Lạc thế chi nhân - Chương 193: Kế Hoạch Triệt Hạ: Ánh Mắt Sát Khí
Ánh trăng non vắt vẻo trên vòm trời đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao phủ khắp Đại Hạ vương triều. Trong căn phòng nhỏ bé của mình ở Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch khẽ khép lại cuốn sổ, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Tinh thần đoàn kết và sự kiên cường của dân làng đã cho hắn thêm sức mạnh, nhưng những thông tin phong phanh về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang", cùng với sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn, đã gieo vào lòng hắn một nỗi lo âu tiềm ẩn. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu, và hắn biết, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc phòng thủ. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hệt như một chiến lược gia đã sẵn sàng cho một cuộc chiến trường kỳ, đầy cam go và khốc liệt.
***
Trong dinh thự Trần Thị, nằm sâu trong lòng Thành Thiên Phong, đêm đã về khuya nhưng không khí lại càng thêm ngột ngạt. Thư phòng của Trần Thị Gia Chủ được thiết kế xa hoa, tường ốp gỗ lim bóng loáng, những bức tranh sơn thủy tinh xảo treo ngay ngắn, và một chiếc đèn lồng lụa đỏ treo cao tỏa ra ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Tuy nhiên, thứ hương trầm cao cấp vẫn phảng phất đâu đây, mang lại chút tĩnh lặng giả tạo, lại bị lấn át bởi mùi thuốc lá cay nồng từ điếu thuốc lào dài ngoằng kẹp giữa những ngón tay mập mạp của vị Gia Chủ.
Trần Thị Gia Chủ, một gã đàn ông béo tốt, thân hình phệ ra dưới lớp áo bào gấm vóc sang trọng, ngồi tựa vào chiếc ghế bành chạm khắc rồng phượng. Khuôn mặt tròn trịa, căng đầy thịt mỡ của hắn nhăn nhó lại, đôi mắt híp tịt thường ngày giờ mở to hơn một chút, ánh lên vẻ giận dữ và khinh bỉ khó che giấu. Hắn vừa nghe Lý Quản Sự báo cáo về những nỗ lực bóp nghẹt kinh tế Lâm Dịch đã không mang lại hiệu quả như mong đợi.
"Những biện pháp đó chỉ là trò đùa sao?" Giọng Trần Thị Gia Chủ the thé, vang vọng trong căn phòng, mang theo sự bực tức không thể kiềm chế. Hắn đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn gỗ quý, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, làm chấn động cả không gian tĩnh mịch. "Lâm Dịch đó vẫn ung dung buôn bán, còn dám mở đường mòn mới? Ngươi muốn ta mất mặt đến bao giờ?" Hắn phun ra một làn khói thuốc dày đặc, những sợi khói cuộn tròn rồi tan biến vào khoảng không, hệt như sự kiên nhẫn của hắn đang dần cạn kiệt.
Lý Quản Sự, gã đàn ông gầy gò, lưng hơi khom, đứng đối diện, dáng vẻ cung kính tột độ. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn vẫn giữ nguyên vẻ nịnh hót thường thấy, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí lại lóe lên một tia xảo quyệt khó nhận ra dưới ánh đèn lồng. Hắn biết, Gia Chủ đang bốc hỏa, và đây là thời khắc thích hợp nhất để trình bày một kế sách tàn độc hơn. Mấy ngày nay, hắn đã âm thầm chuẩn bị, thu thập thông tin, và xây dựng một kế hoạch mới, triệt để hơn, không còn dùng những thủ đoạn mềm mỏng như trước.
"Bẩm Gia Chủ, tiểu nhân đã lường trước Lâm Dịch có thể đối phó," Lý Quản Sự nói, giọng điệu nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều chứa đựng sự chắc chắn lạnh lùng. Hắn không phủ nhận thất bại, mà biến nó thành một phần của quá trình. "Hắn không đơn giản. Hắn có chút mưu mẹo, và có khả năng tập hợp đám dân đen ở cái làng Sơn Cước đó." Hắn dừng lại một chút, quan sát sắc mặt của Gia Chủ. Khi thấy vẻ tức giận trên khuôn mặt béo tốt không hề suy giảm, hắn tiếp tục, giọng càng thêm vẻ tự tin. "Nhưng tiểu nhân đã có kế sách khác, mạnh tay hơn, đảm bảo triệt hạ tận gốc cái mầm mống họa hại này, không chỉ là bóp nghẹt kinh tế nữa."
Trần Thị Gia Chủ ngả người ra sau ghế, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Lý Quản Sự. "Nói! Ta muốn hắn phải biến mất khỏi vùng đất này, mãi mãi!" Giọng hắn không còn vẻ the thé mà trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn và quyết đoán. Sự kiêu ngạo của một thế gia bị tổn thương là điều không thể tha thứ. Lâm Dịch đã dám thách thức quyền uy của Trần Thị, và hắn phải trả giá. "Ngươi có bao nhiêu trò nữa, Lý Quản Sự? Đừng để ta thất vọng lần nữa."
Lý Quản Sự khẽ cúi đầu, nở một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Bẩm Gia Chủ, tiểu nhân đã liên hệ với Hắc Sa Bang." Hắn nói, nhấn mạnh cái tên, như một con rắn độc đang phun nọc. "Bọn chúng là một nhóm giang hồ chuyên làm những việc bẩn thỉu. Chỉ cần chúng ta ra giá đủ hậu hĩnh, chúng sẽ đảm bảo không một chuyến hàng nào của Lâm Dịch có thể rời khỏi vùng Sơn Cước một cách nguyên vẹn. Chúng có thể gây ra những 'tai nạn' không mong muốn, khiến hàng hóa bị hư hại, cướp bóc, thậm chí là làm cho những kẻ vận chuyển... biến mất." Hắn nở một nụ cười ghê rợn, ánh mắt đầy vẻ hả hê. "Việc này sẽ khiến Lâm Dịch không chỉ mất tiền mà còn mất cả uy tín, mất cả nhân lực. Ai còn dám hợp tác với hắn khi mạng sống bị đe dọa?"
Trần Thị Gia Chủ im lặng, hắn hít một hơi thuốc lào thật sâu, rồi từ từ nhả ra. Mùi cay nồng lan tỏa khắp thư phòng. Hắn đã từng sử dụng những băng nhóm giang hồ như Hắc Sa Bang trong quá khứ để giải quyết những mối phiền phức, nhưng chưa bao giờ phải dùng đến chúng cho một kẻ bần hàn như Lâm Dịch. Điều đó cho thấy Lâm Dịch quả thực là một gai trong mắt hắn, và hắn cần phải nhổ tận gốc.
"Còn nữa," Lý Quản Sự tiếp tục, như một con cáo già đang bày ra tất cả những mưu kế của mình. "Tiểu nhân đã sắp xếp để gặp gỡ Thị trưởng Tôn. Hắn là một kẻ tham lam, nhưng rất sợ quyền uy. Chỉ cần chúng ta đưa ra một khoản hối lộ kha khá, và nhắc nhở hắn về vị thế của Trần Thị, hắn sẽ biết phải làm gì."
Trần Thị Gia Chủ nhướn mày. "Thị trưởng Tôn? Ngươi muốn hắn làm gì?"
"Hắn có thể ban hành các quy định mới về thuế khóa, về giấy phép buôn bán, về kiểm tra chất lượng hàng hóa, đặc biệt là đối với những sản phẩm từ vùng Sơn Cước hẻo lánh," Lý Quản Sự giải thích, ánh mắt ranh mãnh. "Hắn có thể ra lệnh cấm vận chuyển một số loại thảo dược 'không rõ nguồn gốc' hoặc 'không đạt tiêu chuẩn', hoặc áp đặt những khoản phí vận chuyển cắt cổ. Thậm chí, hắn có thể lợi dụng những vụ 'tai nạn' do Hắc Sa Bang gây ra để đổ lỗi cho Lâm Dịch, buộc tội hắn buôn bán hàng lậu, hoặc gây rối trật tự. Khi đó, Lâm Dịch sẽ không chỉ đối mặt với thiệt hại kinh tế mà còn với cả pháp luật của Đại Hạ. Hắn sẽ không còn đường sống."
Trần Thị Gia Chủ lắng nghe từng lời của Lý Quản Sự, ánh mắt hắn từ từ chuyển từ giận dữ sang một vẻ mãn nguyện đầy tàn độc. "Hahaha... Đúng là Lý Quản Sự của ta! Kế này mới đích đáng là kế sách của Trần Thị Gia Tộc!" Hắn cười phá lên, tiếng cười khàn khàn, vang vọng trong thư phòng. "Vậy thì hãy làm đi. Ta muốn thấy cái tên Lâm Dịch đó phải quỳ gối, phải cầu xin ta tha mạng. Ta muốn hắn phải biến mất, không còn một dấu vết!" Hắn đập bàn lần nữa, nhưng lần này là với sự phấn khích tột độ. "Hãy nhớ, Lý Quản Sự, ta không muốn nghe bất kỳ báo cáo nào về sự 'cầm cự' hay 'đối phó tạm thời' nữa. Ta muốn kết quả, kết quả dứt khoát!"
"Tiểu nhân đã rõ, Gia Chủ!" Lý Quản Sự cúi đầu thật sâu, trong lòng thầm hả hê. Hắn biết, với hai mũi dùi nhọn Hắc Sa Bang và Thị trưởng Tôn, cộng hưởng với áp lực kinh tế đã có, Lâm Dịch sẽ khó lòng thoát khỏi vòng vây. Kẻ thiếu niên ngông cuồng đó sẽ phải trả giá đắt cho sự cả gan của mình. "Tiểu nhân sẽ lập tức sắp xếp. Sẽ không còn Lâm Dịch nào trên vùng đất này nữa."
Trần Thị Gia Chủ gật đầu, vẻ mặt hắn dịu đi chút ít, nhưng vẫn đầy vẻ uy quyền. Hắn châm một điếu thuốc lào mới, nhả khói lên trần nhà. Tiếng chuông gió xa xăm bên ngoài dinh thự khẽ kêu leng keng, một âm thanh báo hiệu sự bất an, nhưng trong thư phòng u ám này, nó chỉ như một bản nhạc nền cho những âm mưu tàn độc đang được định hình. Bầu không khí vẫn căng thẳng, áp lực, nhưng giờ đây nó thấm đẫm sự tàn nhẫn và quyết đoán đến từ vị Gia Chủ của Trần Thị. Hắn không thể chờ đợi để thấy Lâm Dịch bị nghiền nát dưới bánh xe quyền lực của mình.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thành Thiên Phong trong một màu cam đỏ rực rỡ. Tại Quán Ăn Đại Phong, một tòa nhà gỗ hai tầng được xây dựng vững chãi, không khí trở nên sôi động, ồn ào hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng của khách hàng, tiếng đầu bếp xào nấu thức ăn xèo xèo từ nhà bếp phía sau, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một thị trấn sầm uất. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn và dầu ăn nóng hổi lan tỏa khắp không gian, mời gọi mọi thực khách ghé vào.
Tại một góc khuất trong quán, nơi ánh sáng từ những chiếc lồng đèn treo cao không thể soi rọi hết, Lâm Dịch ngồi cùng với Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Mã Đại Ca. Anh vẫn giữ vẻ ngoài gầy gò, hơi xanh xao do những ngày tháng thiếu ăn và lao động vất vả ở vùng biên thùy. Khuôn mặt thanh tú của anh thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới hiện đại. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, và bộ trang phục thô sơ, vá víu càng làm anh trông giống một thiếu niên bình thường giữa chốn phồn hoa.
Mã Đại Ca, vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nhưng nụ cười sảng khoái thường trực trên môi anh hôm nay đã vơi đi nhiều phần. Anh nghiêng người về phía trước, hạ giọng, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt phong trần. "Đại ca, mấy nay đường ra trấn càng khó đi. Có vẻ không chỉ là quan lại nhỏ nữa, còn có mấy kẻ lạ mặt lảng vảng, ăn mặc như dân giang hồ. Chúng không chặn đường công khai, nhưng cứ lượn lờ quanh các chuyến xe, làm người ta nơm nớp lo sợ. Có chuyến hàng đã bị chậm trễ vì tài xế phải đi vòng, tránh né những đoạn đường vắng."
Lâm Dịch chăm chú lắng nghe, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. Anh biết Mã Đại Ca là người thẳng thắn, không hay cường điệu sự việc. Nếu anh ta đã lo lắng, thì tình hình chắc chắn không hề đơn giản. "Chi tiết hơn đi, Mã Đại Ca. Những kẻ đó trông như thế nào? Chúng có hành động gì cụ thể không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, dù nội tâm anh đang xoay vần với những suy đoán.
"Chúng ăn mặc lấm lem, có vẻ hung tợn, mang theo binh khí giấu kín dưới lớp áo choàng," Mã Đại Ca mô tả. "Có lần, một xe hàng của ta đi qua khe núi, tự nhiên có tảng đá lớn từ trên cao lăn xuống, suýt chút nữa thì đè bẹp cả xe lẫn người. Rõ ràng là cố ý. Nhưng khi chúng ta đuổi theo thì không thấy bóng dáng ai. Rất có thể là đám thổ phỉ hoặc giang hồ địa phương." Anh lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng và nhanh nhẹn, tiếp lời Mã Đại Ca. "Đúng vậy, Đại ca. Mấy ngày nay, tin đồn Hắc Sa Bang đang rục rịch hoạt động trở lại ở vùng biên, gần các tuyến đường vận chuyển của chúng ta. Có lẽ Trần Thị Gia Tộc đã thuê bọn chúng để gây khó dễ." Trần Nhị Cẩu, với tính cách nhanh nhẹn và khả năng moi móc tin tức từ các chợ búa, quán trà, luôn là một kênh thông tin đáng tin cậy.
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, ngồi im lặng bên cạnh. Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định và sẵn sàng hành động. Dù không nói nhiều, sự hiện diện của anh đã đủ để thể hiện sự đồng tình và sẵn sàng chiến đấu.
Lâm Dịch nhíu mày. Hắc Sa Bang. Cái tên này đã được hắn nghe phong phanh từ lâu, một bang phái giang hồ khét tiếng với những hoạt động cướp bóc, bảo kê và gây rối. Việc chúng xuất hiện ở vùng biên thùy, nơi các chuyến hàng của hắn đang hoạt động, không thể là trùng hợp. Đây là một bước leo thang rõ ràng của Trần Thị, chuyển từ chiến tranh kinh tế sang đe dọa vật lý. "Chúng ta đã cảnh giác với các quan lại nhỏ, nhưng giờ đây, chúng còn dùng đến giang hồ. Điều này cho thấy Trần Thị đã không còn kiên nhẫn nữa." Hắn thầm nghĩ, trong lòng pha lẫn chút lo âu về sự an nguy của dân làng.
Đúng lúc đó, Cố lão bản, chủ quán, một người đàn ông thân hình tròn trĩnh, khuôn mặt luôn tươi cười với đôi mắt ti hí nhưng rất tinh tường, lướt qua bàn họ. Ông đặt thêm một ấm trà nóng và thì thầm, đủ nhỏ để chỉ nhóm Lâm Dịch có thể nghe thấy. "Mấy ngày nay thấy Lý Quản Sự của Trần Thị ra vào phủ của Thị trưởng Tôn rất thường xuyên. Có vẻ có chuyện lớn." Ông nói rồi nhanh chóng lướt đi, khuôn mặt vẫn giữ nụ cười thường trực, như thể ông chỉ là một chủ quán bình thường đang phục vụ khách.
Lâm Dịch nắm chặt ly trà, hơi nóng từ ly trà phả vào lòng bàn tay, nhưng hắn không cảm thấy gì ngoài sự lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Thị trưởng Tôn. Đó không phải là một quan lại nhỏ bé có thể mua chuộc bằng vài đồng bạc lẻ. Đó là người đứng đầu một vùng, có quyền lực và ảnh hưởng lớn. Việc Lý Quản Sự liên hệ với Thị trưởng Tôn cho thấy Trần Thị không chỉ muốn gây khó dễ về kinh tế hay dùng bạo lực, mà còn muốn sử dụng cả hệ thống pháp luật, chính trị để nghiền nát hắn.
"Hắc Sa Bang... Thị trưởng Tôn..." Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư sâu sắc. "Chúng đã không còn kiên nhẫn rồi. Những giải pháp tạm thời của ta đã thành công hơn chúng tưởng, và điều đó khiến chúng trở nên nóng vội hơn." Hắn nhận ra, đây không còn là màn dạo đầu nữa, mà là hồi chuông khai màn cho một cuộc chiến thực sự. Trần Thị đang dùng mọi thủ đoạn, từ dưới lên trên, từ giang hồ tới quan phủ, để bóp nghẹt hắn.
Hắn nhìn Mã Đại Ca, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, những khuôn mặt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào hắn. "Tình hình phức tạp hơn rồi." Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, trấn an. "Chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng. Mã Đại Ca, hãy nhắc nhở những người vận chuyển của chúng ta, tăng cường cảnh giác, tránh những con đường vắng vẻ, và nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, phải lập tức báo về." Anh ra hiệu cho Mã Đại Ca cẩn trọng, không để lọt thông tin. "Nhị Cẩu, tiếp tục thu thập tin tức. Đặc biệt là về Hắc Sa Bang, và những hoạt động của Lý Quản Sự ở Thành Thiên Phong. Lý Hổ, hãy chuẩn bị lực lượng của chúng ta, tăng cường tuần tra xung quanh làng và các điểm trọng yếu. Chúng ta không thể để bất kỳ ai bị tổn thương."
Ba người gật đầu, ánh mắt kiên định. Họ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu nói, giọng chắc nịch, dù trong lòng cũng đầy sự bất an. Lý Hổ chỉ gật đầu một cái thật mạnh, nắm chặt tay thành quyền. Mã Đại Ca khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt đã có sự quyết tâm.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, bày tỏ sự tin tưởng vào họ. "Chúng ta sẽ vượt qua. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng ta sẽ không dễ dàng gục ngã." Hắn nói, lời nói của anh không chỉ là để trấn an những người khác, mà còn là để củng cố niềm tin trong chính hắn. Cuộc đối đầu này sẽ khốc liệt hơn nhiều, nhưng hắn đã chuẩn bị tinh thần. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân, "và bây giờ là lúc để sử dụng nó một cách hiệu quả nhất."
Anh uống cạn ly trà, cảm nhận vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi. Tiếng cười nói ồn ào xung quanh dường như xa dần, chỉ còn lại những suy nghĩ miên man trong đầu hắn. Anh biết, Trần Thị Gia Tộc đã không còn chơi trò mèo vờn chuột nữa. Chúng đang muốn giết. Và Lâm Dịch, dù không muốn, cũng phải chấp nhận thực tế tàn khốc đó. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn biết rõ điều đó hơn ai hết.
***
Đêm đã về khuya, không gian Thôn Làng Sơn Cước chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió lùa qua những mái nhà tranh. Trời se lạnh, những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen của bầu trời. Bầu không khí bình yên, mộc mạc, gắn bó của làng quê dường như là một sự đối lập hoàn toàn với những âm mưu tàn độc đang được ấp ủ ở Thành Thiên Phong.
Trong căn phòng nhỏ của mình, ánh nến leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, lung lay chiếu bóng Lâm Dịch in lên vách tường đất. Căn phòng đơn giản, chỉ có một chiếc giường tre, một cái bàn và vài vật dụng thiết yếu, phản ánh cuộc sống thanh đạm mà hắn đã phải chấp nhận kể từ khi xuyên không. Mùi khói gỗ từ bếp đã tắt, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi cỏ khô từ mái tranh, tạo nên một hương vị đặc trưng của làng quê nghèo khó.
Lâm Dịch ngồi một mình, ánh mắt sâu thẳm, không còn sự lo âu, thay vào đó là sự lạnh lùng và kiên định. Anh không còn vẻ mệt mỏi như ban chiều, mà dường như đã tìm lại được sự tập trung cao độ. Anh chậm rãi mở ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sổ nhỏ đã ố vàng theo năm tháng, nhưng chứa đựng tất cả những tri thức, kinh nghiệm và suy nghĩ của hắn về thế giới này, một phần mở rộng của bộ não hiện đại của hắn. Từng trang giấy được lật giở cẩn thận, như thể hắn đang tìm kiếm một báu vật ẩn giấu.
"Không thể trốn tránh mãi được." Hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết. "Nếu chúng đã muốn dùng bạo lực, ta cũng phải có cách riêng để đối phó. Dân làng, gia đình ta... không thể để ai bị tổn thương." Đây là sợi chỉ đỏ xuyên suốt mọi hành động của hắn. Hắn đến thế giới này để sinh tồn, để bảo vệ những người hắn yêu thương, chứ không phải để xưng bá hay làm anh hùng. Nhưng giờ đây, con đường sinh tồn lại buộc hắn phải đối mặt với một cuộc chiến không thể né tránh.
Hắn lướt mắt qua những ghi chú về chiến thuật phòng thủ cơ bản: xây dựng hàng rào, bố trí cảnh giới, huấn luyện dân làng sử dụng những công cụ thô sơ thành vũ khí. Rồi hắn chuyển sang những ghi chép phức tạp hơn: cách tận dụng địa hình hiểm trở của vùng Sơn Cước, những con đường mòn bí mật, các bẫy phòng thủ tự nhiên. Hắn đã từng nghĩ đến việc này khi mới đến đây, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ cần thiết đến vậy.
"Hắc Sa Bang không chỉ là một nhóm giang hồ vô tổ chức," hắn suy luận. "Chúng sẽ có những thủ lĩnh, những quy tắc riêng. Chúng ta cần phải tìm hiểu điểm yếu của chúng, cách thức hoạt động của chúng. Có thể không phải tất cả thành viên đều tàn bạo, có thể có những kẻ chỉ vì miếng cơm manh áo." Tri thức về tâm lý học đám đông và cấu trúc tổ chức từ thế giới cũ lại trỗi dậy trong đầu hắn.
Rồi hắn chuyển sang Thị trưởng Tôn. "Quan trường địa phương đã mục ruỗng, nhưng Thị trưởng Tôn lại là một con cá lớn hơn nhiều. Hắn sẽ không dễ dàng bị mua chuộc hoàn toàn, mà sẽ tính toán lợi hại. Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của hắn, những bí mật mà hắn không muốn ai biết, hoặc một lợi ích đủ lớn để hắn phải cân nhắc lại việc đứng về phía Trần Thị." Hắn nghĩ đến những vụ án tham nhũng, những bê bối trong lịch sử thế giới cũ, và tự hỏi liệu Đại Hạ vương triều có khác biệt là bao.
Lâm Dịch dùng ngón tay vuốt nhẹ lên một trang giấy, nơi hắn đã phác thảo sơ đồ Thành Thiên Phong. Hắn đã có ý định mở rộng kinh doanh ra khỏi vùng Sơn Cước, và Thành Thiên Phong chính là mục tiêu. Nhưng giờ đây, nó không chỉ là một cơ hội kinh doanh, mà còn là một chiến trường tiềm năng. Hắn cần phải tìm kiếm đồng minh. "Thiên Phong Thương Hội" là một cái tên đã xuất hiện trong những suy nghĩ của hắn, một tổ chức thương nghiệp lớn có thể đối trọng với Trần Thị. Nhưng liệu họ có sẵn lòng giúp đỡ một kẻ vô danh tiểu tốt từ vùng biên thùy?
"Sức mạnh của chúng ta không nằm ở tiền bạc hay quyền lực, mà nằm ở sự đoàn kết và ý chí không bao giờ khuất phục." Hắn nghĩ đến Vương Đại Trụ với sự nhiệt tình không mệt mỏi, Trần Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn và khéo léo, Lý Hổ với sự trung thành và dũng mãnh. Họ, cùng với toàn thể dân làng, là tài sản quý giá nhất của hắn. Và hắn sẽ không để tài sản đó bị hủy hoại.
Hắn khẽ thở dài, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo của đêm. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như lời thì thầm của số phận. "Đây không phải là một giải pháp lâu dài, nhưng nó là khởi đầu." Lâm Dịch biết, việc chuẩn bị phòng thủ là cần thiết, nhưng một cuộc chiến thực sự cần phải có cả tấn công. Hắn không thể chỉ ngồi yên chờ đợi những đòn đánh từ Trần Thị. Hắn phải chủ động. Hắn phải tìm cách phản công, ngay cả khi nó có vẻ điên rồ.
Anh vuốt nhẹ chiếc bút lông đặt bên cạnh cuốn sổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của cán bút gỗ. Dù không có Hắc Mộc Lệnh hay bất kỳ báu vật nào của thế giới này, Cẩm Nang Kế Sách và trí tuệ của hắn chính là vũ khí mạnh nhất. Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới, một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi sinh tồn là điều tối thượng và tri thức sẽ là ngọn đèn dẫn lối. "Trần Thị, các ngươi muốn chơi trò chơi này, ta sẽ chơi cùng các ngươi. Nhưng các ngươi sẽ phải trả một cái giá đắt hơn nhiều so với những gì các ngươi có thể tưởng tượng." Cuộc chiến thực sự, đã bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.