Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 191: Bàn Tay Vô Hình: Cuộc Bóp Nghẹt Kinh Tế

Trong thư phòng cổ kính của Trần Thị Gia Tộc, không khí đặc quánh mùi trầm hương cao cấp, hòa lẫn với một chút ẩm mốc của những cuộn sách cũ và hương gỗ lim lâu năm. Ánh sáng le lói từ khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo chỉ đủ chiếu rọi lên những đường nét uốn lượn trên bộ bàn ghế thái sư được đánh bóng loáng, phản chiếu một vẻ uy nghi nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt trong bộ gấm lụa sang trọng, ngồi tựa vào ghế, đôi mắt híp lại đầy vẻ xảo quyệt, nhìn chằm chằm vào Lý Quản Sự đang cung kính đứng đối diện. Sự im lặng kéo dài, nặng nề như một tảng đá đè nén, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa khe khẽ rít lên như một lời thì thầm, hoặc tiếng lách tách nhỏ xíu từ lò sưởi đã nguội lạnh. Trần Thị Gia Chủ chậm rãi đưa tay lên vuốt bộ râu lưa thưa của mình, ánh mắt sắc lạnh như băng, không che giấu vẻ tàn nhẫn và sự thiếu kiên nhẫn.

Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót, cảm nhận được áp lực vô hình đang tỏa ra từ vị Gia Chủ. Hắn ta khẽ nuốt nước bọt, vội vàng trình bày kế hoạch đã được chuẩn bị kỹ lưỡng. Giọng hắn nhỏ nhẹ, lươn lẹo, nhưng từng lời nói đều mang đầy vẻ thâm độc: "Bẩm Gia Chủ, theo như kế hoạch hôm trước chúng ta đã bàn, tên Lâm Dịch kia tuy có chút thủ đoạn, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ con mới lớn, còn chưa hiểu rõ quy tắc của thế giới này. Chúng ta không cần phải vội vàng ra tay quá mạnh, chi bằng bóp nghẹt hắn từ từ, cắt đứt nguồn sống của hắn, khiến hắn phải quỳ gối cầu xin." Lý Quản Sự khẽ liếc nhìn Gia Chủ, thấy ánh mắt sắc lạnh kia dường như đã dịu đi một chút, hắn liền được đà nói tiếp, với một vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt. "Thưa Gia Chủ, tiểu nhân đã có vài sắp xếp. Thứ nhất, về phần vận chuyển hàng hóa của hắn. Những trạm kiểm soát trên con đường từ Sơn Cước về thị trấn, tiểu nhân đã cử người đi 'thuyết phục' Đội trưởng tuần tra cùng các Quan lại nhỏ phụ trách thuế má. Chỉ cần ra giá đủ hậu hĩnh, bọn chuột bọ đó sẽ làm theo ý chúng ta thôi."

Trần Thị Gia Chủ khẽ gật đầu, một nụ cười khẩy hiện lên trên khóe môi. "Ngươi nói tiếp đi."

"Dạ, Gia Chủ. Bọn chúng sẽ gây khó dễ cho đoàn xe của Lâm Dịch. Kiểm tra gắt gao từng kiện hàng, kiếm cớ phạt vạ vô cớ, chậm trễ lịch trình, thậm chí là tịch thu một phần hàng hóa với lý do 'hàng giả, hàng nhái' hay 'không rõ nguồn gốc'. Mỗi chuyến hàng đều bị đình trệ, bị hao tổn, chi phí vận chuyển đội lên gấp bội, ắt sẽ khiến Lâm Dịch phải đau đầu." Lý Quản Sự nói, bàn tay gầy guộc xoa xoa vào nhau, ánh mắt lóe lên vẻ xảo quyệt. "Thứ hai, về nguồn nguyên liệu đầu vào. Tên Lâm Dịch kia dựa vào mấy loại thảo dược quý hiếm để điều chế 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao'. Tiểu nhân đã dùng ảnh hưởng của Trần Thị Gia Tộc chúng ta để răn đe các nhà cung cấp thảo dược, cũng như những thương nhân bán vật liệu đóng gói. Chúng ta sẽ khiến bọn họ không dám bán hàng cho Lâm Dịch, hoặc nếu có bán, giá cả cũng sẽ tăng vọt lên trời. Không có nguyên liệu, hắn lấy gì mà sản xuất? Hàng hóa không đến được tay khách hàng, hắn lấy gì mà bán?"

Lý Quản Sự dừng lại, chờ đợi phản ứng từ Gia Chủ. Hắn biết rằng Trần Thị Gia Chủ là một kẻ tàn nhẫn, không nhân từ, nhưng lại rất trọng lợi ích và hiệu quả. Trần Thị Gia Chủ chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt ti hí của hắn. Hắn đặt chén trà xuống, phát ra một tiếng "cạch" nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch. "Ngươi nói đúng. Bóp nghẹt hắn từ từ, cắt đứt nguồn sống của hắn. Hãy cho hắn biết, trong vùng này, ai mới là chủ!" Giọng nói the thé của hắn vang lên, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh, như một lời phán quyết cuối cùng. Hắn nhìn Lý Quản Sự với vẻ hài lòng, như nhìn một con chó săn trung thành vừa mang về một con mồi béo bở. "Làm đi, Lý Quản Sự. Ta muốn thấy tên Lâm Dịch kia phải quỳ dưới chân ta, cầu xin ta buông tha cho hắn. Nhớ kỹ, không được để lộ dấu vết gì của Trần Thị. Mọi chuyện phải diễn ra thật 'tự nhiên', như thể đó là 'quy luật' của cái vùng biên ải này."

"Dạ, Gia Chủ. Tiểu nhân đã hiểu rõ." Lý Quản Sự khúm núm cúi đầu, vẻ mặt đầy vẻ đắc ý. Hắn biết, nếu kế hoạch này thành công, vị trí của hắn trong Trần Thị Gia Tộc sẽ càng thêm vững chắc. Hắn quay người, bước ra khỏi thư phòng, mang theo một làn gió lạnh lẽo. Tiếng bước chân của hắn dần xa, để lại Trần Thị Gia Chủ một mình trong không gian tràn ngập mùi trầm hương, đôi mắt vẫn híp lại, nhưng nụ cười trên môi đã hóa thành một vẻ tàn độc, như một con mãng xà đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi nhỏ bé. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn, "và kẻ mạnh sẽ luôn nghiền nát kẻ yếu." Hắn nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác quyền lực đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lồng ngực.

***

Chiều tà buông xuống thôn làng Sơn Cước, mang theo ánh nắng vàng dịu cuối ngày, nhuộm đỏ những mái nhà gỗ đơn giản, mái tranh và con đường đất quen thuộc. Tiếng trẻ con chơi đùa ở đầu làng vọng lại, vang vọng trong không gian bình yên. Đâu đó, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa xa xăm, hòa cùng tiếng dân làng trò chuyện râm ran sau một ngày làm việc. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa đang nhóm, mùi thức ăn nấu, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ và mùi động vật trang trại thoang thoảng trong gió chiều, tất cả tạo nên một bầu không khí mộc mạc, gắn bó, và đầy sức sống.

Lâm Dịch ngồi trước cửa nhà, trong bộ trang phục thô sơ đã được vá víu cẩn thận, nhưng vẫn toát lên vẻ sạch sẽ tươm tất. Thân hình hắn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại vẫn luôn tinh anh. Trong tay hắn là cuốn Cẩm Nang Kế Sách, một vật phẩm kỳ lạ mà hắn vẫn chưa thể lý giải nguồn gốc, nhưng tâm trí hắn lại không đặt vào những con chữ hay hình vẽ trên đó. Hắn đang lắng nghe, với một sự tập trung cao độ, hai người trước mặt mình.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng. Bên cạnh hắn là Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ lại có một nét cảnh giác rõ rệt, vết sẹo nhỏ trên lông mày càng khiến hắn trông thêm nghiêm nghị. Cả hai đều là những cánh tay đắc lực của Lâm Dịch, và những thông tin họ mang về không hề khả quan.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, giọng nói có chút gấp gáp, "mấy hôm nay có chuyện lạ. Lão Trương ở chợ nói có mấy thương nhân quen biết của chúng ta, những người trước đây vẫn thường xuyên cung cấp thảo dược, tự nhiên đổi ý không bán cho chúng ta nữa. Họ bảo là 'hết hàng' hoặc 'đã có mối khác', nhưng rõ ràng là trước đó họ vẫn còn rất nhiều." Hắn ngừng một chút, vẻ mặt càng thêm bối rối. "Không chỉ vậy, giá của mấy loại thảo dược thông thường, ngay cả những thứ vốn dĩ rẻ mạt, cũng tăng vọt không rõ lý do. Tăng đến mức phi lý, đại ca ạ!"

Lý Hổ tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, vẻ mặt càng thêm căng thẳng. "Còn nữa, đại ca. Mấy tên lính tuần tra ở trạm kiểm soát trên con đường về thị trấn bỗng nhiên gắt gao hơn nhiều. Mã Đại Ca nói chuyến hàng vừa rồi của hắn bị kiểm tra đến mấy lần, chúng lục lọi từng kiện hàng, kiếm cớ phạt vạ đủ thứ. Suýt nữa không kịp giao hàng, còn bị phạt một số tiền vô cớ. Hắn bực tức lắm, nhưng không dám làm gì."

Lâm Dịch lắng nghe, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Hắn nhắm mắt lại, một làn gió chiều thổi qua, mang theo cái lạnh bất thường, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Hắn biết, đây không phải là những sự việc ngẫu nhiên. Trong thế giới này, chẳng có gì là "tự nhiên" cả, đặc biệt là khi có liên quan đến lợi ích và quyền lực. Cái bóng ma của Trần Thị Gia Tộc, cái cảm giác bị rình rập mà hắn đã linh cảm từ lâu, giờ đây đã bắt đầu hiện hình.

"Trần Thị Gia Tộc đã ra tay rồi," Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, như tự nói với chính mình. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia sắc bén và quyết đoán. "Chúng không còn giấu diếm nữa, mà đang muốn bóp nghẹt chúng ta từ từ."

Nội tâm Lâm Dịch bắt đầu suy tính. Hắn không hề ngạc nhiên. Kể từ khi 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' gặt hái thành công, khi thôn làng Sơn Cước dần thoát khỏi cảnh đói nghèo, hắn đã biết một cuộc đối đầu trực diện với Trần Thị Gia Tộc là điều không thể tránh khỏi. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này, nhưng cách thức ra tay của chúng vẫn khiến hắn cảm thấy ghê tởm. Mua chuộc quan lại, bóp nghẹt nguồn sống của dân nghèo, những thủ đoạn này quá đỗi quen thuộc trong xã hội phong kiến thối nát này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," câu nói của kẻ buôn nô lệ từ đêm trước bất chợt vọng lại trong tâm trí hắn, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè nén lên vai. Hắn không chỉ phải bảo vệ bản thân, mà còn phải bảo vệ cả thôn làng Sơn Cước, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ thầm. Hắn phải vận dụng tất cả những kiến thức, kinh nghiệm của một người hiện đại để đối phó với những mưu hèn kế bẩn này. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay hắn như nặng thêm, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng trách mà nó đại diện. Hắn nghĩ về những phương án dự phòng, những con đường khác để tìm kiếm nguyên liệu, những cách khác để vận chuyển hàng hóa. Hắn nghĩ về "Loạn Tam Phiên", về sự hỗn loạn đang lan rộng khắp Đại Hạ, điều đó vừa là thách thức, vừa có thể là cơ hội. Trong loạn lạc, luật pháp trở nên lỏng lẻo, nhưng cũng mở ra những lối đi không chính thống.

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ, ánh mắt hắn trở nên kiên định. "Các ngươi nghe đây," hắn nói, giọng điệu tuy trầm nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ khó tả. "Trần Thị đang muốn đẩy chúng ta vào đường cùng. Nhưng chúng ta sẽ không dễ dàng khuất phục. Trần Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục liên lạc với các thương nhân, nhưng không phải để mua hàng. Hãy dò hỏi xem ai đã ra tay đe dọa họ. Càng nhiều thông tin càng tốt. Tìm hiểu xem có con đường nào khác để chúng ta có thể có được nguyên liệu mà không bị Trần Thị kiểm soát hay không. Ngay cả những loại thảo dược bình thường, chúng ta cũng không thể để chúng khống chế."

"Vâng, đại ca!" Trần Nhị Cẩu đáp lời ngay lập tức, sự lo lắng trên mặt hắn dần biến thành quyết tâm. "Nhị Cẩu sẽ làm theo lời đại ca!"

"Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi hãy tăng cường cảnh giác ở các trạm kiểm soát. Cử thêm người của chúng ta đi cùng các chuyến hàng. Không phải để gây sự, mà là để quan sát. Ghi lại mọi hành động của bọn quan lại, lính tuần tra. Tên nào gây khó dễ, gây thiệt hại, phải ghi nhớ rõ ràng. Đồng thời, tìm kiếm những con đường vận chuyển thay thế, dù có khó khăn, hiểm trở hơn một chút cũng được. Chúng ta không thể phụ thuộc hoàn toàn vào con đường chính."

Lý Hổ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca yên tâm, Lý Hổ sẽ làm việc cẩn thận. Bọn chúng dám động đến hàng hóa của chúng ta, động đến tiền cơm áo của anh em, ta sẽ không để yên đâu." Ánh mắt hắn lóe lên một tia hung dữ quen thuộc.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn nói, giọng điệu pha chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng. "Chúng ta phải thích nghi. Ta sẽ suy nghĩ thêm về cách đối phó. Bây giờ, các ngươi hãy đi làm theo lời ta dặn."

Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cúi đầu, rồi nhanh chóng quay đi. Tiếng bước chân của họ nhanh chóng hòa vào tiếng gió chiều. Lâm Dịch lại một mình ngồi đó, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp dần chìm vào bóng tối. Hắn siết chặt cuốn Cẩm Nang Kế Sách trong tay. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Trần Thị Gia Tộc đã cho hắn thấy một bộ mặt tàn độc hơn. Nhưng hắn, Lâm Dịch, sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng mọi cách để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân trọng.

***

Trưa hôm sau, cái nắng gắt như đổ lửa trên con đường mòn đầy bụi. Gió thổi mạnh, cuốn theo từng đợt bụi đất mù mịt, táp vào mặt rát buốt. Ở một trạm tiếp tế nhỏ, đơn sơ được dựng bằng đá và gỗ, một đoàn xe ngựa chở đầy những thùng 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' đang bị chặn lại. Tiếng gió rít qua các khe cửa của tòa nhà nhỏ, tiếng bảng hiệu kẽo kẹt kêu lên những âm thanh khô khốc, hòa vào tiếng hí của những con ngựa đang bị phơi mình dưới nắng. Mùi bụi, mùi rơm khô, mùi mồ hôi ngựa và mùi nấu ăn từ quán trọ nhỏ bên cạnh quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí oi ả, khó chịu.

Mã Đại Ca, với thân hình cường tráng, da ngăm đen vì nắng gió, nụ cười sảng khoái thường ngày đã bị thay thế bằng vẻ mặt bực bội và khó chịu. Hắn nhìn chằm chằm vào vị Quan lại nhỏ đang đứng trước mặt mình. Vị quan này gầy gò, vẻ mặt nịnh nọt nhưng giờ lại vênh váo, hách dịch, cùng với vài tên lính tuần tra mặc giáp sắt cũ kỹ, gương mặt dữ tợn, đang đứng dàn hàng ngang, chặn lối đi.

"Hàng hóa của các ngươi có vấn đề!" Quan lại nhỏ lên tiếng, giọng the thé, đầy vẻ hống hách. Hắn dùng một cây gậy nhỏ, khều khều vào một thùng hàng được che chắn cẩn thận. "Thuốc cao này màu sắc lạ, mùi cũng khác thường. Có phải là hàng giả, hàng nhái không? Ta phải tịch thu để kiểm tra kỹ lưỡng!" Hắn nhếch mép, ánh mắt tham lam liếc nhìn những thùng hàng.

Mã Đại Ca cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù trong lòng lửa giận đã bùng lên. Hắn biết rõ đây là trò bẩn thỉu của bọn quan lại ăn tiền, nhưng trong cái thế giới này, kẻ có quyền lực là kẻ có tiếng nói. "Đại nhân, đây là hàng của Lâm Dịch công tử, chất lượng luôn được đảm bảo! Ngài đã kiểm tra nhiều lần rồi, làm sao có vấn đề được? Chúng tôi đã đóng gói kỹ càng, có giấy tờ chứng minh nguồn gốc rõ ràng." Hắn đưa ra một xấp giấy tờ đã được đóng dấu cẩn thận, nhưng vị Quan lại nhỏ chỉ hất tay, không thèm nhìn.

"Đừng nhiều lời!" Quan lại nhỏ quát lên, vẻ mặt càng thêm khó chịu. "Quy định mới ban hành, phải kiểm tra gắt gao. Nếu không, đừng hòng qua cửa! Ngươi tưởng ta không biết cái thứ 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' của các ngươi đang làm mưa làm gió trên thị trường sao? Càng nổi tiếng, càng phải kiểm tra cẩn thận. Lỡ có chuyện gì, ai sẽ chịu trách nhiệm?" Hắn ra hiệu cho một tên lính. "Lục soát! Lấy ra một vài hộp mẫu để ta mang về kiểm tra. Nếu có vấn đề, toàn bộ số hàng này sẽ bị tịch thu!"

Tên lính tuần tra lập tức xông lên, thô bạo mở một thùng hàng, lấy ra vài hộp Linh Dược Hoạt Lạc Cao. Mã Đại Ca siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc của hắn. Hắn bực bội đến cực điểm, khó chịu vô cùng, nhưng hắn biết mình không thể làm gì. Chống đối một tên quan lại nhỏ, dù là tham nhũng, cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường cho toàn bộ đoàn xe và cả Lâm Dịch. Sự bất lực dâng lên trong lòng hắn. Hắn đã gặp phải chuyện này mấy lần rồi, mỗi lần đều mất thời gian, mất hàng, và mất cả tiền. Hắn ngước nhìn lên bầu trời nắng gắt, cảm thấy hoang mang. Rốt cuộc thì chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

"Đại nhân, xin ngài khoan tay!" Mã Đại Ca đành phải hạ giọng, cố nén cục tức vào trong. "Chúng tôi có thể nộp phạt, chỉ mong ngài cho qua, đừng làm chậm trễ chuyến hàng. Hàng này còn phải giao đến tay khách hàng đúng hẹn."

Quan lại nhỏ cười khẩy, vẻ mặt nịnh nọt ban đầu giờ đã biến thành sự ngạo mạn. "Nộp phạt? Cũng được. Nhưng số tiền phạt này sẽ không nhỏ đâu. Hơn nữa, ta cần phải kiểm tra kỹ càng. Nếu không, làm sao ta yên tâm để các ngươi đi?" Hắn ra một cái giá cắt cổ, một số tiền lớn gấp mấy lần số tiền phạt thông thường, gần như bằng giá trị của số hàng bị tịch thu. Mã Đại Ca nghiến răng, biết rằng mình đang bị ép đến đường cùng. Hắn đành phải móc túi, đếm từng đồng bạc đưa cho tên quan lại tham lam.

"Lần sau, nhớ kỹ," Quan lại nhỏ nhận tiền, vẻ mặt hài lòng, "phải biết điều một chút. Đừng tưởng có chút tiền là có thể coi thường quy tắc." Hắn cười khẩy, sau đó phất tay. "Cho chúng đi đi. Nhưng nhớ đấy, lần sau mà có chuyện gì, không chỉ là phạt tiền đâu."

Mã Đại Ca nuốt cục tức, chỉ còn biết cúi đầu cảm ơn một cách miễn cưỡng. Hắn quay lại ra hiệu cho đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Bánh xe kẽo kẹt trên nền đất bụi, mang theo sự bực bội, khó chịu và cả nỗi hoang mang của hắn. Hắn nhìn số hàng bị mất, nhìn số tiền bị vơi đi, cảm thấy bất lực. Rõ ràng, đây không phải là một sự tình cờ. Có một bàn tay vô hình đang cố gắng bóp nghẹt họ, bóp nghẹt Lâm Dịch.

Ở một góc khuất, một bóng người gầy gò, đôi mắt tinh anh, đang ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ. Hắn là một trong những tai mắt của Lâm Dịch, được cử đi theo dõi các tuyến đường vận chuyển. Hắn chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cảm thấy lạnh sống lưng. Việc các quan lại nhỏ bị mua chuộc cho thấy sự mục ruỗng của hệ thống quan trường địa phương đã đạt đến mức độ nào, và rằng Trần Thị Gia Tộc có thể dễ dàng lợi dụng kẽ hở này cho những mục đích lớn hơn, tàn độc hơn. Sự chậm trễ và thiệt hại trong vận chuyển hàng hóa báo hiệu cho những đòn tấn công kinh tế nghiêm trọng hơn, có thể dẫn đến việc thiếu hụt nguồn cung hoặc mất thị trường. Hắn biết, Lâm Dịch sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ phải chủ động tìm cách phá vỡ vòng vây của Trần Thị Gia Tộc, có thể bằng cách tìm kiếm đối tác hoặc con đường mới. Và hắn, cũng như những người khác ở Sơn Cước, sẽ luôn ở bên cạnh Lâm Dịch, sẵn sàng chiến đấu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free