Ca cố gắng mở mắt, nhìn thấy Lâm Dịch, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong ánh mắt mệt mỏi của anh ta. "Lâm... Lâm huynh... ta... ta không sao..." Anh ta thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
"Đừng nói nữa, hãy nghỉ ngơi đi." Lâm Dịch nói, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Mã Đại Ca. "Ta biết anh đã trải qua một chuyện kinh hoàng. Nhưng bây giờ, anh an toàn rồi." Hắn rút ra một túi nhỏ từ trong người, bên trong có một ít thảo dược mà hắn đã chuẩn bị từ Thần Nông Bách Thảo Phổ. "Đây là một số loại thảo dược có thể giúp anh giảm đau và phục hồi sức lực. Vợ Mã Đại Ca, cô hãy sắc thuốc này cho anh ấy uống, và thường xuyên thay băng cho vết thương." Hắn tận tình hướng dẫn, tay thoăn thoắt thoa một loại cao đặc lên vết thương hở trên vai Mã Đại Ca, nơi mảnh vải băng đã bị xô lệch. Cảm giác mát lạnh từ cao dược dường như xoa dịu phần nào cơn đau của Mã Đại Ca, anh ta khẽ rên lên một tiếng nhẹ nhõm.
Vương Đại Trụ đứng phía sau, im lặng quan sát. Anh biết Lâm Dịch không chỉ là một người thông minh, mà còn là một người có tấm lòng lương thiện, luôn quan tâm đến dân làng. Điều này càng củng cố lòng trung thành của anh đối với Lâm Dịch.
Sau khi đã chăm sóc vết thương cho Mã Đại Ca một cách cẩn thận nhất có thể, Lâm Dịch mới quay lại vấn đề chính. Hắn biết rằng không nên ép buộc người bệnh, nhưng thời gian là vàng bạc. "Mã Đại Ca," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, "khi nào anh thấy ổn hơn một chút, liệu anh có thể cố gắng nhớ lại một vài điều không? Dù là chi tiết nhỏ nhất cũng có thể giúp ích rất nhiều cho chúng ta."
Mã Đại Ca cố gắng gật đầu, khuôn mặt anh ta nhăn lại vì đau đớn. "Ta... ta sẽ cố gắng..."
Lâm Dịch chờ đợi, kiên nhẫn. Hắn nhìn vợ Mã Đại Ca mang bát thuốc nghi ngút khói đến. Hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc lan tỏa trong không khí, cố gắng xua đi mùi ẩm mốc và bệnh tật. Sau khi Mã Đại Ca uống xong bát thuốc, dường như anh ta đã có chút sức lực hơn.
"Mã Đại Ca, cố gắng nhớ lại, chúng có đặc điểm gì đặc biệt? Dấu hiệu, trang phục, cách nói chuyện?" Lâm Dịch hỏi, từng câu từng chữ đều rõ ràng, chậm rãi, để Mã Đại Ca có đủ thời gian suy nghĩ và sắp xếp ký ức.
Mã Đại Ca nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng tái hiện lại cảnh tượng kinh hoàng đó. "Chúng... chúng đeo mặt nạ... những chiếc mặt nạ đen, che kín nửa mặt... chỉ để lộ đôi mắt hung ác..." Giọng anh ta run rẩy, nỗi sợ hãi vẫn còn hằn sâu trong từng lời nói. "Nhưng có một tên... hắn là kẻ cầm đầu... chân đi ủng da rất lạ... có một vết sẹo... sẹo rất lớn, hình chữ thập... trên má trái." Mã Đại Ca dừng lại, thở dốc. "Và một tên khác... trên áo có thêu một con quạ đen... con quạ đó... đôi mắt đỏ như máu..."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, từng chi tiết. Cái ủng da lạ? Hắn lập tức liên tưởng đến dấu chân rãnh đặc biệt mà hắn tìm thấy ở hiện trường. Vết sẹo hình chữ thập trên má trái của kẻ cầm đầu? Con quạ đen thêu trên áo? Đây là những manh mối quý giá, không thể bỏ qua.
"Chúng nói gì không, Mã Đại Ca?" Lâm Dịch tiếp tục hỏi. "Giọng điệu của chúng thế nào? Có phương ngữ địa phương không?"
"Chúng... chúng nói tiếng Đại Hạ... nhưng có vẻ hơi khác... nặng giọng hơn... như người từ phía Bắc..." Mã Đại Ca khó nhọc trả lời. "Chúng nói... 'hàng của Lâm Dịch... không được bỏ sót một món nào... phải cho hắn biết tay... ai dám đối đầu với Trần Gia...'."
Lâm Dịch siết chặt nắm đấm dưới lớp áo. Trần Thị Gia Tộc! Hắn đã nghi ngờ, nhưng giờ đây, lời của Mã Đại Ca đã xác nhận điều đó. Hắc Sa Bang chính là tay sai của Trần Thị. Sự liên kết này đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự táo tợn của Hắc Sa Bang, sự tàn bạo của chúng không chỉ là hành động cướp bóc thông thường, mà là một đòn cảnh cáo, một lời đe dọa trực tiếp từ Trần Thị.
"Còn gì nữa không, Mã Đại Ca?" Lâm Dịch hỏi thêm, cố gắng khai thác mọi thông tin có thể. "Chúng có nói về nơi nào không? Hay mục đích cụ thể của chúng?"
Mã Đại Ca lắc đầu yếu ớt. "Không... chúng chỉ nói... phải hoàn thành nhiệm vụ... nhanh chóng rời đi... về 'địa bàn'..."
Địa bàn. Lâm Dịch ghi nhớ từ này. Nó ngụ ý rằng Hắc Sa Bang có một khu vực hoạt động nhất định, một nơi ẩn náu cố định. Hắn liên tưởng đến ký hiệu lạ trên thân cây mà hắn đã tìm thấy. Phải chăng đó là một dấu hiệu để nhận biết địa bàn, hoặc để chỉ dẫn đường đi tới đó?
"Mã Đại Ca," Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên quyết, "anh đã giúp chúng tôi rất nhiều. Hãy yên tâm dưỡng thương. Chúng tôi sẽ không để những gì anh và dân làng đã chịu đựng là vô nghĩa. Chúng tôi sẽ đòi lại công bằng."
Hắn đứng dậy, gật đầu với vợ Mã Đại Ca. "Hãy chăm sóc anh ấy thật tốt. Nếu cần gì, cứ đến tìm ta."
Bước ra khỏi căn nhà ẩm thấp, Lâm Dịch hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo. Những thông tin từ Mã Đại Ca đã củng cố những suy luận ban đầu của hắn, và cung cấp những mảnh ghép quan trọng. Kẻ cầm đầu với vết sẹo chữ thập, con quạ đen trên áo, địa bàn, phương ngữ phía Bắc, và đặc biệt là sự chỉ đạo của Trần Thị Gia Tộc. Tất cả như một bức tranh ghép đang dần hoàn thiện trong tâm trí hắn.
"Đại ca, chúng ta làm gì tiếp theo?" Vương Đại Trụ hỏi, sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt.
Lâm Dịch nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi phủ mây mờ. "Chúng ta phải chuẩn bị. Cuộc chiến này sẽ không đơn giản chút nào."
Hắn biết rằng, với những manh mối này, hắn đã có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Nhưng tìm thấy chúng chỉ là bước đầu. Đối phó với một bang phái giang hồ tàn bạo, có tổ chức và được một thế gia lớn hậu thuẫn, đòi hỏi không chỉ mưu lược mà còn cả sức mạnh. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chủ động tấn công. Và Lâm Dịch, trong giây phút đó, đã sẵn sàng cho điều đó. Hắn sẽ biến nỗi đau và sự mất mát này thành động lực để giáng trả một đòn chí mạng, một đòn mà Trần Thị Gia Tộc và Hắc Sa Bang sẽ không bao giờ quên.
***
Đêm đó, gió lạnh rít qua kẽ lá, mang theo vài hạt mưa lất phất chạm vào khung cửa sổ gỗ cũ kỹ. Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ánh nến le lói trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, hắt những cái bóng dài và chập chờn lên bức tường. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng bút lông sột soạt trên giấy.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, trên đó trải ra một tấm bản đồ thô sơ của khu vực xung quanh làng Sơn Cước và một vài mảnh vật chứng hắn đã thu thập được: mảnh vải đen dính máu, bản phác thảo ký hiệu lạ trên thân cây, và một vài mẩu gỗ cháy dở. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ ngồi im lặng, đôi mắt chăm chú nhìn Lâm Dịch, gương mặt chất phác hiện rõ sự kiên nhẫn và sẵn sàng chờ đợi mọi mệnh lệnh.
Lâm Dịch đặt mảnh vải đen cạnh bản đồ, dùng ngón tay miết nhẹ lên chất liệu thô ráp. "Chất liệu này," hắn lẩm bẩm, "dày dặn, bền chắc. Không phải hàng chợ. Kết hợp với dấu ủng có rãnh sâu, có thể suy đoán những kẻ này thường xuyên di chuyển, hoặc hoạt động trong môi trường khắc nghiệt." Hắn cầm lấy b��n phác thảo ký hiệu, nhìn chằm chằm vào hình tam giác ngược với đường ngang và hai chấm. "Đây là ám hiệu. Chắc chắn là như vậy. Những bang phái lớn thường có những ám hiệu riêng để nhận biết đồng bọn, hoặc đánh dấu địa bàn."
Hắn nhíu mày, trầm tư. Trong thế giới hiện đại, việc phân tích những thứ này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng ở đây, hắn phải dựa vào logic thuần túy, vào khả năng liên kết các mảnh ghép. Lời khai của Mã Đại Ca – tên cầm đầu có vết sẹo chữ thập, kẻ mang áo thêu quạ đen, phương ngữ phía Bắc, và từ khóa "địa bàn" – tất cả như những ngọn đèn nhỏ soi sáng con đường mờ mịt.
Lâm Dịch với lấy cuốn Cẩm Nang Kế Sách đặt bên cạnh. Hắn không tìm kiếm một kế sách cụ thể, mà là những nguyên tắc cơ bản về địa hình, cách bố trí quân, cách ẩn nấp và tấn công của quân đội hoặc các băng nhóm trong thời cổ đại. Hắn biết, giang hồ thường hoạt động theo mô hình gần giống với quân đội nhỏ, có quy củ và chiến thuật riêng. Cuốn sách này, dù không trực tiếp nói về Hắc Sa Bang, nhưng lại cung cấp một cái nhìn tổng quan về cách các thế lực ngầm thường lợi dụng địa hình để xây dựng căn cứ hoặc thiết lập tuyến đường vận chuyển.
"Nếu chúng đi theo con đường này," Lâm Dịch chỉ vào tuyến đường thương mại trên bản đồ, nơi vụ tấn công xảy ra, "và dấu vết ở đây cho thấy chúng không phải là dân địa phương... thì khả năng cao chúng có một nơi ẩn náu cố định ở khu vực này, không quá xa con đường chính, nhưng đủ kín đáo để tránh tai mắt." Hắn dùng bút lông, khoanh tròn một vài địa điểm khả nghi trên bản đồ: một khu rừng sâu hơn về phía Bắc, một hang động ẩn mình sau một vách núi đá vôi, hoặc một ngôi làng bỏ hoang nào đó chưa được khám phá.
"Mã Đại Ca nói chúng có phương ngữ phía Bắc," Lâm Dịch tiếp tục suy luận, "điều này có thể gợi ý rằng địa bàn của chúng nằm ở phía Bắc của thị trấn, hoặc chúng có nguồn gốc từ đó. Khu vực này có nhiều con đường mòn, thung lũng hẻo lánh, rất thích hợp cho việc ẩn nấp và hoạt động của giang hồ." Hắn vẽ một đường gạch nối từ hiện trường vụ án, hướng về phía Bắc trên bản đồ, rồi khoanh tròn một vùng núi rừng rậm rạp.
"Vậy chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?" Vương Đại Trụ cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm hơn bình thường, nhưng ánh mắt đầy kiên định. Anh ta đã theo Lâm Dịch đủ lâu để biết rằng khi Lâm Dịch đã có kế hoạch, thì đó sẽ là một kế hoạch tỉ mỉ và đáng sợ.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh nến hắt vào đôi mắt hắn, khiến chúng ánh lên một vẻ lạnh lẽo đến đáng sợ. "Đi tìm chúng. Ngay lập tức."
Lời nói của hắn dứt khoát, không một chút do dự. Không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh.
Vương Đại Trụ không hỏi thêm. Anh biết "ngay lập tức" không có nghĩa là bây giờ, mà là khi mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng. Anh cảm nhận được sự tức giận ẩn giấu của Lâm Dịch, nhưng cũng thấy được sự lý trí, lạnh lùng trong quyết định của hắn. Lâm Dịch không chỉ muốn trả thù, hắn muốn diệt trừ tận gốc.
Trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch chi tiết hơn đang dần hình thành. Hắn không thể đơn độc đi tìm Hắc Sa Bang. Đây không phải là một vụ ẩu đả nhỏ, mà là một cuộc đối đầu với một tổ chức tội phạm. Hắn cần lực lượng, cần vũ khí, và cần cả thông tin từ Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. Hắn hy vọng rằng họ đã thu thập được đủ thông tin về cơ cấu và hoạt động của Hắc Sa Bang, về những mối liên hệ của chúng với Trần Thị Gia Tộc, để hắn có thể giáng một đòn chính xác và hiệu quả.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Những hạt mưa lất phất đã ngớt, nhưng gió vẫn rít lên những âm thanh ma quái. Mùi đất ẩm và cây cỏ xộc vào cánh mũi, mang theo một chút lạnh lẽo. Lâm Dịch biết rằng, việc hắn mở rộng kinh doanh ra khỏi làng đã đưa hắn và dân làng vào vòng xoáy nguy hiểm của thế giới bên ngoài. Nhưng lùi bước không phải là lựa chọn. Giờ đây, hắn không chỉ bảo vệ sự sống còn, hắn sẽ đòi lại công lý. Và công lý trong thế giới này, đôi khi, phải được tạo ra bằng máu và nước mắt.
Cuộc chiến này sẽ là một bước ngoặt. Lâm Dịch sẽ phải xây dựng lực lượng vũ trang riêng của mình, hoặc sử dụng những mưu kế hiểm độc, những thủ đoạn mà một người hiện đại như hắn chưa từng nghĩ đến. Hắn sẽ phải học cách trở thành một phần của thế giới tàn khốc này, để có thể tồn tại và bảo vệ những người hắn yêu thương. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn vẫn tin, nhưng giờ đây, tri thức đó sẽ được dùng để tạo ra một vũ khí khác, sắc bén và tàn nhẫn hơn.
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Vương Đại Trụ. "Đi chuẩn bị đi. Gọi những người đáng tin cậy nhất của chúng ta. Vũ khí, lương thực, và những thứ cần thiết khác. Chúng ta sẽ không chờ đợi. Hắc Sa Bang đã gây ra một lỗi lầm lớn nhất đời mình khi chạm vào những người mà Lâm Dịch này bảo vệ. Cuộc chơi đã thay đổi. Và Lâm Dịch sẽ là người thiết lập luật chơi mới."
Cuộc chiến này không chỉ dành cho dân làng, mà còn dành cho chính hắn. Lâm Dịch đã sẵn sàng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.