Lạc thế chi nhân - Chương 201: Bóng Đêm Thật Sự: Lưới Nhện Đang Giăng
Đêm dài với những lời khẳng định mạnh mẽ của Lâm Dịch đã trôi qua, nhưng dư âm của sự sợ hãi và quyết tâm vẫn còn đọng lại trong không khí của Thôn Làng Sơn Cước. Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn vương trên những tán lá xanh non và tiếng gà gáy xé tan màn tĩnh mịch, một ngọn đèn dầu vẫn còn cháy leo lét trong căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch. Ánh sáng vàng vọt hắt lên tấm bản đồ sơ sài trải trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, trên đó là những chấm đỏ và đường vẽ ngoằn ngoèo, đánh dấu các địa điểm bị tấn công và tuyến đường vận chuyển của họ.
Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò đổ bóng dài trên vách tường, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại càng thêm kiên nghị. Anh không chợp mắt quá lâu, tâm trí vẫn quay cuồng với những mảnh ghép thông tin và hàng tá giả thuyết. Bên cạnh anh, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ đứng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm trọng, không còn vẻ mệt mỏi của đêm qua. Trần Nhị Cẩu vẫn giữ nét ngây ngô thường thấy, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lo lắng và sẵn sàng hành động. Lý Hổ vạm vỡ, nắm đấm siết chặt, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay càng thêm phần căng thẳng. Vương Đại Trụ cao lớn, chất phác, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể muốn đảm bảo rằng mọi thứ bên ngoài vẫn đang yên bình. Ở một góc phòng, Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, ngồi trầm ngâm, đôi mắt tinh anh nheo lại, thỉnh thoảng lại vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng. Mùi khói gỗ từ bếp lò còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương thảo mộc khô treo trên vách, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa u ám.
Lâm Dịch chỉ tay vào một chấm đỏ trên bản đồ, nơi đoàn xe hàng của họ bị phục kích tàn bạo nhất đêm qua. "Các ngươi thấy sao?" Giọng anh trầm và rõ, cắt ngang sự im lặng đầy căng thẳng. "Những vụ cướp bóc này, có điểm nào bất thường không?"
Lý Hổ không ngần ngại, bước lên một bước, giọng nói có phần nóng nảy nhưng rất dứt khoát. "Bẩm thiếu gia, bọn chúng rất tàn bạo, nhưng lại có vẻ có mục đích rõ ràng, không chỉ vì tiền bạc." Hắn nhớ lại cảnh tượng tan hoang, những vết bánh xe bị bẻ gãy, những thùng hàng bị đập phá. "Hàng hóa quý giá thì bị vứt bừa bãi, đồ ăn thì bị đạp nát. Chúng như muốn phá cho hả dạ hơn là cướp."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy suy tư. "Đúng vậy, thiếu gia. Chúng còn cố ý phá hoại hàng hóa, đánh đập người nhưng lại không giết chết, như muốn dằn mặt. Mấy lần trước thì chỉ là trấn lột vài thứ vặt vãnh, nhưng lần này lại khác hẳn. Chúng cố tình để lại lời nhắn, rằng 'đây chỉ là khởi đầu'."
Lão Hồ, sau một hồi trầm ngâm, chậm rãi cất tiếng, giọng ông khàn đục nhưng chất chứa đầy kinh nghiệm. "Đó không phải phong cách của đám thổ phỉ vặt. Đám sơn tặc thường chỉ quan tâm đến vàng bạc, châu báu, những thứ dễ bán, dễ cất giấu. Chúng sẽ không phí công phá hoại những thứ không mang lại lợi ích trực tiếp. Bọn chúng như những con chó săn được huấn luyện, và chó săn thì luôn có chủ." Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc sảo lướt qua Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng tán đồng. "Chính xác. Ta cũng có suy nghĩ tương tự. Ta nghi ngờ đây là một chiến dịch có tổ chức, được sắp đặt một cách kỹ lưỡng. Mục tiêu không chỉ là tiền mà là phá hoại nền kinh tế của chúng ta, đánh vào nguồn sống của dân làng. Và đằng sau Hắc Sa Bang, ắt có kẻ giật dây." Anh nhìn sâu vào mắt từng người, thấy rõ sự hiểu biết và quyết tâm trong đó. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nhủ, *nhưng chúng ta sẽ không ngồi yên để bị dẫm đạp. Chúng ta phải tự tạo ra sự công bằng của riêng mình.*
"Vậy thì, chúng ta phải hành động." Lâm Dịch nói, giọng anh trở nên quyết đoán hơn. "Nhị Cẩu, ngươi tinh ranh, hãy lẻn vào thị trấn, nghe ngóng tin tức, đặc biệt là về Hắc Sa Bang và bất kỳ thế lực nào gần đây có động thái bất thường. Cứ nói là đi bán hàng, nhưng nhiệm vụ chính là thu thập thông tin. Hãy chú ý đến những lời đồn đại, những cuộc trò chuyện lén lút, thậm chí cả những kẻ lạ mặt xuất hiện ở quán rượu hay sòng bạc. Mọi thứ, dù nhỏ nhặt nhất, cũng có thể là chìa khóa." Trần Nhị Cẩu gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sáng lên vẻ hăng hái. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ không làm đại ca thất vọng!"
"Lý Hổ, Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang hai người đàn ông vạm vỡ. "Hai ngươi tăng cường phòng vệ cho làng. Tổ chức các đội tuần tra luân phiên, không chỉ quanh làng mà còn dọc theo những con đường nhỏ, những lối mòn ít người qua lại. Xem có dấu vết gì khác không, có thể chúng đã thiết lập những điểm ẩn nấp hay đường rút lui bí mật. Đồng thời, tiếp tục huấn luyện thanh niên trong làng các kỹ năng phòng vệ cơ bản. Đừng bao giờ coi thường bất kỳ mối đe dọa nào. Chúng ta phải đảm bảo an toàn tối đa cho tất cả mọi người."
Lý Hổ và Vương Đại Trụ đồng loạt cúi đầu, vẻ mặt kiên quyết. "Vâng, thiếu gia!" Lý Hổ nói, giọng hắn vang dội. "Chúng tôi sẽ không để một con ruồi lọt vào làng!" Vương Đại Trụ cũng siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy lửa. "Chúng tôi sẽ bảo vệ làng đến cùng!"
Lâm Dịch quay trở lại tấm bản đồ, tay anh lướt nhẹ trên những chấm đỏ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần biết rõ về kẻ thù của mình. Ai là kẻ cầm đầu? Chúng có bao nhiêu người? Điểm yếu của chúng là gì? Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, cũng có thể cứu sống chúng ta." Anh thầm nhủ, *Trần Thị, các ngươi cuối cùng cũng không nhịn được nữa sao? Nếu đã vậy, đừng trách ta không khách khí.* Anh biết rõ rằng, để đối phó với một thế lực như Trần Thị, anh không thể chỉ dựa vào sức mạnh vũ lực. Anh cần mưu trí, cần thông tin, và cần một kế hoạch hoàn hảo. Ngọn đèn dầu vẫn lay lắt, hắt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch, trong đôi mắt anh ẩn chứa một tia sắc lạnh, báo hiệu cho một cuộc chiến không khoan nhượng sắp sửa bắt đầu. Không khí trong căn phòng vẫn căng thẳng, nhưng giờ đây đã pha lẫn thêm sự quyết tâm và một chút hy vọng.
***
Chiều muộn ngày hôm sau, dưới ánh nắng vàng nhẹ và làn gió mát rượi, Quán Ăn Đại Phong ở thị trấn lại tấp nập khách ra vào. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, cùng với tiếng xèo xèo của thức ăn trên chảo từ nhà bếp vọng ra, tạo nên một không khí sôi động và ấm áp. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn và dầu ăn thơm lừng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, mời gọi những cái bụng đói.
Trong một góc khuất của quán, Lâm Dịch ngồi lặng lẽ, cải trang thành một thương nhân nhỏ, áo vải thô giản dị, đội một chiếc nón lá rộng vành che gần hết khuôn mặt. Anh gọi vài món ăn đơn giản, nhưng tai thì lắng nghe mọi câu chuyện phiếm xung quanh. Từ những lời bàn tán về mùa màng, giá cả, cho đến những tin tức giật gân về các vụ cướp bóc gần đây. Anh cố gắng thu thập từng mẩu thông tin nhỏ, ghép nối chúng lại trong đầu mình. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt trong quán, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Một lúc sau, Cố lão bản, chủ quán, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, bước đến chỗ Lâm Dịch. Ông ta mang theo một bình rượu nhỏ và hai cái chén. "Ôi chao, Lâm công tử, đã lâu không gặp!" Cố lão bản nở nụ cười rộng, để lộ hàm răng vàng ố. "Vẫn khỏe chứ? Nghe nói mấy chuyến hàng của công tử gặp chút rắc rối gần đây?" Ánh mắt ông ta lóe lên vẻ thăm dò, ẩn chứa sự tò mò và một chút tính toán.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, nét mặt vẫn bình thản. "Chỉ là chút chuyện vặt thôi, Cố lão bản. Nhưng xem ra thị trấn này dạo này cũng không yên bình lắm." Anh đáp lại, giọng điệu khách sáo nhưng không kém phần thăm dò. Anh biết Cố lão bản là một người khôn ngoan, thực dụng, và quan tâm đến lợi ích, nhưng cũng là một nguồn thông tin đáng tin cậy nếu biết cách khai thác.
Cố lão bản rót rượu vào chén, tiếng rượu chảy róc rách trong không khí. "Ấy, công tử nói vậy là sao? Chuyện làm ăn vẫn như thường thôi. Chỉ là... dạo này có mấy con ruồi bọ Hắc Sa Bang hoạt động mạnh hơn, không biết ai lại giật dây chúng." Ông ta hạ giọng, mắt liếc nhìn xung quanh, như thể sợ có người nghe thấy. Mùi rượu nồng nàn xộc vào mũi Lâm Dịch, nhưng anh vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Lâm Dịch khẽ nhướng mày, ra vẻ ngạc nhiên. "Ồ? Vậy sao? Chúng có vẻ có tổ chức hơn trước, không giống đám cướp vặt nữa. Trước đây, chúng chỉ dám lẩn quất ở những con đường hẻo lánh, giờ lại dám ngang nhiên chặn đường chính." Anh cố tình gợi chuyện, muốn Cố lão bản tiết lộ thêm.
Cố lão bản đưa chén rượu lên miệng nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt ti hí càng nheo lại. "Đúng vậy! Có tin đồn, không biết thật giả, là chúng được 'chống lưng' bởi một thế lực lớn. Dạo này, có vài kẻ trong bang thường xuyên ra vào phủ của Trần Thị Gia Tộc. Nhưng mà, đó chỉ là tin đồn thôi, tin đồn thôi nha!" Cố lão bản nháy mắt tinh quái, ám chỉ rằng thông tin này không hề rẻ. Mùi thức ăn vẫn bốc lên nghi ngút, tiếng trò chuyện vẫn ồn ào, nhưng trong góc nhỏ này, một giao dịch ngầm đang diễn ra.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh hiểu rõ ý của Cố lão bản. Trong thế giới này, thông tin là vàng, và những thông tin nhạy cảm như thế này còn quý giá hơn cả v��ng. "Hiểu rồi. Cố lão bản cứ tính tiền cả cho phần 'tin đồn' này." Anh nói, giọng bình thản như không có chuyện gì, rồi nhẹ nhàng đặt một thỏi bạc nhỏ lên bàn, đẩy về phía Cố lão bản. Thỏi bạc sáng lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu sự tinh ranh trong ánh mắt của cả hai người.
Cố lão bản nhìn thỏi bạc, nụ cười trên môi càng tươi hơn. Ông ta nhanh chóng cầm lấy thỏi bạc, giấu vào trong tay áo. "Lâm công tử quả nhiên là người sảng khoái! Vậy thì, lão phu cũng không giấu diếm nữa. Mấy tên lính của Hắc Sa Bang khi say xỉn đã lỡ lời nói rằng chúng được một 'Đại Quản Sự' của Trần Thị Gia Tộc chỉ đạo. Hắn ta còn hứa hẹn sẽ cho chúng một phần đất đai và quyền bảo kê một khi chúng hoàn thành nhiệm vụ." Cố lão bản nói nhỏ, nhưng đủ để Lâm Dịch nghe rõ từng chữ, rồi lại cười tủm tỉm, đứng dậy, "Thôi, lão phu phải đi tiếp khách đây. Mời công tử dùng bữa ngon miệng!" Ông ta quay đi, để lại Lâm Dịch một mình với những mảnh ghép thông tin mới.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Cố lão bản, những mảnh ghép trong đầu anh bắt đầu khớp nối một cách đáng sợ. Trần Thị Gia Tộc. Hắc Sa Bang. 'Đại Quản Sự'. Mối liên kết này rõ ràng hơn anh nghĩ. Anh nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị chát nhẹ giờ đây dường như có thêm chút vị đắng. Anh đã có những gì mình cần ở đây. *Thế giới này quả thật phức tạp và tàn khốc hơn nhiều so với những gì mình từng nghĩ,* anh thầm nhủ. *Sinh tồn không chỉ là chiến đấu với cái đói, mà còn là đấu trí với những kẻ quyền lực và mưu mô.* Anh đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi quán ăn ồn ào, mang theo trong mình một kế hoạch đang dần hình thành.
***
Đêm khuya cùng ngày, Quán Trọ Lạc Nguyệt ở Thành Thiên Phong chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Trong căn phòng thuê đơn sơ, một ngọn nến lay động, hắt ánh sáng vàng vọt lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Anh ngồi bên bàn, trên tay là một cuộn giấy nhỏ, được bọc cẩn thận và niêm phong bằng một dấu sáp đặc biệt. Mùi hương trầm nhẹ từ nến cháy lan tỏa trong căn phòng, hòa với mùi gỗ cũ và hơi ẩm lạnh của đêm.
Đây là báo cáo từ Thám tử Mạc, một người chuyên nghiệp mà Lâm Dịch đã thuê để điều tra bí mật, đặc biệt là về những hoạt động ngầm của Hắc Sa Bang và Trần Thị Gia Tộc. Lâm Dịch đã hướng dẫn Mạc sử dụng một mật mã đơn giản, chỉ có hai người biết, để đảm bảo an toàn cho thông tin. Anh cẩn thận mở niêm phong, từ từ trải cuộn giấy ra. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng trong đêm tĩnh mịch, như tiếng lá khô rơi.
Ánh mắt Lâm Dịch lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay cẩn thận. Anh đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, để đảm bảo không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Nội dung cuộn giấy viết: "Kính gửi Lâm công tử. Theo điều tra của hạ nhân, Hắc Sa Bang gần đây nhận được nguồn tài trợ và chỉ thị từ một kẻ tự xưng là 'Đại Quản Sự' của Trần Thị Gia Tộc. Tên này thường xuyên gặp gỡ Bang chủ Hắc Sa Bang tại một biệt viện bí mật ở ngoại ô thị trấn, nằm gần khu rừng Tử Trúc. Danh tính chính xác của 'Đại Quản Sự' này vẫn chưa rõ, nhưng hắn có quyền lực rất lớn trong Trần Thị, có thể điều động tài lực và nhân lực không nhỏ. Kẻ này có vẻ là Lý Quản Sự, người mà công tử từng đề cập."
Lâm Dịch đọc xong, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo, một tia sắc bén lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. *Lý Quản Sự... quả nhiên là ngươi.* Anh thầm nhủ, giọng điệu nội tâm pha lẫn chút châm biếm và khinh miệt. *Lão già tham lam và xảo quyệt. Trần Thị Gia Tộc đã nhúng tay sâu đến vậy, không chỉ đơn thuần là cạnh tranh làm ăn nữa rồi, mà đã là muốn nhổ cỏ tận gốc.*
Anh gấp cuộn giấy lại một cách gọn gàng, rồi đặt nó vào ngọn nến đang cháy. Ngọn lửa bập bùng, liếm láp lấy mép giấy, dần dần biến nó thành tro tàn. Mùi giấy cháy khét lẹt xộc vào mũi, nhưng Lâm Dịch vẫn không hề nao núng. Anh nhìn những mảnh tro đen li ti rơi xuống mặt bàn, như thể đang nhìn thấy số phận của những kẻ dám động vào anh và những người anh trân trọng. Hành động này không chỉ là để xóa dấu vết, mà còn là một nghi thức ngầm, đánh dấu sự khởi đầu của một giai đoạn mới, tàn khốc hơn.
Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ. Gió nhẹ luồn qua khung cửa gỗ, thổi bay những sợi tóc rối bù của anh. Anh nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi xuống những mái nhà lợp ngói đen, tạo nên một khung cảnh u tịch nhưng cũng đầy vẻ uy nghi. Những gì anh vừa đọc đã xác nhận mọi suy đoán của anh: đây không chỉ là cuộc đối đầu với những kẻ cướp vặt, mà là một cuộc chiến không khoan nhượng với cả một gia tộc cường hào, đứng sau là một kẻ mưu mô xảo quyệt.
*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh lại nhớ đến câu nói đã khắc sâu vào tâm trí mình. *Và ta cũng không thể mong chờ sự công bằng từ những kẻ như Trần Thị.* Anh biết rằng, để bảo vệ những gì mình đã dày công xây dựng, để bảo vệ Linh Dược Cốc, và quan trọng nhất là bảo vệ những người dân làng tin tưởng anh, anh phải sử dụng những biện pháp quyết liệt hơn, thậm chí là những thủ đoạn mà trong thế giới hiện đại, anh sẽ không bao giờ chấp nhận.
Trong đầu anh, một kế hoạch phức tạp và đầy rủi ro bắt đầu hình thành. Nó kh��ng chỉ đơn thuần là phòng thủ, mà là một chiến lược tấn công toàn diện, nhằm đánh thẳng vào điểm yếu của Trần Thị Gia Tộc và Lý Quản Sự. Anh sẽ không chỉ phản công Hắc Sa Bang, mà còn phải khiến kẻ đứng sau chúng phải trả giá đắt. Mối liên hệ trực tiếp giữa Hắc Sa Bang và Lý Quản Sự đã được xác định, cho thấy cuộc đối đầu sẽ không chỉ là với giang hồ mà là với toàn bộ Trần Thị. Lâm Dịch đã bắt đầu xây dựng mạng lưới thông tin riêng, chuẩn bị cho những cuộc đấu trí và đấu quyền lực lớn hơn. Sự tàn bạo có tính toán của Hắc Sa Bang báo hiệu rằng Lâm Dịch sẽ phải dùng những biện pháp không ngờ để đối phó. Việc Thám tử Mạc được giới thiệu và sử dụng đã chứng minh Lâm Dịch sẽ cần đến nhiều nguồn lực và kỹ năng khác nhau để chiến thắng.
Đêm dần về khuya, nhưng Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt sáng quắc trong bóng tối, như một con đại bàng đang rình mồi. Anh không còn là thiếu niên gầy gò của thuở ban đầu, mà đã trở thành một người lãnh đạo kiên cường, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh sẽ không lùi bước.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.