Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 200: Bóng Đêm Thật Sự: Cuồng Phong Khởi

Một cuộc chiến dài hơi đang chờ đợi họ, Lâm Dịch thầm nhủ khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những suy tư và toan tính của anh vào bóng tối dày đặc. Anh biết, trận chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực đơn thuần, mà còn là một ván cờ lớn, nơi mỗi quân cờ đều mang theo sinh mạng và số phận. Anh không thể lùi bước.

***

Bình minh hé rạng, nhưng không mang theo sự yên bình thường lệ đến Thôn Làng Sơn Cước. Thay vào đó, một tiếng gào thét hoảng loạn xé tan màn sương sớm, vang vọng khắp các nẻo đường đất. Tiếng gà gáy vẫn còn ngái ngủ, tiếng lợn ụt ịt trong chuồng, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi âm thanh của sự kinh hoàng. Khói bếp mới bắt đầu bốc lên từ những mái tranh, mang theo mùi khói gỗ quen thuộc, nhưng hôm nay, mùi hương ấy dường như đặc quánh hơn, nặng trĩu hơn bởi một dự cảm chẳng lành.

Trần Nhị Cẩu, người vốn luôn nhanh nhẹn nhưng hiếm khi tỏ ra hốt hoảng đến vậy, giờ đây đang chạy như bay trên con đường đất ẩm ướt còn đọng hơi sương. Vóc dáng trung bình của hắn dường như co rúm lại, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ trắng bệch, đôi mắt sáng nay đã ngập tràn nỗi sợ hãi. Hắn lao thẳng về phía căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, vấp váp trên ngưỡng cửa, thở dốc đến mức tưởng chừng lồng ngực sẽ vỡ tung.

"Đại ca! Đại ca ơi!" Nhị Cẩu thốt lên, giọng đứt quãng. "Xảy ra chuyện lớn rồi! Hắc Sa Bang... chúng nó đã ra tay! Đoàn xe của Mã Đại Ca... bị phục kích hết rồi!"

Lâm Dịch đang ngồi bên bàn gỗ cũ kỹ, ly trà còn bốc hơi nghi ngút. Anh đã thức dậy từ rất sớm, đầu óc vẫn còn mông lung với những kế hoạch phòng thủ và phản công từ đêm qua. Nghe tiếng Nhị Cẩu, anh giật mình đứng dậy, ánh mắt sắc như dao cau lập tức nhìn thẳng vào vẻ hoảng loạn của tiểu đệ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng anh nhanh chóng trấn tĩnh. *Nhanh hơn mình nghĩ*, anh thầm nghĩ. *Chúng không chỉ quấy phá, mà là muốn đập nát kinh t��� của mình một cách triệt để.* Anh đã đoán được Hắc Sa Bang sẽ hành động, nhưng không ngờ chúng lại tàn bạo và nhanh chóng đến vậy. Sự tàn nhẫn này không chỉ đơn thuần là cướp bóc, mà còn là một thông điệp đanh thép từ Trần Thị Gia Tộc: chúng sẽ không ngần ngại dùng bạo lực để đạt được mục đích.

Lâm Dịch sải bước đến bên Nhị Cẩu, đặt tay lên vai hắn. "Nói rõ ràng cho ta nghe, Nhị Cẩu. Chuyện gì đã xảy ra? Mã Đại Ca thế nào? Hàng hóa ra sao?" Giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt kiên định không giấu được vẻ lo lắng. Anh không cho phép bản thân hoảng loạn, dù nội tâm đang dậy sóng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy gò của anh. Anh biết, mọi ánh mắt trong làng đều đang đổ dồn về phía anh, tìm kiếm sự dẫn dắt, tìm kiếm một tia hy vọng.

Nhị Cẩu hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại. "Đoàn xe... chúng con vừa đi được một đoạn trên con đường mòn quen thuộc, gần khúc cua Cây Cổ Thụ... thì đột nhiên một đám người xông ra. Chúng... chúng hung hãn lắm, đại ca. Chúng không nói một lời, vung đao kiếm chém giết... Mã Đại Ca và mấy người nữa... họ cố gắng chống cự, nhưng... nhưng chúng đông quá, lại tàn nhẫn vô cùng. Hàng hóa bị vứt vãi, phá nát hết. Con và Tiểu Cường may mắn trốn thoát được vào bụi cây, chạy về báo tin." Nhị Cẩu cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. "Con sợ lắm, đại ca. Con sợ cho Mã Đại Ca, và cả những người khác nữa."

Lâm Dịch nhắm mắt lại. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận chiến đấu bằng mọi giá.* Câu nói ấy lại vang vọng trong đầu anh. Anh đã cố gắng tránh bạo lực, đã cố gắng xây dựng mọi thứ bằng trí tuệ và sự kiên trì. Nhưng giờ đây, bạo lực đã chủ động tìm đến họ. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự tàn khốc của nó luôn hiện hữu, chờ đợi cơ hội để bộc lộ.

"Ngươi đã làm tốt lắm, Nhị Cẩu." Lâm Dịch vỗ nhẹ vai hắn. "Giờ ngươi đi gọi Lý Hổ và Vương Đại Trụ đến đây ngay. Kêu họ mang theo vũ khí. Ta cần họ."

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, lập tức chạy đi. Bên ngoài, tiếng xì xào đã bắt đầu lan ra khắp làng. Dân làng, những khuôn mặt chất phác, lam lũ, giờ đây hiện rõ vẻ sợ hãi và hoang mang. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt lo lắng nhìn về phía nhà Lâm Dịch, rồi lại nhìn về con đường dẫn ra khỏi làng, nơi mà sự bình yên vừa bị xé toạc. Những đứa trẻ, vốn đang chơi đùa, giờ cũng im bặt, níu chặt lấy vạt áo cha mẹ, cảm nhận được bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Mùi khói gỗ, mùi đất ẩm, mùi thức ăn còn đang nấu dở, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng của sự lo lắng và bất an.

Một lát sau, Lý Hổ và Vương Đại Trụ xuất hiện. Lý Hổ vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt thường ngày đã hung dữ, nay lại càng thêm đỏ bừng vì tức giận. Hai tay anh ta nắm chặt cán đao, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. "Đại ca! Hắc Sa Bang chó má! Chúng dám động đến người của chúng ta!" Giọng hắn khàn đặc, đầy căm phẫn. Vương Đại Trụ, với thân hình cũng vạm vỡ không kém, khuôn mặt chất phác nay cũng in hằn vẻ đau khổ và quyết liệt. Vết sẹo nhỏ trên má anh ta dường như cũng co giật theo sự tức giận. "Lâm Dịch, chúng ta phải làm gì đây? Dân làng đang rất hoang mang."

Lâm Dịch nhìn hai người đồng đội thân cận, rồi quét mắt qua những gương mặt dân làng đang dõi theo mình qua khe cửa, qua hàng rào. "Chúng ta sẽ đi đến đó." Anh nói, giọng dứt khoát. "Ta cần phải tận mắt chứng kiến. Lý Hổ, Vương Đại Trụ, hai người đi cùng ta. Nhị Cẩu ở lại trấn an dân làng, và cử người đi báo tin cho Cố lão bản, nói rằng hàng hóa đã gặp nạn, ta cần sự giúp đỡ của ông ấy để xử lý mọi chuyện sau này. Cố gắng giữ bình tĩnh, đừng để bọn Hắc Sa Bang thấy chúng ta hoảng loạn."

Anh mặc chiếc áo vải thô đã sờn, thắt chặt dải lưng. Cái lạnh của buổi sáng sớm luồn qua lớp áo mỏng, nhưng nó không lạnh bằng cái lạnh trong lòng anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến này sẽ đòi hỏi nhiều hơn là sự dũng cảm đơn thuần. Nó sẽ đòi hỏi sự tỉnh táo, mưu lược, và khả năng thích nghi đến cùng cực. Anh đã chuẩn bị cho điều này, nhưng sự thật vẫn luôn khắc nghiệt hơn những gì trí tưởng tượng có thể vẽ nên.

***

Con đường mòn cổ, vốn dĩ là huyết mạch giao thương của Thôn Làng Sơn Cước với bên ngoài, giờ đây biến thành một cảnh tượng tan hoang, kinh hoàng. Giữa trưa, nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Gió lạnh luồn qua những tán cây, mang theo tiếng lá xào xạc như những lời than khóc, hòa với tiếng côn trùng rả rích và tiếng bước chân nặng nề của Lâm Dịch, Lý Hổ, Vương Đại Trụ cùng vài dân làng dũng cảm theo sau. Mùi đất ẩm, mùi hoa dại thơm mát thường ngày đã bị xua đi, thay vào đó là mùi tanh nồng của máu, mùi của sự chết chóc và hủy hoại.

Khi họ đến khúc cua Cây Cổ Thụ, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt. Ba chiếc xe đẩy hàng, vốn được gia cố chắc chắn để chuyên chở thảo dược và nông sản, giờ đây bị đập phá tan tành. Gỗ vỡ vụn, bánh xe lăn lóc, hàng hóa vương vãi khắp nơi trên nền đất. Những bó thảo dược quý giá bị giẫm nát, trộn lẫn với bùn đất và những vệt máu loang lổ. Một số bao tải đựng lương thực bị rạch toạc, ngũ cốc đổ ra ngoài, thu hút những con chim hoang dã đang rỉa mồi một cách vô tri.

Và đáng sợ nhất, là những thi thể. Bốn người dân làng, trong đó có Mã Đại Ca, nằm bất động trên đất, quần áo rách nát, thân thể đầy vết thương do đao kiếm. Máu đã khô lại, tạo thành những mảng đen sẫm trên nền đất nâu. Ánh mắt họ mở trừng trừng, phản chiếu sự kinh hoàng cuối cùng trước khi lìa đời.

"Khốn kiếp! Bọn chó má này!" Lý Hổ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta lao đến bên thi thể Mã Đại Ca, quỳ sụp xuống, nắm chặt bàn tay đã lạnh ngắt của người đồng hương. "Để ta đi tìm chúng! Ta phải cho chúng biết tay! Chúng dám giết người của chúng ta!" Sức nóng trong người Lý Hổ bùng lên dữ dội, không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn. Anh ta nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn căng lên, chỉ chực chờ xông vào rừng sâu, tìm kiếm dấu vết của kẻ thù.

Vương Đại Trụ cũng đứng sững lại, vẻ mặt đau đớn. Anh ta nhìn những thi thể, rồi nhìn sang Lâm Dịch, giọng nói trầm đục. "Lâm huynh, chúng ta không thể cứ để yên thế này được! Dân làng sợ hãi lắm rồi. Nếu cứ tiếp diễn thế này, ai còn dám đi bán hàng, ai còn dám ra khỏi làng chứ?" Anh ta không bộc lộ sự hung hãn như Lý Hổ, nhưng sự kiên định trong ánh mắt và câu nói của anh ta cho thấy một quyết tâm không kém phần mạnh mẽ.

Lâm Dịch không nói gì. Anh lẳng lặng đi dọc theo hiện trường, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết nhỏ nhất. Anh quỳ xuống kiểm tra vết bánh xe, dấu chân, vết chém trên gỗ, và cả những vết thương trên thi thể. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Những dấu vết cho thấy đây không phải là một cuộc cướp bóc ngẫu nhiên. Các vết chém đều gọn ghẽ, dứt khoát, cho thấy kẻ ra tay có kỹ năng chiến đấu tốt. Dấu chân in rõ trên đất ẩm cho thấy có ít nhất mười người tham gia phục kích, hành động có tổ chức và phối hợp nhịp nhàng. Hàng hóa bị phá hủy nhiều hơn là bị cướp đi, một dấu hiệu rõ ràng rằng mục đích chính của chúng là phá hoại và đe dọa, chứ không phải chỉ là kiếm chác.

"Đây là một thông điệp." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ suy tư. Anh đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất trên quần áo, ánh mắt quét qua những gương mặt đau khổ của Lý Hổ và Vương Đại Trụ. "Không chỉ cướp bóc, chúng còn muốn đe dọa. Đây là một thông điệp từ Trần Thị, gửi đến chúng ta, rằng chúng có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn, bất cứ lúc nào."

Lý Hổ đấm mạnh xuống đất, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên. "Thông điệp chết tiệt! Chúng ta cứ phải chịu đựng mãi sao, đại ca?"

"Không." Lâm Dịch lắc đầu. "Chúng ta sẽ không chịu đựng. Nhưng chúng ta cũng không thể hành động bốc đồng." Anh đưa tay lên xoa cằm, đầu óc quay cuồng phân tích. "Cứ nhìn cách chúng ra tay. Tàn nhẫn, dứt khoát, không chừa đường sống. Đây là một bang phái giang hồ chuyên nghiệp, được huấn luyện để làm những việc bẩn thỉu nhất. Chúng không chỉ là những tên côn đồ tầm thường. Chúng có tổ chức, có thủ đoạn, và rõ ràng là được Trần Thị chống lưng. Việc chúng phá hủy hàng hóa thay vì cướp hết cho thấy chúng đang muốn cắt đứt nguồn kinh tế của chúng ta, bóp nghẹt chúng ta từ từ."

Anh nhìn xuống nh��ng thi thể một lần nữa. Một nỗi căm phẫn lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Anh đã cố gắng giữ mình khỏi những vòng xoáy tranh giành quyền lực và bạo lực của thế giới này, nhưng dường như, số phận luôn đẩy anh vào những tình huống buộc anh phải đối mặt với mặt tối của nhân loại. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh đã từng tin tưởng như vậy. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đôi khi tri thức chỉ giúp anh nhìn rõ hơn sự tàn khốc, chứ không thể ngăn chặn nó.

"Chúng ta sẽ không trả thù ngay lập tức." Lâm Dịch nói, giọng đầy kiên quyết. "Hành động nóng vội chỉ khiến chúng ta rơi vào bẫy của Trần Thị. Chúng ta sẽ thu thập thi thể của các huynh đệ, đưa họ về làng mai táng. Sau đó, chúng ta sẽ củng cố phòng thủ, và tìm hiểu thêm về Hắc Sa Bang. Chúng ta cần biết rõ về kẻ thù của mình trước khi ra tay."

Lý Hổ nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng gật đầu. Anh ta tin tưởng Lâm Dịch, dù lửa giận trong lòng vẫn chưa nguôi. Vương Đại Trụ thở dài một tiếng, bắt đầu cùng những người dân khác thu gom thi thể. Không khí tại hiện trường vụ thảm sát trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng đang đến gần.

***

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho những người xấu số và chỉ đạo Lý Hổ, Vương Đại Trụ bắt đầu công việc củng cố phòng thủ, Lâm Dịch một mình đi sâu vào Linh Dược Cốc. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và lá cây. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán lá, tạo nên âm thanh xào xạc đều đều, tiếng chim hót thưa thớt, tiếng côn trùng vo ve và tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình đến lạ. Nơi đây, mùi đất tươi, mùi thảo dược đa dạng và hương hoa dại ngọt ngào lan tỏa trong không khí, mang lại cảm giác sảng khoái, thanh tịnh.

Lâm Dịch cần một chút tĩnh lặng. Anh cần thời gian để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, để đối mặt với nỗi sợ hãi mất mát, sự thất vọng khi phải dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, và gánh nặng trách nhiệm bảo vệ cả cộng đồng. Anh tự hỏi liệu con đường mình chọn có đúng đắn, liệu anh có đang đánh mất bản thân trong thế giới tàn khốc này. Anh cũng muốn kiểm tra xem Hắc Sa Bang có ý định phá hoại nguồn sống của anh, Linh Dược Cốc hay không.

Anh đi dọc theo con đường đá gập ghềnh, men theo dòng suối nhỏ, nơi anh từng tìm thấy những cây thuốc quý đầu tiên. Nước suối trong vắt chảy qua những phiến đá rêu phong, tạo nên âm thanh êm dịu, xoa dịu phần nào tâm hồn đang dậy sóng của anh. Khi đến một ngọn suối nhỏ ẩn mình trong một hốc đá, anh bất ngờ dừng lại.

Dưới ánh hoàng hôn lấp lóa, một lão nhân gầy gò, da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ đang ngồi thiền định trên một tảng đá phẳng. Ông ta mặc một chiếc áo vải thô đơn giản, mái tóc bạc trắng buông xõa trên vai, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh đến lạ. Ánh mắt ấy dường như chứa đựng cả một kho tàng tri thức và trải nghiệm, xuyên thấu mọi sự vật. Đó là Trưởng lão môn phái ẩn dật, người mà Lâm Dịch đã nghe Cố lão bản nhắc đến đôi lần, nhưng chưa bao giờ có dịp diện kiến.

Lâm Dịch ngẩn người. Ông lão đã ở đó bao lâu? Ông ta có biết về những gì vừa xảy ra không? Có phải ông ta đang đợi anh?

Ngay khi Lâm Dịch còn đang suy nghĩ, đôi mắt của Trưởng lão từ từ mở ra, hướng thẳng về phía anh. Một nụ cười ẩn ý nở trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Giọng ông ta trầm khàn, nhưng rõ ràng và đầy nội lực, như tiếng suối chảy từ sâu trong lòng núi.

"Cậu bé, cơn gió độc đã thổi đến. Cây non muốn vươn cao, ắt phải chịu phong ba." Trưởng lão nói, ánh mắt thâm trầm nhưng lại chứa đựng một tia nhìn đầy bao dung.

Lâm Dịch cúi người hành lễ, trong lòng vừa kính trọng vừa kinh ngạc. "Lão trượng... ngài là ai? Ngài có biết về Hắc Sa Bang?" Anh không che giấu sự gấp gáp trong câu hỏi của mình.

Trưởng lão khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. "Biết hay không biết, có gì khác biệt? Quan trọng là cây non ấy có đủ sức bám rễ, đứng vững hay không." Đôi mắt sáng quắc của ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn đọc thấu tâm can anh. "Con người, cũng như cây cỏ, đều phải trải qua bão tố mới có thể trưởng thành. Hắc Sa Bang, hay bất cứ thế lực nào khác, cũng chỉ là một phần của cơn bão đó. Vấn đề không phải là cơn bão có đến hay không, mà là ngươi có chuẩn bị để đối mặt với nó hay chưa."

Lâm Dịch trầm ngâm. Lời của Trưởng lão đầy ẩn ý, nhưng anh hiểu. Ông ta không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh, mà lại đưa ra một lời khuyên sâu sắc, chạm đến tận gốc rễ của vấn đề. *Bám rễ, đứng vững.* Đó là điều anh đang cố gắng làm, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả ngôi làng này. Cơn gió độc, ông ta nói, ám chỉ sự tấn công của Hắc Sa Bang. "Cây non muốn vươn cao, ắt phải chịu phong ba" – đó là lời cảnh báo về những thử thách sắp tới, và cũng là một lời khẳng định về tiềm năng của anh, của những gì anh đang xây dựng.

"Ngài nói đúng." Lâm Dịch đáp, trong lòng đã dần sáng tỏ hơn. "Chỉ là, phong ba lần này quá lớn, và ta... ta sợ rằng mình không đủ sức bảo vệ mọi người." Một thoáng yếu lòng lướt qua trong giọng nói của anh, một sự thừa nhận hiếm hoi về gánh nặng mà anh đang mang.

Trưởng lão lại cười, tiếng cười khàn khàn như tiếng lá khô xào xạc. "Sức mạnh không chỉ nằm ở cơ bắp, cậu bé. Nó còn nằm ở trí tuệ, ở ý chí kiên cường, và ở trái tim biết yêu thương, bảo vệ. Ngươi đã có những thứ đó. Hãy nhớ, một người lãnh đạo chân chính không bao giờ đơn độc. Quan trọng là ngươi có thể khiến những người xung quanh ngươi tin tưởng và cùng nhau chống lại phong ba hay không."

Ông ta ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần chìm vào bóng tối. "Cổ nhân có câu, 'Trong nguy có cơ'. Đôi khi, chính những trận bão tố dữ dằn nhất lại là cơ hội để cây non vươn mình, cắm rễ sâu hơn, trở thành đại thụ. Đừng chỉ nhìn vào hiểm nguy, hãy tìm kiếm cơ hội trong đó."

Trưởng lão từ từ nhắm mắt lại, như thể cuộc đối thoại đã kết thúc. Lâm Dịch đứng đó một lúc lâu, cảm nhận những lời nói của ông lão thấm sâu vào tâm trí. Anh cúi đầu một lần nữa, tỏ lòng biết ơn, rồi quay bước rời đi. Không khí se lạnh của Linh Dược Cốc dường như cũng không còn quá khắc nghiệt nữa. Một tia sáng l��e lên trong tâm trí anh. *Trong nguy có cơ.* Liệu có phải Trưởng lão đang ám chỉ một điều gì đó sâu xa hơn?

***

Đêm tối buông xuống hoàn toàn, bầu trời Thôn Làng Sơn Cước được điểm xuyết bởi vô vàn vì sao lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm. Tiếng côn trùng rả rích hòa vào tiếng gió thổi qua mái tranh, tạo nên một bản giao hưởng cô quạnh. Trong khoảng sân rộng nhất làng, nơi thường ngày là chỗ trẻ con nô đùa, giờ đây dân làng đang tụ tập đông đủ, ánh lửa trại bập bùng chiếu lên những khuôn mặt lo lắng, sợ hãi. Mùi khói gỗ và mùi thức ăn nấu dở từ các nhà xen lẫn với mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí hỗn độn.

Lâm Dịch đứng giữa vòng tròn dân làng, cạnh anh là Lý Hổ, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Dù lòng nặng trĩu với bi kịch vừa xảy ra và những lời ẩn ý của Trưởng lão, anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kiên định. Khuôn mặt anh tuy gầy gò và hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây lại càng thêm kiên nghị. Anh biết, đây là thời khắc quan trọng nhất. Anh phải là điểm tựa cho tất cả mọi người.

"Dân làng!" Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đêm tối. "Ta biết tất cả chúng ta đều đang sợ hãi. Ta cũng vậy. Những gì Hắc Sa Bang vừa làm là một hành động tàn bạo, một sự đe dọa không thể chấp nhận được."

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông. Những ánh mắt hoang mang nhìn nhau, rồi lại đổ dồn về phía Lâm Dịch, chờ đợi.

"Nhưng!" Lâm Dịch nâng cao giọng một chút, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt. "Đừng sợ hãi! Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn. Từ những ngày đói nghèo nhất, đến khi chúng ta cùng nhau xây dựng Linh Dược Cốc, cùng nhau buôn bán thảo dược. Chúng ta đã biến một ngôi làng nhỏ bé, nghèo khó thành một nơi có sức sống, có hy vọng."

Anh dừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng người. "Lần này cũng vậy. Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ chết. Chúng ta sẽ không để bọn Hắc Sa Bang, hay bất cứ ai đứng sau chúng, dẫm đạp lên chúng ta. Chúng ta sẽ chiến đấu!"

Những lời nói của Lâm Dịch như một luồng điện xẹt qua đám đông. Ban đầu, vẫn là những tiếng xì xào, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy hy vọng, xen lẫn chút phẫn nộ. Những ánh mắt sợ hãi dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Họ đã đi cùng Lâm Dịch qua bao nhiêu khó khăn, và anh chưa bao giờ làm họ thất vọng.

"Chúng ta sẽ không chiến đấu một cách mù quáng." Lâm Dịch tiếp tục, giọng anh trở nên rõ ràng hơn, bắt đầu vạch ra kế hoạch. "Lý Hổ và Vương Đại Trụ sẽ tổ chức các đội tuần tra, tăng cường phòng thủ quanh làng. Chúng ta sẽ lập các chốt gác, rào chắn, và huấn luyện tất cả thanh niên trong làng những kỹ năng phòng vệ cơ bản. Không phải để xông ra đối đầu trực diện, mà là để bảo vệ nhà cửa, bảo vệ người thân của chúng ta."

Lý Hổ đứng cạnh anh, ánh mắt rực lửa. "Đại ca nói đúng! Chúng ta sẽ cho bọn Hắc Sa Bang biết tay!" Hắn siết chặt nắm đấm, sẵn sàng hành động. Vương Đại Trụ cũng gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt kiên nghị.

"Trần Nhị Cẩu sẽ tiếp tục theo dõi, thu thập thông tin về Hắc Sa Bang, về những kẻ đứng sau chúng." Lâm Dịch nhìn về phía Nhị Cẩu, người đang gật đầu nghiêm túc. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần biết rõ về kẻ thù của mình. Ai là kẻ cầm đầu? Chúng có bao nhiêu người? Điểm yếu của chúng là gì? Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, cũng có thể cứu sống chúng ta."

"Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh lóe lên một tia sắc lạnh. "Chúng ta sẽ phản công. Chúng đã chơi bẩn, chúng ta không thể tiếp tục chơi theo luật của chúng nữa. Trần Thị Gia Tộc đã dùng đến giang hồ, chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá cho hành động này." Anh không nói rõ anh sẽ phản công như thế nào, nhưng lời nói của anh đã gieo vào lòng dân làng một tia hy vọng mới, một sự tin tưởng mạnh mẽ vào khả năng xoay chuyển tình thế của anh.

Dân làng, từ những tiếng xì xào ban đầu, giờ đây đã đồng loạt vang lên tiếng "Vâng!" yếu ớt nhưng đầy hy vọng, rồi dần mạnh mẽ hơn, trở thành một lời khẳng định tập thể. Họ nhìn Lâm Dịch, không phải như một thiếu niên gầy gò, mà như một người lãnh đạo kiên cường, một trụ cột vững chắc trong cơn bão.

Lâm Dịch nhìn những gương mặt ấy, những người anh đã thề sẽ bảo vệ. Gánh nặng trách nhiệm vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi sợ hãi mà là động lực. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* anh thầm nhủ. *Nhưng chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình.* Anh sẽ không để ai cướp đi những gì anh đã dày công xây dựng, sẽ không để ai làm hại những người anh trân trọng.

Đêm tối vẫn bao trùm, nhưng trong lòng mỗi người dân làng, và đặc biệt là Lâm Dịch, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được nhóm lên, bập bùng cháy sáng, sẵn sàng đối đầu với cuồng phong sắp tới. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free