Lạc thế chi nhân - Chương 202: Lưới Quan Trường: Chiêu Trò Ép Buộc
Gió đêm lướt qua khung cửa gỗ, mang theo hơi sương lạnh lẽo của miền biên thùy. Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào màn đêm đen đặc, nơi ẩn chứa vô vàn âm mưu và hiểm nguy. Cuộn giấy của Thám tử Mạc đã cháy thành tro, nhưng những dòng chữ lạnh lẽo của nó vẫn in hằn trong tâm trí anh, như một lời tuyên chiến không tiếng động. Trần Thị Gia Tộc, Lý Quản Sự, Hắc Sa Bang – tất cả đã tạo thành một mạng lưới tăm tối, giăng bẫy chờ đợi anh. Nhưng Lâm Dịch không còn là kẻ bị động. Anh đã từng bước thích nghi, từng bước vươn lên từ cái nghèo khó, từ những hiểm nguy cận kề cái chết. Anh sẽ không lùi bước.
"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng như tiếng gió thoảng qua. Nhưng giờ đây, sinh tồn không còn là chuyện một mình anh. Nó là sự an nguy của cả một cộng đồng đang đặt niềm tin vào anh, là sự sống còn của Linh Dược Cốc mà anh đã dày công xây dựng. Anh không thể cho phép những kẻ tham lam kia hủy hoại tất cả. Kế hoạch trong đầu anh bắt đầu xoay chuyển, từng mảnh ghép rời rạc dần kết nối, tạo thành một bức tranh phức tạp nhưng đầy hứa hẹn. Một cuộc chiến mới, không phải trên chiến trường đẫm máu, mà trên bàn cờ của quyền lực và mưu trí, đã chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Làng Sơn Cước vẫn chìm trong vẻ bình yên vốn có. Tiếng gà gáy vang vọng từ các chuồng trại, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng trong sân nhà, và mùi khói gỗ ấm áp từ những căn bếp đã nhóm lửa sớm lan tỏa khắp không gian. Trong khoảng sân nhỏ của Lâm Dịch, ánh nắng ban mai dịu dàng rọi xuống, làm long lanh những hạt sương đêm còn đọng trên lá cây. Lâm Dịch, cùng với Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ, đang tất bật kiểm kê và sắp xếp các thùng hàng lớn chứa đ���y thảo dược đã được phơi khô và đóng gói cẩn thận. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ, nhưng không khí làm việc vẫn hăng say và đầy hy vọng.
"Đại ca, lô hàng này đủ cho chuyến đi sáng nay rồi đấy!" Trần Nhị Cẩu hồ hởi nói, vác một bao thảo dược lớn đặt gọn gàng lên xe đẩy. Gương mặt anh ta vẫn còn nét ngây ngô của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt đã thêm phần nhanh nhẹn, lanh lợi sau những tháng ngày theo chân Lâm Dịch.
Lý Hổ, với vóc dáng vạm vỡ và khuôn mặt có vết sẹo nhỏ trên lông mày, gật gù đồng tình. "Lần này chúng ta phải cẩn thận gấp đôi. Không biết bọn Hắc Sa Bang có dám ra mặt nữa không." Giọng anh ta trầm đục, mang theo chút lo lắng nhưng cũng đầy cảnh giác.
Vương Đại Trụ, người có thân hình đồ sộ không kém Lý Hổ, lại chất phác hơn. Anh lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay thô ráp. "Cứ theo lời đại ca dặn, đi đường vòng, tránh những nơi vắng vẻ. Chắc sẽ không có chuyện gì đâu." Anh ta nói to, rõ ràng, nhưng đôi mắt lại thấp thoáng sự bất an.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ cẩn thận kiểm tra t��ng mối buộc trên các thùng hàng. Anh biết, những vụ cướp bóc của Hắc Sa Bang chỉ là màn dạo đầu. Kế hoạch thật sự của Trần Thị Gia Tộc chắc chắn sẽ tinh vi hơn nhiều. Anh vừa dứt lời kiểm tra chiếc thùng cuối cùng, một người dân làng đã hớt hải chạy vào sân, thở hổn hển.
"Lâm... Lâm công tử! Có thông báo từ quan phủ!" Người này nói không ra hơi, tay run rẩy đưa cho Lâm Dịch một cuộn giấy da cũ kỹ, được đóng dấu mộc đỏ chói.
Lâm Dịch nhận lấy cuộn giấy, cảm giác lạnh lẽo từ lớp da cũ truyền vào đầu ngón tay. Anh từ từ mở nó ra. Mùi ẩm mốc của giấy cũ và mực tàu xộc vào mũi, đánh tan mùi khói gỗ và thảo dược đang vương vấn trong không khí. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ Hán cổ kính, nét mặt dần trở nên nghiêm trọng. Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, tạo thành một nếp nhăn nhỏ trên trán.
Trần Nhị Cẩu lập tức xúm lại, vẻ mặt đầy lo lắng. "Sao vậy đại ca? Có chuyện gì?"
Lý Hổ và Vương Đại Trụ cũng tiến đến gần, ánh mắt găm vào cuộn giấy trong tay Lâm Dịch. Sự hồ hởi ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự căng thẳng bao trùm lấy không gian.
Lâm Dịch không đáp lời ngay, anh đọc đi đọc lại đoạn cuối của thông báo, nơi ghi rõ những quy định mới được ban hành. Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khó tả. "Quan phủ vừa ban hành quy định mới. Tất cả hàng hóa ra vào thị trấn đều phải chịu kiểm tra định kỳ gắt gao hơn, và phải nộp thêm 'thuế an ninh' mới."
"Cái gì mà 'kiểm tra định kỳ', 'thuế an ninh'..." Trần Nhị Cẩu lập tức bức xúc, "Rõ ràng là cố tình gây khó dễ cho chúng ta! Chuyện này trước giờ đâu có!"
Lý Hổ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Bọn chúng muốn bao nhiêu? Không thể để chúng muốn làm gì thì làm được! Hết bọn cướp giờ lại đến quan phủ!" Giọng anh ta gằn xuống, sự phẫn nộ hiện rõ trong từng lời nói.
Vương Đại Trụ cũng phụ họa theo. "Đúng vậy! Bọn chúng ngang ngược quá! Mấy cái thuế này từ trên trời rơi xuống, làm sao chúng ta chịu nổi?"
Lâm Dịch gấp cuộn giấy lại, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua những mái nhà, những rặng cây để thấy rõ bản chất của vấn đề. "Không phải muốn bao nhiêu, mà là muốn chúng ta khuất phục." Anh nói, giọng vẫn trầm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng khiến mọi người phải im lặng lắng nghe.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và cỏ cây buổi sớm tràn vào lồng ngực. "Đây là một chiêu mới của Trần Thị. Sau khi dùng Hắc Sa Bang quấy phá không hiệu quả, chúng đã chuyển sang dùng quan phủ để bóp nghẹt chúng ta." Anh giải thích, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt lo lắng của những người xung quanh. "Kiểm tra gắt gao sẽ làm chậm trễ việc giao hàng, có thể làm hỏng hàng hóa. Thuế an ninh sẽ tăng chi phí, giảm lợi nhuận của chúng ta. Mục đích cuối cùng của chúng là khiến chúng ta không thể tiếp tục kinh doanh, hoặc phải bán rẻ lại cho chúng."
Trong tâm trí Lâm Dịch, anh đang liên kết những thông tin đã có: Thám tử Mạc đã xác nhận mối liên hệ giữa Hắc Sa Bang và Lý Quản Sự của Trần Thị. Giờ đây, quan phủ cũng vào cuộc. Đây không còn là những hành động rời rạc, mà là một chiến lược bài bản, có hệ thống, nhằm bao vây và cô lập anh. *Lão già Lý Quản Sự này, thủ đoạn quả nhiên không tầm thường.* Anh thầm nghĩ, một tia khinh miệt lóe lên trong mắt. *Hắn muốn dùng quy tắc của thế giới này để đánh bại ta. Nhưng hắn quên mất rằng, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta không thiếu những quy tắc để chơi lại hắn.* Anh biết, đối phó với bạo lực thì dễ, nhưng đối phó với sự mục ruỗng của hệ thống, với những 'quy định' được tạo ra để chèn ép, thì khó khăn hơn gấp bội.
"Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng anh ta không còn vẻ bức xúc mà thay vào đó là sự bối rối.
"Chúng ta vẫn sẽ đi giao hàng." Lâm Dịch dứt khoát. "Nhưng phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai người sẽ đích thân hộ tống chuyến này. Nhị Cẩu, ngươi ở lại làng, xem xét tình hình, và chuẩn bị một số hàng hóa dự phòng. Ta sẽ đi cùng chuyến xe, nhưng sẽ không xuất đầu lộ diện."
Lý Hổ và Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt họ dần lấy lại sự kiên quyết. "Đại ca nói gì, chúng ta làm nấy!" Lý Hổ trầm giọng nói.
Lâm Dịch nhìn những người anh em của mình. Anh biết, họ đang rất lo lắng, nhưng niềm tin vào anh vẫn không hề suy suyển. Đó là động lực lớn nhất của anh. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và sự công bằng không tự nhiên mà có, mà phải do chính ta tranh đấu giành lấy.*
***
Nắng giữa trưa gay gắt đổ xuống cổng thành thị trấn, khiến những viên đá lát đường nóng ran. Không khí vốn đã oi bức lại càng trở nên ngột ngạt bởi sự căng thẳng bao trùm. Một đoàn xe hàng gồm ba chiếc của Lâm Dịch đang bị chặn lại ngay trước cổng, không thể tiến vào. Khác với những ngày thường, hôm nay, một đám quan binh với thái độ hống hách đang đứng chắn ngang, còn có một vị quan viên gầy gò, khuôn mặt gian xảo, ánh mắt ti hí, đang chỉ trỏ huyên thuyên. Đó chính là Phán quan Trần, một cái tên đã trở nên quen thuộc với những thương nhân địa phương mỗi khi có chuyện rắc rối liên quan đến thuế má hay giấy tờ. Ông ta khoác trên mình bộ quan phục cũ kỹ, nhưng vẫn cố tỏ ra vẻ quyền uy.
Đội trưởng tuần tra, một người đàn ông thân hình khỏe mạnh nhưng gương mặt có vẻ nghiêm nghị, đứng bên cạnh Phán quan Trần. Áo giáp của anh ta đã bạc màu, cũ kỹ theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ oai phong. Tuy nhiên, ánh mắt anh ta lại lộ rõ vẻ ái ngại, thậm chí là có chút miễn cưỡng khi nhận lệnh từ cấp trên.
"Hừm, thảo dược này màu sắc không tươi, e là hàng giả. Phải tịch thu để kiểm tra kỹ lưỡng!" Phán quan Trần hắng giọng, đưa tay chỉ vào một bó thảo dược vừa bị lính lệ hất tung ra khỏi thùng hàng, vương vãi trên nền đất bụi bặm. Mùi thảo dược thơm ngát vừa bị trộn lẫn với mùi đất, mùi mồ hôi của đám lính lệ, và cả mùi hôi hám từ cống rãnh gần đó. Ông ta không hề quan tâm đến những bó thảo dược bị giày xéo, chỉ chăm chăm tìm kiếm cớ để gây sự.
Lý Hổ, người đứng đầu đoàn xe, bước tới, cố gắng kiềm chế sự tức giận đang dâng trào trong lồng ngực. Gương mặt anh ta đỏ bừng, vết sẹo trên lông mày càng thêm rõ nét dưới cái nắng chói chang. "Phán quan đại nhân, đây là th��o dược tươi mới hái từ Linh Dược Cốc, chúng tôi đã đóng gói cẩn thận. Làm sao có thể là hàng giả được?" Giọng anh ta trầm đục, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn không thể giấu được sự bức xúc.
Phán quan Trần liếc xéo Lý Hổ bằng ánh mắt khinh thường. "Câm miệng! Ngươi dám cãi lệnh quan sao? Hay là muốn cả đoàn hàng bị tịch thu hết? Bọn ta kiểm tra là vì an ninh của thị trấn, vì sự an toàn của người dân. Ngươi dám chống đối, chính là có ý đồ bất chính!" Ông ta nói với vẻ hống hách, tay vuốt chòm râu lưa thưa. "Mau! Kiểm tra kỹ lưỡng từng thùng một! Không được bỏ qua bất kỳ thứ gì!"
Ngay lập tức, đám lính tuần tra, dù có chút chần chừ, cũng phải tuân lệnh. Chúng bắt đầu lục soát các thùng hàng một cách thô bạo, hất đổ, làm vỡ các bó thảo dược, khiến chúng vương vãi ra khắp nơi. Tiếng lính gác hò hét, tiếng thùng gỗ va chạm, tiếng thảo dược bị nghiền nát dưới chân tạo nên một âm thanh hỗn loạn, đầy phẫn nộ. Bụi bặm bay mù mịt, cùng với mùi thảo dược bị nát xộc lên, khiến không khí càng thêm nặng nề.
Vương Đại Trụ, thấy cảnh tượng đó, cũng không thể chịu đựng được nữa. Anh ta gầm lên một tiếng, định lao vào cản đám lính lại, nhưng Lý Hổ đã kịp thời giữ anh ta lại. "Đại Trụ, bình tĩnh! Đừng để bọn chúng có cớ!" Lý Hổ ghì chặt vai Vương Đại Trụ, nói khẽ. Anh ta biết, nếu họ chống đối, mọi chuyện sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Họ sẽ không chỉ mất hàng mà còn có thể bị tống vào ngục.
Đội trưởng tuần tra nhìn cảnh tượng hỗn loạn, ánh mắt anh ta thoáng qua vẻ ái ngại. Anh ta biết rõ những bó thảo dược này đều là hàng thật, và hành động của Phán quan Trần chỉ là cố tình gây khó dễ. Anh ta đã từng nghe loáng thoáng về việc Trần Thị Gia Tộc đang tìm cách chèn ép Lâm Dịch, và việc Phán quan Trần đột ngột trở nên hăng hái như vậy không thể là ngẫu nhiên. Tuy nhiên, thân phận của anh ta chỉ là một đội trưởng tuần tra nhỏ bé, không dám chống đối lại một vị quan có quyền lực như Phán quan Trần, người có thể dễ dàng khiến anh ta mất chức hoặc tệ hơn. Anh ta chỉ có thể thở dài, quay mặt đi, vờ như không thấy.
Một số thương nhân địa phương khác đang xếp hàng chờ vào cổng thành cũng chứng kiến cảnh tượng này. Họ chỉ dám xì xào bàn tán, ánh mắt đầy lo lắng và cảm thông. Họ cũng là nạn nhân của những quy định vô lý, của những lần "kiểm tra" bất chợt như thế này, nhưng không ai dám lên tiếng phản kháng. Họ chỉ biết cam chịu, chấp nhận mất mát để đổi lấy sự yên ổn tạm thời.
Lý Hổ và Vương Đại Trụ đành bất lực nhìn hàng hóa của mình bị làm hư hại. Họ đã cố gắng hết sức, nhưng sức mạnh của quan phủ, đứng sau là Trần Thị Gia Tộc, quá lớn. Sự tức giận của họ không thể bùng phát thành hành động, chỉ có thể dồn nén lại, biến thành nỗi uất ức và sự bất lực. Lý Hổ quệt mồ hôi trên trán, ánh mắt anh ta đầy vẻ kiên cường nhưng cũng ẩn chứa sự thất vọng sâu sắc. *Đại ca đã nói đúng. Bọn chúng không muốn tiền, chúng muốn chúng ta khuất phục.*
Sau một hồi lâu gây khó dễ, Phán quan Trần cuối cùng cũng "ban ơn" cho phép đoàn xe đi qua, nhưng không quên tính thêm một khoản "phí kiểm tra" và "thuế an ninh" cắt cổ. "Nhớ đấy, lần sau phải cẩn thận hơn. Đừng để ta phải đích thân ra mặt nữa." Ông ta nói với vẻ đắc thắng, ánh mắt gian xảo lướt qua Lý Hổ và Vương Đại Trụ, như thể đang nhìn hai con mồi đã nằm gọn trong tầm kiểm soát.
Đoàn xe tiếp tục lăn bánh, tiếng bánh xe nghiến trên đường đá khô khốc, mang theo sự mệt mỏi, nỗi tức giận và một gánh nặng mới. Những bó thảo dược bị hỏng hóc nằm ngổn ngang trong thùng xe, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự tàn khốc của thế giới này.
***
Khi màn đêm buông xuống, thị trấn vẫn còn những ánh đèn lồng le lói, hắt xuống những con đường lát đá ẩm ướt. Quán Ăn Đại Phong, nằm ở trung tâm thị trấn, vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói nhỏ, và mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí ấm áp, sôi động. Tuy nhiên, hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Những tiếng xì xào bàn tán của các thương nhân dường như mang theo một sự lo lắng, một nỗi bất an không thể che giấu.
Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo, nhấm nháp ly trà nóng. Anh đã đi cùng đoàn xe, nhưng ẩn mình trong một chiếc xe khác, không để lộ thân phận. Anh muốn tự mình chứng kiến những gì đã xảy ra, để cảm nhận rõ hơn sự chèn ép mà Trần Thị đang giáng xuống. Ánh mắt anh sắc bén quét qua những gương mặt mệt mỏi, cam chịu của các thương nhân đang dùng bữa. Anh nghe loáng thoáng những lời than thở về các quy định mới, về những khoản thuế vô lý, về sự khó khăn ngày càng tăng trong việc buôn bán.
*Đây không phải là chuyện riêng của mình ta,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Trần Thị muốn bóp nghẹt tất cả những ai không chịu khuất phục chúng.* Trong lòng anh, một sự thất vọng nhẹ dâng lên. Anh đã từng mơ về một thế giới mà tri thức và sự cần cù sẽ được đền đáp xứng đáng, nhưng thực tế tàn khốc của Đại Hạ đã nhiều lần dập tắt những ảo tưởng đó. Ở đây, quyền lực và tiền bạc mới là thước đo duy nhất. Anh phải đấu tranh với ý nghĩ có nên "bôi trơn" để mọi việc trôi chảy, như cách mà nhiều thương nhân khác vẫn làm, để tránh rắc rối. Nhưng rồi anh lại gạt phăng ý nghĩ đó. *Nếu ta làm vậy, ta sẽ trở thành một phần của hệ thống tham nhũng này. Ta sẽ không thể bảo vệ được Linh Dược Cốc, không thể bảo vệ được những người tin tưởng ta.* Sự kiên định trong anh một lần nữa được củng cố.
Chẳng mấy chốc, Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, nhưng hôm nay lại có vẻ đầy lo âu, tiến đến bàn của Lâm Dịch. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt nhanh quanh quán, đảm bảo không có ai chú ý, rồi mới nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện Lâm Dịch. Ông ta đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ mang đầy sự cảm thông và lo lắng.
"Lâm tiểu huynh, ta đã nghe tin về chuyện đoàn xe của các ngươi ở cổng thành rồi." Cố lão bản thì thầm, giọng ông ta trầm xuống, đầy vẻ thận trọng. Mùi trà thơm lừng trong chén của Lâm Dịch hòa quyện với mùi gia vị từ những món ăn đang được dọn ra. "Trần Thị Gia Tộc không chỉ thuê Hắc Sa Bang quấy phá, mà còn dùng tiền mua chuộc cả quan phủ. Phán quan Trần đó chính là tay chân đắc lực của Lý Quản Sự. Hắn ta được Lý Quản Sự chống lưng, nên mới dám ngang ngược đến vậy."
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng. "Ta cũng đã đoán được phần nào." Anh nói, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt lo lắng của Cố lão bản. "Vậy là bọn họ muốn ép chúng ta phải hối lộ, biến chúng ta thành 'cây tiền' của họ?"
Cố lão bản thở dài, lắc đầu. "Hối lộ chỉ là chuyện nhỏ, Lâm tiểu huynh. Bọn chúng muốn nhiều hơn thế. Bọn chúng muốn độc quyền. Ngươi xem, không chỉ có các ngươi, mà mấy ngày nay, các thương hội nhỏ khác cũng liên tục bị gây khó dễ. Hàng hóa bị kiểm tra gắt gao, thuế má tăng vọt, giấy tờ bị làm khó dễ. Ai không chịu nổi thì phải bán lại sản nghiệp cho Trần Thị với giá rẻ mạt." Ông ta dừng lại một chút, hạ giọng thấp hơn nữa. "Ngay cả Quan Đại Nhân cũng đang bị bọn họ gây khó dễ. Nghe nói, Trần Thị đang tìm cách buộc Quan Đại Nhân phải nhượng lại một số đất đai quan trọng, và cũng đang tìm cách thay thế một số chức quan chủ chốt bằng người của chúng."
Thông tin này khiến Lâm Dịch giật mình. *Quan Đại Nhân... Một đồng minh tiềm năng, hay một điểm yếu của Trần Thị mà ta có thể khai thác?* Anh nhớ lại những lần giao thiệp với Quan Đại Nhân trước đây, người này tuy có vẻ bảo thủ nhưng không phải là kẻ tham lam táng tận lương tâm. Có lẽ ông ta đang bị kẹt giữa vòng xoáy quyền lực.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian ồn ào của quán ăn. "Vậy ra, Trần Thị đang muốn kiểm soát hoàn toàn thị trấn này, cả về kinh tế lẫn chính quyền." Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ánh mắt anh lại rực sáng một tia quyết đoán. "Cố lão bản, ta cảm ơn lời nhắc nhở của ông. Ta sẽ không hối lộ, và ta cũng sẽ không khuất phục."
Cố lão bản nhìn Lâm Dịch với vẻ ngạc nhiên, rồi chuyển sang thán phục. "Lâm tiểu huynh... ngươi thật là gan dạ. Nhưng đối đầu với cả Trần Thị Gia Tộc và quan phủ... e là rất khó khăn."
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch đáp, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Và ta sẽ dùng tri th���c của mình để đánh thẳng vào hệ thống tham nhũng của bọn chúng." Anh biết, cuộc chiến này không thể dùng sức mạnh đơn thuần. Nó đòi hỏi một kế hoạch tinh vi, một sự kiên trì bền bỉ, và khả năng nắm bắt điểm yếu của đối thủ.
Lâm Dịch rời Quán Ăn Đại Phong khi trăng đã lên cao, soi bóng anh đổ dài trên con đường vắng. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và mực tàu, mùi mồ hôi và gia vị từ cổng thành, mùi thức ăn thơm lừng của quán ăn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của cuộc sống thị trấn khắc nghiệt. Anh đã thấy sự mệt mỏi, sự cam chịu của những thương nhân khác. Anh biết, họ là một sức mạnh tiềm tàng, nhưng cần một người dẫn dắt, một tia hy vọng. *Sự mục ruỗng của quan trường địa phương dưới áp lực của cường hào cho thấy Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với một hệ thống tham nhũng phức tạp hơn Hắc Sa Bang.* Anh lẩm bẩm trong đêm tối. *Lời nhắc của Cố lão bản về 'sức ép' mà Quan Đại Nhân đang chịu đựng ngụ ý rằng Quan Đại Nhân có thể là một đồng minh tiềm năng hoặc một điểm yếu c��a Trần Thị mà Lâm Dịch có thể khai thác.*
Quyết tâm của anh không hối lộ và 'đánh thẳng vào hệ thống tham nhũng' báo hiệu một kế hoạch táo bạo, không đi theo lối mòn. Anh sẽ không đơn độc. Các thương nhân địa phương bị chèn ép sẽ là một nhóm người mà anh có thể tập hợp lại trong tương lai để tạo ra sức mạnh cộng đồng. Đêm đã khuya, nhưng trong đầu Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp và đầy rủi ro đang dần hình thành, không chỉ để phản công Trần Thị Gia Tộc, mà còn để làm trong sạch một phần hệ thống quan trường đã mục ruỗng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.