Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 204: Lời Hứa Giữa Lòng Dân: Chấn An Loạn Lạc

Ánh đèn dầu leo lét, yếu ớt giữa màn đêm vô tận, soi sáng khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Tấm bản đồ vẫn nằm đó, giữa bàn, giờ đây được đánh dấu bằng những nét gạch nối, những vòng tròn đỏ, những mũi tên đen, biểu thị một cách rõ ràng mạng lưới quyền lực phức tạp của Trần Thị Gia Tộc. Lâm Dịch vẫn ngồi bất động, khuỷu tay chống lên bàn, ngón tay khẽ gõ nhịp đều đều trên mặt gỗ. Anh nhắm mắt lại, trong đầu tái hiện lại toàn bộ thông tin, từ những lời rêu rao đầy ẩn ý của Cố lão bản, đến vẻ mặt hống hách của Phán quan Trần tại cổng thành, sự phẫn nộ của Lý Hổ và sự lo lắng của Vương Đại Trụ. Anh nhớ lại cả những ánh mắt cam chịu của các thương nhân khác ở thị trấn, những người đang bị bóp nghẹt bởi sự tham lam và quyền lực. Mùi khói gỗ và mùi thảo dược vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó không còn mang lại sự dễ chịu nữa, mà trộn lẫn với một cảm giác nặng nề, áp lực.

*Trần Thị... các ngươi muốn chơi trò luật lệ? Được thôi.* Anh mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như những tia chớp xé toạc màn đêm. *Nhưng bàn cờ này, ta sẽ là người định luật.* Trong thế giới hiện đại của anh, anh đã từng chứng kiến những tập đoàn khổng lồ sụp đổ vì những sai lầm nhỏ nhất, những đế chế tài chính đổ vỡ vì những bằng chứng tham nhũng tưởng chừng không ai biết. Anh hiểu rõ bản chất của quyền lực, sự vận hành của xã hội, và cách mà một hệ thống có thể bị phá vỡ từ bên trong.

Cuộc chiến này sẽ không phải là một cuộc đấu sức mạnh trực diện. Trần Thị Gia Tộc quá lớn, quá quyền thế. Để đối phó với một thế lực như vậy, anh cần phải sử dụng trí óc, sự tinh tế, và khả năng thao túng tình thế. Anh sẽ không bao giờ khuất phục, không bao giờ nhượng bộ. Đó là lời thề anh tự hứa với bản thân mình, không chỉ vì những người ở đây mà còn vì giá trị của chính anh. *Bảo vệ những người ta yêu thương, là điều duy nhất ta có thể làm.* Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở về mục tiêu tối thượng của mình.

Lâm Dịch khẽ vươn tay, l��y ra từ dưới gầm bàn một cuốn sách nhỏ đã ố vàng, bìa được làm bằng da cũ kỹ, sờ vào có cảm giác thô ráp và sần sùi. Đó là "Cẩm Nang Kế Sách", một cuốn sách mà anh đã tìm thấy từ lâu, chứa đựng những mưu lược, những chiến thuật từ cổ chí kim, được Lâm Dịch tự mình tổng hợp và ghi chép lại sau khi xuyên không. Ngón tay anh lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ, đôi mắt sáng lên một tia nhìn sắc lạnh. Anh lật giở vài trang, tìm kiếm những gợi ý, những ý tưởng cho kế hoạch táo bạo mà anh sắp triển khai.

Anh không muốn gây chiến. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, được bảo vệ những người thân yêu. Nhưng khi sự bình yên đó bị đe dọa, khi những người anh trân trọng bị chèn ép, anh sẽ không ngần ngại đứng lên. Trần Thị Gia Tộc đã tự đào mồ chôn mình khi chúng chạm đến những giới hạn của anh. Anh sẽ không đơn độc. Anh sẽ tập hợp những người bị áp bức, những thương nhân đang khốn đốn, những người dân làng tin tưởng anh. Anh sẽ biến họ thành một sức mạnh, một tiếng nói mà Trần Thị Gia Tộc không thể phớt lờ.

Lâm Dịch hít sâu một hơi, mùi khói gỗ và thảo dược tràn ngập buồng phổi. Không khí se lạnh của đêm khuya dường như càng làm đầu óc anh thêm tỉnh táo. Anh bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên cho kế hoạch của mình. Đó là một kế hoạch phức tạp, nhiều tầng lớp, đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự khéo léo và một chút mạo hiểm. Anh sẽ không chỉ tấn công vào kinh tế của Trần Thị, mà còn vạch trần những tội ác, những hành vi tham nhũng của chúng ra ánh sáng. Anh sẽ giăng một cái bẫy lớn, một tấm lưới nhện phản công, để chính Trần Thị Gia Tộc sẽ bị mắc kẹt trong đó.

Anh biết, Trần Thị Gia Tộc có quyền lực kinh tế, chính trị và giang hồ. Cuộc đối đầu sẽ đa diện và kéo dài. Nhưng Lâm Dịch tin vào trí tuệ của mình, tin vào khả năng thích nghi của mình. Anh tin rằng, *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng anh sẽ tự mình tạo ra công bằng cho những người xứng đáng. Với ngọn đèn dầu gần cạn, và ánh mắt rực sáng trong đêm tối, Lâm Dịch bắt đầu viết những dòng đầu tiên của một kế hoạch táo bạo, mở ra một cuộc chiến không khoan nhượng với thế lực cường hào.

***

Bình minh vừa ló dạng, nhưng sân đình làng đã chật kín người. Không khí thường ngày của một buổi sáng yên bình đã bị thay thế bởi sự xôn xao, lo lắng. Những gương mặt khắc khổ của dân làng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, bàn tán về những sự kiện gần đây: những tên giang hồ Hắc Sa Bang lảng vảng ở rìa làng với những ánh mắt dò xét, những lời đe dọa không rõ ràng vọng lại từ những chuyến đi chợ, và đặc biệt là áp lực từ quan phủ với các loại thuế má, kiểm tra vô lý khiến việc làm ăn của Lâm Dịch bị đình trệ, ảnh hưởng đến cả làng. Nỗi sợ hãi như một đám mây đen nặng trĩu bao phủ không gian, hòa lẫn với mùi khói gỗ vẫn còn vương vấn từ những bếp lửa đêm qua và mùi đất ẩm sau sương đêm. Tiếng gà gáy đâu đó xa xăm không thể xua đi cái không khí ngột ngạt này.

Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ hằn lên vẻ lo lắng đến mất ngủ, đứng giữa đám đông. Ông cố gắng trấn an bằng giọng nói yếu ớt, run rẩy: “Mọi người bình tĩnh, bình tĩnh đi... Lâm Dịch chắc chắn sẽ có cách...” Nhưng lời nói của ông chẳng thấm vào đâu so với nỗi sợ hãi đang lan tỏa. Những người dân chất phác, quanh năm chỉ biết đến ruộng đồng và những món hàng nhỏ lẻ giờ đây cảm thấy bất lực trước một thế lực mà họ không thể nhìn thấy rõ ràng nhưng lại đang bóp nghẹt cuộc sống của họ từng chút một.

Thím Ba, với dáng người nhỏ nhắn và gương mặt nhiều nếp nhăn, vội vàng xua tay lia lịa, giọng nói the thé đầy vẻ hoang mang: “Trời ơi, cái số chúng ta sao mà khổ vậy! Cứ tưởng có Lâm Dịch giúp đỡ thì khá lên, giờ lại gặp cái lũ Hắc Sa Bang với quan trên vòi vĩnh thế này! Mấy bữa nay đi chợ, giá rau củ lên vùn vụt, bán chẳng được bao nhiêu, mua thì đắt đỏ. Cứ thế này thì lấy gì mà sống đây?” Đôi mắt bà đảo liên hồi, tìm kiếm sự đồng cảm từ những người xung quanh.

Lão Hứa, gương mặt rám nắng, quần áo bạc màu vì dãi dầu sương gió, thở dài thườn thượt. Ông lắc đầu ngao ngán, đôi tay thô ráp xoa xoa bắp chân đau nhức: “Chúng ta biết làm gì bây giờ? Trần Thị Gia Tộc mạnh như vậy, chúng ta chỉ là dân đen, biết chống đỡ làm sao? Vụ mùa năm nay cũng chẳng mấy khả quan, giờ lại thêm mấy cái thuế vớ vẩn, đúng là ép người quá đáng!” Giọng ông đầy vẻ tuyệt vọng, như một người đã cạn kiệt mọi hy vọng. Mùi mồ hôi và đất bám trên quần áo ông càng làm tăng thêm vẻ lam lũ.

Nhiều tiếng xì xào, than vãn khác nổi lên, hòa vào nhau như một bản hợp xướng của sự bất an. Một người phụ nữ trẻ tuổi đang ôm đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng. Một ông lão khác run rẩy tay chân, dựa vào gậy chống, vẻ mặt héo hon như chiếc lá úa. Họ đều hướng ánh mắt về phía gia đình Lâm Dịch, nơi hy vọng duy nhất của họ đang đặt vào. Kể từ khi Lâm Dịch trở về làng, cuộc sống của họ đã có những khởi sắc rõ rệt. Những sản phẩm thủ công, những loại thảo dược quý hiếm được Lâm Dịch tìm ra đường tiêu thụ, giúp họ thoát khỏi cảnh đói kém. Nhưng giờ đây, khi khó khăn ập đến, họ lại một lần nữa cảm thấy lạc lõng, sợ hãi. Sự phụ thuộc vào Lâm Dịch không chỉ là về kinh tế, mà còn là về tinh thần, về một niềm tin mong manh rằng sẽ có người dẫn lối cho họ.

Chính lúc ấy, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ bước tới. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cây cổ thụ, chiếu rọi xuống con đường đất. Lâm Dịch với thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt kiên định, trầm tĩnh. Trần Nhị Cẩu đi phía sau, gương mặt thường ngày hay cười nay cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hai người vạm vỡ, cao lớn, bước đi nặng nề nhưng luôn giữ ánh mắt cảnh giác, như muốn che chắn cho Lâm Dịch. Sự xuất hiện của họ, dù không nói một lời, đã khiến đám đông xôn xao lắng xuống đôi chút. Những ánh mắt dò xét, mong chờ đổ dồn về phía Lâm Dịch, như thể anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi giông bão.

Lâm Dịch cảm nhận được sức nặng của hàng trăm ánh mắt ấy. Anh hiểu rằng, đối với những người dân này, anh không chỉ là một người trẻ tuổi năng động, mà đã trở thành biểu tượng của hy vọng, của sự sống còn. Nỗi sợ hãi của họ là có thật, và nó không phải không có lý do. Trần Thị Gia Tộc, Hắc Sa Bang, quan lại tham nhũng – tất cả đều là những thế lực mà một người dân bình thường không bao giờ dám đối đầu. Anh biết, bất cứ lời nói hay hành động nào của anh lúc này cũng sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến tinh thần của cả làng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* anh tự nhủ. Và để sinh tồn, anh phải bảo vệ những người này, những người đã đặt trọn niềm tin vào anh. Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho vai trò lãnh đạo mà anh chưa bao giờ mong muốn, nhưng giờ đây lại là trách nhiệm không thể chối từ.

***

Lâm Dịch bước lên một phiến đá cao dưới gốc đa cổ thụ, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt lo lắng, sợ hãi. Ánh nắng buổi trưa gay gắt, chiếu thẳng xuống sân đình, làm nổi bật những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt người già, những vết nám sạm của người trẻ. Anh hiểu nỗi bất an của họ, cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tinh thần dân làng. Tiếng xì xào ban nãy đã hoàn toàn lắng xuống, thay vào đó là sự im lặng căng thẳng, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc trên tán lá đa và tiếng ve kêu râm ran đâu đó. Ngay cả lũ chim trên cây cũng dường như ngừng hót, lắng nghe. Mùi khói gỗ và mùi đất ẩm đã nhường chỗ cho cái nắng hanh khô, mang theo chút mùi mồ hôi từ đám đông.

Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên, át đi mọi âm thanh nhỏ nhặt, xuyên thẳng vào tâm trí mỗi người dân: “Ta biết mọi người đang lo lắng. Ta biết nỗi sợ hãi đang bao trùm lên thôn làng chúng ta. Những gì chúng ta đang phải đối mặt không phải là chuyện nhỏ. Trần Thị Gia Tộc muốn bóp nghẹt chúng ta, dùng Hắc Sa Bang để uy hiếp, dùng quan phủ để ép buộc.” Anh không né tránh sự thật, bởi vì anh hiểu rằng sự thật, dù phũ phàng, vẫn tốt hơn là những lời nói dối hoa mỹ. Cái nhìn thẳng thắn, không chút che giấu của anh khiến dân làng cảm thấy được tôn trọng.

Đám đông vẫn im lặng, lắng nghe từng lời anh nói. Một vài người đàn ông nắm chặt tay, một vài phụ nữ ôm con vào lòng chặt hơn. Ánh mắt Lâm Dịch dừng lại trên khuôn mặt khắc khổ của Trưởng thôn Lão Vương, rồi đến Thím Ba đang nín thở, và cả Lão Hứa với vẻ mặt tuyệt vọng. Anh muốn truyền cho họ không chỉ lời nói, mà là một niềm tin sắt đá.

“Nhưng ta xin hứa,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp sân đình, “Lâm Dịch sẽ không lùi bước. Ta sẽ cùng mọi người bảo vệ ngôi làng này, bảo vệ cuộc sống của chúng ta!” Lời hứa của anh không phải là một lời nói suông, nó được củng cố bằng sự kiên định trong đôi mắt, bằng sự quyết tâm hằn rõ trên khuôn mặt. Nó là một lời thề, không chỉ với dân làng mà còn với chính bản thân anh, với những giá trị mà anh trân trọng.

Lâm Dịch nhìn thẳng vào từng ánh mắt. Từ những ánh mắt hoài nghi, sợ hãi ban đầu, anh thấy chúng dần chuyển sang tin tưởng, rồi cuối cùng là một tia hy vọng bùng cháy. Anh biết, lời nói của anh không thể xua tan ngay lập tức mọi nỗi sợ hãi, nhưng nó đã gieo một hạt giống niềm tin vào lòng họ. Anh không hứa hẹn chiến thắng dễ dàng hay một phép màu. Anh chỉ hứa sẽ đứng cùng họ, chiến đấu cùng họ.

“Chúng ta không đơn độc,” anh nói thêm, giọng trầm xuống nhưng vẫn đầy sức nặng. “Chúng ta có nhau. Chúng ta có sức mạnh của sự đoàn kết. Trần Thị Gia Tộc có tiền bạc, có quyền thế, có tay sai. Nhưng chúng ta có ý chí, có sự gắn bó, và có một mục tiêu chung: một cuộc sống bình yên, không bị chà đạp. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* đúng vậy. Nhưng chúng ta có quyền tự đấu tranh để giành lấy sự công bằng cho chính mình, cho con cháu mình.”

Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ đứng phía sau Lâm Dịch, ánh mắt họ cũng tràn đầy sự kiên định. Trần Nhị Cẩu siết chặt tay, gương mặt đã không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Lý Hổ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía trước. Vương Đại Trụ nắm chặt cán rìu bên hông, như thể sẵn sàng lao vào bất kỳ cuộc chiến nào. Sự hiện diện của họ là minh chứng cho sự đoàn kết mà Lâm Dịch đang kêu gọi.

Một làn sóng xì xào nhỏ nổi lên trong đám đông, nhưng lần này không phải là tiếng than vãn mà là những tiếng gật gù, những ánh mắt trao đổi sự đồng tình. Họ nhìn Lâm Dịch, người thanh niên trẻ tuổi nhưng đã gánh vác một trọng trách quá lớn. Họ thấy ở anh không phải sự hùng hổ của một kẻ muốn xưng bá, mà là sự kiên cường của một người muốn bảo vệ. Lời nói của anh, không hoa mỹ nhưng chân thành và đầy sức mạnh, đã chạm đến trái tim họ, xua đi đám mây sợ hãi trong lòng dân làng, thay vào đó là ánh mắt tin tưởng và một tia hy vọng mới bùng cháy. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít ra, họ không còn bước đi trong bóng tối một mình nữa.

Lâm Dịch quan sát phản ứng của dân làng. Anh biết mình đã đạt được điều cần thiết: ổn định lòng người. Đó là bước đầu tiên và quan trọng nhất. Nếu không có sự ủng hộ và tin tưởng của dân làng, mọi kế hoạch của anh đều sẽ trở nên vô nghĩa. Anh không phải là một chiến binh đơn độc. Anh là người dẫn dắt một cộng đồng. Và giờ đây, cộng đồng ấy đã sẵn sàng lắng nghe anh, tin tưởng anh. Nắng trưa vẫn chói chang, nhưng trong lòng mỗi người dân Sơn Cước, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, ấm áp và kiên định. Anh hít một hơi thở thật sâu, cảm nhận gánh nặng trên vai, nhưng cũng cảm thấy một nguồn sức mạnh mới dâng trào từ niềm tin của những người dân này.

***

Sau khi trấn an dân làng và chứng kiến những ánh mắt đầy hy vọng, Lâm Dịch trở về nhà. Ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Trong căn nhà gỗ nhỏ của gia đình anh, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, tạo nên một quầng sáng ấm áp giữa không gian tĩnh mịch. Mùi thức ăn đơn giản từ bếp lửa, mùi khói gỗ ấm cúng quen thuộc, và đôi khi là mùi thảo dược thoang thoảng từ góc nhà, tất cả quyện vào nhau tạo nên một không khí thân thuộc, bình yên đến lạ.

Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi quanh bàn ăn. Lâm mẫu với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên cường, lo lắng nhìn anh. Lâm phụ, lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp, chỉ im lặng nhưng ánh mắt cũng không rời khỏi anh. Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, ng��y thơ, nhìn anh trai với vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng.

Lâm mẫu nhẹ nhàng đặt chén cơm xuống bàn, giọng nói bà run run chứa đựng sự quan tâm sâu sắc: “Con trai, con cẩn thận nhé. Mẹ tin con, nhưng... mọi chuyện có vẻ phức tạp quá.” Bà không nói hết câu, nhưng Lâm Dịch hiểu ý. Nỗi lo lắng của một người mẹ là vô bờ bến, đặc biệt khi con mình đang đối mặt với những hiểm nguy mà bà không thể hình dung hết.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy trấn an, vươn tay nắm lấy bàn tay gầy guộc, chai sạn của mẹ. Lòng bàn tay bà thô ráp, nhưng ấm áp lạ thường. “Mẹ yên tâm, con sẽ không sao đâu. Con sẽ bảo vệ mọi người.” Anh nhấn mạnh từ “mọi người”, bao hàm cả gia đình nhỏ của mình và cả ngôi làng mà anh vừa hứa hẹn. Đó không chỉ là lời an ủi, mà là lời cam kết từ sâu thẳm trái tim anh. Anh biết, đối với những người thân yêu này, anh không thể thất bại. Chính họ là động lực lớn nhất, là điểm yếu lớn nhất và cũng là nguồn sức mạnh lớn nhất của anh.

Lâm phụ chỉ khẽ gật đầu, ông không nói nhiều nhưng ánh mắt ông đã thay lời muốn nói. Lâm Tiểu Nguyệt nép sát vào anh trai, đôi mắt to tròn dường như đã bớt đi phần nào lo lắng. Khoảnh khắc ấm áp, tĩnh lặng ấy chỉ kéo dài chốc lát. Anh biết mình không thể chìm đắm trong sự bình yên tạm thời này.

Sau khi bữa cơm đạm bạc kết thúc, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ tụ lại trong căn phòng nhỏ của anh. Ánh đèn dầu leo lét từ ngọn bấc gần cạn chiếu lên tấm bản đồ được trải ra trên chiếc bàn gỗ thô sơ. Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách da cũ kỹ, cũng nằm gọn một góc, chờ đợi những dòng chữ mới được ghi thêm. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng, nghiêm nghị hơn hẳn so với lúc anh trấn an dân làng ban ngày.

Lâm Dịch không còn vẻ trấn an, nhẹ nhàng như khi đối diện với mẹ. Thay vào đó là sự nghiêm nghị, tập trung cao độ. Anh chỉ tay lên tấm bản đồ, nơi những nét gạch nối và vòng tròn đỏ chằng chịt, đại diện cho mạng lưới của Trần Thị Gia Tộc. “Chúng ta không thể ngồi yên chịu trận,” giọng anh trầm và chắc chắn. “Trần Thị Gia Tộc đã ra tay, chúng ta phải phản công. Và lần này, chúng ta phải đánh trúng điểm yếu của chúng.”

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, ánh mắt sáng lên đầy nhiệt huyết. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ chỉ thẳng mặt chúng nó, huynh đệ chúng ta không sợ!” Dù tính tình có chút ngây ngô, nhưng sự trung thành của Nhị Cẩu là không thể nghi ngờ.

Lý Hổ khoanh tay trước ngực, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại mang chút suy tư. “Nhưng chúng nó mạnh lắm, Lâm Dịch. Quan lại, giang hồ, thương nhân… chỗ nào cũng có người của chúng. Điểm yếu của chúng là gì?” Câu hỏi của Lý Hổ thẳng thắn, phản ánh đúng sự lo lắng thực tế.

Vương Đại Trụ cũng tiếp lời, giọng nói to, rõ ràng nhưng cũng chất chứa sự cẩn trọng: “Đúng vậy, Lâm Dịch. Chúng ta chỉ là những người dân thường, làm sao đối phó với cả một gia tộc lớn như vậy?”

Lâm Dịch đưa tay xoa nhẹ cằm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén của người hiện đại. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ. Anh tin vào điều đó hơn bất cứ sức mạnh cơ bắp hay tiền bạc nào. “Mỗi thế lực, dù lớn đến đâu, đều có điểm yếu. Trần Thị Gia Tộc cũng không ngoại lệ. Chúng có quyền lực, có tiền bạc, nhưng chúng cũng có những bí mật, những hành vi tham nhũng mà chúng không muốn ai biết. Đó chính là sơ hở của chúng.”

Anh lật giở vài trang trong Cẩm Nang Kế Sách, ngón tay lướt nhẹ trên những dòng chữ cổ. “Kế hoạch của chúng ta sẽ không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một cuộc chiến của thông tin và mưu lược. Bước đầu tiên, chúng ta cần thu thập bằng chứng. Bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi, về những hành vi sai trái của chúng. Từ việc ép giá, ăn chặn hàng hóa, đến việc mua chuộc quan lại, cấu kết với Hắc Sa Bang để uy hiếp dân lành.” Anh nói chậm rãi, mỗi lời đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

“Bằng chứng?” Trần Nhị Cẩu hơi ngạc nhiên. “Nhưng làm sao chúng ta có được những thứ đó, đại ca?”

“Sẽ có cách,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt lóe lên một tia sáng. “Chúng ta sẽ không hành động bạo lực, ít nhất là lúc này. Chúng ta sẽ điều tra, sẽ quan sát, sẽ tìm kiếm những con mắt, những đôi tai sẵn sàng giúp đỡ. Những người bị Trần Thị chèn ép, những thương nhân khốn đốn ở thị trấn, những người dân làng chịu đựng sự áp bức… họ đều là những đồng minh tiềm năng của chúng ta.”

Anh dùng ngón tay chỉ vào một vài điểm trên tấm bản đồ. “Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai người hãy tiếp tục đi chợ, nhưng lần này hãy để ý nhiều hơn đến những lời than vãn của các thương nhân khác. Nghe ngóng xem có ai cũng bị Trần Thị Gia Tộc chèn ép tương tự chúng ta không, ghi nhớ những câu chuyện, những vụ việc cụ thể. Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy tiếp tục giữ liên lạc với Thám tử Mạc, xem hắn có thể đào bới thêm được thông tin gì về Hắc Sa Bang và mối liên hệ của chúng với Trần Thị không. Càng nhiều thông tin, càng nhiều bằng chứng, chúng ta càng có lợi thế.”

Lâm Dịch hít sâu một hơi, mùi khói gỗ và mùi mực trên cuốn Cẩm Nang trộn lẫn. “Cuộc chiến này sẽ kéo dài, nhưng chúng ta không thể nản lòng. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là tự bảo vệ, mà còn là vạch trần bộ mặt thật của Trần Thị Gia Tộc, để chúng không thể tiếp tục chà đạp lên cuộc sống của những người lương thiện. Chúng ta sẽ giăng một cái bẫy lớn, một tấm lưới nhện phản công, để chính Trần Thị Gia Tộc sẽ bị mắc kẹt trong đó.”

Anh gập cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt bao phủ. Gió đêm mơn man thổi qua khe cửa, mang theo hơi lạnh. Trong đầu anh, kế hoạch đã bắt đầu thành hình rõ nét hơn. Anh biết, Trần Thị Gia Tộc có quyền lực kinh tế, chính trị và giang hồ. Cuộc đối đầu sẽ đa diện và kéo dài. Nhưng Lâm Dịch tin vào trí tuệ của mình, tin vào khả năng thích nghi của mình. Anh tin rằng, *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* nhưng anh sẽ tự mình tạo ra công bằng cho những người xứng đáng. Với ngọn đèn dầu gần cạn, và ánh mắt rực sáng trong đêm tối, Lâm Dịch đã sẵn sàng cho những bước đi đầu tiên của một kế hoạch táo bạo, mở ra một cuộc chiến không khoan nhượng với thế lực cường hào.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free