Lạc thế chi nhân - Chương 188: Kế Hoạch Mở Rộng: Giao Lộ Hợp Tác Và Thách Thức Mới
Cơn mưa lất phất bên ngoài đã tạnh hẳn, trả lại không gian cho màn đêm buông xuống, nhưng trong thư phòng của Trần Thị Gia Tộc, không khí vẫn đặc quánh bởi sự phẫn nộ và những toan tính tàn độc. Quyết định “dập tắt” mầm mống Lâm Dịch đã được ban ra, như một lời tuyên án tử hình vô hình trôi lơ lửng trên Thôn Làng Sơn Cước. Tuy nhiên, ở một nơi xa xôi hơn, dưới ánh nến leo lét trong căn nhà gỗ đơn sơ, Lâm Dịch lại đang miệt mài với những con số, những dự định, không hề hay biết về lưỡi hái oan nghiệt đang lăm le chực chờ. Hắn biết nguy hiểm luôn rình rập, nhưng đâu ai ngờ nó lại đến từ một góc độ tàn nhẫn và quyết liệt đến vậy.
Buổi chiều tà buông mình trên Thôn Làng Sơn Cước, nhuộm vàng những mái tranh cũ kỹ và con đường đất ẩm ướt. Trong căn nhà nhỏ của Lâm Dịch, ánh nến đã được thắp lên, xua đi phần nào bóng tối đang len lỏi qua ô cửa sổ làm bằng giấy dầu. Không khí trong nhà ấm cúng, thoảng mùi khói bếp còn vương vấn và mùi đất ẩm sau cơn mưa, xen lẫn chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ những lọ thuốc được đặt trên kệ. Bên ngoài, tiếng trẻ con nô đùa đã thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ xa và tiếng động vật rúc rích trong chuồng. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng Thôn Làng Sơn Cước vẫn giữ được vẻ bình yên, mộc mạc vốn có, một sự bình yên mà Lâm Dịch luôn khao khát được bảo vệ.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, ngồi trước chiếc bàn gỗ đơn sơ, trên đó trải đầy những cuộn giấy ghi chép chi chít chữ và những con số. Hắn đang kiểm tra kỹ lưỡng sổ sách thu chi, cũng như những báo cáo mà Trần Nhị Cẩu vừa mang về từ các chuyến hàng. Gương mặt hắn trầm tư, đôi lông mày khẽ chau lại, cho thấy sự tập trung cao độ. Dù chỉ mới mười bảy tuổi, nhưng cái vẻ từng trải và sắc bén của người hiện đại đã hằn sâu trong ánh mắt hắn, khác hẳn với vẻ ngây thơ thường thấy ở những thiếu niên cùng tuổi. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản sau gáy, và bộ y phục thô sơ, vá víu càng khiến hắn trông giống một học trò nghèo khổ hơn là một thương gia đang trên đà phát triển.
“Đại ca, ngài xem này,” Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng lấp lánh, đứng cạnh Lâm Dịch, chỉ vào một con số trên sổ sách. Hắn vừa trở về sau một chuyến vận chuyển hàng hóa, trên người vẫn còn vương mùi gió bụi và mồ hôi. “Lần này chúng ta đưa xuống trấn Thiên Phong hai mươi lọ, chưa đầy nửa ngày đã bán sạch. Còn rất nhiều người muốn mua mà không có hàng để bán.” Nhị Cẩu nói với vẻ hân hoan, niềm vui hiện rõ trên khuôn mặt. Niềm tin mà hắn dành cho Lâm Dịch là tuyệt đối, không chút nghi ngờ.
Bên cạnh Nhị Cẩu là Lý Hổ, vạm vỡ và cao lớn, đứng tựa vào cột nhà, im lặng quan sát. Vết sẹo nhỏ trên lông mày khiến vẻ mặt hắn càng thêm dữ tợn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự trung thành không lay chuyển. Hắn là người bảo vệ thầm lặng, luôn sẵn sàng hành động khi cần thiết, không bao giờ nhiều lời.
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra những âm thanh đều đặn trong không gian tĩnh lặng. Hắn không hề bất ngờ trước thông tin này, bởi những con số đã nói lên tất cả. “Nhu cầu tăng quá nhanh, chúng ta không thể đáp ứng hết,” Lâm Dịch trầm giọng nói, đôi mắt vẫn dán vào những dòng chữ trên sổ. Hắn không quá vui mừng trước thành công hiện tại, bởi hắn hiểu rõ, thành công luôn đi kèm với rủi ro và thách thức lớn hơn. “Cứ thế này, chúng ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội, mà còn dễ bị người khác nhòm ngó.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, một hình ảnh bản đồ Đại Hạ hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn. Hắn hình dung những con đường, những thị trấn, những khu chợ tấp nập mà “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” có thể vươn tới. Nhưng hiện tại, khả năng vận chuyển và phân phối của nhóm hắn còn quá hạn chế. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhủ, “nhưng để sinh tồn bền vững, phải phát triển, phải mở rộng.” Hắn nhớ lại những kiến thức về kinh tế thị trường, về chuỗi cung ứng mà hắn đã học ở thế giới cũ. Ở đây, trong Đại Hạ loạn lạc, những nguyên lý đó vẫn đúng, thậm chí còn khắc nghiệt hơn.
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt hơi bối rối. “Đại ca nói phải. Hàng hóa làm ra bao nhiêu cũng bán hết, nhưng đưa đi xa thì khó quá. Lần trước suýt bị cướp ở đường lớn đấy ạ.” Hắn nhớ lại chuyến đi đầy nguy hiểm gần đây, khi nhóm của hắn bị một toán cướp nhỏ chặn đường. May mắn có Lý Hổ đi cùng nên mới thoát được.
Lý Hổ khẽ nhích người, trầm giọng nói, “Để ta đi cùng Nhị Cẩu, không sợ cướp bóc.” Giọng hắn tuy trầm nhưng đầy kiên quyết. Đối với hắn, việc bảo vệ Lâm Dịch và công việc của Lâm Dịch là nghĩa vụ cao cả nhất.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu. “Không phải chỉ là cướp bóc, Lý Hổ. Cướp bóc chỉ là một phần nhỏ của vấn đề.” Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hai người bạn. “Mà còn là mạng lưới. Chúng ta cần một đối tác có thể đưa sản phẩm đi xa hơn, nhanh hơn, và an toàn hơn. Một mạng lưới rộng khắp, có khả năng len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trường, tránh được sự chú ý không cần thiết của những kẻ muốn gây khó dễ.”
Hắn biết, việc một sản phẩm đột nhiên nổi tiếng, đặc biệt là một loại dược liệu quý hiếm, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực lớn, mà đầu tiên phải kể đến Trần Thị Gia Tộc. Hắn đã lường trước được điều này, bởi Trần Thị luôn muốn độc quyền mọi nguồn lợi ở vùng đất này. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn tự nhủ. Và tri thức của hắn mách bảo rằng, để chống lại một thế lực cường hào đã cắm rễ sâu, hắn không thể chỉ dựa vào sức lực hay sự gan dạ. Hắn cần một chiến lược, một mạng lưới, và quan trọng nhất, một sự phát triển đủ nhanh để Trần Thị không kịp trở tay, hoặc ít nhất là không dễ dàng bóp chết hắn.
Hắn nhớ lại những gì đã đọc trong “Cẩm Nang Kế Sách” – cuốn sách tổng hợp các tri thức về chiến lược, quản lý và giao tiếp mà hắn đã dành nhiều thời gian nghiên cứu. Sách có đoạn viết: “Trong thời loạn, kẻ yếu muốn tồn tại phải biết mượn sức, biết dùng người, biết xây dựng mạng lưới để hóa giải nguy cơ.” Lâm Dịch biết rõ, hắn không thể mãi bó hẹp trong Thôn Làng Sơn Cước. Thời điểm này, việc mở rộng là sống còn.
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc bao phủ làng quê. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của cây cỏ. “Ngày mai, ta sẽ đi gặp Trương Quản Sự. Hắn là một người khôn ngoan, có nhiều mối quan hệ trong giới thương nhân. Có lẽ hắn sẽ có câu trả lời cho vấn đề của chúng ta.” Giọng Lâm Dịch dứt khoát, ẩn chứa sự quyết đoán. Hắn biết, mỗi bước đi trong thời điểm này đều phải hết sức cẩn trọng, nhưng cũng không được chần chừ. Mọi thứ đều đang diễn ra với tốc độ chóng mặt, và hắn phải thích nghi, phải dẫn đầu.
Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn nhau. Dù không hiểu hết những toan tính sâu xa của Lâm Dịch, nhưng họ tin tưởng tuyệt đối vào đại ca của mình. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu hùng hồn tuyên bố, vẻ mặt đầy kiên định. Lý Hổ chỉ khẽ gật đầu, nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Với họ, mệnh lệnh của Lâm Dịch chính là kim chỉ nam. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng chỉ cần có Lâm Dịch dẫn dắt, họ sẽ không lùi bước.
***
Sáng hôm sau, cái nắng gay gắt của giữa trưa đã bao trùm thị trấn Thiên Phong, đổ bóng những mái ngói đỏ và bức tường gạch xám lên con đường đất nện. Khác với sự yên bình của Thôn Làng Sơn Cước, thị trấn nhộn nhịp và ồn ã hơn hẳn. Tiếng rao hàng của các thương lái, tiếng vó ngựa lọc cọc trên đường, tiếng người cười nói, chen chúc nhau tạo thành một bản giao hưởng sống động. Trung tâm của sự náo nhiệt ấy chính là Quán Ăn Đại Phong, một tòa nhà gỗ hai tầng bề thế, với những chiếc bàn ghế kê sát nhau trong khu vực ăn uống mở. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn và dầu ăn xèo xèo từ nhà bếp phía sau lan tỏa khắp nơi, mời gọi thực khách.
Lâm Dịch, cùng Lý Hổ đi cùng để đảm bảo an toàn, bước vào Quán Ăn Đại Phong. Hắn không chọn những bàn ở vị trí trung tâm náo nhiệt, mà tìm một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong chạm khắc tinh xảo. Vừa ngồi xuống, Trương Quản Sự đã xuất hiện, với vẻ ngoài gọn gàng, áo lụa xanh thẫm và mái tóc búi cao. Vẻ mặt hắn vẫn có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại sáng rõ, tinh tường, cho thấy hắn là một người biết nhìn người và nhìn xa trông rộng.
“Lâm tiểu huynh đệ, đã lâu không gặp,” Trương Quản Sự cười nhạt, ánh mắt lướt nhanh qua Lý Hổ đang đứng lặng lẽ phía sau Lâm Dịch. “Dạo này công việc làm ăn của huynh đệ có vẻ phát đạt. Ta nghe nói ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của huynh đệ đang được săn đón khắp nơi đấy.” Hắn ngồi xuống đối diện Lâm Dịch, gọi một ấm trà nóng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nụ cười nhạt nhòa trên môi. “Cũng tạm ổn, Trương Quản Sự. Nhu cầu thị trường lớn hơn ta tưởng. Nhưng thời buổi loạn lạc này, việc làm ăn cũng không dễ dàng gì.” Hắn vừa nói, vừa rót một chén trà mời Trương Quản Sự. Mùi trà thơm dịu lập tức lan tỏa, xua đi phần nào cái nóng bức của giữa trưa.
Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà, khẽ tặc lưỡi. “Huynh đệ nói đúng. Loạn Tam Phiên bùng nổ ở biên giới, tin tức về chiến sự liên tục truyền về, khiến lòng người bất an. Giá cả vật phẩm leo thang, hàng hóa khan hiếm, nhưng ngược lại, những món đồ bồi bổ sức khỏe, thuốc men lại càng được săn đón. Ai cũng muốn có một chút để phòng thân, để bảo vệ gia đình mình.” Hắn dừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ dò xét. “Không biết hôm nay Lâm tiểu huynh đệ tìm ta có việc gì? Chắc không phải chỉ để uống trà tán gẫu chứ?”
Lâm Dịch đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo. “Trương Quản Sự, nghe nói ngài có nhiều mối quan hệ rộng rãi trong giới thương nhân. Tiểu đệ có một món hàng quý, muốn tìm một thương hội có khả năng đưa đi xa hơn, đến những nơi mà hiện tại tiểu đệ chưa thể với tới.” Hắn nói chậm rãi, nhấn mạnh từng lời, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trương Quản Sự, như muốn đọc vị đối phương.
Trương Quản Sự cười nhạt, vuốt chòm râu lưa thưa. “Ồ? Món hàng quý của Lâm tiểu huynh đệ, chắc chắn không tầm thường. Nhưng mạng lưới rộng lớn, cũng đồng nghĩa với rủi ro và lợi nhuận không nhỏ. Huynh đệ muốn tìm loại thương hội nào?” Hắn không hề ngạc nhiên, bởi hắn đã lờ mờ đoán được ý định của Lâm Dịch khi thấy sự phát triển nhanh chóng của ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’.
Lâm Dịch đặt một lọ ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ nhỏ, tinh xảo lên bàn, đẩy nhẹ về phía Trương Quản Sự. Lọ thuốc màu xanh ngọc bích, bên trong chứa thứ cao dán màu nâu sẫm, tỏa ra mùi hương thảo mộc đặc trưng, thanh mát. “Một thương hội không quá lớn, nhưng có khả năng len lỏi vào các ngóc ngách, các thị trấn nhỏ, và quan trọng là trọng chữ tín, biết nhìn xa. Những thương hội lớn thường quá cồng kềnh, lại dễ bị các thế lực cường hào thao túng, hoặc chú ý đến.” Lâm Dịch phân tích một cách rành mạch, không giấu giếm ý đồ. Hắn muốn tìm một đối tác có thể giữ bí mật, có thể hoạt động linh hoạt, tránh được ánh mắt soi mói của Trần Thị Gia Tộc.
Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt lướt qua lọ thuốc, lộ vẻ suy tính. Hắn cầm lọ thuốc lên, ngắm nghía một lúc, rồi khẽ mở nắp, hít hà mùi hương. “Mùi thơm này… quả nhiên độc đáo. Không hổ danh là thứ thuốc làm điên đảo cả trấn Thiên Phong.” Hắn đặt lọ thuốc xuống, vẻ mặt đã nghiêm túc hơn nhiều. “Ta biết một người, Ông chủ Lục của Vân Du Thương Hội. Họ không nổi tiếng bằng Thiên Phong Thương Hội, hay những thương hội lớn khác chuyên buôn bán tơ lụa, gốm sứ. Nhưng mạng lưới của họ lại rất linh hoạt, chuyên bán những món hàng đặc biệt, những dược liệu hiếm có, và thường xuyên len lỏi vào các vùng biên viễn, các thị trấn xa xôi mà ít ai để ý tới. Họ có một khả năng kỳ lạ trong việc tìm kiếm và phân phối các sản phẩm độc đáo. Có điều, Ông chủ Lục này rất kỹ tính, và cực kỳ cẩn trọng trong việc chọn đối tác. Đặc biệt là trong thời buổi loạn lạc này, hắn càng thận trọng hơn, không muốn rước họa vào thân.”
Lâm Dịch nghe vậy, trong lòng khẽ động. “Vân Du Thương Hội… Nghe có vẻ phù hợp.” Hắn đã nghĩ đến việc mở rộng mạng lưới, nhưng việc tìm kiếm một đối tác đáng tin cậy trong cái thế giới đầy rẫy lừa lọc và nguy hiểm này không phải là điều dễ dàng. Trương Quản Sự, với sự tinh ranh và khả năng nhìn nhận lợi ích của mình, hẳn đã xem xét kỹ lưỡng trước khi đưa ra gợi ý này. Hơn nữa, việc Vân Du Thương Hội không quá nổi tiếng lại là một điểm cộng lớn, giúp hắn tránh được sự chú ý không cần thiết từ Trần Thị Gia Tộc trong giai đoạn đầu. Hắn biết, Trần Thị Gia Chủ đã ra lệnh 'dập tắt' hắn, nhưng hắn vẫn chưa biết cụ thể họ sẽ hành động như thế nào. Việc phát triển âm thầm, mở rộng mạng lưới một cách kín đáo là điều tối quan trọng lúc này.
Trương Quản Sự thấy Lâm Dịch có vẻ hứng thú, nụ cười trên môi hắn càng thêm rõ nét. “Nếu Lâm tiểu huynh đệ muốn, ta có thể sắp xếp một cuộc gặp gỡ. Nhưng ta không dám chắc là Ông chủ Lục sẽ đồng ý ngay. Hắn là một con cáo già trên thương trường.”
Lâm Dịch đứng dậy, khẽ chắp tay. “Vậy thì làm phiền Trương Quản Sự rồi. Cứ hẹn gặp vào sáng sớm mai. Ta tin rằng, sản phẩm của ta sẽ không làm Ông chủ Lục thất vọng.” Hắn không hề tỏ ra tự mãn, mà là một sự tự tin có cơ sở vững chắc vào chất lượng của ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’, thứ đã được chứng minh bằng hiệu quả thực tế và nhu cầu thị trường. Hắn biết, để tồn tại trong thế giới này, ngoài trí tuệ, còn cần phải có một chút sự liều lĩnh và khả năng nắm bắt cơ hội.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn mưa phùn nhẹ giăng mắc khắp thị trấn Thiên Phong, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn thường lệ. Những con đường đất nện biến thành những vũng lầy nhỏ, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của bầu trời xám xịt. Trong một con hẻm nhỏ, khuất sâu trong lòng thị trấn, một tòa nhà gỗ hai tầng giản dị nhưng kiên cố hiện ra, đó chính là trụ sở của Vân Du Thương Hội. Tiếng mưa tí tách đập vào mái hiên, xen lẫn tiếng bút lông sột soạt và tiếng tính toán lạch cạch từ bên trong, tạo nên một không khí nghiêm túc, cẩn trọng. Mùi giấy mới, mực tàu và gỗ cũ hòa quyện với mùi trà thơm dịu, phảng phất trong không gian, mang lại cảm giác tĩnh lặng và chuyên nghiệp.
Lâm Dịch, cùng Lý Hổ đi sau để đảm bảo an toàn, bước vào văn phòng. Trương Quản Sự đã có mặt từ trước, ngồi bên cạnh một người đàn ông trung niên, đầu tóc gọn gàng, ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ tinh anh. Đó chính là Ông chủ Lục, người đứng đầu Vân Du Thương Hội, với ánh mắt sắc sảo, có thể dễ dàng nhìn thấu tâm can người đối diện. Dù ông ta không mang vẻ phô trương của các thương gia giàu có, nhưng khí chất trầm ổn và sự tinh tường trong ánh mắt lại khiến người ta không thể xem thường.
“Nghe danh Lâm tiểu huynh đệ đã lâu. Ngồi đi, chúng ta nói chuyện,” Ông chủ Lục khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Giọng ông ta trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng lại có một sức nặng khó tả.
Lâm Dịch khẽ cúi đầu, đáp lễ. “Cảm ơn Ông chủ Lục. Tiểu đệ Lâm Dịch, mạo muội đến làm phiền.” Hắn ngồi xuống, lưng thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Ông chủ Lục. Bên cạnh hắn, Lý Hổ vẫn đứng lặng lẽ, như một bức tượng đá, nhưng ánh mắt luôn cảnh giác, quan sát mọi động tĩnh xung quanh.
“Trương Quản Sự đã kể qua cho ta về ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của huynh đệ,” Ông chủ Lục nói tiếp, tay khẽ vuốt chòm râu bạc. “Quả thật, đó là một sản phẩm độc đáo, có tiếng vang lớn trong trấn này. Nhưng Vân Du Thương Hội chúng ta làm ăn cẩn trọng. Ta cần nghe chính Lâm tiểu huynh đệ trình bày về món hàng này, và quan trọng hơn, là về những điều kiện hợp tác.”
Lâm Dịch không hề tỏ ra bối rối. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu. “Về ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của tiểu đệ, ta tin rằng nó có tiềm năng rất lớn trên thị trường, đặc biệt trong thời buổi loạn lạc này. Nhu cầu về thuốc men, về các sản phẩm bồi bổ sức khỏe đang tăng cao chưa từng thấy. Không chỉ ở trấn Thiên Phong, mà ở các thị trấn lân cận, thậm chí là các vùng biên viễn xa xôi, nơi mà các y quán lớn không thể vươn tới, nhu cầu này còn cấp thiết hơn. ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của ta không chỉ giúp giảm đau, chữa trị các vết thương ngoài da, mà còn có tác dụng bồi bổ khí huyết, tăng cường sức đề kháng, vô cùng hữu ích cho binh lính, người lao động khổ sai, hay thậm chí là dân thường muốn tăng cường sức khỏe.”
Hắn ngừng lại một chút, để Ông chủ Lục và Trương Quản Sự tiêu hóa những lời mình nói. Trong đầu hắn, những kiến thức về dược liệu từ “Thần Nông Bách Thảo Phổ” và những nguyên lý về marketing, về phân tích thị trường từ thế giới cũ đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một lập luận vững chắc. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nghĩ, “nhưng nó sẽ trả công xứng đáng cho những ai biết nhìn xa trông rộng và nắm bắt cơ hội.”
Ông chủ Lục gật đầu, ánh mắt vẫn tinh tường. “Ta đã nghe Trương Quản Sự nói qua. Nhưng Vân Du Thương Hội chúng ta không phải là một tổ chức từ thiện. Huynh đệ định chia lợi nhuận thế nào? Và quan trọng hơn, làm sao để đảm bảo sản phẩm này không bị lộ bí quyết? Ta biết, những công thức độc đáo thường là miếng mồi ngon cho những kẻ có ý đồ xấu.” Giọng ông ta tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự hoài nghi và cẩn trọng.
Lâm Dịch mỉm cười. “Đó là điều ta cũng lo lắng, Ông chủ Lục. Vì vậy, bí quyết sẽ do ta nắm giữ. Vân Du Thương Hội sẽ nhận X phần trăm lợi nhuận trên mỗi lọ bán ra. Đổi lại, Vân Du Thương Hội phải đảm bảo vận chuyển an toàn, mở rộng thị trường đến Y thị trấn trong vòng ba tháng đầu, và quan trọng nhất là bảo mật thông tin về nguồn gốc sản phẩm và công thức. Ta sẽ cung cấp sản phẩm đã hoàn thiện, và chỉ cần Vân Du Thương Hội lo liệu việc phân phối.” Hắn rút ra một cuộn giấy da đã được chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Đó là một bản hợp đồng đơn giản nhưng chi tiết, được Lâm Dịch viết dựa trên những kinh nghiệm về hợp đồng kinh tế mà hắn từng biết. Nó bao gồm các điều khoản về tỷ lệ chia lợi nhuận, phạm vi phân phối, thời gian cam kết, và đặc biệt là các điều khoản bảo mật nghiêm ngặt.
Ông chủ Lục và Trương Quản Sự cùng cầm lấy cuộn giấy, chăm chú đọc từng dòng chữ. Tiếng bút lông của Ông chủ Lục khẽ sột soạt khi ông ta ghi chú vài điều, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch, như muốn dò xét xem chàng thiếu niên này có đang giấu diếm điều gì không. Trương Quản Sự thì không ngừng gật gù, vẻ mặt lộ rõ sự tán thưởng đối với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Lâm Dịch.
“X phần trăm lợi nhuận…” Ông chủ Lục lẩm bẩm, rồi ngẩng đầu lên. “Con số này không nhỏ, Lâm tiểu huynh đệ. Nhưng yêu cầu về việc bảo mật và mở rộng thị trường cũng không hề đơn giản. Đặc biệt là trong bối cảnh ‘Loạn Tam Phiên’ đang khiến cho việc vận chuyển hàng hóa trở nên vô cùng nguy hiểm. Nhiều con đường bị cắt đứt, cướp bóc hoành hành, và các thế lực địa phương cũng lợi dụng thời cơ để củng cố quyền lực, gây khó dễ cho việc buôn bán.”
Lâm Dịch biết đây là lúc phải thể hiện sự kiên quyết của mình. “Chính vì sự nguy hiểm và khó khăn đó, nên giá trị của ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ mới càng tăng cao, và tỷ lệ lợi nhuận đó mới xứng đáng với công sức và rủi ro mà Vân Du Thương Hội phải gánh chịu. Hơn nữa, với mạng lưới linh hoạt của Vân Du Thương Hội, ta tin rằng các ngài có thể len lỏi vào những nơi mà các thương hội lớn không dám đặt chân tới, và thu về những khoản lợi nhuận khổng lồ. Về bí quyết, ta có thể cam đoan rằng nó sẽ không dễ dàng bị sao chép. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với những tình huống xấu nhất.”
Hắn không nói rõ hắn đã chuẩn bị những gì, nhưng ánh mắt kiên định và sự tự tin của hắn đã khiến Ông chủ Lục phải suy nghĩ. Ông chủ Lục nhìn bản hợp đồng một lần nữa, rồi trao đổi ánh mắt với Trương Quản Sự. Trương Quản Sự khẽ gật đầu, ra hiệu rằng đề xuất của Lâm Dịch là đáng cân nhắc.
“Về việc bảo mật, ta có thể đồng ý. Nhưng về việc mở rộng đến Y thị trấn… ta cần thêm thời gian để cân nhắc,” Ông chủ Lục nói, giọng điệu đã mềm mỏng hơn nhiều. “Tuy nhiên, ý tưởng hợp tác này của huynh đệ quả thật rất táo bạo và có tầm nhìn. Chúng ta sẽ bắt đầu với một lượng hàng nhỏ trước, và nếu mọi việc suôn sẻ, chúng ta sẽ mở rộng dần. Đảm bảo an toàn cho sản phẩm và đội ngũ vận chuyển là ưu tiên hàng đầu của Vân Du Thương Hội.”
Lâm Dịch biết đây là một thắng lợi bước đầu. Ông chủ Lục là một người cẩn trọng, không thể mong ông ta đồng ý ngay lập tức với tất cả các điều khoản. “Vậy thì, ta sẽ chờ tin tốt từ Ông chủ Lục,” Lâm Dịch nói, khẽ cúi đầu. Hắn cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng cũng xen lẫn sự căng thẳng ngầm. Việc hợp tác với Vân Du Thương Hội sẽ giúp sản phẩm của hắn vươn xa hơn, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác, cả thiện lẫn ác. Mối đe dọa từ Trần Thị Gia Tộc không hề biến mất, mà sẽ trở nên gay gắt hơn khi Lâm Dịch càng phát triển, khiến họ cảm thấy bị thách thức nghiêm trọng hơn. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều.
Khi Lâm Dịch và Lý Hổ rời khỏi văn phòng, tiếng mưa phùn vẫn tí tách rơi. Cảm giác của bản hợp đồng da trên tay Lâm Dịch vẫn còn vương vấn. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng hắn đã có thêm một bước tiến vững chắc. Ông chủ Lục và Vân Du Thương Hội, dù 'nhỏ' nhưng có mạng lưới 'linh hoạt', có thể nắm giữ những thông tin hoặc mối quan hệ bất ngờ, sẽ hữu ích hoặc gây rắc rối cho Lâm Dịch sau này. Tình hình 'Loạn Tam Phiên' liên tục được nhắc đến, một lần nữa khẳng định rằng những bước đi của hắn không chỉ là kinh doanh, mà còn là sinh tồn trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự kiên cường và một chút lo âu về tương lai.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.