Lạc thế chi nhân - Chương 189: Hương Vị Thịnh Vượng: Lời Hứa Với Thôn Làng
Tiếng mưa phùn tí tách ngoài hiên vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lâm Dịch khi hắn cùng Lý Hổ rời khỏi quán trà. Cảm giác của bản hợp đồng da trên tay như một lời nhắc nhở không ngừng về bước ngoặt vừa đạt được. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã có thêm một bước tiến vững chắc. Ông chủ Lục và Vân Du Thương Hội, dù 'nhỏ' nhưng lại có mạng lưới 'linh hoạt', hứa hẹn sẽ mang đến những thông tin hoặc mối quan hệ bất ngờ, có thể hữu ích hoặc cũng có thể gây rắc rối cho Lâm Dịch sau này. Tình hình 'Loạn Tam Phiên' liên tục được nhắc đến, một lần nữa khẳng định rằng những bước đi của hắn không chỉ là kinh doanh, mà còn là sinh tồn trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên cường và một chút lo âu về tương lai.
***
Vài tuần sau cuộc gặp gỡ với Vân Du Thương Hội, Thôn Làng Sơn Cước dường như được khoác lên một tấm áo mới, rực rỡ và đầy sức sống. Mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng những ngọn núi phía xa, và một làn gió dịu nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi khói bếp ấm nồng. Đường làng không còn lầy lội mà đã được sửa sang tươm tất hơn, những viên đá cuội được xếp ngay ngắn, sạch sẽ. Từ xa vọng lại tiếng cười giòn tan của đám trẻ con đang nô đùa quanh sân đình, tiếng gà gáy thưa thớt, tiếng chó sủa lảnh lót từ những trang trại xa xa, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống làng quê.
Lâm Dịch đứng tựa vào gốc cây đa cổ thụ ở đầu làng, lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò của hắn vẫn còn đó, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ trầm tư pha lẫn chút mãn nguyện. Hắn nhìn những người dân làng đang lục tục trở về sau một ngày làm việc. Họ không còn vẻ mặt khắc khổ, mệt mỏi như trước, thay vào đó là sự phấn khởi, những nụ cười nở trên môi. Trên tay mỗi người đều mang theo những sản vật tươi ngon: bó rau xanh mướt, con cá suối còn tươi rói, hay vài miếng thịt heo rừng được chia phần công bằng từ chuyến săn của Vương Đại Trụ. Quần áo của họ tuy vẫn là vải thô, nhưng đã sạch sẽ hơn, không còn những mảnh vá chằng váu hay bạc màu vì thời gian. Một vài người phụ nữ còn diện những bộ quần áo mới tinh, màu sắc tươi sáng, được mua từ thị trấn về nhờ vào đồng tiền dư dả.
Tiếng bước chân dồn dập, rồi một nhóm dân làng đi ngang qua Lâm Dịch. Đại Nương Lý, với khuôn mặt phúc hậu và mái tóc búi gọn gàng, nhìn thấy hắn liền nở một nụ cười tươi rói, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn.
“Lâm công tử, ngài đứng đây từ bao giờ vậy?” Đại Nương Lý hỏi, giọng nói ấm áp. “May mà có ngài, đời này ta mới biết thế nào là bữa cơm có thịt cá no đủ! Mấy đứa nhỏ nhà ta nay đứa nào đứa nấy cũng bụ bẫm hơn nhiều rồi.”
Một người đàn ông khác, Dân làng A, với vẻ mặt chân chất và đôi tay chai sạn vì lao động, cũng tiếp lời: “Đúng vậy, Lâm công tử. Quần áo con ta cũng không còn vá víu như trước nữa. Mỗi sáng nhìn chúng nó tung tăng đến trường học, ta lại thầm cảm tạ trời đất đã đưa công tử đến với thôn làng chúng ta.”
Lâm Dịch chỉ khẽ mỉm cười, cái gật đầu nhẹ nhàng. Hắn không nói nhiều, bởi hắn biết, những lời nói lúc này là không cần thiết. Sự thay đổi rõ rệt trong cuộc sống của họ chính là minh chứng hùng hồn nhất cho những nỗ lực mà hắn đã bỏ ra. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt họ không chỉ là sự biết ơn, mà còn là một niềm tin tưởng tuyệt đối, một sự gắn bó đã được tôi luyện qua những ngày tháng khó khăn.
Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào ưu tư, đi tới, cúi đầu thật sâu trước Lâm Dịch. “Lâm công tử,” lão nói, giọng điệu đầy thành kính, “Ngài đã ban cho thôn làng chúng ta một cuộc sống mới, một tương lai mà trước đây chúng ta không dám mơ tới. Lão phu, thay mặt toàn thể dân làng Sơn Cước, đội ơn ngài.”
Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn, trong lòng không khỏi xúc động. Hắn nhớ lại những ngày đầu đặt chân đến đây, Thôn Làng Sơn Cước chìm trong đói nghèo, bệnh tật, và sự áp bức. Nay, nơi đây đã trở thành một ốc đảo yên bình, một biểu tượng của sự kiên cường và khả năng thích nghi. “Trưởng thôn quá lời rồi,” Lâm Dịch đáp, giọng trầm ấm. “Đây là thành quả của sự đoàn kết và chăm chỉ của tất cả mọi người. Ta chỉ là người may mắn tìm ra một con đường mà thôi.”
Hắn biết, nói như vậy là để xoa dịu đi sự sùng bái quá mức mà dân làng dành cho mình, đồng thời cũng là một lời nhắc nhở rằng sức mạnh thực sự nằm ở chính họ. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, hắn không thể phủ nhận rằng mình đã trở thành một phần không thể thiếu của nơi này, là trụ cột của niềm hy vọng.
Hắn nhìn những đứa trẻ chạy nhảy, những tiếng cười hồn nhiên vang vọng khắp không gian, ánh mắt chúng giờ đây trong trẻo, không còn mang vẻ u buồn, sợ hãi của những đứa trẻ đói ăn. Những ngôi nhà tranh vách đất đã được sửa sang lại, một vài nóc nhà còn được lợp ngói mới, ánh đèn dầu le lói từ bên trong, tạo nên một khung cảnh ấm cúng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa mới nhóm, hòa quyện với mùi thức ăn đang được chế biến, tạo nên một bản hòa tấu của hương vị, đánh thức mọi giác quan. Lâm Dịch hít thở thật sâu, cảm nhận cái không khí trong lành, mát mẻ của núi rừng, xen lẫn sự ấm áp của một cuộc sống no đủ.
Hắn tự hỏi, liệu Trần Thị Gia Tộc có nhận ra sự thay đổi này không? Chắc chắn rồi. Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước sẽ không thể nào che giấu mãi được, và sự phát triển vượt bậc của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' chắc chắn sẽ khiến những kẻ đó tức giận đến điên cuồng. Nhưng vào lúc này, nhìn thấy nụ cười trên môi mỗi người dân, Lâm Dịch biết rằng mọi rủi ro đều xứng đáng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự thịnh vượng này chính là nền tảng vững chắc nhất cho việc sinh tồn.
Hắn khẽ thở dài, rồi cất bước đi về phía nhà mình. Trên đường đi, vẫn có vài dân làng cúi đầu chào, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn. Hắn đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, một cái gật đầu. Hắn không phải là một vị anh hùng trong truyện cổ, không phải là một kẻ xưng vương xưng bá. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại, cố gắng sống sót và bảo vệ những người hắn yêu thương trong một thế giới xa lạ, khắc nghiệt. Và nhìn những cảnh tượng này, hắn cảm thấy mình đang đi đúng hướng.
***
Bên trong căn nhà gỗ của Lâm Dịch, không khí ấm cúng và hạnh phúc lan tỏa khắp mọi ngóc ngách. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm nhẹ nhàng, và tiếng cười giòn tan của Lâm Tiểu Nguyệt hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu êm đềm của một gia đình no đủ. Bữa cơm tối nay thịnh soạn hơn hẳn so với bất kỳ bữa cơm nào mà họ từng có trong quá khứ. Trên chiếc bàn gỗ được đánh bóng cẩn thận, bày biện đủ món: một con cá kho tộ vàng ruộm, thơm lừng; đĩa rau cải xanh mướt được luộc vừa tới; và đặc biệt là món thịt heo hầm xương ngọt lịm, bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của thức ăn quyện với mùi khói gỗ ấm áp từ bếp lửa, lan tỏa khắp căn nhà, khiến mọi người đều cảm thấy đói bụng và thư thái.
Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp vì lao động, giờ đây không còn vẻ mặt khắc khổ mà thay vào đó là sự mãn nguyện. Ông vui vẻ gắp thức ăn cho Lâm mẫu, ánh mắt hiền lành tràn đầy tình yêu thương. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian nay đã hồng hào hơn, bớt đi phần nào lo âu, chỉ còn sự hạnh phúc và tự hào.
“Dịch nhi của mẹ giờ giỏi giang quá,” Lâm mẫu nói, giọng nói đầy trìu mến khi gắp một miếng thịt vào bát Lâm Dịch. “Mẹ không còn phải lo đói rét nữa rồi. Những năm qua, mẹ cứ ngỡ đời mình sẽ mãi chìm trong khổ cực, ai ngờ giờ lại được sống những ngày tháng ấm no như thế này.”
Lâm phụ gật gù đồng tình, chậm rãi nhấp một ngụm rượu gạo tự nấu. “Đúng vậy,” ông nói, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy ngưỡng mộ, “Con đã làm được điều mà cha cả đời cũng không dám mơ tới. Thôn làng chúng ta chưa bao giờ thịnh vượng đến thế. Mọi người đều nhắc đến con với sự kính trọng.”
Lâm Dịch, ngồi giữa cha mẹ, nhẹ nhàng xoa đầu Lâm Tiểu Nguyệt đang ngồi cạnh hắn. Cô bé giờ đã hồng hào, bụ bẫm hơn rất nhiều, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ hồn nhiên. “Ca ca, món này ngon quá!” Tiểu Nguyệt líu lo, chỉ vào đĩa cá kho. “Ước gì ngày nào cũng được ăn như vậy!”
“Chắc chắn rồi, Tiểu Nguyệt,” Lâm Dịch đáp, giọng nói ấm áp, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hiếm hoi. Hắn gắp cho em gái một miếng cá lớn, nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của cô bé, trong lòng hắn cảm thấy một sự bình yên hiếm có. Đây chính là điều hắn hằng mong muốn: một cuộc sống an lành cho gia đình, một mái ấm không còn lo toan về miếng ăn, manh áo.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng có mặt tại bữa cơm, ngồi đối diện với gia đình Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, vẫn giữ vẻ nhiệt huyết thường thấy. Hắn ăn uống một cách ngon lành, thỉnh thoảng lại quay sang nói chuyện với Lâm Dịch. “Đại ca,” Nhị Cẩu hồ hởi nói, miệng vẫn còn nhai dở miếng thịt, “Số hàng mới vừa xuất đi theo Vân Du Thương Hội bán rất chạy, lợi nhuận lại tăng thêm ba thành! Thậm chí có nơi còn phải đặt trước, không đủ hàng để bán!”
Lâm Dịch gật đầu hài lòng, nhưng trong ánh mắt vẫn giữ sự tỉnh táo. Hắn biết rằng, sự thành công này không chỉ mang lại lợi nhuận mà còn kéo theo những rắc rối không nhỏ. “Tốt lắm,” hắn đáp, giọng trầm ổn, “Nhưng phải luôn cẩn trọng. Việc vận chuyển hàng hóa trong thời điểm này không hề dễ dàng. Nhị Cẩu, con phải đảm bảo an toàn cho đoàn xe, và luôn giữ liên lạc chặt chẽ với Ông chủ Lục của Vân Du Thương Hội.”
“Đại ca yên tâm!” Trần Nhị Cẩu đập ngực, vẻ mặt tự tin. “Đã có Lý Hổ ca theo sát, không ai dám làm loạn đâu ạ! Hơn nữa, những tuyến đường Vân Du Thương Hội đi qua đều là những nơi bọn họ đã quen thuộc, và có cả những mối quan hệ ngầm để đảm bảo an toàn.”
Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt trầm tĩnh, chỉ khẽ gật đầu, thay cho một lời cam đoan. Hắn ngồi cạnh Trần Nhị Cẩu, im lặng nhưng ánh mắt luôn dõi theo Lâm Dịch, tràn đầy sự ngưỡng mộ và lòng trung thành tuyệt đối. Hắn biết ơn Lâm Dịch đã cho hắn một cuộc sống mới, một mục đích để chiến đấu và bảo vệ.
Trong bữa cơm, Lâm Dịch lắng nghe mọi người nói chuyện, cảm nhận sự ấm áp và hạnh phúc bao trùm. Hắn nhìn thấy niềm vui của cha mẹ, sự hồn nhiên của em gái, và sự nhiệt huyết của những người đồng hành. Đây chính là thành quả của những ngày tháng không ngừng suy tính, không ngừng nỗ lực. Từ một kẻ xuyên không không có 'bàn tay vàng', hắn đã từng bước, từng bước xây dựng nên một nền tảng vững chắc cho cuộc sống của mình và những người xung quanh. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn đã chứng minh được điều đó.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí, hắn vẫn không thể hoàn toàn gạt bỏ những lo lắng. Sự phát triển nhanh chóng của 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao', việc mở rộng thị trường ra ngoài phạm vi quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước, và đặc biệt là sự hợp tác với Vân Du Thương Hội, tất cả đều là những con dao hai lưỡi. Một mặt, nó mang lại lợi nhuận khổng lồ và củng cố vị thế của hắn. Mặt khác, nó cũng thu hút sự chú ý của quá nhiều thế lực, và nguy hiểm nhất, là sự phẫn nộ từ Trần Thị Gia Tộc. Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ sẽ không ngồi yên nhìn hắn lớn mạnh. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Hắn phải luôn cảnh giác, phải luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những điều tồi tệ nhất. Sự thịnh vượng này, nó giống như một ngọn đèn dầu giữa đêm tối, rực rỡ nhưng cũng dễ dàng bị gió lớn thổi tắt. Hắn phải bảo vệ ngọn đèn đó, bằng mọi giá.
***
Khi đêm đã khuya, và mọi người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ an lành, Lâm Dịch một mình ngồi ở góc sân, ngắm nhìn ánh trăng bạc vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời quang mây. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, và xa xa vọng lại tiếng chó sủa yếu ớt, tất cả tạo nên một bản nhạc nền trầm lắng cho những suy tư của hắn. Mùi đất ẩm sau một ngày mưa, quyện với không khí mát mẻ của đêm khuya, mang lại một cảm giác thanh bình, tĩnh lặng.
Hắn nhìn những ngôi nhà trong làng, ánh đèn dầu ấm áp vẫn còn le lói từ vài khung cửa sổ, như những đốm lửa nhỏ giữ hơi ấm cho một ngày dài. Hắn nhìn lại những thay đổi của làng, của gia đình mình. Từ một thôn làng nghèo đói, lạc hậu, Thôn Làng Sơn Cước nay đã trở thành một nơi trù phú, nơi mà tiếng cười của trẻ con không còn là điều xa xỉ, nơi mà bữa ăn no đủ không còn là một giấc mơ. Gia đình hắn, cha mẹ hắn, Tiểu Nguyệt, giờ đây đều có một cuộc sống mà trước đây họ không dám nghĩ tới. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm tự hào thầm lặng.
Nhưng đi cùng với sự mãn nguyện đó, là một gánh nặng vô hình đè lên vai hắn. “Thịnh vượng này… liệu có giữ được bao lâu?” Hắn tự hỏi trong lòng, giọng nói nội tâm trầm trầm. “Trần Thị sẽ không để yên. Chúng ta đã chạm vào miếng bánh quá lớn của bọn chúng rồi.” Hắn nhớ lại thái độ khinh thường ban đầu của Trần Thị Gia Chủ, và sau đó là cơn phẫn nộ cùng quyết tâm “dập tắt” hắn của lão. Chắc chắn, sự phát triển vượt bậc của ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ đã vượt xa mọi dự đoán của chúng, biến sự khinh thường thành nỗi sợ hãi và tức giận tột độ.
Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ “biên thùy hèn mọn” như hắn lại có thể tạo dựng được thế lực và tài sản lớn đến vậy, đặc biệt là khi nó đe dọa trực tiếp đến độc quyền và quyền uy của chúng. Sự thành công của Thôn Làng Sơn Cước, cùng với lòng trung thành và tin tưởng tuyệt đối của dân làng vào hắn, sẽ là một cái gai lớn trong mắt Trần Thị Gia Tộc. Hắn lường trước rằng, chúng sẽ không chỉ đơn thuần là cạnh tranh kinh tế nữa. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc quan lại cấp cao hơn để gây khó dễ, đến việc thuê giang hồ quấy phá các chuyến hàng, thậm chí là trực tiếp uy hiếp dân làng để lung lay niềm tin của họ vào hắn.
“Loạn Tam Phiên vẫn đang âm ỉ…” Hắn lẩm bẩm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi đen sẫm dưới ánh trăng. Tình hình chính trị hỗn loạn của Đại Hạ vương triều, với các phiên trấn nổi dậy và tình trạng biên cương rối ren, chính là cái cớ hoàn hảo để các cường hào địa phương như Trần Thị Gia Tộc ra tay hành động mà không cần quá lo ngại về luật pháp. Hắn cũng đã nghe phong thanh những lời đồn đại về ‘Thiên Phong Thương Hội’, một thương hội lớn mạnh hơn nhiều so với Vân Du Thương Hội, và cả ‘Hắc Sa Bang’, một thế lực giang hồ khét tiếng. Những thế lực này, sớm muộn gì cũng sẽ để mắt đến “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” và Thôn Làng Sơn Cước. Thậm chí, những vụ việc nhỏ liên quan đến ‘lính tuần tra’ ở các tuyến đường giao thương mà Trần Nhị Cẩu báo cáo, đã cho thấy sự mục ruỗng của quan trường cấp cao hơn, báo hiệu một môi trường ngày càng khó kiểm soát.
Lâm Dịch khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ chiếc Cẩm Nang Kế Sách giấu trong áo. Cái cảm giác chắc chắn của cuộn giấy da bên trong, chứa đựng những ý tưởng, những kế hoạch mà hắn đã ấp ủ, mang lại cho hắn một sự an tâm nhất định. Đây là vũ khí mạnh nhất của hắn, là trí tuệ của một người đến từ thế giới hiện đại. Hắn biết, để bảo vệ sự thịnh vượng này, hắn không thể chỉ dựa vào kinh tế. Hắn cần phải tăng cường các biện pháp phòng vệ cho làng, không chỉ về mặt an ninh vật chất, mà còn cả về mặt tổ chức, tinh thần. Hắn bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong, một nơi rộng lớn hơn, có nhiều cơ hội nhưng cũng nhiều rủi ro hơn. Đó có thể là một bước đi mạo hiểm, nhưng cũng là một cách để phân tán rủi ro, và tìm kiếm thêm đồng minh.
Ánh mắt hắn xa xăm, ẩn chứa sự quyết tâm và một chút lo lắng. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai. Nhưng nhìn những ngôi nhà ấm áp, những giấc ngủ bình yên của dân làng, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn sẽ phải chiến đấu. Cho dù thế giới này có tàn khốc đến đâu, hắn cũng sẽ tìm cách sinh tồn, và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng. Bình yên này là một lời hứa, một lời hứa mà hắn nhất định phải giữ.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.