Lạc thế chi nhân - Chương 184: Bóng Đêm Rình Rập: Ánh Mắt Từ Dinh Thự Trần Thị
Ánh trăng vằng vặc đêm trước đã nhường chỗ cho một buổi chiều u ám, nặng trĩu những đám mây xám xịt treo lơ lửng trên không trung. Những cơn gió nhẹ mang theo hơi lạnh se sắt lùa qua những tán cây cổ thụ trong dinh thự Trần Thị Gia Tộc, khiến lá cây xào xạc như những lời thì thầm bí ẩn. Bên trong, không gian vẫn giữ vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ bằng gỗ mun được trạm trổ tinh xảo và tiếng ngón tay Lý Quản Sự gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn.
Trong căn phòng làm việc được bài trí xa hoa, với những tấm bình phong lụa thêu hoa văn phức tạp và những bức thư họa treo trên tường, Lý Quản Sự đang cúi mình trên bàn, tập trung xem xét những chồng sổ sách chất cao như núi. Hương trầm cao cấp được đốt trong lư đồng cổ kính lan tỏa khắp phòng, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền phảng phất từ áo bào của hắn, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ngột ngạt. Bàn tay gầy gò, xương xẩu của Lý Quản Sự lật từng trang sổ cái, đôi mắt híp lại dưới hàng lông mày xám bạc, đọc lướt qua những con số chi chít. Dáng người hắn hơi khom, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy xảo quyệt trên khuôn mặt chằng chịt nếp nhăn. Chiếc áo bào tơ lụa màu xanh đậm, tuy tươm tất nhưng vẫn không giấu được vẻ bần tiện cố hữu, như một vết nhơ khó gột rửa.
Bỗng, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Lý Quản Sự không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhíu mày, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ khó chịu vang lên: "Vào đi."
Cánh cửa gỗ mun hé mở, một tiểu nhị với dáng người nhanh nhẹn, lanh lợi, mặc bộ đồ phục vụ gọn gàng bước vào. Hắn cúi đầu thật thấp, gần như là quỳ gối, tay nâng một phong thư nhỏ, vẻ mặt đầy cung kính pha lẫn chút sợ sệt. Mùi ẩm mốc nhẹ từ phong thư cũ hòa lẫn với mùi hương trầm, tạo nên một sự tương phản khó chịu.
"Bẩm Quản Sự, có tin tức từ Thị trấn được gửi đến ạ." Tiểu nhị nói khẽ, giọng run run như sợ làm kinh động đến sự tập trung của vị Quản Sự khó tính.
Lý Quản Sự không ngẩng đầu, vẫn miết ngón tay trên mặt giấy ố vàng. "Lại chuyện vặt vãnh gì nữa? Ngươi không thấy ta đang bận sao?" Giọng hắn vẫn đều đều, nhưng ngữ khí lạnh như băng, khiến Tiểu nhị lập tức toát mồ hôi lạnh. Hắn đã quá quen với sự hống hách và độc đoán của Lý Quản Sự khi đối diện với kẻ yếu, nhưng sự lạnh lùng này vẫn luôn khiến hắn rợn người.
"Dạ... không dám ạ. Nhưng đây là tin tức mới nổi, có liên quan đến việc buôn bán thuốc men ở Thị trấn, Tiểu nhân nghĩ... cần phải bẩm báo ngay." Tiểu nhị lí nhí, không dám ngẩng đầu.
Nghe thấy từ "thuốc men", Lý Quản Sự cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí quét qua Tiểu nhị như một lưỡi dao sắc lạnh. "Thuốc men? Chẳng lẽ lại có kẻ nào muốn cạnh tranh với hiệu thuốc của Gia Tộc ta sao? Thật nực cười!" Hắn phẩy tay ra hiệu cho Tiểu nhị đặt phong thư lên bàn, rồi vươn tay cầm lấy, ngón tay thon dài khẽ cạy lớp niêm phong.
Nội dung bên trong chỉ là vài dòng chữ nguệch ngoạc, được viết vội vàng. Lý Quản Sự đọc lướt qua, ánh mắt ban đầu vẫn giữ vẻ khinh thường, rồi dần dần thay đổi. "Linh Dược Hoạt Lạc Cao? Từ cái xó xỉnh Thôn Làng Sơn Cước? Ngươi nghĩ ta sẽ tin những lời đồn nhảm nhí đó sao?" Hắn buông lá thư xuống bàn, khẽ khịt mũi, vẻ mặt đầy vẻ ngạo mạn. "Một lũ tiện dân ở một thôn làng nghèo nàn, hoang vắng, cách biệt với thế giới, làm sao có thể tạo ra thứ gì đó đáng giá? Chắc lại là mấy loại thuốc dỏm, lừa gạt đám dân đen ngu ngốc thôi."
Hắn nhấp một ngụm trà nóng đặt cạnh tay, vị trà đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lý Quản Sự đã bắt đầu dấy lên một tia nghi ngờ. Hắn đã làm quản sự cho Trần Thị Gia Tộc nhiều năm, nắm giữ toàn bộ hệ thống kinh doanh dược liệu và các sản phẩm khác trong khu vực. Hắn biết rõ mọi ngóc ngách, mọi mối làm ăn, và chưa từng nghe đến cái tên "Thôn Làng Sơn Cước" có thể sản xuất ra bất cứ thứ gì có khả năng cạnh tranh. Sự xuất hiện đột ngột của một cái tên lạ, dù nhỏ bé đến mấy, cũng khiến hắn cảm thấy khó chịu, như một vết bẩn bám vào tấm lụa trắng tinh.
"Tiểu nhân không dám nói dối Quản Sự. Tin tức này đã lan truyền khắp Thị trấn, thậm chí còn có nhiều thương nhân nhỏ đã bắt đầu tìm đến cái thôn làng đó để đặt hàng. Nghe nói hiệu quả rất tốt, bán rất chạy ạ." Tiểu nhị vội vã giải thích, cố gắng làm rõ sự việc mà không chọc giận Quản Sự.
Lý Quản Sự nhắm mắt lại, ngón tay lại gõ nhịp lên bàn. "Bán chạy? Ha! Một lũ dân ngu khố rách áo ôm thì biết gì về dược liệu chân chính. Chắc lại là chiêu trò gì đó thôi." Tuy nhiên, ẩn sâu trong tâm trí hắn, một suy nghĩ tính toán bắt đầu hình thành. Trần Thị Gia Tộc luôn là kẻ độc quyền trong việc buôn bán dược liệu tại đây. Bất cứ ai dám ngóc đầu lên, dù là nhỏ bé đến đâu, đều phải bị dập tắt ngay lập tức. Đó là quy tắc bất thành văn mà Gia Chủ đã đặt ra, và Lý Quản Sự là người thi hành nó một cách triệt để nhất.
"Dù sao thì cứ theo dõi, chuyện nhỏ cũng không được lơ là." Lý Quản Sự mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh như diều hâu. "Ngươi cử người đi dò la kỹ càng, xem rốt cuộc cái 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' này là thứ quỷ quái gì, và ai là kẻ đứng sau nó. Nguồn gốc, thành phần, hiệu quả, và đặc biệt là cách thức buôn bán. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nào." Hắn nhấn mạnh từng lời, giọng nói tuy vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy uy hiếp. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nó có thể ảnh hưởng đến lợi ích của Gia Tộc, ta sẽ xử lý ngươi trước."
"Dạ, tiểu nhân rõ ạ! Tiểu nhân xin tuân lệnh Quản Sự!" Tiểu nhị cúi rạp người, vội vã rút lui khỏi phòng, khép cửa lại một cách cẩn trọng. Hắn thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán.
Lý Quản Sự nhìn cánh cửa đóng lại, rồi lại nhìn xuống phong thư trên bàn. Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn. "Thôn Làng Sơn Cước... cái tên nghe thật hoang dã. Để xem, ngươi có thể làm nên trò trống gì." Hắn nhấp thêm một ngụm trà, trong lòng đã bắt đầu vẽ ra những kế hoạch thâm độc. Sự xuất hiện của bất cứ thứ gì mới, không nằm trong tầm kiểm soát của Trần Thị, đều là một mối nguy hại tiềm tàng, và phải được loại bỏ tận gốc. Hắn không tin vào may mắn hay tài năng của những kẻ thấp hèn. Đối với hắn, tri thức và quyền lực mới là thứ quyết định tất cả.
***
Buổi trưa hôm sau, Quán Ăn Đại Phong ở Thị trấn tấp nập khách ra vào. Nắng nhẹ trải dài trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua những ô cửa sổ gỗ, rọi vào bên trong, chiếu sáng những bàn ăn bằng gỗ thông bóng loáng. Tòa nhà gỗ hai tầng này vốn là nơi sầm uất nhất Thị trấn, với khu vực ăn uống mở luôn chật kín người. Tiếng bát đĩa lạch cạch hòa lẫn với tiếng cười nói ồn ào, tiếng trò chuyện rôm rả của các thương nhân, người lữ hành, và cả những người dân địa phương. Từ phía nhà bếp phía sau, tiếng thức ăn xèo xèo trên chảo, mùi dầu ăn thơm lừng, mùi gia vị nồng nàn, và mùi thịt nướng phảng phất khắp nơi, tạo nên một bầu không khí sôi động, ấm áp và mời gọi.
Tại một góc khuất trên tầng hai, khuất sau một tấm bình phong nhỏ, Lý Quản Sự đang ngồi nhấp trà. Hắn chọn vị trí này một cách cẩn thận, đủ để quan sát toàn bộ quán ăn mà không bị ai chú ý quá mức. Mùi trà xanh dịu nhẹ hòa lẫn với mùi thức ăn phong phú xung quanh, khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn một chút so với buổi chiều u ám ngày hôm qua. Vẻ mặt hắn vẫn giữ sự lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tính toán và chờ đợi. Hắn mặc một bộ y phục đơn giản hơn một chút so với khi ở dinh thự, nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái và quyền lực ngầm.
Đối diện hắn là một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng cử chỉ cẩn trọng, đôi mắt thường xuyên nhìn quanh như sợ bị người khác để ý. Đó là một thương nhân nhỏ chuyên buôn bán dược liệu và các loại thuốc tễ trong Thị trấn, có hiệu thuốc nhỏ của riêng mình. Vẻ mặt hắn tái nhợt, đôi bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn, biểu lộ rõ sự lo lắng và dè dặt.
"Kính bẩm Quản Sự, tin đồn không phải là giả." Thương nhân nhỏ, tên là Vương Lão Bản, nói khẽ, giọng nói run run. "Cái Linh Dược Hoạt Lạc Cao đó... nó thực sự hiệu nghiệm, không phải trò lừa bịp đâu ạ."
Lý Quản Sự không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn đặt chén trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, nhưng động tác đó lại khiến Vương Lão Bản giật mình thon thót.
"Mấy ngày nay, khách hàng đổ xô đi mua loại thuốc đó. Họ không chỉ là dân thường, mà còn có cả những người từ các thị trấn lân cận, thậm chí là vài vị khách quý từ các gia tộc nhỏ khác. Họ khen ngợi hết lời, nói rằng nó có thể làm dịu đau nhức xương khớp, trị các vết thương bầm tím, thậm chí còn có tác dụng với cả những bệnh phong thấp kinh niên." Vương Lão Bản càng nói, vẻ mặt càng lộ rõ sự kinh ngạc, dù cho sự kinh ngạc đó đang hòa lẫn với nỗi lo lắng về việc kinh doanh của mình. "Hiệu thuốc của ta... giờ thì ế ẩm lắm rồi, thưa Quản Sự. Từ khi cái thuốc đó xuất hiện, chẳng mấy ai còn đoái hoài đến các loại thuốc gia truyền của ta nữa."
Lý Quản Sự vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt Vương Lão Bản, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không hề ngắt lời, để mặc cho Vương Lão Bản nói hết những gì mình biết. Tiếng ồn ào từ bên dưới tầng một vẫn không ngừng vang vọng, nhưng dường như không thể lọt vào tai Lý Quản Sự. Hắn đang tập trung cao độ, phân tích từng lời nói của đối phương.
"Vậy là cái thôn hoang dã đó lại có thể làm ra thứ này... thú vị." Lý Quản Sự cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo một chút châm chọc nhưng cũng đầy vẻ suy tư. "Ngươi nói rõ hơn về người đứng sau và cách thức buôn bán của họ đi. Ta muốn biết mọi thứ."
Vương Lão Bản giật mình, vội vàng kể tiếp: "Dạ, bẩm Quản Sự. Kẻ đứng sau... hình như là một thiếu niên tên Lâm Dịch. Nghe nói hắn ta là người ở Thôn Làng Sơn Cước, nhưng lại có những ý tưởng rất lạ lùng. Hắn không trực tiếp bán thuốc, mà thông qua một đoàn buôn nhỏ của Trưởng đoàn buôn, và còn có cả sự giúp đỡ của Cố lão bản ở quán trọ nữa."
"Cố lão bản?" Lý Quản Sự khẽ nhíu mày. Cái tên này không xa lạ gì với hắn. Cố lão bản là một người buôn bán nhỏ, có quan hệ rộng trong giới thương nhân, nhưng luôn giữ thái độ trung lập, không bao giờ tham gia vào các cuộc đấu đá của các gia tộc lớn. Việc Cố lão bản dính líu vào chuyện này khiến Lý Quản Sự cảm thấy bất ngờ. "Kể tiếp đi."
"Hắn ta không chỉ bán thuốc, mà còn có cách thức buôn bán rất khác người. Hắn không đặt nặng lợi nhuận ban đầu, mà tập trung vào việc tạo dựng danh tiếng, và... và còn có vẻ như hắn rất quan tâm đến dân làng Sơn Cước. Nghe nói hắn chia sẻ lợi nhuận cho họ, giúp họ thoát nghèo." Vương Lão Bản nói, trong giọng nói có chút khó tin và cả một chút ngưỡng mộ giấu kín. "Điều đó... chưa từng có tiền lệ ở đây, thưa Quản Sự. Các thương nhân khác chỉ biết bóc lột, nhưng hắn ta lại làm ngược lại."
Lý Quản Sự nhấp một ngụm trà nữa, vẻ mặt ngày càng trở nên lạnh lùng và tính toán. Hắn đã nghe quá nhiều về "những kẻ có lý tưởng", và kinh nghiệm cho hắn biết, những kẻ đó thường là mối họa lớn nhất. Chúng không chỉ thách thức quyền lực, mà còn lung lay nền tảng xã hội mà các gia tộc lớn như Trần Thị đã dày công xây dựng. "Chia sẻ lợi nhuận, giúp dân làng? Một tên nhóc mới lớn mà đã biết cách mua chuộc lòng người sao? Thật là thủ đoạn cao minh." Hắn thầm nghĩ. "Hay là... hắn ta thực sự là một kẻ ngây thơ?" Ý nghĩ đó nhanh chóng bị gạt bỏ. Trong thế giới này, không có kẻ ngây thơ nào có thể sống sót và tạo dựng được bất cứ điều gì.
"Hắn ta còn có những quy tắc rất nghiêm ngặt về chất lượng sản phẩm, và cách thức thu hái dược liệu cũng rất đặc biệt. Hắn đã tổ chức dân làng Sơn Cước thành từng nhóm, mỗi nhóm có nhiệm vụ riêng, từ thu hái đến sơ chế. Hiệu quả công việc rất cao, và sản phẩm luôn đảm bảo chất lượng." Vương Lão Bản tiếp tục, càng nói càng thấy mình đang kể về một điều kỳ diệu.
Lý Quản Sự lắng nghe từng lời, không bỏ sót chi tiết nào. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua đám đông nhộn nhịp bên dưới, nhưng tâm trí hắn lại đang quay cuồng với những thông tin vừa nhận được. Một thế lực mới nổi, từ một nơi hẻo lánh, lại có thể tạo ra sản phẩm hiệu quả, được thị trường đón nhận nồng nhiệt, và còn có cả một hệ thống quản lý, sản xuất bài bản đến vậy? Điều này đã vượt quá sự khinh thường ban đầu của hắn. Nó đã trở thành một mối đe dọa thực sự. Một mối đe dọa không chỉ về kinh tế, mà còn về quyền lực và ảnh hưởng.
"Vậy ra, đây không phải là chuyện vặt vãnh rồi." Lý Quản Sự lẩm bẩm, giọng nói gần như không thể nghe thấy. Hắn đứng dậy, gật đầu với Vương Lão Bản. "Được rồi, ta đã biết. Ngươi về đi, tiếp tục theo dõi, có bất kỳ động tĩnh nào mới, lập tức bẩm báo cho ta. Ta sẽ không quên công lao của ngươi."
Vương Lão Bản vội vàng đứng dậy, cúi đầu tạ ơn rồi vội vã rời đi, trong lòng vừa nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ, vừa lo sợ cho tương lai của mình và của cái "Lâm Dịch" kia. Lý Quản Sự nhìn theo bóng lưng hắn, rồi lại quay ra nhìn khung cảnh Thị trấn bên ngoài cửa sổ. "Thôn Làng Sơn Cước... Lâm Dịch..." Hắn lặp lại những cái tên đó, như đang khắc ghi vào tâm trí mình. "Sự thành công của chúng ta chắc chắn sẽ thu hút những ánh mắt thèm khát." Hắn nhớ đến câu nói đã từng nghe đâu đó, và giờ đây, chính hắn lại là kẻ đang thèm khát, thèm khát dập tắt cái ngọn lửa vừa mới bùng lên ở nơi xa xôi kia. Hắn biết, Trần Thị Gia Tộc không bao giờ dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám thách thức quyền uy của họ.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt và ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo treo lơ lửng trên bầu trời đầy sao. Trong dinh thự Trần Thị Gia Tộc, không khí trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết. Hương trầm cao cấp vẫn phảng phất, hòa cùng mùi nước hoa đắt tiền từ những bình hoa tươi được cắm khéo léo trong các lọ gốm sứ cổ. Bầu không khí trong phòng khách lớn không chỉ toát lên vẻ tinh tế, giàu có mà còn ẩn chứa một sự kỷ luật nghiêm ngặt, một hào quang của quyền lực không thể lay chuyển.
Lý Quản Sự đứng đó, cúi đầu cung kính trước Trần Thị Gia Chủ. Hắn đã thay một bộ áo bào mới, màu đen tuyền, càng làm nổi bật vẻ gầy gò và những nếp nhăn trên khuôn mặt. Trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng lụa, vẻ mặt hắn trông càng thêm xảo quyệt và khó đoán.
Trần Thị Gia Chủ ngồi trên chiếc ghế chạm khắc rồng phượng, thân hình béo tốt của ông ta gần như lấp đầy cả chiếc ghế. Bộ y phục bằng gấm thêu kim tuyến lấp lánh dưới ánh đèn, phô trương sự giàu có và quyền lực. Khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại, luôn toát ra vẻ xảo quyệt và khinh thường người khác. Giọng nói the thé của ông ta vang lên, đầy vẻ tự mãn.
"Chuyện nhỏ mà ngươi làm ra vẻ như đại sự. Gia Tộc ta còn cần quan tâm đến mấy thứ cỏn con đó sao?" Trần Thị Gia Chủ nhấp một ngụm rượu gạo hảo hạng, không thèm nhìn Lý Quản Sự. Ông ta không thích bị quấy rầy bởi những việc vụn vặt, đặc biệt là vào buổi tối, thời điểm ông ta muốn được an nhàn hưởng thụ. Đối với ông ta, mọi thứ đều phải vận hành trơn tru, không có bất kỳ chướng ngại nào.
Lý Quản Sự vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy vẻ khép nép nhưng từng lời đều được chọn lựa cẩn thận. "Bẩm Gia Chủ, tiểu nhân không dám làm phiền ngài. Nhưng e rằng, 'chuyện nhỏ' này không thể xem nhẹ. Nó có tiềm năng trở thành một cái gai lớn, làm ảnh hưởng đến lợi ích của Gia Tộc chúng ta."
Trần Thị Gia Chủ khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng chịu đặt chén rượu xuống. "Nói đi." Giọng ông ta vẫn đầy vẻ bất mãn, nhưng đã có một chút tò mò. Hắn biết Lý Quản Sự không phải là kẻ vô cớ mà làm lớn chuyện.
Lý Quản Sự bắt đầu trình bày, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng đầy đủ thông tin mà hắn đã thu thập được. Hắn kể về Thôn Làng Sơn Cước, về cái tên Lâm Dịch, về Linh Dược Hoạt Lạc Cao, về hiệu quả kinh ngạc của nó, và đặc biệt là về cách thức buôn bán độc đáo, về sự ủng hộ của dân làng, và sự lan rộng của danh tiếng sản phẩm. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, nhấn mạnh những điểm có thể làm lung lay vị thế độc quyền của Trần Thị Gia Tộc.
"Hắn ta không chỉ bán thuốc, mà còn đang... đang tạo ra một loại trật tự mới, một sự thay đổi trong cách thức buôn bán ở khu vực này, thưa Gia Chủ." Lý Quản Sự nói, giọng điệu càng lúc càng trở nên nghiêm trọng. "Nếu chúng ta không ngăn chặn kịp thời, e rằng nó sẽ trở thành một mối họa lớn, không chỉ về tài chính, mà còn về cả uy tín và quyền lực của Trần Thị."
Nghe đến đó, khuôn mặt Trần Thị Gia Chủ dần biến sắc. Từ vẻ thờ ơ ban đầu, ông ta chuyển sang cau có, rồi cuối cùng là tức giận. Đôi mắt híp lại càng híp chặt hơn, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và giận dữ. "Một lũ tiện dân... một cái thôn hoang dã... mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ. Dám cướp miếng cơm của Trần Thị Gia Tộc ta sao?" Giọng ông ta the thé, vang vọng khắp phòng. "Thật là không biết trời cao đất dày!"
Ông ta phẩy tay mạnh, chén rượu trên bàn khẽ rung lên. "Giải quyết đi, Lý Quản Sự. Đừng để bất kỳ cái gai nào làm phiền mắt ta. Ta không muốn nghe thêm bất cứ điều gì về cái 'Linh Dược Hoạt Lạc Cao' hay cái tên 'Lâm Dịch' đó nữa. Hãy đảm bảo rằng, mọi thứ sẽ trở lại như cũ, và Gia Tộc Trần Thị sẽ không bị bất kỳ kẻ nào dám thách thức."
Lý Quản Sự cúi đầu sâu hơn, che giấu nụ cười mỉm lạnh lẽo trên môi. Hắn đã chờ đợi câu nói này. "Dạ, tiểu nhân xin tuân lệnh Gia Chủ. Tiểu nhân sẽ lập tức xử lý." Giọng hắn vẫn đầy vẻ cung kính, nhưng trong lòng, một kế hoạch tàn độc đã bắt đầu hình thành rõ ràng. Trần Thị Gia Chủ không cần biết chi tiết, ông ta chỉ cần kết quả. Và Lý Quản Sự, với sự xảo quyệt và tàn nhẫn của mình, sẽ đảm bảo mang lại kết quả đó.
Khi Lý Quản Sự rời khỏi phòng, ánh trăng lưỡi liềm mờ ảo từ bên ngoài cửa sổ hắt lên khuôn mặt hắn, khiến vẻ mặt hắn càng thêm u ám. Hắn bước đi trên hành lang dài, trong đầu không ngừng tính toán. "Giải quyết đi... không để bất kỳ cái gai nào làm phiền mắt ta." Lệnh của Gia Chủ rõ ràng như ban ngày. Hắn biết, để giải quyết triệt để cái gai mang tên Lâm Dịch này, sẽ không thể chỉ dùng những thủ đoạn kinh tế thông thường. Có lẽ, đã đến lúc phải dùng đến những biện pháp mạnh hơn, những biện pháp mà Trần Thị Gia Tộc luôn giấu kín dưới vẻ ngoài hào nhoáng.
Hắn suy nghĩ về việc cử người đến Thôn Làng Sơn Cước để dò xét kỹ hơn, không chỉ về sản phẩm mà còn về con người Lâm Dịch, về những mối quan hệ của hắn. Hắn cũng nghĩ đến việc tìm cách chèn ép nguồn nguyên liệu, mua chuộc những người xung quanh, hoặc thậm chí là... một nụ cười nham hiểm xuất hiện trên môi Lý Quản Sự. Hắn không vội vàng. Một kẻ tính toán như hắn sẽ không bao giờ ra tay vội vã. Hắn sẽ giăng một cái bẫy hoàn hảo, từ từ siết chặt vòng vây, cho đến khi cái tên Lâm Dịch và cái "Linh Dược Hoạt Lạc Cao" kia hoàn toàn biến mất khỏi Thị trấn này, và khỏi ký ức của mọi người.
Bóng đêm rình rập, và ánh mắt từ dinh thự Trần Thị đã bắt đầu chiếu thẳng về phía Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé. Cuộc chơi lớn hơn, tàn khốc hơn, đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.