Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 186: Báo Cáo Bất An: Mối Đe Dọa Từ Biên Thùy

Đêm mưa phùn đã tan, trả lại cho Dinh thự Trần Thị một buổi chiều muộn trong lành, êm ả. Ánh nắng chiều vàng óng, dịu nhẹ len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng lung linh trên sàn gạch bóng loáng của thư phòng Lý Quản Sự. Không gian tĩnh mịch chỉ còn vương vấn mùi trầm hương thoang thoảng, mang theo một cảm giác trang nghiêm nhưng cũng ẩn chứa sự áp bức vô hình.

Lý Quản Sự ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, dáng người gầy gò, lưng hơi khom. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của hắn hôm nay càng thêm căng thẳng, đôi mắt híp lại, ẩn chứa một sự khó chịu sâu sắc. Đối diện hắn, Hắc Ưng đứng thẳng tắp, dáng người nhỏ con nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt tinh anh lướt qua những chi tiết nhỏ nhặt trong phòng trước khi tập trung vào chủ nhân của mình. Hắn mặc y phục màu tối, gần như hòa vào bóng đổ của căn phòng, bàn tay phải luôn đặt gần chuôi kiếm giắt bên hông, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.

“...Sản phẩm được gọi là Linh Dược Hoạt Lạc Cao,” Hắc Ưng bắt đầu báo cáo, giọng nói trầm thấp, đều đều, không chút cảm xúc, “hiệu quả trị đau nhức xương khớp vượt xa các loại tương tự trên thị trường. Theo điều tra, nó có thể làm dịu cơn đau chỉ trong vài khắc, và nếu kiên trì sử dụng, còn có thể cải thiện tình trạng bệnh đáng kể. Nguồn gốc từ Thôn Làng Sơn Cước, người đứng sau là một thiếu niên tên Lâm Dịch...”

“Thôn Làng Sơn Cước?” Lý Quản Sự bất ngờ ngắt lời, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày bỗng trở nên sắc lạnh, xen lẫn vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn không thể tin nổi vào tai mình. “Một lũ dân đen bần hàn, quanh năm chỉ biết bám víu vào đất mà sống, lại có thể làm ra thứ thần dược như vậy? Ngươi đã điều tra kỹ chưa, Hắc Ưng? Hay là có kẻ nào đó muốn giở trò lừa bịp để làm loạn thị trường?”

Hắc Ưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, ánh mắt kiên định. “Bẩm Quản Sự, thuộc hạ đã cử người trà trộn vào các làng xã lân cận, thậm chí đã tự mình dùng thử sản phẩm. Hiệu quả của Linh Dược Hoạt Lạc Cao không thể giả được. Các lão già, bà cả trong trấn, những người đã phải chịu đựng bệnh xương khớp hàng chục năm, nay đều khen ngợi hết lời. Thuộc hạ đã chứng kiến họ tự mình đứng dậy, đi lại dễ dàng hơn sau khi dùng cao. Thậm chí, một vài thương nhân nhỏ, vốn đã kinh doanh dược liệu lâu năm, cũng phải thừa nhận rằng sản phẩm này có công hiệu phi thường.”

Hắc Ưng nói rồi, từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, mộc mạc nhưng được chạm khắc khá tinh tế, cùng với một ít chất cao màu nâu sẫm, sánh đặc, thoang thoảng mùi thảo mộc dễ chịu. Hắn cẩn thận đặt chúng lên bàn. “Đây là mẫu vật thuộc hạ thu được. Quy trình sản xuất tuy đơn giản nhưng lại cực kỳ tinh xảo, các nguyên liệu đều là thảo dược quý hiếm được thu hái từ Linh Dược Cốc, kết hợp với một phương pháp bào chế bí truyền. Không hề có dấu hiệu lừa dối hay pha trộn tạp chất.”

Lý Quản Sự đưa tay cầm lấy chiếc hộp gỗ, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt thô mộc nhưng được đánh bóng cẩn thận. Hắn mở nắp hộp, ngửi thử mùi hương của cao, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ. Mùi hương này không hề giống với bất kỳ loại dược liệu nào mà hắn từng biết, vừa thanh mát, vừa nồng ấm, mang theo sức sống của núi rừng. Hắn nhíu mày, sự nghi ngờ dần nhường chỗ cho một cảm giác bất an khó tả. Nếu đúng như lời Hắc Ưng nói, đây không chỉ là một sản phẩm đơn thuần, mà là một mối đe dọa thực sự.

“Vậy, cái tên Lâm Dịch kia là ai? Hắn có lai lịch gì? Có thế lực nào đứng sau hỗ trợ hắn không?” Lý Quản Sự hỏi dồn, giọng nói nặng nề, thể hiện rõ sự lo lắng. Hắn không thể chấp nhận việc một kẻ vô danh tiểu tốt, xuất thân từ một ngôi làng nghèo hèn, lại có thể tạo ra một thứ có sức ảnh hưởng lớn đến vậy mà không có bất kỳ sự hậu thuẫn nào. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, hắn biết, nhưng tri thức đó phải đến từ đâu? Chắc chắn không thể là từ một tên nhóc thôn dã.

“Bẩm Quản Sự,” Hắc Ưng tiếp tục, “Lâm Dịch là một thiếu niên mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống cùng dì và em gái ở Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không có gia thế, không tiền bạc, cũng không có thiên phú tu luyện. Theo lời kể của dân làng, hắn vốn dĩ chỉ là một thiếu niên bình thường, thậm chí hơi yếu ớt. Nhưng khoảng vài năm trở lại đây, hắn bỗng trở nên lanh lợi, thông minh bất thường. Hắn là người đã phát hiện ra các loại thảo dược quý hiếm trong Linh Dược Cốc, là người đã nghĩ ra phương pháp bào chế Linh Dược Hoạt Lạc Cao, và cũng là người tổ chức dân làng sản xuất và buôn bán sản phẩm này.”

“Hắn còn có khả năng tổ chức tuyệt vời, đã đưa hàng chục hộ dân nghèo thoát khỏi cảnh đói khổ, thậm chí còn giúp họ xây sửa nhà cửa, mua sắm đồ dùng. Hắn quản lý việc thu hái, bào chế, vận chuyển và phân phối một cách chặt chẽ, không hề có kẽ hở. Các tiểu thương trong trấn ai nấy đều kính nể hắn, thậm chí còn có ý muốn hợp tác lâu dài. Thuộc hạ không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của một thế lực nào đứng sau Lâm Dịch. Mọi thứ dường như đều do chính hắn tự tay xây dựng nên.” Hắc Ưng báo cáo một cách cẩn trọng, không bỏ sót một chi tiết nào.

Lý Quản Sự nghe đến đây, sắc mặt đã chuyển sang màu gan gà. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang vọng trong thư phòng. “Vô lý! Hoàn toàn vô lý! Một thằng nhóc mười bảy tuổi, không gia thế, không tiền bạc, không thiên phú, lại có thể làm được những điều này? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao, Hắc Ưng?” Giọng nói của hắn đã không còn nhỏ nhẹ, mà thay vào đó là sự tức giận và hoài nghi tột độ. Hắn không thể chấp nhận sự thật này. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và một kẻ xuất thân hèn kém như Lâm Dịch thì càng không thể có được may mắn hay năng lực đến vậy. Chắc chắn phải có một âm mưu nào đó, một bàn tay vô hình nào đó đang điều khiển tất cả.

Hắc Ưng vẫn giữ im lặng, không tranh cãi, chỉ kiên nhẫn chờ đợi Lý Quản Sự nguôi giận. Hắn biết, Lý Quản Sự là một người cực kỳ bảo thủ và luôn coi thường những kẻ xuất thân thấp kém. Việc chấp nhận sự thật này đối với hắn là một điều khó khăn.

Lý Quản Sự hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp cao trên bàn, rồi lại nhìn Hắc Ưng, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Ngươi nói không có kẻ đứng sau, vậy hắn dựa vào cái gì mà có thể làm được những điều đó? Tri thức? Từ đâu ra cái tri thức để bào chế loại cao này? Hắn tự học? Hắn chỉ là một đứa nhóc nông thôn!” Lý Quản Sự không ngừng đặt câu hỏi, nhưng không có câu trả lời nào thỏa mãn hắn. Trong đầu hắn, một kẻ như Lâm Dịch không thể có được tri thức hay mưu lược để làm những điều đó.

Sự khó chịu của Lý Quản Sự lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy mình bị thách thức, bị coi thường bởi một kẻ mà hắn vốn dĩ chỉ coi là con kiến dưới chân. Hắn, một Quản Sự quyền lực của Trần Thị Gia Tộc, lại phải đối mặt với một mối đe dọa từ một thiếu niên thôn dã? Điều này thật quá nực cười, nhưng lại là sự thật. Hắn biết, nếu không dẹp yên chuyện này, uy tín và lợi ích của Trần Thị sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

“Tiếp tục điều tra,” Lý Quản Sự ra lệnh, giọng nói đã lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo, nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo đáng sợ. “Điều tra kỹ hơn về quá khứ của Lâm Dịch, về những mối quan hệ của hắn. Ta không tin một thằng nhóc lại có thể tự mình làm nên chuyện lớn đến vậy. Chắc chắn phải có một kẽ hở nào đó mà chúng ta chưa phát hiện ra.” Hắn tin vào trực giác của mình, tin rằng mọi thành công bất ngờ đều phải có một cái giá, hoặc một bí mật đen tối đằng sau. Hắn sẽ không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào, cho đến khi tìm ra được chân tướng sự việc.

Buổi chiều dần tàn, ánh nắng cuối cùng cũng rút đi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong thư phòng của Lý Quản Sự, những ngọn nến được thắp lên, soi sáng căn phòng bằng ánh sáng vàng vọt, lập lòe. Hắc Ưng đã rời đi, để lại một mình Lý Quản Sự với những suy nghĩ nặng trĩu. Hắn vẫn ngồi đó, tay cầm tờ báo cáo của Hắc Ưng, ánh mắt chăm chú nhìn vào những dòng chữ.

“Chất lượng thế này... lại còn được nhóm dân nghèo làm ra?” Lý Quản Sự lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn. Sự việc này vượt quá mọi dự đoán và kinh nghiệm của hắn. Hắn đã sống cả đời trong Dinh thự Trần Thị, chứng kiến vô số âm mưu, tranh giành, nhưng chưa bao giờ có một mối đe dọa nào đến từ một nơi hèn kém như Thôn Làng Sơn Cước. “Chắc chắn có kẻ đứng sau. Nhưng là ai? Một thương hội khác muốn chen chân vào địa bàn của Trần Thị? Hay một thế lực giang hồ nào đó muốn gây rối?”

Hắn đứng dậy, bước đi đi lại lại trong thư phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ bồn chồn. Đầu hắn như muốn nổ tung với hàng loạt câu hỏi. Hắn nhớ lại lời cận vệ báo cáo về Sứ giả hoàng gia ở trấn Thiên Phong. “Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, triều đình suy yếu. Đây là lúc Trần Thị phải củng cố quyền lực, không thể để một 'mầm mống' nhỏ bé này gây rối loạn, ảnh hưởng đến kế hoạch lớn của gia tộc.” Hắn biết, trong thời buổi loạn lạc này, mỗi động thái đều phải hết sức cẩn trọng, nhưng cũng phải quyết đoán. Nếu không, Trần Thị Gia Tộc, vốn dĩ đã là một thế lực lớn ở vùng biên thùy, có thể bị lung lay bởi những biến cố bất ngờ.

Ngón tay hắn lần theo con đường từ Thôn Làng Sơn Cước đến Thị trấn, rồi đến Thành Thiên Phong trên tấm bản đồ địa phương treo trên tường. Cái chấm nhỏ bé "Thôn Làng Sơn Cước" trước đây hắn từng khinh thường, giờ đây lại như một cái gai nhọn hoắt trong mắt. Hắn không khỏi day trán, cố gắng tìm ra kẽ hở trong kế hoạch của Lâm Dịch, nhưng tất cả đều tỏ ra quá hoàn hảo đối với một 'thằng nhóc nông thôn'. Hắn không thể chấp nhận sự thật rằng một kẻ tầm thường có thể làm được điều phi thường.

Sự trỗi dậy của Lâm Dịch không chỉ là một mối đe dọa kinh tế, mà còn là một sự thách thức về quyền lực và uy tín của Trần Thị. Trong vùng biên thùy này, Trần Thị Gia Tộc luôn là kẻ đứng đầu, thao túng mọi thứ, từ kinh tế đến quan trường. Việc một thiếu niên vô danh có thể tập hợp dân làng, tạo ra một sản phẩm chất lượng cao và có sức ảnh hưởng lớn, lại còn nhận được sự kính trọng từ các tiểu thương, là điều không thể chấp nhận được. Điều này chẳng khác nào một lời tuyên chiến ngầm, một sự châm chọc vào vị thế độc tôn của Trần Thị.

“Hừ, thằng nhóc này, nếu không có ai chống lưng, vậy thì hắn có lẽ là một kẻ cực kỳ nguy hiểm, hoặc cực kỳ ngu ngốc,” Lý Quản Sự lẩm bẩm. Hắn không thể bỏ qua khả năng có một thế lực nào đó đang âm thầm thao túng Lâm Dịch, có thể là Thiên Phong Thương Hội, vốn dĩ đã cạnh tranh với Trần Thị từ lâu, hoặc thậm chí là Hắc Sa Bang, một tổ chức giang hồ đang ngày càng bành trướng thế lực. Những lời đồn về sự mục ruỗng của quan trường, về những lính tuần tra tham nhũng cũng khiến hắn phải suy nghĩ. Liệu có ai đó đang lợi dụng tình hình hỗn loạn để tạo ra một thế lực mới, nhằm phá hoại Trần Thị?

Hắn dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm. Dù đã có báo cáo chi tiết, nhưng Lý Quản Sự vẫn cảm thấy một nỗi bất an không thể xua tan. Hắn biết, để “giải quyết” vấn đề Lâm Dịch, sẽ không thể chỉ dùng những thủ đoạn kinh tế thông thường hay những hành động đơn lẻ. Trần Thị Gia Tộc phải hành động một cách cẩn trọng, không chỉ để triệt hạ Lâm Dịch mà còn để bảo vệ lợi ích của mình trong bối cảnh chính trị đầy bất ổn này. Hắn cần một kế hoạch toàn diện hơn, một kế hoạch có thể tính đến cả yếu tố chính trị, thương trường và thậm chí là cả giang hồ.

Hắn quyết định. Cho dù có kẻ đứng sau hay không, cái tên Lâm Dịch này cũng không thể để tồn tại lâu hơn nữa. Hắn phải báo cáo lên Gia Chủ, và Gia Chủ sẽ có quyết định cuối cùng. Chỉ có Gia Chủ mới có quyền lực và tầm nhìn để đối phó với mối đe dọa này một cách triệt để.

Đêm khuya, ánh trăng ẩn mình sau những đám mây đen, khiến Dinh thự Trần Thị Gia Tộc chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có những ngọn đèn lồng treo cao rải rác trong nội viện tạo nên những vầng sáng yếu ớt. Trong một căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng yên tĩnh đến lạ thường, Trần Thị Gia Chủ đang ngồi trên ghế bành chạm khắc tinh xảo, nhắm mắt dưỡng thần. Thân hình béo tốt của hắn gần như lấp đầy chiếc ghế, khuôn mặt tròn trịa với đôi mắt híp lại, toát ra vẻ xảo quyệt và khinh thường cố hữu. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy áp lực.

Lý Quản Sự bước vào, bước chân nhẹ như mèo, không dám gây ra một tiếng động nhỏ. Hắn cung kính hành lễ, cúi đầu thật thấp. “Bẩm Gia Chủ, thuộc hạ có việc khẩn cấp muốn bẩm báo.”

Trần Thị Gia Chủ từ từ mở mắt, ánh mắt híp lại liếc nhìn Lý Quản Sự. “Có chuyện gì mà ngươi lại đến vào giờ này?” Giọng nói the thé của hắn vang lên, mang theo vẻ tự mãn và một chút khó chịu vì bị quấy rầy. “Chẳng lẽ lại có kẻ không biết điều dám động vào lợi ích của Trần Thị ta?”

“Bẩm Gia Chủ,” Lý Quản Sự đáp, giọng nói trầm trọng hơn hẳn, “thuộc hạ đã điều tra kỹ lưỡng về sự việc ở Thôn Làng Sơn Cước. Sản phẩm mang tên Linh Dược Hoạt Lạc Cao... quả thực có chất lượng vượt trội, và được sản xuất bởi một nhóm dân làng nghèo hèn, đứng đầu là thiếu niên Lâm Dịch.” Hắn cố gắng trình bày một cách cẩn trọng nhất, nhấn mạnh vào hai yếu tố chính: chất lượng sản phẩm và xuất thân thấp kém của người tạo ra nó.

Trần Thị Gia Chủ nghe đến đây, đôi mắt híp lại dần mở to hơn một chút, một tia sắc lạnh lóe lên. “Nghèo hèn? Vậy mà dám cả gan chiếm đoạt lợi ích của Trần Thị ta?” Giọng nói hắn bắt đầu cao hơn, sự khinh thường và phẫn nộ dần hiện rõ trên khuôn mặt tròn trịa. “Một lũ tiện dân lại dám trèo cao, muốn cạnh tranh với Trần Thị? Thật là nực cười!”

“Vâng, thưa Gia Chủ,” Lý Quản Sự tiếp lời, “Sức ảnh hưởng của nó đang lan rộng ra khắp trấn, thậm chí còn có ý định vươn xa hơn. Nếu không dập tắt sớm, e rằng sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và lợi ích của gia tộc chúng ta trong vùng. Đặc biệt trong thời buổi loạn lạc này, khi Loạn Tam Phiên đang bùng nổ, và cả Sứ giả hoàng gia cũng đã xuất hiện ở trấn Thiên Phong để dò xét tình hình, chúng ta càng không thể để bất kỳ một thế lực nhỏ nào gây rối, ảnh hưởng đến vị thế của Trần Thị.” Lý Quản Sự khéo léo lồng ghép cả yếu tố chính trị vào, nhằm làm tăng thêm tính cấp bách của vấn đề.

Sắc mặt của Trần Thị Gia Chủ dần biến đổi, từ vẻ thờ ơ ban đầu chuyển sang cau mày, rồi tức giận tột độ. Hắn đứng phắt dậy, thân hình béo tốt như một quả núi nhỏ, phá vỡ sự tĩnh lặng của nội viện. “Hừ! Dân đen lại dám trèo cao!” Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim, tiếng động vang vọng chói tai trong căn phòng. “Không thể dung thứ! Tuyệt đối không thể dung thứ! Trần Thị Gia Tộc ta đã cai quản vùng này hàng trăm năm, chưa bao giờ có chuyện để một lũ tiện dân dám ngóc đầu lên làm loạn. Lý Quản Sự, ngươi biết phải làm gì rồi chứ? Dập tắt! Dập tắt ngay lập tức mầm mống này! Bất kể hắn có kẻ đứng sau hay không, bất kể hắn có tri thức gì, ta cũng không cho phép hắn tồn tại. Mọi thứ làm ảnh hưởng đến Trần Thị đều phải bị nghiền nát!”

Ánh mắt hắn long lên giận dữ, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến Lý Quản Sự phải rùng mình. “Hãy cho chúng biết, ai mới là kẻ làm chủ vùng đất này. Dùng mọi thủ đoạn cần thiết. Nếu cần, ta sẽ đích thân ra tay!” Lời nói của Gia Chủ đầy vẻ uy hiếp và tàn độc, không chút che giấu.

Lý Quản Sự cúi đầu thật thấp, nhận lệnh với một nụ cười nửa miệng đầy nham hiểm. “Thuộc hạ đã rõ. Sẽ không để Gia Chủ phải thất vọng.” Trong lòng hắn, một kế hoạch phức tạp đã bắt đầu hình thành, với sự chấp thuận của Gia Chủ, hắn có thể tung hoành mà không cần e dè. Hắn vẫn tin rằng Lâm Dịch có một "bàn tay vô hình" nào đó chống lưng, và hắn sẽ không ngừng đào sâu, tìm kiếm. Nhưng trước mắt, nhiệm vụ là phải "dập tắt" mầm mống này, bằng mọi giá.

Đêm tối vẫn bao trùm Dinh thự Trần Thị, mang theo những âm mưu mới đang được dệt nên trong căn phòng đầy áp lực. Mối đe dọa từ Thôn Làng Sơn Cước, từ cái tên Lâm Dịch, giờ đây đã trở thành một mệnh lệnh phải được thực hiện. Và Trần Thị Gia Tộc, với sự ngạo mạn và tàn bạo cố hữu, sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ quyền lực và lợi ích của mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free