Lạc thế chi nhân - Chương 187: Cơn Phẫn Nộ Của Cường Hào: Phán Quyết Dập Tắt Mầm Mống
Đêm tối vẫn bao trùm Dinh thự Trần Thị, mang theo những âm mưu mới đang được dệt nên trong căn phòng đầy áp lực. Mối đe dọa từ Thôn Làng Sơn Cước, từ cái tên Lâm Dịch, giờ đây đã trở thành một mệnh lệnh phải được thực hiện. Và Trần Thị Gia Tộc, với sự ngạo mạn và tàn bạo cố hữu, sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ quyền lực và lợi ích của mình.
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống khu vườn yên tĩnh của Dinh thự Trần Thị. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió xào xạc trên những tán cổ thụ, tạo nên một bản hòa ca êm đềm, trái ngược hẳn với những toan tính đang nảy nở trong lòng người. Trong thư phòng riêng của mình, Lý Quản Sự ngồi thẳng lưng trước bàn đọc sách, ánh mắt găm chặt vào những tờ giấy đã nhàu nát vì bị đọc đi đọc lại nhiều lần. Đó là bản báo cáo chi tiết về "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" và thiếu niên Lâm Dịch, cùng với những ghi chú cá nhân mà hắn đã tỉ mỉ tổng hợp. Mùi mực tàu cũ hòa quyện với hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc bàn cổ kính, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, đầy suy tư.
Hắn vuốt ve tờ giấy, cảm nhận độ thô ráp của loại giấy rẻ tiền mà Hắc Ưng đã dùng để ghi chép lại những lời khai của dân làng và thương nhân nhỏ. Ánh mắt hắn lướt qua từng dòng chữ, từng con số, từng nhận định về chất lượng sản phẩm, về mức độ lan rộng của tiếng tăm, và đặc biệt là về sự "tổ chức" một cách đáng ngạc nhiên của nhóm dân làng nghèo khó ấy. Trong đầu Lý Quản Sự, một kế hoạch phức tạp đang dần hình thành. Hắn biết rõ tính cách của Gia Chủ. Trần Thị Gia Chủ là một kẻ kiêu ngạo đến tận xương tủy, luôn coi thường mọi thứ thuộc về "tiện dân" hay "kẻ nghèo hèn". Để thuyết phục Gia Chủ hành động quyết liệt, hắn không thể chỉ đơn thuần trình bày về một mối đe dọa kinh tế. Một chút lợi nhuận bị chia sẻ, hay một sản phẩm mới nổi lên cạnh tranh, sẽ chỉ khiến Gia Chủ nhíu mày khó chịu rồi lại quay về với những thú vui xa hoa của mình.
"Một kẻ xuất thân thấp kém... một thiếu niên mười bảy tuổi ở vùng biên thùy nghèo khó," hắn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Nếu chỉ nói về chất lượng sản phẩm, Gia Chủ sẽ cho rằng đó là may mắn, là thứ nhất thời. Hoặc tệ hơn, sẽ coi thường sự lo lắng của ta, nghĩ ta làm quá mọi chuyện." Lý Quản Sự nhếch mép, một nụ cười ẩn chứa sự khinh bỉ thoáng qua. Hắn hiểu rõ Gia Chủ hơn ai hết. Sự kiêu căng và thiển cận của Gia Chủ chính là điểm yếu, nhưng cũng chính là công cụ để hắn thao túng.
Hắn cần phải nhấn mạnh vào ba yếu tố chính:
Một là, mối đe dọa không chỉ là về lợi nhuận, mà là về *uy tín và quyền uy* của Trần Thị Gia Tộc. Cái gọi là "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" này đã tạo nên một niềm tin, một sự ủng hộ từ dân chúng mà Trần Thị, dù có tiền bạc và quyền lực, cũng khó lòng mua được. Dân chúng biên thùy vốn đã bất mãn với sự mục ruỗng của triều đình, nay lại có một "ánh sáng" nhỏ nhoi từ Thôn Làng Sơn Cước. Đây chính là mầm mống của sự bất ổn.
Hai là, sự xuất hiện của Sứ giả hoàng gia và tình hình Loạn Tam Phiên đang bùng nổ. Điều này biến một vấn đề kinh tế địa phương thành một vấn đề chính trị, một yếu tố có thể ảnh hưởng đến vị thế của Trần Thị trong mắt triều đình. Nếu một kẻ "tiện dân" có thể tập hợp lòng người và gây ảnh hưởng lớn đến vậy trong thời loạn, liệu triều đình có nghi ngờ về khả năng quản lý của Trần Thị, hay tệ hơn, nghi ngờ về sự trung thành của gia tộc?
Ba là, khơi gợi lòng đố kỵ và sự sợ hãi của Gia Chủ. Một kẻ nghèo hèn, không thiên phú tu luyện, lại có thể làm được điều mà ngay cả Trần Thị cũng phải dùng rất nhiều tiền bạc và nhân lực mới đạt được (là kiểm soát thị trường và lòng dân). Điều này không chỉ là sự cạnh tranh, mà là một sự sỉ nhục.
Lý Quản Sự khẽ thở dài, nhắm mắt lại. Hắn hình dung cảnh Gia Chủ đang ngồi trên ghế bành, khuôn mặt béo tốt đầy vẻ khinh thường. Hắn phải chọn từ ngữ thật cẩn trọng, không được quá khoa trương làm mất đi sự tin cậy, nhưng cũng không được quá nhẹ nhàng khiến Gia Chủ coi thường. Hắn phải giăng một cái bẫy tâm lý, để Gia Chủ tự mình đi vào, tự mình đưa ra quyết định "dập tắt" mầm mống này, nhưng theo hướng mà hắn, Lý Quản Sự, đã định sẵn. Điều quan trọng nhất là phải khiến Gia Chủ cảm thấy *bị đe dọa trực tiếp*, bị thách thức về *quyền lực tuyệt đối* mà hắn luôn tự phụ sở hữu.
Ánh nắng dần lên cao, nhiệt độ trong phòng ấm dần. Lý Quản Sự mở mắt, đôi mắt híp lại đầy toan tính. Hắn đặt bản báo cáo ngay ngắn lại, gấp gọn gàng. Hắn chỉnh lại y phục, bộ trang phục quản sự tuy không quá xa hoa nhưng cũng tươm tất, gọn gàng. Dáng người gầy gò, lưng hơi khom của hắn ẩn chứa một sự lươn lẹo, một sự mềm dẻo có thể uốn mình theo ý người khác, nhưng cũng là sự sắc bén của một thanh đao giấu trong lụa. Mùi trầm hương từ phòng Gia Chủ thoang thoảng bay đến, nhắc nhở hắn về thời gian. Đã đến lúc. Hắn cần phải biến mối lo ngại tiềm ẩn trong lòng mình thành cơn thịnh nộ dữ dội của Trần Thị Gia Chủ, để rồi từ đó, hắn có thể thực hiện những toan tính sâu xa hơn của chính mình. Bởi lẽ, cái "mầm mống" kia không chỉ là mối họa cho Trần Thị, mà còn là một cơ hội không nhỏ để hắn củng cố địa vị, hoặc thậm chí, vươn cao hơn nữa. Tri thức là vũ khí, nhưng mưu lược và khả năng thao túng lòng người mới là quyền năng thực sự trong thế giới này, hắn thầm nghĩ.
***
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nắng trưa gay gắt rọi thẳng qua những mái ngói cong vút của Dinh thự Trần Thị, nhưng bên trong thư phòng chính lại mát mẻ lạ thường nhờ lối kiến trúc cổ kính, được thiết kế để đón gió và tránh nắng tối đa. Trần Thị Gia Chủ đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim chạm khắc tinh xảo, những đường vân gỗ tự nhiên uốn lượn như rồng bay phượng múa. Hắn đang xem xét một chồng sổ sách dày cộp, đôi mắt híp lại, thỉnh thoảng lại nhíu mày trước những con số chi tiêu. Mùi trầm hương cao cấp vẫn thoang thoảng, dịu nhẹ nhưng không che giấu được sự nặng nề của không khí.
Lý Quản Sự bước vào, bước chân nhẹ nhàng như mèo, hầu như không gây ra tiếng động nào trên nền gạch bóng loáng. Hắn cung kính cúi đầu thật sâu, tay vẫn cầm tập báo cáo đã được sắp xếp gọn gàng. Hắc Ưng, với dáng người vạm vỡ và khuôn mặt lạnh lùng, đứng im lìm ở một góc phòng, như một bức tượng sống, ít biểu cảm. Hắn ta chỉ tồn tại để thực hiện mệnh lệnh và quan sát, không xen vào bất kỳ cuộc đối thoại nào.
Trần Thị Gia Chủ không ngẩng đầu lên ngay, vẫn lật dở mấy trang sổ sách. Tiếng lụa trên người hắn xào xạc mỗi khi hắn dịch chuyển thân hình béo tốt. Một lát sau, hắn mới chậm rãi đặt bút lông xuống, ngẩng mặt lên. Đôi mắt híp lại, liếc nhìn Lý Quản Sự với vẻ không hài lòng rõ rệt. Giọng nói the thé của hắn vang lên, mang theo sự tự mãn và chút cáu kỉnh vì bị quấy rầy khỏi công việc. “Có chuyện gì mà ngươi lại đến vào giờ này? Chẳng lẽ lại có kẻ không biết điều dám động vào lợi ích của Trần Thị ta?” Câu hỏi của hắn mang theo sự khinh miệt cố hữu, như thể ngoài việc có kẻ dám chống đối, thì mọi chuyện khác đều không đáng để hắn bận tâm.
Lý Quản Sự giữ nguyên tư thế cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, lươn lẹo nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng cần thiết. “Bẩm Gia Chủ, chính là về vấn đề đó. Thuộc hạ đã điều tra kỹ lưỡng về sự việc ở Thôn Làng Sơn Cước. Sản phẩm mang tên Linh Dược Hoạt Lạc Cao... quả thực có chất lượng vượt trội, và được sản xuất bởi một nhóm dân làng nghèo hèn, đứng đầu là thiếu niên Lâm Dịch.” Hắn cố gắng trình bày một cách cẩn trọng nhất, nhấn mạnh vào hai yếu tố chính: chất lượng sản phẩm và xuất thân thấp kém của người tạo ra nó. Lý Quản Sự biết rằng việc nhắc đến "nghèo hèn" và "dân làng" sẽ ngay lập tức kích hoạt sự khinh thường của Gia Chủ.
Trần Thị Gia Chủ nghe đến đây, đôi mắt híp lại dần mở to hơn một chút, một tia sắc lạnh lóe lên. Hắn nhướng mày, tỏ vẻ không hài lòng, ra hiệu cho Hắc Ưng đặt báo cáo lên bàn. Hắc Ưng không nói một lời, bước đến, nhận lấy tập báo cáo từ tay Lý Quản Sự và đặt nhẹ nhàng lên góc bàn của Gia Chủ. “Nghèo hèn? Vậy mà cũng làm ngươi phải bận tâm ư, Lý Quản Sự?” Giọng hắn bắt đầu cao hơn, sự khinh thường và phẫn nộ dần hiện rõ trên khuôn mặt tròn trịa. “Một lũ tiện dân lại dám trèo cao, muốn cạnh tranh với Trần Thị? Thật là nực cười!” Hắn phì cười, tiếng cười the thé đầy sự chế giễu, như thể việc này là một trò đùa lố bịch.
Trong đầu Trần Thị Gia Chủ, sự việc này chỉ là một hạt cát nhỏ trên sa mạc quyền lực của Trần Thị. Hắn không thể tin được Lý Quản Sự lại phải tốn nhiều công sức đến vậy để điều tra về một thứ "tiện dân" sản xuất. Hắn vẫn luôn tin rằng, Trần Thị Gia Tộc, với nguồn lực tài chính dồi dào, mạng lưới quan hệ sâu rộng và uy tín đã được xây dựng hàng trăm năm, là một thế lực không thể lay chuyển ở vùng này. Mấy thứ cỏ cây dân dã, dù có chút hiệu nghiệm, cũng không thể lung lay nền tảng của hắn. Có lẽ Lý Quản Sự đang làm quá mọi chuyện, hoặc đang muốn phô trương khả năng của mình, hắn thầm nghĩ. Sự kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn nhìn nhận một kẻ xuất thân thấp kém là một mối đe dọa thực sự.
“Bẩm Gia Chủ,” Lý Quản Sự tiếp lời, giọng vẫn nhỏ nhẹ, không tỏ vẻ bất kỳ sự khó chịu nào trước thái độ của Gia Chủ. Hắn đã lường trước điều này. “Đúng là xuất thân thấp kém, nhưng sản phẩm của hắn không chỉ đơn thuần là có chút hiệu nghiệm. Nó được ví như thần dược, chữa được những bệnh tật mà ngay cả những y quán lớn ở trấn cũng phải bó tay. Hiệu quả của nó đã được kiểm chứng qua hàng ngàn người dân. Và không chỉ vậy, cách hắn tổ chức sản xuất, cách hắn phân phối, đều cho thấy một sự sắp đặt kỳ lạ, một tư duy mà không một kẻ dân đen nào có thể có được.” Lý Quản Sự khéo léo gieo vào lòng Gia Chủ một sự nghi ngờ, một ẩn ý về "kẻ đứng sau" mà Gia Chủ vẫn tin là có. Hắn biết Gia Chủ sẽ không tin vào khả năng của một cá nhân, nhưng sẽ tin vào một thế lực bí ẩn nào đó đang nhúng tay vào.
Trần Thị Gia Chủ cau mày. "Tư duy kỳ lạ? Ngươi nói xem, rốt cuộc là kẻ nào đứng sau giật dây thằng nhóc đó? Hay là có bang phái nào muốn đối đầu với Trần Thị?" Hắn vẫn không tin vào khả năng tự thân của Lâm Dịch. Đối với hắn, mọi sự thành công bất thường của kẻ dưới đều phải có kẻ chống lưng.
Lý Qu��n Sự không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Hắn biết, việc cứ úp mở về một "thế lực đứng sau" sẽ khiến Gia Chủ càng thêm chú ý và lo lắng hơn là một lời khẳng định vu vơ. “Bẩm Gia Chủ, kẻ đứng sau hay không, thuộc hạ vẫn đang tiếp tục điều tra. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là, Linh Dược Hoạt Lạc Cao này không chỉ bán chạy, mà còn tạo ra một sự tín nhiệm sâu sắc trong lòng dân chúng. Dân chúng biên thùy vốn đã bất mãn với triều đình vì thuế má và nạn cường hào hoành hành, nay lại có một kẻ đứng ra lo liệu cho họ, mang đến hy vọng về sức khỏe và một cuộc sống tốt đẹp hơn. Gia Chủ nghĩ sao nếu họ xem hắn là người lãnh đạo mới, là một vị cứu tinh, thay vì Trần Thị Gia Tộc chúng ta?”
Lời nói của Lý Quản Sự như một mũi kim châm vào điểm yếu của Trần Thị Gia Chủ. Mối lo ngại về "lòng dân" là điều mà bất cứ thế lực cai trị nào cũng phải sợ hãi. Hắn vốn dĩ đã khinh thường dân đen, nhưng hắn cũng hiểu rằng, nếu lòng dân không ổn định, ngay cả ngai vàng cũng có thể lung lay. Hắn đã nghe quá nhiều câu chuyện về những kẻ "phản loạn" xuất thân từ dân thường, được lòng dân ủng hộ mà làm nên nghiệp lớn trong lịch sử. Cảm giác khó chịu ban đầu của hắn dần chuyển thành một sự bực bội âm ỉ.
Mùi trầm hương trong phòng dường như càng thêm nồng đậm, hòa cùng mùi gỗ đánh bóng và mùi mực tàu, tạo nên một không khí ngột ngạt. Tiếng chuông gió du dương từ bên ngoài cửa sổ cũng không xoa dịu được sự căng thẳng đang dần dâng cao trong căn phòng. Trần Thị Gia Chủ vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng ánh mắt đã không còn sự khinh miệt hoàn toàn nữa, thay vào đó là sự cân nhắc và một chút lo lắng ẩn giấu. Lý Quản Sự biết, hắn đã thành công bước đầu.
***
Mây đen bắt đầu kéo đến từ phía chân trời, che khuất ánh nắng gay gắt, báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Không khí trong thư phòng của Trần Thị Gia Chủ cũng đặc quánh lại, nặng nề như những đám mây vần vũ bên ngoài. Trần Thị Gia Chủ vẫn ngồi đó, nhưng khuôn mặt tròn trịa đã không còn vẻ thờ ơ hay khinh miệt ban đầu. Ánh mắt híp lại của hắn giờ đây ẩn chứa sự cau mày sâu sắc, và những tia giận dữ bắt đầu lóe lên.
Lý Quản Sự tiếp tục phân tích, giọng nói của hắn vẫn nhỏ nhẹ, khiêm tốn nhưng mỗi lời đều như một nhát dao sắc bén, khoét sâu vào nỗi lo sợ và sự kiêu ngạo của Gia Chủ. “Bẩm Gia Chủ, thuộc hạ biết Gia Chủ luôn coi thường những kẻ xuất thân thấp kém. Nhưng trong thời buổi loạn lạc này, quy tắc cũ đã không còn. Loạn Tam Phiên đang bùng nổ ở các tỉnh lân cận, giặc cướp nổi lên như ong vỡ tổ, triều đình suy yếu. Bất cứ ai có thể tập hợp lòng người, mang lại hy vọng cho dân chúng, đều có thể trở thành một mối họa khôn lường.”
Hắn dừng lại một chút, quan sát sắc mặt Gia Chủ. Rồi hắn tiếp tục, nhấn mạnh vào điểm mấu chốt: “Sản phẩm của Lâm Dịch không chỉ bán chạy, mà còn tạo ra sự tín nhiệm. Dân chúng biên thùy vốn đã bất mãn với triều đình, nay lại có một kẻ đứng ra lo liệu cho họ, chữa bệnh cứu người, mang lại lợi ích thực tế. Họ bắt đầu ca tụng hắn, tôn sùng hắn. Nếu điều này tiếp diễn, hắn sẽ không còn là một thiếu niên nghèo hèn nữa, mà sẽ trở thành một biểu tượng, một ngọn cờ tập hợp. Gia Chủ nghĩ sao nếu một ngày, dân chúng ở trấn Thiên Phong này, vốn đã quen với sự cai trị của Trần Thị, lại quay lưng lại, xem Lâm Dịch là người lãnh đạo mới, là kẻ có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho họ?”
Trần Thị Gia Chủ nghe đến đây, đôi mắt híp lại gần như mở to hoàn toàn, ánh mắt lóe lên sự giận dữ tột độ. Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim, tiếng động vang vọng chói tai trong căn phòng. “Đồ súc sinh! Hắn dám ư?!” Giọng nói the thé của hắn gằn lên, mang theo sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Ý nghĩ một kẻ dân đen lại có thể thách thức quyền lực của Trần Thị, lại có thể được dân chúng tôn sùng hơn cả hắn, hơn cả gia tộc hắn, là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Lòng kiêu ngạo của hắn bị chà đạp nặng nề.
“Hắn có thể không có ý đó, thưa Gia Chủ,” Lý Quản Sự đáp, cúi đầu sâu hơn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thấy, một nụ cười của kẻ đã đạt được mục đích. “Nhưng những kẻ khác sẽ lợi dụng. Loạn Tam Phiên bùng nổ, biên cương vốn đã rối ren, chúng ta cần ổn định. Một kẻ có khả năng tập hợp lòng người như Lâm Dịch, dù xuất thân hèn kém, lại là mối họa lớn nhất. Hơn nữa, Gia Chủ có nhớ việc Sứ giả hoàng gia đã xuất hiện ở trấn Thiên Phong để dò xét tình hình không? Nếu tin tức về một ‘thế lực mới nổi’ có khả năng tập hợp lòng dân ở vùng biên thùy này đến tai triều đình, Trần Thị Gia Tộc chúng ta sẽ phải đối mặt với những nghi ngờ và rắc rối khôn lường. Triều đình có thể nghi ngờ chúng ta không đủ năng lực quản lý, hoặc tệ hơn, nghi ngờ chúng ta dung túng cho những kẻ có ý đồ phản loạn. Lúc đó, lợi ích và vị thế của Trần Thị sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, không chỉ ở vùng này mà còn trên toàn Đại Hạ.”
Lời phân tích của Lý Quản Sự đã đánh trúng tử huyệt của Trần Thị Gia Chủ. Không chỉ là sự sỉ nhục, không chỉ là mối đe dọa từ một kẻ dân đen, mà còn là nguy cơ bị triều đình chất vấn, bị mất đi vị thế đã được gây dựng bao đời. Trong thời loạn, mọi thứ đều có thể trở thành cái cớ để triều đình ra tay chấn chỉnh, hoặc để các thế lực khác chèn ép. Sự kiêu ngạo của hắn bị thay thế bởi nỗi sợ hãi thực sự về việc mất đi tất cả.
Trần Thị Gia Chủ đứng phắt dậy, thân hình béo tốt như một quả núi nhỏ, phá vỡ sự tĩnh lặng còn sót lại của nội viện. Mặt hắn đỏ gay, hơi thở hổn hển vì giận dữ. “Hừ! Dân đen lại dám trèo cao!” Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim một lần nữa, lần này mạnh hơn, tiếng động vang dội khắp phòng. “Không thể dung thứ! Tuyệt đối không thể dung thứ! Trần Thị Gia Tộc ta đã cai quản vùng này hàng trăm năm, chưa bao giờ có chuyện để một lũ tiện dân dám ngóc đầu lên làm loạn. Lý Quản Sự, ngươi biết phải làm gì rồi chứ? Dập tắt! Dập tắt ngay lập tức mầm mống này! Bất kể hắn có kẻ đứng sau hay không, bất kể hắn có tri thức gì, ta cũng không cho phép hắn tồn tại. Mọi thứ làm ảnh hưởng đến Trần Thị đều phải bị nghiền nát!”
Ánh mắt hắn long lên giận dữ, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến Lý Quản Sự phải rùng mình, dù hắn đã chuẩn bị tâm lý. “Hãy cho chúng biết, ai mới là kẻ làm chủ vùng đất này. Dùng mọi thủ đoạn cần thiết. Nếu cần, ta sẽ đích thân ra tay!” Lời nói của Gia Chủ đầy vẻ uy hiếp và tàn độc, không chút che giấu. Hắn không còn coi Lâm Dịch là một kẻ "nghèo hèn" nữa, mà là một mối đe dọa cần phải bị tiêu diệt tận gốc. Sự phẫn nộ và quyết tâm 'dập tắt' Lâm Dịch của Trần Thị Gia Chủ cho thấy những hành động sắp tới sẽ vô cùng tàn độc và không từ thủ đoạn. Hắn đã hoàn toàn đánh giá thấp đối thủ, cho rằng chỉ cần dùng quyền lực và bạo lực là có thể nghiền nát mọi thứ.
Lý Quản Sự cúi đầu thật thấp, nhận lệnh với một nụ cười nửa miệng đầy nham hiểm. “Thuộc hạ đã rõ. Sẽ không để Gia Chủ phải thất vọng.” Trong lòng hắn, một kế hoạch phức tạp đã bắt đầu hình thành, với sự chấp thuận của Gia Chủ, hắn có thể tung hoành mà không cần e dè. Hắn vẫn tin rằng Lâm Dịch có một "bàn tay vô hình" nào đó chống lưng, và hắn sẽ không ngừng đào sâu, tìm kiếm. Nhưng trước mắt, nhiệm vụ là phải "dập tắt" mầm mống này, bằng mọi giá, và bằng những thủ đoạn tàn khốc nhất. Sự việc này không chỉ là một nhiệm vụ để hắn thể hiện lòng trung thành, mà còn là một ván cờ lớn để hắn gia tăng quyền lực và tầm ảnh hưởng của riêng mình trong nội bộ Trần Thị.
Cơn mưa bắt đầu rơi lất phất bên ngoài, những hạt nước nặng trĩu đập vào cửa kính, tạo ra âm thanh buồn bã. Nhưng trong thư phòng, quyết định tàn độc đã được đưa ra. Trần Thị Gia Tộc sẽ không chùn bước trước bất cứ ai dám thách thức quyền uy của họ. Và Thôn Làng Sơn Cước, cùng với thiếu niên Lâm Dịch, giờ đây đã bị đặt vào tầm ngắm của cơn phẫn nộ không giới hạn của cường hào.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.