Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 199: Bóng Đêm Thật Sự: Khi Giang Hồ Lộ Diện

Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nhưng tiếng sấm rền vang đêm qua vẫn còn vọng lại trong tâm trí Lâm Dịch như một điềm báo. Bình minh hôm sau đến mang theo một không khí ảm đạm lạ thường, không còn sự trong lành sau cơn mưa mà thay vào đó là một thứ nặng nề, ngột ngạt. Sương mù giăng kín lối đi, bao phủ lấy những mái nhà gỗ đơn sơ và những con đường đất vốn đã quen thuộc. Khói bếp bốc lên từ những mái tranh, quyện lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước đọng, tạo nên một bức tranh mờ ảo, nhưng sự bình yên thường nhật của Thôn Làng Sơn Cước đã bị một thứ gì đó vô hình phá vỡ.

Dân làng không còn hối hả ra đồng như mọi khi. Thay vào đó, họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, đứng nép mình dưới hiên nhà, thì thầm to nhỏ với nhau. Những ánh mắt lo lắng, hoài nghi lướt qua những bóng người lạ lảng vảng ở rìa làng, nơi những con đường mòn dẫn vào rừng, hoặc trên những tuyến đường chính dẫn ra thị trấn. Họ là ai? Sao lại xuất hiện vào lúc này? Những câu hỏi không lời ấy nặng trĩu trong không khí, gieo rắc sự bất an vào từng ngóc ngách của ngôi làng. Tiếng trẻ con chơi đùa cũng thưa thớt hơn, tiếng gà gáy nghe có vẻ lạc lõng hơn mọi ngày, và tiếng lợn ụt ịt từ chuồng trại xa xa như thể cũng mang một nỗi lo lắng chung.

Lâm Dịch vừa dùng xong bữa sáng đạm bạc do mẫu thân chuẩn bị, đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng tâm trí anh lại không đặt vào những con chữ. Ánh mắt anh xa xăm nhìn ra ngoài, nơi sương mù còn chưa tan hết, và những bóng người xa lạ vẫn ẩn hiện như những hồn ma. Anh biết, cơn bão tối qua không chỉ là cơn bão của tự nhiên. Nó là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến mới, tàn khốc và trực diện hơn.

Tiếng bước chân vội vã vọng lại từ con đường đất. Lâm Dịch ngẩng đầu, không quá ngạc nhiên khi thấy Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang sải bước nhanh về phía nhà mình. Trần Nhị Cẩu, gương mặt vốn thường trực nụ cười hồn nhiên, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là có chút hoảng sợ. Còn Vương Đại Trụ, dù vẫn giữ vẻ chất phác nhưng ánh mắt anh ta cũng hằn lên sự bực dọc và cảnh giác.

"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu vừa đến cửa đã vội vã cất tiếng, giọng nói có phần gấp gáp và đứt quãng. "Tình hình không ổn rồi! Mấy ngày nay Hắc Sa Bang xuất hiện ngày càng nhiều, chúng ngang nhiên chặn đường, trấn lột hàng hóa của dân mình! Mới sáng sớm đã có mấy kẻ bị chúng chặn lại, dọa nạt, cướp mấy thứ lặt vặt rồi!"

Vương Đại Trụ gật đầu phụ họa, giọng anh ta trầm và đầy vẻ bất bình. "Đúng vậy, Lâm Dịch. Còn có người nhìn thấy bọn chúng lảng vảng ở rìa rừng Linh Dược Cốc, ánh mắt hung ác, không có ý tốt lành gì. Bọn chúng không chỉ chặn đường mà còn dò xét, như thể đang tìm kiếm gì đó."

Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt sắc bén quét qua từng người, thu trọn sự lo lắng của Trần Nhị Cẩu và vẻ giận dữ của Vương Đại Trụ. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, hít một hơi thật sâu. Mùi khói gỗ từ lò sưởi trong nhà vẫn còn phảng phất, mang theo chút hơi ấm quen thuộc, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm trí anh. "Từ từ đã." Giọng anh trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định. "Chúng ta cần biết rõ chúng định làm gì, và làm đến mức nào. Những gì các ngươi thấy có đáng tin không? Bọn chúng có nói gì không?"

Trần Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa. "Chúng chỉ dọa nạt, hỏi han mấy thứ hàng hóa, rồi cướp đi một ít. Còn chưa ra tay đánh đập ai nghiêm trọng, nhưng ánh mắt chúng thì hung tợn lắm. Ai cũng sợ hãi, không dám ra đường nữa rồi."

Vương Đại Trụ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Chưa đánh đập ai? Nhưng cái cách chúng lảng vảng quanh làng, nhìn ngó dò xét, chẳng khác nào đang rình mồi cả. Ta e rằng sớm muộn gì chúng cũng sẽ ra tay thôi. Nếu không đánh trả ngay từ bây giờ, chúng sẽ được đằng chân lân đằng đầu!"

Lâm Dịch nhíu mày. Anh hiểu sự bức xúc của họ. "Lý Hổ đâu? Sao không thấy hắn?" Anh hỏi.

"Lý Hổ đang ở trạm tiếp tế, cùng mấy anh em khác bảo vệ chuyến hàng nhỏ của lão Trương." Trần Nhị Cẩu đáp, giọng có chút bồn chồn. "Đại ca, ta sợ hắn nóng nảy, lại gây chuyện."

Lâm Dịch gật đầu. Anh đã lường trước điều này. Lý Hổ là một chiến binh bẩm sinh, trung thành và dũng mãnh, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi nếu không được kiểm soát. "Nhị Cẩu, ngươi đi trấn an dân làng. Nói với họ đừng hoảng sợ, đừng ra ngoài vào buổi tối, và hạn chế đi lại một mình. Vương Đại Trụ, ngươi tập hợp những thanh niên khỏe mạnh trong làng, tăng cường tuần tra các lối ra vào làng, đặc biệt là phía Linh Dược Cốc. Cứ hai người một nhóm, thay phiên nhau. Mọi động tĩnh lạ phải báo cáo ngay." Anh dặn dò rành mạch, ánh mắt không ngừng suy tính. "Ta sẽ nghĩ cách đối phó với bọn Hắc Sa Bang. Nhưng trước mắt, không được để dân làng hoảng loạn."

Anh biết, Trần Thị Gia Tộc đã bắt đầu giở trò bạo lực. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nghĩ, "nhưng đôi khi, nắm đấm lại là chân lý tàn khốc nhất." Và giờ đây, nắm đấm ấy đang nhắm vào những người anh muốn bảo vệ. Mùi sợ hãi bắt đầu lan tỏa trong không khí, không chỉ từ dân làng mà còn len lỏi vào cả những người gần gũi nhất với anh. Anh không thể để điều đó tiếp diễn.

***

Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống con đường đất bụi mù, hun nóng từng phiến đá, từng ngọn cỏ dại. Gió bụi cuồn cuộn thổi, táp vào mặt người, mang theo hơi nóng khô khốc. Tại một trạm tiếp tế sơ sài nằm lưng chừng đường từ Thôn Làng Sơn Cước ra thị trấn, vài ba quán trà cỏn con dựng tạm bợ bằng gỗ mục và mái tranh xơ xác, một khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra. Đây là điểm nghỉ chân quen thuộc cho những đoàn xe hàng nhỏ, nơi người và ngựa có thể uống chút nước, ăn chút thức ăn đạm bạc trước khi tiếp tục hành trình dài. Mùi bụi, rơm và mồ hôi của ngựa trộn lẫn vào mùi thức ăn cháy khét từ những lò bếp dã chiến, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.

Một đoàn xe hàng nhỏ của dân làng, chỉ có hai chiếc xe kéo chất đầy thảo dược khô và một ít nông sản, đang nghỉ chân. Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, cùng ba thanh niên khác của làng, đứng gác cẩn mật. Anh ta vẫn mặc bộ đồ lao động quen thuộc, nhưng trên tay đã thủ sẵn một cây gậy gỗ chắc nịch. Dù đã được Lâm Dịch dặn dò cẩn trọng, nhưng bản chất nóng nảy của Lý Hổ vẫn khiến anh ta bồn chồn, ánh mắt không ngừng quét qua những lùm cây ven đường.

Đột nhiên, từ phía con đường mòn dẫn vào rừng, một nhóm năm sáu bóng người cao lớn, mặc đồ đen sẫm, khuôn mặt dữ tợn, mang theo đao kiếm lừng lững xuất hiện. Ánh mắt chúng sắc lạnh, quét một lượt qua đoàn xe hàng, rồi dừng lại trên những bao tải thảo dược. Chúng chính là thành viên của Hắc Sa Bang, những kẻ đã gieo rắc nỗi sợ hãi mấy ngày qua.

Thủ lĩnh của nhóm, một gã đàn ông râu quai nón, có vết sẹo dài trên má, nhếch mép cười khẩy. "Hàng hóa đâu? Mau giao ra hết! Dám làm ăn trên địa bàn của Hắc Sa Bang mà không có mắt à?" Giọng hắn ta gằn lên, đầy vẻ hung hăng và coi thường.

Một người dân làng, vốn nhút nhát, run rẩy định bước tới giải thích. Nhưng Lý Hổ đã nhanh hơn. "Dừng tay! Bọn khốn kiếp!" Anh ta rống lên, tiếng nói vang vọng giữa cái nắng gay gắt. "Dám động đến người của Lâm đại ca à? Muốn sống thì cút ngay!"

Thủ lĩnh Hắc Sa Bang nhướng mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt. "Ồ, còn có kẻ dám chống đối sao? Xem ra phải dạy dỗ lại rồi!" Hắn ta phất tay, hai tên thủ hạ lập tức lao vào, nhắm vào những bao thảo dược trên xe.

Lý Hổ không chần chừ. Anh ta nghiến răng, giơ cao cây gậy gỗ, lao thẳng vào giữa bọn chúng. "Để ta đi! Ta sẽ cho bọn chúng biết thế nào là lễ độ!" Anh ta gầm lên, bản năng chiến đấu trỗi dậy. Cây gậy của Lý Hổ vung lên đầy sức mạnh, tạo ra những tiếng "xoẹt, xoẹt" trong không khí, liên tiếp đánh bật hai tên Hắc Sa Bang ra xa. Hai thanh niên đi cùng Lý Hổ cũng nhanh chóng nhập cuộc, tuy không có sức mạnh bằng Lý Hổ nhưng cũng cố gắng bảo vệ hàng hóa.

Tuy nhiên, bọn Hắc Sa Bang không phải là hạng người tầm thường. Chúng có kinh nghiệm chiến đấu, ra tay tàn độc và số lượng đông hơn. Thủ lĩnh của chúng thấy Lý Hổ quá hung hãn, liền rút con đao sắc lạnh ra, trực tiếp xông vào. Tiếng kim loại va chạm, tiếng hô hét, tiếng rên rỉ vang lên giữa trạm tiếp tế vốn yên tĩnh. Lý Hổ dũng mãnh, nhưng một mình anh ta khó lòng chống lại cả nhóm. Con đao của thủ lĩnh Hắc Sa Bang quá nhanh, quá hiểm. Một nhát chém sượt qua vai Lý Hổ, xé toạc lớp áo vải thô và rạch một đường sâu trên bắp tay anh ta. Máu tươi rỉ ra, thấm đỏ vạt áo.

"Bọn chó má!" Lý Hổ cắn răng chịu đau, tung một cú đấm móc vào mặt tên thủ lĩnh, khiến hắn loạng choạng. Nhưng trong lúc đó, một tên khác đã nhanh chóng ôm lấy một bao thảo dược lớn, toan bỏ chạy.

"Đứng lại!" Lý Hổ gầm lên, nhưng vết thương trên vai khiến anh ta chậm lại. Anh ta cố gắng đuổi theo, nhưng những tên khác đã kịp thời chặn đường. Cuộc ẩu đả tiếp diễn thêm vài nhịp, nhưng cuối cùng, với số lượng áp đảo và sự tàn độc, bọn Hắc Sa Bang đã cướp đi hai bao thảo dược quý giá và một phần nông sản. Chúng còn không quên đánh đập vài người dân làng để thị uy, để lại những vết bầm tím và sự sợ hãi tột độ trên gương mặt họ.

"Nhớ kỹ!" Thủ lĩnh Hắc Sa Bang vứt lại một ánh mắt lạnh lẽo trước khi rút lui cùng đồng bọn. "Đây chỉ là lời cảnh cáo thôi! Bất cứ kẻ nào dám làm ăn với Lâm Dịch, hay dám qua mặt Hắc Sa Bang, đều sẽ phải trả giá!" Tiếng cười khẩy của hắn ta vang vọng theo gió bụi, tan vào không gian trống rỗng.

Lý Hổ ngã quỵ xuống, ôm lấy vết thương đang rỉ máu. Anh ta thở hổn hển, ánh mắt đầy sự tức giận và bất lực. Đoàn xe hàng tan hoang, những người dân làng nằm rên rỉ. Mùi bụi đường, mồ hôi và cả mùi máu tanh giờ đây hòa quyện vào nhau, khắc sâu vào tâm trí những người chứng kiến sự tàn bạo của Hắc Sa Bang. Nắng vẫn gắt, nhưng cái lạnh lẽo của sự sợ hãi đã bao trùm lấy trạm tiếp tế.

***

Đêm khuya, trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, những đám mây xám xịt lờ lững trôi che khuất đi vầng sáng yếu ớt, khiến cho khung cảnh càng thêm u ám. Gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của đất và mùi cỏ cây khô héo. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Lâm Dịch, ánh đèn dầu leo lét thắp sáng một góc phòng, hắt lên những bóng người đang ng���i quây quần quanh một cái bàn gỗ cũ kỹ. Bầu không khí căng như dây đàn, nặng trĩu những lo âu và sự tức giận.

Trên bàn, một tấm bản đồ sơ sài của khu vực Thôn Làng Sơn Cước và các tuyến đường lân cận được trải ra, đánh dấu bằng vài nét mực đơn giản. Lâm Dịch ngồi đối diện với tấm bản đồ, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết, như muốn xuyên thủng tấm giấy để nhìn thấu mọi ngóc ngách. Trần Nhị Cẩu ngồi kế bên, gương mặt vẫn còn chút hoảng loạn và căm phẫn. Lý Hổ ngồi đối diện Lâm Dịch, cánh tay băng bó cẩn thận, khuôn mặt anh ta bầm tím vài chỗ, nhưng ánh mắt vẫn bốc lên ngọn lửa giận dữ và bất khuất. Vương Đại Trụ trầm ngâm ngồi cạnh Lý Hổ, đôi tay to lớn siết chặt, vẻ mặt kiên định nhưng cũng lộ rõ sự lo lắng cho an nguy của dân làng. Lão Hồ, với mái tóc bạc phơ và tấm lưng còng, ngồi ở một góc khuất hơn, đôi mắt tinh anh nheo lại, lặng lẽ quan sát mọi người. Mùi thảo dược từ băng bó của Lý Hổ thoang thoảng trong không khí, nhắc nhở về sự tàn khốc của cuộc đối đầu ban chiều.

"Bọn chúng nhắm vào các tuyến đường chính, đặc biệt là những chuyến hàng có thảo dược." Lâm Dịch trầm giọng, chỉ tay vào những con đường được đánh dấu trên bản đồ. Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. "Mục đích là cắt đứt nguồn thu của chúng ta và gây hoang mang, cô lập chúng ta khỏi thị trấn. Vụ việc của Lý Hổ hôm nay chính là bằng chứng rõ ràng nhất."

Lý Hổ nghiến răng, cú đấm mạnh xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc. "Đại ca, để ta tập hợp anh em, chúng ta đánh thẳng vào sào huyệt của chúng! Ta không tin bọn chúng có thể chống lại tất cả dân làng! Chúng ta có người, có tinh thần. Không thể để bọn khốn kiếp đó muốn làm gì thì làm được!" Lòng tự trọng của một người đàn ông và sự trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch khiến anh ta không thể ngồi yên. Anh ta khao khát được báo thù, khao khát được bảo vệ những người mình coi là gia đình.

Lão Hồ khẽ ho một tiếng, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Lý Hổ. "Hổ tử, con nóng nảy quá rồi." Giọng ông ta chậm rãi, nhưng chứa đựng sự từng trải. "Hắc Sa Bang không đơn giản là mấy tên cướp vặt. Chúng có tổ chức, có kẻ đứng sau. Liều lĩnh sẽ chỉ chuốc lấy họa lớn. Con có biết tại sao bọn chúng dám ngang nhiên như vậy không? Bởi vì chúng có người chống lưng, và chúng tự tin rằng không ai dám động đến chúng." Ông ta đưa ánh mắt nhìn Lâm Dịch. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Bọn chúng còn nguy hiểm hơn những gì chúng ta thấy."

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với Lão Hồ. Anh biết, tấn công trực diện vào sào huyệt Hắc Sa Bang trong tình cảnh này chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Hơn nữa, hành động này sẽ hoàn toàn nằm trong dự tính của Trần Thị Gia Tộc, khiến chúng dễ dàng đẩy Lâm Dịch vào thế bị động. "Đánh trực diện là hạ sách." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Nhưng không đánh, chúng ta sẽ bị chúng chèn ép đến chết. Chúng ta cần một kế hoạch vừa phòng thủ vững chắc, vừa phản công bất ngờ, khiến Trần Thị phải trả giá vì đã dùng đến giang hồ. Chúng đã chơi bẩn, chúng ta không thể tiếp tục chơi theo luật của chúng nữa."

Anh đưa tay lên xoa cằm, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận chiến đấu bằng mọi giá." Anh nhắc nhở bản thân. Đây không phải là thời điểm để lùi bước hay nhượng bộ.

Lâm Dịch bắt đầu phác thảo một kế hoạch phòng thủ và phản công sơ bộ trên tấm bản đồ. "Lý Hổ, ta biết ngươi muốn báo thù, nhưng bây giờ không phải lúc. Nhiệm vụ của ngươi là rèn luyện những thanh niên trong làng. Không phải là những cuộc ẩu đả đường phố, mà là những kỹ năng chiến đấu cơ bản, cách phòng thủ, cách phối hợp. Chúng ta cần một đội ngũ đủ mạnh để bảo vệ làng, bảo vệ những chuyến hàng khi chúng ta không có ở đó. Hãy bắt đầu từ ngày mai, ngay sau khi trời sáng. Tuyệt đối không được lộ liễu, tránh sự chú ý của bọn Hắc Sa Bang."

Lý Hổ nghe vậy, ánh mắt vẫn còn hừng hực lửa giận nhưng đã có phần dịu đi. Anh ta tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, và biết rằng Lâm Dịch sẽ không bao giờ đẩy anh em vào chỗ chết vô ích. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu thốt lên, như để trấn an chính mình và khẳng định sự trung thành của Lý Hổ.

"Vương Đại Trụ, ngươi tiếp tục tăng cường tuần tra, nhưng hãy tập trung vào việc thu thập thông tin." Lâm Dịch tiếp tục. "Bọn Hắc Sa Bang thường đi lại ở đâu, chúng có bao nhiêu người, thủ lĩnh của chúng là ai, và quan trọng nhất, chúng có những điểm yếu nào. Đừng cố gắng đối đầu trực tiếp, chỉ cần quan sát và báo cáo."

Vương Đại Trụ gật đầu. "Ta hiểu rồi, Lâm Dịch. Ta sẽ làm tốt."

"Trần Nhị Cẩu, ngươi có nhiệm vụ quan trọng không kém." Lâm Dịch nhìn sang Nhị Cẩu. "Tiếp tục trấn an dân làng, nhưng đồng thời, hãy khéo léo dò hỏi, thu thập những lời đồn đại, những thông tin nhỏ nhất về Hắc Sa Bang. Bất cứ điều gì, dù là tin vặt vãnh nhất, cũng có thể hữu ích. Đặc biệt là những thông tin liên quan đến các thương hội khác hoặc những thế lực giang hồ khác trong vùng. Nếu có bất kỳ sự liên hệ nào giữa Hắc Sa Bang và Trần Thị Gia Tộc, ta muốn biết."

Trần Nhị Cẩu gật đầu nghiêm túc. "Vâng, đại ca."

Lâm Dịch thở dài một hơi, đưa tay lên xoa vết sẹo nhỏ trên trán – một thói quen mỗi khi anh suy nghĩ căng thẳng. "Mối đe dọa này không chỉ là một cuộc đối đầu trực diện, mà còn là một ván cờ. Hắc Sa Bang chỉ là con tốt thí của Trần Thị. Mục tiêu của chúng ta không chỉ là đánh bại Hắc Sa Bang, mà còn là khiến Trần Thị Gia Tộc phải trả giá." Ánh mắt anh sáng lên một tia lạnh lẽo. Anh nhớ lại những lời Cố lão bản từng nói về Quan Đại Nhân và Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội. Có lẽ đã đến lúc anh cần phải chủ động liên lạc với những thế lực đó. "Chúng ta không thể một mình chống lại cả một gia tộc cường hào và một bang phái giang hồ. Chúng ta cần đồng minh, hoặc ít nhất là sự giúp đỡ gián tiếp."

Ngoài cửa sổ, gió vẫn hú, mang theo cái lạnh lẽo của đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích hòa vào tiếng gió, tạo nên một bản giao hưởng u buồn. Lâm Dịch nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn những gương mặt căng thẳng của những người xung quanh. Họ là những người anh trân trọng, và anh sẽ không để họ phải chịu thiệt thòi. Cuộc chiến này không phải của riêng anh, mà là của cả ngôi làng. Và anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu, không phải bằng sức mạnh đơn thuần, mà bằng trí óc, bằng mưu lược, và bằng tất cả những gì anh đã học được từ thế giới cũ để sinh tồn trong thế giới tàn khốc này. Anh sẽ biến Hắc Sa Bang thành một đòn bẩy để lật đổ Trần Thị Gia Tộc, chứ không phải là một chướng ngại vật không thể vượt qua.

"Chuẩn bị đi." Lâm Dịch khẽ nói, giọng nói đầy quyền uy. "Một cuộc chiến dài hơi đang chờ đợi chúng ta."

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free