Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 203: Phân Tích Lưới Nhện: Trần Thị Lộ Diện

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại thị trấn chìm trong một màu xám xịt, ẩm ướt mùi đất và khói bếp. Lâm Dịch bước đi trên con đường đá cuội lởm chởm, bóng anh đổ dài, rồi ngắn dần dưới ánh trăng mờ nhạt vừa kịp ló dạng qua những tầng mây mỏng. Gió đêm từ vùng sơn cước thổi về, se lạnh, luồn qua lớp áo vải thô, khiến anh khẽ rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì một cảm giác nặng trĩu đang đè nén trong lòng. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và mực tàu từ những quầy hàng đóng cửa đã hòa quyện với mùi gia vị nồng nàn còn vương vấn từ Quán Ăn Đại Phong, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thị trấn, nhưng đêm nay, nó mang một âm hưởng khác, u ám hơn.

Anh nhớ lại từng lời Cố lão bản vừa nói, từng chi tiết nhỏ về sự chèn ép của Trần Thị Gia Tộc, từ việc thuê Hắc Sa Bang quấy phá đến việc thao túng quan phủ. *Trần Thị Gia Tộc không chỉ muốn tiền, chúng muốn ki��m soát.* Suy nghĩ này xoáy sâu trong tâm trí Lâm Dịch. Sự nhượng bộ không phải là lựa chọn. Hối lộ chỉ là con đường dẫn đến sự phụ thuộc, một cái bẫy ngọt ngào mà một khi đã sa chân vào, sẽ không bao giờ thoát ra được. Anh biết điều đó từ những bài học lịch sử hiện đại, nơi quyền lực và tư bản kết bè, nghiền nát mọi thứ cản đường.

Anh lướt qua những con ngõ nhỏ, nơi ánh đèn dầu từ các nhà dân đã tắt gần hết, chỉ còn lác đác vài đốm sáng yếu ớt, như những linh hồn cố gắng bám víu vào đêm tối. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi, sự cam chịu hằn sâu trên gương mặt những thương nhân khác ở Quán Ăn Đại Phong. Họ than vãn, nhưng không ai dám hành động, không ai dám đứng lên chống lại. Đó là điều dễ hiểu. Trong một xã hội mà quyền lực và thân phận quyết định tất cả, sự kháng cự thường dẫn đến sự hủy diệt nhanh chóng hơn là thay đổi. Nhưng Lâm Dịch không phải là họ. Anh mang trong mình một tư duy khác, một ý chí khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ, *nhưng sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu. Sinh tồn là chi��n đấu, là thích nghi, là tìm cách tạo ra con đường cho riêng mình.*

*Quan Đại Nhân…* Cái tên ấy lướt qua tâm trí Lâm Dịch một lần nữa. Lời nhắc của Cố lão bản về "sức ép" mà vị quan đó đang chịu đựng ngụ ý rằng Quan Đại Nhân có thể là một đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là một điểm yếu của Trần Thị mà anh có thể khai thác. Lâm Dịch đã từng giao thiệp với Quan Đại Nhân một vài lần. Ông ta là một người bảo thủ, nhưng không phải là kẻ tham lam táng tận lương tâm. Có lẽ ông ta đang bị kẹt giữa vòng xoáy quyền lực, không dám hành động. Đó là một con người, và con người thì luôn có điểm yếu, có giới hạn chịu đựng.

Anh tăng tốc bước chân, rời khỏi thị trấn, hướng về ngôi làng nhỏ của mình. Con đường trở nên tối hơn, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua những rặng cây ven đường và tiếng côn trùng đêm rả rích. Trăng đã hoàn toàn bị mây đen che khuất, khiến không gian chìm vào một màu đen đặc quánh. Anh không cần ánh sáng để nhìn đường. Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp, đầy rủi ro đang dần hình thành, t���ng mảnh ghép nhỏ được sắp xếp lại một cách logic, chính xác. Nó không chỉ là kế hoạch phòng thủ, mà là một chiến lược tấn công, đánh thẳng vào những điểm yếu cốt tử của Trần Thị Gia Tộc, không chỉ về kinh tế mà còn cả về chính trị.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh thầm nhắc nhở mình. Và anh sẽ dùng tri thức của mình để đánh đổ cái hệ thống tham nhũng mục ruỗng này. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng. Anh không đơn độc. Anh có những người đồng đội tin tưởng, có những thương nhân khác đang bị chèn ép, những người có thể trở thành sức mạnh tiềm tàng nếu được dẫn dắt đúng cách. Họ cần một tia hy vọng. Và Lâm Dịch biết, anh chính là tia hy vọng đó. Khi anh bước vào làng, tiếng chó sủa xa xăm vang vọng trong đêm, như một lời chào mừng đến với cuộc chiến không khoan nhượng sắp tới. Anh đã quyết định.

***

Trong căn phòng nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu treo trên tường bập bùng, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn như hơi thở của một sinh linh sắp lụi tàn. Hơi ấm từ lò sưởi nhỏ ở góc phòng không đủ xua đi cái se lạnh của đêm khuya vùng sơn cước, nhưng đủ để không khí không quá buốt giá. Mùi khói gỗ cháy lách tách và mùi thảo dược khô từ túi thuốc treo trên vách tường hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, quen thuộc đến nao lòng. Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, và Vương Đại Trụ ngồi đối diện Lâm Dịch, ba gương mặt in hằn sự mệt mỏi, lo lắng, và cả một chút phẫn nộ âm ỉ.

Lâm Dịch, với dáng người gầy gò, hơi xanh xao, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Khuôn mặt anh thanh tú, nhưng thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm vẻ nghiêm nghị. Anh không nói gì, chỉ trải tấm bản đồ vùng đất nhỏ ra giữa bàn, dùng một que củi nhỏ đã được vót nhọn chỉ vào từng điểm. Tấm bản đồ, vốn chỉ là một tờ giấy da cũ kỹ, giờ đây trở thành chiến trường thu nhỏ, nơi những mũi tên, vòng tròn và dấu gạch nối đã được Lâm Dịch cẩn thận đánh dấu bằng mực tàu.

"Tất cả những chuyện này, không phải là ngẫu nhiên, càng không phải là hành động đơn lẻ," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm tĩnh, chậm rãi, từng câu chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. Anh ngừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. "Ta đã nói rồi, có một sợi dây vô hình đang kéo chúng lại."

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, khẽ rụt vai. Nỗi lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt. "Đại ca, ý người là... Trần Thị Gia Tộc thật sự đứng sau tất cả? Cả lũ Hắc Sa Bang lẫn đám quan lại chó má kia?" Giọng Nhị Cẩu run run, không giấu nổi sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi. Trần Thị Gia Tộc là một cái tên quá lớn, quá quyền lực đối với những người dân bé nhỏ như họ.

Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây càng thêm phần bặm trợn. Một vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn co giật theo từng nhịp thở dốc. Hắn đột ngột đấm mạnh tay xuống bàn, một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, khiến ngọn đèn dầu lắc lư dữ dội. "Mẹ kiếp!" Hắn nghiến răng, giọng đầy phẫn nộ, "Ta đã nghi ngờ từ lâu. Bọn chúng dám chèn ép dân làng ta, dám cướp bóc mồ hôi nước mắt của anh em ta, ta sẽ không tha!" Hắn đứng bật dậy, hai nắm đấm siết chặt, dường như muốn lao ra ngoài ngay lập tức để tìm Trần Thị mà tính sổ. Mùi đất từ quần áo thô ráp của Lý Hổ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người nông dân quanh năm gắn bó với đồng ruộng, bỗng trở nên nồng hơn, hòa vào không khí căng thẳng của căn phòng.

"Lý Hổ, bình tĩnh." Lâm Dịch khẽ nói, ánh mắt sắc bén dừng lại trên khuôn mặt đang bừng bừng tức giận của Lý Hổ. Anh đưa tay ra hiệu cho Lý Hổ ngồi xuống. "Nóng giận không giải quyết được vấn đề. Chúng ta cần một cái đầu lạnh."

Vương Đại Trụ, vạm vỡ không kém Lý Hổ, khuôn mặt chất phác của hắn hiện rõ sự lo lắng. Vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ như càng hằn sâu hơn dưới ánh đèn dầu. Hắn nói, giọng to, rõ ràng nhưng không còn vẻ cục cằn thường ngày, thay vào đó là sự bất lực. "Nhưng Trần Thị Gia Tộc quyền thế ngập trời, Lâm Dịch huynh. Chúng ta làm sao đối phó đây? Chúng nó có tiền, có người, có cả quan phủ chống lưng. Chúng ta chỉ là... những người dân thường." Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy tin tưởng, nhưng cũng không giấu được sự hoang mang.

Lâm Dịch quét ánh mắt sắc bén qua từng người, từ vẻ lo lắng của Nhị Cẩu, sự phẫn nộ của Lý Hổ đến nỗi hoang mang của Đại Trụ. Anh hiểu cảm giác của họ. Anh đã trải qua hàng trăm lần những khoảnh khắc như vậy, những lúc đối mặt với khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng anh luôn tìm thấy lối thoát. "Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận," anh khẳng định, giọng nói chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, xua tan phần nào không khí nặng nề trong căn phòng. "Kẻ thù đã lộ diện, bây giờ là lúc chúng ta phải giăng lưới của mình."

Anh lại đưa que củi nhỏ lên tấm bản đồ, chỉ vào khu vực thị trấn, rồi kéo một đường đứt đoạn đến những con đường mòn dẫn vào làng, sau đó đến một dấu hiệu hình tiền tệ anh đã vẽ ở nơi được cho là dinh thự Trần Thị. "Hãy nhìn đây. Hắc Sa Bang quấy phá các tuyến đường vận chuyển của chúng ta, mục đích là phá hoại kinh tế, khiến hàng hóa không thể đến thị trấn, hoặc nếu đến được thì cũng bị hư hại, giá cả tăng cao." Anh di chuyển que củi đến khu vực cổng thành. "Tiếp theo, là chiêu trò của Phán quan Trần và đội tuần tra. Chúng kiểm tra gắt gao, viện cớ hàng hóa không đạt chuẩn, thu phí thông quan cắt cổ. Điều này không chỉ gây thiệt hại về tiền bạc mà còn làm chậm trễ, ảnh hưởng đến uy tín của chúng ta với các thương nhân khác."

"Và cuối cùng," Lâm Dịch chỉ vào dấu hiệu dinh thự Trần Thị, "tất cả những hành động này đều nhằm một mục đích duy nhất: ép chúng ta phải khuất phục. Ép chúng ta phải bán sản nghiệp, ép chúng ta phải hối lộ, biến chúng ta thành công cụ kiếm tiền cho chúng. Hoặc tệ hơn, là loại bỏ chúng ta hoàn toàn khỏi thị trường, để chúng độc quyền." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt ba người bạn. "Chúng không chỉ nhắm vào chúng ta, mà còn nhắm vào tất cả các thương hội nhỏ, các hộ kinh doanh cá thể trong vùng. Chúng muốn kiểm soát toàn bộ kinh tế thị trấn."

Trần Nhị Cẩu nuốt nước bọt, vẻ mặt tái mét. "Đại ca nói đúng. Mấy ngày nay ta đi dò la tin tức, quả thật các thương hội khác cũng đang khốn đốn. Có người đã phải bán cửa hàng cho Trần Thị rồi."

Lý Hổ lại đấm tay xuống bàn, nhưng lần này nhẹ hơn, ánh mắt không còn vẻ bồng bột mà thay vào đó là sự căm phẫn sâu sắc. "Bọn khốn nạn! Chúng muốn bóp chết chúng ta!"

"Chúng đang chơi một ván cờ lớn," Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ lạnh lùng sắc bén. "Chúng dùng Hắc Sa Bang để tạo ra sự hỗn loạn và sợ hãi, gây áp lực từ bên ngoài. Chúng dùng quan phủ để hợp pháp hóa việc chèn ép, gây áp lực từ bên trong. Đây là một chiến lược toàn diện, không chỉ nhằm vào chúng ta mà còn là một phần trong kế hoạch bành trướng quyền lực của Trần Thị Gia Tộc."

Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn bối rối. "Nhưng Lâm Dịch huynh, chúng ta có thể làm gì? Chúng ta không có tiền bạc bằng chúng, không có quan hệ với quan phủ, cũng không có thế lực giang hồ."

"��úng là chúng ta không có những thứ đó," Lâm Dịch thừa nhận, gật đầu nhẹ. "Nhưng chúng ta có thứ mà chúng không có. Chúng ta có sự đoàn kết, có ý chí, và quan trọng nhất, chúng ta có tri thức." Anh nhìn vào tấm bản đồ, rồi lại nhìn vào gương mặt của những người bạn. "Trần Thị Gia Tộc có vẻ quyền lực, nhưng mọi đế chế đều có điểm yếu. Mọi hệ thống tham nhũng đều có kẽ hở. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra điểm yếu đó, tìm ra kẽ hở đó, và đánh thẳng vào."

Anh chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Theo thông tin của Thám tử Mạc, Lý Quản Sự của Trần Thị Gia Tộc thường xuyên gặp gỡ thủ lĩnh Hắc Sa Bang tại một dinh thự ngoại ô. Đó là bằng chứng cho mối liên hệ giữa chúng. Và theo Cố lão bản, Phán quan Trần chính là tay chân của Lý Quản Sự. Điều này càng củng cố mối liên hệ giữa Trần Thị, giang hồ và quan phủ."

Trần Nhị Cẩu gật gù, mắt mở to. "Vậy là Trần Thị Gia Tộc chính là kẻ chủ mưu thật rồi!"

"Chính xác," Lâm Dịch đáp. "Chúng đang giăng một tấm lưới nhện, bao trùm lên toàn bộ thị trấn. Nhưng lưới nhện dù lớn đến đâu, cũng có những sợi yếu, những điểm nối lỏng lẻo. Chúng ta sẽ tìm ra những sợi đó." Anh vạch một đường thẳng trên bản đồ, từ khu vực làng của họ, đi qua các tuyến đường buôn bán, đến thị trấn và dừng lại ở dinh thự Trần Thị. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Không phải bằng bạo lực mù quáng, mà bằng mưu trí. Không phải bằng tiền bạc, mà bằng sự thật."

Lý Hổ siết chặt nắm đấm. "Đại ca nói gì, chúng ta làm nấy! Kể cả phải liều mạng, ta cũng không sợ!"

Vương Đại Trụ gật đầu kiên định. "Lâm Dịch huynh đã nói, chúng ta tin. Chúng ta sẽ không để Trần Thị Gia Tộc chèn ép chúng ta nữa."

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự kiên cường và quyết đoán. "Được. Vậy thì, bước đầu tiên, chúng ta cần thu thập thêm bằng chứng, càng chi tiết càng tốt. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục đi sâu vào thị trấn, không chỉ nghe ngóng tin tức của Hắc Sa Bang mà còn chú ý đến các hoạt động của Phán quan Trần và những kẻ có liên quan đến Trần Thị Gia Tộc. Ghi chép lại tất cả, dù là nhỏ nhất."

"Vâng, đại ca!" Nhị Cẩu đáp lời, giọng đầy nhiệt huyết.

"Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai người tiếp tục tăng cường tuần tra, bảo vệ làng và các tuyến đường phụ. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Hãy chú ý quan sát những kẻ lạ mặt, những động thái bất thường. Nếu có thể, hãy tìm cách thu thập thông tin từ những người dân bị Hắc Sa Bang quấy phá, những thương nhân bị quan phủ chèn ép. Càng nhiều nhân chứng, càng nhiều bằng chứng, chúng ta càng có lợi thế." Lâm Dịch nhìn thẳng vào họ, ánh mắt anh như thấu rõ mọi điều. "Chúng ta cần biết Trần Thị Gia Tộc đang làm gì, chúng liên kết với ai, và chúng có những điểm yếu nào."

"Rõ rồi, Lâm Dịch huynh!" Lý Hổ và Vương Đại Trụ đồng thanh đáp, vẻ mặt họ đã bớt đi phần nào sự lo lắng, thay vào đó là sự quyết tâm sục sôi.

Lâm Dịch gật đầu. "Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ kéo dài, và có thể sẽ rất nguy hiểm. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta chiến đấu không chỉ vì bản thân, vì gia đình, mà còn vì công bằng cho tất cả những người đang bị chèn ép." Anh lại nhìn vào tấm bản đồ, ánh mắt anh như đã nhìn thấy trước một tương lai đầy biến động. "Chúng ta sẽ không đánh theo cách của chúng. Chúng ta sẽ đánh theo cách của mình. Chúng ta sẽ cho chúng thấy, một khi đã là kẻ thù, không có chuyện nhân nhượng."

Ba người đồng đội lắng nghe chăm chú, từng lời Lâm Dịch nói như một ngọn lửa thắp sáng hy vọng trong lòng họ. Họ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, tin tưởng vào trí tuệ và sự lãnh đạo của anh. Sau khi nhận được những chỉ đạo cụ thể, họ đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch một cách nghiêm túc, rồi lần lượt rời khỏi căn phòng nhỏ, mang theo sự quyết tâm mới và những nhiệm vụ nặng nề. Tiếng bước chân của họ dần xa, hòa vào tiếng gió đêm.

***

Sau khi ba người đồng đội rời đi, căn phòng nhỏ lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió đêm xào xạc bên ngoài và tiếng khói gỗ cháy lách tách trong lò sưởi. Ngọn đèn dầu đã gần cạn, bập bùng như một đốm lửa yếu ớt giữa màn đêm vô tận, soi sáng khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Tấm bản đồ vẫn nằm đó, giữa bàn, giờ đây được đánh dấu bằng những nét gạch nối, những vòng tròn đỏ, những mũi tên đen, biểu thị một cách rõ ràng mạng lưới quyền lực phức tạp của Trần Thị Gia Tộc.

Lâm Dịch vẫn ngồi bất động, khuỷu tay chống lên bàn, ngón tay khẽ gõ nhịp đều đều trên mặt gỗ. Anh nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ thông tin, từ những lời rêu rao đầy ẩn ý của Cố lão bản, đến vẻ mặt hống hách của Phán quan Trần tại cổng thành, sự phẫn nộ của Lý Hổ và sự lo lắng của Vương Đại Trụ. Anh nhớ lại cả những ánh mắt cam chịu của các thương nhân khác ở thị trấn, những người đang bị bóp nghẹt bởi sự tham lam và quyền lực. Mùi khói gỗ và mùi thảo dược vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự dễ chịu nữa, mà trộn lẫn với một cảm giác nặng nề, áp lực.

*Trần Thị... các ngươi muốn chơi trò luật lệ? Được thôi.* Anh mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như những tia chớp xé toạc màn đêm. *Nhưng bàn cờ này, ta sẽ là người định luật.* Trong thế giới hiện đại của anh, anh đã từng chứng kiến những tập đoàn khổng lồ sụp đổ vì những sai lầm nhỏ nhất, những đế chế tài chính đổ vỡ vì những bằng chứng tham nhũng tưởng chừng không ai biết. Anh hiểu rõ bản chất của quyền lực, sự vận hành của xã hội, và cách mà một hệ thống có thể bị phá vỡ từ bên trong.

Cuộc chiến này sẽ không phải là một cuộc đấu sức mạnh trực diện. Trần Thị Gia Tộc quá lớn, quá quyền thế. Để đối phó với một thế lực như vậy, anh cần phải sử dụng trí óc, sự tinh tế, và khả năng thao túng tình thế. Anh sẽ không bao giờ khuất phục, không bao giờ nhượng bộ. Đó là lời thề anh tự hứa với bản thân mình, không chỉ vì những người ở đây mà còn vì giá trị của chính anh. *Bảo vệ những người ta yêu thương, là điều duy nhất ta có thể làm.* Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở về mục tiêu tối thượng của mình.

Lâm Dịch khẽ vươn tay, lấy ra từ dưới gầm bàn một cuốn sách nhỏ đã ố vàng, bìa được làm bằng da cũ kỹ, sờ vào có cảm giác thô ráp và sần sùi. Đó là "Cẩm Nang Kế Sách", một cuốn sách mà anh đã tìm thấy từ lâu, chứa đựng những mưu lược, những chiến thuật từ cổ chí kim, được Lâm Dịch tự mình tổng hợp và ghi chép lại sau khi xuyên không. Ngón tay anh lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ, đôi mắt sáng lên một tia nhìn sắc lạnh. Anh lật giở vài trang, tìm kiếm những gợi ý, những ý tưởng cho kế hoạch táo bạo mà anh sắp triển khai.

Anh không muốn gây chiến. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, được bảo vệ những người thân yêu. Nhưng khi sự bình yên đó bị đe dọa, khi những người anh trân trọng bị chèn ép, anh sẽ không ngần ngại đứng lên. Trần Thị Gia Tộc đã tự đào mồ chôn mình khi chúng chạm đến những giới hạn của anh. Anh sẽ không đơn độc. Anh sẽ tập hợp những người bị áp bức, những thương nhân đang khốn đốn, những người dân làng tin tưởng anh. Anh sẽ biến họ thành một sức mạnh, một tiếng nói mà Trần Thị Gia Tộc không thể phớt lờ.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, mùi khói gỗ và thảo dược tràn ngập buồng phổi. Không khí se lạnh của đêm khuya dường như càng làm đầu óc anh thêm tỉnh táo. Anh bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên cho kế hoạch của mình. Đó là một kế hoạch phức tạp, nhiều tầng lớp, đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự khéo léo và một chút mạo hiểm. Anh sẽ không chỉ tấn công vào kinh tế của Trần Thị, mà còn vạch trần những tội ác, những hành vi tham nhũng của chúng ra ánh sáng. Anh sẽ giăng một cái bẫy lớn, một tấm lưới nhện phản công, để chính Trần Thị Gia Tộc sẽ bị mắc kẹt trong đó.

Anh biết, Trần Thị Gia Tộc có quyền lực kinh tế, chính trị và giang hồ. Cuộc đối đầu sẽ đa diện và kéo dài. Nhưng Lâm Dịch tin vào trí tuệ của mình, tin vào khả năng thích nghi của mình. Anh tin rằng, *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng anh sẽ tự mình tạo ra công bằng cho những người xứng đáng. Với ngọn đèn dầu gần cạn, và ánh mắt rực sáng trong đêm tối, Lâm Dịch bắt đầu viết những dòng đầu tiên của một kế hoạch táo bạo, mở ra một cuộc chiến không khoan nhượng với thế lực cường hào.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free