Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 198: Bóng Đêm Triệu Tập: Hắc Sa Bang Xuất Hiện

Làn gió chiều tà lạnh ngắt luồn qua những khe cửa sổ chạm trổ tinh xảo, mang theo hơi ẩm của đất trời sắp đổ mưa, nhưng không thể xua đi cái nóng hầm hập đang nung đốt trong thư phòng của Trần Thị Gia Chủ. Ánh nến leo lét trên bàn đọc sách làm đổ bóng những chồng sách cao ngất, tạo nên một không khí u ám, nặng nề đến nghẹt thở. Trần Thị Gia Chủ, với thân hình béo tốt, ăn vận lụa là sang trọng, lúc này lại không hề giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Khuôn mặt tròn trịa của hắn đỏ bừng, đôi mắt híp lại, ẩn chứa một sự tức giận đang sôi sục như dung nham nóng chảy. Hắn ngồi trên ghế gỗ lim chạm khắc rồng phượng, hai bàn tay mập mạp siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay.

"Mấy tên quan lại vô dụng!" Hắn gằn từng tiếng, giọng nói the thé, đầy vẻ khinh miệt vang vọng khắp căn phòng, khiến Lý Quản Sự đang đứng nép mình ở một góc như tượng đá phải giật bắn mình. Mùi hương trầm cao cấp, vốn dùng để trấn an tinh thần, giờ đây lại càng khiến không khí thêm phần ngột ngạt, phản chiếu sự đối lập giữa vẻ ngoài sang trọng và nội tâm cuồng nộ của chủ nhân. "Tưởng rằng mấy cái công văn rác rưởi đó có thể dồn ép Lâm Dịch sao? Hừ!"

Một tiếng "choang" chói tai vang lên khi Trần Thị Gia Chủ đột ngột vung tay, hất đổ chén trà sứ xanh ngọc đang đặt trên bàn. Nước trà nóng cùng những mảnh sứ vỡ tung tóe trên sàn gỗ bóng loáng, biểu trưng cho sự giận dữ bùng phát không thể kìm nén của hắn. Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, vội vàng rụt cổ, khuôn mặt đầy nếp nhăn vì sợ hãi, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Hắn biết, khi Gia Chủ đã nổi trận lôi đình như thế này, bất cứ ai cũng có thể trở thành bia đỡ đạn.

"Gia Chủ bớt giận..." Lý Quản Sự khúm núm, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo như con rắn trườn trên đất. "Hắn ta quả thực xảo quyệt, tìm ra kẽ hở trong luật pháp... nhưng cũng chỉ là nhất thời. Chúng ta vẫn có thể..."

"Nhất thời?" Trần Thị Gia Chủ ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhìn Lý Quản Sự như thể đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu. "Ta đã cho hắn quá nhiều thời gian. Ngươi nghĩ ta không biết mấy tên quan lại chó má đó đang lấp liếm gì sao? Chúng ta bỏ tiền ra, chúng chỉ làm nửa vời, rồi để thằng ranh đó lách luật như chơi. Cái thứ 'lưới luật' mà ngươi nói, rốt cuộc là một cái sàng rách nát!" Hắn khạc nhổ, vẻ mặt đầy ghê tởm. "Không đủ! Ta đã quá nhân từ rồi. Đã đến lúc dùng đến cách khác."

Hắn đứng phắt dậy, bước chân nặng nề, tiếng đế giày cồm cộp vang vọng. Hắn tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài kia, nơi những vì sao đang lấp ló sau màn mây mỏng. Trong ánh sáng yếu ớt hắt ra từ thư phòng, khuôn mặt tròn trịa của hắn hiện lên một vẻ xảo quyệt, tàn nhẫn đến đáng sợ. "Liên hệ với Bang chủ Hắc Sa!" Hắn quay lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Lý Quản Sự. "Ta muốn hắn nếm mùi 'luật giang hồ'!"

Lý Quản Sự giật mình, cả người run rẩy như cầy sấy. "Hắc Sa Bang? Nhưng... nhưng chúng rất hung tàn... Gia Chủ, liệu có quá mạo hiểm không? Nếu bị triều đình phát hiện..."

Trần Thị Gia Chủ phá lên cười khẩy, tiếng cười the thé, chói tai, mang theo vẻ tự mãn và khinh thường. "Triều đình? Triều đình bây giờ đang tự lo cái mông của mình còn không xong! Loạn Tam Phiên bùng nổ, khắp nơi loạn lạc, ai còn rảnh rỗi mà để ý mấy cái chuyện vặt vãnh ở cái trấn nhỏ này? Càng hung tàn càng tốt. Chỉ có bạo lực mới khiến kẻ cứng đầu như hắn biết sợ. Ngươi đi sắp xếp ngay, càng sớm càng tốt."

Hắn ngồi phịch xuống ghế, thở phì phò, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lý Quản Sự. "Nhớ kỹ, ta không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào nữa. Lần này, ta muốn Lâm Dịch phải biến mất khỏi đây, vĩnh viễn! Hắn dám cản đường Trần Thị Gia Tộc, hắn phải trả giá!"

Lý Quản Sự không dám phản bác thêm nửa lời. Hắn hiểu ý Trần Thị Gia Chủ không chỉ là xua đuổi, mà là muốn hủy diệt. Hắn cúi đầu thật sâu, lưng khom rạp, như một con tôm. "Dạ, thuộc hạ tuân lệnh. Thuộc hạ sẽ đi sắp xếp ngay lập tức." Hắn lén lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng thầm than vãn. Đối phó với Lâm Dịch đã khó, nay lại phải giao thiệp với đám Hắc Sa Bang khét tiếng tàn độc, e rằng chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Sự trung thành của hắn, hay đúng hơn là sự sợ hãi của hắn đối với Trần Thị Gia Chủ, đã ăn sâu vào xương tủy.

Khi Lý Quản Sự lùi ra khỏi thư phòng, cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại, trả lại không gian yên tĩnh đến rợn người. Trần Thị Gia Chủ vẫn ngồi đó, ánh mắt híp lại, đôi môi mập mạp nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Ngươi tưởng ngươi thông minh hơn người khác sao, Lâm Dịch? Ngươi tưởng ngươi có thể lách luật, có thể tìm kẽ hở? Hừ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta sẽ dạy cho ngươi bài học đó. Tri thức có thể là vũ khí, nhưng trong thế giới này, đôi khi, nắm đấm và dao kiếm mới là chân lý cuối cùng." Hắn nhắm mắt lại, trong đầu đã hình dung ra cảnh Lâm Dịch phải quỳ gối cầu xin, hoặc tệ hơn, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người. Một cảm giác hả hê, thỏa mãn dâng lên trong lòng hắn.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu lất phất rơi, khiến con đường đất đá lổn nhổn dẫn ra ngoại ô thị trấn trở nên trơn trượt và ẩm ướt. Lý Quản Sự, khoác trên mình một chiếc áo choàng màu xám cũ kỹ, che kín gần hết khuôn mặt, bước chân lấm lét, vội vã như một bóng ma. Hắn rảo bước trên con đường vắng vẻ, trong lòng không ngừng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Mùi bùn đất ẩm ướt trộn lẫn với mùi phân ngựa thoang thoảng trong không khí lạnh lẽo, càng làm tăng thêm sự rờn rợn. Hắn ghét những nơi như thế này, những nơi mà ánh sáng của quyền quý và sự giàu sang không thể chạm tới, nơi mà luật pháp chỉ là một trò đùa.

Phía trước hắn, ánh đèn lờ mờ hắt ra từ một căn nhà gỗ xiêu vẹo, dựng lẩn khuất giữa rừng cây. Đó là Quán Bar Hắc Phong, một cái tên mỹ miều để che đậy bản chất thật sự của nó – một hang ổ của giang hồ, nơi mà những kẻ bất hảo nhất thường lui tới. Tiếng cười nói ồn ào, tiếng va chạm chén bát và mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi Lý Quản Sự khi hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp bước vào. Bên trong quán bar, không khí đặc quánh khói thuốc lá và mồ hôi, trộn lẫn với mùi rượu giá rẻ và thức ăn cháy khét. Những gã đàn ông bặm trợn, mình đầy hình xăm, đang ngồi túm tụm quanh những chiếc bàn gỗ thô kệch, ánh mắt cảnh giác quét qua bất cứ kẻ lạ mặt nào.

Lý Quản Sự cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi chân hắn vẫn run rẩy không kiểm soát. Hắn lách qua đám đông ồn ào, ánh mắt dò xét tìm kiếm mục tiêu. Cuối cùng, hắn nhìn thấy. Ở một góc khuất, dưới ánh đèn dầu leo lét, một gã đàn ông vạm vỡ đang ngồi một mình. Hắn ta có khuôn mặt vuông chữ điền, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, ẩn chứa một sự tàn nhẫn khó tả. Một vết sẹo lớn chạy dài từ thái dương xuống gò má, càng làm tăng thêm vẻ hung bạo. Hắn chính là Bang chủ Hắc Sa, một nhân vật khét tiếng trong giới giang hồ, kẻ mà ngay cả quan phủ cũng phải kiêng dè ba phần.

Lý Quản Sự rụt rè tiến lại gần, cúi đầu thật thấp. "Bang chủ..." Giọng hắn run run, gần như không nghe thấy trong tiếng ồn ào của quán. "Trần Gia Chủ có chuyện muốn nhờ."

Bang chủ Hắc Sa, ngón tay thô kệch đang xoay xoay chén rượu, chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn ta quét một lượt từ đầu đến chân Lý Quản Sự, ánh lên vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn ta nhếch mép, để lộ hàm răng trắng bóc nhưng sắc lẹm. "Ồ? Trần Gia Chủ có việc không tiện nhúng tay sao?" Giọng hắn ta khàn khàn, trầm đục, mang theo một vẻ mỉa mai. "Nói đi, giá cả thế nào?"

Lý Quản Sự không dám ngẩng đầu, vội vàng đặt một chiếc túi vải nặng trịch lên bàn. Tiếng bạc chạm vào nhau "lách cách" nghe thật êm tai. "Hắn là Lâm Dịch. Gia Chủ muốn các vị 'giúp' hắn biết khó mà lui. Quấy phá việc làm ăn, đe dọa người của hắn... cho đến khi hắn rời khỏi trấn. Số bạc này chỉ là tiền đặt cọc..."

Bang chủ Hắc Sa cầm lấy túi bạc, cân nhắc trong lòng bàn tay. Hắn ta nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Hắn ta đã nghe danh Lâm Dịch, kẻ đã khiến Trần Thị Gia Tộc phải đau đầu suốt thời gian qua. Một kẻ ngoại lai không có gốc gác, không có thế lực, vậy mà lại có thể khuấy đảo cả một cường hào địa phương. Điều này khiến hắn ta có chút hứng thú. "Lâm Dịch... ta có nghe danh. Hừm, một con chuột nhỏ mà Trần Gia Chủ phải nhờ đến ta sao?" Hắn ta cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đá va vào nhau. "Ngươi có chắc là chỉ cần 'quấy phá' không? Hay Trần Gia Chủ muốn một cái mạng?"

Lý Quản Sự vội vàng xua tay. "Không không! Hiện tại chưa cần đến mức đó. Chỉ cần hắn không thể làm ăn, không thể ngóc đầu lên được là được rồi. Gia Chủ nói, nếu hắn vẫn cố chấp, thì... thì sẽ có thêm lệnh khác." Hắn cố gắng che giấu sự run rẩy trong giọng nói.

Bang chủ Hắc Sa gật gù, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lý Quản Sự. "Được, nhưng ngươi phải nhớ, đã ra tay thì không có đường lui. Ta không muốn Trần Gia Chủ lại thay đổi ý định giữa chừng đâu." Hắn ta đặt túi bạc xuống bàn, đẩy nhẹ về phía mình. "Ngươi về báo lại với Trần Gia Chủ, Hắc Sa Bang sẽ làm việc đúng như yêu cầu. Nhưng nói trước, nếu có bất kỳ sơ suất nào, hoặc nếu hắn dám chơi xỏ ta, thì cái giá phải trả sẽ không chỉ là bạc."

Lý Quản Sự thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cúi đầu cảm ơn. "Dạ vâng, thuộc hạ sẽ chuyển lời đầy đủ. Cảm ơn Bang chủ đã nhận lời." Hắn quay lưng bước đi, cảm giác như trút được gánh nặng ngàn cân. Tuy nhiên, sự lo lắng vẫn đè nặng trong lòng hắn. Hắn biết, giao thiệp với Hắc Sa Bang giống như chơi với hổ dữ, không cẩn thận sẽ bị vồ ngược lại. Hắn bước ra khỏi quán bar, hòa vào màn đêm ẩm ướt, bóng dáng gầy gò khuất dần giữa những con hẻm tối. Trong đầu hắn, hình ảnh đôi mắt sắc lạnh của Bang chủ Hắc Sa vẫn ám ảnh, một điềm báo về những điều không lành sắp xảy ra.

***

Quán trà của Cố lão bản, như thường lệ, vẫn giữ được vẻ yên bình và thanh tịnh hiếm có giữa sự huyên náo của thị trấn. Hương trà thanh khiết của loại thiết quan âm thượng hạng thoang thoảng trong không khí, hòa cùng tiếng đàn tỳ bà du dương từ góc quán, tạo nên một không gian thoát tục, giúp người ta tạm quên đi những bộn bề của cuộc sống. Tuy nhiên, chiều tà hôm nay, bầu không khí đó lại không thể xua đi vẻ lo lắng trên khuôn mặt tròn trĩnh của Cố lão bản, hay sự căng thẳng hiện rõ trên nét mặt của Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đang đứng phía sau Lâm Dịch.

Lâm Dịch ngồi đối diện Cố lão bản, tay nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Nước trà nóng hổi, vị chát dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự bất an đang bao trùm. Anh ngước nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, những đám mây đen kịt đã kéo đến, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống. Mùi đất ẩm và hơi nước đã bắt đầu phảng phất trong gió.

"Lâm công tử," Cố lão bản hạ giọng, đôi mắt ti hí thường ngày luôn tinh tường nay lại ẩn chứa một vẻ ưu tư. "Gần đây trấn trên không yên bình. Có tin đồn Hắc Sa Bang bắt đầu hoạt động mạnh hơn ở khu vực này." Ông ta đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Mấy ngày nay đã có vài vụ cướp bóc, đe dọa thương nhân nhỏ... tình hình có vẻ không ổn."

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, không giấu nổi vẻ bức xúc. "Bọn khốn kiếp! Chắc chắn là do Trần Thị giật dây! Đánh không lại thì kiếm đám chuột cống ra làm loạn!" Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.

Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ thường ngày, lúc này lại càng thêm vẻ giận dữ. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của anh ta như co giật theo từng nhịp đập của thái dương. Anh ta đập tay xuống bàn, tạo ra một tiếng động mạnh khiến những chiếc chén trà trên bàn phải rung lên. "Để ta đi xem bọn chúng có bao nhiêu cân lượng!" Anh ta gằn giọng, ánh mắt bốc hỏa, sẵn sàng lao ra ngoài bất cứ lúc nào. Từ ngày đi theo Lâm Dịch, Lý Hổ đã dần học được sự kiềm chế, nhưng bản chất nóng nảy và sẵn sàng bảo vệ người mình tin tưởng vẫn không hề thay đổi.

Lâm Dịch giơ tay ngăn Lý Hổ. "Đừng nóng vội." Giọng anh trầm ổn, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại lóe lên những tia sáng sắc bén, đang nhanh chóng phân tích tình hình. "Cố lão bản, ông có nghe được gì khác không? Có phải chỉ là những vụ cướp bóc thông thường?"

Cố lão bản lắc đầu, vẻ mặt càng thêm lo lắng. "Không phải, Lâm công tử. Những kẻ bị quấy phá đều có chút liên quan đến việc buôn bán thảo dược, hoặc là những người từng hợp tác với công tử. Dù chúng không trực tiếp nói ra tên công tử, nhưng ai cũng hiểu là nhằm vào ai." Ông ta nhìn Lâm Dịch với vẻ ái ngại. "Chuyện này... e rằng không đơn giản là mấy tên cướp bóc vặt vãnh. Hắc Sa Bang nổi tiếng tàn độc, chúng không bao giờ ra tay không có mục đích rõ ràng."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua vẻ mặt giận dữ của Lý Hổ, rồi đến sự lo lắng của Trần Nhị Cẩu. Anh biết, đây không còn là những 'đòn đánh công văn' tinh vi nữa. Đây là sự leo thang bạo lực, một cuộc đối đầu trực diện, không khoan nhượng. Trần Thị Gia Tộc đã mất kiên nhẫn, và chúng đã quyết định dùng đến 'luật giang hồ' để giải quyết vấn đề. "Quả nhiên." Anh thầm nhủ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, nắm đấm lại là chân lý tàn khốc nhất." Anh nhớ lại những gì Cố lão bản đã nói ở chương trước về Quan Đại Nhân và Trương Quản Sự, những nhân vật mà anh đang cân nhắc để tìm kiếm sự bảo trợ. Có lẽ, thời gian để anh mượn lực đã đến.

Anh trầm ngâm suy nghĩ. "Hắc Sa Bang... Một mối đe dọa trực tiếp, bạo lực, nhắm vào những người hợp tác với ta. Mục đích rõ ràng là cắt đứt nguồn cung, phá hoại việc làm ăn, và quan trọng hơn, là gieo rắc sự sợ hãi, cô lập ta." Lâm Dịch đưa tay lên xoa cằm, đầu óc quay cuồng phân tích. "Đây là một bước đi liều lĩnh của Trần Thị. Nếu thất bại, chúng sẽ phải trả giá đắt. Nhưng nếu thành công, ta sẽ mất hết, thậm chí là cả mạng sống."

Anh nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên những phương án đối phó. Liệu có nên tìm kiếm đồng minh trong giới giang hồ để đối phó với Hắc Sa Bang? Hay nên tự xây dựng một lực lượng phòng vệ của riêng mình? Hoặc có thể, lợi dụng mâu thuẫn nội bộ của Hắc Sa Bang, nếu có? Anh không có thiên phú tu luyện, nhưng anh có tri thức, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của người hiện đại. Anh sẽ không ngồi yên chờ chết.

Cố lão bản thấy Lâm Dịch im lặng, tưởng anh đang chìm trong tuyệt vọng, lại khẽ thở dài. "Lâm công tử, cậu phải cẩn trọng. Hắc Sa Bang không phải là loại người có thể lý lẽ. Chúng chỉ biết đến sức mạnh và tiền bạc."

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự kiên định lạ thường. "Tôi hiểu, Cố lão bản." Anh nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải chấp nhận chiến đấu bằng mọi giá." Anh liếc nhìn Lý Hổ, rồi đến Trần Nhị Cẩu. Họ là những người tin tưởng anh, và anh sẽ không để họ phải chịu thiệt thòi.

Ngoài cửa sổ, một tia sét chói lòa xé toạc màn đêm đen kịt, ngay sau đó là tiếng sấm rền vang, báo hiệu cơn mưa lớn đã thực sự ập đến. Những hạt mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái ngói, rồi dần dần biến thành một trận trút nước như thác đổ. Mùi mưa và đất ẩm ướt tràn vào quán trà, lạnh lẽo và dữ dội. Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng ra màn mưa như trút. Anh biết, không chỉ là một cơn mưa rào, mà một cơn bão lớn hơn nữa đang ập đến. Cuộc chiến với Trần Thị đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc hơn, bạo lực hơn. Anh không thể tiếp tục dùng những phương pháp kinh doanh thông thường. Anh phải thay đổi, phải thích nghi. Anh phải trở thành một kỳ thủ lão luyện trên bàn cờ sinh tử này, sẵn sàng dùng mọi mưu lược để bảo vệ những người anh trân trọng. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free