Lạc thế chi nhân - Chương 192: Vòng Vây Kinh Tế: Mưu Trí Vượt Khó
Tiếng gà gáy xé tan màn sương sớm, đánh thức Thôn Làng Sơn Cước khỏi giấc ngủ an lành. Những mái nhà tranh vẫn còn vương vấn hơi ẩm của đêm, và mùi khói bếp đã bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi đất ẩm ướt sau một đêm không mưa. Tuy nhiên, sự yên bình quen thuộc ấy không thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm căn nhà gỗ đơn sơ của Lâm Dịch. Trong sân, dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra.
Mã Đại Ca, với vẻ ngoài phong trần thường thấy, giờ đây hiện rõ sự mệt mỏi và bực dọc. Làn da ngăm đen của hắn dường như càng sạm hơn, và nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm vì lo lắng. Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên cánh tay vạm vỡ, kể lại câu chuyện về chuyến hàng bị gây khó dễ đến từng chi tiết, giọng nói vẫn còn vương sự uất ức khó kìm nén. "Đại ca Lâm Dịch, lần này chúng ta bị chèn ép quá đáng rồi. Bọn quan lại ở cửa khẩu, chúng ngang nhiên đòi 'kiểm tra' rồi tịch thu hàng mẫu, lại còn bắt nộp phạt một cái giá trên trời. Cứ đà này, hàng hóa không thể đến trấn, nguyên liệu cũng khó mà nhập được."
Bên cạnh Mã Đại Ca, Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhanh nhẹn quét một vòng quanh sân, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày giờ lại hiện rõ vẻ lo lắng. "Không chỉ có vậy, đại ca. Mấy ngày nay, bên ngoài làng, đặc biệt là các con đường mòn dẫn vào Linh Dược Cốc, cũng thường xuyên xuất hiện mấy kẻ lạ mặt lảng vảng. Ánh mắt không mấy thiện lành, cứ như... đang dò xét vậy. Dân làng đi thu hái thảo dược cũng gặp phải, họ nói chúng trông rất hung dữ, không giống người bình thường."
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, vẻ mặt hung dữ của hắn càng thêm phần cau có. Hắn đặt tay lên chuôi dao bên hông, tiếng kim loại cọ vào da thịt khô khốc. "Chúng ta có nên... cho chúng một bài học không, đại ca? Cứ để chúng lộng hành như vậy, chèn ép chúng ta mãi sao?" Giọng hắn trầm đục, ẩn chứa sự nóng nảy và khát khao hành động. Hắn đã quá quen với việc giải quyết mọi chuyện bằng sức mạnh, và sự bất lực này khiến hắn cảm thấy ngột ngạt.
Lâm Dịch ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ, lắng nghe từng lời báo cáo với vẻ mặt trầm ngâm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn đã ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại, giờ lại càng thêm sắc bén, phân tích từng lời nói, từng chi tiết nhỏ nhặt. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mảnh giấy cũ kỹ được đặt trên đùi, nơi hắn đã ghi chép nhanh những thông tin quan trọng. Mùi khói gỗ từ bếp vừa nhóm, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi sương, không thể làm dịu đi sự tính toán đang diễn ra trong đầu hắn.
"Không cần nóng vội," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm ổn, mang một sự kiên định lạ thường. "Đây không phải là chuyện dùng võ lực là giải quyết được." Hắn ngước nhìn ba người huynh đệ, ánh mắt dừng lại ở Lý Hổ. "Lý Hổ, nếu ngươi dùng võ lực ngay lúc này, chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy mà chúng đã giăng sẵn. Chúng muốn chúng ta phản kháng một cách mù quáng, để chúng có cớ đàn áp mạnh tay hơn, thậm chí là triệt hạ chúng ta. Chúng muốn bóp nghẹt chúng ta, nhưng ta sẽ không để chúng làm vậy."
Trong thâm tâm, Lâm Dịch thở dài một tiếng. "Quả nhiên là Trần Thị. Chúng bắt đầu chơi đòn cứng rồi." Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng tốc độ và sự quyết liệt của đối phương vẫn khiến hắn phải kinh ngạc. Từ việc Trương Quản Sự bị gạt ra khỏi, đến việc Lý Quản Sự thay thế và giờ là những hành động chèn ép kinh tế công khai, mọi thứ đều nằm trong một kế hoạch có hệ thống. Những lời đồn đoán về "Kẻ buôn nô lệ" và "Loạn Tam Phiên" chợt hiện lên trong tâm trí hắn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nhưng đôi khi, tri thức cũng cần được bảo vệ bằng những nắm đấm thép." Hắn nhìn vào những khuôn mặt lo lắng trước mặt mình, cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn đã sớm hiểu ra điều đó. Sự công bằng, nếu có, chỉ có thể giành lấy bằng chính đôi tay của mình.
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn. "Mã Đại Ca, việc các tuyến đường chính bị gây khó dễ, các quan lại nhỏ nhũng nhiễu, đây là chiêu bài quen thuộc. Chúng muốn cắt đứt mạch máu kinh tế của chúng ta." Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. "Còn việc các nhà cung cấp đồng loạt viện cớ từ chối, và giá cả nguyên liệu đầu vào đột ngột tăng cao, đó là do chúng đã dùng tiền và quyền lực để thao túng. Chúng ta không thể tiếp tục phụ thuộc vào những con đường hay nguồn cung cũ nữa."
Hắn đứng dậy, bước đến gần một tấm bản đồ thô sơ vẽ trên tấm vải gai, được trải rộng trên một chiếc bàn thấp. Các đường nét được vẽ nguệch ngoạc, đánh dấu các con đường, các làng xóm, và cả những con suối, ngọn núi. Mùi mực tàu mới phảng phất trong không khí. "Chúng muốn bóp nghẹt chúng ta, nhưng chúng lại quên mất rằng, cây cổ thụ có thể bị chặt ngọn, nhưng rễ của nó vẫn bám sâu vào lòng đất. Chúng ta không có tài nguyên hùng mạnh như Trần Thị, nhưng chúng ta có điều mà chúng không bao giờ có được: đó là sự đoàn kết của những con người bám rễ vào mảnh đất này, và khả năng thích nghi."
Lâm Dịch chỉ tay vào một con đường mòn nhỏ xíu, hầu như không thể nhìn thấy trên bản đồ, chạy xuyên qua khu rừng rậm rạp về phía đông bắc. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy tập hợp những thanh niên khỏe mạnh nhất làng. Chúng ta sẽ khai phá con đường này. Nó gồ ghề, hẹp hòi, nhưng nó sẽ tránh được các trạm kiểm soát của bọn quan lại và những con mắt dòm ngó của Trần Thị. Chúng ta sẽ gia cố nó, mở rộng nó đủ để xe ngựa nhỏ có thể đi qua. Ta biết sẽ rất vất vả, nhưng đây là con đường sống của chúng ta."
Vương Đại Trụ, người vốn có vóc dáng cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, ánh mắt chất phác nhưng đầy nhiệt huyết, lập tức đứng thẳng dậy. "Đại ca Lâm Dịch nói đúng! Có khó khăn thì mình lại tìm cách khác! Anh em trong làng, ai cũng một lòng tin tưởng đại ca. Đại ca nói gì, chúng tôi làm nấy! Anh em cố lên!" Giọng hắn to và rõ ràng, mang theo sự quyết tâm. Hắn đã quen với việc lao động nặng nhọc, và việc khai phá một con đường mới, dù gian nan, cũng không làm hắn chùn bước. Đối với dân làng, Lâm Dịch không chỉ là một người lãnh đạo, mà còn là niềm hy vọng, là người duy nhất có thể đưa họ thoát khỏi cảnh đói nghèo và áp bức.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng, sau đó quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, việc thu hái thảo dược cũng phải thay đổi. Chúng ta không thể phụ thuộc vào các nhà cung cấp lớn nữa. Ngươi hãy tổ chức đội ngũ thu hái, tập trung vào Linh Dược Cốc và các khu rừng xung quanh. Tìm kiếm các nguồn cung cấp tự nhiên, những loại thảo dược mà chúng ta có thể tự trồng hoặc tự thu hái. Hãy hỏi những người lớn tuổi trong làng, Hồ Gia Gia hay Lý Bà Bà, họ đều có kinh nghiệm về các loại cây cỏ. Có thể có những loại thảo dược ít được biết đến nhưng vẫn có công dụng tương tự, dù có thể tốn công sức hơn để chế biến." Hắn cũng dặn dò thêm. "Đồng thời, ngươi hãy liên hệ với các làng nhỏ lân cận. Những làng chưa bị Trần Thị thao túng. Chúng ta có thể trao đổi hàng hóa, hoặc mua nguyên liệu từ họ. Bắt đầu xây dựng một mạng lưới mới, tránh phụ thuộc vào các nhà cung cấp lớn đã bị Trần Thị thao túng."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng lên vẻ thông minh. "Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu sẽ làm hết sức! Hồ Gia Gia nói loại cỏ này có thể dùng thay thế, dù hơi vất vả hơn một chút, nhưng chắc chắn sẽ có cách. Mấy làng nhỏ xung quanh, ta cũng có quen vài người. Họ cũng đang bị chèn ép bởi các thương hội lớn, chắc chắn sẽ vui vẻ hợp tác với chúng ta." Hắn nói với một sự tự tin mới, dường như đã tìm thấy hướng đi trong mớ bòng bong.
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn sang Lý Hổ, người vẫn còn vẻ mặt nóng nảy, nhưng đã bớt phần bốc đồng hơn sau những lời phân tích của hắn. "Lý Hổ, tuyến đường mới và đội ngũ thu hái sẽ cần được bảo vệ. Ngươi hãy cùng một vài thanh niên khỏe mạnh nhất làng, tổ chức thành đội tuần tra. Giữ an toàn cho con đường mới, và đảm bảo không có kẻ lạ mặt nào bén mảng đến Linh Dược Cốc hay các khu vực thu hái. Chúng ta không gây sự, nhưng cũng không sợ hãi. Cứ có kẻ nào dám bén mảng quấy phá, ta sẽ cho chúng biết tay! Nhưng hãy nhớ, mục tiêu của chúng ta là bảo vệ, không phải gây chiến. Chỉ hành động khi thật sự cần thiết và có lý do chính đáng."
Lý Hổ gật mạnh đầu, vẻ mặt hung dữ giờ đây đã chuyển thành sự kiên quyết. Hắn biết Lâm Dịch không bao giờ nói suông, và mọi kế hoạch của hắn đều có lý do sâu xa. "Đại ca yên tâm, ta sẽ bảo vệ an toàn cho mọi người. Bọn chuột bọ kia, cứ để ta xử lý!"
Lâm Dịch biết rằng những giải pháp này chỉ là tạm thời, và chúng sẽ tiêu tốn rất nhiều công sức và tài nguyên. Nhưng trong tình thế ngặt nghèo này, đây là cách duy nhất để họ có thể tiếp tục sinh tồn và phát triển. "Vòng vây kinh tế này, Trần Thị muốn dùng nó để bóp nghẹt chúng ta. Nhưng chúng không biết rằng, một khi bị dồn vào đường cùng, con người ta sẽ trở nên kiên cường hơn bao giờ hết."
***
Dưới ánh nắng ấm áp của ban ngày, Thôn Làng Sơn Cước bỗng trở nên sống động như một tổ ong vỡ. Tiếng cuốc xẻng lạch cạch, tiếng dao chặt cây khô khốc, tiếng trò chuyện rộn ràng của dân làng hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự lao động miệt mài. Mùi đất mới được xới lên, mùi lá cây bị nghiền nát, và cả mùi mồ hôi của những người đàn ông, phụ nữ đang cần mẫn làm việc, lan tỏa khắp không gian.
Vương Đại Trụ, với chiếc áo vải thô đã sờn cũ, mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên gương mặt chất phác, dùng hết sức bình sinh để bổ một nhát cuốc sâu xuống nền đất cứng. Đất đá văng tung tóe, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn dẫn đầu một nhóm thanh niên khỏe mạnh nhất làng, men theo con đường mòn cổ hẹp và hiểm trở mà Lâm Dịch đã chỉ định. Con đường này vốn chỉ là một lối đi nhỏ do động vật rừng và thợ săn tạo ra, giờ đây đang được mở rộng một cách cẩn thận. Những cây dại mọc um tùm, những rễ cây cổ thụ chằng chịt, và cả những tảng đá lớn nằm chắn ngang đều bị dọn dẹp.
"Anh em ơi, cố lên! Con đường này là huyết mạch mới của chúng ta đấy!" Vương Đại Trụ hô lớn, giọng nói vang vọng trong khu rừng. "Đại ca Lâm Dịch đã nói, có khó khăn thì mình lại tìm cách khác! Chúng ta không thể để bọn Trần Thị dồn ép mãi được!" Lời động viên của hắn như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người. Những người đàn ông khác, dù mệt mỏi, vẫn cần mẫn làm việc. Họ dùng rìu để chặt những thân cây nhỏ, dùng búa để đập vỡ những tảng đá cản đường, và dùng tay không để nhặt nhạnh những viên sỏi, hòn đá sắc nhọn. Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng chim hót líu lo trong tán lá, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự khắc nghiệt của lao động và vẻ đẹp của thiên nhiên. Những chiếc xe thô sơ, nhỏ hơn, được buộc vào những con lừa và bò, đang chờ đợi để lăn bánh trên con đường mới được khai phá này. Chúng trông có vẻ yếu ớt, nhưng chúng lại là hy vọng mới của Sơn Cước.
Trong khi đó, ở một góc khác của khu rừng, nơi Linh Dược Cốc hiện ra với vẻ đẹp hoang sơ và đầy bí ẩn, Trần Nhị Cẩu đang tỉ mẩn hướng dẫn một nhóm phụ nữ và trẻ em thu hái thảo dược. Mùi đất tươi, mùi các loại thảo dược đa dạng, và cả mùi hoa ngọt ngào hòa quyện vào không khí trong lành, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng vo ve, và tiếng chim hót líu lo tạo nên một bản nhạc êm dịu, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào của công trường khai phá đường.
"Hồ Gia Gia nói loại cỏ này, Mộc Thảo Liên, tuy không mạnh bằng Linh Dược Hoạt Lạc Thảo chúng ta hay dùng, nhưng nếu biết cách bào chế, vẫn có thể dùng thay thế được. Hơi vất vả hơn một chút, nhưng ít nhất chúng ta không phải đi mua từ những nơi bị Trần Thị kiểm soát!" Trần Nhị Cẩu chỉ vào một loại cây có lá xanh đậm, mọc thành cụm dưới chân một gốc cây cổ thụ. Hắn đã dành cả buổi sáng để hỏi kinh nghiệm từ Hồ Gia Gia, một lão già uyên bác nhất làng về các loại cây cỏ. Hồ Gia Gia, với đôi mắt tinh anh và khuôn mặt đầy nếp nhăn, đã truyền lại cho Trần Nhị Cẩu rất nhiều kiến thức quý báu.
Những người phụ nữ và trẻ em cẩn thận dùng những chiếc dao nhỏ để cắt từng cọng thảo dược, đặt vào những chiếc giỏ mây đã đan sẵn. Họ làm việc với sự tập trung cao độ, biết rằng mỗi cọng thảo dược này đều có giá trị, đều là một phần của nỗ lực chung để chống lại sự chèn ép. Một vài đứa trẻ nhỏ hơn, với đôi mắt tò mò, đang chạy nhảy quanh những bụi cây, tìm kiếm những bông hoa dại đầy màu sắc.
Trần Nhị Cẩu cũng không ngừng liên lạc với các làng nhỏ lân cận. Hắn đã cử vài người tin cậy mang theo những bức thư do Lâm Dịch đích thân viết, gửi đến các trưởng làng của những thôn xóm chưa bị Trần Thị thao túng. Hắn biết rằng, trong hoàn cảnh này, sự đoàn kết giữa các làng nhỏ là vô cùng quan trọng. "Nếu chúng ta có thể liên kết lại, tạo thành một mạng lưới riêng, chúng ta sẽ không còn dễ dàng bị bóp nghẹt như trước nữa." Hắn thầm nghĩ.
Trong khi đó, Lý Hổ cùng một vài thanh niên khỏe mạnh khác đang tuần tra dọc theo con đường mới được khai phá và các lối vào Linh Dược Cốc. Hắn đi trước, bước chân vững chãi và đôi mắt sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách của khu rừng. Tiếng lá cây xào xạc dưới chân, tiếng côn trùng kêu vo ve, và tiếng gió nhẹ thổi qua những tán lá cây đều được hắn lắng nghe một cách cẩn thận. Hắn đã thề với Lâm Dịch rằng sẽ bảo vệ an toàn cho mọi người, và hắn sẽ làm bất cứ điều gì để thực hiện lời thề đó.
"Mấy ngày nay, ta đã thấy vài cái bóng lảng vảng quanh đây," một thanh niên tên là A Cường nói nhỏ, giọng có chút lo lắng. "Trông chúng không giống người đi rừng bình thường, ánh mắt rất lạ."
Lý Hổ gật đầu. "Cứ để chúng lảng vảng. Nếu chúng không gây sự, chúng ta cũng không cần động thủ. Nhưng nếu có kẻ nào dám bén mảng quấy phá, làm hại đến dân làng hay phá hoại công sức của chúng ta, ta sẽ không ngần ngại." Giọng hắn trầm đục, mang theo một sự đe dọa không thể nhầm lẫn. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ cuộc đối đầu nào. Sự hiện diện của hắn, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt hung dữ, là một lời cảnh báo rõ ràng cho bất kỳ kẻ nào có ý đồ xấu. Những thanh niên khác, dù có chút lo lắng, cũng cảm thấy an tâm hơn khi có Lý Hổ dẫn đầu.
Tất cả dân làng đều hiểu rằng họ đang ở trong một cuộc chiến. Một cuộc chiến không có tiếng súng, nhưng lại khốc liệt không kém. Cuộc chiến này đòi hỏi sự kiên cường, sự khéo léo, và quan trọng nhất là sự đoàn kết. Mỗi người, dù là người lớn hay trẻ nhỏ, dù là đàn ông hay phụ nữ, đều đóng góp một phần công sức của mình. Họ cùng nhau tạo nên một bức tường thành vững chắc, chống lại những âm mưu thâm độc của Trần Thị Gia Tộc. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh đang được thể hiện rõ nét hơn bao giờ hết.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Thôn Làng Sơn Cước dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gà gáy đã dịu đi, chỉ còn tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cây, và mùi khói gỗ thoang thoảng từ các bếp ăn, báo hiệu bữa tối đang được chuẩn bị. Trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, một ngọn đèn dầu leo lét thắp sáng không gian, tạo ra những cái bóng đổ dài trên vách tường.
Lâm Dịch ngồi trước bàn gỗ cũ kỹ, kiểm tra lại sổ sách với ánh mắt mệt mỏi nhưng không hề nao núng. Hắn so sánh chi phí và hiệu quả của các phương án mới. Những con đường mòn mới được khai phá, dù đã giúp hàng hóa được vận chuyển và nguyên liệu được thu mua, nhưng chi phí vận chuyển tăng lên đáng kể do quãng đường xa hơn, địa hình khó khăn hơn, và cả công sức bỏ ra của dân làng cũng lớn hơn rất nhiều. Hắn nhẩm tính, mỗi hộp Linh Dược Hoạt Lạc Cao giờ đây đã tốn kém hơn trong khâu sản xuất, dù giá bán ra thị trường vẫn phải giữ nguyên để cạnh tranh.
Anh đưa tay chạm vào chiếc Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, cảm nhận trọng lượng của nó trong lòng bàn tay. Đây là cuốn sổ nhỏ mà hắn luôn mang theo bên mình, ghi chép mọi kế hoạch, mọi suy nghĩ, mọi dữ liệu quan trọng. Nó giống như một phần mở rộng của bộ não hiện đại của hắn, một công cụ không thể thiếu trong cuộc chiến sinh tồn này. Đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch nhìn ra khoảng sân vắng qua khung cửa sổ. Màn đêm đã phủ xuống, nhưng tâm trí hắn vẫn còn bừng sáng với những suy nghĩ miên man.
"Chúng ta đã tạm thời vượt qua," hắn tự nhủ, giọng nói thầm thì trong căn phòng trống. "Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ." Hắn nhắm mắt lại, hình dung lại bản đồ các tuyến đường, các điểm bị gây khó dễ, và những khuôn mặt của những kẻ 'quan lại nhỏ' đã bị Trần Thị mua chuộc. Chúng là những con chó săn trung thành, được Trần Thị ném xương để cắn xé con mồi. Sự mục ruỗng của hệ thống quan trường địa phương đã đạt đến mức độ đáng sợ, và Trần Thị Gia Tộc đã lợi dụng kẽ hở này một cách triệt để.
Hắn thở dài, cảm nhận gánh nặng trên vai. Mỗi lần đối phó với một chiêu trò mới của Trần Thị, hắn và dân làng lại phải bỏ ra thêm công sức, thêm tài nguyên. Điều này không chỉ làm giảm lợi nhuận, mà còn làm kiệt quệ sức lực của những con người đã quá quen với cảnh đói nghèo. "Trần Thị muốn cho ta thấy chúng có thể bóp nghẹt chúng ta bất cứ lúc nào, muốn làm kiệt sức chúng ta. Chúng muốn chúng ta phải quỳ gối, phải từ bỏ. Nhưng chúng đã lầm."
Trong đầu Lâm Dịch, những kiến thức về kinh tế học hiện đại, về chiến lược cạnh tranh, về quản lý rủi ro cứ xoay vần. Hắn biết rõ rằng, việc tìm kiếm những giải pháp thay thế, dù hiệu quả đến đâu, cũng chỉ là cách cầm cự. Đây không phải là một giải pháp lâu dài. Trần Thị sẽ không dừng lại, và những chiêu trò của chúng sẽ ngày càng tàn độc hơn. "Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là màn dạo đầu của một cuộc chiến dai dẳng hơn." Hắn nhận ra rằng, cuộc đối đầu này không chỉ đơn thuần là kinh tế, mà còn là một cuộc chiến về ý chí, về sự kiên cường của con người.
Ánh mắt hắn chợt trở nên kiên định trở lại. Mặc dù mệt mỏi, nhưng trong hắn không hề có sự tuyệt vọng. Ngược lại, một ngọn lửa ý chí lại càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn phải chịu khổ. Hắn không thể để những công sức đã bỏ ra bị đổ sông đổ bể. "Sinh tồn là ưu tiên hàng hàng đầu," hắn lặp lại câu nói quen thuộc trong tâm trí. "Và để sinh tồn, đôi khi, chúng ta phải trở nên nguy hiểm hơn cả kẻ thù."
Hắn khẽ khép lại cuốn sổ, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Tinh thần đoàn kết và sự kiên cường của dân làng đã cho hắn thêm sức mạnh. "Đúng vậy, sức mạnh của chúng ta không nằm ở tiền bạc hay quyền lực, mà nằm ở sự đoàn kết và ý chí không bao giờ khuất phục." Hắn nghĩ đến Vương Đại Trụ với sự nhiệt tình không mệt mỏi, Trần Nhị Cẩu với sự nhanh nhẹn và khéo léo, Lý Hổ với sự trung thành và dũng mãnh. Họ, cùng với toàn thể dân làng, là tài sản quý giá nhất của hắn.
Lâm Dịch biết rằng, việc các giải pháp hiện tại chỉ là 'tạm thời' và 'tốn kém hơn' báo hiệu rằng Trần Thị Gia Tộc sẽ tiếp tục các chiêu trò mới, thậm chí là tàn độc hơn, đẩy cuộc đối đầu lên một tầm cao mới. Hắn đã nghe phong phanh về "Thiên Phong Thương Hội" và "Hắc Sa Bang" – những cái tên gợi lên sự nguy hiểm và quyền lực. Có lẽ đã đến lúc hắn phải nhìn xa hơn, không chỉ gói gọn trong vùng đất Sơn Cước này. Hắn cần phải tìm kiếm những đối tác mạnh hơn, hoặc xây dựng một thế lực đủ lớn để đối trọng với Trần Thị. Thành Thiên Phong, với sự phồn thịnh và phức tạp của nó, đang dần trở thành một điểm đến không thể tránh khỏi trong kế hoạch của hắn.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm. Gió nhẹ buổi chiều đã dịu đi, mang theo hơi sương lạnh lẽo của núi rừng. "Trần Thị, các ngươi muốn chơi trò chơi này, ta sẽ chơi cùng các ngươi. Nhưng các ngươi sẽ phải trả một cái giá đắt hơn nhiều so với những gì các ngươi có thể tưởng tượng." Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, hệt như một chiến lược gia đã sẵn sàng cho một cuộc chiến trường kỳ, đầy cam go và khốc liệt. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ vừa mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.