Lạc thế chi nhân - Chương 206: Huyết Thải Trên Con Đường Thương Lộ: Đòn Phản Công Tàn Khốc
Không khí lạnh lẽo của buổi sớm mai vẫn còn vương vấn, luồn lách qua những mái nhà tranh vách đất và những tán lá cây còn đẫm sương của làng Sơn Cước. Từ ống khói nhà Lâm Dịch, một làn khói mỏng mảnh lượn lờ bay lên, mang theo chút hương thơm ấm áp của cơm gạo và thảo mộc đang sôi. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm, sau một đêm dài trằn trọc không ngủ yên. Những lời hắn dùng để trấn an dân làng, những dặn dò cẩn trọng dành cho Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ vẫn văng vẳng trong đầu, đè nặng lên tâm trí hắn. Hắn biết mình đã giăng ra một tấm lưới, nhưng tấm lưới ấy mỏng manh biết bao trước móng vuốt của một thế lực như Trần Thị Gia Tộc, được chống lưng bởi Hắc Sa Bang tàn bạo.
Trong kho chứa nhỏ phía sau nhà, Lâm Dịch đang kiểm tra lại những cuộn dây thừng chắc chắn và vài thanh gỗ đã được đẽo gọt cẩn thận. Đó là những vật liệu cần thiết để hắn tu sửa lại một chiếc xe bò cũ kỹ, chuẩn bị cho chuyến hàng kế tiếp. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa ở sân đình, tiếng chó sủa lanh lảnh đáp lại… tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, vốn dĩ bình dị và an yên, giờ đây lại mang một sắc thái khác trong tâm trí Lâm Dịch. Chúng là biểu tượng cho cuộc sống mà hắn đang cố gắng bảo vệ, một cuộc sống mà hắn không muốn bị phá vỡ bởi sự tàn bạo của kẻ khác. Hương vị của đất ẩm và mùi cỏ dại thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi khói gỗ từ các căn bếp, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Nhưng sự yên bình ấy, Lâm Dịch biết, chỉ là một lớp vỏ mỏng manh.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang ngồi cạnh hàng rào, cặm cụi mài sắc con dao rựa của mình. Anh ta không nói nhiều, nhưng ánh mắt kiên định và sự tập trung vào công việc đã đủ để Lâm Dịch cảm nhận được sự ủng hộ vững chắc. Kể từ khi Lâm Dịch trở thành trụ cột của làng, Vương Đại Trụ luôn là người đầu tiên sát cánh bên hắn, sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn.
Đột nhiên, một tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sáng. Một bóng người lao như bay về phía làng, dáng vẻ khập khiễng, quần áo tả tơi, lấm lem bụi đất và bùn đen. Đó là A Tráng, một trong những phu khuân vác trẻ tuổi của làng, người đã theo chuyến hàng vận chuyển dược liệu và nông sản đến Trạm Tiếp Tế ở thị trấn lân cận. Khuôn mặt A Tráng trắng bệch, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn, hơi thở dồn dập như thể vừa chạy thục mạng cả quãng đường dài.
"Lâm Đại ca! Lâm Đại ca!" A Tráng hét lên, giọng nói khản đặc, đứt quãng vì kiệt sức và sợ hãi. "Chuyến hàng... chuyến hàng bị cướp rồi! Hắc Sa Bang! Chúng... chúng giết người!"
Tiếng kêu của A Tráng như một gáo nước lạnh tạt vào sự bình yên giả tạo của buổi sáng. Mọi hoạt động trong làng dường như ngừng lại. Tiếng gà ngừng gáy, tiếng trẻ con im bặt. Các cánh cửa nhà gỗ bật mở, những khuôn mặt ngơ ngác, lo lắng của dân làng xuất hiện. L��m Dịch buông thanh gỗ trên tay, đôi mắt sâu thẳm nheo lại. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự xác tín tàn khốc. Hắn đã dự liệu điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và tàn bạo đến vậy.
Vương Đại Trụ bật dậy, con dao rựa vẫn còn lăm le trong tay. Anh ta lao tới đỡ lấy A Tráng đang khuỵu xuống. "Chuyện gì? Kể rõ ràng!" giọng anh ta gằn lên, to và dứt khoát, cố gắng trấn tĩnh người phu khuân vác đang run rẩy.
A Tráng cố gắng hít thở, đôi mắt đầy nước mắt. "Chúng... chúng phục kích ở con dốc sau Trạm Tiếp Tế... Chúng đông lắm, khoảng hai chục tên... tay nào tay nấy cầm đao kiếm... Mã Đại Ca... Mã Đại Ca bị thương nặng... Cả Lão Hứa, chú Ba... nhiều người đã... đã chết rồi!" Lời nói của A Tráng nghẹn lại trong tiếng nức nở, những hình ảnh kinh hoàng tái hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Chúng nói... chúng nói là 'lệnh từ trên xuống'... để 'dạy dỗ' Lâm gia... Chúng cướp hết hàng, còn đốt cả xe!"
Tin tức kinh hoàng lan nhanh hơn cả tốc độ chạy của A Tráng. Dân làng tụ tập lại, tiếng bàn tán xôn xao, rồi dần chuyển thành tiếng than khóc, tiếng kêu gào thảm thiết của những người thân có chồng, con, cha, anh đi theo chuyến hàng. Những khuôn mặt vốn đã khắc khổ vì cuộc sống khó khăn, giờ đây lại càng thêm hằn lên nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng. Họ nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa cầu cứu, vừa trách móc. Họ đã đặt niềm tin vào hắn, vào những lời hứa về một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng giờ đây, cái giá phải trả lại quá đắt.
Lâm Dịch đứng đó, bất động. Hắn cảm nhận được sự đổ vỡ trong lòng mình, không phải là sự yếu đuối, mà là sự phẫn nộ tột cùng. "Trần Thị Gia Tộc," hắn thầm nghiến răng. "Các ngươi đã vượt quá giới hạn rồi." Hắn biết đây không phải là một vụ cướp bóc thông thường. Đây là một đòn đánh phủ đầu, một lời cảnh cáo tàn bạo từ Trần Thị, nhằm bóp chết những nỗ lực vươn lên của làng Sơn Cước, nhằm dập tắt ngọn lửa hy vọng mà hắn đã thắp lên. Hắn đã gửi Nhị Cẩu và Lý Hổ đi điều tra, nhưng Trần Thị đã ra tay trước, một cách không chút do dự.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang trào dâng. Trong thế giới này, sự phẫn nộ đơn thuần không giải quyết được gì. Hắn cần hành động. Hắn cần bảo vệ những người còn lại, và hắn cần phải trả giá cho những kẻ đã gây ra tội ác này. "Vương Đại Trụ!" Lâm Dịch gọi, giọng nói trầm tĩnh đến lạ, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạnh người. "Tập hợp những người khỏe mạnh, mang theo dao rựa, gậy gộc. Chuẩn bị nước, vải sạch, vài loại thảo dược cầm máu. Chúng ta sẽ đến đó!"
Vương Đại Trụ không hỏi nhiều. Anh ta gật đầu dứt khoát, ánh mắt rực lên lửa giận. "Rõ, Lâm huynh!" Anh ta quay người, gầm lên một tiếng, bắt đầu tập hợp những người đàn ông trong làng. Dù sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy sự bình tĩnh đến đáng sợ của Lâm Dịch, và nghe thấy giọng nói đầy uy quyền của Vương Đại Trụ, những người đàn ông còn lại trong làng, những người không theo chuyến hàng, bắt đầu xốc lại tinh thần. Họ biết rằng, lúc này, Lâm Dịch là hy vọng duy nhất của họ. Trong khi Vương Đại Trụ tập hợp người, Lâm Dịch vội vã vào nhà, lấy ra một ít vải sạch, vài lọ thuốc bột cầm máu mà hắn đã tự tay bào chế từ Linh Dược Cốc, cùng với một ít rượu trắng dùng để sát trùng. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, những thứ này có thể cứu mạng người. Bước ra khỏi nhà, hắn quay lại nhìn Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt đang đứng nép ở cửa, ánh mắt đầy lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu trấn an. Hắn biết, gánh nặng trên vai hắn giờ đây không chỉ là trách nhiệm, mà là cả một nỗi đau.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thầm nhủ. "Nhưng để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu. Và để chiến đấu, phải mạnh mẽ hơn kẻ thù." Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự chai sạn trên lòng bàn tay. "Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang... các ngươi đã chạm đến giới hạn cuối cùng của ta rồi." Đoàn người đàn ông trong làng, khoảng hơn chục người, mang theo những vũ khí thô sơ nhất, cùng với Lâm Dịch và Vương Đại Trụ, nhanh chóng rời khỏi làng, hướng về phía con đường mòn dẫn đến Trạm Tiếp Tế, nơi A Tr��ng vừa chạy về. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu gay gắt, nhưng không thể xua tan được cái không khí u ám, nặng nề đang bao trùm lên làng Sơn Cước. Mùi khói bếp đã tắt, thay vào đó là mùi vị của sự lo âu, của nỗi mất mát sắp sửa được chứng kiến.
***
Con đường mòn cổ ngoằn ngoèo xuyên qua những đồi cây thấp, lác đác vài bụi cây gai và đá cuội sắc nhọn. Nắng trưa đổ lửa xuống đầu, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bụi đất đỏ bám vào áo quần, vương vào tóc, khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nhọc. Lâm Dịch dẫn đầu đoàn người, ánh mắt không ngừng quét qua hai bên đường, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Hắn không phải là người vội vàng, mà là người cẩn trọng. Hắn biết, kẻ địch đã ra tay một lần, có thể sẽ còn mai phục.
Hắn cảm nhận được sự lo lắng từ những người phía sau. Tiếng thở dốc nặng nề, tiếng bước chân sột soạt trên nền đất khô. Không ai nói một lời nào, sự căng thẳng đè nặng lên từng cá nhân. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi đất và lá khô, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của hành trình đầy gian khổ. Mãi cho đến khi một vệt khói đen bốc lên từ phía xa, cuộn mình vào nền trời xanh thẳm, tất cả đều hiểu rằng họ đã đến gần hiện trường. Một cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo bất chợt xâm chiếm.
Khi đoàn người của Lâm Dịch đến được con dốc quen thuộc sau Trạm Tiếp Tế, một cảnh tượng tan hoang, kinh hoàng đập vào mắt họ. Chiếc xe hàng của Lâm Dịch, vốn được làm từ gỗ chắc chắn, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn và những mảnh gỗ cháy dở, bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc. Bánh xe bị gãy nát, thùng xe vỡ vụn, những dấu vết cháy xém loang lổ trên nền đất khô. Những bao tải đựng nông sản, dược liệu đã bị xé toạc, vương vãi khắp nơi, một số đã bị lửa thiêu rụi, một số khác bị giẫm đạp nát bươm.
Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi khét của gỗ cháy và mùi đất ẩm. Những vệt máu đỏ tươi loang lổ trên nền đất, trên đá, và trên cả những thân cây cổ thụ hai bên đường. Những dấu vết giằng co, vật lộn còn in hằn rõ ràng: đất bị cày xới, cỏ bị giẫm nát, những đoạn dây thừng đứt đoạn, những mảnh vải vụn vương vãi. Đây không chỉ là một vụ cướp bóc, đây là một cuộc thảm sát.
Nhiều dân làng nằm la liệt trên mặt đất. Một số đã tắt thở, thân thể lạnh ngắt, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên bầu trời xanh biếc, như thể vẫn còn bàng hoàng trước cái chết bất ngờ. Lão Hứa, người phu khuân vác già cả, nằm úp mặt xuống đất, lưng áo dính đầy máu. Chú Ba, người đàn ông hiền lành, đang ôm bụng quằn quại, máu tươi không ngừng chảy ra từ vết thương sâu hoắm. Tiếng rên rỉ yếu ớt, thều thào vang lên đây đó, xé nát không khí im lặng chết chóc.
Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ. Anh ta lao đến bên một người dân làng đang thoi thóp, lay gọi. Những người đàn ông khác trong đoàn cũng lao vào, cố gắng tìm kiếm người còn sống, người thân của mình. Tiếng khóc nấc, tiếng kêu than thảm thiết lại vang lên, tạo thành một bản giao hưởng bi ai giữa khung cảnh hoang tàn.
Lâm Dịch, với vẻ mặt lạnh tanh như tảng băng, bước đi giữa những thi thể và người bị thương. Hắn không lộ ra vẻ bàng hoàng hay sợ hãi, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một ngọn lửa phẫn nộ đang cháy âm ỉ. Hắn quỳ xuống bên cạnh một người phu khuân vác trẻ tuổi, bàn tay đặt lên cổ tay người đó. Mạch đập yếu ớt, rồi dần tắt hẳn. Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào những khuôn mặt vô hồn ấy. Đây không chỉ là những con số. Đây là những con người, những người dân làng của hắn, những người đã tin tưởng vào hắn, vào tương lai mà hắn đã hứa hẹn.
Hắn tìm thấy Mã Đại Ca, người chủ đoàn hàng, đang nằm dựa vào gốc cây cổ thụ, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu. Một vết thương sâu hoắm ở vai, máu vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm vạt áo. Mã Đại Ca, vốn là một người đàn ông cường tráng, giờ đây lại trông thật tiều tụy và tuyệt vọng.
Lâm Dịch quỳ xuống bên cạnh Mã Đại Ca, cẩn thận đỡ anh ta dậy một chút. "Mã Đại Ca, huynh cố gắng lên," hắn nói, giọng nói trầm tĩnh, truyền cho Mã Đại Ca một chút sức lực. "Kể cho ta nghe, chuyện gì đã xảy ra?"
Mã Đại Ca cố gắng mở mắt, đôi môi khô khốc mấp máy. "Lâm... Lâm Đại ca..." anh ta thều thào, ho sù sụ, máu văng ra từ khóe miệng. "Đúng... đúng là chúng... Hắc Sa Bang... Chúng rất đông... và tàn bạo... Chúng phục kích bất ngờ... Chúng không cho chúng ta cơ hội nào... Chúng nói... nói là 'lệnh từ trên xuống'... để 'dạy dỗ' Lâm gia... Dạy dỗ vì đã dám... dám tranh giành làm ăn với... với Trần Thị..."
Lời nói của Mã Đại Ca như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lâm Dịch. Hắn biết, nhưng nghe trực tiếp từ nạn nhân vẫn là một cú sốc khác. "Lệnh từ trên xuống... dạy dỗ Lâm gia..." Những lời này như dội lại trong tâm trí hắn. Đây không phải là một vụ cướp thông thường để lấy tiền bạc. Đây là một màn trình diễn sức mạnh, một lời cảnh cáo đẫm máu. Trần Thị Gia Tộc, không ngần ngại sử dụng bạo lực tột cùng để đạt được mục đích của chúng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch từng tin. Nhưng trước bạo lực tàn bạo này, tri thức có thể làm gì?
Hắn siết chặt nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Cảm giác tội lỗi như một gọng kìm siết lấy trái tim hắn. Hắn đã đưa ra ý tưởng làm ăn, hắn đã động viên dân làng. Chính sự thành công ban đầu của hắn đã kéo theo tai họa này. Hắn đã gián tiếp đưa những người vô tội vào chỗ chết. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn nhớ lại câu nói quen thuộc của chính mình. Nhưng sự bất công này, sự tàn bạo này, hắn không thể chấp nhận.
Lâm Dịch nhanh chóng rút ra những lọ thuốc cầm máu và vải sạch từ túi. Hắn cẩn thận rắc bột thuốc lên vết thương của Mã Đại Ca, sau đó dùng vải băng bó lại một cách thành thạo. Hắn cũng nhanh chóng chỉ đạo Vương Đại Trụ và những người khác sơ cứu cho những người còn sống sót, dùng rượu trắng sát trùng vết thương, băng bó tạm thời. Tiếng rên rỉ của người bị thương, tiếng khóc than của người mất người thân, tiếng gió rít lạnh lẽo qua những tán cây như đang khóc than cho những sinh linh vô tội. Khung cảnh ấy, mùi vị ấy, âm thanh ấy sẽ in hằn sâu trong tâm trí Lâm Dịch mãi mãi. Hắn nhìn thẳng vào Mã Đại Ca, ánh mắt lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm bên trong là một quyết tâm sắt đá. "Đừng lo, Mã Đại Ca. Ta sẽ không để chuyện này trôi qua dễ dàng đâu."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng không thể xua đi cái không khí tang tóc, nặng nề đang bao trùm lên con đường mòn cổ. Gió chiều thổi hiu hiu, mang theo mùi khói tàn và máu khô, tạo nên một sự lạnh lẽo đến rợn người. Sau nhiều giờ đồng hồ cật lực, những người bị thương đã được sơ cứu tạm thời, và những thi thể xấu số đã được tập hợp lại, phủ lên bằng những tấm vải rách nát. Dân làng của Sơn Cước, những người đến sau, đều đã chứng kiến cảnh tượng bi thảm này, và nỗi đau, sự phẫn nộ đã biến thành một sự im lặng đáng sợ.
Lâm Dịch đứng giữa đống đổ nát, nhìn những khuôn mặt đau khổ, tuyệt vọng của dân làng. Những người phụ nữ ôm nhau khóc nức nở, những người đàn ông siết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ hoe. Nỗi đau ấy, sự mất mát ấy không chỉ là của riêng họ, mà là của cả Lâm Dịch. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai mình, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ, nhưng giờ đây, hắn đã thất bại. Sự thất bại này như một nhát dao cứa vào lòng hắn, sâu sắc và đau đớn.
Nhưng chính nỗi đau này, chính sự mất mát này, lại không khiến Lâm Dịch gục ngã. Thay vào đó, nó thổi bùng lên trong hắn một ngọn lửa cuồng nộ, một quyết tâm trả đũa chưa từng có. Hắn nhìn về phía thị trấn xa xăm, nơi những mái ngói xanh xám của Trần Thị Gia Tộc có lẽ đang ung dung, không hay biết về sự tàn phá mà chúng đã gây ra. Ánh mắt Lâm Dịch đầy sát khí, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng mọi thứ.
"Trần Thị Gia Tộc... các ngươi đã vượt quá giới hạn rồi," hắn thầm nghiến răng, từng chữ như được khắc sâu vào tâm trí. Sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, những lời nói "lệnh từ trên xuống" không chỉ là một lời cảnh cáo, mà là một lời tuyên chiến. Chúng đã không còn chỉ quấy phá, mà đã ra tay tàn sát. Điều này có nghĩa là Lâm Dịch cũng không thể dùng những biện pháp ôn hòa nữa. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ lại lần nữa, nhưng với một ý nghĩa khác. Nếu thế giới này không có công bằng, hắn sẽ tự tay tạo ra nó, bằng cách khiến những kẻ gây tội phải trả giá.
Hắn quay sang đối mặt với những người dân làng còn sống sót, những người đang nhìn hắn với ánh mắt vừa sợ hãi, vừa mong chờ, vừa oán trách. Giọng nói của Lâm Dịch vang lên, trầm và kiên định, không hề run rẩy, dù trái tim hắn đang quặn thắt vì đau đớn. "Ta cam đoan với tất cả mọi người," hắn nói, từng lời như đinh đóng cột, "những kẻ đã gây ra chuyện này sẽ phải trả giá đắt. Ta sẽ không để bất cứ ai làm hại dân làng ta thêm một lần nào nữa!"
Những lời nói ấy không phải là một lời hứa suông. Đó là một lời thề, được khắc sâu bằng máu và nước mắt. Lâm Dịch hiểu rằng, để thực hiện lời thề này, hắn sẽ phải thay đổi. Hắn sẽ phải sử dụng những biện pháp mạnh tay hơn, những mưu kế hiểm độc hơn, những hành động "không hiện đại" mà hắn từng chùn bước. Cuộc chiến này sẽ không còn là một cuộc đối đầu kinh tế đơn thuần, mà là một cuộc chiến sinh t���, nơi sự sống còn của làng Sơn Cước, và cả của chính hắn, bị đe dọa.
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt đầy bi thương, bước đến bên Lâm Dịch. "Lâm huynh... chúng ta phải làm gì đây?" Giọng anh ta khản đặc, nhưng ánh mắt vẫn đầy quyết tâm. Những người đàn ông khác cũng nhìn Lâm Dịch, chờ đợi. Nỗi đau và sự tức giận đã khiến họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có người dẫn đường.
Lâm Dịch gật đầu. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy cùng những người khác đưa những người bị thương về làng. Cẩn thận trên đường. Những người đã khuất, chúng ta sẽ lo hậu sự chu đáo nhất có thể. Đảm bảo mọi người được chăm sóc tốt nhất, không để ai phải chịu cảnh màn trời chiếu đất." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt. "Ta biết, đây là một mất mát to lớn. Nhưng chúng ta không được gục ngã. Chúng ta phải đoàn kết hơn bao giờ hết."
Hắn biết rằng, sự mất mát này, dù đau đớn, nhưng cũng sẽ là chất xúc tác để dân làng càng thêm đoàn kết và tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Họ đã chứng kiến sự tàn bạo của Trần Thị, và giờ đây, họ sẽ hiểu rằng chỉ có Lâm Dịch mới đủ khả năng và ý chí để bảo vệ họ.
Trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp hơn, tàn độc hơn bắt đầu hình thành. Hắc Sa Bang không chỉ là một đám côn đồ, chúng là một lực lượng được tổ chức, tàn bạo, và có khả năng gây ra thiệt hại nghiêm trọng. Việc đối phó với chúng đòi hỏi một chiến lược toàn diện, không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm thông tin hay đối đầu trực diện. Hắn nghĩ về những thông tin mà Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang thu thập. Chúng chắc chắn sẽ cung cấp những mảnh ghép quan trọng để hắn hoàn thiện bức tranh lớn, và từ đó, giáng trả một đòn chí mạng.
Lâm Dịch nhìn về phía thị trấn xa xăm một lần nữa, nơi ánh đèn leo lét đã bắt đầu thắp sáng trong bóng tối hoàng hôn. Khuôn mặt hắn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một ý chí sắt đá đang bùng cháy. Hắn sẽ không để những cái chết này là vô nghĩa. Hắn sẽ biến nỗi đau này thành sức mạnh, biến sự phẫn nộ thành ngọn lửa thiêu rụi kẻ thù. Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang, các ngươi đã gây ra một lỗi lầm lớn nhất đời mình khi chạm vào những người mà Lâm Dịch này bảo vệ. Cuộc chơi đã thay đổi. Và Lâm Dịch sẽ là người thiết lập luật chơi mới.
Hắn quay người, bước chậm rãi theo đoàn người đang cẩn thận dìu những người bị thương trở về làng. Bóng dáng hắn in trên nền trời hoàng hôn, gầy gò nhưng kiên cường. Mùi máu tanh và khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã xảy ra. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những lời thề trả thù đã được khắc sâu, và một trận chiến tàn khốc hơn bao giờ hết đang chờ đợi.
Hắn biết, việc mở rộng kinh doanh ra khỏi làng đã đưa hắn và dân làng vào vòng xoáy nguy hiểm của thế giới bên ngoài. Nhưng lùi bước không phải là lựa chọn. Giờ đây, hắn không chỉ bảo vệ sự sống còn, hắn sẽ đòi lại công lý. Và công lý trong thế giới này, đôi khi, phải được tạo ra bằng máu và nước mắt.
Cuộc chiến này sẽ là một bước ngoặt. Lâm Dịch sẽ phải xây dựng lực lượng vũ trang riêng của mình, hoặc sử dụng những mưu kế hiểm độc, những thủ đoạn mà một người hiện đại như hắn chưa từng nghĩ đến. Hắn sẽ phải học cách trở thành một phần của thế giới tàn khốc này, để có thể tồn tại và bảo vệ những người hắn yêu thương. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn vẫn tin, nhưng giờ đây, tri thức đó sẽ được dùng để tạo ra một vũ khí khác, sắc bén và tàn nhẫn hơn.
Cuộc chiến này không chỉ dành cho dân làng, mà còn dành cho chính hắn. Lâm Dịch đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.