Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 185: Bàn Tay Vô Hình: Những Cái Bóng Dò Xét

Bóng đêm nuốt chửng những tia sáng cuối cùng còn vương trên mái ngói cong vút của dinh thự Trần Thị. Gió lạnh luồn qua những hành lang dài, mang theo hơi ẩm của sương khuya và tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn, tạo nên một bản nhạc u ám. Trong căn phòng trang nghiêm, ánh nến vàng vọt nhảy múa trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, nơi Lý Quản Sự đang ngồi thẳng lưng, dáng người gầy gò của hắn in bóng đổ dài trên vách tường. Hắn không vội vàng, mà thong thả thưởng thức chén trà nóng, hương hoa lài phảng phất, nhưng đôi mắt nhỏ hẹp dưới hàng lông mày rậm thì lại sắc như dao, quét qua từng chi tiết trong căn phòng. Bầu không khí trong dinh thự dù tinh tế, giàu có đến mấy cũng không thể che giấu được sự kỷ luật thép và quyền lực ngầm đang bao trùm. Những tiếng bước chân nhẹ của người hầu, tiếng lụa áo xào xạc khi họ di chuyển, hay cả những tiếng thảo luận xa xăm từ một khu vực khác của gia tộc, tất cả đều hòa vào nhau một cách có trật tự, như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành trơn tru.

Lý Quản Sự đặt chén trà xuống, một tiếng chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn hất cằm, ánh mắt ra hiệu cho bóng đen đang quỳ gối im lặng trước mặt mình. Hắc Ưng, tay sai thân tín của hắn, vẫn giữ nguyên tư thế bất động, như một pho tượng tạc từ đá. Dáng người gầy gò, lanh lẹ của hắn ẩn mình trong bộ y phục đen tuyền, chỉ có đôi mắt tinh ranh là lóe lên dưới vành mũ. Hắn trung thành, cẩn trọng, và quan trọng hơn cả, hắn là kẻ sắc bén, có khả năng thực hiện những nhiệm vụ mà không cần Lý Quản Sự phải ra lệnh hai lần.

“Hắc Ưng,” Lý Quản Sự cất giọng, trầm thấp và khàn đặc, nhưng từng từ đều chứa đựng một sức nặng vô hình. “Ngươi đã nghe rõ những gì ta nói với Gia Chủ rồi chứ?”

Hắc Ưng không ngẩng đầu, giọng nói chắc nịch: “Bẩm Quản Sự, thuộc hạ đã nghe rõ. Gia Chủ muốn ‘giải quyết’ cái gai này, và không muốn nghe thêm bất cứ điều gì về nó nữa.”

Lý Quản Sự khẽ gật đầu, đôi môi mỏng nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. “Chính xác. Nhưng để giải quyết triệt để, chúng ta cần phải đào tận gốc rễ. Cái tên Lâm Dịch đó, và cái ‘Linh Dược Hoạt Lạc Cao’ của hắn, không phải tự nhiên mà xuất hiện. Ngươi phải làm rõ, thằng ranh đó có bao nhiêu sản phẩm, nguồn gốc từ đâu, và quan trọng nhất… ai đứng sau lưng nó?” Hắn nhấn mạnh từng từ, ánh mắt lóe lên vẻ nghi ngờ. Hắn không tin một thiếu niên ở vùng biên thùy nghèo khó lại có thể tự mình làm nên chuyện lớn như vậy. Tri thức, kỹ năng tổ chức và khả năng sản xuất ra một loại thuốc có hiệu quả đến thế, tất cả đều vượt quá tầm hiểu biết của hắn về một 'thằng nhóc thôn quê'.

“Thêm nữa,” Lý Quản Sự nói tiếp, lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm bản đồ cũ kỹ, trải rộng trên bàn. Đó là bản đồ vùng biên giới, với Thôn Làng Sơn Cước được đánh dấu nhỏ xíu ở một góc. Hắn dùng ngón tay gầy gò, chỉ vào những đường nét uốn lượn của Linh Dược Cốc, rồi di chuyển đến những con đường mòn dẫn ra thị trấn. “Ta muốn ngươi tìm hiểu kỹ lưỡng về cái Thôn Làng Sơn Cước đó. Dân tình ra sao? Có gì đáng ngờ? Ai là kẻ thân cận của Lâm Dịch? Và cái Linh Dược Cốc, hắn đã khai thác nó như thế nào? Nguồn thảo dược có thực sự phong phú đến vậy không? Tất cả, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.” Hắn dừng lại, ánh mắt nheo lại. “Nhớ kỹ, mọi việc phải tuyệt đối bí mật. Không được để lộ bất cứ dấu vết gì của Trần Thị. Ngươi và người của ngươi phải cải trang, hành động như những kẻ buôn bán nhỏ lẻ, hoặc những lữ khách lạc đường. Ta không muốn có bất kỳ sự xáo động nào trước khi chúng ta thực sự ra tay.”

Hắc Ưng cúi đầu sâu hơn, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên quyết: “Thuộc hạ tuân lệnh. Sẽ không để Gia Tộc thất vọng, cũng không để Quản Sự lo lắng.” Hắn vươn tay, nhận lấy tấm bản đồ và cuộn tròn lại cẩn thận. Hắn biết, Lý Quản Sự là một người tính toán chi li, không bao giờ làm việc hấp tấp. Mọi hành động của hắn đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi bước đi đều nhằm mục đích bảo vệ và củng cố lợi ích của Trần Thị Gia Tộc. Và Hắc Ưng, với tư cách là cánh tay phải của Quản Sự, phải đảm bảo rằng mọi kế hoạch đều được thực hiện một cách hoàn hảo.

“Tốt.” Lý Quản Sự hài lòng. “Ngươi có thể đi.”

Hắc Ưng đứng dậy, thân ảnh nhanh nhẹn như một con mèo đen, không một tiếng động. Hắn khẽ cúi đầu chào lần cuối, rồi lùi dần vào bóng tối, biến mất khỏi căn phòng như một ảo ảnh. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ dường như mạnh hơn một chút sau khi hắn rời đi, và ánh nến lung lay, đổ bóng Lý Quản Sự lên tường như một con quỷ đang thì thầm những âm mưu thâm độc. Lý Quản Sự ngồi bất động một lúc lâu, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không. Hắn không hề đánh giá thấp Lâm Dịch. Một kẻ có thể khiến Gia Chủ bận tâm, lại còn đe dọa đến lợi ích của Trần Thị, chắc chắn không phải là một kẻ tầm thường. Hắn sẽ giăng một cái bẫy hoàn hảo, từ từ siết chặt vòng vây, cho đến khi cái tên Lâm Dịch và cái “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” kia hoàn toàn biến mất khỏi thị trấn này, và khỏi ký ức của mọi người. Hắn biết, để “giải quyết” triệt để một vấn đề, đôi khi phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn, những biện pháp mà Trần Thị Gia Tộc luôn giấu kín dưới vẻ ngoài hào nhoáng. Đó là một cuộc chơi lớn, và hắn, Lý Quản Sự, sẽ là người điều khiển nó. Bóng đêm rình rập, và ánh mắt từ dinh thự Trần Thị đã bắt đầu chiếu thẳng về phía Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé. Cuộc chơi lớn hơn, tàn khốc hơn, đã chính thức bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua lớp sương mù mỏng mảnh, phủ lên những mái nhà ngói đỏ và con đường đất đầy dấu bánh xe ngựa, thị trấn Thiên Phong đã bắt đầu thức giấc với một sức sống mới. Âm thanh của sự sống trỗi dậy: tiếng trò chuyện ồn ào từ các quán ăn sáng, tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương đẩy xe hàng rong, tiếng lạch cạch của bánh xe ngựa lăn đều trên đường lát đá. Mùi hương cũng bắt đầu lan tỏa, từ mùi gia vị nồng nàn của những tô phở nghi ngút khói, mùi bánh nướng thơm lừng từ lò bánh, cho đến mùi thảo dược thoang thoảng từ những tiệm thuốc bắc đang mở cửa. Bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng, như một bức tranh phác họa rõ nét về sự nhộn nhịp của một trung tâm thương mại nhỏ.

Giữa dòng người tấp nập ấy, ba bóng người ăn mặc giản dị, không quá nổi bật nhưng cũng không quá cục mịch, lẩn khuất như những thương nhân du lịch đang tìm kiếm cơ hội làm ăn. Đó chính là Hắc Ưng và hai thuộc hạ của hắn. Hắc Ưng đã thay bộ y phục đen quen thuộc bằng một bộ trường bào màu xám tro, đội một chiếc mũ vải đơn giản che gần hết khuôn mặt. Đôi mắt tinh anh của hắn không ngừng quét qua đám đông, quan sát từng cử chỉ, lắng nghe từng lời nói vụn vặt. Hắn dẫn thuộc hạ ghé vào một quán ăn nhỏ, gọi vài món ăn đơn giản, rồi bắt đầu lân la dò hỏi.

“Chủ quán,” Hắc Ưng giả giọng, pha chút chất giọng địa phương để dễ bề hòa nhập, “Nghe nói gần đây ở đây có loại cao gì đó rất hiệu nghiệm, được mấy người khách lữ hành của ta nhắc đến. Không biết có thật không?” Hắn cố tình nói chuyện phiếm, vẻ mặt tỏ ra tò mò như một kẻ mới đến.

Chủ quán là một người đàn ông trung niên, béo tốt, đang bận rộn bưng bê thức ăn. Hắn nghe vậy thì cười khà khà, tiện tay đặt bát mì xuống bàn cho khách rồi quay lại quầy. “À, các vị nói đến Linh Dược Hoạt Lạc Cao của Thôn Làng Sơn Cước chứ gì? Ôi chao, cái đó thì đúng là danh bất hư truyền! Bán chạy như tôm tươi ấy chứ! Khách nào dùng cũng khen, bảo là đỡ đau nhức, gân cốt lại dẻo dai. Mấy lão già trong trấn này, trước kia cứ than vãn đau lưng mỏi gối, giờ dùng cái đó xong là khỏe re, còn đi đánh cờ tướng được cả ngày ấy chứ!” Hắn nói một tràng, giọng đầy vẻ tự hào như thể sản phẩm đó là của chính mình.

Một trong những thuộc hạ của Hắc Ưng, cũng cải trang thành thương nhân, vờ ho khan một tiếng rồi hỏi: “Ồ, vậy sao? Nghe có vẻ thần kỳ quá. Mà cái thôn Sơn Cước đó ở đâu vậy? Ta muốn mua một ít về cho người nhà dùng thử.”

Chủ quán xua tay: “Ấy, đừng vội! Muốn mua thì phải chờ thôi. Hàng đó đâu có sẵn mà mua là có ngay đâu. Mấy người dân Sơn Cước thỉnh thoảng mới mang xuống trấn bán một chuyến, mà chuyến nào cũng hết veo trong nháy mắt. Nghe nói là họ tự tay làm, số lượng có hạn, lại còn phải đi hái thảo dược trong núi sâu. Mà cái thằng nhóc Lâm Dịch gì đó đứng ra làm chủ, nó kỹ tính lắm, không cho làm ẩu đâu.”

Hắc Ưng ra vẻ trầm ngâm, rồi lại hỏi: “À, vậy sao? Kỹ tính là tốt. Mà cái thằng nhóc Lâm Dịch đó… có vẻ giỏi giang nhỉ? Một mình nó có thể làm được chuyện lớn vậy sao?”

Chủ quán gãi đầu: “Thì cũng không hẳn là một mình. Nó có mấy đứa bạn, rồi cả dân làng nữa. Nghe nói nó tổ chức cho dân làng đi hái thuốc, rồi phân công nhau chế biến, làm đâu ra đó cả. Mà cái thằng nhóc này lạ lắm, ít nói, nhưng mà thông minh đáo để. Trước kia cái thôn đó nghèo rớt mồng tơi, giờ thì khá giả lên hẳn nhờ nó. Ai cũng bảo nó là thần tài của làng ấy chứ.”

Hắc Ưng ghi nhớ từng chi tiết trong đầu. Cái tên Lâm Dịch, Thôn Làng Sơn Cước, Linh Dược Hoạt Lạc Cao, và cả cách thức tổ chức sản xuất. Hắn nhận ra, đây không phải là một “thằng nhóc thôn quê” đơn thuần. Sự hiệu quả, sự tổ chức bài bản, và cả sự tin tưởng của dân làng, tất cả đều vượt quá những gì hắn tưởng tượng về một ngôi làng nghèo khó. Hắn khẽ liếc mắt sang góc chợ, nơi một vài người dân làng Sơn Cước đang bày bán những lọ Linh Dược Hoạt Lạc Cao cuối cùng. Họ ăn mặc giản dị, nhưng khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt đầy tự tin khi giới thiệu sản phẩm của mình. Hắc Ưng thu lại ánh mắt, trong lòng đầy suy tư. Mối lo của Quản Sự không phải là không có cơ sở.

Sau khi ăn xong, Hắc Ưng và thuộc hạ tiếp tục lân la sang một vài tiệm thuốc bắc, hỏi han tương tự. Các tiệm thuốc đều xác nhận về sự hiệu quả và độ phổ biến của Linh Dược Hoạt Lạc Cao, nhưng họ cũng bày tỏ sự tiếc nuối vì không thể nhập được số lượng lớn. “Cái thằng Lâm Dịch đó không chịu bán sỉ cho ai cả,” một lão chưởng quỹ tiệm thuốc càu nhàu. “Nó chỉ bán cho dân làng, rồi dân làng tự mang xuống bán lẻ. Bảo là để đảm bảo chất lượng, không muốn sản phẩm bị làm giả. Đúng là đồ cứng đầu!”

Hắc Ưng nghe vậy thì trong lòng càng thêm kinh ngạc. Một kẻ có thể từ chối lợi nhuận lớn để giữ vững nguyên tắc và chất lượng s���n phẩm, lại còn có khả năng tổ chức dân làng thành một guồng máy sản xuất hiệu quả. Lâm Dịch không chỉ là một cái gai, mà còn là một cái gai có rễ sâu và sức sống mãnh liệt. Hắn đã thu thập đủ thông tin bước đầu. Giờ là lúc phải tiến sâu hơn, đến tận Thôn Làng Sơn Cước và Linh Dược Cốc để tận mắt chứng kiến.

***

Chiều tà, khi mặt trời bắt đầu lặn dần phía sau dãy núi hùng vĩ, nhuộm đỏ cả một vùng trời, khung cảnh gần Thôn Làng Sơn Cước và Linh Dược Cốc chìm vào một vẻ đẹp bình yên đến lạ thường. Tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và cả tiếng suối chảy róc rách từ sâu trong Linh Dược Cốc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi khói bếp bay lên từ những mái nhà tranh, xen lẫn mùi thảo dược thanh mát từ phía thung lũng, tạo nên một bầu không khí mộc mạc, gần gũi.

Ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp trên ngọn đồi thoai thoải nhìn xuống Thôn Làng Sơn Cước, một thuộc hạ của Hắc Ưng đang chăm chú quan sát. Hắn dùng một chiếc ống nhòm tự chế, được làm khá tinh xảo từ hai mảnh kính và một đoạn tre rỗng, để theo dõi mọi hoạt động dưới làng và xa hơn là phía Linh Dược Cốc. Suốt mấy canh giờ liền, hắn đã nằm im lìm, không dám nhúc nhích quá nhiều, tránh bị phát hiện bởi những người dân làng vốn dĩ đã có sự cảnh giác đặc biệt với người lạ.

Từ vị trí của hắn, mọi thứ diễn ra trong Thôn Làng Sơn Cước đều hiện rõ mồn một. Hắn thấy những người đàn ông, phụ nữ và cả những thiếu niên đang hăng say làm việc. Một tốp người gánh những bó thảo dược tươi từ Linh Dược Cốc về làng. Tốp khác thì ngồi tỉ mẩn phân loại, rửa sạch thảo dược. Có những người lại cẩn thận phơi khô, hoặc sơ chế bằng những dụng cụ đơn giản nhưng được sử dụng một cách thuần thục. Mọi việc diễn ra có trật tự, mỗi người một việc, không hề có sự lộn xộn hay lãng phí thời gian.

“Cái thằng nhóc Lâm Dịch này… quả nhiên không đơn giản,” tay sai lầm bầm, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Hắn đã từng đi qua không ít thôn làng ở vùng biên thùy, và thường thì những nơi như vậy đều nghèo khó, dân cư lười biếng, làm việc không có quy củ. Nhưng ở đây, mọi thứ lại hoàn toàn khác. “Mọi thứ đều đâu vào đấy, không giống vẻ nghèo nàn của một thôn làng biên thùy chút nào. Thảo nào mà cái Linh Dược Hoạt Lạc Cao kia lại có thể bán chạy đến vậy.” Hắn nhìn thấy những đống thảo dược được phân loại gọn gàng, những chiếc lán phơi được dựng ngay ngắn, và cả những khuôn mặt rạng rỡ của dân làng khi họ làm việc. Sự hăng say và niềm tin vào công việc của họ là điều mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ nơi nào khác.

Tay sai tiếp tục quan sát, cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Hắn vẽ lại những con đường mòn dẫn vào Linh Dược Cốc, đánh dấu vị trí của những khu vực thu hái thảo dược, và cả cách bố trí các lán sơ chế trong làng. Hắn cũng ghi lại số lượng ước tính những bó thảo dược được mang về mỗi ngày, và số lượng người tham gia vào quá trình sản xuất. Mặc dù không thể tiếp cận quá gần, nhưng những gì hắn thu thập được đã đủ để tạo nên một bức tranh khá rõ ràng về quy mô và hiệu quả hoạt động của Thôn Làng Sơn Cước. Hắn nhận ra, đây không phải là một “cái gai” dễ dàng nhổ bỏ. Sức mạnh của Lâm Dịch không chỉ nằm ở sản phẩm, mà còn ở khả năng tổ chức và tập hợp lòng người.

Một nhóm dân làng đi ngang qua con đường mòn gần vị trí hắn ẩn nấp, họ đang trò chuyện rôm rả về vụ mùa thảo dược bội thu và những kế hoạch cải thiện nhà cửa. Ánh mắt của một người đàn ông lớn tuổi chợt quét qua lùm cây nơi tay sai đang ẩn nấp. Người đàn ông dừng lại một chút, nheo mắt nhìn, rồi lại tiếp tục bước đi, nhưng vẻ mặt đã thoáng hiện lên sự cảnh giác. Tay sai của Hắc Ưng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dân làng ở đây quả thực không hề dễ bị qua mặt. Hắn quyết định không nán lại lâu hơn nữa. Đã đến lúc phải mang những thông tin này về cho Hắc Ưng, và sau đó là Lý Quản Sự.

Hắn cẩn thận gập cuốn sổ lại, giấu vào trong vạt áo, rồi nhẹ nhàng rút lui khỏi lùm cây, hòa vào bóng tối đang dần bao trùm núi rừng. Những gì hắn chứng kiến đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn ban đầu của hắn về Thôn Làng Sơn Cước và cái tên Lâm Dịch. Đây là một thế lực đang trỗi dậy, không phải chỉ bằng may mắn, mà bằng sự tài tình và tổ chức.

***

Nửa đêm, mưa phùn bắt đầu rơi lất phất ngoài trời, tiếng tí tách của những hạt nước va vào mái ngói và lá cây tạo nên một bản hòa âm buồn bã. Trong dinh thự Trần Thị, sự tĩnh lặng bao trùm đến ngột ngạt. Chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ đã đóng chặt, và tiếng giấy sột soạt khi Lý Quản Sự lật từng trang báo cáo. Hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, nhưng không thể xua đi cái mùi ngai ngái của sự lo lắng và không khí nặng nề đang bao trùm căn phòng.

Lý Quản Sự ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn sắc lạnh, chăm chú đọc bản báo cáo tổng hợp mà Hắc Ưng vừa đệ trình. Mỗi dòng chữ, mỗi con số, mỗi chi tiết về hoạt động của Thôn Làng Sơn Cước và Lâm Dịch đều khiến hắn cau mày sâu hơn. Ban đầu, hắn cho rằng đây chỉ là một sự may mắn nhất thời của một thôn làng hẻo lánh, có thể dễ dàng bị bóp nghẹt. Nhưng giờ đây, những gì Hắc Ưng và thuộc hạ của hắn điều tra được đã vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác.

“Linh Dược Hoạt Lạc Cao, hiệu quả vượt trội, được dân chúng tin dùng…” Lý Quản Sự lầm bầm, ngón tay gầy gò miết nhẹ lên dòng chữ. “Nguồn nguyên liệu phong phú từ Linh Dược Cốc… quy trình thu hái, sơ chế bài bản, năng suất cao… dân làng đoàn kết, tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch… thậm chí còn từ chối bán sỉ cho các tiệm thuốc lớn để giữ vững chất lượng và kiểm soát kênh phân phối.”

Hắn đặt mạnh tờ báo cáo xuống bàn, một tiếng “phạch” khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Vẻ mặt hắn biến sắc, từ cau có chuyển sang tức giận, rồi lại sang bất an. “Cái thằng nhóc này… chẳng lẽ lại có tài cán đến vậy? Hay là có kẻ đứng sau giật dây, cố tình tạo ra một thế lực mới để thách thức Trần Thị?” Lý Quản Sự không thể tin rằng một thiếu niên mười bảy tuổi, không gia thế, không tiền bạc, lại có thể tự mình gây dựng nên một hệ thống hoạt động chặt chẽ và hiệu quả đến thế. Hắn nghi ngờ có một “bàn tay vô hình” nào đó đang điều khiển Lâm Dịch, một thế lực thù địch muốn chọc gậy bánh xe vào lợi ích của Trần Thị Gia Tộc.

Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ bồn chồn. Ánh mắt hắn quét qua tấm bản đồ vùng biên thùy treo trên tường, nơi Thôn Làng Sơn Cước được đánh dấu nhỏ bé. Hắn đã từng coi thường nó, nhưng giờ đây, cái chấm nhỏ bé đó lại trở thành một cái gai nhọn hoắt, đe dọa đến vị thế độc tôn của Trần Thị.

Đúng lúc đó, một cận vệ mặc y phục đen lặng lẽ xuất hiện trước cửa phòng, quỳ gối kính cẩn. “Bẩm Quản Sự, tiểu nhân có tin tức khẩn cấp.”

Lý Quản Sự dừng bước, ánh mắt sắc lạnh nhìn cận vệ. “Nói.”

“Bẩm Quản Sự,” cận vệ thì thầm, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng mưa. “Nghe nói có Sứ giả hoàng gia vừa đến trấn Thiên Phong, là người của triều đình, đang điều tra về tình hình biên giới và các thế lực địa phương.”

Tin tức này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Lý Quản Sự. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm mưa, mà vì sự bất an. “Sứ giả hoàng gia?” Hắn lặp lại, giọng nói đầy vẻ hoài nghi. “Đúng là loạn!” Triều đình Đại Hạ đang trên đà suy thoái, Loạn Tam Phiên bùng nổ ở các tỉnh phía Nam, khắp nơi đều hỗn loạn. Trong bối cảnh đó, sự xuất hiện của một Sứ giả hoàng gia ở một trấn biên thùy nhỏ bé như Thiên Phong là điều cực kỳ bất thường.

Lý Quản Sự quay lại bàn, cầm lại tờ báo cáo của Hắc Ưng, ánh mắt đảo qua những dòng chữ một lần nữa. Mối đe dọa từ Lâm Dịch đã đủ lớn, giờ lại thêm yếu tố chính trị từ triều đình. Hắn biết, trong thời buổi loạn lạc này, bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào cũng có thể dẫn đến những hệ lụy khôn lường. Sự xuất hiện của Sứ giả hoàng gia có thể là một con dao hai lưỡi: có thể là cơ hội để Trần Thị Gia Tộc dựa vào triều đình để củng cố quyền lực, nhưng cũng có thể là một mối họa nếu những hoạt động ngầm của gia tộc bị phơi bày.

“Ngươi đã hỏi han được gì về Sứ giả hoàng gia đó?” Lý Quản Sự hỏi, giọng nói trầm hơn, đầy vẻ suy tư.

“Bẩm Quản Sự, y ăn mặc sang trọng, phong thái quý tộc, vẻ mặt lạnh lùng, khó đoán. Y không tiếp xúc nhiều với người ngoài, chỉ có mấy quan chức địa phương được triệu kiến. Nghe nói y đang dò hỏi rất kỹ về các thế lực địa phương, bao gồm cả các thương hội lớn và các bang phái giang hồ,” cận vệ báo cáo chi tiết.

Lý Quản Sự nhắm mắt lại, một hình ảnh về khuôn mặt lạnh lùng của Sứ giả hoàng gia hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn thở dài, sự lo lắng xen lẫn với sự tức giận. “Cái tên Lâm Dịch này, lại còn Sứ giả hoàng gia… Đúng là một mớ bòng bong!” Hắn không còn coi Lâm Dịch là một cái gai nhỏ nữa, mà là một chướng ngại vật lớn, được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc phức tạp của những mối quan hệ và những yếu tố bất định.

Hắn đứng dậy, đi lại trong phòng, ánh mắt đầy suy tư. Hắn biết, để “giải quyết” vấn đề Lâm Dịch, sẽ không thể chỉ dùng những thủ đoạn kinh tế thông thường hay những hành động đơn lẻ. Trần Thị Gia Tộc phải hành động một cách cẩn trọng, không chỉ để triệt hạ Lâm Dịch mà còn để bảo vệ lợi ích của mình trong bối cảnh chính trị đầy bất ổn này. Hắn cần một kế hoạch toàn diện hơn, một kế hoạch có thể tính đến cả yếu tố chính trị, thương trường và thậm chí là cả giang hồ. Một nụ cười nham hiểm lại xuất hiện trên môi Lý Quản Sự. Hắn không vội. Hắn sẽ giăng một cái bẫy lớn hơn, phức tạp hơn, từ từ siết chặt vòng vây, cho đến khi cái tên Lâm Dịch và cái “Linh Dược Hoạt Lạc Cao” kia hoàn toàn biến mất khỏi thị trấn này, và khỏi ký ức của mọi người, đồng thời củng cố vững chắc vị thế của Trần Thị Gia Tộc. Đêm mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, như muốn rửa trôi đi những âm mưu đang được dệt nên trong căn phòng tối.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free