Lạc thế chi nhân - Chương 190: Bão Ngầm Nổi Sóng: Ám Mưu Từ Trần Thị
Giữa không gian tĩnh mịch của đêm khuya, nơi những tia sáng yếu ớt còn sót lại từ những ngôi nhà tranh vương vấn trên nền trời đen sẫm, Lâm Dịch đứng đó, tấm lưng gầy gò in hình lên vầng trăng treo lơ lửng. Mùi đất ẩm sau một ngày mưa, quyện với không khí mát mẻ, đã tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho những suy tư của hắn. Hắn vừa cảm nhận được sự mãn nguyện sâu sắc từ những thay đổi tích cực của làng Sơn Cước, từ cuộc sống ấm no của gia đình mình, nhưng đồng thời, một gánh nặng vô hình đã đè lên vai hắn, nặng trĩu. Lời hứa về một cuộc sống bình yên, một sự thịnh vượng mà hắn nhất định phải giữ, bỗng trở thành một thách thức lớn lao hơn bao giờ hết. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ để yên.
“Thịnh vượng này… liệu có giữ được bao lâu?” Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, mang theo một nỗi lo lắng ngầm. Hắn nhớ lại những lời lẽ khinh miệt của Trần Thị Gia Chủ, nhớ lại ánh mắt đầy thù hận khi hắn từ chối cúi đầu. Giờ đây, khi “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” đã vang danh khắp nơi, khi Thôn Làng Sơn Cước đã lột xác thành một vùng đất trù phú, hắn biết rõ rằng cơn phẫn nộ của Trần Thị sẽ bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn không ngây thơ đến mức nghĩ rằng chúng sẽ ngồi yên nhìn hắn vươn lên. Sự thành công của hắn, của dân làng, chính là một cái gai chọc thẳng vào mắt chúng, một lời thách thức trắng trợn đối với quyền uy và độc quyền đã được chúng gầy dựng bao năm qua.
Hắn cũng đã lờ mờ nhận ra những dấu hiệu bất thường. Những tin đồn về “lính tuần tra” ở các tuyến đường giao thương đã mục ruỗng, những thế lực giang hồ như “Hắc Sa Bang” hay các thương hội lớn mạnh như “Thiên Phong Thương Hội” dần để mắt tới. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hỗn loạn, nơi mà “Loạn Tam Phiên” đang âm ỉ cháy, tạo điều kiện cho mọi thủ đoạn đen tối lên ngôi. Lâm Dịch khẽ vuốt nhẹ chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong áo, một biểu tượng cho tri thức và khả năng thích nghi của hắn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là những cuộc cạnh tranh kinh tế đơn thuần nữa. Nó sẽ là một cuộc chiến sinh tồn thực sự, nơi hắn phải dùng mọi mưu lược để bảo vệ những gì mình đã xây dựng. Bình yên này, hắn nhất định phải giữ, cho dù phải trả giá đắt đến đâu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một nửa bầu trời phía Tây, nhưng không thể xua đi cái không khí âm u, nặng nề đang bao trùm lên dinh thự Trần Thị Gia Tộc. Trong sảnh đường rộng lớn và xa hoa, hương trầm cao cấp vẫn nồng nặc, cố gắng che lấp đi mùi vị của sự tức giận và lo lắng đang lan tỏa. Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt, vẫn vận bộ lụa là sang trọng nhưng khuôn mặt tròn trịa thường ngày giờ đen sạm lại, đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu. Hắn đang ngồi trên chiếc ghế bành chạm khắc tinh xảo, nhưng không còn vẻ thảnh thơi thưởng trà như mọi khi. Thay vào đó, hắn đập mạnh tay xuống thành ghế, tiếng gỗ chạm vào nhau khô khốc, vang vọng khắp gian phòng rộng lớn, làm giật mình cả những kẻ hầu cận đang đứng rụt rè trong góc. Trên chiếc bàn gỗ mun bóng loáng trước mặt hắn, vài tờ giấy báo cáo bị vò nát, vứt lăn lóc, như thể chúng là những bằng chứng không thể chối cãi cho sự sỉ nhục mà hắn đang phải gánh chịu.
Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, đứng cạnh bên, vẻ mặt nịnh hót thường thấy nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự xảo quyệt khó lường. Hắn mặc một bộ trường bào màu xám tro, tương đối tươm tất nhưng vẫn không giấu được vẻ bần tiện cố hữu. Hắn dè dặt tiến lại gần hơn, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ xu nịnh: “Gia Chủ bớt giận. Long thể quý trọng, không nên vì một kẻ tiểu nhân mà hao tổn.”
Trần Thị Gia Chủ gầm lên, giọng nói the thé, đầy vẻ tự mãn và ra lệnh, giờ đây lại mang theo sự phẫn uất tột độ: “Bớt giận ư? Ngươi bảo ta bớt giận sao? Cái thằng nhãi ranh Lâm Dịch đó! Ta đã cho nó cơ hội, đã cho nó con đường sống, vậy mà nó dám… dám đạp lên đầu Trần Thị ta để vươn lên! Ngươi nhìn xem!” Hắn vung tay chỉ vào những mảnh giấy nhàu nát. “Những bản báo cáo này nói gì? ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của nó bán chạy gấp mấy lần sản phẩm của chúng ta! Làng Sơn Cước nghèo hèn đó giờ đã trù phú đến mức nào? Dân làng trung thành với nó như chó với chủ! Nó đang cướp khách, cướp tiền, cướp cả uy danh của Trần Thị Gia Tộc chúng ta đấy!”
Hắn thở hổn hển, lồng ngực béo tốt phập phồng. Đối với Trần Thị Gia Chủ, sự thành công của Lâm Dịch không chỉ là mất mát về lợi nhuận, mà còn là một đòn giáng mạnh vào thể diện và quyền lực mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn, một cường hào địa phương, đứng đầu một gia tộc có tiếng tăm, lại bị một thiếu niên xuất thân từ vùng biên thùy hẻo lánh làm cho mất mặt. Điều đó không thể chấp nhận được. Nỗi sợ hãi mất đi quyền lực, mất đi vị thế độc tôn, đang dần biến thành sự thù hận tột độ.
Lý Quản Sự cúi đầu, ánh mắt lóe lên vẻ đắc ý khi thấy Gia Chủ tức giận như vậy, bởi vì hắn biết, càng tức giận, Trần Thị Gia Chủ càng dễ bị thao túng. Hắn lại tiến thêm một bước, hạ thấp giọng thì thầm: “Gia Chủ nói chí phải. Thành công của Lâm Dịch quả thật nằm ngoài dự liệu của tất cả chúng ta. Nhưng đây cũng chính là cơ hội để chúng ta ra tay mạnh hơn, dứt khoát hơn. Tình hình ‘Loạn Tam Phiên’ đang ngày càng căng thẳng, khắp nơi đều hỗn loạn. Ai sẽ để ý những cái chết hay sự biến mất nhỏ nhặt ở vùng biên thùy này đâu? Quan lại cấp cao hơn cũng đang bận đối phó với phiên trấn nổi dậy, chẳng hơi đâu mà quan tâm đến những chuyện cỏn con này.”
Trần Thị Gia Chủ nheo mắt, ánh mắt dò xét nhìn Lý Quản Sự. “Ngươi có kế sách gì? Đừng nói đến những trò mua chuộc quan lại vặt vãnh nữa, ta cần một đòn chí mạng! Một đòn khiến cái thằng Lâm Dịch đó phải quỳ gối cầu xin, và cả cái làng Sơn Cước của nó phải trở về đúng vị trí thấp hèn vốn có!” Giọng hắn rít lên đầy căm hờn. Hắn đã quá mệt mỏi với những thủ đoạn nửa vời, những biện pháp chèn ép kinh tế không mang lại hiệu quả như mong muốn. Lâm Dịch, bằng cách nào đó, luôn tìm được kẽ hở, luôn tìm được con đường để vượt qua. Sự kiên cường và khả năng thích nghi của Lâm Dịch, điều mà Trần Thị Gia Chủ không thể nào lý giải nổi, càng khiến hắn cảm thấy bị thách thức và khinh thường.
Lý Quản Sự mỉm cười hiểm độc, nếp nhăn trên khuôn mặt càng thêm sâu. Hắn tiến lại gần hơn, cúi thấp người, gần như thì thầm vào tai Gia Chủ, đảm bảo không một kẻ hầu cận nào có thể nghe thấy: “Gia Chủ, chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian vào việc chèn ép kinh tế, vào việc dùng luật lệ. Nhưng thời loạn, luật lệ chỉ là một tờ giấy vụn. Chúng ta cần những phương pháp mạnh tay hơn, những kẻ không màng đến luật pháp.” Hắn dừng lại một chút, như để tăng thêm kịch tính, rồi tiếp tục với một giọng điệu đầy ẩn ý: “Thiên hạ này, có thứ gì không thể mua được bằng tiền đâu, đặc biệt là vào thời điểm này? Có những kẻ, chỉ cần có tiền, chúng sẽ làm mọi thứ, từ việc bắt cóc, phá hoại, cho đến… khiến một người biến mất vĩnh viễn, mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.”
Trần Thị Gia Chủ cau mày, nhưng ánh mắt hắn dần sáng lên. “Ngươi nói là…?”
“Chính xác, Gia Chủ.” Lý Quản Sự thì thầm, nụ cười trên môi càng thêm quỷ dị. “Chúng ta sẽ không chỉ đánh vào kinh tế của Lâm Dịch nữa. Chúng ta sẽ đánh vào những gì hắn trân trọng nhất. Nghe nói, hắn rất quan tâm đến dân làng Sơn Cước, đến những kẻ mà hắn đã ‘cứu vớt’ khỏi đói nghèo. Vậy thì, hãy để hắn nếm trải cảm giác mất mát, cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ được những người mình yêu quý.” Lý Quản Sự ngừng lại, vẻ mặt hả hê khi nhìn thấy sự cân nhắc trong mắt Trần Thị Gia Chủ. “Ta có biết một kẻ. Hắn chuyên làm những việc bẩn thỉu, di chuyển khắp nơi, rất kín đáo và hiệu quả. Hắn không có liên hệ gì với Trần Thị chúng ta, nên sẽ không có ai có thể lần ra được. Hắn ta được gọi là ‘Kẻ buôn nô lệ’. Với tình hình ‘Loạn Tam Phiên’ hiện tại, việc vài người dân biến mất khỏi làng quê hẻo lánh sẽ chỉ được coi là bị thổ phỉ bắt cóc, hoặc tự bỏ xứ mà đi chạy loạn mà thôi. Chẳng ai hơi đâu mà điều tra.”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng hương trầm cháy tí tách và tiếng thở dốc của Trần Thị Gia Chủ. Hắn nhắm mắt lại, cân nhắc lời đề nghị của Lý Quản Sự. Một mặt, hắn cảm thấy ghê tởm với ý nghĩ tàn độc đó. Dù gì hắn cũng là một cường hào, một gia chủ có tiếng, không muốn dính dáng đến những việc quá mức tàn nhẫn. Nhưng mặt khác, nỗi sợ hãi và sự thù hận đã lấn át tất cả. Lâm Dịch đã chạm đến giới hạn của hắn. Hắn không thể để một kẻ như Lâm Dịch tiếp tục thách thức mình.
“Kẻ buôn nô lệ sao…” Trần Thị Gia Chủ lẩm bẩm, âm thanh như phát ra từ kẽ răng. “Hắn có đáng tin không? Có kín đáo không?”
“Gia Chủ cứ yên tâm.” Lý Quản Sự trấn an, vẻ mặt đầy tự tin. “Hắn làm ăn bao năm nay, chưa bao giờ để lộ sơ hở. Hắn có mạng lưới riêng, và với cái giá phải chăng, hắn sẽ làm mọi việc một cách sạch sẽ. Ta đã từng dùng hắn vài lần cho những việc nhỏ nhặt hơn, và hắn chưa bao giờ làm ta thất vọng.” Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Gia Chủ ạ. Và chúng ta, những kẻ có quyền lực, có tiền bạc, có thể tạo ra công bằng theo cách của mình. Lâm Dịch đã chọn con đường đối đầu, vậy thì hắn phải chấp nhận hậu quả.”
Trần Thị Gia Chủ mở mắt, ánh mắt hắn giờ đây đã không còn sự do dự. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tàn nhẫn. Sự kiên nhẫn của hắn đã cạn kiệt. Cơn thịnh nộ đã hoàn toàn nuốt chửng lương tri. “Được. Ngươi hãy liên hệ với hắn. Bắt đầu từ những kẻ thân cận nhất của Lâm Dịch, những kẻ mà hắn tin tưởng nhất. Hãy khiến hắn phải sống trong sợ hãi, phải nhận ra rằng không có nơi nào là an toàn khi đối đầu với Trần Thị Gia Tộc!” Hắn đập mạnh tay xuống bàn một lần nữa, lần này là một tiếng đập đầy quyết đoán, không còn là sự tức giận vô vọng nữa.
Lý Quản Sự cúi đầu thật thấp, nụ cười hiểm độc trên môi càng sâu hơn. “Tuân lệnh, Gia Chủ.” Hắn quay người rời đi, bước chân nhanh nhẹn hơn hẳn, mang theo một kế hoạch tàn độc vừa được nung nấu trong dinh thự sang trọng nhưng đầy rẫy âm mưu. Bầu trời bên ngoài dinh thự càng lúc càng tối sẫm, những đám mây đen kịt kéo đến, như một điềm báo cho cơn bão sắp sửa ập đến Thôn Làng Sơn Cước và cuộc đời Lâm Dịch.
***
Giữa trưa, nắng nhẹ, gió mát, Quán Ăn Đại Phong đông nghịt khách. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng thức ăn xèo xèo trên bếp lửa, tất cả tạo nên một không khí sôi động, ấm áp và mời gọi. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng đượm trộn lẫn với mùi dầu ăn thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách của quán. Lâm Dịch ngồi trong một góc khuất, bàn tay gầy gò nhẹ nhàng gõ nhịp lên mặt bàn gỗ đã cũ. Đối diện hắn là Trần Nhị Cẩu, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ rạng rỡ hẳn lên, đôi mắt sáng lấp lánh sự phấn khích. Nhị Cẩu đang hăm hở kể về những đơn hàng mới và lợi nhuận tăng vọt, nhưng ánh mắt Lâm Dịch vẫn đăm chiêu, không hoàn toàn bị cuốn theo niềm vui của người bạn.
“Đại ca, huynh xem!” Trần Nhị Cẩu hồ hởi reo lên, giọng nói còn vang hơn cả tiếng ồn ào xung quanh. Hắn vươn tay chỉ vào cuốn sổ ghi chép dày cộp đặt trên bàn, những con số được ghi chi chít bằng mực tàu, rõ ràng là một bản báo cáo doanh thu chi tiết. “Hàng hóa của chúng ta bán chạy như tôm tươi! Các thương lái của Vân Du Thương Hội còn phải đặt thêm nhiều nữa kìa! Ông chủ Lục nói, ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của chúng ta giờ đã nổi tiếng đến các thị trấn xa hơn, thậm chí có cả thương nhân từ Thành Thiên Phong hỏi mua đó đại ca!”
Nhị Cẩu huyên thuyên kể lể, vẻ mặt đầy tự hào, như thể chính hắn là người đã tạo ra sự thành công đó. Hắn không ngừng liệt kê những con số ấn tượng, những lời khen ngợi từ các thương nhân, và cả những dấu hiệu cho thấy sản phẩm của Thôn Làng Sơn Cước đang dần chiếm lĩnh thị trường. Nghe những lời đó, Lâm Dịch cảm thấy một sự hài lòng nhất định. Hắn nhìn Nhị Cẩu, nhìn thấy sự nhiệt huyết và trung thành không đổi của người bạn. Làng Sơn Cước thực sự đang thay đổi, và một phần không nhỏ là nhờ vào sự nỗ lực của Nhị Cẩu và những người dân làng khác.
Tuy nhiên, niềm vui đó nhanh chóng bị che lấp bởi một cảm giác bất an sâu sắc. Lâm Dịch vốn là người đa nghi, đặc biệt là sau khi trải qua nhiều biến cố và đối đầu với Trần Thị Gia Tộc. Sự thành công quá mức, quá nhanh chóng này, đối với hắn, luôn đi kèm với những hiểm họa tiềm ẩn. Hắn nhớ lại lời hứa của mình với dân làng, lời hứa về một cuộc sống bình yên, và nhận ra rằng để giữ lời hứa đó, hắn không thể chỉ nhìn vào những điều tốt đẹp.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, giọng nói trầm trầm, mang theo sự cẩn trọng thường thấy: “Mọi chuyện có vẻ quá suôn sẻ, Nhị Cẩu. Ngươi có nghe ngóng được tin tức gì lạ không? Gần đây có chuyện gì bất thường ở các làng xung quanh, hay trên các tuyến đường vận chuyển không?” Hắn không hề bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất, bởi vì hắn biết, trong thế giới này, đôi khi một lời đồn thổi vô hại lại chính là khởi đầu của một thảm họa. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhắc nhở, và để sinh tồn, hắn phải luôn cảnh giác, luôn dự đoán trước những bước đi của đối thủ.
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt hơi ngơ ngác trước câu hỏi bất ngờ của Lâm Dịch. “Tin tức lạ sao đại ca? À, thì cũng có mấy tin đồn lặt vặt thôi. Chẳng hạn như… nghe nói ở làng bên, làng Nguyệt Xá ấy, có vài người nông dân tự nhiên biến mất. Người nhà đi tìm khắp nơi cũng không thấy tăm hơi. Rồi lại có người thấy mấy kẻ lạ mặt, ăn mặc lấm la lấm lét, lảng vảng gần các con đường mòn dẫn vào làng chúng ta… Nhưng mà, đó cũng là chuyện thường tình trong thời buổi loạn lạc này mà đại ca. Thổ phỉ hoành hành, có người chạy loạn, có người bị bắt đi bán cũng là điều dễ hiểu thôi.” Nhị Cẩu cười xòa, cố gắng xua đi sự lo lắng trong giọng nói của mình, như thể muốn trấn an Lâm Dịch.
Nhưng đối với Lâm Dịch, những lời đó không hề là “chuyện thường tình”. Trái lại, chúng như những mảnh ghép rời rạc, đột nhiên khớp vào nhau trong tâm trí hắn. Làng Nguyệt Xá nằm không quá xa Sơn Cước, và những con đường mòn mà Nhị Cẩu nhắc đến chính là những lối đi mà dân làng Sơn Cước thường dùng để vận chuyển hàng hóa, hoặc thậm chí là đi lại thăm thân. Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người qua lại tấp nập, ngựa xe như nước. Ánh nắng ban trưa vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng hắn, một luồng gió lạnh bỗng thổi qua.
Hắn nhớ lại những suy đoán của mình đêm qua, về việc Trần Thị Gia Tộc sẽ không chỉ đơn thuần là cạnh tranh kinh tế nữa. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn, thậm chí là trực tiếp uy hiếp dân làng để lung lay niềm tin của họ vào hắn. Và những tin tức về người biến mất, về kẻ lạ mặt, chính là dấu hiệu đầu tiên của sự leo thang đó. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ. Và tri thức của hắn, từ một thế giới hiện đại, cho hắn biết rằng khi một thế lực đã mất đi sự kiên nhẫn, chúng sẽ không ngần ngại sử dụng bạo lực và những thủ đoạn tàn độc nhất.
Lâm Dịch gật đầu nhẹ, vẻ mặt càng thêm suy tư. Hắn không nói gì thêm, nhưng trong đầu hắn, một bản đồ rủi ro đang được vẽ nên một cách chi tiết. Hắn hình dung ra cảnh những người dân làng Sơn Cước, những con người chất phác mà hắn đã hứa bảo vệ, có thể trở thành mục tiêu của những kẻ buôn người tàn nhẫn, bị bán đi làm nô lệ hoặc bị ép làm những công việc nặng nhọc cho đến chết. Hình ảnh đó khiến trái tim hắn thắt lại. Hắn đã từng chứng kiến cảnh sống cơ cực của dân làng, chứng kiến những đứa trẻ đói ăn, những người già yếu không nơi nương tựa. Hắn không thể để điều đó lặp lại.
“Nhị Cẩu, từ giờ, ngươi hãy tăng cường cảnh giác.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên quyết. “Tất cả các chuyến hàng phải có người đi theo, tốt nhất là những người có võ công. Các con đường mòn vào làng cũng phải được kiểm tra thường xuyên. Dặn dò dân làng, đặc biệt là những người đi làm nương rẫy xa, phải đi thành nhóm, không được đi một mình. Nếu có bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào, phải báo cáo ngay lập tức cho ta hoặc Vương Đại Trụ.” Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Nhị Cẩu, ánh mắt đầy sự nghiêm trọng. “Chúng ta đang ở trong thời buổi loạn lạc, và những kẻ muốn hãm hại chúng ta sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào.”
Trần Nhị Cẩu, dù vẫn còn hơi ngơ ngác, nhưng nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Lâm Dịch, hắn hiểu rằng đây không phải là chuyện đùa. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Hắn dứt khoát đáp lời, sự trung thành hiện rõ trong ánh mắt. “Đệ sẽ đi sắp xếp ngay lập tức.”
Lâm Dịch khẽ thở dài. Hắn biết, giông bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Những tin đồn về người biến mất, những kẻ lạ mặt lảng vảng, chính là những đốm lửa nhỏ báo hiệu cho một đám cháy lớn sắp bùng lên. Trần Thị Gia Tộc đã mất đi sự kiên nhẫn, và chúng sẽ không ngần ngại sử dụng những phương pháp tàn độc nhất để đạp đổ hắn. Hắn vuốt nhẹ chiếc Cẩm Nang Kế Sách trong áo, cảm thấy sự chắc chắn của cuộn giấy da bên trong. Hắn cần phải suy nghĩ, cần phải lên kế hoạch. Không chỉ là kế hoạch kinh doanh, mà còn là kế hoạch bảo vệ. Bảo vệ làng, bảo vệ người thân, và bảo vệ lời hứa của mình.
***
Đêm khuya, trời không trăng, gió lạnh rít qua những con hẻm tối tăm, ẩm thấp của khu chợ ở Thị trấn. Mùi ẩm mốc, mùi gia vị nồng gắt trộn lẫn với mùi tanh nồng của cá ươn và một thứ mùi khó tả khác, mùi của sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề. Đây là nơi mà ánh sáng của lý lẽ và luật pháp khó lòng chạm tới, nơi những bí mật đen tối được giao dịch dưới màn đêm. Chỉ có tiếng rao hàng nhỏ lẻ bị gió cuốn đi, tiếng mặc cả thì thầm như những bóng ma, và tiếng bước chân vội vã của những kẻ không muốn bị nhận diện.
Trong một con hẻm sâu hun hút, nơi ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo leo lắt gần như không thể chiếu tới, một khung cảnh tàn nhẫn đang diễn ra. Kẻ buôn nô lệ xuất hiện, thân hình béo phì, lùn tịt, vẻ mặt bẩn thỉu và đôi mắt ti hí luôn đảo quanh đầy vẻ cảnh giác, như một con chuột cống luôn sợ hãi bị phát hiện. Hắn ta mặc một chiếc áo vải thô màu nâu đã bạc phếch, dính đầy những vết bẩn khó rõ nguồn gốc. Đôi mắt hắn ta, dù nhỏ hẹp, nhưng lại ánh lên vẻ tham lam và thờ ơ với sinh mạng con người.
Trước mặt hắn, một nhóm người gầy gò, rách rưới, khoảng mười người, đang bị trói chặt bằng dây thừng thô ráp. Họ bị dồn sát vào nhau, vẻ mặt hốc hác, đôi mắt đờ đẫn không còn chút sức sống, phản chiếu sự cam chịu trước số phận nghiệt ngã. Có cả đàn ông, phụ nữ và vài đứa trẻ. Mấy đứa trẻ sợ hãi co rúm lại, đôi mắt mở to nhìn quanh, nhưng không hề dám cất tiếng khóc. Sự im lặng tuyệt vọng của họ còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng kêu la nào. Tất cả đều là những người dân vô tội, có lẽ bị bắt cóc từ những làng quê hẻo lánh, những nơi mà tiếng nói của họ chẳng bao giờ được lắng nghe trong thời loạn lạc.
Một kẻ sai vặt của Trần Thị Gia Tộc, tên là Mã Tam, dáng người thấp bé, vẻ mặt gian xảo, đang đứng đó. Hắn ta khoác trên mình một chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, cố gắng che giấu thân phận nhưng không giấu được vẻ đắc ý khi hoàn thành nhiệm vụ. Hắn chìa ra một túi tiền vải, bên trong phát ra tiếng kim loại lạch cạch của những thỏi bạc vụn.
“Này, đây là số tiền cho đợt này.” Mã Tam thì thầm, giọng nói khản đặc vì lạnh và căng thẳng. Hắn không muốn nán lại ở nơi này quá lâu. “Lần tới, chúng ta sẽ cần thêm ‘nhân lực’ từ… à, ngươi biết đấy. Phải thật kín đáo, không để lại dấu vết gì. Trần Gia Chủ không muốn có bất kỳ rắc rối nào đâu.” Hắn liếc nhìn nhóm người bị trói, không chút thương cảm, chỉ thấy họ như những món hàng hóa.
Kẻ buôn nô lệ vươn bàn tay béo ú, thô ráp ra nhận túi tiền. Hắn vỗ vỗ vào túi, cảm nhận sức nặng của bạc, rồi cất vào trong túi áo. Một nụ cười khẩy hiện trên khuôn mặt bẩn thỉu, để lộ hàm răng ố vàng. Giọng hắn khàn đục, nghe ghê rợn như tiếng đá mài: “Yên tâm. Ta làm ăn bao năm nay, chưa bao giờ để lộ sơ hở. Dân chúng ở đây, nhất là cái thời loạn lạc này, chẳng ai quan tâm một vài kẻ biến mất đâu. Cứ gọi là bị thổ phỉ bắt, hoặc chạy loạn thôi.” Hắn nhếch mép, ánh mắt ti hí lóe lên vẻ tham lam và tàn nhẫn. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Kẻ yếu thì bị nghiền nát, kẻ mạnh thì sống sót. Luật trời là vậy, luật đời cũng vậy.”
Hắn liếc nhìn những người bị trói, trong mắt không có một chút cảm xúc nào. Đối với hắn, những sinh mạng này không hơn gì những con vật bị đem ra mua bán. Hắn ra hiệu cho hai tên thuộc hạ gầy gò, mặt mày dữ tợn đang đứng gần đó. “Đẩy nhanh lên! Sắp xếp chúng lên xe. Che chắn kỹ càng, đừng để ai nhìn thấy.”
Hai tên thuộc hạ vội vàng tuân lệnh, thô bạo đẩy những người bị trói lên một chiếc xe ngựa cũ kỹ, được che phủ bằng vải bạt dày. Tiếng rên khe khẽ, tiếng bước chân vội vã, tiếng vải bạt xào xạc, tất cả đều chìm trong bóng tối và tiếng gió rít. Không một ai dám chống cự, bởi vì họ biết rằng bất kỳ sự phản kháng nào cũng chỉ mang lại đau đớn và cái chết mà thôi. Những người dân thường này, giữa thời buổi “Loạn Tam Phiên”, chẳng khác gì những con kiến nhỏ bé giữa trận cuồng phong, dễ dàng bị cuốn trôi mà không ai hay biết.
Mã Tam gật đầu, vẻ mặt hài lòng khi mọi việc diễn ra suôn sẻ. Hắn quay người, nhanh chóng hòa vào bóng đêm, như một bóng ma biến mất khỏi con hẻm. Chiếc xe ngựa cũng lăn bánh, bánh xe kêu kẽo kẹt trên nền đất ẩm ướt, rồi dần dần khuất dạng vào màn đêm u tối, mang theo những sinh mạng vô tội đến một số phận nghiệt ngã. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc, mùi tanh tưởi và sự lạnh lẽo của gió đêm, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới này, nơi mà quyền lực và tiền bạc có thể biến con người thành những món hàng hóa.
Xa xa, một bóng người gầy gò, che khuất trong bóng tối của một mái hiên đổ nát, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đó. Dù không phải Lâm Dịch, nhưng người này, một tai mắt của hắn, sẽ mang thông tin về cảnh tượng này trở lại. Cái cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm, và sự nhận thức về một mối đe dọa mới, tàn bạo hơn bao giờ hết, đã in sâu vào tâm trí kẻ chứng kiến. Trần Thị Gia Tộc đã thực sự vượt qua mọi giới hạn, và giông bão thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Những cái chết và sự biến mất không dấu vết này chính là lời cảnh báo, rằng Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi hắn phải dùng mọi cách để bảo vệ những giá trị mà mình trân trọng, trước một thế lực không nợ ai một sự công bằng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.